Vạn vật không lên tiên - Chương 1393: Thành Trì Sắt Đá: Hồi Sinh Từ Khao Khát Bất Diệt
Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn kiên định xuyên qua bóng đêm, hướng về một tương lai xa xăm, nơi hy vọng vẫn còn le lói. Hắn không thể làm tất cả một mình, nhưng hắn sẽ là người gieo mầm, là người khơi nguồn. Hắn sẽ tiếp tục bước đi, lắng nghe tiếng nói của vạn vật, hàn gắn từng vết thương một, hướng dẫn chúng tìm lại sự cân bằng bản chất. Bởi vì, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Và hắn, Tần Mặc, sẽ là người tìm kiếm con đường để thế giới này, và vạn vật trong đó, được là chính mình, không cần phải thăng tiên, chỉ cần được sống trong sự hài hòa.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan màn sương mù giăng mắc trên những vách đá ẩm ướt, Tần Mặc và Tiểu Thảo đã bắt đầu hành trình. Lục Vô Trần, với dáng vẻ trầm mặc thường thấy, bước theo sau họ, ánh mắt ông lão mang theo sự tò mò pha lẫn một nỗi hoài nghi cố hữu, nhưng cũng tiềm ẩn một niềm mong mỏi khó gọi tên. Mục tiêu của họ hôm nay là Thiết Giáp Thành, một thành trì cổ xưa từng được ca ngợi là biểu tượng của sự kiên cố và bất diệt, nhưng giờ đây lại mang tiếng là một vùng đất cằn cỗi, nơi vật tính bị tha hóa đến cực độ.
Khi họ tiếp cận Thiết Giáp Thành, không khí xung quanh dường như ngưng đọng l��i, trở nên nặng nề và lạnh lẽo. Gió mạnh rít lên từng hồi, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi kim loại rỉ sét đặc trưng của một nơi đã chịu đựng thời gian quá dài. Thiết Giáp Thành hiện ra trước mắt họ không phải là một pháo đài vững chãi của sự sống, mà là một lăng mộ khổng lồ được xây bằng đá và sắt, sừng sững giữa một vùng đất hoang tàn. Những bức tường thành cao ngất, đen sạm và đầy vết nứt, vươn thẳng lên trời như những ngón tay xương xẩu của một người khổng lồ đã chết. Trên đỉnh những tháp canh trống rỗng, những lá cờ cũ kỹ rách nát bay phần phật trong gió, như những lời than vãn của quá khứ. Những con đường lát đá dẫn vào thành lạnh lẽo và vắng bóng người, tạo nên một cảm giác cô lập đến tận cùng. Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm bị những đám mây xám xịt che khuất, khiến cả không gian chìm trong một màu ảm đạm, u uẩn.
Tiểu Thảo siết chặt tay Tần Mặc, đôi mắt to tròn của nàng lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng cảm nhận được sự mệt mỏi, nặng nề không chỉ từ những khối đá vô tri, mà còn từ chính cái ý chí tồn tại của toàn bộ thành trì này, một ý chí đã bị bóp méo và gánh chịu quá nhiều áp lực.
Tại cổng thành, một người lính mặc áo giáp nhẹ, khuôn mặt nghiêm nghị và khắc khổ, đứng chờ sẵn. Đó là Thiết Giáp Phụ Tá, người đại diện cho cư dân còn sót lại của thành trì. Hắn ta nhìn Tần Mặc và Tiểu Thảo với ánh mắt đầy hoài nghi, thậm chí có chút bất cần. Khuôn mặt Thiết Giáp Phụ Tá hằn rõ những nếp nhăn của sự lo toan và mệt mỏi, như thể gánh nặng của cả thành trì đang đè nặng lên vai hắn. Mái tóc đen điểm bạc, được cắt ngắn gọn gàng dưới mũ giáp, càng làm tăng thêm vẻ cứng cỏi, nhưng cũng lộ rõ dấu vết của thời gian.
“Tần Mặc tiên sinh,” Thiết Giáp Phụ Tá cất giọng, chất giọng khàn đặc và khô khan như tiếng đá cọ vào nhau. “Ta đã nghe về ngài. Nhưng thành trì này đã đứng vững hàng ngàn năm trước cả khi ngài ra đời, là biểu tượng của sức mạnh và sự bất diệt. Liệu một triết lý 'cân bằng' mà ngài rao giảng có giúp ích gì được cho chúng ta, những kẻ chỉ biết nương tựa vào sắt đá để tồn tại?” Hắn ta nói xong, khẽ thở dài, dường như đã quá quen với sự vô vọng. “Mọi việc đều phải theo quy củ. Và quy củ của Thiết Giáp Thành là sự kiên cố, sự bất khả xâm phạm. Giờ đây, quy củ ấy đang sụp đổ.”
