Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 138: Bóng Đêm Truy Đuổi: Quyết Tâm Khắc Sâu

Bóng dáng Tần Mặc, cùng Hắc Phong và Ngân Loan, dần khuất dạng trong màn đêm và sương mù dày đặc, để lại phía sau một linh thú không hoàn toàn bị khuất phục và một nhóm tu sĩ đang đứng giữa sự bối rối, trong lòng đã dấy lên một mối nghi ngờ sâu sắc về một thế lực bí ẩn đang thách thức trật tự của thế giới tu luyện. Hắn biết, sự nghi ngờ đó sẽ không dừng lại, và cuộc truy lùng sẽ sớm bắt đầu.

Tần Mặc không quay đầu nhìn lại. Hắn đã quá quen với cảm giác bị truy đuổi, một cảm giác lạnh lẽo len lỏi qua từng thớ thịt, nhưng đồng thời cũng tôi luyện ý chí hắn thêm phần kiên định. Rừng Nguyên Sinh Bất Tận về đêm vốn đã rậm rạp, nay lại càng thêm mịt mù dưới lớp sương giăng. Những cây cổ thụ khổng lồ, với thân cây vạm vỡ như những tòa thành tự nhiên, vươn mình sừng sững, đan xen cành lá tạo thành một vòm trời kín mít, chỉ cho phép những tia sáng mờ nhạt từ trăng lưỡi liềm le lói xuyên qua, vẽ nên những vệt sáng ma mị trên nền đất ẩm. Không khí đặc quánh mùi đất mục, rêu phong và hương hoa dại nồng nàn, hòa quyện với mùi lá cây tươi mát bị sương đêm làm ướt đẫm. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tạo thành một bản giao hưởng đơn điệu của đêm rừng, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu thẳm, hay tiếng lá cây xào xạc trong gió, nghe như những lời thì thầm bí ẩn của khu rừng.

Hắc Phong đi trước, thân hình khổng lồ của y uyển chuyển luồn lách qua những bụi cây rậm rạp, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa dẫn đường trong bóng tối. Mũi y không ngừng đánh hơi không khí, từng tiếng gầm gừ thấp, khẽ khàng phát ra từ cổ họng như một lời cảnh báo thầm lặng, báo hiệu những mùi hương lạ, những dấu hiệu của kẻ truy đuổi vẫn còn lởn vởn đâu đó phía sau. Tần Mặc bước theo sát phía sau Hắc Phong, thân hình hắn, tuy không quá cao lớn, nhưng lại toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt đến kinh ngạc. Hắn gần như hòa mình vào màn đêm, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, mọi cành cây, mọi tảng đá, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn không chỉ dùng thị giác, mà còn dùng năng lực đặc biệt của mình để “nghe” ý chí tồn tại của vạn vật xung quanh – ý chí của những phiến đá chai sạn đang ôm ấp sự tĩnh lặng hàng ngàn năm, ý chí của những cây cổ thụ đang kiên cường vươn mình lên đón ánh sáng, ý chí của những con suối đang róc rách chảy trôi. Tất cả đều là những tín hiệu, những lời thì thầm giúp hắn định hướng và tránh xa mối nguy hiểm.

Ngân Loan bay lượn phía trên, đôi cánh bạc óng ánh thoắt ẩn thoắt hiện giữa các tán cây. Dù kích thước chỉ bằng một con diều hâu bình thường, nhưng sự tinh anh và nhạy bén của nàng lại không thua kém bất kỳ linh thú khổng lồ nào. Đôi mắt sắc sảo của nàng quét khắp không gian rộng lớn, từng tiếng kêu trong trẻo, mạnh mẽ nhưng đầy cảnh giác của loài chim loan vang lên khẽ khàng, như một mật ngữ chỉ mình Tần Mặc mới có thể thấu hiểu. Đôi khi, nàng cố tình lướt qua một cành cây khô, tạo ra tiếng động nhỏ để đánh lạc hướng những kẻ truy đuổi đang cố gắng dò tìm dấu vết.

Tâm trí Tần Mặc vẫn không ngừng suy tư. Hắn cảm nhận được những luồng ý chí truy đuổi, dù đã mất dấu trực tiếp, nhưng vẫn như những sợi tơ vô hình đang giăng mắc khắp khu rừng, dò tìm hắn. “Họ không chịu bỏ cuộc… Sự can thiệp của ta đã để lại quá nhiều dấu vết. Nhưng ta không hối hận.” Hắn thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng nhưng đầy kiên quyết. Cái giá phải trả cho việc bảo vệ bản chất của Linh Thú Trẻ là sự an nguy của chính bản thân hắn, nhưng hắn chưa bao giờ dao động. Mỗi hành động của hắn không phải là sự bộc phát nhất thời, mà là sự phản ánh của một niềm tin sâu sắc, một con đường mà hắn đã chọn.

