Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 141: Vật Phẩm Câm Lặng: Một Hơi Thở Của Bản Chất

Tần Mặc vẫn giữ thanh kiếm thô trong tay, hơi ấm từ kim loại truyền qua lòng bàn tay, mang theo "ý chí tồn tại" thuần khiết mà bình yên của nó. Lời của Nhan Sơ vẫn văng vẳng bên tai, như một hồi chuông cảnh tỉnh giữa sự hỗn loạn của thế gian: "Vẻ đẹp của một thanh kiếm nằm ở sự cân bằng giữa ý chí của nó và ý chí của người rèn, của người sử dụng. Không phải là sự áp đặt một chiều." Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mới, không phải là linh lực hay sức mạnh cuồng bạo, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về con đường mình đang đi.

Hắc Phong khẽ dụi đầu vào chân hắn, tiếng gầm gừ trầm đục như lời nhắc nhở. Ngân Loan đậu trên vai hắn, đôi mắt tinh anh lướt qua những gương mặt lạ lẫm trong chợ, cảnh giác như một vệ binh thầm lặng. Chúng là những người bạn đồng hành trung thành, những sinh linh đã chọn con đường cùng hắn, không bị ép buộc, không bị bẻ cong bản chất. Điều này càng củng cố niềm tin của Tần Mặc rằng "cân bằng bản chất" không phải là một ảo tưởng viển vông, mà là một khả năng hiện hữu, dù mong manh đến đâu.

Tần Mặc gật đầu với Nhan Sơ, lời cảm tạ chân thành ẩn chứa nhiều hơn những gì được nói ra. "Cảm ơn ngài. Ngài đã cho ta thấy một điều rất quan trọng." Y không hỏi điều quan trọng đó là gì, chỉ khẽ gật đầu đáp lại, ánh mắt đầy thấu hiểu. Có lẽ, Nhan Sơ đã nhìn thấy trong Tần Mặc một phần của chính y, một triết lý sống khác biệt, một sự tôn trọng bản chất mà thế giới này đang dần lãng quên.

Rời khỏi gian hàng của Nhan Sơ, Tần Mặc trả lại thanh kiếm thô, lòng ngập tràn suy tư. Thị Trấn Biên Thùy bắt đầu bừng tỉnh sau một đêm dài. Ánh sáng ban mai xuyên qua những mái nhà gỗ, nhuộm vàng những con phố đất nện còn vương vấn sương đêm. Tiếng chó sủa vọng từ xa, tiếng người nói chuyện ồn ào từ các quán rượu sớm, tiếng rao hàng the thé của những tiểu thương hối hả, hòa cùng tiếng súng săn khô khốc từ phía rừng thẳm vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp của cuộc sống nơi biên viễn. Mùi gỗ mục, da thú, khói bếp nồng nặc hòa quyện với mùi mồ hôi và bụi bẩn, tạo nên một bức tranh sống động nhưng cũng đầy khắc nghiệt.

Tần Mặc, Hắc Phong và Ngân Loan bước đi chậm rãi qua những con phố đông đúc dần lên. Dù ánh sáng mặt trời đã lên cao, xua tan đi phần nào sự u ám của đêm tối, nhưng Tần Mặc vẫn cảm nhận được những dư âm hỗn loạn, những "tiếng kêu gào" vô thanh từ các binh khí đã "thoát ly bản chất" ở khu chợ đêm qua. Chúng không chỉ nằm ở những thanh kiếm hay binh khí, mà còn ẩn trong vô số vật dụng hàng ngày: một cây búa bị ép làm việc quá sức, một chiếc lọ gốm bị cường điệu hóa công dụng, một mảnh vải bị nhuộm màu sai lệch với sợi tơ nguyên bản. Mỗi vật đều mang trong mình một gánh nặng riêng, một câu chuyện về sự ép buộc và biến đổi.

"Thị trấn này... cũng không yên bình hơn là bao," Tần Mặc thầm nghĩ, ánh mắt trầm tư quét qua những cửa hàng với những món đồ chất đống. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình. Càng đi sâu vào thế giới bên ngoài Vô Tính Thành, hắn càng nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề "thoát ly bản chất". Nó không chỉ là một hiện tượng cá biệt, mà đã trở thành một phần cố hữu, một căn bệnh trầm kha đang gặm nhấm linh hồn của toàn bộ Huyền Vực. Hắn tự hỏi, liệu mình có thể làm được gì, liệu một mình hắn có thể thay đổi được dòng chảy nghiệt ngã này? Tia hy vọng mà Nhan Sơ thắp lên, nay lại xen lẫn với nỗi lo âu về con đường gập ghềnh phía trước. Hắn biết, để "chữa lành" cho Huyền Vực, hắn không chỉ cần tìm ra những phương pháp mới, mà còn cần phải thức tỉnh được ý thức của những sinh linh đang mù quáng truy cầu "thăng tiên" bằng mọi giá. Đó là một gánh nặng lớn lao, vượt xa sức vóc của một thiếu niên Vô Tính Thành.

