Vạn vật không lên tiên - Chương 139: Dấu Vết Thống Khổ: Lời Kêu Cứu Của Vạn Vật
Tiếng bánh xe lộc cộc, tiếng ngựa hí và tiếng nói chuyện ồn ào của những thương nhân và lữ khách, báo hiệu sự trở lại của thế giới bên ngoài. Mùi bụi đường, mồ hôi và da thuộc bắt đầu lan tỏa trong không khí, thay thế cho mùi hương của rừng già.
Tần Mặc bước đi chậm rãi nhưng vững chắc, ánh mắt hắn không ngừng quan sát xung quanh. Hắn không chỉ nhìn bằng đôi mắt trần, mà còn lắng nghe bằng cả ý chí của mình. Hắn cảm nhận từng luồng ý chí nhỏ bé của cây cỏ ven đường – ý chí vươn mình đón nắng của ngọn cỏ dại, ý chí bám trụ vào đất của những rễ cây già cỗi, ý chí kiên định đứng vững của những tảng đá trải qua phong ba bão táp. Hắn cố gắng phát hiện bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, bất kỳ luồng ý chí nào mang theo sự dò xét hay truy lùng. Hắn biết, nguy hiểm vẫn luôn rình rập.
Hắc Phong đi bên cạnh Tần Mặc, thân hình đồ sộ của y giờ đây dường như trở nên khiêm nhường hơn, hòa vào khung cảnh. Y không còn gầm gừ cảnh báo, mà chỉ thi thoảng dụi đầu vào chân Tần Mặc, như một sự thấu hiểu vô ngôn. Ngân Loan bay cao hơn một chút, đôi mắt tinh anh của nàng quét qua những ngọn cây, những đỉnh đồi xa xôi. Nàng không phát ra tiếng kêu nào, chỉ lướt đi nhẹ nhàng như một bóng bạc giữa nền trời xanh.
Tần Mặc chợt nhận ra rằng, chỉ trốn tránh là không đủ. Sự kiện với Linh Thú Trẻ, và trước đó là bi kịch của Mộc Linh Cáo, đã khắc sâu vào tâm trí hắn. Hắn không thể mãi là một người quan sát thụ động, hay chỉ là một kẻ can thiệp nhỏ bé. Để thực sự thay đổi một thế giới đã bị định hình bởi niềm tin "thăng tiên" hàng ngàn năm, hắn cần nhiều hơn thế. Hắn cần kiến thức, cần hiểu rõ hơn về "đạo" của thế giới tu luyện, về những nguyên lý sâu xa đằng sau các khái niệm "khai linh" và "thoát ly bản chất" đã ăn sâu vào tâm trí mọi sinh linh.
“Ta không thể mãi trốn chạy,” Tần Mặc thầm nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng nhưng đầy sức nặng. “Ta phải hiểu kẻ thù của mình, và cả những người bị họ lợi dụng. Con đường này không chỉ là của riêng ta nữa… mà là của tất cả vạn vật đang bị ép buộc.” Hắn nhớ lại những lời của Vân Du Khách, những lời lẽ đầy mỉa mai và thờ ơ về số phận của các linh thú bị khai linh. Hắn cũng nhớ về sự tự mãn của Trưởng Nhóm Tu Sĩ khi thực hiện nghi lễ. Đối với họ, đó là lẽ tự nhiên, là con đường duy nhất. Nhưng với Tần Mặc, đó là sự bóp méo, là bi kịch.
Ánh mắt Tần Mặc hướng về phía chân trời, nơi có những ngọn núi xa xôi, sừng sững, ẩn mình trong màn sương buổi sớm. Hắn biết, ở đó, hoặc ở những nơi xa hơn nữa, có thể ẩn chứa những bí mật cổ xưa, những tri thức đã bị lãng quên, những con đường khác mà thế giới đã từ bỏ. Quyết định tìm hiểu sâu hơn về "khai linh" và "vật tính" đã nảy nở mạnh mẽ trong tâm trí hắn. Điều này sẽ dẫn hắn đến các địa điểm chứa đựng tri thức cổ xưa, hoặc gặp gỡ những người có kiến thức đặc biệt về vấn đề này, những người có thể nhìn thấy sự thật khác biệt so với đám đông.
