Vạn vật không lên tiên - Chương 134: Thung Lũng Bi Thương: Tiếng Hét Của Bản Năng
Ngọn lửa phẫn nộ trong hắn đã đốt cháy mọi sự do dự.
Tần Mặc siết chặt Vô Danh Kiếm, cảm nhận được sự lạnh lẽo của kim loại và ý chí "chém" mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nhưng những kẻ săn bắt đã xoay lưng lại với hắn, không còn màng đến sự tồn tại của hắn. Họ quay sang Mộc Linh Cáo, bắt đầu nghi lễ tàn bạo. Hắn không thể lao ra ngay lúc đó, giữa những ánh mắt vẫn còn đề phòng của đám đệ tử và sự chuẩn bị của thủ lĩnh. Hắn cần một khoảnh khắc, một cơ hội, để hành động mà không đẩy mình và những người bạn vào cái chết vô ích. Hắn lùi lại một bước, kéo theo Hắc Phong đang gầm gừ dữ dội, và Ngân Loan đang kêu thét đầy ai oán, ẩn mình vào sau một tảng đá lớn.
Thung lũng Mộc Linh về đêm, dưới ánh trăng mờ nhạt bị che khuất bởi những tầng mây mỏng, hiện lên vẻ hoang dã và nguyên thủy. Tiếng gió rít qua các khe đá, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi đất sau mưa. Tiếng suối chảy róc rách từ đâu đó vọng lại, xen lẫn với tiếng gầm gừ thấp của Hắc Phong và tiếng kêu sợ hãi, run rẩy của Ngân Loan. Nhưng tất cả những âm thanh tự nhiên ấy đều bị át đi bởi một luồng linh lực tà dị đang bao trùm không gian. Một mùi hương liệu lạ, trộn lẫn với mùi máu tanh nồng của Mộc Linh Cáo, sộc vào khứu giác, khiến Tần Mặc cảm thấy buồn nôn. Bầu không khí vốn thanh tĩnh của sơn mạch nay bị nhuộm một màu căng thẳng, tàn bạo và một sự cưỡng ép vô hình.
Tần Mặc nín thở, đôi mắt đen láy của hắn như hai hố sâu, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng kinh hoàng phía dưới. Mộc Linh Cáo, con cáo nhỏ với bộ lông xanh lục mượt mà như lá cây non, giờ đây bị trói chặt bởi những sợi xích pháp thuật màu bạc, quằn quại trong một vòng tròn chú văn phát sáng. Những chú văn cổ quái, được khắc sâu vào nền đất, tỏa ra ánh sáng xanh lam u ám, như những con rắn sống đang nuốt chửng sự sống. Linh thú tội nghiệp ấy bị khóa chặt vào một gốc cây cổ thụ đã khô héo, thân hình run rẩy, đôi mắt to tròn, nay ánh lên sự hoảng loạn và nước mắt. Từng tia sáng xanh lục, vốn là vật tính thuần khiết của nó, đang bị rút cạn một cách tàn nhẫn, chảy ngược vào những sợi xích và vòng tròn chú văn. Thay vào đó, luồng năng lượng xám đen, mang theo mùi vị của sự mục nát và biến chất, đang được truyền ngược vào cơ thể nó, như thể nó đang bị tiêm nhiễm một thứ độc dược vô hình.
"Không... Tiếng kêu này... Nó đau đớn đến vậy sao?" Tần Mặc tự hỏi trong tâm trí, cảm nhận được từng đợt sóng ý chí đau đớn tột cùng từ Mộc Linh Cáo. Tiếng thét câm lặng đó không chỉ là sự tuyệt vọng, mà là một sự phản kháng mãnh liệt của bản chất đang bị cưỡng ép. "Ta muốn được là chính ta! Ta muốn được sống... được tự do! Đừng biến ta thành thứ khác!" Ý chí của Mộc Linh Cáo vang vọng trong đầu Tần Mặc, từng chữ như mũi kim đâm vào trái tim hắn. Hắn cảm nhận được không chỉ nỗi đau thể xác mà còn là sự tàn phá tâm hồn, sự bẻ cong ý chí tồn tại thuần túy của một sinh linh.