Tần Mặc tiến đến gần một bức tường thành, bàn tay hắn nhẹ nhàng đặt lên bề mặt đá lạnh lẽo, thô ráp, cảm nhận từng vết nứt, từng tầng rêu phong bám víu. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, để những âm thanh của gió rít, của kim loại khô khốc vọng lại trong tâm trí. Hắn không vội trả lời Thiết Giáp Phụ Tá, mà tập trung lắng nghe. Từng thớ đá, từng thanh sắt, từng viên gạch đều có một câu chuyện riêng, một ý chí tồn tại riêng biệt, dù thầm lặng hay gào thét.
Trong khoảnh khắc ấy, Tần Mặc cảm nhận được một nỗi đau đớn sâu sắc, một sự mỏi mệt cực độ lan tỏa từ lòng đất lên những bức tường thành. Hắn nghe thấy tiếng than khóc của những khối đá đã bị ép buộc phải chịu đựng quá nhiều, tiếng gào thét của những thanh sắt đã bị rèn luyện đến mức mất đi bản chất, chỉ còn lại sự cứng rắn vô tri. Thành trì này, đúng như lời Thiết Giáp Phụ Tá, đã đứng vững h��ng ngàn năm, nhưng cái giá phải trả là sự cạn kiệt của chính linh hồn nó. Nó đã bị biến thành một "thần binh" khổng lồ, một vật thể không ngừng tự tôi luyện để trở nên "bất diệt" theo một cách cực đoan, cho đến khi nó quên mất mục đích thực sự của sự tồn tại: bảo vệ sự sống, chứ không phải chỉ là tồn tại.
Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn thấu suốt hướng về Thiết Giáp Phụ Tá, nhưng lời nói lại nhẹ nhàng như làn gió thoảng. "Một thành trì không chỉ là đá và sắt, thưa Phụ Tá. Nó là linh hồn của những ai sống trong đó, và ý chí của chính nó. Nó là một thực thể sống, dù không mang hình hài của sinh linh. Ta đến đây để lắng nghe, để thấu cảm nỗi đau mà ngài và cả thành trì này đang gánh chịu. Ta đến để tìm lại cái 'ý chí tồn tại' nguyên bản nhất của nó, cái khao khát được bảo vệ mà không cần phải tự hủy hoại bản thân mình." Hắn quay lại, nhẹ nhàng vuốt ve bức tường thành. "Nó đã mỏi mệt rồi. Mỏi mệt vì phải gồng mình, vì phải cứng rắn. Nó khao khát được nghỉ ngơi, khao khát được là chính nó, không phải là một biểu tượng của sự bất diệt mà người đời gán cho."
Thiết Giáp Phụ Tá không đáp lời, nhưng ánh mắt hắn ta từ hoài nghi chuyển sang một chút ngạc nhiên, rồi thoáng qua một tia dao động. Hắn ta đã sống cả đời trong Thiết Giáp Thành, chứng kiến sự suy tàn dần của nó, nhưng chưa bao giờ có ai nói với hắn rằng thành trì này cũng biết mệt mỏi, cũng biết khao khát. Lục Vô Trần đứng cạnh đó, ông lão khẽ gật đầu, khuôn mặt khắc khổ giờ đây mang một vẻ trầm tư sâu sắc, như thể ông đang tự mình chiêm nghiệm những lời của Tần Mặc.
"Vậy, tiên sinh muốn làm gì?" Thiết Giáp Phụ Tá cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng, giọng nói vẫn còn chút đề phòng, nhưng đã bớt đi phần nào vẻ lạnh lùng.
Tần Mặc mỉm cười nhẹ. "Ta muốn đi sâu vào lòng thành trì này, Phụ Tá. Ta muốn lắng nghe tiếng nói sâu thẳm nhất của nó, của cái 'vật tính' đã bị chôn vùi dưới hàng ngàn năm của sự cứng nhắc và áp đặt. Ta muốn giúp nó tìm lại bản chất của sự bảo vệ, không phải là sự bất diệt của sắt đá, mà là sự kiên cường và bao dung của một mái nhà." Hắn gật đầu về phía Lục Vô Trần. "Và Lục tiền bối, cùng Tiểu Thảo, sẽ đồng hành với ta. Họ sẽ là những người chứng kiến sự hồi sinh của một ý chí đã bị lãng quên."