Hắc Phong bỗng gầm gừ thấp, âm thanh rung động nhẹ trong không khí ẩm. Tần Mặc hiểu ý. Một mùi hương lạ, một luồng ý chí mang theo sự hung hãn và kiên trì, đang tiến lại gần. Hắn nhanh chóng ra hiệu cho Hắc Phong. Con sói khổng lồ lập tức thay đổi hướng, dẫn Tần Mặc đi vào một con đường mòn nhỏ hẹp, gần như bị che lấp hoàn toàn bởi những bụi cây gai góc và rễ cây chằng chịt. Tần Mặc di chuyển linh hoạt qua địa hình phức tạp, uốn lượn qua các cành cây rậm rạp, né tránh những rễ cây trồi lên mặt đất như những con trăn khổng lồ. Hắn biết, trong cuộc rượt đuổi này, linh lực và sức mạnh không phải là tất cả. Sự nhạy bén, khả năng hòa mình vào thiên nhiên và thấu hiểu ý chí của nó mới là lợi thế duy nhất của hắn. Đôi khi, Hắc Phong dùng thân hình vạm vỡ của mình che chắn cho Tần Mặc, đẩy những cành cây gai sang một bên hoặc dùng móng vuốt cào xới đất tạo ra những dấu vết giả, đánh lừa khứu giác của những kẻ săn đuổi.

Tần Mặc cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, sự hiện diện của những tu sĩ đang lùng sục gần kề. Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống động của khu rừng đang bao bọc lấy hắn. Hắn không chỉ trốn chạy, hắn đang tìm kiếm một con đường. Một con đường mà vạn vật có thể là chính nó, không bị ép buộc phải "lên tiên". Sương mù càng lúc càng dày đặc hơn, như một tấm màn che phủ hoàn hảo, giúp hắn ẩn mình. Hắc Phong và Ngân Loan cũng phối hợp nhịp nhàng, tạo ra một bức màn âm thanh và thị giác để đánh lạc hướng đối phương. Từng tiếng kêu của Ngân Loan vang vọng trong không gian, rồi lại biến mất nhanh chóng, khiến những kẻ truy đuổi không thể xác định được phương hướng chính xác.

Hành trình trốn chạy tiếp tục kéo dài, mỗi bước đi đều là một thử thách. Tần Mặc cảm thấy cơ thể mình mỏi mệt, nhưng ý chí trong hắn lại càng thêm sắc bén. Hắn biết, một khi đã can thiệp, hắn không thể quay đầu. Hắn đã chọn con đường này, con đường bảo vệ ý chí tồn tại, và hắn sẽ kiên trì đến cùng, bất kể gian nan. Giữa màn đêm u tối của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, bóng dáng Tần Mặc, cùng Hắc Phong và Ngân Loan, trở thành một phần của khu rừng, một bóng ma khó nắm bắt, đang dần thoát ly khỏi vòng vây của những kẻ săn đuổi.

***

Sau nhiều giờ ròng rã len lỏi qua rừng sâu, khi những tia sáng đầu tiên của bình minh vừa hé rạng, xua tan dần màn sương dày đặc, Tần Mặc cuối cùng cũng tìm thấy một hang động nhỏ, kín đáo ẩn mình sau một thác nước đổ từ trên cao xuống, tạo thành một bức màn tự nhiên che khuất lối vào. Đây là một hang đá tự nhiên, không quá lớn, nhưng đủ rộng để hắn và Hắc Phong có thể ẩn náu an toàn. Bên trong hang, không khí mát mẻ và trong lành, phảng phất mùi đất ẩm, rêu phong và một chút hương trầm nhẹ nhàng từ những tảng đá có chứa khoáng chất đặc biệt. Tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ trần hang xuống một vũng nước nhỏ tạo nên âm thanh tĩnh mịch, êm dịu, như một bản nhạc ru ngủ tâm hồn. Thỉnh thoảng, một làn gió nhẹ luồn qua khe đá, mang theo hơi thở của rừng già, làm lay động những sợi rêu xanh bám trên vách đá.

