Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 1392: Hành Trình Lắng Nghe: Chữa Lành Tiếng Than Thở Của Đất Trời

Hạ Nguyệt nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Tần Mặc, hơi ấm từ nàng lan tỏa, xoa dịu phần nào nỗi lo lắng trong lòng hắn. Lão Khang đã nói đúng, sự kiên nhẫn chính là một loại sức mạnh. Dưới ánh trăng vằng vặc, Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của biển cả và đất trời, rồi siết chặt tay Hạ Nguyệt, một tia kiên định lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm. Hắn biết, mình sẽ không từ bỏ. Đây không chỉ là trách nhiệm, mà còn là niềm tin, là lý tưởng hắn đã dành cả đời để theo đuổi. Một kỷ nguyên mới, không phải là một đích đến, mà là một hành trình dài của sự cân bằng và thấu hiểu. Hắn sẽ phải tìm ra cách để xoa dịu nỗi sợ hãi của Linh Thạch, để phá vỡ sự cố chấp của Trần Trưởng Lão, và để hàn gắn những vết thương tinh thần sâu sắc nhất của vạn vật. Đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước, dù vô vàn chông gai, cũng sẽ là con đường mà hắn kiên định bước đi, từng bước một, cùng với những người tin tưởng vào một tương lai cân bằng cho Huyền Vực.

***

Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua làn sương mờ mịt, chiếu rọi bến Tàu Hải Nguyệt, nơi những con sóng nhỏ vẫn vỗ về mạn thuyền rúc rích không ngớt. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo mùi nước thanh khiết và một chút vị mặn mà của biển cả, cùng hương gỗ ẩm từ những con thuyền neo đậu. Tần Mặc đứng bên mép cầu cảng gỗ, ánh nắng ban mai nhuộm vàng mái tóc đen nhánh và khuôn mặt thanh tú của hắn. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi theo những gợn sóng lăn tăn trên mặt Hồ Nguyệt Ảnh, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như hàng ngàn vì sao nhỏ. Sự bình yên của Vô Tính Thành dường như muốn níu giữ bước chân hắn, muốn xoa dịu mọi ưu tư. Thế nhưng, trong thâm tâm Tần Mặc, những tiếng vọng của nỗi đau và sự mỏi mệt từ khắp Huyền Vực vẫn không ngừng âm ỉ.

Tiểu Thảo, với hình hài một cô bé nhỏ nhắn, tóc bím hai bên, lượn lờ bên cạnh Tần Mặc. Ánh sáng xanh lam dịu nhẹ tỏa ra từ thân thể trong suốt của nàng, như một vì tinh tú nhỏ bé, ấm áp. Nàng không nói, chỉ khẽ chạm vào tay hắn, một cử chỉ hồn nhiên nhưng tràn đầy sự thấu hiểu. Tần Mặc cảm nhận được sự bình yên của Vô Tính Thành, một sự bình yên mà hắn đã nỗ lực bảo vệ và giờ đây muốn lan tỏa. Nhưng cùng lúc đó, tâm trí hắn tràn ngập những hình ảnh, những báo cáo về các vùng đất bị tổn thương từ khắp nơi gửi về. Những khu rừng bị tàn phá, những mạch khoáng bị khai thác cạn kiệt, những con sông bị ô nhiễm đến mức vật tính của nước cũng gào thét. Mỗi một "tiếng kêu" mà hắn cảm nhận được đều là một vết thương, một sự mất cân bằng đang chờ đợi được hàn gắn. Hắn tự hỏi, liệu mình có đủ sức để chữa lành cả Huyền Vực rộng lớn này, một thế giới đã quá quen với sự truy cầu vô độ? Liệu một cá nhân nhỏ bé như hắn có thể đối chọi với thói quen đã ăn sâu hàng ngàn năm của vạn vật và chúng sinh?

"Huyền Vực rộng lớn, tổn thương sâu sắc... liệu ta có thể làm được?" Tần Mặc thì thầm, giọng nói mang theo một sự mệt mỏi khó che giấu, nhưng trong đôi mắt hắn vẫn ánh lên tia kiên định. Hắn biết, đây không phải là một câu hỏi để tìm kiếm câu trả lời ngay lập tức, mà là một lời tự vấn, một cách để tự nhắc nhở bản thân về gánh nặng và trách nhiệm đang oằn trên vai.

