Vạn vật không lên tiên - Chương 137: Dấu Vết Can Thiệp: Ý Chí Còn Sót Lại
Tiếp bước từ bụi cây xào xạc nơi Linh Thú Bị Bỏ Rơi tìm thấy một tia hy vọng mong manh, Tần Mặc cùng Hắc Phong và Ngân Loan tiếp tục cuộc hành trình trên Đường Cổ Đạo Thương Gia. Nỗi ám ảnh về Mộc Linh Cáo vẫn chưa phai mờ trong tâm trí hắn, là một vết sẹo sâu thẳm nhắc nhở về sự tàn khốc của thế giới bên ngoài Vô Tính Thành. Hắn vẫn cảm thấy một sự bất lực vô hình, một gánh nặng đè lên đôi vai gầy, nhưng cũng chính nỗi đau ấy đã tôi luyện ý chí hắn thêm kiên định. Mỗi bước chân của Tần Mặc trên con đường gồ ghề, bụi bặm đều mang theo sự trầm tư sâu sắc, đôi mắt hắn quét nhìn khắp nơi, không bỏ sót bất kỳ một dấu hiệu nào của "ý chí tồn tại" đang cất tiếng gọi.
Đường Cổ Đạo Thương Gia vào giữa trưa tấp nập hơn nhiều so với những cung đường vắng vẻ mà họ từng qua. Nắng vàng như đổ lửa xuống mặt đường đất pha đá dăm, hằn lên vô số vết bánh xe sâu hoắm và dấu chân của người lữ hành. Tiếng bánh xe kẽo kẹt trên trục gỗ, tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng người buôn gánh bán bưng ồn ào xen lẫn tiếng rao hàng the thé tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp của cuộc sống. Mùi bụi đất khô nồng, mùi mồ hôi chua nồng của những người phu khuân vác, mùi da thuộc của những kiện hàng khổng lồ, và cả mùi tanh nồng của những món thịt khô gác bếp, tất cả quyện vào nhau, đặc trưng cho sự phồn hoa hỗn độn của một con đường giao thương huyết mạch. Dù vậy, dưới cái vẻ tấp nập, hối hả ấy, Tần Mặc vẫn cảm nhận được một luồng khí ngầm đầy căng thẳng, một sự cảnh giác tiềm ẩn trước những mối nguy hiểm rình rập, từ đạo tặc ẩn mình trong các lùm cây ven đường cho đến những kẻ tu sĩ tìm kiếm cơ hội.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền như bóng đêm, sải bước điềm tĩnh bên cạnh hắn, đôi mắt đỏ rực không ngừng quan sát xung quanh, cảnh giác trước mọi động tĩnh. Ngân Loan, bộ lông bạc óng ánh phản chiếu ánh nắng chói chang, lượn lờ trên cao, đôi khi lại hạ thấp xuống đậu trên vai Tần Mặc, đôi mắt tinh anh quét nhìn từ trên cao xuống. Chúng là những người bạn đồng hành trung thành, không chỉ bảo vệ thân xác hắn mà còn là những người duy nhất hiểu được sự cô độc trong tâm hồn hắn.
Khi đoàn người đang tiến sâu vào một đoạn đường vắng hơn, chỉ còn những hàng cây cổ thụ già cỗi hai bên đường, một luồng "ý chí tồn tại" bất ngờ ập vào tâm trí Tần Mặc, mạnh mẽ và hỗn loạn đến mức khiến hắn phải khựng lại. Đó là một sự hỗn mang của sợ hãi tột cùng, của đau đớn thể xác, và của một khát vọng sống bị bóp nghẹt. Khác với sự yếu ớt của linh thú bị bỏ rơi lần trước, luồng ý chí này vẫn còn sức sống, nhưng đang bị giằng xé dữ dội. Xen kẽ trong đó, Tần Mặc còn cảm nhận được sự hiện diện rõ ràng của linh lực tu sĩ, không phải một hoặc hai, mà là một nhóm, đang tập trung tại một khu rừng rậm rạp cách đó không xa. Luồng linh lực ấy mang theo một sự lạnh lẽo, một ý định cưỡng chế và chiếm hữu, không thể lầm lẫn.
