Vạn vật không lên tiên - Chương 136: Dịu Dàng Khẽ Chạm: Khơi Dậy Ý Chí Phản Kháng
Ánh nắng chói chang của buổi ban ngày rải thảm vàng rực lên con Đường Cổ Đạo Thương Gia, hun đúc không khí trở nên oi ả, ngột ngạt. Từng làn bụi mỏng bốc lên từ mặt đường đất khô cằn, quyện vào mùi mồ hôi mặn chát của những lữ khách, mùi da thuộc cũ kỹ của kiện hàng, và tiếng ngựa hí vang vọng lẫn trong tiếng bánh xe kẽo kẹt. Đó là một bản hòa tấu hỗn độn của cuộc sống du mục, hối hả và vô thường, nơi mỗi bước chân đều mang theo một mục đích, một gánh nặng, hay một khát vọng.
Tần Mặc bước đi chậm rãi giữa dòng người tấp nập ấy, thân hình hơi gầy gò của hắn dường như chìm nghỉm giữa những thương nhân vạm vỡ, những tu sĩ hùng tráng hay những đạo tặc ẩn mình dưới lớp áo choàng. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, trung thành bước bên cạnh, dáng vẻ uy dũng khiến không ai dám lại gần quấy rầy. Phía trên không trung, Ngân Loan bay lượn thành những vòng tròn uyển chuyển, bộ lông bạc óng ánh của nó phản chiếu ánh mặt trời như một vì sao nhỏ bé. Dù khung cảnh xung quanh ồn ã, náo nhiệt là thế, tâm trí Tần Mặc vẫn chìm trong một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, như một mặt hồ sâu thẳm không gợn sóng. Hắn vẫn nhớ như in tiếng kêu thảm thiết của Mộc Linh Cáo, hình hài méo mó và đôi mắt trống rỗng của nó. Hắn vẫn cảm nhận được sự trống rỗng đến cùng cực của một 'ý chí tồn tại' đã bị bẻ cong, bị tước đoạt. Và hắn cũng không quên nụ cười thờ ơ, ánh mắt tính toán của Vân Du Khách, người đã coi bi kịch ấy chỉ như một món hàng không bán được giá.
"Mộc Linh Cáo... ý chí của nó đã bị bẻ cong hoàn toàn. Lẽ nào không có cách nào khác?" Tần Mặc thầm nhủ, lòng trĩu nặng. Hắn sờ nhẹ chuôi Vô Danh Kiếm, cảm giác mát lạnh của kim loại dường như mang lại một chút an ủi, một sự nhắc nhở về vũ khí duy nhất mà hắn thực sự tin tưởng. Thanh kiếm này không mang linh lực, không có hồn phách tự thân, nhưng nó là một phần của hắn, một phần ý chí của hắn. Nó không tìm kiếm sự thăng hoa, chỉ đơn thuần là một thanh kiếm, sắc bén và chân thật.
Mỗi bước chân của Tần Mặc trên con đường bụi bặm ấy dường như càng củng cố thêm một lời thề vô hình. Hắn đã thấy, đã nghe, đã cảm nhận sự tàn khốc của một thế giới mà vạn vật đều bị ép buộc phải "lên tiên", phải "khai linh", phải "thoát ly bản chất". Thế giới ấy, qua con mắt của hắn, chẳng khác nào một cỗ máy nghiền nát sự độc đáo, sự tự do của mỗi cá thể, biến chúng thành những công cụ, những bậc thang cho cái gọi là "đạo tu hành". Hắn nhớ lại những lời cảnh báo thất lạc từ xa xưa: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Giờ đây, hắn hiểu sâu sắc hơn bao giờ hết ý nghĩa khủng khiếp của câu nói ấy.
