Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 140: Chợ Kiếm Câm Lặng: Tiếng Thét Vô Thanh Của Ý Chí Bị Bẻ Cong

Bóng đêm dần tan, nhường chỗ cho những vệt nắng nhạt đầu ngày. Sau cơn mưa đêm, không khí Thị Trấn Biên Thùy mang theo hơi ẩm ướt, xen lẫn mùi đất nồng, mùi gỗ mục và một chút khói bếp lờ mờ. Tần Mặc cùng Hắc Phong và Ngân Loan bước những bước đầu tiên vào vùng ngoại vi thị trấn, nơi những con đường đất lầy lội đã được san phẳng bởi bước chân của vô số lữ khách và thương nhân. Cảnh tượng trước mắt hắn là một bức tranh hỗn tạp, đầy sức sống nhưng cũng ẩn chứa vô vàn căng thẳng.

Những ngôi nhà gỗ xám xịt, xen lẫn tường đá thô, san sát nhau, tạo thành những con hẻm ngoằn ngoèo. Một bức tường rào bằng gỗ và đá, tuy thô sơ nhưng vững chãi, bao quanh thị trấn, như một lời nhắc nhở về những hiểm nguy rình rập bên ngoài. Tiếng chó sủa văng vẳng từ xa, hòa cùng tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng rao hàng the thé, và đôi lúc là những âm thanh chói tai của thứ mà Tần Mặc đoán là súng săn từ những khu vực xa hơn vọng lại. Mùi hương cũng là một bản giao hưởng phức tạp: mùi gỗ mới, mùi da thú thuộc, mùi khói bếp cay nồng, mùi mồ hôi của những người lao động và cả mùi hôi hám từ những đống rác thải chưa được dọn dẹp.

Tất cả tạo nên một bầu không khí bán hoang dã, mộc mạc, nhưng cũng đầy rẫy sự cảnh giác và một chút gì đó nguy hiểm. Nơi đây khác xa với sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối của Vô Tính Thành, nơi ý chí của vạn vật trôi chảy một cách tự nhiên, không bị xáo trộn bởi sự hối hả của con người. Đối với Tần Mặc, một người có thể nghe được "ý chí tồn tại" của mọi vật, sự ồn ào, hỗn tạp này không chỉ là âm thanh mà còn là một làn sóng ý chí cuồn cuộn, va đập vào nhau, tạo nên một sự choáng ngợp khó tả. Ý chí của những phiến đá lát đường mòn mỏi dưới bước chân, ý chí của những cây cột gỗ chống đỡ mái hiên đang phải chịu đựng sức nặng của thời gian, ý chí của từng viên gạch trong tường rào muốn bảo vệ, tất cả đều vang vọng trong tâm trí hắn.

Hắn khẽ siết chặt dây cương của Hắc Phong, để con sói khổng lồ đi sát bên mình. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, cũng dường như cảm nhận được sự khác biệt. Y khẽ gầm gừ nhẹ, rồi dụi đầu vào tay Tần Mặc, như một lời trấn an vô ngôn, hoặc một sự cảnh giác được truyền tải. Ngân Loan, đậu trên vai Tần Mặc, bộ lông bạc óng ánh khẽ rung rinh. Nàng khẽ cất tiếng kêu trong trẻo, nhưng cũng mang theo chút dè dặt.

"Nơi đây... thật khác," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm lắng, chỉ đủ cho Hắc Phong nghe thấy. "Ý chí của vạn vật ở đây không còn thuần khiết như nơi ta từng đi qua. Chúng bị xáo trộn, bị bóp méo bởi ý chí của con người quá nhiều." Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi từ những thanh gỗ đã được đẽo gọt thành cột nhà, sự cam chịu từ những tấm da thú bị lột khỏi cơ thể mình, và cả sự tham lam, khao khát từ những vật phẩm được bày bán. Đó là một bản giao hưởng méo mó của "vật tính" và "ý chí tồn tại", nơi sự thuần túy đã bị thay thế bằng mục đích sử dụng.

Ngân Loan nghiêng đầu, đôi mắt tinh anh quét khắp xung quanh. Tiếng kêu nhẹ của nàng như một lời nhận xét: "Tiếng ồn này... thật khó chịu." Nàng vốn quen với sự tĩnh lặng của rừng sâu, với những âm thanh tự nhiên của gió, của suối, của lá cây. Sự hỗn tạp của thị trấn quả thực là một thử thách đối với giác quan nhạy bén của nàng.