Thủ lĩnh kẻ săn bắt, với khuôn mặt đầy nếp nhăn và ánh mắt sắc lạnh, đứng giữa vòng tròn chú văn, tay vung một lá bùa cổ xưa, miệng lẩm bẩm những câu chú ngữ khó hiểu. Hắn ta nhìn Mộc Linh Cáo đang quằn quại, nở một nụ cười lạnh lùng, đầy vẻ đắc thắng. "Chỉ cần chịu đựng thêm chút nữa, ngươi sẽ có được hình hài con người, đạt được đỉnh cao mà bấy lâu nay ngươi mơ ước! Hahaha!" Giọng hắn ta vang vọng trong thung lũng, mang theo sự kiêu ngạo và tàn nhẫn. Trong ý chí của hắn ta, Tần Mặc "nghe" thấy sự tham lam vô độ: "Sức mạnh... danh vọng... không cần biết cái giá... Chỉ cần có được linh nô, có được sức mạnh, thì tất cả đều đáng giá. Bản chất của linh thú ư? Chỉ là một khái niệm vô dụng. Chúng sinh ra là để phục vụ chúng ta!"
Ý chí đó, lạnh lẽo và đầy khinh miệt, khiến Tần Mặc rùng mình. Hắn đã thấy vô số ý chí tồn tại, nhưng chưa bao giờ thấy một ý chí nào lại phủ nhận bản chất của kẻ khác một cách tàn bạo đến vậy. Hắc Phong, bên cạnh Tần Mặc, gầm gừ liên tục, những tiếng gầm mỗi lúc một thấp, ẩn chứa sự tức giận và bất lực. Đôi mắt đỏ rực của nó dán chặt vào cảnh tượng dưới thung lũng, móng vuốt cào xuống đất, như muốn xé nát những kẻ đang hành hạ Mộc Linh Cáo. Ngân Loan nép chặt vào vai Tần Mặc, thân mình run rẩy, đôi cánh vỗ nhẹ, tiếng kêu của nó giờ đây không còn chỉ là cảnh báo, mà là một tiếng thét phẫn uất, như muốn xé tan bầu không khí nặng nề. Nó cảm nhận được sự đau đớn của đồng loại, và sự bất lực khi không thể làm gì. Tần Mặc vuốt nhẹ lên bộ lông bạc của Ngân Loan, cố gắng trấn an, nhưng chính hắn cũng đang phải vật lộn với những cảm xúc cuộn trào trong lòng.
Hắn nhìn Mộc Linh Cáo, nhìn những tia sáng xanh lục của vật tính đang dần tắt lịm, và luồng năng lượng xám đen đang xâm lấn. Đây không phải là tu luyện, đây là sự tha hóa. Đây không phải là thăng hoa, đây là sự hành hạ. Hắn nhớ lại những lời Lão Khang từng nói ở Vô Tính Thành, về sự bình yên của việc được là chính mình, không cần tranh đoạt, không cần vươn cao. Sự tương phản giữa triết lý giản dị đó và cảnh tượng tàn khốc trước mắt như một cú đấm giáng mạnh vào tâm trí Tần Mặc. Người dân Vô Tính Thành chấp nhận cuộc đời ngắn ngủi nhưng trọn vẹn, còn ở đây, một sinh linh đang bị ép buộc từ bỏ bản chất của mình, để rồi có lẽ sẽ có một cuộc đời dài hơn, nhưng vô hồn. Tần Mặc biết, sâu thẳm trong lòng hắn, điều này là sai trái. Sai trái đến mức không thể dung thứ.
***
Nghi lễ tiếp tục, không ngừng nghỉ. Những kẻ săn bắt đệ tử, với ánh mắt trống rỗng và vô cảm, bước tới gần Mộc Linh Cáo. Chúng rút ra những chiếc bình nhỏ chứa đầy một loại dung dịch đen đặc, sền sệt, tỏa ra mùi hôi thối khó chịu như máu khô và thảo dược mục nát. Từng tên một, chúng đổ thứ dung dịch ghê tởm ấy lên khắp thân thể Mộc Linh Cáo. Ngay lập tức, con cáo nhỏ co giật dữ dội. Những sợi xích pháp thuật siết chặt hơn, các chú văn dưới đất phát sáng mãnh liệt hơn, như đang ép buộc Mộc Linh Cáo phải hấp thụ thứ dung dịch đó. Tiếng rên xiết của nó giờ đây không còn là những tiếng kêu thảm thiết mà là những âm thanh méo mó, xé lòng, như thể một thứ gì đó bên trong nó đang bị vỡ vụn.
Tần Mặc cảm nhận được một sự giằng xé khủng khiếp trong ý chí của con linh thú. Một phần của nó, đau đớn tột cùng, khao khát được giải thoát khỏi sự hành hạ này, dù cho sự giải thoát đó là cái chết, hay sự biến đổi thành một thứ khác. Nhưng một phần sâu thẳm hơn, bản năng nguyên thủy, ý chí tồn tại chân thật của nó, vẫn cố chấp bám víu vào bản chất xanh lục của mình, vào cuộc sống tự do mà nó từng biết. Đó là cuộc chiến giữa khao khát thoát khỏi đau khổ và nỗi sợ hãi mất đi chính mình.