Tần Mặc bước vào, cảm nhận sự an toàn tạm thời bao trùm lấy mình. Hắn ngồi xuống, tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, nhắm mắt lại. Sự mệt mỏi thể xác ập đến, nhưng tâm trí hắn lại càng lúc càng hoạt động mạnh mẽ. Hình ảnh Linh Thú Trẻ với ánh mắt đầy tia sáng kháng cự, tiếng kêu không hoàn toàn vô tri vẫn còn ám ảnh trong tâm trí hắn. Nó không phải là một sự ám ảnh tiêu cực, mà là một minh chứng, một lời nhắc nhở về những gì hắn đã làm được, và những gì hắn cần phải tiếp tục thực hiện. Cái cảm giác ấy, vừa là sự hối thúc, vừa là nguồn động lực không ngừng.

“Sự đau khổ đó… không thể chỉ là một trường hợp đơn lẻ. Cả thế giới này đang bị bẻ cong.” Hắn thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm tư, mang theo một nỗi ưu tư sâu sắc. “Từ khi rời Vô Tính Thành, ta đã chứng kiến quá nhiều bi kịch, quá nhiều sinh linh bị ép buộc ‘khai linh’, bị tước đoạt bản chất, trở thành những vật phẩm vô tri phục vụ cho dục vọng thăng tiên của con người. Điều này không thể tiếp diễn. Ta phải hiểu rõ hơn, phải tìm ra cách để vạn vật giữ được bản chất của mình.”

Hắn thở dài một tiếng, rồi ánh mắt từ từ mở ra, không còn vẻ mệt mỏi mà thay vào đó là sự kiên nghị đến tột cùng. Hắc Phong, đã nằm cuộn tròn cạnh hắn, thân hình đồ sộ của y như một bức tường vững chắc, đôi mắt đỏ rực khẽ mở, nhìn Tần Mặc với vẻ trung thành tuyệt đối. Y dụi đầu vào tay Tần Mặc, một hành động nhỏ nhưng chứa đựng sự tin tưởng và đồng hành. Ngân Loan đậu trên một cành cây khô gần cửa hang, đôi mắt tinh anh vẫn không ngừng quét ra bên ngoài, làm nhiệm vụ canh gác. Nàng không nói, nhưng sự hiện diện của nàng là một nguồn an ủi vô hình.

Tần Mặc nhẹ nhàng xoa đầu Hắc Phong, cảm nhận bộ lông mềm mượt và hơi ấm từ cơ thể y. Hắn kiểm tra vết trầy xước nhỏ trên tay mình do những cành cây gai cào trúng trong lúc bỏ chạy. Vết thương không đáng kể, nhưng nó là một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm mà hắn đang đối mặt. Hắn lấy ra một ít thức ăn khô từ túi áo, chia sẻ cho Hắc Phong và Ngân Loan. Hắn biết, những sinh linh này không chỉ là bạn đồng hành, mà còn là một phần của ý chí tồn tại, những cá thể đặc biệt đã chọn ở bên hắn, hiểu hắn.

Sau khi ăn uống qua loa, Tần Mặc ngồi khoanh chân, nhắm mắt lại và bắt đầu nhập định. Hắn không tu luyện linh lực như các tu sĩ khác, mà là "tĩnh tâm", sắp xếp lại dòng suy nghĩ, lắng nghe ý chí của chính mình và của vạn vật xung quanh. Hắn muốn hiểu sâu hơn về thế giới này, về những nguyên lý chi phối nó, về lý do tại sao con đường "thăng tiên" lại trở thành một nỗi ám ảnh đến mức bóp méo bản chất của mọi thứ. Hắn nghĩ về lời cảnh báo cổ xưa: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Lời nói đó không còn là một câu chuyện huyền thoại xa vời, mà là một chân lý đang dần hiển hiện trước mắt hắn. Các dấu hiệu mất cân bằng của Huyền Vực đã xuất hiện rõ hơn – khí linh suy yếu, những thiên tai nhỏ rải rác, và quan trọng nhất là sự biến chất trong ý chí tồn tại của vạn vật.

Tần Mặc trầm tư. Hắn cần kiến thức, không chỉ là kiến thức về linh lực hay pháp trận, mà là kiến thức về "vật tính", về "ý chí tồn tại" ở cấp độ sâu xa nhất. Hắn cần tìm hiểu về những nghi lễ "khai linh" này, về cách chúng hoạt động, về những điểm yếu của chúng, và quan trọng hơn cả, về những giải pháp khác, những con đường khác cho vạn vật, không phải là con đường "thoát ly bản chất" để "thăng tiên" một cách cưỡng ép.