Hắn không biết con đường phía trước sẽ dẫn đến đâu, nhưng hắn biết rằng mình không thể quay lại. Hắn không có linh lực hùng hậu, không có thế lực chống lưng, nhưng hắn có một năng lực độc đáo và một ý chí kiên định – ý chí bảo vệ bản chất, ý chí trao lại quyền lựa chọn. Ngân Loan, như thấu hiểu suy nghĩ của Tần Mặc, bất chợt bay cao hơn một chút, tạo thành một vòng tròn lớn trên bầu trời, như một biểu tượng của sự tự do và khát vọng vươn tới những chân trời mới. Hắc Phong dụi đầu vào chân hắn một lần nữa, như một lời khẳng định thầm lặng, rằng y sẽ luôn ở bên hắn, đồng hành cùng hắn trên con đường này.
Tần Mặc kéo tấm áo choàng che bớt khuôn mặt, hòa mình vào dòng người thưa thớt trên con đường. Hắn không còn là một thiếu niên trốn chạy, mà là một lữ khách mang trong mình một sứ mệnh. Một mối nghi ngờ vẫn còn đó, một sự dò xét vô hình vẫn lởn vởn trong không khí, nhưng giờ đây, Tần Mặc đã sẵn sàng đối mặt. Hắn sẽ không chỉ phản ứng, mà sẽ chủ động tìm kiếm câu trả lời, tìm kiếm giải pháp. Con đường phía trước đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Bởi vì hắn biết, hắn không đơn độc, và ý chí của vạn vật đang chờ đợi hắn.
***
Đường Cổ Đạo Thương Gia trải dài như một dải lụa vàng úa dưới ánh nắng gay gắt của ban trưa. Bụi cuộn lên từ mỗi bước chân của lữ khách và mỗi vòng quay của bánh xe ngựa, tạo thành một màn sương mờ mịt lãng đãng trên không trung, phản chiếu ánh dương rực rỡ thành những hạt sáng li ti nhảy múa. Tần Mặc cưỡi trên lưng Hắc Phong, tấm áo choàng đơn giản che khuất dáng vẻ gầy gò, đôi mắt đen láy ẩn chứa một sự trầm tư sâu sắc, liên tục quét nhìn cảnh vật xung quanh. Hắn không còn là kẻ chạy trốn, mà là một người tìm kiếm. Mỗi ngọn cỏ dại ven đường, mỗi viên đá cuội lấp lánh dưới nắng, mỗi cành cây khô héo mục ruỗng, đều không thoát khỏi sự "lắng nghe" của hắn.
Hắn lắng nghe ý chí vươn lên của ngọn Tiểu Thảo mọc chen giữa kẽ đá, ý chí bám rễ sâu vào lòng đất của những cây cổ thụ già cỗi, ý chí kiên định tồn tại của những tảng đá đã trải qua hàng ngàn năm phong sương. Nhưng xen lẫn những ý chí thuần túy ấy, hắn bắt đầu nhận ra những luồng dao động bất thường, những tiếng kêu thì thầm của sự biến dạng, của sự cưỡng ép.
Một chiếc xe ngựa cũ kỹ chất đầy hàng hóa nặng nề lướt qua. Tiếng cót két của bánh xe gỗ, tiếng thở dốc của con ngựa già. Tần Mặc không chỉ nghe thấy tiếng động, hắn còn cảm nhận được ý chí của chiếc bánh xe: "Ta muốn lăn, muốn chuyển động, nhưng gánh nặng này... nó đang bóp méo hình hài ta." Hắn cảm nhận ý chí của con ngựa: "Ta muốn chạy, muốn phi nước đại trên thảo nguyên, nhưng roi quất và xiềng xích này... nó trói buộc ý chí ta." Dù những thứ ấy không phải linh vật, không phải sinh linh có trí tuệ cao, nhưng chúng đều mang trong mình một "vật tính", một "ý chí tồn tại" cơ bản nhất, và chúng cũng đang chịu đựng sự bóp méo từ bàn tay con người, từ sự truy cầu lợi ích mà không màng đến bản chất.
Tần Mặc khẽ nhíu mày. Hắn nhận ra, "thoát ly bản chất" không chỉ là bi kịch của các linh thú bị "khai linh" bởi tu sĩ, mà còn len lỏi vào từng ngóc ngách của cuộc sống phàm trần, nơi con người vô thức bóp méo "vật tính" của những thứ xung quanh mình vì mục đích cá nhân. "Cân bằng bản chất... thật sự khó khăn đến vậy sao?" hắn tự hỏi. "Hay là, họ chưa từng nghĩ đến việc để vạn vật được là chính nó?"