***
Tần Mặc, Tiểu Thảo và Lục Vô Trần theo Thiết Giáp Phụ Tá đi sâu vào lòng Thiết Giáp Thành. Càng vào trong, không khí càng trở nên đặc quánh, u ám. Những con đường đá quanh co, dẫn họ qua những hành lang tối tăm, nơi ánh sáng hiếm hoi từ bên ngoài không thể lọt tới. Tiếng bước chân của họ vang vọng đơn độc trong sự tĩnh mịch, đôi khi bị phá vỡ bởi tiếng gió luồn qua những khe hở ẩn mình, tạo nên những âm thanh rít gào như tiếng than khóc từ sâu thẳm lòng đất. Mùi kim loại gỉ sét trở nên nồng nặc hơn, hòa lẫn với một mùi ẩm mốc khó chịu, gợi lên hình ảnh của sự mục nát và lãng quên.
Cuối cùng, Thiết Giáp Phụ Tá dừng lại trước một cánh cổng sắt khổng lồ, đã hoen gỉ và phủ đầy rêu phong. "Đây là Lõi Thành, nơi mà truyền thuyết kể rằng 'tinh thần' của Thiết Giáp Thành ngự trị. Nhưng đã hàng trăm năm nay, không ai còn nghe thấy tiếng nói của nó, hay cảm nhận được sự hiện diện của nó. Nó chỉ là m��t căn phòng lạnh lẽo, bị bỏ hoang." Giọng hắn ta mang một chút u buồn, pha lẫn sự bất lực.
Tần Mặc nhẹ nhàng đẩy cánh cổng, những tiếng ken két chói tai vang lên, như tiếng rên rỉ của một sinh vật khổng lồ đang hấp hối. Bên trong, một không gian rộng lớn hiện ra, nhưng không hề có cửa sổ hay bất kỳ nguồn sáng tự nhiên nào. Ánh sáng duy nhất đến từ những viên tinh thạch cổ xưa được gắn trên trần và vách đá, nhưng chúng chỉ tỏa ra một thứ ánh sáng xanh lờ mờ, yếu ớt, chỉ đủ để thấy những đường nét mờ ảo của căn phòng. Các bức tường được khắc chạm những phù văn cổ kính, đã bị thời gian làm cho mờ nhạt, nhưng vẫn toát lên một vẻ uy nghiêm, cổ xưa. Trung tâm căn phòng là một bệ đá lớn, trống rỗng, nhưng từ đó, Tần Mặc cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ, tĩnh lặng và mỏi mệt.
"Đây là Thiết Giáp Thành Linh," Tần Mặc thì thầm, đặt tay lên bệ đá. Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tâm trí để kết nối với ý chí tồn tại của nơi này. Tiểu Thảo đứng cạnh hắn, đôi mắt nàng nhắm nghiền, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ tập trung cao độ, như thể nàng đang cùng Tần Mặc chìm vào một thế giới vô hình. Lục Vô Trần đứng phía sau, lặng lẽ quan sát, không dám phát ra một tiếng động nào, lo sợ sẽ phá vỡ sự kết nối thiêng liêng này.
Ngay lập tức, Tần Mặc bị cuốn vào một dòng chảy ý niệm hỗn loạn. Hắn cảm nhận được một nỗi khao khát bất diệt, một sự ám ảnh về "sức mạnh", về "bất khả xâm phạm" đã ăn sâu vào cốt lõi của Thiết Giáp Thành Linh. Những hình ảnh chớp nhoáng hiện lên trong tâm trí hắn: những cuộc chiến tranh tàn khốc, những kẻ thù hùng mạnh vây hãm, những lời thề nguyền bảo vệ không lay chuyển. Thành Linh đã được tạo ra để bảo vệ, và nó đã thực hiện nhiệm vụ đó một cách tuyệt đối, đến mức nó quên mất rằng sự bảo vệ thật sự không nằm ở việc biến mình thành một khối sắt thép vô tri, mà ở việc giữ gìn sự sống và sự hài hòa bên trong nó.
