Vạn vật không lên tiên - Chương 169: Bản Chất Ngủ Yên, Ý Chí Thức Tỉnh
***
Không khí trên Đường Cổ Đạo Thương Gia đặc quánh lại, nặng nề đến khó thở, không chỉ bởi mùi linh lực nồng nặc và tanh tưởi mà còn bởi sự căng thẳng như dây đàn giữa các phe phái. Sương mù sớm mai vẫn lãng đãng, ôm lấy những tảng đá xám xịt và những thân cây cổ thụ ven đường, nhưng giờ đây nó dường như bị xé toạc bởi nguồn năng lượng hỗn loạn. Tần Mặc đứng đó, dáng người không cao lớn nhưng lại sừng sững như một ngọn núi, đối diện với nhóm tu sĩ đang giận dữ và thanh binh khí cổ xưa đang quằn quại giữa trận đồ linh lực. Hắc Phong bên cạnh hắn, bộ lông đen tuyền khẽ phập phồng, đôi mắt đỏ rực long lên những tia cảnh giác dữ dằn, một tiếng gầm gừ trầm thấp vang vọng trong lồng ngực nó, cảnh báo bất cứ ai có ý định manh động.
Tu Sĩ Lãnh Đạo, gương mặt vốn đã cau có, giờ đây càng thêm vặn vẹo. Hắn không thể tin vào tai mình, một thiếu niên phàm nhân lại dám cản trở nghi thức khai linh tối thượng của Thiên Diệu Tông. Hắn trừng mắt nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn ngập khinh bỉ cùng sát ý lạnh lẽo.
"Kẻ phàm nhân vô tri! Ngươi dám cản đường Tiên gia?" Giọng hắn vang lên the thé, chói tai, mang theo một luồng linh lực chấn động, "Cút ngay nếu không muốn hồn phi phách tán cùng món đồ bỏ đi này!" Hắn vung tay, một luồng linh lực màu xanh lam đậm đặc như thủy triều dâng cao, cuộn xoáy về phía Tần Mặc, kèm theo những tia điện nhỏ xẹt nổ lách tách.
Tần Mặc không hề nhúc nhích. Luồng linh lực hung hãn kia lướt qua hắn như một cơn gió vô hình, không chạm tới dù chỉ một sợi tóc. Hắn vẫn giữ nguyên vẻ bình thản, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào thanh binh khí đang rên rỉ. Hắn cảm nhận được từng đợt sóng đau đớn dữ dội từ "ý chí" của nó, một nỗi thống khổ tột cùng khi bản chất của nó bị cưỡng ép vặn vẹo. Mùi kim loại nóng chảy hòa lẫn với mùi linh lực cháy khét tạo thành một thứ hỗn tạp khó chịu, nhưng Tần Mặc dường như không hề bận tâm. Hắn chỉ nghe, nghe thấy tiếng kêu gào thê lương mà chỉ mình hắn thấu hiểu.
"Nó không phải đồ bỏ đi," Tần Mặc chậm rãi cất tiếng, giọng nói không nhanh không chậm, nhưng lại mang một sự kiên định không thể lay chuyển, tựa như một dòng suối chảy qua những tảng đá ngàn năm, "Nó chỉ đang bị buộc phải trở thành thứ nó không muốn." Hắn không nhìn Tu Sĩ Lãnh Đạo, ánh mắt vẫn dán chặt vào binh khí, như thể đang nói chuyện với chính nó. Mỗi từ hắn thốt ra đều mang theo một trọng lượng kỳ lạ, khiến không khí càng thêm nặng nề.
Lời nói của Tần Mặc không chỉ là sự phản bác, mà còn là một lời tuyên bố, một chân lý đơn giản nhưng lại chạm đến tận cùng bản chất của sự tồn tại. Nó khiến Tu Sĩ Lãnh Đạo khựng lại trong giây lát, nét mặt lộ rõ vẻ bối rối thoáng qua, nhưng rồi nhanh chóng bị sự tức giận và kiêu ngạo che lấp.
Tô Lam đứng bên cạnh Tần Mặc, thanh kiếm trong tay nàng phát ra ánh sáng lạnh lẽo. Nàng đã rút kiếm từ trước, mũi kiếm giờ đây rung lên khẽ khàng, phản chiếu ánh bình minh đang cố gắng xuyên qua lớp sương mù. Trái tim nàng đập mạnh trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự quyết tâm sắt đá. Nàng đã chứng kiến quá đủ sự tàn bạo của quá trình khai linh, chứng kiến nỗi đau của binh khí, và nghe thấy lời cảnh tỉnh của Tần Mặc. Giờ đây, nàng không thể đứng ngoài cuộc.
