Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 135: Nghi Lễ Bi Thương: Tiếng Gầm Của Bản Chất

Nghi lễ đã đạt đến cao trào. Không khí trong thung lũng trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở, như thể chính thời gian cũng đang bị xiềng xích. Tiếng chú thuật của thủ lĩnh săn bắt vang vọng, không còn là những lời lẩm bẩm khô khốc mà biến thành những âm thanh hùng hồn, mạnh mẽ, như đang triệu hồi một sức mạnh cổ xưa nào đó từ vực sâu thăm thẳm của Huyền Vực. Mỗi âm tiết phát ra đều rung động không gian, tạo thành những gợn sóng vô hình lan tỏa, ép bức mọi sinh linh phải quỳ phục. Cả vòng tròn chú văn dưới đất, vốn được vẽ bằng máu tươi và những loại linh dược cổ quái, giờ đây bùng lên ánh sáng rực rỡ đến chói mắt, một thứ ánh sáng đỏ quạch như máu tươi nhưng lại mang theo sắc thái tà dị của năng lượng đen tối, bao phủ lấy Mộc Linh Cáo tội nghiệp. Những sợi xích pháp thuật làm từ linh mộc cổ thụ, vốn đã thít chặt lấy thân thể nhỏ bé của nó, giờ đây rung lên bần bật, như thể chúng đang hút cạn những giọt cuối cùng của vật tính, của linh hồn và cả ý chí tồn tại từ con cáo nhỏ.

Cơ thể Mộc Linh Cáo, vốn dĩ mang màu xanh ngọc bích mượt mà của linh mộc, giờ đây bắt đầu khô héo, chuyển sang màu xám xịt, xơ xác như một cái xác bị bỏ quên dưới nắng. Từng thớ thịt co rút, từng sợi lông rụng rời, như thể sự sống đang bị rút cạn một cách tàn nhẫn. Đôi mắt nó, từ hoảng loạn tột độ trong phút chót của ý thức, đã biến thành một sự trống rỗng vô bờ bến, một cái nhìn vô hồn mà ngay cả Tần Mặc cũng chưa từng thấy ở bất kỳ linh thú nào. Tiếng hét của nó, xuyên thấu tâm trí Tần Mặc, không còn là tiếng kêu trong trẻo của một linh thú đang sợ hãi hay đau đớn, mà là tiếng rên rỉ méo mó, hỗn loạn, như thể hàng ngàn mảnh vỡ của một ý chí đang tan rã, vỡ vụn thành cát bụi. Đó là tiếng thét của một sinh linh đang bị cưỡng ép biến đổi, một bản chất đang bị xé toạc và tái tạo thành một thứ hoàn toàn khác, không còn là chính nó, không còn giữ được chút gì của khởi nguyên ban đầu.

Tần Mặc thấy rõ sự tuyệt vọng và ý chí cuối cùng của Mộc Linh Cáo đang bị đè bẹp, bị nghiền nát dưới sức ép của nghi lễ tà ác. Sự hủy diệt ấy không chỉ dừng lại ở thể xác, mà còn ăn sâu vào tận gốc rễ của vật tính, của bản nguyên tồn tại. Thay vào đó, một sự trống rỗng, vô hồn đang dần hình thành trong đôi mắt và ý chí của nó. Ánh sáng xanh lục của vật tính, biểu tượng cho sức sống và sự thuần khiết của loài Mộc Linh Cáo, đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một luồng khí xám đen bao trùm, tạo thành một hình dáng mơ hồ, méo mó, không còn hình dạng của một con cáo. Nó như một con rối bị giật dây, một hình hài không còn linh hồn, một vỏ bọc rỗng tuếch.

Thủ lĩnh nhóm săn bắt vung pháp trượng lên cao, một luồng sáng chói mắt như mặt trời nhỏ bùng nổ, bao trùm hoàn toàn Mộc Linh Cáo. Ánh sáng ấy không mang theo hơi ấm của sự sống, mà lạnh lẽo và sắc nhọn như lưỡi đao. "Thành công rồi! Một linh vật hóa hình hoàn mỹ!" Giọng hắn ta vang lên đầy đắc thắng, xen lẫn với tiếng cười khanh khách man rợ của những tên đệ tử. Chúng nhìn vào hình dáng đang dần định hình bên trong luồng sáng, đôi mắt đầy vẻ hăm hở và tham lam, như những kẻ ăn thịt đang nhăm nhe con mồi.