Tần Mặc khẽ vuốt ve bộ lông mềm mượt của Ngân Loan. "Phải rồi. Nhưng đôi khi, những nơi ồn ào như thế này lại chứa đựng những thứ ta cần tìm. Có lẽ, thông tin ta cần sẽ ở những nơi thế này." Hắn nhìn về phía những con đường dẫn sâu vào trung tâm thị trấn, nơi những mái nhà cao hơn, những gian hàng tấp nập hơn. Hắn biết, để hiểu rõ hơn về bi kịch "thoát ly bản chất" đang diễn ra khắp Huyền Vực, hắn không thể chỉ mãi ẩn mình trong rừng sâu. Hắn cần phải hòa mình vào dòng chảy của thế giới này, lắng nghe những tiếng kêu cứu, chứng kiến những bi kịch, và tìm kiếm những manh mối.

Hắc Phong khẽ lắc đầu, bộ râu mép rung rinh, như y đang cảnh báo Tần Mặc về những hiểm nguy tiềm ẩn. Nhưng Tần Mặc chỉ khẽ cười, ánh mắt kiên định. Hắn đã không còn là thiếu niên chỉ biết thụ động quan sát. Nỗi đau của Mộc Linh, sự hỗn loạn của Cổ Phù Linh, và tiếng gào thét câm lặng của Linh Thú Trẻ đã khắc sâu vào tâm khảm hắn, biến hắn thành một lữ khách mang trong mình một sứ mệnh.

Tần Mặc không vội vã tiến sâu vào thị trấn. Hắn để Hắc Phong và Ngân Loan dẫn đường, bản thân hắn thì chậm rãi bước đi, quan sát từng góc phố, từng gian hàng, từng gương mặt. Hắn lắng nghe tiếng nói chuyện của những người thợ săn đang khoe khoang chiến tích, tiếng mặc cả của những thương nhân, tiếng cười đùa của những đứa trẻ đang chơi trò đuổi bắt. Nhưng sâu thẳm hơn, hắn lắng nghe những "ý chí tồn tại" đang ẩn giấu bên dưới. Hắn nhận ra, ngay cả trong sự hối hả và ồn ào này, vẫn có những "vật tính" thuần túy đang bị bóp nghẹt, những "ý chí" đang bị lãng quên, chỉ chờ đợi một người lắng nghe chúng. Nỗi đau lòng lại dâng lên trong lòng hắn, nhưng nó không còn là sự tuyệt vọng, mà là một động lực mạnh mẽ hơn, thúc đẩy hắn tiến về phía trước. Hắn biết, con đường này sẽ đầy chông gai, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt.

***

Tần Mặc dẫn Hắc Phong và Ngân Loan đi qua những con đường chật hẹp, len lỏi giữa những gian hàng đủ loại. Mùi dược liệu khô trộn lẫn mùi gia vị nồng, mùi da thuộc và cả mùi máu tanh của những con thú mới săn. Hắn dừng lại trước một khu vực ồn ào hơn hẳn những nơi khác, nơi tiếng kim loại va đập chan chát, tiếng búa rèn vang dội không ngừng. Đó là chợ giao dịch binh khí của Thị Trấn Biên Thùy.

Khi bước vào khu chợ, Tần Mặc lập tức cảm thấy một luồng ý chí hỗn loạn, đau đớn và trống rỗng ập thẳng vào tâm trí hắn, mạnh mẽ đến mức khiến hắn phải khẽ lảo đảo. Hàng trăm, hàng ngàn thanh kiếm, đao, giáo, mác được bày bán la liệt trên các kệ gỗ thô, treo lủng lẳng trên tường hoặc cắm sâu vào những tấm gỗ mục nát. Ánh nắng nhạt đầu ngày bị những mái che bằng vải bạt cũ kỹ và những bức tường nhà cao che khuất, khiến khu chợ có phần u ám, bụi bặm, và không khí đặc quánh mùi sắt nồng, than cháy và dầu bảo dưỡng.

