Vạn vật không lên tiên - Chương 133: Nanh Vuốt Săn Đuổi: Ý Chí Sinh Tồn
Tần Mặc bước ra khỏi chỗ nấp. Thân ảnh đơn độc của hắn hiện rõ giữa ánh chiều tà đang tắt dần, cao ngạo và kiên định. Hắn không có linh lực, không có khí thế áp đảo của một tu sĩ mạnh mẽ, nhưng mỗi bước đi của hắn đều mang theo một trọng lượng vô hình, một ý chí không thể lay chuyển. Hắn bước về phía tiếng động và những kẻ săn bắt, đối mặt với sự tàn nhẫn và tham lam đang rình rập trong khu rừng sâu. Cuộc đối đầu đã bắt đầu.
Không khí trong Linh Thú Sơn Mạch, vốn dĩ đã hoang dã và nguyên sơ, giờ đây càng trở nên căng thẳng đến nghẹt thở. Mùi đất ẩm sau cơn mưa thoang thoảng lẫn với mùi tanh nồng của máu và một thứ hương liệu kỳ lạ, khô khốc mà Tần Mặc cảm nhận được là phát ra từ những tấm lưới pháp khí. Ánh nắng chiều tà xuyên qua tán lá cổ thụ, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất rêu phong, nhưng không đủ xua đi vẻ u ám, nặng nề đang bao trùm. Tiếng suối róc rách vọng lại từ khe đá gần đó, nghe như một khúc bi ca thảm thiết cho số phận của Mộc Linh Cáo.
Mộc Linh Cáo, với bộ lông xanh lá cây nhạt đặc trưng của loài Mộc Linh, đang co rúm lại trong một tấm lưới pháp khí màu xám bạc, thân thể nhỏ bé run bần bật. Đôi mắt long lanh của nó ngấn nước, phản chiếu hình ảnh ba kẻ săn bắt đang tiến lại gần. Hai kẻ trong số đó là những tu sĩ trẻ tuổi hơn, ánh mắt lấp lánh sự hưng phấn và tham lam không thể che giấu. Kẻ còn lại, thủ lĩnh của bọn chúng, có dáng vẻ hung tợn hơn hẳn, thân hình vạm vỡ, ánh mắt sắc lạnh như dao, trừng trừng nhìn Mộc Linh Cáo như nhìn một món hàng béo bở. Trang phục sẫm màu của chúng gần như hòa lẫn vào bóng tối của rừng cây, chỉ có ánh sáng lờ mờ phản chiếu trên những pháp khí hình lưới sắc bén mà chúng cầm trên tay.
Khi Tần Mặc bước ra, một luồng gió nhẹ thoảng qua, thổi tung mái tóc đen nhánh của hắn. Ánh mắt đen láy sâu thẳm của Tần Mặc quét qua nhóm săn bắt, rồi dừng lại trên Mộc Linh Cáo đang thoi thóp. Hắn có thể nghe thấy rõ ràng ý chí của sinh linh nhỏ bé ấy: một sự sợ hãi tột độ, một nỗi đau đớn cùng cực, và một khát khao mãnh liệt được sống, được chạy trốn khỏi nanh vuốt của tử thần. "Sợ hãi... đau đớn... muốn sống... muốn chạy...", những tiếng thì thầm vô hình đó vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, khiến trái tim hắn thắt lại. Đây không phải là nỗi sợ hãi đơn thuần của một con mồi trước kẻ săn, mà là nỗi kinh hoàng của một bản chất sắp bị bẻ cong, một ý chí sắp bị tước đoạt.
"Các ngươi đang làm gì? Hãy dừng tay lại!" Tần Mặc trầm giọng nói, mỗi từ phát ra đều mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển. Giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại có một sức nặng kỳ lạ, như những khối đá tảng vô hình đè nặng lên không gian. Hắc Phong, bạn đồng hành trung thành của Tần Mặc, gầm gừ một tiếng trầm đục, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào nhóm săn bắt, sẵn sàng xông lên bảo vệ chủ nhân. Ngân Loan cũng không kém cạnh, nó cất lên một tiếng kêu the thé, sắc nhọn, đôi cánh bạc óng ánh vỗ mạnh, tạo ra một luồng gió xoáy nhẹ, như một lời cảnh báo từ trên cao.
