Vạn vật không lên tiên - Chương 142: Ánh Mắt Dò Xét: Khi Tần Mặc Nói Chuyện Với Vạn Vật
Dòng suối thời gian lững lờ trôi, nhưng trong tâm khảm Tần Mặc, những thanh âm trong trẻo của Uẩn Linh vẫn còn ngân vang. Nụ cười nhẹ trên môi hắn khi nhìn Nhan Sơ đã tan biến, nhường chỗ cho vẻ trầm tư sâu lắng thường thấy. Hắn biết, khoảnh khắc chiếc chuông cổ bừng tỉnh bản chất nguyên thủy chỉ là một tia chớp giữa đêm đen, một hơi thở mong manh thoát ra từ vực thẳm của sự lãng quên và bóp méo. Nó không phải là một giải pháp triệt để, mà là một lời nhắc nhở, một tia hy vọng về con đường mà hắn đang bước đi. Lời nói của Nhan Sơ, "Có lẽ... chúng ta có thể cùng nhau tìm hiểu," vẫn còn vọng trong tâm trí, tựa như một lời hứa hẹn về sự đồng hành, một điểm tựa hiếm hoi trong hành trình cô độc này. Nhan Sơ, với đôi mắt tinh tế và bàn tay thô ráp của một nghệ nhân, dường như cảm nhận được một phần thế giới mà Tần Mặc đang nhìn thấy, một sự thấu hiểu vượt lên trên lời nói.
Tần Mặc khẽ gật đầu, thay cho một lời đáp. Hắn không nói nhiều, bởi lẽ những điều cần nói thường nằm sâu trong đôi mắt, trong từng cử chỉ và trong chính hành động của hắn. Hắn xoay người, bước ra khỏi cửa hàng đồ cũ, nơi tiếng ngân của Uẩn Linh vừa lay động không gian, để lại Nhan Sơ với những suy tư riêng. Hắc Phong, vẫn lặng lẽ theo sát phía sau, bộ lông đen tuyền như một tấm màn đêm di động, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét qua xung quanh. Ngân Loan, chao liệng một vòng trên không rồi lại đậu xuống vai Tần Mặc, tiếng kêu líu lo như đang thuật lại những điều nó vừa chứng kiến, hoặc có lẽ là đang hỏi về những gì sắp đến. Con đường phía trước vẫn còn dài, và Tần Mặc biết rằng mỗi bước chân của hắn đều mang theo một trách nhiệm nặng nề. Hắn phải tìm kiếm, phải lắng nghe, phải thấu hiểu nhiều hơn nữa về "vật tính", về những bi kịch của "thoát ly bản chất" đã ăn sâu vào Huyền Vực này. Con đường của hắn không phải là để phá bỏ "thăng tiên", mà là để tìm kiếm "cân bằng bản chất", để "vạn vật không còn phải lên tiên" nếu bản chất của chúng không muốn thế. Và trong cuộc hành trình đó, hắn sẽ cần đến mọi sự giúp đỡ có thể, dù là từ một nghệ nhân thấu hiểu, hay từ những vật phẩm tưởng chừng vô tri.
***
Thị Trấn Biên Thùy, dưới vòm trời u ám của buổi giữa trưa, hiện lên như một bức tranh phác họa đầy sống động về sự hỗn độn và sinh tồn. Tần Mặc cùng Hắc Phong và Ngân Loan, tiếp tục men theo những con đường lát đá gập ghềnh, đi sâu vào lòng thị trấn. Không khí nơi đây đặc quánh mùi gỗ mới xẻ, da thú thuộc, khói bếp từ những quán ăn lụp xụp, và cả mùi mồ hôi của những con người lam lũ đang vật lộn với cuộc sống. Tiếng chó sủa vang vọng từ xa, tiếng người nói chuyện ồn ào hòa cùng tiếng súng săn thỉnh thoảng nổ đì đùng từ vùng rừng núi bao quanh, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, mộc mạc, nhưng cũng đầy rẫy sự căng thẳng ẩn chứa. Tường rào bảo vệ thô sơ bằng gỗ và đá cũ kỹ bao quanh thị trấn như một lời nhắc nhở thường trực về mối hiểm nguy luôn rình rập bên ngoài.