Đôi mắt Tần Mặc dừng lại trước một cửa hàng cũ kỹ, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, lọt thỏm giữa những cửa hàng vũ khí và quán rượu ồn ào. Đó là một nơi chốn mà thời gian dường như đã lãng quên. Tường gạch rêu phong, mái ngói xám xịt, cánh cửa gỗ đã cong vênh và bong tróc sơn, chỉ hé mở một khe nhỏ đủ để ánh sáng ban mai yếu ớt lọt vào. Không một tiếng rao hàng, không một bóng người qua lại. Nó tĩnh mịch đến lạ lùng, như một vết sẹo cũ kỹ trên khuôn mặt hối hả của thị trấn. Nhưng chính sự tĩnh mịch ấy, cùng với một luồng ý chí yếu ớt mà dai dẳng, đã thu hút Tần Mặc. Hắn cảm thấy, có điều gì đó ở đây đang chờ đợi hắn, một câu chuyện câm lặng cần được lắng nghe. Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào cánh cửa, như thể cảm nhận được một thứ gì đó khác thường. Ngân Loan trên vai Tần Mặc cũng khẽ kêu một tiếng, đôi cánh nhỏ vỗ nhẹ, tỏ vẻ tò mò.

Tần Mặc nhẹ nhàng đẩy cánh cửa cũ kỹ, một tiếng kẽo kẹt rợn người vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm. Mùi ẩm mốc, kim loại cũ, và gỗ mục xộc thẳng vào mũi, mang theo hơi thở của thời gian và sự lãng quên. Bên trong, căn phòng chất đầy những món đồ cũ kỹ, từ binh khí hoen gỉ nằm lẫn lộn với những bộ giáp thủng lỗ chỗ, đến vật dụng gia đình đã hỏng hóc, những chiếc rương gỗ mục nát, những chiếc đèn lồng bị vỡ. Bụi bặm bám dày đặc trên mọi thứ, tạo thành một lớp màn màu xám, khiến không gian càng thêm u ám và bí ẩn. Ánh sáng hiếm hoi từ một ô cửa sổ nhỏ trên cao chiếu xiên xuống, tạo thành một vệt sáng yếu ớt giữa mớ hỗn độn.

Tần Mặc bước vào, Hắc Phong và Ngân Loan thận trọng theo sau, đôi mắt tinh tường quan sát xung quanh. Hắn không vội vã, chỉ để giác quan của mình dẫn lối. Giữa đống phế liệu tưởng chừng vô tri ấy, ánh mắt Tần Mặc bỗng dừng lại ở một góc khuất, nơi một chiếc chuông cổ bằng đồng đã hoen rỉ nằm im lìm. Nó không quá lớn, chỉ bằng một cái bát ăn cơm, nhưng hoa văn chạm khắc trên thân chuông lại vô cùng tinh xảo, dù đã mờ nhạt theo năm tháng. Một sợi dây thừng cũ kỹ, đã sờn rách, vẫn còn vương vấn trên đỉnh.

Từ chiếc chuông, Tần Mặc cảm nhận được một "ý chí" yếu ớt, như một tiếng thở dài bị kìm nén suốt hàng trăm năm. Nó không phải là sự gào thét đau đớn như những thanh kiếm bị "ép linh" kia, mà là một sự cam chịu, một nỗi buồn sâu thẳm vì không được là chính mình. Nó khao khát được ngân vang, được lan tỏa âm thanh của mình, không phải để báo hiệu chiến tranh hay hiểm nguy, mà là để ca hát, để báo hiệu bình yên, để đánh thức sự sống. Nhưng nó lại bị ép buộc phải im lặng, phải chờ đợi một mệnh lệnh khác, một mục đích khác hoàn toàn xa lạ với bản chất nguyên thủy của nó. "Khao khát được ngân vang... không phải để giết chém, mà là để ca hát... để báo hiệu bình yên... Nhưng lại bị ép buộc phải im lặng, phải chờ đợi một mệnh lệnh khác," Tần Mặc thầm nhủ, cảm nhận rõ ràng nỗi thống khổ câm lặng của Uẩn Linh. Hắn hiểu rằng, chiếc chuông này đã bị "khai linh" từ rất lâu, nhưng không phải theo cách tôn trọng bản chất của nó. Có lẽ nó đã từng được dùng để báo hiệu một điều gì đó trọng đại, hay bị phong ấn để giữ im lặng một cách cưỡng ép, bóp méo đi bản chất "ngân vang" vốn có của một chiếc chuông. Ý chí của nó đã bị khóa chặt, bị đè nén đến mức gần như lụi tàn, chỉ còn lại một tia hy vọng mong manh.