Thủ lĩnh săn bắt nghe thấy giọng Tần Mặc, hắn hơi ngạc nhiên quay đầu lại. Khuôn mặt hung tợn của hắn nở một nụ cười khẩy, lộ ra hàm răng trắng bệch. "Ồ, một tiểu tử ranh con dám xía vào chuyện của Huyền Giả? Ngươi là ai? Có gan xen vào cuộc săn của Thiên Lang Đoàn ta?" Hắn nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, vẻ khinh thường không thể che giấu. "Cút đi, kẻo ta không nương tay! Đừng tưởng có hai con linh thú phụ trợ mà muốn làm anh hùng. Ở cái Huyền Vực này, kẻ mạnh mới có quyền lên tiếng!"
"Ý chí của nó là được sống, không phải bị các ngươi lợi dụng," Tần Mặc đáp lại, ánh mắt kiên định không hề dao động. "Vạn vật có quyền được là chính nó, không phải là công cụ cho tham vọng của kẻ khác." Tần Mặc có thể cảm nhận được ý chí của tên thủ lĩnh này tràn ngập sự ngạo mạn, sự coi thường sinh mệnh khác, và một niềm tin sắt đá rằng sức mạnh tuyệt đối sẽ biện minh cho mọi hành động. Đây là một loại ý chí mục ruỗng, một vật tính đã bị bẻ cong đến mức không thể nhận ra bản chất nguyên thủy của nó.
Một trong hai đệ tử trẻ tuổi hơn, người có vẻ mặt hưng phấn nhất, cười phá lên. "Hahaha! Nghe xem kìa, một tên ngốc ranh con đang rao giảng đạo lý cho chúng ta! Ngươi nghĩ mình là ai chứ, Tôn Giả ư?" Hắn vung cây gậy pháp khí trong tay, đầu gậy phát ra ánh sáng xanh lục yếu ớt. "Thủ lĩnh, không cần nói nhiều với loại này. Cứ đánh cho hắn què chân què tay, rồi ném vào hang linh thú hoang dã làm thức ăn cho bọn chúng!"
Thủ lĩnh gật đầu, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn. "Ha! Đúng là tuổi trẻ nhiệt huyết. Tốt! Giải quyết nhanh gọn đi. Ta không muốn lãng phí thời gian quý báu cho một con sâu cái kiến. Chúng ta còn phải khai linh cho con Mộc Linh Cáo này." Hắn ra hiệu cho hai đệ tử. "Cho hắn biết thế nào là quy tắc của rừng xanh!"
Hai tu sĩ trẻ tuổi đồng loạt xông lên. Pháp khí trong tay chúng phát ra những luồng linh lực yếu ớt nhưng đầy sát khí. Một tên vung gậy pháp khí tạo ra một luồng gió xoáy nhọn hoắt hướng thẳng vào Tần Mặc. Tên còn lại thì phóng ra một sợi dây thừng phát sáng, quấn lượn như một con rắn độc, ý đồ trói chặt Tần Mặc.
Tần Mặc không hề nao núng. Hắn không có linh lực để đối đầu trực diện, nhưng hắn có sự nhanh nhẹn và kinh nghiệm sống giữa thiên nhiên. Hắn lách mình sang một bên, né tránh luồng gió xoáy chỉ trong gang tấc. Sợi dây thừng phát sáng sượt qua vai hắn, nhưng không chạm tới được. Hắc Phong không chờ đợi mệnh lệnh, nó gầm lên một tiếng dữ tợn, lao thẳng vào tên tu sĩ vung gậy. Đôi mắt đỏ rực của nó ánh lên vẻ hung tợn, nanh vuốt sắc nhọn sẵn sàng xé toạc bất cứ thứ gì cản đường. Ngân Loan cũng không đứng yên, nó lượn vòng trên đầu tên tu sĩ còn lại, đôi mắt tinh anh khóa chặt mục tiêu, mổ liên tục vào đầu và vai của hắn, khiến hắn phải phân tâm, chửi rủa ầm ĩ.