Nhưng trong tâm trí Tần Mặc, không có sự hoàn mỹ nào cả. Chỉ có bi kịch. Chỉ có sự tàn phá. Hắn cảm nhận được ý chí của Mộc Linh Cáo đã tắt lịm, không còn chút phản kháng nào. Thay vào đó là một sự phục tùng máy móc, một sự trống rỗng đáng sợ đến rợn người. Đây không phải là thăng tiên, đây là sự giam cầm vĩnh viễn. Đây không phải là sự tiến hóa, đây là sự biến chất, sự hủy hoại bản nguyên. Hắn đã cố gắng kiềm chế, đã cố gắng tìm kiếm một cơ hội để ngăn chặn bi kịch này. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến sự hủy diệt ý chí tồn tại của một sinh linh, mọi sự kiềm chế đều tan biến như sương khói.

Sự phẫn nộ trong Tần Mặc bùng lên như ngọn lửa thiêu đốt, không phải là thứ giận dữ bộc phát nhất thời, mà là một sự căm giận âm ỉ, cuộn trào như dòng dung nham nóng chảy trong lòng núi lửa, nay đã phun trào thành một ngọn lửa không thể dập tắt. Hắn đã thấy quá nhiều bi kịch của vạn vật bị ép buộc bẻ cong bản chất. Từ Linh Thụ bị hút cạn linh quả, đến giờ là Mộc Linh Cáo bị "khai linh" để trở thành "linh nô" vô tri. Hắn đã cố gắng kiềm chế, đã cố gắng tìm kiếm một cơ hội. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến sự hủy diệt ý chí tồn tại của một sinh linh, mọi sự kiềm chế đều tan biến.

Trong khoảnh khắc cuối cùng của chương trước, Vô Danh Kiếm đã rơi xuống đất. Nhưng giờ đây, khi Tần Mặc lao đi, bản năng chiến đấu và ngọn lửa phẫn nộ đã khiến hắn không chút do dự, bàn tay hắn vươn ra, nắm lấy chuôi kiếm trong một động tác nhanh như chớp. Vô Danh Kiếm dường như cũng cảm nhận được sự phẫn nộ cuộn trào trong chủ nhân, rung lên một tiếng khẽ, hòa cùng nhịp đập của trái tim hắn. Đôi mắt Tần Mặc đỏ ngầu, không còn vẻ trầm tư thường ngày mà thay vào đó là một sự quyết tâm sắt đá đến kinh người. Hắn không màng đến bất cứ nguy hiểm nào, không màng đến sự chênh lệch sức mạnh giữa một mình hắn và cả một nhóm tu sĩ hung hãn. Con đường mà hắn đã lựa chọn, con đường bảo vệ ý chí tồn tại và cân bằng bản chất của vạn vật, đòi hỏi hắn phải hành động, không chút e dè.

Với một tiếng gầm vang vọng, xé toạc màn sương đêm, Hắc Phong lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái, bộ lông đen tuyền vút qua không trung như một mũi tên. Hơi thở của nó mang theo mùi vị của sự hung dữ và bảo vệ. Ngân Loan cũng cùng lúc lao theo, tiếng kêu của nó giờ đây không còn là sự sợ hãi hay ai oán, mà là một tiếng thét chiến đấu đầy quyết liệt, như muốn xé tan màn đêm, cảnh báo những kẻ tàn bạo về cơn thịnh nộ sắp giáng xuống. Tần Mặc, như một mũi tên xé gió, không chút do dự, cũng lao ra khỏi nơi ẩn nấp, Vô Danh Kiếm trong tay phát ra ánh sáng mờ ảo, nhưng đầy uy lực. Hắn một mình đối diện với nhóm tu sĩ tàn bạo đang đắm chìm trong chiến thắng méo mó của chúng. Hắn không biết mình sẽ phải đối mặt với điều gì, nhưng hắn biết rằng mình không thể quay lưng lại với tiếng kêu cứu thảm thiết đã bị dập tắt của Mộc Linh Cáo. Hắn sẽ khiến chúng phải trả giá cho sự tàn bạo này, bằng mọi giá.