"Dừng lại!" Tô Lam cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy khí phách, vang dội giữa không gian im ắng sau lời nói của Tần Mặc. "Các người không thấy nó đang đau đớn sao?" Nàng bước thêm một bước về phía trước, ánh mắt rực lửa quét qua từng tu sĩ, như một ngọn lửa đang bùng cháy, sẵn sàng thiêu rụi mọi thứ cản đường.
Nhóm tu sĩ ngạc nhiên nhìn Tô Lam. Một nữ tu sĩ Thanh Vân Tông lại dám đứng về phía một phàm nhân để chống lại tông môn? Đây là điều chưa từng có. Sự bối rối và nghi ngờ len lỏi trong ánh mắt của một vài tu sĩ cấp thấp hơn. Tuy nhiên, Tu Sĩ Lãnh Đạo chỉ cười khẩy, hắn coi thường sự "mềm yếu" này.
"Hừ! Một nữ nhân hồ đồ! Chẳng lẽ ngươi đã bị cái tên phàm nhân này mê hoặc rồi sao?" Hắn giễu cợt, nhếch mép, "Nó chỉ là một món binh khí vô tri, đau đớn thì có nghĩa lý gì? Đó là con đường duy nhất để nó thăng hoa, để đạt được cảnh giới thần binh!"
Tô Lam nghiến răng, định đáp trả, nhưng Tần Mặc đã hành động. Hắn không đáp lời Tu Sĩ Lãnh Đạo, cũng không quay lại nhìn Tô Lam. Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào binh khí, đôi môi khẽ mím lại. Dường như, mọi lời nói, mọi sự công kích từ bên ngoài đều không thể chạm tới hắn. Hắn chỉ có một mục tiêu duy nhất: lắng nghe và thấu hiểu.
Với một bước chân vững chãi, Tần Mặc lướt qua Tô Lam, tiến thẳng về phía thanh binh khí cổ xưa. Bước đi của hắn không hề vội vàng, nhưng lại mang một sự quyết đoán không thể lay chuyển, tựa như một dòng sông không ngừng chảy về biển. Hắc Phong đi theo sát gót hắn, từng bước chân uyển chuyển nhưng mạnh mẽ, sẵn sàng lao ra bảo vệ chủ nhân bất cứ lúc nào. Tô Lam ngạc nhiên nhìn theo Tần Mặc. Nàng đã sẵn sàng chiến đấu, nhưng hắn lại chọn cách tiếp cận trực tiếp. Nàng giữ chặt chuôi kiếm, cảnh giác quét mắt qua nhóm tu sĩ đang tức tối, sẵn sàng đối mặt với bất cứ sự tấn công nào nhắm vào Tần Mặc. Không khí càng thêm đặc quánh. Một cuộc đối đầu tưởng chừng sẽ nổ ra bằng vũ lực, lại đang chuyển sang một hình thái khác, một hình thái mà Tô Lam chưa từng chứng kiến.
***
Tần Mặc bước đến bên cạnh Binh Khí Cổ Xưa. Thanh kiếm vẫn run rẩy dữ dội, phát ra những luồng linh lực hỗn loạn, tựa như một sinh linh đang hấp hối, giãy giụa trong cơn đau đớn tột cùng. Mùi tanh tưởi của linh lực càng trở nên nồng nặc hơn khi hắn đến gần, xen lẫn với mùi kim loại han gỉ và một chút mùi đất ẩm ướt từ sương đêm còn đọng lại. Tiếng lạch cạch khô khốc của kim loại va đập vào nhau không ngừng, tựa như những lời cầu xin thê lương chỉ Tần Mặc mới có thể cảm nhận trọn vẹn. Trong tâm trí hắn, "ý chí" của binh khí là một biển cả của sự tuyệt vọng, một ngọn lửa sắp tàn nhưng vẫn cố gắng bùng cháy lần cuối để phản kháng số phận bị cưỡng bức.
Tần Mặc chậm rãi đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên thân kiếm. Khoảnh khắc da thịt hắn chạm vào kim loại lạnh lẽo, một luồng chấn động truyền qua. Hắn cảm nhận được sự giãy giụa cực độ của binh khí, như thể nó đang cố gắng thoát khỏi mọi ràng buộc, thoát khỏi số phận bị định đoạt. Nhưng Tần Mặc không truyền bất cứ chút linh lực nào vào nó. Hắn không dùng pháp thuật, không dùng công pháp khai linh. Hắn chỉ đơn thuần là lắng nghe.