Hắc Phong bước đi vững chãi, đôi mắt đỏ rực không ngừng quét qua những lùm cây ven đường, những đỉnh đồi xa xăm, cảnh giác trước bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào. Y cảm nhận được sự tập trung cao độ của Tần Mặc, và cả nỗi ưu tư đang gặm nhấm tâm hồn chủ nhân. Ngân Loan bay lượn trên cao, đôi khi sà xuống gần như muốn chạm vào vai Tần Mặc, rồi lại vút lên, như một linh hồn tự do không vướng bận. Nhưng ngay cả nàng cũng thấu hiểu, không khí xung quanh Tần Mặc đang trở nên nặng trĩu bởi những "ý chí tồn tại" đau khổ mà hắn cảm nhận được.
Khi đi ngang qua một khu chợ tạm bợ ven đường, tiếng rao hàng ồn ào, mùi thức ăn trộn lẫn với mùi da thuộc và gia vị lan tỏa. Tần Mặc lướt nhìn qua những sạp hàng. Một chậu cây cảnh được tạo hình kỳ quái, cành lá bị uốn nắn thành những hình thù không tự nhiên. Hắn nghe thấy tiếng "kêu cứu" của nó: "Ta muốn vươn thẳng lên trời, muốn đón nắng gió tự do, nhưng sợi dây này, bàn tay này... chúng giam hãm ta, bẻ cong ý chí ta." Một món đồ chơi bằng gỗ được chạm khắc tinh xảo, nhưng hắn cảm nhận được sự trống rỗng bên trong nó, một ý chí bị lấn át bởi hình dáng nhân tạo, mất đi sự mộc mạc ban đầu của khúc gỗ.
Nỗi đau lòng trong Tần Mặc ngày càng sâu sắc. Hắn biết, việc này không chỉ là đối đầu với những tu sĩ cường đại, mà là đối đầu với một tư tưởng đã ăn sâu vào cốt tủy của thế giới Huyền Vực – tư tưởng kiểm soát, bóp méo, và cưỡng ép vạn vật phục vụ cho mục đích của kẻ mạnh hơn, của kẻ có quyền năng hơn. Nhưng chính sự đau khổ ấy lại củng cố thêm quyết tâm trong lòng hắn. "Ta phải tìm hiểu. Ta phải hiểu rõ ngọn ngành của sự 'thoát ly bản chất' này, để tìm ra con đường... con đường cân bằng cho tất cả." Hắn thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió và tiếng ồn ào của con đường, nhưng ẩn chứa một sức mạnh kiên định không gì lay chuyển.
Hắn cảm thấy một luồng "dò xét" nhẹ nhàng, tinh tế lướt qua mình, như một làn gió thoảng qua nhưng để lại dư vị lạnh lẽo. Đó là một ý chí sắc bén, không mang ác ý rõ ràng, nhưng đầy sự tò mò và cảnh giác. Hắn không quay đầu, chỉ khẽ siết cương ngựa, ra hiệu cho Hắc Phong tăng tốc nhẹ. Hắn biết, mình đã thu hút sự chú ý. Nhưng giờ đây, hắn không còn sợ hãi. Hắn đã sẵn sàng đối mặt.
***
Rời xa con Đường Cổ Đạo đầy bụi bặm và tiếng ồn ào, Tần Mặc dẫn Hắc Phong rẽ vào một lối mòn nhỏ, khuất mình sau những lùm cây rậm rạp. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí đau đớn đến thấu tâm can, một sự vật vã không ngừng nghỉ đang diễn ra sâu trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Đây là một khu rừng cổ đại, nơi những cây cổ thụ khổng lồ vươn mình lên trời xanh như những ngọn tháp tự nhiên, thân cây to lớn đến mức một người ôm không xuể, rêu phong phủ đầy, mang dấu ấn của hàng ngàn năm lịch sử. Ánh sáng mặt trời chỉ lọt được qua những tán lá rậm rạp thành từng vệt nhỏ, tạo nên một không gian lờ mờ, ẩm ướt và huyền bí.
Mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục và hoa dại lan tỏa trong không khí, trộn lẫn với những mùi hương lạ lùng của các loài thực vật quý hiếm, đôi khi là mùi tanh nhẹ của thú rừng. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong tán lá, tiếng lá cây xào xạc trong gió như những lời thì thầm của quá khứ, tiếng suối chảy róc rách đâu đó tạo nên một bản giao hưởng nguyên thủy, hoang dã. Bầu không khí nơi đây nặng trĩu sự sống và cả những bí ẩn chưa được khai phá.
Hắc Phong sải bước nhẹ nhàng, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét qua từng bụi rậm. Ngân Loan bay lượn phía trên, đôi khi đậu lên cành cây cao, quan sát xung quanh với vẻ tò mò nhưng vẫn đầy cảnh giác. Tần Mặc men theo luồng ý chí đau đớn ấy, đi sâu hơn vào lòng rừng.
Rồi hắn dừng lại trước một cảnh tượng khiến tâm can hắn quặn thắt. Đó là một Mộc Linh, một cây non với tán lá xanh tươi, nhưng hình hài của nó lại vô cùng bất thường. Thân cây bị biến dạng, cành lá vặn vẹo như những cánh tay đang cố gắng giãy giụa trong đau đớn. Trên thân cây, những chú văn phức tạp được khắc s��u, chúng tỏa ra một thứ linh khí cưỡng ép, hút cạn sinh lực của cây non để thúc đẩy nó kết trái linh dược quá sớm. Những quả linh dược non nớt, chưa kịp thành hình, đã trĩu nặng trên cành, mang một màu sắc xanh tái nhợt, yếu ớt.
Tần Mặc chậm rãi tiến đến gần, đặt bàn tay lên thân cây sần sùi, lạnh lẽo. Ngay lập tức, một luồng ý chí đau đớn như sóng thần ập vào tâm trí hắn. "Ta muốn vươn cao... muốn sinh trưởng tự do... muốn đón nhận mưa móc của trời đất... nhưng chúng... chúng ép ta... ép ta phải già cỗi trước tuổi... ép ta phải dâng hiến thứ không thuộc về ta... Linh khí của ta cạn kiệt... ý chí của ta bị bẻ cong... ta không muốn trở thành thứ linh dược cưỡng ép này... Ta chỉ muốn là một cái cây... một cái cây bình thường thôi..." Tiếng kêu cứu thảm thiết của Mộc Linh vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, hòa lẫn với tiếng xào xạc yếu ớt của những chiếc lá đang khô héo dần.
Hắn cảm nhận được sự giằng xé bên trong Mộc Linh: một phần bản chất nguyên thủy đang cố gắng kháng cự, một phần khác lại bị chú văn và linh lực từ bên ngoài cưỡng ép biến đổi. Những chú văn khắc trên thân cây không phải để bảo vệ, mà là để kiểm soát, để bóp méo "vật tính", để biến cây non thành một "linh mộc" phục vụ mục đích của kẻ khác, nhưng lại làm héo úa đi chính linh hồn của nó. Đây là một hình thái khác của sự "thoát ly bản chất", không phải là "khai linh" để thăng tiên, mà là "khai linh" để phục vụ lợi ích tức thời, tàn bạo hơn.
Tần Mặc nhắm mắt lại, truyền tải ý niệm bình yên và sự thấu hiểu vào Mộc Linh. "Ngươi không cần phải là linh dược... Ngươi chỉ cần là cây. Cứ là chính mình. Cứ vươn lên theo cách ngươi muốn." Hắn nhẹ nhàng dùng ngón tay vuốt ve những chú văn nhỏ nhất, cảm nhận luồng linh khí độc hại đang chảy trong đó. Hắn biết mình không thể gỡ bỏ hết chúng, vì làm như vậy có thể khiến cây non chết đi do sự thay đổi đột ngột. Nhưng hắn có thể làm dịu đi phần nào sự cưỡng ép. Từng chút một, hắn dùng ý chí của mình để làm lỏng lẻo những chú văn nhỏ, như một nỗ lực yếu ớt để giảm bớt gánh nặng cho Mộc Linh.