Tần Mặc nhẹ nhàng tiến đến, đôi chân khẽ khàng lướt qua lớp bụi dày. Hắc Phong theo sát phía sau, tiếng gầm gừ nhẹ vẫn chưa dứt, nhưng giờ đây có thêm một chút lo lắng. Ngân Loan đậu trên vai hắn, đôi mắt tinh anh và sắc sảo quét qua chiếc chuông, như thể nó cũng cảm nhận được sự bất thường. Tần Mặc đưa tay ra, chậm rãi chạm vào thân chuông đồng lạnh lẽo. Ngay lập tức, một luồng cảm xúc mạnh mẽ ập đến hắn – đó là một dòng ký ức hỗn loạn, những âm thanh bị bóp méo, những khao khát bị chôn vùi. Hắn cảm nhận được hình ảnh một cô bé nhỏ nhắn, dễ thương, mặc váy áo cổ, đang ngân nga một khúc ca dịu dàng, nhưng rồi hình ảnh đó vụt tắt, thay vào đó là một sự im lặng kéo dài, một áp lực nặng nề đè lên. Đây chính là Uẩn Linh, một vật phẩm đã bị "ép linh" và phong ấn ý chí của nó để phục vụ một mục đích cụ thể, một mục đích không hề phù hợp với bản chất "ngân vang" của nó. Sự đau đớn không dữ dội, nhưng dai dẳng, như một vết thương âm ỉ không bao giờ lành.

Không khí trong cửa hàng cũ kỹ trở nên căng thẳng, huyền ảo khi Tần Mặc tập trung. Ánh nắng dịu dàng từ ô cửa sổ trên cao chiếu rõ hơn vào chiếc chuông đồng hoen rỉ, làm nổi bật những hoa văn cổ xưa trên thân nó. Mùi ẩm mốc và kim loại cũ dường như trở nên nồng hơn, nhưng Tần Mặc không để tâm. Hắn nhắm mắt lại, loại bỏ mọi tạp niệm, tập trung toàn bộ năng lực độc đáo của mình vào việc giao tiếp với Uẩn Linh. Hắn không cố gắng "khai linh" hay "ép linh" nó theo ý muốn của mình. Thay vào đó, hắn truyền vào đó sự đồng cảm sâu sắc, sự thấu hiểu về khao khát được là chính mình, được ngân vang bài ca của bản chất nguyên thủy. Tần Mặc dùng ý niệm của mình để gỡ bỏ từng lớp phong ấn vô hình đang đè nén "ý chí tồn tại" của chiếc chuông, không phải bằng sức mạnh cưỡng ép, mà bằng sự nhẹ nhàng, kiên nhẫn, như một người mẹ âu yếm vỗ về đứa con đang ngủ say.

Hắn tưởng tượng ra tiếng ngân trong trẻo của nó, tưởng tượng ra hình ảnh một cô bé Uẩn Linh mỉm cười khi được tự do ca hát, không bị ràng buộc bởi bất kỳ mệnh lệnh hay mục đích nào khác ngoài bản chất thuần túy của mình. Một luồng sóng năng lượng vô hình, ấm áp và đầy lòng trắc ẩn, lan tỏa từ Tần Mặc, bao bọc lấy chiếc chuông. Hắc Phong, đứng cạnh hắn, khẽ cụp tai, cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí. Ngân Loan trên vai hắn nghiêng đầu, đôi mắt tinh anh ánh lên vẻ tò mò pha lẫn kinh ngạc.

Đột nhiên, chiếc chuông khẽ rung lên. Không phải là một tiếng động lớn, mà là một sự rung động rất nhỏ, như hơi thở đầu tiên của một sinh linh vừa tỉnh giấc. Rồi, một tiếng ngân trong trẻo, tinh khiết và tuyệt đẹp vang vọng khắp không gian tĩnh mịch của cửa hàng. "Keng..." Tiếng ngân không lớn, nhưng nó mang theo một sự thanh tịnh kỳ lạ, xua tan đi sự u ám và bụi bặm. Những hạt bụi li ti trong ánh nắng chiếu xiên dường như cũng nhảy múa theo điệu nhạc. Tiếng ngân ngân nga, kéo dài, như một bài ca đã bị lãng quên từ hàng ngàn năm, nay được cất lên lần đầu tiên, mang theo sự vui sư���ng, nỗi buồn và cả sự giải thoát. Nó không phải là một tiếng chuông báo hiệu, mà là một bản hòa tấu của chính "vật tính" nguyên thủy của nó.