Tần Mặc không vội vã. Bước chân hắn chậm rãi, đều đặn, đôi mắt đen láy sâu thẳm luôn ánh lên sự quan sát tinh tế. Hắn không nhìn bằng thị giác thông thường, mà bằng một thứ cảm quan sâu sắc hơn, "nghe" những "ý chí tồn tại" đang ẩn mình trong vạn vật. Tâm trí hắn vẫn vương vấn tiếng ngân trong trẻo của Uẩn Linh, một thanh âm đã khơi gợi trong hắn khao khát tìm hiểu sâu sắc hơn về cách "vật tính" bị biến đổi, và liệu có thể chữa lành chúng hoàn toàn hay không. Hắn tựa như một nhà chiêm tinh đang đọc những vì sao, nhưng đối tượng của hắn là những vật phẩm vô tri, mỗi vật đều mang trong mình một câu chuyện, một khát khao bị lãng quên, một tiếng thở dài thầm kín.
Hắn đi qua một dãy cửa hàng vũ khí, nơi những thanh kiếm, đao, thương được bày bán la liệt, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng mờ nhạt. Rồi đến những tiệm dược liệu với mùi hương thảo mộc nồng nặc, xen lẫn là những quán rượu ồn ào, nơi những lữ khách phong trần đang xả hơi sau những chặng đường dài. Mỗi vật phẩm, từ thanh kiếm sắc lạnh đến những vò rượu sành, từ những viên đá mài thô ráp đến những bức tượng gỗ chạm khắc tinh xảo, đều có một "ý chí" riêng. Hầu hết chúng đều đã bị bóp méo, bị "ép linh" để phục vụ mục đích của con người, đánh mất đi bản chất nguyên thủy của mình. Tần Mặc cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự cam chịu, và đôi khi là cả sự giận dữ thầm lặng từ những vật phẩm này.
Ngân Loan trên vai hắn khẽ nghiêng đầu, đôi mắt tinh anh quét ngang qua một chiếc giỏ đan bằng mây cũ kỹ đang nằm chỏng chơ bên vệ đường. "Kỳ lạ... người này lại đang nói gì với cái cây khô đó?" Tiếng kêu líu lo của nó không hẳn là ngôn ngữ loài người, nhưng Tần Mặc vẫn hiểu được ý nghĩa ẩn chứa trong đó, một sự tò mò trong sáng và có phần tinh nghịch. Hắn khẽ mỉm cười, không trả lời, bởi lẽ những "tiếng nói" mà hắn nghe được không phải lúc nào cũng có thể diễn tả bằng lời.
Cuối cùng, Tần Mặc dừng lại trước một gian hàng tạp hóa cũ kỹ, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, nơi ánh sáng khó lòng rọi tới. Cửa hàng này là một mê cung của đủ loại đồ vật, từ đồ dùng sinh hoạt hàng ngày đã hoen gỉ, đến những pháp khí cấp thấp lấp lánh linh quang yếu ớt, lẫn lộn với nhau một cách ngẫu nhiên. Mùi ẩm mốc, bụi bặm và một chút hương trầm cũ kỹ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, khác biệt hẳn với sự ồn ào bên ngoài.
Tần Mặc nhắm mắt lại, đôi môi khẽ mấp máy, như đang thì thầm một lời chú. Hắn tập trung "nghe" ý chí của một chiếc lược gỗ sần sùi, màu nâu sậm, bị đặt lẫn lộn với những pháp khí cấp thấp. Chiếc lược này trông cũ kỹ và bình thường đến mức không ai thèm để ý. Nhưng trong tâm thức của Tần Mặc, hắn cảm nhận được một tiếng vọng yếu ớt, một sự u buồn và hoài niệm sâu sắc.