Kẻ Săn Bắt Thủ Lĩnh, một gã đàn ông vạm vỡ với khuôn mặt dữ tợn và đôi mắt tham lam, đang ngẩng mặt lên trời cười vang, tận hưởng thành quả của nghi lễ. Hắn ta không hề hay biết về mối nguy hiểm đang ập đến, cho đến khi tiếng gầm của Hắc Phong và tiếng thét của Ngân Loan xé tan bầu không khí tĩnh mịch. Hắn ta quay phắt lại, ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn tức giận khi thấy Tần Mặc cùng hai linh thú đang lao tới như cuồng phong. "Kẻ phá đám! Ngươi là ai mà dám cản trở ta khai linh?!" Giọng hắn ta gằn lên, đầy vẻ khinh thường và kiêu ngạo, như thể hành động của Tần Mặc là một sự xúc phạm không thể dung thứ.

Tần Mặc không đáp lời. Hắn chỉ có một mục tiêu duy nhất: phá hủy mọi thứ đã tạo nên bi kịch này. Vô Danh Kiếm trong tay hắn không phải để giết người, mà để phá nát nghi lễ, phá hủy các pháp khí đang tỏa ra khí độc, và gây thương tích cho kẻ săn bắt, khiến chúng không còn khả năng tiếp tục gieo rắc đau khổ. Hắn lao vào vòng tròn chú văn, né tránh những đòn đánh hỗn loạn của đám đệ tử đang hoảng loạn. Vô Danh Kiếm vung lên, không hoa mỹ nhưng sắc bén và chuẩn xác, chém thẳng vào những sợi xích pháp thuật đang giam cầm Mộc Linh Cáo. Tiếng kim loại va chạm leng keng, và từng sợi xích, vốn được cho là bất hoại, bắt đầu rạn nứt dưới sức mạnh bí ẩn của Vô Danh Kiếm. Cùng lúc đó, Hắc Phong lao vào đám đệ tử, bộ hàm sắc nhọn của nó nghiến nát pháp khí trong tay chúng, những tiếng gầm gừ dữ tợn khiến chúng kinh hãi lùi bước. Ngân Loan thì bay lượn trên cao, đôi mắt tinh anh của nó nhanh chóng phát hiện ra nguồn năng lượng chính của pháp trận – một ngọn pháp trượng đang cắm sâu vào lòng đất – và nó lao xuống như một tia chớp bạc, mổ thẳng vào đó.

Những kẻ săn bắt, vốn chỉ quen với việc săn đuổi linh thú yếu ớt, giờ đây hoàn toàn bất ngờ trước sự hung hãn và quyết liệt của Tần Mặc cùng hai linh thú. Chúng bắt đầu hoảng loạn. Thủ lĩnh săn bắt gầm lên, vung pháp trượng của mình, một luồng hắc khí cuồn cuộn lao về phía Tần Mặc. Hắn né tránh một cách khéo léo, thân pháp linh hoạt như một bóng ma trong đêm. Hắn không có linh lực để đối kháng trực diện, nhưng ý chí kiên định và sự phẫn nộ tột cùng đã biến hắn thành một cơn bão tố. Hắn không ngừng tấn công các điểm yếu của pháp trận, mỗi nhát kiếm đều mang theo sự căm phẫn tột độ, hướng thẳng vào những thứ đang hủy hoại Mộc Linh Cáo.

Dưới sự tấn công mãnh liệt và không chút do dự của Tần Mặc, pháp trận bắt đầu chao đảo. Những viên linh thạch cung cấp năng lượng cho nghi lễ bị Hắc Phong cắn nát, ánh sáng đỏ quạch dần yếu đi. Ngọn pháp trượng của Ngân Loan bị mổ nát, sức mạnh của nghi lễ càng suy yếu hơn. Cuối cùng, Vô Danh Kiếm của Tần Mặc chém đứt sợi xích cuối cùng, giải thoát Mộc Linh Cáo khỏi sự giam cầm vật lý, nhưng không thể cứu lấy ý chí đã bị hủy hoại của nó.

Thủ lĩnh nhóm săn bắt gầm lên một tiếng giận dữ, nhưng hắn ta nhận ra rằng, với sự hỗn loạn này, nghi lễ đã hoàn toàn thất bại, và linh vật hóa hình mà hắn ta hằng mong ước đã trở thành một thứ vô dụng. Hắn ta thà bỏ chạy còn hơn là đối đầu với một kẻ điên cuồng như Tần Mặc, người mà ánh mắt không chút sợ hãi hay nao núng. Hắn ta vung tay, ra lệnh cho đám đệ tử bị thương tích và hoảng loạn: "Rút! Rút lui! Kẻ này quá quái dị!" Chúng nhanh chóng thu thập tàn dư của pháp khí và tháo chạy vào màn đêm, bỏ lại những lời nguyền rủa và tiếng rên rỉ yếu ớt của kẻ bại trận.