Hắn nhìn những đoàn người qua lại, những thương nhân đang tranh thủ buôn bán, những tu sĩ với vẻ mặt cao ngạo, linh lực cuộn trào quanh thân. Hắn "nghe" thấy những ý chí tồn tại của họ: lòng tham, khát vọng quyền lực, nỗi sợ hãi bị bỏ lại phía sau, sự khao khát được trường sinh, được siêu thoát. Những ý chí ấy mạnh mẽ, cuồng nhiệt, và cũng đầy mâu thuẫn. Chúng tạo nên một bản giao hưởng ồn ã, đôi khi lấn át cả tiếng lòng của chính Tần Mặc. Nhưng giữa tất cả những thanh âm đó, hắn vẫn giữ vững một niềm tin: phải có một con đường khác. Một con đường mà vạn vật có thể tồn tại, có thể tu luyện nếu muốn, nhưng không bị ép buộc phải từ bỏ bản chất, không bị biến thành những phiên bản méo mó của chính mình.
Sự thờ ơ của Vân Du Khách không làm hắn tức giận thêm nữa, mà chỉ làm hắn thấm thía hơn sự cô độc trên con đường mình đã chọn. Hắn không có đồng minh mạnh mẽ, không có linh lực cuồn cuộn. Hắn chỉ có năng lực "nghe" được tiếng lòng vạn vật, và một ý chí kiên định. Liệu chỉ bấy nhiêu có đủ để chống lại cả một thế giới đã lạc lối trong sự truy cầu vô độ? Tần Mặc không biết, nhưng hắn sẽ không lùi bước. Gói lương khô và tấm bản đồ trong tay hắn giờ đây không chỉ là vật phẩm trao đổi, mà là một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của thực tại và gánh nặng trên vai hắn. Hắn sẽ mang bi kịch của Mộc Linh Cáo như một ngọn đuốc, soi sáng con đường mình đã chọn, con đường bảo vệ ý chí tồn tại và sự cân bằng bản chất của vạn vật. Hắn sẽ không để Huyền Vực này trở thành một thế giới mà vạn vật đều mất đi chính mình. Đây là lời hứa của Tần Mặc, cho Mộc Linh Cáo đã mất, và cho tất cả vạn vật của Huyền Vực.
***
Khi mặt trời bắt đầu nghiêng về tây, ánh nắng gay gắt vẫn không hề giảm bớt, nhưng không khí đã có phần loãng hơn, bớt ngột ngạt hơn một chút. Tần Mặc cùng Hắc Phong và Ngân Loan đã đi qua một đoạn đường ít người hơn, hai bên đường dần xuất hiện những bụi cây rậm rạp và những bãi đá lởm chởm. Tiếng bánh xe và ngựa hí xa dần, nhường chỗ cho tiếng gió xào xạc luồn qua những tán lá khô, tiếng côn trùng rỉ rả yếu ớt, và sự tĩnh lặng đến nao lòng của buổi chiều tà trên hoang đạo.
Đột nhiên, bước chân Tần Mặc khựng lại. Một luồng 'ý chí tồn tại' cực kỳ yếu ớt, hỗn loạn và đầy thống khổ bỗng nhiên chạm đến hắn, như một tiếng kêu thầm thì bị bóp nghẹt giữa vô vàn thanh âm của thế giới. Đó là một cảm giác sắc nhọn, đau đớn, nhưng cũng mong manh đến mức dễ dàng bị bỏ qua nếu không có sự nhạy cảm đặc biệt của Tần Mặc. Hắc Phong bên cạnh cũng trở nên cảnh giác, đôi tai dựng đứng, bộ lông đen tuyền khẽ động, một tiếng gầm gừ nhẹ thoát ra từ cổ họng, như một lời cảnh báo, nhưng cũng như một sự đồng cảm thầm lặng. Ngân Loan trên cao cũng hạ thấp độ cao, đôi mắt tinh anh quét ngang dọc, tiếng kêu trong trẻo của nó giờ đây mang một vẻ lo lắng.