"Mỗi vật đều có một câu chuyện, một khát khao bị lãng quên..." Tần Mặc thầm nghĩ, bàn tay hắn khẽ đưa ra, như muốn chạm vào chiếc lược, nhưng rồi lại dừng lại. Ý chí của chiếc lược không mạnh mẽ như Uẩn Linh, nó gần như đã chấp nhận số phận của mình. Nhưng chính sự cam chịu đó lại khiến Tần Mặc đau lòng hơn cả. Nó đã quên mất bản chất của mình, quên mất lý do vì sao nó tồn tại, chỉ còn là một vật phẩm bị định nghĩa bởi công dụng mà con người gán cho. Hắn cần phải làm gì đó, dù chỉ là một khoảnh khắc, để nó được là chính nó.
***
Tần Mặc mua chiếc lược gỗ cũ với giá vài đồng bạc vụn. Người bán hàng, một lão già gầy gò với đôi mắt lờ đờ, thậm chí còn không buồn nhìn hắn lấy một cái. Chiếc lược chỉ là một món đồ bỏ đi, không có giá trị gì trong mắt lão. Tần Mặc không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu, ôm lấy chiếc lược vào lòng bàn tay. Hắn rời khỏi gian hàng tạp hóa, tìm một con hẻm vắng vẻ, khuất sau những bức tường đá rêu phong, nơi ánh chiều muộn bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu xám xịt lên mọi vật. Trời âm u, có một làn gió nhẹ luồn qua các ngóc ngách, mang theo hơi ẩm và mùi đất.
Hắc Phong ngồi xuống bên cạnh Tần Mặc, đôi tai dựng đứng, cảnh giác lắng nghe mọi âm thanh xung quanh. Ngân Loan khẽ rúc vào cổ áo hắn, đôi mắt tinh anh dõi theo từng cử chỉ. Tần Mặc nhìn chiếc lược gỗ trong lòng bàn tay. Nó sần sùi, thô ráp, với vài vết nứt nhỏ và màu sơn đã bong tróc. Nhưng đối với Tần Mặc, nó không phải là một vật vô tri. Hắn có thể cảm nhận được "ý chí" của nó, một luồng cảm xúc mơ hồ, đầy tiếc nuối và khao khát.
Chiếc lược từng là một phần của một cây cổ thụ vĩ đại, sừng sững giữa rừng sâu, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt. Bản chất của nó là sự mộc mạc, sự kết nối với đất mẹ, sự ấm áp của tự nhiên. Sau khi bị chặt hạ, nó được đẽo gọt thành một chiếc lược, nhưng không phải để chải tóc, mà để trở thành một pháp khí cấp thấp, phát ra một chút linh lực yếu ớt. "Ý chí" của nó là được chạm vào tóc người, được vuốt ve mái tóc mượt mà, được mang lại sự mềm mại và an yên, chứ không phải bị ép buộc thành một công cụ chiến đấu vô hồn. Nó khao khát được trở về với sự mộc mạc, được là chính nó, là gỗ, là kỷ niệm, không cần phải mang trên mình gánh nặng của một "pháp khí".
Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve chiếc lược, từng chút một, như đang xoa dịu một sinh linh đau khổ. Hắn nhắm mắt lại, thả lỏng tâm trí, truyền vào đó sự đồng cảm sâu sắc nhất của mình. "Ngươi không cần phải là pháp khí. Ngươi chỉ cần là chính ngươi, là gỗ, là kỷ niệm..." Hắn nói khẽ, giọng nói trầm ấm, đầy nội lực, không phải bằng âm thanh mà bằng "ý chí". Đó là một lời thì thầm xuyên qua mọi rào cản, trực tiếp chạm đến bản chất của chiếc lược.
Hắn tập trung, năng lực "nghe ý chí" của hắn được đẩy đến cực điểm. Hắn cảm nhận được sự kháng cự yếu ớt ban đầu, sự bám víu vào cái định nghĩa "pháp khí" mà nó đã bị gán cho quá lâu. Nhưng rồi, dưới sự đồng cảm và ý niệm "buông bỏ" mà Tần Mặc truyền vào, sự kháng cự đó dần tan biến. Một quầng sáng xanh nhạt, mờ ảo, tinh tế đến mức gần như không thể nhận ra, khẽ bao quanh chiếc lược. Quầng sáng đó không phải là linh lực, mà là ánh sáng của "bản chất" đang bừng tỉnh. Nó rung động nhẹ nhàng, rồi từ từ tan biến vào không khí, mang theo những ràng buộc và sự bóp méo đã ăn sâu.