Đây không phải là tiếng gào thét hung hãn của Cổ Kiếm Hồn, nơi ý chí của kiếm vẫn còn nguyên vẹn, chỉ là bị bẻ cong thành sự cuồng sát. Mà đây là một tiếng kêu cứu câm lặng, một sự tuyệt vọng đến từ hàng trăm, hàng ngàn ý chí đã bị bẻ cong đến mức mất đi bản ngã, bị ép buộc chỉ còn là những công cụ vô tri. Chúng không còn khao khát được rèn giũa để trở nên sắc bén theo cách tự nhiên, không còn mong muốn được đồng hành cùng chủ nhân để bảo vệ hay khai phá. Thay vào đó, chúng chỉ còn một mệnh lệnh duy nhất được khắc sâu vào tận cốt lõi: chém, giết, phá hủy. Ý chí nguyên thủy của một thanh kiếm, vốn là để cắt xuyên, để bảo vệ, để trở thành một phần của người sử dụng, đã bị nghiền nát, thay thế bằng một bản năng bạo lực mù quáng.

Tần Mặc nhắm mắt lại, cố gắng phân biệt từng tiếng "kêu gào" trong vô vàn ý chí hỗn loạn đó. Hắn cảm nhận được sự trống rỗng bên trong những lưỡi kiếm sáng loáng, sự đau đớn từ những chuôi kiếm được khảm đá quý, sự tuyệt vọng từ những cây giáo dài đã được "khai linh" để tăng cường sát thương. Chúng như những con rối bị giật dây, ngoại hình có thể uy vũ, nhưng sâu thẳm bên trong lại là một khoảng không vô hồn.

Hắn tiến đến gần một gian hàng, nơi một gã thợ rèn vạm vỡ, thân hình phủ đầy bụi than, với chiếc áo da thô và đôi bàn tay dính đầy mồ hôi, đang rao bán một thanh trường kiếm. Gã thợ rèn này có khuôn mặt thô kệch, ánh mắt đầy tham lam, chỉ chăm chú vào lợi nhuận.

"Thần binh Liệt Phong, đã được khai linh cấp ba, sắc bén vô song, chỉ cần một ý niệm là chém đổ cây cổ thụ!" Gã gào lên, giọng khàn đặc, vung thanh kiếm lên không trung. "Thanh kiếm này đã được các sư phụ của Hỏa Vân Tông khai linh bằng bí pháp cổ truyền! Ý chí của nó đã được tôi luyện để chỉ phục vụ chủ nhân, không bao giờ phản bội!"

Tần Mặc nhìn thanh kiếm. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ, nhưng vô cùng cứng nhắc và thiếu linh hoạt. Nó như một cỗ máy được lập trình sẵn, chỉ biết thực hiện một mệnh lệnh duy nhất, không có cảm xúc, không có suy nghĩ riêng. Bản chất tự nhiên của kim loại, của lửa, của ý chí muốn trở thành một công cụ hoàn hảo đã bị bóp méo thành một sự phục tùng mù quáng, một bản năng hủy diệt thuần túy.

Một tu sĩ trẻ tuổi, khoác trên mình bộ trang phục tông môn màu xanh lam, khí chất kiêu ngạo, bước đến. Y có khuôn mặt tuấn tú nhưng đôi mắt lại đầy vẻ khinh thường. Y đưa tay chạm vào lưỡi kiếm, ánh mắt lướt qua như thể đang đánh giá một món hàng vô tri.

"Giá cả thế nào? Liệu có đủ uy lực để đối phó với yêu thú cấp cao?" Tu sĩ hỏi, giọng điệu đầy vẻ trịch thượng, không hề che giấu sự coi thường. Y chỉ quan tâm đến sức mạnh, đến công dụng, chứ không hề mảy may để ý đến "vật tính" hay "ý chí tồn tại" của thanh kiếm.

Gã thợ rèn nở một nụ cười nịnh nọt: "Thưa đại nhân, đây là một bảo vật hiếm có. Giá... là ba mươi linh thạch thượng phẩm! Với uy lực của nó, đối phó yêu thú cấp cao chỉ là chuyện nhỏ!"

Tần Mặc khẽ lắc đầu. Ba mươi linh thạch thượng phẩm để mua một ý chí bị bóp méo, một linh hồn bị giam cầm trong thân xác kim loại. Hắn cảm thấy một sự chua xót dâng lên trong lòng. Hắn chạm nhẹ vào một thanh kiếm cũ kỹ hơn, nằm khuất trong góc. Từ thanh kiếm ấy, hắn cảm nhận được một tiếng "vụt" yếu ớt, như một tiếng thở dài mệt mỏi, một lời than vãn câm lặng về số phận bị ràng buộc. Thanh kiếm này có lẽ đã trải qua nhiều trận chiến, ý chí nguyên thủy của nó đã bị bào mòn theo thời gian, rồi bị "khai linh" một cách cưỡng bức, khiến nó hoàn toàn mất đi bản sắc. Giờ đây, nó chỉ còn là một khối kim loại mang theo nỗi đau của sự lãng quên.