***
Tần Mặc không muốn gây sát thương nghiêm trọng cho hai kẻ săn bắt, mục tiêu của hắn là tạo ra khoảng trống, kéo dài thời gian để tìm cách giải thoát Mộc Linh Cáo. Hắn né tránh đòn tấn công của hai đệ tử một cách khéo léo, di chuyển như một bóng ma giữa những thân cây cổ thụ. Luồng gió xoáy từ cây gậy pháp khí của một tên tu sĩ liên tục xé toạc không khí, để lại những vết hằn sâu trên thân cây gần đó. Sợi dây thừng phát sáng của tên còn lại thì uốn lượn như một con trăn, cố gắng quấn lấy Tần Mặc từ mọi phía.
"Thằng nhãi ranh này không biết điều!" tên tu sĩ vung gậy gầm lên, tức giận vì không thể chạm vào Tần Mặc. Hắn đã quen với việc linh thú chỉ biết chạy trốn hoặc bị bắt gọn, chứ chưa từng gặp kẻ nào lại linh hoạt đến vậy.
Tần Mặc không đáp lời, ánh mắt hắn chỉ tập trung vào lưới pháp khí đang giam giữ Mộc Linh Cáo. Ý chí của Linh Thú Trẻ, vốn đang chìm trong tuyệt vọng, giờ đây lại ánh lên một tia hy vọng mong manh khi Tần Mặc xuất hiện. Hắn cảm nhận được rõ ràng nỗi sợ hãi tột cùng của nó, như thể nỗi sợ đó đang xuyên qua da thịt hắn, một cảm giác lạnh buốt và bất lực. Nhưng cùng lúc đó, hắn cũng cảm nhận được một ý chí sinh tồn mãnh liệt, một khao khát được tự do, được trở về với rừng xanh.
Vô Danh Kiếm trong tay Tần Mặc khẽ rung lên, một ý chí "chém" mơ hồ truyền đến tâm trí hắn. Thanh kiếm dường như cũng cảm nhận được sự bất công, sự sai trái đang diễn ra. Nó không phải là một binh khí chỉ biết chém giết, mà là một thực thể có vật tính của riêng mình, và vật tính của nó là "cắt đứt", "giải thoát".
Tần Mặc quyết định không né tránh mãi. Khi tên tu sĩ vung gậy lại xông tới, hắn không lùi mà tiến. Vô Danh Kiếm lóe lên một ánh sáng bạc mờ ảo, không phải là linh lực, mà là sự sắc bén thuần túy của một thanh kiếm được tôi luyện đến cực hạn. Hắn dùng mũi kiếm chặn đứng đầu gậy pháp khí, tạo ra một tiếng "choang!" chói tai, vang vọng khắp khe đá. Lực phản chấn khiến cánh tay tên tu sĩ tê dại, gậy pháp khí của hắn chệch hướng, đánh vào một thân cây cổ thụ, tạo ra một vết nứt sâu.
Cùng lúc đó, Hắc Phong đã lao tới bên lưới pháp khí. Nanh vuốt sắc bén của nó cào xé lên sợi lưới, tạo ra những tiếng "két két" ghê rợn. Lưới pháp khí, vốn được cường hóa bằng linh lực, giờ đây lại phải đối mặt với sức mạnh bản năng thuần túy của một linh thú dã tính. Từng sợi lưới đứt lìa, nhưng chúng lại tự phục hồi rất nhanh, tạo thành một vòng luẩn quẩn. Mặc dù vậy, Hắc Phong không hề nản chí, nó tiếp tục cắn xé, gầm gừ dữ tợn, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự kiên trì và bảo vệ. Ý chí của nó là "bảo vệ Tần Mặc, bảo vệ kẻ yếu", một ý chí đơn thuần nhưng mạnh mẽ.
Ngân Loan, với sự nhanh nhẹn của mình, liên tục lượn vòng trên đầu tên tu sĩ còn lại. Đôi mắt tinh anh của nó không ngừng tìm kiếm điểm yếu. Tiếng kêu trong trẻo, sắc nhọn của nó không chỉ quấy nhiễu mà còn mang theo một luồng khí tức thanh khiết, khiến linh lực của tên tu sĩ có phần hỗn loạn. Nó không tấn công trực diện bằng móng vuốt hay mỏ, mà dùng tốc độ và tiếng kêu để làm đối phương mất tập trung, tạo cơ hội cho Tần Mặc và Hắc Phong. Ý chí của nó là "phối hợp, hỗ trợ", một ý chí của sự đồng lòng và cảnh giác.