Một mùi hương gỗ tự nhiên, thanh khiết, không pha lẫn tạp chất, lan tỏa trong con hẻm vắng. Mùi hương ấy không nồng nặc, mà dịu nhẹ, mộc mạc, như mùi của một khu rừng sau cơn mưa, át đi mùi linh lực nhân tạo đã từng bao bọc chiếc lược. Chiếc lược trong tay Tần Mặc không thay đổi về hình dáng, nhưng nó trở nên mộc mạc hơn, thanh tịnh hơn. Vài vết nứt nhỏ vẫn còn đó, nhưng chúng không còn mang vẻ đau khổ, mà như những dấu ấn của thời gian, của sự tồn tại nguyên bản. Nó đã được "giải thoát", dù chỉ trong khoảnh khắc.
Đúng lúc đó, Lâm Phong, một tu sĩ trẻ tuổi tuấn tú từ Thanh Vân Tông, đang đi ngang qua con hẻm để tìm một quán rượu. Hắn mặc bộ đồng phục tông môn màu xanh lam, thanh kiếm sắc bén đeo bên hông, toát lên khí chất hăng hái của một người trẻ đang khao khát vươn tới đỉnh cao tu luyện. Ánh mắt hắn sắc bén, nhưng cũng đầy vẻ tò mò. Hắn vô tình nhìn thấy Tần Mặc đang ngồi xổm trong con hẻm, lẩm bẩm một mình với một chiếc lược gỗ cũ kỹ.
"Kẻ này... hắn đang làm gì vậy? Lẩm bẩm một mình với một chiếc lược gỗ? Chắc là điên rồi!" Lâm Phong thầm nghĩ, cau mày. Hắn đã từng nghe nói về những kẻ tu luyện tẩu hỏa nhập ma, nhưng hành động của Tần Mặc lại quá kỳ lạ, không giống bất kỳ điều gì hắn từng th��y. Hắn dừng lại, ẩn mình sau một góc tường, quan sát Tần Mặc với ánh mắt từ tò mò chuyển sang khó hiểu và đầy nghi ngờ. Hắn thấy quầng sáng xanh nhạt và mùi hương gỗ thanh khiết. Những điều đó khiến hắn càng thêm khó hiểu. Một vật phẩm cấp thấp như chiếc lược gỗ làm sao có thể phát ra khí tức như vậy? Chắc chắn có điều gì đó bất thường.
Cùng lúc đó, Vân Du Khách, một thương nhân lang thang phong trần, vai mang một gánh hàng hóa nặng trĩu, cũng lướt qua con hẻm. Khuôn mặt y nhanh nhẹn, đôi mắt tinh ranh quét qua mọi thứ xung quanh để tìm kiếm cơ hội làm ăn. Y liếc nhìn Tần Mặc với vẻ hiếu kỳ, khẽ nhếch mép. "Lại một kẻ lập dị," y thầm nghĩ, rồi nhanh chóng bước đi, không muốn dính líu vào những chuyện kỳ quặc. Đối với Vân Du Khách, tiền bạc và lợi nhuận mới là điều quan trọng nhất, còn những chuyện "tâm linh" như thế này thì chẳng có ích gì. Tuy nhiên, hình ảnh Tần Mặc và chiếc lược gỗ vẫn lưu lại trong tâm trí y, một dấu hỏi nhỏ về những điều không thể giải thích bằng tiền.