***

Sương mù đã tan dần khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua các khe đá, chiếu rọi vào Thung Lũng Bi Thương. Không khí lạnh lẽo vẫn còn vương vấn, nhưng mùi máu tanh và khí độc của nghi lễ đã bị gió cuốn đi phần nào, chỉ còn lại mùi ẩm mốc và chua cay của đất đá. Nhóm tu sĩ săn bắt đã rút lui, bỏ lại các pháp khí bị hư hại và sinh vật đã bị biến đổi. Tần Mặc không đuổi theo. Hắn biết rằng việc đuổi theo chúng lúc này là vô nghĩa. Điều quan trọng hơn đang nằm ngay trước mắt hắn.

Hắn quỳ xuống bên cạnh Mộc Linh Cáo. Nó nằm đó, một hình hài méo mó, da thịt lột tả, đôi mắt không còn ánh sáng của ý chí, chỉ còn lại sự hoang dại hoặc trống rỗng. Bộ lông xanh mượt ngày nào giờ đã biến thành màu xám xịt, khô cứng như gỗ mục. Dù đã được giải thoát khỏi xiềng xích vật lý, nhưng tinh thần của nó đã bị nghiền nát, không thể cứu vãn. Tần Mặc cố gắng "nghe" ý chí của nó, như hắn thường làm với vạn vật. Nhưng giờ đây, "ý chí tồn tại" của nó là một khoảng trống rỗng vô tận, một vực sâu không đáy, chỉ còn lại những mảnh vỡ đau đớn, vô nghĩa, những tiếng vọng méo mó của một bản chất đã bị hủy hoại. Hắn cố gắng "nghe", nhưng không còn gì để nghe, chỉ có sự im lặng đáng sợ của một linh hồn đã chết.

"Ta... đã quá muộn sao?" Tần Mặc thì thầm, giọng nói khản đặc vì nỗi đau và sự phẫn nộ vẫn còn âm ỉ. Hắn đặt bàn tay lên cơ thể lạnh lẽo của Mộc Linh Cáo, hy vọng có thể truyền cho nó một chút hơi ấm, một chút sự sống, một chút ý chí. Nhưng tất cả đều vô vọng. Sự trống rỗng trong nó quá lớn, quá sâu sắc, như một cái hố đen đã nuốt chửng mọi thứ. Hắc Phong nằm xuống bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực nhìn vào Mộc Linh Cáo với vẻ buồn bã sâu sắc. Nó rên rỉ một tiếng yếu ớt, như thể đang thương cảm cho số phận bi thảm của đồng loại, một tiếng rên rỉ không chỉ bằng âm thanh mà còn bằng ý chí, bằng sự đồng cảm của một linh thú. Ngân Loan đậu trên vai Tần Mặc, cọ đầu vào má hắn, tiếng kêu của nó cũng trở nên trầm buồn, không còn sự phẫn nộ dữ dội như trước, chỉ còn lại nỗi xót xa.

Tần Mặc siết chặt nắm đấm, móng tay hắn cắm sâu vào da thịt, nhưng nỗi đau thể xác không thấm vào đâu so với nỗi đau trong lòng hắn. Nỗi bất lực khi chứng kiến một sinh linh bị hủy hoại bản chất, bị tước đoạt ý chí tồn tại, gặm nhấm tâm can hắn. Hắn đã hành động, nhưng hành động đó chỉ có thể giải thoát thể xác, chứ không thể cứu rỗi linh hồn. Đây là bài học đắt giá, khắc sâu vào tâm trí hắn. Huyền Vực này, với tư tưởng "thăng tiên" cực đoan, đã tạo ra quá nhiều bi kịch như vậy. Linh Thụ bị hút cạn sức sống, Mộc Linh Cáo bị biến thành vật vô tri... Bao nhiêu sinh linh nữa sẽ phải chịu đựng số phận tương tự?