*“Sức mạnh... bất diệt... bảo vệ... nhưng... trống rỗng... mệt mỏi...”* Tiếng nói vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không phải là âm thanh, mà là một làn sóng ý niệm mang theo sự tuyệt vọng và kiệt quệ. *“Ta đã bảo vệ... tất cả... ta đã làm... nhưng... tại sao... ta lại... trống rỗng... tại sao... ta lại... mệt mỏi đến thế?”*
Tần Mặc cảm nhận được sự giằng xé nội tâm sâu sắc của Thành Linh. Nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình, nhưng cái giá phải trả là chính bản chất của nó đã bị bóp méo, bị biến thành một cỗ máy phòng thủ không ngừng nghỉ. Nó đã tự trói buộc mình vào một khái niệm "bất diệt" sai lầm, cho rằng chỉ có sự cứng rắn tuyệt đối mới mang lại an toàn. Nhưng sự cứng rắn ấy, theo thời gian, đã biến nó thành một cái vỏ rỗng tuếch, một nhà tù giam hãm chính mình.
"Sự bảo vệ thật sự không đến từ sự bất diệt của sắt đá, hỡi Thành Linh," Tần Mặc truyền ý niệm của mình một cách nhẹ nhàng, nhưng đầy sức nặng. "Mà từ sự sống mà nó che chở. Ngươi không cần phải là một thần binh vô tri, không ngừng chiến đấu và tự tôi luyện đến kiệt quệ. Ngươi có thể là một vòng tay ấm áp, một mái nhà an toàn, một nơi nương tựa cho những sinh linh yếu ớt. Sự bất diệt không phải là không thể bị phá hủy, mà là sự trường tồn của ý nghĩa, của sự sống mà ngươi đã bảo vệ."
Hắn tiếp tục truyền đi ý niệm về "cân bằng bản chất", về sự hài hòa giữa sức mạnh và sự mềm dẻo, giữa phòng thủ và nuôi dưỡng. Hắn cho Thành Linh thấy rằng, sức mạnh lớn nhất không phải là sự đối kháng tuyệt đối, mà là khả năng thích nghi, khả năng dung hòa. Một dòng suối mềm mại có thể bào mòn đá cứng, một cây non yếu ớt có thể xuyên thủng lớp bê tông dày. Sự sống luôn tìm cách để tồn tại, và sự bảo vệ nên là một phần của quá trình đó, chứ không phải là một sự đối đầu vĩnh cửu.
Thiết Giáp Thành Linh phản ứng dữ dội. Những rung động mạnh mẽ truyền qua bệ đá, những phù văn trên tường bỗng lóe sáng rồi vụt tắt, như thể nó đang vùng vẫy trong một cơn đau đớn dữ dội. Ý niệm về "bất diệt" đã ăn sâu vào nó quá lâu, nó sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi việc mất đi cái mà nó đã tin tưởng là bản chất của mình. *“Không thể... ta phải... cứng rắn... ta phải... bất diệt... nếu không... tất cả sẽ... sụp đổ...”*
"Không, Thành Linh," Tần Mặc kiên nhẫn đáp lại, ý chí của hắn vững vàng như một ngọn núi. "Sự sụp đổ đến từ sự kiệt quệ. Sự sống còn đến từ sự thay đổi. Ngươi có thể bảo vệ mà không cần phải hi sinh chính mình. Ngươi có thể là một vòng tay vững chãi, không phải là một chiếc khiên vô tri. Hãy tưởng tượng, một khu rừng, nó bảo vệ đất đai khỏi xói mòn, che chở muôn loài, nhưng nó vẫn mềm mại, vẫn thay đổi theo mùa. Một dòng sông, nó mang sự sống đi khắp nơi, nhưng nó vẫn tuân theo quy luật của tự nhiên. Ngươi có thể làm được điều đó, Thành Linh. Ngươi có thể là một phần của sự sống, chứ không chỉ là một pháo đài cô độc."
Tần Mặc truyền đi những hình ảnh về Vô Tính Thành, về sự bình yên, về cuộc sống không tranh đoạt, nơi vạn vật đều tìm thấy ý nghĩa của mình mà không cần phải vươn lên thành tiên. Hắn truyền đi ý niệm về sự chấp nhận bản thân, về sự hài hòa với thế giới xung quanh.