Tần Mặc, sau khi đẩy lùi một tên, quay sang đối phó với sợi dây thừng phát sáng. Hắn không dùng kiếm chém thẳng vào nó, vì hắn biết đó là pháp khí, có thể có phản ứng bất ngờ. Thay vào đó, hắn lại dùng Vô Danh Kiếm như một điểm tựa, xoay người một vòng, mượn lực của sợi dây mà thoát khỏi vòng vây. Tên tu sĩ kia không ngờ Tần Mặc lại có thể dùng pháp khí của hắn để chống lại hắn, nhất thời ngây người ra.
Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc có thể thấy rõ Mộc Linh Cáo đang nhìn hắn, trong đôi mắt nó không còn chỉ là sợ hãi, mà đã có một tia tin tưởng yếu ớt. "Cứu... cứu ta...", ý chí của nó vang lên trong tâm trí Tần Mặc, dù yếu ớt nhưng đầy khẩn cầu. Tần Mặc siết chặt chuôi kiếm, hắn hiểu rằng mình không thể lùi bước. Hắn đã chọn con đường này, con đường của sự thấu hiểu và bảo vệ bản chất của vạn vật.
Thủ lĩnh săn bắt, nãy giờ vẫn đứng yên quan sát, thấy hai đệ tử của mình không thể khống chế được một tên thiếu niên không linh lực, hắn bắt đầu mất kiên nhẫn. Một làn sát khí mỏng manh tỏa ra từ người hắn. "Đủ rồi! Lũ vô dụng!" Hắn gầm lên, giọng nói trầm đục vang vọng trong rừng. Hắn rút ra một lá bùa màu đỏ sẫm từ trong túi áo, ném thẳng về phía Tần Mặc. Lá bùa bốc cháy trong không khí, biến thành một quả cầu lửa nhỏ, mang theo uy lực của một tu sĩ Huyền Giả chân chính.
Tần Mặc không hề có linh lực đ�� chống đỡ. Hắn biết mình không thể né tránh hoàn toàn. Quả cầu lửa lao tới với tốc độ kinh người, mang theo sức nóng hầm hập. Hắc Phong và Ngân Loan cũng cảm nhận được nguy hiểm, chúng đồng loạt rống lên, kêu thét. Tần Mặc chỉ kịp đưa Vô Danh Kiếm lên chắn ngang trước ngực, một bản năng phòng thủ thuần túy. Hắn không biết liệu thanh kiếm không linh lực này có thể chống đỡ được một đòn tấn công của Huyền Giả hay không.
***
Quả cầu lửa va chạm vào Vô Danh Kiếm, không tạo ra tiếng nổ long trời lở đất như Tần Mặc vẫn tưởng tượng. Thay vào đó, nó tan biến vào hư vô như một làn khói, chỉ để lại một luồng nhiệt hầm hập và một chút mùi khét thoang thoảng. Thanh kiếm trong tay Tần Mặc hơi nóng lên, nhưng không hề hấn gì. Hắn ngạc nhiên, nhưng không có thời gian để suy nghĩ.
Thủ lĩnh săn bắt cũng bất ngờ. Hắn không ngờ một tên thiếu niên không linh lực, chỉ với một thanh kiếm bình thường, lại có thể hóa giải đòn tấn công của mình. Tuy nhiên, sự ngạc nhiên nhanh chóng bị thay thế bằng sự bực tức và một vẻ mặt lạnh lùng. "Hừ! Quả nhiên có chút cổ quái. Nhưng cũng chỉ là một tên nhãi nhép mà thôi."
Hắn không muốn dây dưa thêm nữa. Mấy phút giao tranh vừa qua đã đủ để hắn nhận ra Tần Mặc không dễ đối phó như vẻ ngoài. Mộc Linh Cáo đang bị thương, càng kéo dài càng có nguy cơ mất đi vật tính quý giá của nó. Hắn quyết định kết thúc mọi chuyện ngay lập tức.
"Không có thời gian rảnh rỗi với lũ nhãi nhép này. Tiến hành nghi lễ ngay!" Thủ lĩnh săn bắt lạnh lùng ra lệnh cho hai đệ tử, giọng nói tràn đầy vẻ dứt khoát và tàn nhẫn. Hắn không thèm để ý đến Tần Mặc nữa, mà quay lưng lại, bắt đầu lấy ra một bộ dụng cụ nghi lễ phức tạp từ trong túi càn khôn. Đó là một đĩa ngọc cổ xưa, vài lá bùa chú kỳ lạ, và một con dao găm nhỏ ánh lên vẻ huyết sắc. Tất cả đều tỏa ra một luồng linh lực khô khốc, mang theo mùi vị của sự cưỡng ép và biến chất.