Sự đau đớn trong ý chí của Mộc Linh dường như dịu đi đôi chút, thay vào đó là một sự ngạc nhiên, một chút hy vọng le lói. Tiếng lá cây xào xạc không còn chỉ là tiếng kêu cứu, mà mang theo một chút sự rung động, như một lời cảm ơn vô ngôn. Tần Mặc biết, hành động của hắn chỉ là muối bỏ bể, nhưng hắn không thể làm ngơ trước nỗi đau ấy. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới," lời cảnh báo cổ xưa lại vang vọng trong tâm trí hắn. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, không chỉ là "thăng tiên", mà bất kỳ sự truy cầu vô độ nào, bất kỳ sự cưỡng ép nào lên bản chất của vạn vật, đều sẽ dẫn đến tai họa khôn lường, đều sẽ khiến thế giới mất đi sự cân bằng vốn có.
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, ánh mắt y nhìn Mộc Linh đầy thương cảm. Ngân Loan sà xuống đậu trên vai Tần Mặc, cọ nhẹ má vào tai hắn, như muốn chia sẻ nỗi buồn. Tần Mặc nhìn Mộc Linh lần cuối, hứa với nó trong ý niệm rằng hắn sẽ tìm ra con đường để bảo vệ những sinh linh như nó. "Ta sẽ trở lại," hắn thì thầm, rồi đứng dậy, tiếp tục hành trình, mang theo nỗi đau và sự bức xúc sâu sắc hơn. Mỗi bước chân của hắn giờ đây không chỉ là tìm kiếm tri thức, mà còn là tìm kiếm một lối thoát, một sự cứu rỗi cho những "vật tính" đang bị bóp méo khắp nơi. Rừng Nguyên Sinh Bất Tận lại nuốt chửng Tần Mặc vào trong sự tĩnh lặng của nó, chỉ còn lại Mộc Linh khẽ lay động, mang theo một chút hy vọng mới.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía tây, Tần Mặc cùng Hắc Phong và Ngân Loan cuối cùng cũng đến gần Thị Trấn Biên Thùy. Thị trấn nhỏ bé này nằm ở rìa Linh Thú Sơn Mạch, một vùng đất hoang dã và đầy hiểm nguy, nơi các thợ săn linh thú, tu sĩ và thương nhân thường xuyên lui tới để tìm kiếm cơ hội hoặc trao đổi vật phẩm. Không khí ở đây khác hẳn với sự tĩnh mịch của rừng già hay sự ồn ào của Đường Cổ Đạo Thương Gia; nó mang một vẻ bán hoang dã, mộc mạc, pha lẫn chút căng thẳng và nguy hiểm tiềm ẩn.
Ánh đèn lồng mờ ảo bắt đầu le lói từ những căn nhà gỗ, xua đi bóng tối đang dần bao trùm. Tiếng chó sủa vọng lại từ xa, tiếng người nói chuyện ồn ào hơn khi đêm xuống, tiếng súng săn thỉnh thoảng vang lên từ phía rừng núi, và tiếng rao hàng của những người bán rong cố gắng bán nốt món đồ cuối cùng. Mùi gỗ cháy từ những bếp lửa, mùi da thú khô, mùi mồ hôi và cả mùi rượu bia từ các quán trọ lan tỏa trong không khí, tạo nên một sự hỗn tạp đặc trưng của một thị trấn biên thùy.
Tần Mặc không vội vàng tiến vào thị trấn. Hắn muốn quan sát một chút, cảm nhận "ý chí tồn tại" của nơi này trước khi hòa mình vào đám đông. Hắn đi dọc theo một con đường mòn nhỏ ở ngoại ô, nơi những đống phế liệu bị vứt bỏ chất đống ngổn ngang. Đây là nơi những thứ không còn giá trị bị loại bỏ: những mảnh gỗ mục, vải vụn, xương thú đã bị róc thịt, và vô số những vật phẩm khác đã mất đi công dụng.
Giữa những mảnh vụn hỗn độn ấy, ánh mắt Tần Mặc chợt dừng lại. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí yếu ớt, mờ nhạt, như một ngọn đèn dầu sắp cạn. Hắn xuống ngựa, chậm rãi bước đến gần. Đó là một Cổ Phù Linh, một lá bùa giấy ố vàng, cũ nát, những nét chữ cổ viết trên đó đã phai mờ gần hết. Nó nằm lăn lóc giữa đám rác rưởi, không ai thèm để ý.
Tần Mặc nhẹ nhàng nhặt lá bùa lên. Cảm giác lạnh lẽo và yếu ớt lan truyền từ mảnh giấy vào lòng bàn tay hắn. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe "ý chí tồn tại" của nó. Một luồng ký ức rời rạc, hỗn loạn ập đến. "Bảo vệ... phải bảo vệ... phụng sự... phải phụng sự... nhưng ai? Bảo vệ cái gì? Ta là ai? Ta không nhớ..." Đó là tiếng kêu thảm thiết của một ý chí đã bị bóp méo đến mức mất đi bản ngã.