Tần Mặc nhắm mắt lại trong giây lát, tập trung toàn bộ giác quan vào luồng ý chí yếu ớt kia. Hắn cảm nhận được sự sợ hãi tột độ, nỗi đau thể xác đang giày vò, và một sự trống rỗng mênh mông trong linh hồn, tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một bản giao hưởng bi thương. Nó không phải là sự phẫn nộ hay tuyệt vọng bùng nổ như Mộc Linh Cáo, mà là sự tan vỡ âm ỉ, rệu rã dần của một sinh linh đang đứng bên bờ vực của sự lãng quên. "Ý chí này... nó đang tan vỡ," Tần Mặc thầm nghĩ, lòng hắn thắt lại.
Hắn lần theo cảm giác ấy, bước chậm rãi về phía một bụi cây rậm rạp mọc sát lề đường. Cành lá khô cằn, rễ cây trồi lên mặt đất như những mạch máu già nua. Mùi đất khô khan, lá mục lẫn với một mùi tanh nhẹ của máu, càng khẳng định linh thú đang bị thương nặng. Khi Tần Mặc vén những cành cây gai góc, một cảnh tượng đau lòng đập vào mắt hắn. Đó là một linh thú nhỏ bé, có hình dạng giống như một con sóc, thân hình chỉ lớn bằng bàn tay người trưởng thành. Bộ lông màu nâu xám của nó bị cháy xém một mảng lớn ở bên hông, lộ ra lớp da thịt đỏ tấy và một vết thương sâu vẫn đang rỉ máu. Đôi mắt nhỏ bé của nó mở to, ánh lên vẻ hoảng loạn và thất thần, dường như đã mất đi hoàn toàn sự sống động vốn có của một linh vật. Nó đang run rẩy từng hồi, co ro trong một cái hốc nhỏ, cố gắng giấu mình khỏi thế giới tàn nhẫn bên ngoài.
Thân hình nhỏ bé ấy, với đôi mắt trống rỗng và những vết thương thảm khốc, là một minh chứng sống động cho bi kịch "khai linh" cưỡng bức. Chắc hẳn, nó đã trải qua một nghi lễ tàn bạo nào đó, nhưng không thành công, hoặc bị vứt bỏ sau khi đã bị hút cạn tinh hoa, chỉ còn lại một cái vỏ rỗng và một nỗi đau không thể gọi tên. Tần Mặc cảm thấy một làn sóng đau xót dâng trào trong lồng ngực. Sự yếu đuối, sự bất lực của sinh linh nhỏ bé này càng làm hắn thêm quyết tâm. Hắn không thể cứu chữa thể xác của nó bằng linh lực, nhưng hắn có thể chạm vào sâu thẳm 'ý chí tồn tại' của nó, thứ mà tu sĩ bình thường không thể làm được.
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, rồi nằm phục xuống cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực vẫn cảnh giác nhìn xung quanh, nhưng ánh mắt nó cũng ánh lên vẻ thương cảm dành cho linh thú nhỏ bé. Ngân Loan thì đậu xuống cành cây gần đó, tiếng kêu của nó giờ đây trở nên nhẹ nhàng hơn, như một lời an ủi thầm lặng. Tần Mặc biết, hắn không đơn độc trong nỗi lòng này. Những người bạn đồng hành của hắn, một con sói và một con chim, cũng cảm nhận được sự bi thương của sinh linh nhỏ bé này, bởi vì chúng cũng là một phần của vạn vật, cũng hiểu được giá trị của 'bản chất'. Tần Mặc quỳ xuống, nhẹ nhàng vạch lá cây, tạo ra một lối đi nhỏ để tiếp cận linh thú. Hắn không muốn làm nó sợ hãi thêm nữa. Hắn chỉ muốn nhẹ nhàng chạm vào nó, chạm vào 'ý chí' đang tan vỡ của nó, và tìm cách xoa dịu nỗi đau mà không ai khác có thể nhìn thấy.