Tiểu Thảo, như hiểu được suy nghĩ của hắn, khẽ rung động. Một luồng ý niệm trong trẻo, lảnh lót vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không thành lời nhưng lại rõ ràng như tiếng chuông ngân. "Anh Tần Mặc làm được mà! Chúng ta sẽ lắng nghe tất cả, và hàn gắn!" Giọng điệu của nàng hồn nhiên, đầy niềm tin, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn hắn. Đối với Tiểu Thảo, mọi thứ đều đơn giản: có nỗi đau, có lắng nghe, và có chữa lành. Nàng chưa từng nghi ngờ năng lực của Tần Mặc, cũng như chưa từng nghi ngờ sức mạnh của sự thấu cảm.

Tần Mặc khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng chứa đựng sự ấm áp. Hắn đưa tay xoa nhẹ đầu Tiểu Thảo, cảm nhận luồng năng lượng thuần khiết từ nàng. Sự mệt mỏi trong lòng hắn vơi đi đôi chút, thay vào đó là một nguồn sức mạnh tinh thần mới, được nhen nhóm bởi niềm tin không lay chuyển của Tiểu Thảo. Hắn gật đầu, như tự trấn an chính mình. "Đúng vậy, chúng ta sẽ lắng nghe tất cả."

Hắn quay người, lấy từ trong khoang thuyền một túi hành lý đơn giản. Bên trong chỉ có vài loại thảo dược quý giá từ Vô Tính Thành, một ít Đan Dược Vô Tính giúp bồi bổ nguyên khí, và một tấm bản đồ cũ kỹ của Huyền Vực. Không có binh khí, không có giáp trụ, chỉ có những thứ cần thiết cho một hành trình chữa lành. Tần Mặc không dùng sức mạnh để chinh phục, mà dùng sự thấu cảm để hàn gắn. Hắn nhẹ nhàng bước lên chiếc thuyền nhỏ, một con thuyền được làm từ gỗ cây Linh Mộc, thân thuyền được chạm khắc những hoa văn đơn giản của người Vô Tính Thành. Thuyền lắc lư khẽ khàng trên mặt nước, tiếng mái chèo khua nước đều đặn. Tiểu Thảo nhanh nhẹn nhảy lên khoang thuyền, ngồi yên vị bên cạnh Tần Mặc, ánh sáng xanh lam của nàng chiếu rọi một góc nhỏ, xua đi sự tĩnh mịch của bình minh. Chiếc thuyền từ từ rời bến, lướt nhẹ trên mặt Hồ Nguyệt Ảnh, hướng về phía đông, nơi có những ngọn núi ẩn hiện trong làn sương sớm, nơi những vùng đất đã báo cáo sự cố đang chờ đợi. Đó là một khởi đầu mới, một hành trình dài và gian nan, nhưng Tần Mặc biết, hắn không còn đơn độc.

***

Khi Tần Mặc và Tiểu Thảo đến khu mỏ Linh Thạch cũ, mặt trời đã lên cao, gay gắt chiếu rọi xuống những khối đá xám xịt và những đống đất đá ngổn ngang. Không khí ở đây đặc quánh mùi đất, đá, khoáng vật và cả mùi mồ hôi chua loét của những người thợ mỏ. Lối vào hầm mỏ rộng lớn, tối tăm, như một cái miệng khổng lồ đang há ra nuốt chửng mọi ánh sáng và sự sống. Tiếng cuốc chim lạch cạch vang vọng từ sâu trong lòng đất, xen lẫn tiếng xe đẩy kẽo kẹt và tiếng nước nhỏ giọt đều đều, tạo nên một bản giao hưởng của sự lao động nặng nhọc và mệt mỏi. Bầu không khí ẩm ướt, nặng nề, không chỉ bởi địa chất mà còn bởi sự 'mỏi mệt' và 'sợ hãi' của Linh Thạch Nguyên Khí mà Tần Mặc cảm nhận được. Đó là một tiếng rên rỉ kéo dài, âm ỉ từ sâu trong lòng đất, một nỗi đau vô hình nhưng lại rõ ràng đến nhức nhối.