"Đây không phải là thăng hoa, đây là sự hành hạ... bẻ cong ý chí, cưỡng ép bản chất! Họ đang hủy hoại nó!" Tần Mặc nghiến răng, từng lời nói không thốt ra thành tiếng nhưng vang vọng như sấm trong tâm trí hắn. Hắn nhớ về những lời Lão Khang, về vẻ đẹp của việc vạn vật được tự do lựa chọn, được sống với "vật tính" của mình. Ở Vô Tính Thành, một cây cổ thụ già cỗi dù không có linh lực, không thể khai linh, vẫn sống cuộc đời của nó, tỏa bóng mát cho bao thế hệ. Một dòng suối nhỏ dù không bao giờ hóa thành sông lớn, vẫn trong lành và mát mẻ. Chúng không bị ép buộc phải trở thành thứ khác, không bị cưỡng ép phải "thăng tiên". Nhưng ở đây, thế giới bên ngoài Vô Tính Thành, sự truy cầu sức mạnh đã biến thành một sự tàn bạo, một sự phủ nhận toàn bộ ý nghĩa của "cân bằng bản chất".
Tần Mặc nắm chặt Vô Danh Kiếm trong tay, khớp tay trắng bệch, đến nỗi những mạch máu xanh nổi lên rõ rệt. Hắn muốn lao ra, muốn ngăn chặn cảnh tượng này ngay lập tức. Nhưng lý trí mách bảo hắn rằng hành động bộc phát lúc này chỉ là tự sát. Hắn không có linh lực, chỉ dựa vào sự linh hoạt và khả năng ứng biến. Đối mặt với một nhóm tu sĩ hùng mạnh như vậy, hắn cần phải suy tính. Tuy nhiên, sự đau đớn mà Mộc Linh Cáo đang chịu đựng, cùng với sự phẫn nộ cuộn trào trong hắn, khiến lý trí dần bị lu mờ.
Hắc Phong, không chịu nổi cảnh tượng tàn khốc, gầm gừ một tiếng lớn, định lao ra khỏi chỗ ẩn nấp. Tần Mặc nhanh chóng dùng tay giữ chặt lấy bộ lông đen tuyền của nó, ghì nó xuống. "Chưa phải lúc, Hắc Phong!" Hắn thầm nói trong tâm trí, nhưng đôi mắt hắn vẫn dán chặt vào Mộc Linh Cáo. Ngân Loan, không kìm được nữa, phát ra một tiếng kêu thất thanh, không còn là tiếng kêu nhỏ bé mà là một tiếng thét vang vọng, xuyên qua không khí đêm. Tiếng kêu ấy, dù nhỏ bé trong đại ngàn, vẫn đủ để thu hút sự chú ý thoáng qua của một tên đệ tử săn bắt. Hắn ta ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua phía tảng đá nơi Tần Mặc đang ẩn nấp.
"Có gì đó ở đằng kia!" Tên đệ tử lên tiếng, chỉ tay về phía Tần Mặc.
Thủ lĩnh săn bắt, đang tập trung vào nghi lễ, cau mày quay lại. "Chuyện gì vậy? Đừng làm gián đoạn nghi lễ!"
Tên đệ tử kia vẫn cảnh giác, nhưng không nhìn thấy gì ngoài bóng đêm. Hắc Phong và Ngân Loan đã kịp thời thu mình lại dưới sự trấn an của Tần Mặc. "Không có gì, thưa thủ lĩnh. Có lẽ là một con thú hoang nào đó." Hắn ta đáp, giọng có chút do dự, rồi lại quay lại với nhiệm vụ của mình.
Tần Mặc thở phào nhẹ nhõm, nhưng trái tim hắn vẫn đập thình thịch. Hắn biết mình không thể chần chừ thêm nữa. Tiếng kêu của Ngân Loan là một lời cảnh báo, một sự thúc giục. Mộc Linh Cáo đang dần mất đi chính mình. Hắn phải hành động, bất kể cái giá phải trả.
***
Nghi lễ đã đạt đến cao trào. Không khí trong thung lũng trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Tiếng chú thuật của thủ lĩnh săn bắt vang vọng, không còn là những lời lẩm bẩm mà biến thành những âm thanh hùng hồn, mạnh mẽ, như đang triệu hồi một sức mạnh cổ xưa nào đó. Cả vòng tròn chú văn dưới đất bùng lên ánh sáng rực rỡ, bao phủ lấy Mộc Linh Cáo. Những sợi xích pháp thuật rung lên bần bật, như thể chúng đang hút cạn những giọt cuối cùng của vật tính từ con cáo nhỏ.