Hắn nhắm mắt lại. Bên ngoài, Tu Sĩ Lãnh Đạo và đồng bọn vẫn đang gầm gừ, xì xào to nhỏ, ánh mắt đầy nghi ngờ và khinh miệt. Tô Lam đứng cách đó không xa, tay vẫn nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt phức tạp nhìn Tần Mặc. Nàng không hiểu hắn đang làm gì. Không có một chút linh lực nào dao động từ thân thể hắn. Hắn không có linh căn, nàng biết điều đó. Nhưng hành động của hắn lại mang một sự trang trọng và tập trung đến lạ thường. Hắc Phong ngồi xuống bên cạnh Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực vẫn không rời khỏi nhóm tu sĩ, sẵn sàng bảo vệ. Sương mù đã bắt đầu tan, ánh bình minh yếu ớt xuyên qua kẽ lá, chiếu rọi lên cảnh tượng kỳ lạ này.
Trong thế giới nội tâm của Tần Mặc, hắn đang hòa mình vào "ý chí tồn tại" của thanh kiếm. Hắn cảm nhận được lịch sử của nó, những trận chiến nó đã trải qua, những vết sẹo nó đã mang. Hắn không nhìn thấy hình ảnh, nhưng cảm nhận được khát khao đơn thuần của nó: được là một thanh kiếm sắc bén, được phục vụ chủ nhân, được cắt xuyên qua mọi thứ, được trở về với bản chất nguyên thủy của kim loại và ý chí. Nó không hề muốn trở thành một thần binh hô phong hoán vũ, không muốn mang theo linh trí của con người, không muốn bị bóp méo bản thân để đạt được cái gọi là "thăng tiên". Nó chỉ muốn là chính nó.
Tần Mặc truyền đi một ý niệm. Không phải bằng lời nói, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc từ tận đáy lòng.
*Ngươi không cần phải là thần,* ý niệm của hắn nhẹ nhàng vỗ về, tựa như làn gió xuân chạm vào những nụ hoa đang run rẩy. *Ngươi chỉ cần là ngươi. Hãy trở về bản chất của ngươi, mạnh mẽ theo cách của ngươi.*
Tần Mặc không cố gắng thay đổi nó, không cố gắng áp đặt một ý chí mới. Hắn chỉ đơn giản là thừa nhận sự tồn tại của nó, chấp nhận khát khao sâu thẳm nhất của nó, và cho phép nó được lựa chọn. Hắn giải phóng nó khỏi gánh nặng của sự kỳ vọng, khỏi áp lực phải "thăng tiên" mà những kẻ khai linh đang cưỡng ép. Hắn chỉ ra cho nó thấy, con đường trở về với bản chất, con đường được là chính mình, cũng là một dạng sức mạnh, một dạng bình yên vĩnh cửu.
Dưới lòng bàn tay Tần Mặc, điều kỳ diệu bắt đầu xảy ra. Thanh binh khí cổ xưa, vốn đang giãy giụa dữ dội, đột ngột ngừng lại. Sự rung động ban đầu giảm dần, rồi biến mất hoàn toàn. Những luồng linh lực hỗn loạn màu đỏ, xanh lam, vàng cam đang bao phủ thân kiếm cũng dịu đi, rồi tan biến vào không khí, tựa như những làn khói mỏng manh bị gió thổi tan. Không còn tiếng kim loại lạch cạch khô khốc. Không còn tiếng rên rỉ yếu ớt trong tâm trí Tần Mặc.
Thân kiếm dần lấy lại màu sắc nguyên bản, một màu xám tro cổ kính, trầm mặc, ẩn chứa vẻ đẹp của thời gian và những câu chuyện đã qua. Không còn ánh sáng tà dị hay vẻ mặt biến dạng như một sinh vật đang đau đớn. Nó trở nên tĩnh lặng, tựa như một hồ nước phẳng lặng sau cơn bão, hay một giấc ngủ sâu và thanh bình. Mọi sự hỗn loạn biến mất, để lại một sự bình yên tuyệt đối.