Lá bùa này từng là một vật phẩm có "vật tính" thuần túy, có thể là một lá bùa hộ mệnh đơn giản, mang ý chí bảo vệ. Nhưng nó đã bị ép buộc mang quá nhiều sức mạnh không thuộc về nó, bị "khai linh" một cách cưỡng bức để trở thành một lá bùa cường đại hơn, phục vụ cho một mục đích lớn lao hơn. Tuy nhiên, sự cưỡng ép ấy đã khiến ý chí nguyên thủy của nó tan rã, ý thức của nó trở nên hỗn loạn. Giờ đây, sau khi hết giá trị sử dụng, nó bị vứt bỏ, chỉ còn là một đống giấy cũ nát mang theo những ký ức đau khổ của sự bị ép buộc và sự lãng quên.
"Ngươi cũng vậy sao?" Tần Mặc lẩm bẩm, giọng nói trầm lắng, đầy bi thương. Hắn nhớ đến Mộc Linh cây non trong rừng, nhớ đến Linh Thú Trẻ bị "khai linh" tàn bạo. Bi kịch của "thoát ly bản chất" không chừa một thứ gì, từ sinh linh đến vật phẩm vô tri, tất cả đều có thể trở thành nạn nhân của sự truy cầu vô độ. "Bị lãng quên sau khi đã dâng hiến tất cả bản chất của mình... Thật đáng buồn."
Hắn giữ Cổ Phù Linh trong tay một lát, cảm nhận sự hỗn loạn và nỗi đau của nó, rồi nhẹ nhàng đặt nó trở lại đống phế liệu. Hắn không thể thay đổi số phận của nó, nhưng ít nhất, hắn đã lắng nghe tiếng kêu cứu cuối cùng của một ý chí đã bị hủy hoại. Lá bùa nằm im lìm, như một lời từ biệt không nói.
Tần Mặc đứng thẳng dậy, ánh mắt hắn hướng về phía thị trấn đang dần lên đèn, nơi những tia sáng yếu ớt của con người cố gắng xua đi bóng đêm. Nỗi đau lòng và sự bức xúc trong lòng hắn ngày càng sâu sắc, nhưng cũng đồng thời củng cố ý chí kiên định của hắn. Hắn không còn là thiếu niên lạc lối, mà là một lữ khách mang trong mình một gánh nặng, một sứ mệnh.
Thế giới Huyền Vực này, với những dấu vết "thoát ly bản chất" nhan nhản khắp nơi, từ con người đến linh thú, từ cây cỏ đến vật phẩm, đã cho hắn thấy rõ hơn về sự mất cân bằng đang diễn ra. "Thiên Diệu Tôn Giả... liệu y có biết đến những bi kịch này không? Hay y chỉ nhìn thấy sự 'thăng tiên' mà bỏ qua những gì đã bị hủy hoại để đạt được nó?" Câu hỏi chợt hiện lên trong tâm trí Tần Mặc. Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, không chỉ là đối đầu với những tu sĩ cường đại, mà còn là đối đầu với một tư tưởng đã ăn sâu vào hàng ngàn năm.
Hắc Phong khẽ dụi đầu vào tay Tần Mặc, như một lời động viên vô ngôn. Ngân Loan đậu trên vai hắn, khẽ cất tiếng kêu trong trẻo, như một lời hứa sẽ luôn sát cánh. Tần Mặc nhìn về phía thị trấn, nơi những cuộc gặp gỡ mới, những tri thức mới đang chờ đợi. Hắn biết, trong thị trấn ấy có thể có những người mang tư tưởng khác biệt, những mảnh ghép của tri thức cổ xưa, hoặc thậm chí là những kẻ thù hùng mạnh. Nhưng hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ không chỉ phản ứng, mà sẽ chủ động tìm kiếm câu trả lời, tìm kiếm giải pháp. Bởi vì hắn biết, hắn không đơn độc, và ý chí của vạn vật đang chờ đợi hắn. Nguy hiểm vẫn rình rập, nhưng hy vọng cũng le lói, như những ánh đèn lồng thắp sáng màn đêm.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.