Ý chí của hắn không phải là sự bùng nổ của sức mạnh, mà là sự tĩnh lặng của một dòng suối ngầm, bền bỉ và kiên trì. Hắn đã nhìn thấy sự sợ hãi, sự đau khổ, nhưng cũng đã nhìn thấy tia sáng hy vọng trong mắt Linh Thú Trẻ. Tia sáng đó là minh chứng cho khả năng của hắn, khả năng gieo mầm ý chí phản kháng, khả năng trao lại quyền lựa chọn cho vạn vật. Điều này củng cố niềm tin của Tần Mặc rằng hắn đang đi đúng đường, dù con đường này đầy chông gai và cô độc. Sự kiên trì truy đuổi của nhóm tu sĩ chỉ càng làm hắn thêm quyết tâm. Hắn biết rằng sự can thiệp của mình đã bắt đầu gây ra một làn sóng, và danh tiếng (hoặc tiếng xấu) của hắn sẽ sớm lan rộng, thu hút sự chú ý của các thế lực lớn hơn. Có lẽ, Tô Lam, người mà hắn từng nghe nhắc đến như một thiên tài tu luyện, cũng sẽ sớm biết đến hắn. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng xa xôi, một sự dò xét vô hình đang lan tỏa khắp khu vực, không phải từ nhóm tu sĩ đã đuổi hắn, mà từ một thứ gì đó mạnh mẽ và tinh vi hơn.

Tần Mặc hít một hơi sâu, thanh lọc tâm trí. Hắn không còn là thiếu niên Vô Tính Thành chỉ muốn sống một cuộc đời bình yên. Hắn đã dấn thân vào dòng chảy của thế giới Huyền Vực, và hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tìm kiếm những tri thức cổ xưa, những người có kiến thức đặc biệt về "vật tính", về "ý chí tồn tại", để tìm ra một con đường cân bằng cho vạn vật, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất bị ép buộc.

***

Khi mặt trời vừa lên cao, những tia nắng vàng ấm áp xuyên qua tán lá rừng rậm rạp, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất, Tần Mặc cùng Hắc Phong và Ngân Loan rời khỏi hang động. Không khí buổi sớm mát mẻ và trong lành, mang theo hơi sương còn vương vấn trên cỏ cây. Hắn đã thay một bộ y phục đơn giản khác, tấm áo choàng vải thô màu nâu sẫm che phủ gần hết khuôn mặt, giúp hắn hòa mình vào khung cảnh xung quanh.

Họ không quay trở lại Đường Cổ Đạo Thương Gia ở đoạn đường cũ, mà rẽ sang một con đường mòn khác, ít người qua lại hơn, dẫn đến một nhánh của con đường lớn. Con đường này gồ ghề hơn, đầy bụi đất và đá dăm, nhưng lại mang một vẻ hoang sơ, yên bình hơn. Dọc hai bên đường là những bụi cây dại mọc um tùm, những tảng đá lớn nằm rải rác, và đôi khi là những thân cây đổ đã hóa thành gỗ mục, phủ đầy rêu xanh. Từ xa, đã có thể nghe thấy tiếng bánh xe lộc cộc, tiếng ngựa hí và tiếng nói chuyện ồn ào của những thương nhân và lữ khách, báo hiệu sự trở lại của thế giới bên ngoài. Mùi bụi đường, mồ hôi và da thuộc bắt đầu lan tỏa trong không khí, thay thế cho mùi hương của rừng già.

Tần Mặc bước đi chậm rãi nhưng vững chắc, ánh mắt hắn không ngừng quan sát xung quanh. Hắn không chỉ nhìn bằng đôi mắt trần, mà còn lắng nghe bằng cả ý chí của mình. Hắn cảm nhận từng luồng ý chí nhỏ bé của cây cỏ ven đường – ý chí vươn mình đón nắng của ngọn cỏ dại, ý chí bám trụ vào đất của những rễ cây già cỗi, ý chí kiên định đứng vững của những tảng đá trải qua phong ba bão táp. Hắn cố gắng phát hiện bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, bất kỳ luồng ý chí nào mang theo sự dò xét hay truy lùng. Hắn biết, nguy hiểm vẫn luôn rình rập.