Một vài thợ mỏ, với khuôn mặt khắc khổ, hằn sâu dấu vết của lao động nặng nhọc và sự lo toan cuộc sống, ánh mắt mệt mỏi hoặc cảnh giác, nhìn hai người lạ với vẻ hoài nghi và xen lẫn chút hy vọng mong manh. Họ đã nghe tin về "người kỳ lạ từ Vô Tính Thành" có thể nói chuyện với vạn vật, nhưng những gì họ biết là lao động, là khai thác, là sống dựa vào những gì đất trời ban tặng. Khái niệm "cân bằng" hay "vật tính" dường như quá xa vời và trừu tượng đối với cuộc sống cơ cực của họ.

Tần Mặc không nói nhiều. Hắn hiểu rằng, lời nói suông sẽ không thể lay chuyển những niềm tin đã ăn sâu vào cuộc sống của những con người này. Hắn chỉ lặng lẽ đi sâu vào lòng đất, theo bản năng của mình, hướng về nơi nỗi đau của Linh Thạch Nguyên Khí dữ dội nhất. Tiểu Thảo bám sát bên hắn, ánh sáng xanh lam của nàng trở nên mờ ảo hơn trong bóng tối mịt mùng của hầm mỏ, như đang cố gắng xua đi sự nặng nề của không gian.

Càng đi sâu, không khí càng trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt. Tần Mặc đặt tay lên một vách đá lớn, thô ráp và lạnh buốt. Ngay lập tức, một luồng năng lượng đau đớn, kháng cự dội lại vào tâm trí hắn. Hắn cảm nhận rõ rệt sự đau đớn và kháng cự của Linh Thạch Nguyên Khí, như một cơ thể bị rút cạn sức sống, bị đục khoét đến tận cùng. Nó không muốn bị chạm vào, không muốn bị "khai thác" thêm nữa. Nó chỉ muốn được yên, muốn được trở về với sự tĩnh lặng nguyên thủy của mình. Sự mệt mỏi của nó không phải là sự mệt mỏi của cơ thể, mà là sự kiệt quệ của ý chí, của bản chất tồn tại. Nó đã bị ép buộc phải "thăng tiên" quá lâu, bị ép phải kết tinh linh lực, bị ép phải hiến dâng những gì quý giá nhất của bản thân, cho đến khi không còn gì để cho đi nữa.

Tần Mặc nhắm mắt lại, tâm trí hắn hòa vào dòng chảy ý niệm của Linh Thạch Nguyên Khí. Hắn gửi đi một luồng ý chí ôn hòa, đầy thấu cảm: "Ta hiểu nỗi đau của ngươi. Ngươi không cần phải cố gắng thăng tiên hay bị bóc lột. Ngươi có quyền được là chính mình, được tĩnh lặng và bền vững. Hãy nghỉ ngơi, tìm lại bản chất kiên cố và sự bền vững của mình." Luồng năng lượng dịu nhẹ từ lòng bàn tay hắn từ từ lan tỏa vào vách đá, như một dòng nước mát xoa dịu vết thương. Tiểu Thảo lượn quanh hắn, ánh sáng của nàng hòa quyện với năng lượng của Tần Mặc, tăng cường sự kết nối và xoa dịu. Nàng dùng những rung động thuần khiết nhất của mình để an ủi linh thạch, như một đứa trẻ đang vỗ về người mẹ mệt mỏi.

Một thợ mỏ già, với bộ râu bạc phơ và đôi mắt trũng sâu, đã lén lút theo sau họ. Ông chứng kiến Tần Mặc đứng lặng lẽ trước vách đá, bàn tay đặt lên đó, và một luồng sáng xanh biếc dịu nhẹ đang tỏa ra. Ông lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì bụi đá và thời gian: "Làm sao có thể? Không có linh thạch, chúng tôi sống bằng gì? Gia đình chúng tôi, con cái chúng tôi, ai sẽ nuôi dưỡng?" Nỗi lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt ông, đó là nỗi lo của hàng ngàn năm sinh tồn, của một chuỗi cuộc sống đã gắn liền với việc khai thác.