Tần Mặc nhíu mày thật chặt, đôi mắt đen láy lộ vẻ trầm tư. Hắn đã quá quen thuộc với thứ cảm giác này, thứ cảm giác báo hiệu một bi kịch "thoát ly bản chất" đang sửa soạn diễn ra. Hắn thầm nghĩ, giọng nói vô thanh nhưng nặng trĩu trong tâm trí: "Lại một nghi lễ tàn bạo nữa sao..."
Hắc Phong lập tức nhận ra sự thay đổi trong thái độ của Tần Mặc. Nó dừng lại, bộ lông dựng đứng lên một chút, đôi tai vểnh cao về phía khu rừng, phát ra một tiếng gầm gừ khẽ khàng, như một lời cảnh báo. Ngân Loan cũng không còn lượn lờ vô tư nữa, nó đáp xuống vai Tần Mặc, cất lên một tiếng kêu trong trẻo nhưng đầy cảnh giác, đôi mắt sắc sảo nhìn về phía mà Tần Mặc đang hướng tới. Cả ba sinh linh, mỗi loài một bản chất, nhưng đều cùng chung một sự nhạy cảm tinh tế trước những biến động của "ý chí tồn tại" trong thế giới này. Tần Mặc không nói lời nào, chỉ đưa tay lên ra hiệu, rồi dẫn lối, âm thầm rẽ vào con đường mòn ẩn mình sau những lùm cây rậm rạp, tiến sâu vào lòng khu rừng nguyên sinh bí ẩn.
***
Rừng Nguyên Sinh Bất Tận đúng như tên gọi của nó, dường như trải dài vô tận, nuốt chửng mọi âm thanh của Đường Cổ Đạo Thương Gia tấp nập. Khi chiều tà buông xuống, ánh sáng trong rừng trở nên lờ mờ, chỉ còn những tia nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo thành những đốm sáng lập lòe trên nền đất ẩm ướt. Không khí nơi đây mát mẻ và ẩm ướt, mang theo một mùi hương đặc trưng của đất mục, rêu phong bám trên những thân cây cổ thụ khổng lồ, và hương hoa dại nồng nàn. Đôi khi, một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi tanh của thú vật hay mùi lạ từ những loài thực vật độc đáo, khiến không gian thêm phần bí ẩn.
Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và tiếng suối chảy róc rách đâu đó tạo nên một bản giao hưởng hoang dã. Những cây cổ thụ ở đây cao vút, thân cây to lớn như những tòa nhà tự nhiên, rễ cây đâm sâu vào lòng đất, uốn lượn thành những hình thù kỳ dị. Chúng tạo ra những vòm cây khổng lồ, những hang động tự nhiên ẩn mình dưới tán lá, và cả những thác nước nhỏ đổ xuống từ vách đá phủ đầy rêu xanh. Một vài khu định cư đơn sơ của bộ lạc, được xây dựng từ gỗ và lá cây, ẩn mình một cách hoàn hảo giữa thiên nhiên, chứng tỏ sự hòa hợp tuyệt đối của con người với môi trường nơi đây.
Tần Mặc, cùng Hắc Phong và Ngân Loan, di chuyển vô cùng thận trọng, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như lông hồng, tránh gây ra bất kỳ tiếng động nào. Hắc Phong sải bước uyển chuyển, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong màn đêm xanh thẫm của rừng sâu. Ngân Loan bay là là trên đầu Tần Mặc, đôi khi đáp xuống vai hắn, đôi mắt tinh anh như những vì sao nhỏ, cảnh báo về những mối nguy tiềm ẩn.
Cuối cùng, sau một hồi len lỏi giữa những lùm cây rậm rạp và những dây leo chằng chịt, họ đến được một khoảng trống nhỏ trong rừng. Tại đây, ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà càng bị nuốt chửng bởi màn sương mỏng bắt đầu giăng mắc. Một nhóm tu sĩ, gồm năm người, đang vây quanh một Linh Thú Trẻ.