Tần Mặc không hề hay biết về ánh mắt dò xét của Lâm Phong hay sự hiếu kỳ thoáng qua của Vân Du Khách. Hắn vẫn chìm đắm trong sự an yên mà chiếc lược gỗ vừa tìm thấy. Hắn biết, sự "giải thoát" này chỉ là tạm thời. Để chiếc lược thực sự được tự do, nó cần được đặt vào một môi trường phù hợp với bản chất của nó, hoặc được một người nào đó sử dụng với đúng sự trân trọng mà nó khao khát. Nhưng dù sao, hắn cũng đã cho nó một khoảnh khắc được là chính mình, một hơi thở của bản chất nguyên thủy. Điều đó đã đủ để tiếp thêm sức mạnh cho hắn trên con đường chông gai phía trước. Hắn đứng dậy, cất chiếc lược vào túi, cảm thấy một chút nhẹ nhõm nhưng cũng đầy suy tư về những gì còn phải đối mặt.
***
Khi màn đêm dần buông xuống Thị Trấn Biên Thùy, mang theo một cơn mưa phùn nhẹ, Tần Mặc cùng Hắc Phong và Ngân Loan đã rời khỏi con hẻm vắng. Hắn không hề biết rằng những hành động "kỳ lạ" của mình đã không chỉ được chứng kiến, mà còn gieo vào lòng người chứng kiến những hạt giống của sự nghi ngờ và tò mò. Hắc Phong bước đi lặng lẽ bên cạnh Tần Mặc, bộ lông đen tuyền lấp lánh dưới những hạt mưa li ti, đôi mắt đỏ rực vẫn duy trì sự cảnh giác cao độ. Ngân Loan khẽ rúc vào cổ áo Tần Mặc, tiếng kêu trong trẻo của nó giờ đây mang theo một chút trầm lắng, như cảm nhận được những ánh mắt vô hình đang dõi theo.
Lâm Phong, sau khi chứng kiến toàn bộ cảnh tượng khó tin trong con hẻm, không thể kìm nén sự tò mò và nghi ngờ đang dấy lên trong lòng. Hắn đã theo dõi Tần Mặc từ xa, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích hợp lý cho những gì mình vừa thấy. "Một kẻ tu luyện bình thường không thể có những hành động như vậy," hắn lẩm bẩm, bóng tối của màn đêm và cơn mưa phùn khiến giọng nói của hắn nghe càng thêm u ám. "Lẩm bẩm với một vật phẩm phế liệu, rồi nó lại phát ra linh quang và mùi hương kỳ lạ? Chắc chắn có vấn đề!"
Lâm Phong là một tu sĩ trẻ, nhiệt huyết, nhưng cũng rất dễ bị ảnh hưởng bởi những giáo điều tông môn đã ăn sâu vào tâm trí. Đối với hắn, con đường tu luyện là phải tranh giành linh lực, phải "khai linh" cho vạn vật để chúng phục vụ mình, phải vươn tới "thăng tiên". Hành động của Tần Mặc hoàn toàn đi ngược lại mọi lẽ thường mà hắn được dạy dỗ. Nó không giống ma đạo, nhưng cũng không phải chính đạo. Nó là một sự dị biệt, một thứ không thể dung thứ trong thế giới tu luyện mà hắn biết.
Hắn quyết định hành động. "Hắn ta nhất định có vấn đề. Một tu sĩ bình thường không thể có những hành động như vậy. Ta phải báo cho trưởng lão!" Lâm Phong quay người, bước nhanh về phía khu vực tập trung của các tu sĩ Thanh Vân Tông trong Thị Trấn Biên Thùy, hoặc có thể là một cơ sở liên lạc gần đó để truyền tin về tông môn. Ánh mắt hắn tràn đầy sự kiên quyết, pha lẫn một chút lo lắng về một mối hiểm họa tiềm tàng mà hắn tin rằng mình đã phát hiện ra.
Trong khi đó, ở một góc khác của thị trấn, Nhan Sơ, người nghệ nhân điềm đạm với mái tóc búi gọn gàng, vừa kết thúc công việc trong xưởng của mình. Mùi gỗ, keo dán và dầu đánh bóng vẫn còn vương vấn trên áo y. Y tình cờ đi ngang qua gian hàng tạp hóa cũ kỹ, nơi Tần Mặc đã mua chiếc lược gỗ. Một luồng cảm giác tinh tế, một sự thay đổi trong "khí tức vật tính" của khu vực này, đã thu hút sự chú ý của y.