Tần Mặc quay lại nhìn ông lão, ánh mắt hắn không có sự phán xét, chỉ có sự thấu hiểu. "Sự cân bằng sẽ mang lại sự bền vững, lão trượng. Chúng ta sẽ tìm cách để các ngươi và linh thạch cùng tồn tại, không còn là sự bóc lột nữa." Hắn nói, giọng bình thản nhưng chứa đựng một lời hứa hẹn. "Linh thạch không phải là vô tận, và sự đau đớn của nó cuối cùng sẽ ảnh hưởng đến chính cuộc sống của các người. Khi nó hồi phục, nó sẽ mang lại sự sống theo một cách khác, bền vững hơn, không phải bằng cách bị rút cạn." Hắn không hứa hẹn về sự giàu có tức thì, mà về một tương lai cân bằng, nơi con người và vạn vật có thể cùng tồn tại mà không cần phải hi sinh lẫn nhau. Ông lão thợ mỏ nhìn Tần Mặc với ánh mắt phức tạp, nửa tin nửa ngờ, nhưng cũng có chút hy vọng lóe lên trong đáy mắt mệt mỏi. Dù sao đi nữa, một sự thay đổi, dù có đáng sợ đến mấy, cũng có thể tốt hơn tình cảnh hiện tại.

***

Tiếp tục hành trình, Tần Mặc và Tiểu Thảo đến một khu vực của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi từng là một quần thể cây cổ thụ hùng vĩ, nay chỉ còn lại những gốc cây cằn cỗi, trơ trọi. Chiều tà buông xuống, ánh sáng lờ mờ xuyên qua những tán lá rậm rạp còn sót lại, tạo nên một không gian u ám, ẩm ướt. Không khí nặng mùi đất mục, rêu phong và cả một nỗi buồn man mác. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió nghe như những tiếng than thở, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách, tất cả tạo nên một bản giao hưởng bi ai của một khu rừng đang hấp hối.

Tại một khoảng đất trống, nơi một cây cổ thụ khổng lồ từng đứng sừng sững, giờ chỉ còn là một gốc cây đen sạm, Tần Mặc phát hiện một Mộc Linh đang hấp hối. Đó là linh hồn của cây cổ thụ bị đốn hạ, một hình ảnh mờ ảo, trong suốt, run rẩy trong không khí, biểu lộ nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng tột cùng. Nó không còn hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối năng lượng yếu ớt, lay lắt như ngọn nến trước gió. Nỗi đau của nó không phải là tiếng rên rỉ, mà là một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, một nỗi đau đã vượt quá giới hạn của sự kêu than. Nó đã chứng kiến những người đồng loại của mình bị đốn hạ không thương tiếc, bị biến thành vật liệu, thành linh khí, thành những món đồ trang sức vô tri. Nó đã chứng kiến sự tàn phá của chính bản thân, bị ép buộc phải "thăng tiên" bằng cách bị biến đổi, bị cạn kiệt sinh lực.

Tần Mặc bước đến gần gốc cây, cảm nhận rõ rệt tiếng than khóc không lời của Mộc Linh. Hắn đặt bàn tay lên lớp vỏ cây khô khốc, truyền đi một luồng năng lượng ấm áp, đầy thấu cảm. Hắn không cố gắng "cứu" nó theo cách thông thường, mà chỉ đơn giản là lắng nghe câu chuyện đau thương về sự tàn phá, về nỗi sợ hãi và sự mất mát. Hắn cảm nhận được ý chí của Mộc Linh không muốn tồn tại trong hình hài bị tổn thương này nữa, nhưng cũng sợ hãi sự biến mất hoàn toàn. Nó mắc kẹt giữa sự sống và cái chết, giữa nỗi đau và sự buông bỏ.

Thạch Trụ Phân Thân, nhỏ bé nhưng vững chãi, từ trong tay áo Tần Mặc bay ra, đáp xuống gốc cây cạnh bàn tay hắn. Nó không nói, nhưng sự hiện diện của nó đã tỏa ra một luồng năng lượng trấn định, cổ xưa và bao dung. Nó như một người chứng kiến vạn vật từ thuở hồng hoang, đã thấy vô vàn sinh diệt, vô vàn thay đổi. Sự tĩnh lặng của nó như một lời nhắc nhở về vòng tuần hoàn bất tận của tự nhiên.