Cơ thể Mộc Linh Cáo, vốn đã xanh mượt, giờ đây bắt đầu khô héo, chuyển sang màu xám xịt. Đôi mắt nó từ hoảng loạn đã biến thành một sự trống rỗng vô bờ bến. Tiếng hét của nó, xuyên thấu tâm trí Tần Mặc, không còn là tiếng kêu trong trẻo của một linh thú, mà là tiếng rên rỉ méo mó, hỗn loạn, như thể hàng ngàn mảnh vỡ của một ý chí đang tan rã. Đó là tiếng thét của một sinh linh đang bị cưỡng ép biến đổi, một bản chất đang bị xé toạc và tái tạo thành một thứ hoàn toàn khác, không còn là chính nó.
Tần Mặc thấy rõ sự tuyệt vọng và ý chí cuối cùng của Mộc Linh Cáo đang bị đè bẹp, bị nghiền nát dưới sức ép của nghi lễ tà ác. Thay vào đó, một sự trống rỗng, vô hồn đang dần hình thành trong đôi mắt và ý chí của nó. Ánh sáng xanh lục của vật tính đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một luồng khí xám đen bao trùm, tạo thành một hình dáng mơ hồ, méo mó.
Thủ lĩnh nhóm săn bắt vung pháp trượng lên cao, một luồng sáng chói mắt như mặt trời nhỏ bùng nổ, bao trùm hoàn toàn Mộc Linh Cáo. "Thành công rồi! Một linh vật hóa hình hoàn mỹ!" Giọng hắn ta vang lên đầy đắc thắng, xen lẫn với tiếng cười khanh khách của những tên đệ tử. Chúng nhìn vào hình dáng đang dần định hình bên trong luồng sáng, đôi mắt đầy vẻ hăm hở và tham lam.
Nhưng trong tâm trí Tần Mặc, không có sự hoàn mỹ nào cả. Chỉ có bi kịch. Chỉ có sự tàn phá. Hắn cảm nhận được ý chí của Mộc Linh Cáo đã tắt lịm, không còn chút phản kháng nào. Thay vào đó là một sự phục tùng máy móc, một sự trống rỗng đáng sợ. Đây không phải là thăng tiên, đây là sự giam cầm. Đây không phải là sự tiến hóa, đây là sự biến chất.
Sự phẫn nộ trong Tần Mặc bùng lên như ngọn lửa thiêu đốt, không phải là thứ giận dữ bộc phát, mà là một sự căm giận âm ỉ, cuộn trào như dòng dung nham nóng chảy, nay đã phun trào thành một ngọn lửa không thể dập tắt. Hắn đã thấy quá nhiều bi kịch của vạn vật bị ép buộc bẻ cong bản chất. Từ Linh Thụ bị hút cạn linh quả, đến giờ là Mộc Linh Cáo bị "khai linh" để trở thành "linh nô". Hắn đã cố gắng kiềm chế, đã cố gắng tìm kiếm một cơ hội. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến sự hủy diệt ý chí tồn tại của một sinh linh, mọi sự kiềm chế đều tan biến.
Tần Mặc không thể chịu đựng thêm nữa. Hắn buông Vô Danh Kiếm ra, nó rơi xuống đất nhưng không tạo ra tiếng động nào, bởi tâm trí hắn đã hoàn toàn chìm đắm trong ngọn lửa phẫn nộ. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, không còn vẻ trầm tư mà thay vào đó là một sự quyết tâm sắt đá. Hắn không màng đến bất cứ nguy hiểm nào, không màng đến sự chênh lệch sức mạnh. Con đường mà hắn đã lựa chọn, con đường bảo vệ ý chí tồn tại và cân bằng bản chất của vạn vật, đòi hỏi hắn phải hành động.
Với một tiếng gầm vang vọng, Hắc Phong lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái, bộ lông đen tuyền vút qua đêm tối. Ngân Loan cũng cùng lúc lao theo, tiếng kêu của nó giờ đây không còn là sự sợ hãi hay ai oán, mà là một tiếng thét chiến đấu đầy quyết liệt, như muốn xé tan màn đêm. Tần Mặc, như một mũi tên xé gió, không chút do dự, cũng lao ra khỏi nơi ẩn nấp, một mình đối diện với nhóm tu sĩ tàn bạo đang đắm chìm trong chiến thắng méo mó của chúng. Hắn không biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì, nhưng hắn biết rằng mình không thể quay lưng lại với tiếng kêu cứu thảm thiết đã bị dập tắt của Mộc Linh Cáo. Hắn sẽ khiến chúng phải trả giá cho sự tàn bạo này.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.