"Chúng... chúng chỉ muốn chém, muốn giết... nhưng không phải theo ý mình. Ý chí của chúng đã bị nghiền nát thành một mệnh lệnh duy nhất," Tần Mặc lại tự nhủ, nỗi đau trong lòng hắn ngày càng sâu sắc. Hắn nhìn những tu sĩ khác đang hăm hở lựa chọn binh khí, ánh mắt họ đầy tham vọng và khao khát sức mạnh. Họ không hề nghe thấy tiếng kêu cứu, không hề cảm nhận được sự trống rỗng bên trong những thanh kiếm đó. Đối với họ, chúng chỉ là những công cụ, những vật phẩm vô tri để phục vụ cho con đường "thăng tiên" của mình. Sự thờ ơ đó, còn đau đớn hơn cả sự ép buộc.

Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực quét một lượt qua đám đông, như muốn xua đi những ý chí hỗn loạn đang hành hạ Tần Mặc. Ngân Loan đậu trên vai hắn, bộ lông bạc dựng đứng, cảm nhận được sự căng thẳng và nỗi đau từ chủ nhân. Nàng khẽ cất tiếng kêu sắc bén, như muốn xé toạc bầu không khí nặng nề đó.

Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve lưng Ngân Loan. Hắn biết, nỗi đau này là có thật, và nó không chỉ giới hạn ở linh thú hay linh thực. Bi kịch "thoát ly bản chất" đã ăn sâu vào mọi ngóc ngách của Huyền Vực, từ những sinh linh có ý thức đến những vật phẩm tưởng chừng như vô tri. Điều này càng củng cố quyết tâm trong lòng hắn. Hắn phải tìm hiểu ngọn ngành, phải tìm ra con đường để vạn vật được là chính nó, không bị ép buộc phải "thăng tiên" bằng mọi giá.

***

Trong lúc Tần Mặc đang chìm đắm trong nỗi đau khôn nguôi, hắn chợt cảm nhận được một luồng ý chí khác biệt, tĩnh lặng hơn, thuần khiết hơn. Nó không phải là sự cuồng bạo của những thanh kiếm bị "ép linh", cũng không phải là sự hỗn loạn của chợ búa. Đó là một luồng ý chí tập trung, kiên nhẫn, và đầy sự tôn trọng dành cho "vật tính". Ánh mắt hắn bị thu hút bởi một gian hàng nhỏ, nằm khuất ở rìa chợ, nơi ít người qua lại hơn.

Gian hàng này không trưng bày những binh khí hào nhoáng, sáng loáng, mà chỉ có vài thanh kiếm thô chưa hoàn thiện, những mảnh gỗ quý và đủ loại dụng cụ chạm khắc được sắp xếp gọn gàng. Ngồi giữa gian hàng là một người đàn ông, khoảng chừng trung niên, mái tóc đen được búi gọn gàng sau gáy, để lộ khuôn mặt điềm đạm. Đôi bàn tay của y thô ráp, chai sạn vì công việc, nhưng lại vô cùng khéo léo, đang tỉ mỉ chạm khắc từng đường nét trên một chuôi kiếm bằng gỗ. Ánh mắt tinh tế của y không nhìn vào thanh kiếm như một công cụ, mà như thể đang trò chuyện, đang lắng nghe một câu chuyện vô hình. Đây chính là Nhan Sơ, nghệ nhân mà Tần Mặc được giới thiệu trong suy nghĩ.

Tần Mặc bước chậm rãi về phía gian hàng của Nhan Sơ. Hắn cảm nhận được rằng Nhan Sơ cũng có một sự "cảm nhận" đặc biệt về vật liệu, dù không giống năng lực "ý chí tồn tại" của hắn. Đó là một sự thấu hiểu sâu sắc về "vật tính" của từng loại gỗ, từng loại kim loại, về cách chúng nên được hình thành và sử dụng một cách tự nhiên nhất.