Tần Mặc nhắm mắt, tâm trí hắn lại hóa thành những rung động. "Đừng sợ hãi, Mộc Linh," hắn gửi đi ý niệm, giọng nói đầy thấu cảm. "Ngươi không cần phải đứng vững một mình, chống chọi với sự hủy diệt. Sự tồn tại không chỉ là hình thái ban đầu. Hãy để đất mẹ ôm ấp ngươi, để linh hồn ngươi tìm lại sự bình yên trong vòng tuần hoàn tự nhiên. Ngươi có thể tái sinh, không phải trong hình hài này, mà là một phần của khu rừng, một hạt giống mới, một dòng nhựa sống chảy trong lòng đất. Sự thăng tiên không phải là cách duy nhất để tồn tại, hay để đạt được sự vĩnh cửu. Sự cân bằng mới là vĩnh cửu."

Thạch Trụ Phân Thân, khẽ rung động, gửi đi một ý niệm trầm mặc, sâu sắc. "Sức mạnh không chỉ là sự vươn cao, sự đứng vững trên cao, mà còn là sự trở về cội rễ, tái sinh trong một hình thái khác. Sự buông bỏ cũng là một loại sức mạnh, Tần Mặc đang chỉ dẫn ngươi đến sự buông bỏ."

Dưới sự thấu cảm của Tần Mặc và sự trấn định của Thạch Trụ, Mộc Linh dần dần ngừng run rẩy. Hình ảnh mờ ảo của nó trở nên dịu hơn, bớt đi sự giằng xé. Nó từ từ tan biến vào lòng đất, không phải là sự biến mất hoàn toàn, mà là sự trở về, sự hòa nhập vào vòng tuần hoàn của tự nhiên. Năng lượng của nó không mất đi, mà chuyển hóa, trở thành một phần của đất mẹ, nuôi dưỡng những mầm sống mới. Tiểu Thảo tiếp nhận những rung động cuối cùng của Mộc Linh, ánh sáng của nàng trở nên dịu hơn, như đang an ủi một linh hồn vừa tìm được sự bình yên. Nàng cảm nhận được sự giải thoát, không phải là cái chết, mà là một sự tái sinh theo một cách khác, không bị ép buộc, không bị đau đớn. Tần Mặc biết, đây chỉ là một trong vô vàn Mộc Linh bị tổn thương, và con đường để hàn gắn toàn bộ Rừng Nguyên Sinh Bất Tận vẫn còn rất dài.

***

Đêm khuya buông xuống, mang theo sự tĩnh mịch và hơi lạnh của núi rừng. Tần Mặc ngồi lặng lẽ trong một hang đá tự nhiên, ánh lửa trại nhỏ bập bùng chiếu sáng khuôn mặt hắn, làm nổi bật những đường nét mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định không suy chuyển. Hang động đơn sơ, chỉ có một mặt bàn đá gồ ghề và một lớp rơm khô làm chỗ nghỉ. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá ẩm ướt, cùng tiếng gió nhẹ luồn qua khe đá, tạo nên một bản nhạc tự nhiên trầm lắng. Mùi đất ẩm, rêu phong và hương trầm nhẹ từ một cành cây khô cháy dở lan tỏa, mang lại cảm giác thanh tịnh nhưng cũng không kém phần cô độc.

Tiểu Thảo cuộn tròn bên cạnh Tần Mặc, ánh sáng xanh lam dịu nhẹ của nàng như một điểm tựa ấm áp trong bóng tối. Hắn đưa tay vuốt ve nàng, cảm nhận được sự ấm áp và tin tưởng tuyệt đối mà nàng dành cho mình. Niềm tin hồn nhiên của Tiểu Thảo là một nguồn động viên vô giá trong hành trình đầy gian nan này. Hắn suy ngẫm về những gì đã trải qua trong ngày: sự mỏi mệt và kháng cự của Linh Thạch Nguyên Khí, nỗi đau tột cùng của Mộc Linh. Mỗi vật tính là một câu chuyện, mỗi câu chuyện là một vết thương sâu sắc mà Huyền Vực phải gánh chịu. Quy mô và độ sâu của những tổn thương 'vật tính' trên Huyền Vực là lớn hơn nhiều so với dự đoán ban đầu của hắn, ám chỉ một hành trình dài và gian khổ, có thể kéo dài hàng thập kỷ, thậm chí hàng thế kỷ.