Tiếng ngân chỉ kéo dài trong một hơi thở, rồi từ từ lắng xuống, tan biến vào không khí. Chiếc chuông trở lại trạng thái im lặng, nhưng không còn là sự câm lặng tuyệt vọng như trước. Thay vào đó, là một sự an yên mong manh, một hơi thở nhẹ nhõm như thể nó vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn năm. Tần Mặc mở mắt, nhìn chiếc chuông với vẻ mặt vừa mãn nguyện vừa trầm tư. Hắn đã làm được, dù chỉ trong chốc lát, hắn đã gợi lại được bản chất nguyên thủy của Uẩn Linh. Nhưng hắn cũng biết, đây chỉ là một sự thức tỉnh tạm thời. Để Uẩn Linh có thể thực sự tự do ngân vang, nó cần được giải thoát hoàn toàn khỏi những ràng buộc đã bóp méo "ý chí tồn tại" của nó.

Khi Tần Mặc quay lại, hắn bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của Nhan Sơ. Người nghệ nhân đã đứng đó từ lúc nào, lặng lẽ quan sát. Đôi mắt tinh tế của y ánh lên vẻ thấu hiểu, pha lẫn sự ngỡ ngàng. "Đây là... 'vật tính' nguyên thủy sao?" Nhan Sơ lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, như thể y vừa chứng kiến một phép màu. Y đã cảm nhận được luồng ý chí thuần túy từ chiếc chuông, một thứ mà y chỉ có thể tưởng tượng qua những tác phẩm của mình.

Tần Mặc khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. "Nó đã được là chính mình, dù chỉ trong một khoảnh khắc." Hắn biết, khả năng này của hắn không phải là vạn năng. Hắn không thể chữa lành hoàn toàn mọi "vật" đã bị "ép linh" sâu sắc. Nhưng hắn có thể cho chúng một hơi thở, một ký ức về bản chất nguyên thủy của mình, một tia hy vọng. Điều này là đủ để tiếp thêm sức mạnh cho hắn trên con đường chông gai phía trước. Nhan Sơ, người nghệ nhân có khả năng cảm nhận "vật tính" theo cách riêng, có lẽ sẽ trở thành một đồng minh hoặc nguồn kiến thức quan trọng cho Tần Mặc, giúp hắn hiểu sâu hơn về "vật tính" từ một góc độ khác.

Sự kiện này đã nhấn mạnh rằng việc chữa lành "thoát ly bản chất" không phải là một giải pháp dễ dàng, thường chỉ là tạm thời hoặc đòi hỏi sự nỗ lực rất lớn. Nhưng tiếng ngân trong trẻo của Uẩn Linh đã cho thấy ngay cả những vật phẩm bị ép linh sâu sắc nhất cũng vẫn giữ một tia hy vọng về bản chất ban đầu. Đó là một nguồn động lực mạnh mẽ cho Tần Mặc. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, và sẽ còn nhiều bi kịch nữa mà hắn phải đối mặt. Nhưng hắn không còn đơn độc. Hắn có Hắc Phong, có Ngân Loan, và giờ đây, có cả những người như Nhan Sơ, những người tuy không sở hữu năng lực đặc biệt như hắn, nhưng lại mang trong mình một sự thấu hiểu sâu sắc về "bản chất" của vạn vật.

Tần Mặc nhìn Nhan Sơ, ánh mắt kiên định. "Vẫn còn rất nhiều vật đang chờ được lắng nghe. Rất nhiều bản chất đang chờ được thức tỉnh." Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Hắn sẽ phải tìm kiếm kiến thức sâu hơn về "vật tính", về cách các "vật" bị "ép linh" và cách giải thoát chúng. Con đường của hắn không phải là để phá bỏ "thăng tiên", mà là để tìm kiếm "cân bằng bản chất", để "vạn vật không còn phải lên tiên" nếu bản chất của chúng không muốn thế. Và trong cuộc hành trình đó, hắn sẽ cần đến mọi sự giúp đỡ có thể.

"Có lẽ... chúng ta có thể cùng nhau tìm hiểu," Nhan Sơ nói, ánh mắt y sáng lên một tia hy vọng mới, một sự đồng điệu hiếm có giữa hai con người mang hai năng lực khác biệt, nhưng cùng chung một khao khát: bảo vệ vẻ đẹp nguyên bản của vạn vật.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free