Hắc Phong điềm tĩnh đi theo sau Tần Mặc, còn Ngân Loan thì bay lượn nhẹ nhàng trên không trung, như thể bị hấp dẫn bởi bầu không khí yên bình hiếm có này.

Tần Mặc dừng lại trước gian hàng. Hắn im lặng quan sát Nhan Sơ làm việc. Tiếng chạm khắc nhẹ nhàng, đều đặn, như một điệu nhạc trầm bổng giữa sự ồn ào của chợ búa. Mỗi nhát dao của Nhan Sơ đều mang theo sự tập trung cao độ và một sự tôn trọng tuyệt đối dành cho vật liệu.

"Ngài... có vẻ khác với những người ở đây," Tần Mặc cất tiếng, giọng nói trầm lắng, phá vỡ sự tĩnh lặng.

Nhan Sơ không giật mình. Y chậm rãi đặt dụng cụ xuống, ngẩng đầu lên, ánh mắt điềm đạm nhìn thẳng vào Tần Mặc. Đôi mắt y sâu thẳm, như chứa đựng vô vàn câu chuyện chưa kể. Y khẽ cười. "Khác ư? Ta chỉ đang cố gắng lắng nghe vật liệu của mình. Chúng cũng có câu chuyện riêng."

Tần Mặc khẽ gật đầu. "Câu chuyện... bị bẻ cong?" Hắn không kìm được nỗi đau trong lòng, trực tiếp chạm đến bản chất của vấn đề. Hắn biết, Nhan Sơ sẽ hiểu.

Nhan Sơ nghe vậy, ánh mắt thoáng qua một nỗi ưu tư sâu sắc. Y khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. "Phải, bị bẻ cong. Không chỉ những thanh kiếm này, mà cả thế giới này đều đang bị bẻ cong, từ bản chất của nó." Y nhìn về phía những gian hàng ồn ào ở phía xa, nơi những tiếng rao bán "thần binh" vẫn đang vang vọng. "Vẻ đẹp thực sự nằm ở bản chất, không phải ở sự phô trương. Nhưng mấy ai hiểu được điều đó, khi họ chỉ muốn thứ gì đó sắc bén để chém giết, hay mạnh mẽ để tu luyện?"

Những lời của Nhan Sơ như một tiếng chuông cảnh tỉnh, đánh thẳng vào tâm can Tần Mặc. Nó không chỉ là sự đồng cảm, mà còn là một sự thấu hiểu sâu sắc, một góc nhìn mà hắn đang tìm kiếm. "Vậy ngài... ngài cũng cảm nhận được?" Tần Mặc hỏi, giọng nói khẽ run lên.

Nhan Sơ mỉm cười hiền hậu. "Ta không có năng lực kỳ diệu như của ngươi, thiếu niên. Ta không nghe được tiếng lòng của vạn vật. Nhưng ta là một nghệ nhân. Ta dành cả đời để làm việc với chúng. Ta chạm khắc gỗ, rèn kim loại, ta cảm nhận được sự mềm mại của thớ gỗ, sự cứng rắn của sắt thép, sự dẻo dai của gân thú. Mỗi vật liệu đều có một 'vật tính' riêng, một 'ý chí tồn tại' riêng. Khi ngươi cố gắng ép buộc chúng làm những điều không thuộc về bản chất, chúng sẽ phản kháng. Dù là phản kháng yếu ớt, dù là sự chịu đựng câm lặng, nhưng nó là có thật. Và điều đó, ta có thể cảm nhận được, bằng đôi tay này, bằng trái tim này." Y giơ đôi bàn tay thô ráp của mình ra, như thể chúng là minh chứng cho những gì y vừa nói.

Tần Mặc nhìn đôi bàn tay ấy, rồi nhìn vào ánh mắt của Nhan Sơ. Hắn cảm thấy một sự tin cậy lạ kỳ. Đây là lần đầu tiên hắn gặp một người có thể thấu hiểu một phần nào đó về năng lực của mình, dù theo một cách khác. "Vậy... những thanh kiếm này... ngài có cách nào để..."

Nhan Sơ khẽ lắc đầu, ánh mắt thoáng buồn. "Một khi đã bị 'ép linh' quá mức, ý chí của chúng đã bị nghiền nát, bị hòa tan vào một mệnh lệnh duy nhất. Rất khó để phục hồi. Hệt như một dòng sông đã bị đổi dòng, ép buộc chảy ngược, thì làm sao có thể dễ dàng trở về con suối ban đầu?" Y nói, giọng điệu đầy sự tiếc nuối. "Ta chỉ có thể cố gắng tạo ra những thứ mà 'vật tính' của chúng được tôn trọng. Để chúng được là chính mình."