Hai đệ tử, sau khi bị Hắc Phong và Ngân Loan quấy nhiễu, cùng với sự cản trở của Tần Mặc, cũng đã kiệt sức và bực bội. Chúng nhanh chóng thu hồi pháp khí, không để ý đến Tần Mặc nữa, mà tập trung vào Mộc Linh Cáo. Chúng rút ra những sợi xích màu bạc, tỏa ra ánh sáng yếu ớt, quấn chặt lấy tứ chi của Mộc Linh Cáo, khóa chặt nó vào một gốc cây cổ thụ. Những sợi xích này không chỉ khóa thân thể, mà còn phong bế linh lực yếu ớt của Mộc Linh Cáo, khiến nó không thể chống cự.
Lúc này, Tần Mặc có thể "nghe" thấy rõ ràng ý chí của Mộc Linh Cáo đang chuyển từ sự tuyệt vọng sang một nỗi kinh hoàng tột độ. "Không! Đừng biến ta thành thứ khác! Ta muốn được là chính ta! Ta muốn được sống... được tự do..." Tiếng thét câm lặng đó vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, đau đớn và xé lòng. Nó không phải là một tiếng kêu thảm thiết đơn thuần, mà là sự phản kháng của một bản chất đang bị cưỡng ép, một ý chí đang bị chà đạp.
Cùng lúc đó, Tần Mặc cũng cảm nhận được ý chí của những kẻ săn bắt. Không còn là sự hưng phấn đơn thuần của kẻ đi săn, mà là một ý chí lạnh lẽo, tính toán: "Sức mạnh... danh vọng... không cần biết cái giá... Chỉ cần có được linh nô, có được sức mạnh, thì tất cả đều đáng giá. Bản chất của linh thú ư? Chỉ là một khái niệm vô dụng. Chúng sinh ra là để phục vụ chúng ta!" Ý chí của chúng tràn ngập sự ích kỷ, sự coi thường sinh mệnh, và một niềm tin mù quáng vào con đường "thăng tiên" méo mó mà chúng đang theo đuổi.
Tần Mặc đứng đó, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào nhóm săn bắt, đặc biệt là tên thủ lĩnh đang chuẩn bị nghi lễ. Một ngọn lửa phẫn nộ bùng cháy trong sâu thẳm tâm hồn hắn, không phải là thứ phẫn nộ bộc phát, mà là một sự căm giận âm ỉ, cuộn trào như dòng dung nham nóng chảy. Hắn đã thấy quá nhiều bi kịch của vạn vật bị ép buộc bẻ cong bản chất. Từ Linh Thụ bị hút cạn linh quả, đến giờ là Mộc Linh Cáo sắp bị "khai linh" để trở thành "linh nô". Đây không phải là sự tự nhiên, đây là sự hủy diệt có chủ đích, là sự mất cân bằng của cả thế giới.
Hắc Phong gầm gừ liên tục, những tiếng gầm mỗi lúc một thấp, ẩn chứa sự tức giận và bất lực. Nó cảm nhận được nỗi sợ hãi của Mộc Linh Cáo, và sự phẫn nộ của Tần Mặc. Ngân Loan bay thấp hơn nữa, đôi cánh vỗ mạnh, tiếng kêu của nó giờ đây không còn chỉ là cảnh báo, mà là một tiếng thét phẫn uất, như muốn xé tan bầu không khí nặng nề.
Tần Mặc siết chặt Vô Danh Kiếm trong tay, cảm nhận được sự lạnh lẽo của kim loại và ý chí "chém" mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn nhận ra mình không thể đứng nhìn nữa. Hắn không thể để bi kịch này xảy ra. Con đường mà hắn đã lựa chọn, con đường bảo vệ ý chí tồn tại và cân bằng bản chất của vạn vật, đòi hỏi hắn phải hành động. Ngay lập tức. Hắn không biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì, nhưng hắn biết rằng mình không thể quay lưng lại với tiếng kêu cứu thảm thiết của Mộc Linh Cáo. Ngọn lửa phẫn nộ trong hắn đã đốt cháy mọi sự do dự.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.