Nhan Sơ dừng lại, đôi mắt tinh tế của y quét qua những món đồ cũ kỹ. Y không phải là một tu sĩ, không thể "nghe" được "ý chí tồn tại" như Tần Mặc, nhưng y lại có một khả năng đặc biệt trong việc cảm nhận "vật tính" – bản chất cốt lõi của mỗi vật phẩm. Y cảm nhận được sự vắng mặt của một thứ gì đó, và đồng thời, một dư âm thanh tịnh, mộc mạc còn vương vấn trong không khí.
Y tiến lại gần, bàn tay thô ráp nhưng khéo léo của y khẽ chạm vào không khí nơi chiếc lược gỗ đã từng nằm. "Sự thanh tịnh này... giống như một vật được trả về bản chất. Kẻ kia... hắn thực sự đã làm được điều đó sao?" Nhan Sơ thầm nghĩ, ánh mắt y lộ rõ sự trầm tư. Y đã cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong "vật tính" của chiếc lược, một sự "tẩy rửa" khỏi những tạp chất và bóp méo. Y đã từng chứng kiến Tần Mặc "thức tỉnh" Uẩn Linh, và giờ đây, cảm giác này càng củng cố thêm niềm tin của y vào những điều kỳ diệu mà thiếu niên Vô Tính Thành có thể làm được.
Y khẽ gật đầu, một nụ cười khó hiểu thoáng qua trên môi. Nhan Sơ không phải là kẻ tin vào tà thuật hay những điều dị đoan. Y tin vào "bản chất" của vạn vật, tin vào vẻ đẹp nguyên bản. Và những gì Tần Mặc đang làm, dù kỳ lạ đến mấy, lại hoàn toàn phù hợp với niềm tin cốt lõi của y. Y không vội vã đi tìm Tần Mặc, mà chỉ đứng đó, lắng nghe tiếng mưa phùn rơi, và cảm nhận những thay đổi tinh tế mà Tần Mặc đã mang lại cho thế giới này. Y biết, sớm muộn gì thì con đường của y và Tần Mặc cũng sẽ lại giao nhau.
Trong khi đó, Tần Mặc, hoàn toàn không biết đến những ánh mắt dò xét và những quyết định đang được đưa ra về mình, vẫn tiếp tục bước đi trong đêm mưa. Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè lên vai, gánh nặng của vô số ý chí đau khổ mà hắn đã "nghe" được, gánh nặng của một thế giới đang mất cân bằng. Hắn nhận ra sự phức tạp và quy mô của việc "thoát ly bản chất" là quá lớn, và bản thân hắn, dù có năng lực độc đáo, cũng chỉ là một giọt nước giữa đại dương. Sự cô đơn của con đường mình chọn, khi những người khác không thể hiểu được hành động của hắn, đôi khi cũng khiến hắn cảm thấy mệt mỏi.
Nhưng tiếng ngân trong trẻo của Uẩn Linh, mùi hương gỗ thanh khiết của chiếc lược cũ, và cả ánh mắt thấu hiểu của Nhan Sơ, tất cả đều là những tia sáng nhỏ nhoi, tiếp thêm sức mạnh cho hắn. Hắn biết, những hành động "kỳ lạ" của mình sẽ làm nổi bật sự khác biệt giữa hắn và thế giới tu luyện, củng cố xung đột chính của hành trình này. Sự chú ý của Lâm Phong và Vân Du Khách chỉ là khởi đầu. Hắn sẽ sớm phải đối mặt với các tu sĩ cấp cao hơn, hoặc các thế lực tông môn, có thể là cả Tô Lam, người mà hắn đã nhiều lần chạm trán. Nhưng dù sao đi nữa, Tần Mặc vẫn sẽ kiên định. Hắn sẽ tiếp tục tìm kiếm một con đường cân bằng cho Huyền Vực, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, và nơi vạn vật có thể được là chính nó. Hắn siết chặt Vô Danh Kiếm bên hông, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, và bước vào màn đêm đầy bí ẩn của Thị Trấn Biên Thùy.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.