Các tu sĩ há hốc mồm kinh ngạc. Họ chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào như vậy. Từ một vật thể đang bị khai linh đến mức quằn quại, thanh kiếm bỗng chốc trở nên bình thường, tĩnh lặng đến khó tin. Mọi công pháp, mọi linh lực mà họ vừa vận dụng đều dường như trở thành vô nghĩa. Sức mạnh của họ, thứ mà họ tin là có thể chế ngự vạn vật, lại bị một thiếu niên phàm nhân vô căn cơ hóa giải một cách nhẹ nhàng, không một chút linh lực. Điều này vượt quá mọi sự hiểu biết, mọi giáo điều mà họ từng được dạy.
Tô Lam, chứng kiến toàn bộ quá trình, cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Nàng bàng hoàng, đôi mắt phượng mở lớn, không thể tin vào những gì mình vừa nhìn thấy. Nàng đã chuẩn bị cho một cuộc chiến khốc liệt, cho một trận đối đầu linh lực, nhưng Tần Mặc lại không hề dùng đến sức mạnh. Hắn chỉ dùng sự bình yên. Sự tĩnh lặng của thanh kiếm giờ đây còn đáng sợ hơn bất kỳ sự gầm thét dữ dội nào. Nàng cảm thấy niềm tin của mình, vốn đã lung lay từ lâu, giờ đây như bị một cơn địa chấn mạnh mẽ xé toạc. *Hắn đang làm gì vậy? Không phải linh lực... đây là...* Nàng thì thầm trong đầu, một câu hỏi lớn không lời đáp vang vọng trong tâm trí. Nàng cảm nhận được một sự thanh khiết lạ thường đang lan tỏa từ thanh kiếm, một sự bình yên sâu sắc mà nàng chưa từng thấy ở bất kỳ thần binh nào đã được khai linh thành công. Đây không phải là sự thuần phục, mà là sự giải thoát.
***
Tần Mặc chậm rãi lùi lại, bàn tay rời khỏi thân kiếm. Hắn không nhìn về phía các tu sĩ, mà ánh mắt vẫn bình thản nhìn Binh Khí Cổ Xưa đang yên lặng. Nó nằm đó, trầm mặc và cổ kính, không còn là một vật thể phản kháng dữ dội mà chỉ là một thanh kiếm bình thường, ẩn chứa vẻ đẹp của sự giản dị và sức mạnh nguyên bản. Sương mù đã tan hoàn toàn, để lộ ra ánh sáng bình minh ấm áp, nhuộm vàng cả Đường Cổ Đạo. Không khí giờ đây không còn mùi linh lực tanh tưởi hay kim loại cháy khét, mà thay vào đó là mùi đất ẩm và cỏ dại, mang theo một sự tươi mới, thanh sạch.
Tô Lam nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, rồi lại nhìn binh khí, vẻ mặt đầy sự kinh ngạc, không thể tin vào những gì mình vừa chứng kiến. Niềm tin của nàng, từng là nền tảng cho cả cuộc đời tu luyện, giờ đây lung lay dữ dội, như một tòa thành bị phong ba bão táp đánh phá. Nàng đã từng chứng kiến vô số vật thể được khai linh, trở thành thần binh uy mãnh, nhưng chưa bao giờ nàng thấy một vật thể nào có thể tìm lại được sự bình yên như thế này. Những thần binh kia, dù mạnh mẽ đến đâu, vẫn luôn mang trong mình một sự cưỡng ép, một sự vặn vẹo bản chất, một khát vọng không ngừng vươn lên đến vô hạn, đến mức đánh mất đi chính mình. Nhưng thanh kiếm này... nó chỉ đơn thuần là tồn tại, một cách thanh thản.
Tu Sĩ Lãnh Đạo, sau một hồi chết lặng, cuối cùng cũng hoàn hồn. Hắn run rẩy chỉ vào Tần Mặc, khuôn mặt đỏ bừng vì tức giận và uất ức.
"Cái... cái gì? Ngươi đã làm gì nó? Ngươi đã hủy hoại nó rồi!" Hắn lắp bắp, giọng nói khản đặc, vừa giận dữ vừa bối rối. "Nó đã ngừng phản kháng! Nó đã mất đi linh tính! Ngươi đã biến nó thành một phế vật!" Hắn không thể chấp nhận được điều này. Đối với hắn, một vật thể không còn khát khao thăng tiên, không còn ý chí chiến đấu để trở thành thần binh, chính là một sự hủy hoại.