Thế nhưng, từ nỗi bất lực và bi thương tột cùng ấy, một quyết tâm sắt đá dần hình thành trong Tần Mặc. Nó không phải là một sự bộc phát cảm xúc nhất thời, mà là một sự kiên định sâu sắc, một lời thề nguyền vô hình. Hắn đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng giờ đây toát ra một khí chất kiên cường. Ánh mắt hắn, dù vẫn còn vương vấn nỗi đau, nhưng đã trở nên kiên định hơn bao giờ hết, nhìn về phía chân trời đang dần ửng hồng. Hắn biết rằng con đường phía trước sẽ đầy chông gai, đầy rẫy những kẻ cuồng vọng và tàn bạo như những kẻ săn bắt vừa rồi. Nhưng hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tìm cách để bảo vệ vạn vật, để chúng có quyền được là chính mình, không bị ép buộc phải "cao hơn" theo định nghĩa méo mó của thế giới tu luyện. Hắn sẽ tìm một con đường cân bằng, một con đường mà thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không phải là mục tiêu duy nhất, không phải là con đường hủy diệt bản chất của vạn vật.

Cái chết của ý chí Mộc Linh Cáo là một lời nhắc nhở nghiệt ngã, một vết sẹo hằn sâu trong tâm hồn Tần Mặc. Nó càng củng cố niềm tin của hắn vào câu nói đã thất lạc từ xa xưa: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Hắn sẽ không để điều đó xảy ra. Hắn sẽ là người bảo vệ sự cân bằng, dù phải đối đầu với cả thiên hạ.

***

Khi những tia nắng vàng ấm áp đã bao trùm Thung Lũng Bi Thương, Tần Mặc cùng Hắc Phong và Ngân Loan rời đi, mang theo nỗi đau âm ỉ và quyết tâm mãnh liệt. Hắn bước đi trên Đường Cổ Đạo Thương Gia, con đường bụi bặm nối liền các thành trấn của Huyền Vực. Tiếng bánh xe lạo xạo, tiếng ngựa hí vang vọng, tiếng nói chuyện ồn ào của những thương nhân và lữ khách vội vã. Mùi bụi đường, mồ hôi, da thuộc và khói bếp lan tỏa trong không khí, tạo nên một bức tranh sống động, đối lập hoàn toàn với sự chết chóc và tĩnh mịch của thung lũng vừa rồi.

Tâm trạng Tần Mặc vẫn còn nặng nề, nhưng bước chân hắn đã trở nên vững vàng hơn. Hắc Phong đi sát bên cạnh hắn, đôi mắt tinh anh cảnh giác quan sát xung quanh. Ngân Loan bay lượn trên cao, đôi khi lại đậu xuống vai Tần Mặc, như muốn chia sẻ gánh nặng trong lòng hắn.

Bên vệ đường, một người đàn ông phong trần đang bày biện những món hàng lỉnh kỉnh. Đó là Vân Du Khách, với vẻ ngoài nhanh nhẹn và đôi mắt tinh ranh, dường như đã trải qua vô số thăng trầm của cuộc đời. Y mặc một chiếc áo vải thô đã sờn cũ, mang theo một gánh hàng hóa trông có vẻ lộn xộn nhưng lại được sắp xếp một cách có trật tự đến kỳ lạ: từ linh dược khô, bản đồ cũ kỹ, cho đến những món pháp khí nhỏ bé và lương khô. Y ngẩng đầu lên, ánh mắt lướt qua Tần Mặc, Hắc Phong và Ngân Loan, không mấy ngạc nhiên trước vẻ mệt mỏi và sát khí còn vương trên người Tần Mặc. Dường như, những cảnh tượng như thế này không còn xa lạ gì với y.

"Ai chà, xem ra tiểu huynh đệ đêm qua có một chuyến đi không mấy yên bình nhỉ?" Vân Du Khách nói, giọng điệu có chút cà rỡn, nhưng cũng lộ ra sự tinh tường. "Nhìn con linh thú kia kìa, ôi chao, khai linh rồi mà không giữ được nguyên bản, tiếc thật." Y chỉ về phía Mộc Linh Cáo mà Tần Mặc đang mang theo, được bọc cẩn thận trong một tấm vải thô. Thực tế, Tần Mặc đã không thể bỏ lại nó. Hắn muốn mang nó theo, như một lời nhắc nhở vĩnh viễn về bi kịch mà hắn đã chứng kiến. "Bán đi chắc cũng chẳng được giá bao nhiêu. Nhưng thôi, 'có tiền là có tất cả!', miễn là mình không dính vào rắc rối là được." Y nhún vai, tiếp tục sắp xếp lại mấy lọ linh dược khô héo.