Y với tay lấy một thanh kiếm thô, chưa được rèn giũa hoàn chỉnh, đặt nó lên bàn gỗ trước mặt Tần Mặc. Thanh kiếm này chỉ là một khối kim loại hình dáng sơ khai, chưa có chuôi, chưa có lưỡi sắc bén. "Ngươi hãy thử cảm nhận nó xem."

Tần Mặc nhẹ nhàng chạm tay vào thanh kiếm. Khác với những cảm giác đau đớn, hỗn loạn từ những binh khí khác, từ thanh kiếm này, hắn cảm nhận được một luồng ý chí thuần túy, bình yên. Nó không gào thét, không than vãn. Nó chỉ đơn giản là... tồn tại. Ý chí của nó là muốn được nung chảy, được đập rèn, được mài sắc, để trở thành một thanh kiếm. Không phải để chém giết mù quáng, mà là để trở thành công cụ hoàn hảo nhất của nó, để cắt xuyên qua vật cản, để trở thành một sự nối dài ý chí của người sử dụng, nhưng vẫn giữ được "vật tính" nguyên bản của mình.

"Nó... nó muốn được là chính nó," Tần Mặc thì thầm, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khuôn mặt hắn, nụ cười hiếm hoi giữa những nỗi buồn chất chứa. "Nó muốn được rèn giũa, nhưng không phải bị ép buộc."

Nhan Sơ gật đầu, ánh mắt đầy thấu hiểu. "Đúng vậy. Vẻ đẹp của một thanh kiếm nằm ở sự cân bằng giữa ý chí của nó và ý chí của người rèn, của người sử dụng. Không phải là sự áp đặt một chiều." Y nhìn Tần Mặc, như thể y đang nhìn thấy một người đồng điệu. "Ngươi có lẽ là người duy nhất ở cái chợ này có thể thực sự hiểu được điều đó."

Tần Mặc giữ thanh kiếm thô trong tay, cảm nhận sự bình yên hiếm hoi từ nó. Cuộc gặp gỡ với Nhan Sơ như một luồng gió mát lành thổi vào tâm hồn hắn, giữa biển cả đau khổ và hỗn loạn. Nhan Sơ không chỉ là một nghệ nhân, mà còn là một triết gia, một người bảo vệ "vật tính" theo cách riêng của mình. Khả năng "cảm nhận vật tính" của Nhan Sơ, dù khác biệt, có thể là một nguồn kiến thức hoặc hỗ trợ quý giá cho Tần Mặc trong tương lai. Sự phổ biến của việc "ép linh" binh khí mà hắn vừa chứng kiến cho thấy mức độ sâu rộng của vấn đề "thoát ly bản chất" trong toàn bộ Huyền Vực, không chỉ giới hạn ở linh thú. Nhưng việc Tần Mặc ngày càng nhạy cảm hơn với tiếng "kêu gào" của vạn vật, và giờ đây lại tìm thấy một người có cùng sự thấu hiểu, dù theo cách khác, đã mang lại cho hắn một tia hy vọng.

Hắn nhìn Nhan Sơ, rồi nhìn về phía thanh kiếm thô trong tay, cảm nhận "ý chí tồn tại" thuần khiết của nó. Nỗi đau lòng vẫn còn đó, nhưng không còn là sự tuyệt vọng. Thay vào đó, là một quyết tâm mạnh mẽ hơn. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và sẽ còn nhiều bi kịch nữa mà hắn phải đối mặt. Nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn có Hắc Phong, có Ngân Loan, và giờ đây, có cả những người như Nhan Sơ, những người tuy không sở hữu năng lực đặc biệt như hắn, nhưng lại mang trong mình một sự thấu hiểu sâu sắc về "bản chất" của vạn vật.

"Cảm ơn ngài," Tần Mặc nói, giọng nói chân thành. "Ngài đã cho ta thấy một điều rất quan trọng." Hắn biết, cuộc hành trình của mình không chỉ là tìm kiếm câu trả lời, mà còn là tìm kiếm những người có cùng niềm tin, những tia sáng hy vọng trong một thế giới đang dần mất đi "cân bằng bản chất" của nó.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free