Đó là một con hươu con, bộ lông màu nâu nhạt với những đốm trắng li ti, đôi mắt to tròn, long lanh, nhưng giờ đây chúng tràn đầy sợ hãi và tuyệt vọng. Nó đã kiệt sức, nằm co ro giữa vòng tròn pháp trận được vẽ bằng máu và những ký hiệu cổ quái. Thân thể non nớt của nó run rẩy không ngừng, những vết thương do trói buộc và cấm chế hiện rõ trên da thịt. Linh lực tu sĩ từ bốn phía dồn ép, tạo thành một áp lực vô hình, bóp nghẹt ý chí sinh tồn của nó.
Trưởng Nhóm Tu Sĩ, một nam nhân trung niên với bộ râu dài điểm bạc và khuôn mặt khắc nghiệt, đang đứng ở vị trí chủ trì. Y phục của y là một bộ trường bào màu xám tro, thêu những họa tiết đơn giản nhưng sắc sảo của một tông môn nào đó, toát lên vẻ uy nghiêm và lạnh lùng. Ánh mắt y đầy vẻ tự mãn, quét qua Linh Thú Trẻ với một sự khinh thường cố hữu, coi nó như một vật phẩm, một công cụ để đạt được mục đích thăng tiến.
"Các ngươi đã chuẩn bị kỹ càng chưa?" Giọng y trầm đục, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của rừng sâu, phá vỡ sự im ắng đến rợn người. "Khai linh cho nó! Đừng để nó giữ lại bất kỳ bản năng thấp kém nào! Phải biến nó thành một linh vật thuần túy, chỉ phục tùng và cống hiến cho con đường thăng tiên!"
Những tu sĩ còn lại, mặc y phục tương tự nhưng đơn giản hơn, lập tức đáp lời, tay nhanh chóng kết ấn, linh lực cuồn cuộn đổ vào pháp trận. Tiếng tụng chú cổ xưa vang lên, uyển chuyển và mạnh mẽ, như một sợi xích vô hình trói buộc hoàn toàn linh thú tội nghiệp.
Tần Mặc nấp mình sau một gốc cây cổ thụ lớn, hơi thở hắn gần như ngừng lại. Hắn cảm nhận rõ ràng sự mạnh mẽ của nhóm tu sĩ này, linh lực của họ không hề tầm thường. Nếu hắn trực tiếp xông ra, chắc chắn sẽ đối mặt với nguy hiểm chết người. Hơn nữa, với tình trạng hiện tại của Linh Thú Trẻ, việc ngăn chặn hoàn toàn nghi lễ có thể không khả thi, thậm chí còn khiến nó chịu đựng đau đớn hơn.
Hắn nhớ lại bi kịch của Mộc Linh Cáo, hình ảnh linh thú ấy mất đi hoàn toàn "ý chí tồn tại", chỉ còn là một cái xác trống rỗng, khiến lòng hắn quặn thắt. Hắn không muốn một bi kịch tương tự lặp lại. Nhưng hắn cũng không thể đứng nhìn.
Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Tần Mặc. Hắn không thể ngăn cản nghi lễ, nhưng hắn có thể can thiệp vào "ý chí tồn tại" của linh thú, giống như cách hắn đã làm với Linh Thú Bị Bỏ Rơi trước đó. Hắn có thể gieo vào đó một mầm mống phản kháng, một ý chí kiên cường để giữ lại bản chất nguyên thủy của nó, dù chỉ là một phần nhỏ nhoi.
Tần Mặc hít thở thật sâu, nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần và "ý chí tồn tại" của chính mình. Hắn không dùng linh lực, vì hắn không có. Hắn dùng lòng đồng cảm sâu sắc nhất, dùng sự kiên định sắt đá của một người đến từ Vô Tính Thành – nơi vạn vật được quyền là chính nó. Hắn lặng lẽ "nói chuyện" với Linh Thú Trẻ, không phải bằng âm thanh, mà bằng những rung động của ý chí, bằng những hình ảnh trực quan nhất.