Dần dần, sự vùng vẫy của Thiết Giáp Thành Linh yếu dần. Những rung động trở nên nhẹ nhàng hơn, những tia sáng xanh lờ mờ từ tinh thạch dường như ấm áp hơn một chút. Tần Mặc cảm nhận được một sự chấp nhận chậm rãi, một sự buông bỏ dần những gánh nặng đã đè nén nó hàng ngàn năm. Nó không còn gào thét về "sức mạnh" hay "bất diệt" theo cách cực đoan nữa, mà thay vào đó, một khao khát sâu thẳm hơn, nguyên bản hơn trỗi dậy: khao khát được là một nơi nương tựa chân chính, một vòng tay che chở thật sự, một phần của sự sống, chứ không phải là một cỗ máy chiến tranh.
Tiểu Thảo khẽ thở phào, đôi mắt nàng vẫn nhắm nghiền nhưng trên khuôn mặt đã hiện lên một nụ cười nhẹ nhõm. Nàng cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong ý niệm của Thành Linh, từ sự cứng nhắc, ám ảnh sang một sự mềm mại, bao dung hơn. Lục Vô Trần chứng kiến tất cả, ông lão run rẩy khẽ nắm chặt tay, đôi mắt sâu trũng của ông ánh lên một tia sáng lạ lùng. Ông đã thấy quá nhiều sự hủy diệt nhân danh sức mạnh, quá nhiều sự tha hóa nhân danh thăng tiên. Nhưng giờ đây, ông đang chứng kiến một sự chữa lành, một sự hồi sinh của bản chất, mà ông chưa bao giờ dám nghĩ là có thể.
Tần Mặc nhẹ nhàng rút tay khỏi bệ đá, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Hắn biết, công việc đã hoàn thành. Thành Linh đã tìm thấy con đường của mình, con đường của sự cân bằng.
***
Khi Tần Mặc, Tiểu Thảo và Lục Vô Trần rời khỏi Lõi Thành, mặt trời đã ngả về tây, những tia nắng yếu ớt xuyên qua những đám mây xám, rải một màu vàng cam dịu nhẹ lên những bức tường thành cổ kính. Gió vẫn thổi, nhưng không còn mang theo cái lạnh buốt giá và mùi gỉ sét nồng nặc nữa, thay vào đó là một làn gió nhẹ, mang theo hơi ẩm của đất và một mùi hương thoang thoảng của cây cỏ non.
Họ bước ra Quảng Trường Trung Tâm Thiết Giáp Thành, và những gì hiện ra trước mắt khiến Thiết Giáp Phụ Tá phải đứng sững lại, há hốc mồm kinh ngạc. Cả quảng trường, cả thành trì dường như đang "thở". Những vết nứt cũ kỹ, sâu hoắm trên các bức tường và nền đá giờ đây không còn nữa, hoặc đã được lấp đầy bằng những thảm rêu xanh mướt, những mầm cây non nớt vươn mình từ các khe đá. Từ một góc quảng trường, nơi trước đây chỉ là một vũng lầy khô cạn, một mạch nước ngầm bị chôn vùi từ lâu bỗng phun trào, tạo thành một dòng suối nhỏ trong vắt, róc rách chảy qua những phiến đá, mang theo âm thanh của sự sống và sự tươi mới. Nước suối lấp lánh dưới ánh nắng yếu ớt, phản chiếu bầu trời đang dần chuyển màu.
Cư dân Thiết Giáp Thành, những người thợ mỏ, những người lính, những gia đình sống sót, đã tụ tập ở quảng trường. Họ xôn xao, chỉ trỏ, ánh mắt từ hoài nghi chuyển sang kinh ngạc tột độ. Không ít người đã quỳ xuống, chạm vào những mầm xanh non tơ, vào dòng nước mát lạnh, như thể họ đang chạm vào một điều kỳ diệu. Khuôn mặt của họ, vốn dĩ luôn khắc khổ và tuyệt vọng, giờ đây ánh lên niềm hy vọng, xen lẫn sự bàng hoàng khó tả.
Thiết Giáp Phụ Tá, ban đầu bàng hoàng đến mức không thốt nên lời, bước đi như người mất hồn, chạm tay vào những bức tường, cảm nhận sự thay đổi kỳ diệu. "Không thể tin được... thành trì này... nó đang sống lại..." Giọng hắn ta run rẩy, không còn chút vẻ cứng cỏi, hoài nghi nào của buổi sáng. Hắn ta nhìn Tần Mặc, đôi mắt đỏ hoe, như thể vừa chứng kiến một phép màu.