Hắc Phong đi bên cạnh Tần Mặc, thân hình đồ sộ của y giờ đây dường như trở nên khiêm nhường hơn, hòa vào khung cảnh. Y không còn gầm gừ cảnh báo, mà chỉ thi thoảng dụi đầu vào chân Tần Mặc, như một sự thấu hiểu vô ngôn. Ngân Loan bay cao hơn một chút, đôi mắt tinh anh của nàng quét qua những ngọn cây, những đỉnh đồi xa xôi. Nàng không phát ra tiếng kêu nào, chỉ lướt đi nhẹ nhàng như một bóng bạc giữa nền trời xanh.

Tần Mặc chợt nhận ra rằng, chỉ trốn tránh là không đủ. Sự kiện với Linh Thú Trẻ, và trước đó là bi kịch của Mộc Linh Cáo, đã khắc sâu vào tâm trí hắn. Hắn không thể mãi là một người quan sát thụ động, hay chỉ là một kẻ can thiệp nhỏ bé. Để thực sự thay đổi một thế giới đã bị định hình bởi niềm tin "thăng tiên" hàng ngàn năm, hắn cần nhiều hơn thế. Hắn cần kiến thức, cần hiểu rõ hơn về "đạo" của thế giới tu luyện, về những nguyên lý sâu xa đằng sau các khái niệm "khai linh" và "thoát ly bản chất" đã ăn sâu vào tâm trí mọi sinh linh.

“Ta không thể mãi trốn chạy,” Tần Mặc thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng nhưng đầy sức nặng. “Ta phải hiểu kẻ thù của mình, và cả những người bị họ lợi dụng. Con đường này không chỉ là của riêng ta nữa… mà là của tất cả vạn vật đang bị ép buộc.” Hắn nhớ lại những lời của Vân Du Khách, những lời lẽ đầy mỉa mai và thờ ơ về số phận của các linh thú bị khai linh. Hắn cũng nhớ về sự tự mãn của Trưởng Nhóm Tu Sĩ khi thực hiện nghi lễ. Đối với họ, đó là lẽ tự nhiên, là con đường duy nhất. Nhưng với Tần Mặc, đó là sự bóp méo, là bi kịch.

Ánh mắt Tần Mặc hướng về phía chân trời, nơi có những ngọn núi xa xôi, sừng sững, ẩn mình trong màn sương buổi sớm. Hắn biết, ở đó, hoặc ở những nơi xa hơn nữa, có thể ẩn chứa những bí mật cổ xưa, những tri thức đã bị lãng quên, những con đường khác mà thế giới đã từ bỏ. Quyết định tìm hiểu sâu hơn về "khai linh" và "vật tính" đã nảy nở mạnh mẽ trong tâm trí hắn. Điều này sẽ dẫn hắn đến các địa điểm chứa đựng tri thức cổ xưa, hoặc gặp gỡ những người có kiến thức đặc biệt về vấn đề này, những người có thể nhìn thấy sự thật khác biệt so với đám đông.

Hắn không biết con đường phía trước sẽ dẫn đến đâu, nhưng hắn biết rằng mình không thể quay lại. Hắn không có linh lực hùng hậu, không có thế lực chống lưng, nhưng hắn có một năng lực độc đáo và một ý chí kiên định – ý chí bảo vệ bản chất, ý chí trao lại quyền lựa chọn. Ngân Loan, như thấu hiểu suy nghĩ của Tần Mặc, bất chợt bay cao hơn một chút, tạo thành một vòng tròn lớn trên bầu trời, như một biểu tượng của sự tự do và khát vọng vươn tới những chân trời mới. Hắc Phong dụi đầu vào chân hắn một lần nữa, như một lời khẳng định thầm lặng, rằng y sẽ luôn ở bên hắn, đồng hành cùng hắn trên con đường này.

Tần Mặc kéo tấm áo choàng che bớt khuôn mặt, hòa mình vào dòng người thưa thớt trên con đường. Hắn không còn là một thiếu niên trốn chạy, mà là một lữ khách mang trong mình một sứ mệnh. Một mối nghi ngờ vẫn còn đó, một sự dò xét vô hình vẫn lởn vởn trong không khí, nhưng giờ đây, Tần Mặc đã sẵn sàng đối mặt. Hắn sẽ không chỉ phản ứng, mà sẽ chủ động tìm kiếm câu trả lời, tìm kiếm giải pháp. Con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Bởi vì hắn biết, hắn không đơn độc, và ý chí của vạn vật đang chờ đợi hắn.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free