***
Ánh nắng chiều đã dịu đi rất nhiều, không còn gay gắt như giữa trưa. Những tia nắng vàng nhạt len lỏi qua tán lá, tạo nên những vệt sáng lốm đốm trên nền đất. Tiếng gió nhẹ thổi qua, xào xạc những chiếc lá khô, và tiếng thở dốc yếu ớt của linh thú nhỏ bé là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch bao trùm bụi cây. Mùi đất khô và lá mục hòa lẫn với mùi máu tanh nhẹ từ vết thương của nó, tạo nên một không khí nặng nề, u ám.
Tần Mặc nhẹ nhàng vươn tay, chậm rãi đặt ngón trỏ lên bộ lông xù xì, cháy xém của linh thú. Hắn không muốn làm nó hoảng sợ, không muốn ép buộc. Hắn chỉ muốn nhẹ nhàng chạm vào, như một cơn gió thoảng qua, như một giọt sương mai. Cảm giác run rẩy dữ dội truyền đến đầu ngón tay hắn, thân nhiệt của linh thú cao hơn bình thường, và một luồng năng lượng hoảng loạn, đau đớn như dòng điện chạy thẳng vào tâm trí Tần Mặc.
Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn tập trung. Trong khoảnh khắc đó, thế giới bên ngoài biến mất. Hắn không còn nghe thấy tiếng gió, không còn cảm nhận được ánh nắng. Hắn chỉ còn là một ý chí thuần túy, đang hòa mình vào dòng chảy hỗn loạn của 'ý chí tồn tại' của linh thú. Hắn "nghe" thấy những mảnh vỡ ký ức rời rạc, như những thước phim chớp nhoáng: một cái bẫy sáng lóa, bàn tay thô bạo của kẻ săn bắt, những lời chú thuật lạnh lùng vang vọng, nỗi đau xé nát khi 'linh lực' bị ép buộc vào cơ thể nhỏ bé, sự biến đổi méo mó, và rồi là cảm giác bị vứt bỏ, lạnh lẽo, cô độc trong bụi cây. Tất cả đều là nỗi sợ hãi, đau đớn, và một sự trống rỗng mênh mông, như một cái vực không đáy nuốt chửng mọi hy vọng. Linh thú đã bị "khai linh" cưỡng bức, nhưng không thành công, hoặc nó đã phản kháng và bị bỏ lại như một thứ vô dụng. Giờ đây, 'ý chí tồn tại' của nó chỉ còn là một mớ hỗn độn của tổn thương và sự mất mát.
Tần Mặc không có linh lực để chữa lành vết thương thể xác đang hành hạ linh thú. Hắn không thể biến nó trở lại nguyên vẹn như trước khi bị bắt. Nhưng hắn có thể làm một điều khác, một điều mà không một tu sĩ nào có thể làm được: hắn dùng toàn bộ lòng đồng cảm, sự thấu hiểu sâu sắc của mình để xoa dịu nỗi đau tinh thần, nỗi đau của một 'ý chí tồn tại' đang tan vỡ. Hắn không ra lệnh, không ép buộc. Hắn chỉ nhẹ nhàng truyền vào dòng ý chí hỗn loạn ấy những rung động của sự kiên định, của sự tự do, của quyền được là chính nó. Hắn gửi gắm thông điệp rằng: "Ngươi không cần phải trở thành thứ mà chúng muốn. Ngươi là ngươi. Ý chí của ngươi là của ngươi."
Những thông điệp ấy không phải là lời nói, mà là những cảm xúc thuần túy, những hình ảnh về sự bình yên của Vô Tính Thành, về sự kiên cường của một ngọn cỏ mọc xuyên qua kẽ đá, về sự tự do của một cánh chim vút bay trên nền trời xanh thẳm. Hắn gieo vào sâu thẳm bản chất của linh thú một mầm mống nhỏ bé của 'ý chí phản kháng', một lời nhắc nhở rằng dù có bị bẻ cong, bị tổn thương đến mức nào, thì bản chất nguyên thủy vẫn luôn tồn tại, chỉ chờ được đánh thức. Đó là một tia hy vọng mong manh, một sự từ chối âm thầm đối với số phận bị áp đặt.