Tần Mặc dừng bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Vân Du Khách. "Ngươi biết chuyện gì sao?" Hắn hỏi, giọng điệu trầm thấp, mang theo một chút uy áp vô hình.

Vân Du Khách bật cười thành tiếng, tiếng cười khô khan như lá rụng. "Biết gì chứ? Chuyện thiên hạ ai mà chẳng biết. Đạo tu hành bây giờ, khai linh hóa hình là chuyện thường. Tiếc là không phải ai cũng thành công như ý muốn. Kẻ thành công thì một bước lên mây, kẻ thất bại thì... thành ra thế này." Y khẽ lắc đầu, ánh mắt thoáng qua một vẻ thương hại mơ hồ, nhưng nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự thực dụng quen thuộc. "Nhưng thôi, cuộc sống mà, kẻ này mất thì kẻ khác được. Quy luật của đời là thế. Tiểu huynh đệ có cần ít lương khô, hoặc bản đồ không? Đảm bảo chất lượng, giá cả phải chăng, đủ để ngươi sống sót qua những con đường hiểm trở này." Y giơ một gói lương khô đã được bọc cẩn thận và một tấm bản đồ da dê cũ kỹ.

Lời nói của Vân Du Khách như một gáo nước lạnh tạt vào sự phẫn nộ và bi thương của Tần Mặc. Hắn đã chứng kiến sự hủy diệt của một ý chí tồn tại, của một bản chất thuần khiết, nhưng đối với thế giới bên ngoài, đó chỉ là một thương vụ thất bại, một món hàng không bán được giá. Sự thờ ơ, thực dụng này, còn đáng sợ hơn cả sự tàn bạo của những kẻ săn bắt. Nó cho thấy tư tưởng "thăng tiên" cực đoan đã ăn sâu vào tâm trí con người đến mức nào, khiến họ mất đi sự đồng cảm, mất đi khả năng nhìn nhận giá trị của vạn vật ngoài mục đích sử dụng.

Tần Mặc không đáp lại. Hắn chỉ lướt qua Vân Du Khách, nhưng lời nói của ông ta khiến hắn càng thấm thía sự thờ ơ và thực dụng của thế giới. Hắn dừng lại, im lặng suy nghĩ một lát, rồi khẽ gật đầu, đưa tay lấy một gói lương khô và một tấm bản đồ. "Bao nhiêu?" Hắn hỏi, giọng điệu vẫn lạnh lùng, nhưng trong ánh mắt đã thoáng lên một sự kiên định mới mẻ, pha lẫn nỗi đau.

Vân Du Khách mỉm cười, một nụ cười đầy tính toán. Y nói ra một cái giá không quá đắt cũng không quá rẻ. Tần Mặc trả tiền, không nói thêm lời nào. Hắn biết, con đường phía trước sẽ không chỉ có những kẻ thù hùng mạnh mà còn có sự thờ ơ, sự vô cảm của cả thế gian. Nhưng chính những điều đó lại càng hun đúc ý chí trong lòng hắn. Hắn sẽ không cho phép bi kịch của Mộc Linh Cáo trở thành một sự kiện vô nghĩa, một món hàng không bán được giá. Hắn sẽ biến nó thành động lực, thành ngọn đuốc soi sáng cho con đường mà hắn đã chọn – con đường bảo vệ ý chí tồn tại và sự cân bằng bản chất của vạn vật.

Tần Mặc tiếp tục hành trình, theo sau là Hắc Phong và Ngân Loan. Gói lương khô trong tay hắn nặng trĩu, không phải vì trọng lượng vật lý, mà vì trọng lượng của một lời thề nguyền. Ánh mắt hắn kiên định nhìn về phía trước, nơi những con đường cổ đạo trải dài vô tận. Hắn biết rằng, hành trình này sẽ cô độc và đầy hiểm nguy, nhưng hắn sẽ không đơn độc. Hắn có Hắc Phong, có Ngân Loan, và quan trọng hơn, hắn có một lý tưởng, một niềm tin, một ý chí sắt đá không thể lay chuyển. Hắn sẽ không để Huyền Vực này trở thành một thế giới mà vạn vật đều mất đi bản chất, mất đi chính mình vì sự truy cầu vô độ của con người. Đó là lời hứa của Tần Mặc, dành cho Mộc Linh Cáo đã mất, và cho tất cả vạn vật của Huyền Vực.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free