Tần Mặc quay đầu lại, ánh mắt bình thản đối diện với sự phẫn nộ của Tu Sĩ Lãnh Đạo. Hắn không tranh cãi, không hùng biện. Hắn chỉ nhìn thẳng vào mắt hắn, rồi lại nhìn thanh kiếm đang nằm im lìm.
"Ta đã trả lại cho nó sự bình yên," Tần Mặc cất tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy sức nặng, mỗi lời đều như chạm vào tận sâu thẳm tâm can. Hắn không chỉ nói với Tu Sĩ Lãnh Đạo, mà dường như còn là một lời giải thích cho Tô Lam, và cho cả thế giới đang lắng nghe. "Nó không còn bị ép buộc."
Sự bình yên. Hai từ đơn giản ấy lại vang vọng trong tâm trí Tô Lam như một tiếng sét đánh ngang tai. Bình yên. Điều mà các tu sĩ luôn tìm kiếm trong sự thăng tiên, trong sức mạnh vô biên, nhưng lại chưa bao giờ thực sự đạt được. Nàng đã chứng kiến quá nhiều tu sĩ, quá nhiều thần binh, vì khát vọng thăng thiên mà đánh mất chính mình, đánh mất sự bình yên.
"Bình yên...?" Tô Lam thì thầm, ánh mắt phức tạp, vừa hoài nghi, vừa thán phục, vừa có chút đau xót. Nàng cất thanh kiếm của mình vào vỏ, tiếng kim loại lách cách nhỏ nhẹ. Bước chân nàng không còn sự vội vàng hay cảnh giác, mà trở nên thận trọng hơn, như thể đang tiến vào một vùng đất linh thiêng. Nàng bước đến gần binh khí, khẽ khàng đưa tay chạm nhẹ vào thân kiếm lạnh lẽo.
Dưới lòng bàn tay nàng, thanh kiếm không hề có bất kỳ phản ứng nào. Không có sự rung động, không có linh lực hỗn loạn, cũng không có bất kỳ "ý chí" nào muốn phản kháng hay kêu gào. Chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối, một cảm giác bình an lạ thường lan tỏa từ nó. Nó không phải là một vật thể chết, mà là một vật thể đã tìm thấy sự chấp nhận, sự an nhiên trong bản chất của chính mình. Nó là một thanh kiếm, và nó chấp nhận là một thanh kiếm, không hơn không kém.
Nhóm tu sĩ đứng cách đó không xa, sau một hồi bối rối và tức tối, bắt đầu gầm gừ, ánh mắt như muốn xé xác Tần Mặc ra thành trăm mảnh. Nhưng không ai dám manh động. Họ không hiểu. Họ không biết Tần Mặc đã làm gì. Quyền năng của hắn quá khác biệt, quá phi lý so với mọi giáo điều tu luyện mà họ từng biết. Sự im lặng của thanh kiếm cổ xưa, sự bình thản của Tần Mặc, và sự bối rối của Tô Lam đã tạo nên một bức tường vô hình, ngăn cản sự hung hăng của họ. Họ chỉ có thể đứng đó, giận dữ và bất lực, nhìn Tần Mặc đã phá vỡ hoàn toàn nỗ lực khai linh của họ một cách không thể lý giải.
Tô Lam vẫn đứng đó, ngón tay khẽ miết nhẹ trên thân kiếm cổ kính. Nàng cảm nhận được một sự kết nối yếu ớt, không phải là sự liên kết của linh lực, mà là một sự đồng cảm sâu sắc với bản chất của nó. Niềm tin của nàng vào Thanh Vân Tông, vào con đường thăng tiên mà nàng đã theo đuổi bao năm qua, đã hoàn toàn tan vỡ. Tần Mặc không chỉ cứu rỗi thanh binh khí này, mà còn gián tiếp cứu rỗi chính nàng, kéo nàng ra khỏi vực thẳm của sự mê muội và cưỡng ép.
Hành động của Tần Mặc, dù không dùng vũ lực, đã trực tiếp thách thức phương pháp tu luyện của các tông môn, báo hiệu những xung đột lớn hơn trong tương lai. Nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc bình minh trên Đường Cổ Đạo Thương Gia, điều đó không còn quan trọng. Quan trọng là sự bình yên mà thanh kiếm tìm thấy, và sự thức tỉnh trong tâm hồn của Tô Lam. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự phức tạp, nhưng cũng có một tia sáng mới, một tia hy vọng về một con đường khác, một con đường mà vạn vật có thể được là chính nó, không cần phải thăng tiên.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.