Làn da của Tần Mặc hơi tái đi vì sự tiêu hao tinh thần. Việc kết nối sâu sắc và truyền tải ý chí như vậy không hề dễ dàng, nó đòi hỏi sự tập trung cao độ và một nguồn năng lượng tinh thần khổng lồ. Nhưng hắn không hối hận. Hắn cảm thấy linh thú bắt đầu run rẩy ít hơn. Ánh mắt thất thần của nó, dù vẫn còn sợ hãi, nhưng đã có thêm một tia sáng le lói, một sự bướng bỉnh nhỏ nhoi, một khoảnh khắc nhận thức. Nó không còn là một cái xác không hồn, mà là một sinh linh đang cố gắng níu giữ lại bản chất của mình.
Tần Mặc rút tay về, thở dài một tiếng nặng nề, như trút đi một phần gánh nặng vô hình. Hắn nhẹ nhàng đặt linh thú trở lại bụi cây, không cố gắng mang nó theo. Hắn biết, con đường phía trước của nó sẽ vô cùng gian nan, nhưng ít nhất, nó đã không còn hoàn toàn bị bỏ rơi trong sự trống rỗng. Nó đã được chạm vào, được lắng nghe, được trao cho một lựa chọn.
Hắc Phong và Ngân Loan vẫn im lặng quan sát, chúng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí, sự nhẹ nhõm mơ hồ thoát ra từ linh thú. Tần Mặc đứng dậy, đôi mắt hắn quét qua linh thú nhỏ bé, rồi nhìn ra con đường cổ đạo đang dần chìm trong bóng tối hoàng hôn. Cảnh tượng này, dù nhỏ bé, đã củng cố niềm tin của hắn vào năng lực 'ý chí tồn tại' của mình. Hắn không cần linh lực để chiến đấu. Hắn có thể không thay đổi được thế giới bằng vũ lực, nhưng hắn có thể chạm vào sâu thẳm bản chất của vạn vật, gieo những hạt mầm của sự tự do, của quyền được là chính mình. Đây chính là vũ khí độc nhất vô nhị của hắn, một công cụ mạnh mẽ để chống lại sự 'thoát ly bản chất' đã lan tràn khắp Huyền Vực.
Hành động 'gieo mầm ý chí phản kháng' này cho thấy Tần Mặc không chỉ xoa dịu mà còn có khả năng truyền cảm hứng, một khả năng có thể tạo tiền đề cho việc tập hợp những 'đồng minh' không phải là tu sĩ trong tương lai, những kẻ cũng bị hệ thống này loại bỏ hoặc bẻ cong. Sự xuất hiện của Linh Thú Bị Bỏ Rơi này chỉ là một trong vô vàn bi kịch 'khai linh' đã và đang diễn ra khắp nơi. Tần Mặc biết rằng, trên hành trình dài phía trước, hắn sẽ còn gặp nhiều nạn nhân khác, những linh vật, thậm chí là phàm nhân, bị ép buộc, bị tổn thương, và hắn sẽ phải tiếp tục sứ mệnh của mình.
Tần Mặc quay người, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi con đường cổ đạo trải dài vô tận, hòa vào màn đêm đang buông xuống. Bóng dáng hắn, cùng Hắc Phong và Ngân Loan, dần khuất dạng, để lại phía sau bụi cây nơi linh thú nhỏ bé, dù vẫn mang vết thương thể xác, nhưng trong đôi mắt đã ánh lên một tia sáng mới, một sự bướng bỉnh khó tả, một ý chí tồn tại vừa được khơi dậy.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.