"Giữ lấy... giữ lấy một phần của ngươi..." Tần Mặc thầm thì, nhưng đó là một tiếng vọng xuyên thẳng vào sâu thẳm tâm hồn non nớt của linh thú. Hắn truyền vào đó những cảm xúc về sự tự do của một ngọn gió, về sự kiên cường của một tảng đá trải qua ngàn năm phong sương, về vẻ đẹp nguyên thủy của khu rừng này, nơi mọi sinh linh đều có quyền sống theo bản chất của mình. Hắn gửi gắm thông điệp rằng, dù thế giới có cố gắng bẻ cong, dù nghi lễ có cố gắng xóa bỏ, thì "ý chí tồn tại" nguyên bản vẫn luôn ở đó, chỉ chờ được đánh thức. "Ngươi là ngươi. Ngươi có quyền giữ lại một phần cốt lõi của mình. Đừng để họ cướp đi tất cả."
Quá trình này tiêu hao tinh thần Tần Mặc kinh khủng. Làn da hắn tái đi, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Việc phải chống lại một nghi lễ khai linh đang diễn ra, chống lại ý chí mạnh mẽ của những tu sĩ thông qua một linh thú đang bị trấn áp, đòi hỏi một sự tập trung và năng lượng tinh thần khổng lồ. Hắn cảm thấy như có hàng ngàn sợi dây vô hình đang kéo giật tâm trí hắn, nhưng hắn vẫn kiên định, không hề nao núng. Hắc Phong và Ngân Loan cảm nhận được sự căng thẳng từ chủ nhân. Hắc Phong nằm sát xuống đất, đôi mắt không rời Tần Mặc, sẵn sàng lao ra bất cứ lúc nào. Ngân Loan khẽ cọ đầu vào má hắn, như một lời động viên thầm lặng. Tần Mặc biết, hắn không thể thay đổi hoàn toàn cục diện, nhưng hắn có thể gieo một hạt mầm, dù nhỏ bé, vào lòng linh thú. Hạt mầm của sự kiên cường, của quyền được là chính mình.
***
Khi hoàng hôn dần buông xuống, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng, màn sương mù dày đặc từ từ bao phủ Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, khiến không gian trở nên mờ ảo và bí ẩn. Ánh sáng yếu ớt còn sót lại chỉ đủ để nhìn rõ những hình bóng lờ mờ. Mùi thảo dược nồng nặc từ pháp trận, mùi đất ẩm và mùi linh khí hỗn loạn quyện vào nhau, tạo thành một bầu không khí nặng nề, căng thẳng đến nghẹt thở.
Nghi lễ khai linh cuối cùng cũng kết thúc. Các tu sĩ đồng loạt rút tay về, linh lực trong pháp trận dần tan biến, để lộ ra Linh Thú Trẻ đã được "khai linh" hoàn tất. Tuy nhiên, thay vì sự thỏa mãn và hân hoan như thường lệ, một sự khó hiểu và bất an hiện rõ trên khuôn mặt của Trưởng Nhóm Tu Sĩ và các đệ tử.
Linh Thú Trẻ đã biến đổi. Bộ lông của nó ánh lên một thứ ánh sáng mờ ảo, không còn vẻ non nớt như trước. Hình dáng của nó cũng có phần thanh thoát hơn, mang hơi hướng của một linh vật đã được "nâng cấp". Nhưng, điều làm cho nhóm tu sĩ phải nhíu mày chính là đôi mắt của nó. Dù không còn sự sợ hãi tột cùng, nhưng ánh mắt ấy vẫn còn một tia sáng yếu ớt, một sự nhận thức mơ hồ, một sự bướng bỉnh khó tả. Nó không hoàn toàn trống rỗng, không hoàn toàn vô tri như những linh vật bị cưỡng ép khai linh khác mà họ từng gặp. Tiếng kêu của nó, dù đã thay đổi, mang theo một âm hưởng lạ lùng, như một sự pha trộn giữa tiếng linh thú thuần túy và một chút gì đó nguyên bản, hoang dã vẫn còn vương vấn.
Trưởng Nhóm Tu Sĩ tiến lại gần linh thú, cúi xuống kiểm tra, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Y vuốt râu, ánh mắt sắc bén quét qua toàn thân linh thú, rồi lại nhìn vào đôi mắt của nó.