Thạch Trụ Phân Thân nằm yên lặng trên lòng bàn tay hắn, tỏa ra một sự ấm áp và vững chãi đến lạ thường, như một lời nhắc nhở không lời về sức mạnh của sự kiên trì, về sự trường tồn của bản chất. Sự hiện diện của nó như một cây cổ thụ ngàn năm, đã chứng kiến bao thăng trầm của thế gian, và vẫn đứng vững, không hề nao núng.

"Mỗi vật tính là một câu chuyện. Mỗi câu chuyện là một thách thức," Tần Mặc thầm nghĩ, giọng trầm tư vang vọng trong tâm trí. "Huyền Vực này... liệu có thể thực sự tái sinh, hay ta chỉ đang cố gắng níu giữ một giấc mộng hão huyền? Liệu có thể thay đổi được tư tưởng đã ăn sâu hàng ngàn năm, không chỉ của con người mà còn của chính vạn vật, những kẻ đã quen với việc bị ép buộc 'thăng tiên'?" Hắn cảm nhận được sự kháng cự không chỉ từ 'vật tính' bị tổn thương mà còn từ tư tưởng cố chấp của con người, những người vẫn bám víu vào lối sống cũ, vào những lợi ích tức thời mà sự khai thác mang lại. Những cuộc đối đầu tư tưởng trực tiếp hơn và phức tạp hơn đang chờ đợi hắn ở phía trước.

Thạch Trụ Phân Thân khẽ rung động, gửi đi một ý niệm sâu sắc, trầm ổn vào tâm trí Tần Mặc: "Thời gian sẽ trả lời. Nhưng ý chí của ngươi, là khởi nguồn của mọi sự thay đổi. Đừng nghi ngờ con đường đã chọn, Tần Mặc. Mỗi bước chân của ngươi, mỗi lời thấu cảm của ngươi, đều là một hạt giống được gieo xuống. Dù chúng nảy mầm chậm đến đâu, chúng cũng sẽ thay đổi dòng chảy của thế giới này. Sự bền vững không đến từ sức mạnh nhất thời, mà từ sự kiên trì bất diệt."

Tần Mặc nhắm mắt, hít thở sâu, cảm nhận luồng linh khí trong lành của hang động tràn vào lồng ngực. Hắn để những lời của Thạch Trụ thấm vào tận xương tủy, xua đi những hoài nghi còn sót lại. Hắn hình dung về bản đồ Huyền Vực trong tâm trí, về những vùng đất khác đang cần được chữa lành. Vô số chấm sáng, mỗi chấm là một vật tính đang kêu gọi, một nỗi đau đang chờ được xoa dịu. Dù mệt mỏi, quyết tâm của hắn không hề suy suyển. Hắn biết rằng hành trình này mới chỉ bắt đầu, và vai trò của Tiểu Thảo trong việc cảm nhận 'ý chí tồn tại' của vạn vật sẽ ngày càng trở nên quan trọng và tinh tế hơn, giúp hắn phát hiện những vấn đề tiềm ẩn mà người khác không thể thấy. Sức mạnh của sự thấu cảm không phải là sức mạnh của một cá nhân, mà là sức mạnh của sự kết nối, sự đồng điệu giữa vạn vật.

Tần Mặc biết, hắn không thể làm tất cả một mình. Nhưng hắn sẽ là người gieo mầm, là người khơi nguồn. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, lắng nghe tiếng nói của vạn vật, hàn gắn từng vết thương một, hướng dẫn chúng tìm lại sự cân bằng bản chất. Bởi vì, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Và hắn, Tần Mặc, sẽ là người tìm kiếm con đường để thế giới này, và vạn vật trong đó, được là chính mình, không cần phải thăng tiên, chỉ cần được sống trong sự hài hòa. Hắn mở mắt, ánh nhìn kiên định xuyên qua bóng đêm, hướng về một tương lai xa xăm, nơi hy vọng vẫn còn le lói.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free