Lục Vô Trần bước đến bên cạnh Thiết Giáp Phụ Tá, ánh mắt ông lão đầy vẻ thấu hiểu. "Đây không phải là hồi sinh thành một 'thần binh' mạnh hơn, Phụ Tá. Mà là hồi sinh thành chính nó, một thành trì bảo vệ sự sống. Nó không còn tự hủy hoại bản thân để đạt được cái gọi là 'bất diệt' nữa. Nó đã tìm thấy sự cân bằng." Lời nói của Lục Vô Trần trầm lắng, nhưng mỗi từ đều chứa đựng một sức nặng triết lý sâu sắc, phản ánh sự thay đổi trong chính tâm hồn ông lão.
Tần Mặc mỉm cười nhẹ nhõm, nhìn ngắm sự thay đổi của thành trì và phản ứng của cư dân. Hắn cảm nhận được một luồng sinh khí mới đang lan tỏa khắp Thiết Giáp Thành, một ý chí tồn tại mới mẻ, mạnh mẽ nhưng cũng đầy bao dung. Cây cỏ non nớt vươn lên không chỉ là dấu hiệu của sự sống vật chất, mà còn là biểu tượng của sự hy vọng, của một tương lai mới.
Hắn quay sang nhìn Tiểu Thảo, nàng đang vui vẻ chạy đến bên dòng suối nhỏ, vốc nước lên tay và cười khúc khích. Nàng không nói gì, nhưng ánh mắt trong veo của nàng tràn đầy niềm vui, như thể nàng đang hòa mình vào điệu nhạc của sự hồi sinh.
"Mỗi vật đều có bản chất riêng, Phụ Tá," Tần Mặc cất giọng, âm điệu bình thản nhưng lời nói lại vang vọng trong tâm trí mọi người. "Sức mạnh không phải là biến mình thành thứ khác, không phải là cố gắng trở nên bất diệt một cách cực đoan. Mà là giữ vững bản thân mình, và dùng bản chất đó để hòa hợp với thế giới. Thiết Giáp Thành này, từ nay, sẽ không còn là một pháo đài cô độc, mà sẽ là một vòng tay ấm áp, một mái nhà che chở, một minh chứng cho sự cân bằng bản chất."
Những người dân xung quanh lắng nghe, và dường như những lời của Tần Mặc đã gieo vào lòng họ một hạt giống mới, hạt giống của sự thấu hiểu và hy vọng. Họ không còn nhìn lên trời cao, khao khát những điều xa vời, mà bắt đầu nhìn xuống đất, nhìn vào những mầm xanh đang vươn lên, vào dòng nước đang chảy, vào chính bản thân họ và cộng đồng của họ. Họ bắt đầu nhận ra rằng, sự kiên cường của Thiết Giáp Thành không đến từ việc nó là một khối kim loại không thể phá hủy, mà đến từ việc nó có thể nuôi dưỡng và bảo vệ sự sống một cách hài hòa.
Tần Mặc biết rằng, sự hồi sinh của Thiết Giáp Thành chỉ là bước khởi đầu. Việc thay đổi tư tưởng đã ăn sâu vào con người, vào cái cách họ nhìn nhận thế giới và sự tồn tại, sẽ là một quá trình dài và gian nan hơn nhiều. Ngay cả khi Thiết Giáp Thành Linh đã tìm thấy sự cân bằng, những người dân nơi đây vẫn cần thời gian để thoát khỏi ám ảnh của quá khứ, để thực sự tin vào một con đường mới. Nhưng hắn cũng tin rằng, sự biến đổi kỳ diệu này sẽ là một minh chứng sống động, một hạt giống đầu tiên cho một kỷ nguyên mới, nơi vạn vật được là chính mình, không cần phải thăng tiên, mà vẫn có thể tồn tại một cách ý nghĩa và hài hòa.
Hắn khẽ gật đầu với Thiết Giáp Phụ Tá, với Lục Vô Trần, và với những người dân đang tụ tập. Sau đó, Tần Mặc nắm tay Tiểu Thảo, nhẹ nhàng quay người, chuẩn bị cho hành trình tiếp theo. Chân trời phía tây đã ngả sang màu tím hồng, những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. Nhưng trong lòng Thiết Giáp Thành, một ánh sáng mới, yếu ớt nhưng kiên định, đã bắt đầu le lói, hứa hẹn một bình minh khác cho một thành trì đã được tái sinh.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.