"Lạ thật... sao ý chí của nó vẫn còn mạnh mẽ như vậy?" Y lẩm bẩm, giọng nói trầm đục pha lẫn sự bối rối. "Chưa từng thấy qua... nghi lễ đã hoàn tất, nhưng dường như nó vẫn giữ lại được một phần bản chất. Thật kỳ quái!"
Một tu sĩ đệ tử trẻ tuổi, gương mặt còn non nớt, lắp bắp hỏi: "Sư huynh, liệu có kẻ nào can thiệp không? Pháp trận của chúng ta luôn hoàn hảo..."
Trưởng Nhóm Tu Sĩ không trả lời ngay. Y đứng thẳng người, ánh mắt sắc như dao quét quanh khu rừng, xuyên qua màn sương mù dày đặc. Y cảm thấy một luồng năng lượng lạ, không phải linh lực, nhưng lại mạnh mẽ và dai dẳng, đã từng hiện diện ở đây. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng y. Y đã nghe về những câu chuyện kỳ lạ gần đây, về những kẻ can thiệp vào các nghi lễ khai linh, những kẻ không dùng sức mạnh tu luyện mà lại có thể ảnh hưởng đến "ý chí tồn tại" của vạn vật.
Tần Mặc, ẩn mình sâu trong màn sương mù, cảm thấy một chút nhẹ nhõm. Hắn đã thành công. Dù không thể ngăn cản hoàn toàn, nhưng hắn đã giúp Linh Thú Trẻ giữ lại được một phần bản chất của mình. Hắn thầm nghĩ, một nụ cười nhạt hiện trên môi: "Ngươi đã giữ lại được... dù chỉ là một phần nhỏ... đó là đủ."
Hắn biết, linh thú này sẽ không còn là một vật vô tri bị điều khiển hoàn toàn nữa. Nó sẽ có một lựa chọn, một ý chí của riêng mình, dù chỉ là một tia sáng yếu ớt. Đây chính là mục tiêu của hắn, không phải phá hủy, mà là trao lại quyền lựa chọn.
Tần Mặc quay lưng rời đi, không để lại bất kỳ dấu vết nào. Hắc Phong và Ngân Loan cũng âm thầm theo sau, bóng dáng của ba sinh linh hòa vào màn sương, dần biến mất khỏi tầm mắt của nhóm tu sĩ đang còn bối rối và hoài nghi. Hắn biết, sự nghi ngờ của Trưởng Nhóm Tu Sĩ sẽ không dừng lại ở đây. Họ sẽ điều tra, và câu chuyện về "kẻ can thiệp bí ẩn" sẽ lan truyền, có thể dẫn đến việc hắn bị truy lùng. Nhưng Tần Mặc không hối hận. Mỗi hành động của hắn, dù chỉ là một sự can thiệp nhỏ bé, đều củng cố thêm con đường mà hắn đã chọn: bảo vệ "bản chất" của vạn vật, không để chúng bị ép buộc "thoát ly".
Linh Thú Trẻ giữ lại một phần bản chất của mình có thể trở thành một loại linh vật đặc biệt, một minh chứng cho phương pháp của Tần Mặc, hoặc một nhân vật phụ quan trọng sẽ gặp lại hắn trong tương lai. Tần Mặc ngày càng dấn thân sâu vào cuộc chiến này, không còn là người quan sát thụ động, báo hiệu những cuộc đối đầu lớn hơn với các thế lực tu sĩ và những người có tư tưởng khác biệt. Sự tinh vi trong cách Tần Mặc can thiệp, không dùng sức mạnh trực tiếp mà bằng ý chí, sẽ là chìa khóa cho các giải pháp của hắn trong tương lai, đặc biệt khi hắn đối mặt với những đối thủ mạnh hơn nhiều so với nhóm tu sĩ này.
Bóng dáng hắn, cùng Hắc Phong và Ngân Loan, dần khuất dạng trong màn đêm và sương mù dày đặc, để lại phía sau một linh thú không hoàn toàn bị khuất phục và một nhóm tu sĩ đang đứng giữa sự bối rối, trong lòng đã dấy lên một mối nghi ngờ sâu sắc về một thế lực bí ẩn đang thách thức trật tự của thế giới tu luyện.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.