Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 170: Bản Nguyên Thức Tỉnh, Tâm Kiếm Thức Thời

Ánh tà dương rải những vệt vàng cam xuống Đường Cổ Đạo Thương Gia, nhuộm hồng những gánh hàng đang vội vã thu dọn. Gió se lạnh thổi qua, mang theo mùi bụi, mùi mồ hôi và cả mùi da thuộc từ những chuyến hàng nặng trĩu. Tiếng bánh xe nghiến ken két trên nền đất đá dăm, tiếng ngựa hí vang vọng lẫn trong âm thanh ồn ào của những cuộc mặc cả cuối ngày. Giữa cái nhộn nhịp hối hả ấy, một khoảng lặng kỳ lạ bao trùm nơi Tần Mặc và thanh Binh Khí Cổ Xưa đang ngự trị.

Tần Mặc đứng đó, dáng người không quá cao lớn, hơi gầy nhưng vẫn toát lên vẻ kiên định đến lạ. Hắn đặt bàn tay thanh tú lên thân kiếm cổ kính, một cử chỉ nhẹ nhàng như chạm vào một sinh mệnh đang ngủ. Từ thanh kiếm, không còn là những tiếng kêu gào thê thiết của ý chí bị vặn vẹo, không còn là sự phản kháng dữ dội của một linh hồn bị ép buộc. Thay vào đó, một thứ ánh sáng dịu nhẹ lan tỏa, không chói lóa, không hùng vĩ, mà chỉ thanh bình như ánh trăng rằm. Đó không phải là hào quang của một thần binh sắp thăng tiên, mà là vẻ đẹp trầm tĩnh của bản nguyên, của một vật thể đã tìm thấy sự an nhiên trong chính mình.

Nhóm tu sĩ Khai Linh đứng cách đó không xa, khuôn mặt lem luốc vì bụi đường và mồ hôi, giờ đây lại càng thêm cau có, mắt trợn trừng vì tức giận và sự bất lực. Tu Sĩ Lãnh Đạo, kẻ vừa rồi còn gào thét chất vấn Tần Mặc, giờ đây chỉ có thể nhìn chằm chằm vào thanh kiếm, như thể nó là một vật thể ngoài hành tinh. Hắn không thể hiểu nổi. Mọi giáo điều, mọi công pháp, mọi kinh nghiệm tu luyện mà hắn tích lũy hàng trăm năm đều không thể giải thích được cảnh tượng trước mắt.

Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, mái tóc đen dài buộc cao gọn gàng, ánh mắt phượng sáng ngời giờ đây lại đầy rẫy sự phức tạp. Nàng đã cất thanh kiếm của mình vào vỏ, hành động đó như một lời tuyên bố ngầm, rằng nàng đã tạm thời gác lại con đường tu luyện cũ để chứng kiến một điều hoàn toàn mới lạ. Nàng đưa mắt nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn thanh kiếm, nội tâm dậy sóng dữ dội. "Bình yên...?" Nàng thì thầm trong lòng, lời nói của Tần Mặc vẫn còn vang vọng. Bình yên. Một từ nghe có vẻ đơn giản, nhưng lại hiếm hoi đến mức các tu sĩ phải dùng cả đời để truy cầu, để rồi thường xuyên lạc lối trong khát vọng vô độ.

Tần Mặc khẽ khàng thì thầm, giọng nói của hắn chỉ đủ cho chính hắn và thanh kiếm nghe thấy, nhưng ý chí của hắn lại vang vọng trong tâm hồn vật thể. "Ngươi không cần phải thành tiên, chỉ cần là chính ngươi, sắc bén và bền bỉ theo cách của ngươi. Không cần gào thét, không cần tranh đoạt. Hãy là một thanh kiếm, một thanh kiếm an nhiên." Những lời ấy không phải là mệnh lệnh, mà là sự thấu hiểu, là lời chấp thuận cho bản chất nguyên thủy của nó.

Khi Tần Mặc rút tay khỏi thân kiếm, một tiếng "ngân" trong trẻo, nhẹ bẫng vang lên, không hề chói tai hay uy áp, mà thanh thoát như tiếng chuông chùa vọng lại từ một nơi xa xăm. Sau đó, thanh kiếm hoàn toàn tĩnh lặng. Nó không còn rung động, không còn bộc lộ bất kỳ linh lực hay ý chí nào. Nó chỉ đơn thuần nằm đó, một cách uy nghiêm và bình yên. Nhưng sự bình yên đó không phải là sự chết chóc, mà là sự thăng hoa của bản nguyên, của một "vật tính" đã được giải thoát. Nó không phải là phế vật, mà là một kiệt tác của sự cân bằng.

"Khốn kiếp! Hắn đã làm gì? Lại dám phá hỏng công trình của chúng ta!" Tu Sĩ Lãnh Đạo gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận. Hắn và đồng bọn không thể chịu đựng được cảnh tượng này. Đối với họ, Tần Mặc không chỉ cướp đi "con mồi" mà họ đã dày công "khai linh", mà còn đang thách thức toàn bộ niềm tin, toàn bộ hệ thống tu luyện mà họ đã coi là chân lý. "Hắn đã biến nó thành phế vật! Một thứ đồ bỏ đi! Các ngươi không thấy sao? Nó đã mất đi linh tính!" Một tu sĩ khác phụ họa, giọng nói đầy vẻ căm phẫn và hoang mang.

Nhưng không ai trong số họ dám tiến lên. Sự bình thản đến khó hiểu của Tần Mặc, sự tĩnh lặng khó lường của thanh kiếm, và đặc biệt là ánh mắt phức tạp, đầy suy tư của Tô Lam đã tạo thành một rào cản vô hình. Họ là những kẻ hùng mạnh, quen dùng sức mạnh để áp đặt ý chí, nhưng trước một loại "sức mạnh" hoàn toàn khác biệt, một sự thấu hiểu sâu sắc bản chất tồn tại, họ lại hoàn toàn bất lực. Sự tức tối biến thành nỗi sợ hãi mơ hồ, một sự sợ hãi trước điều mà họ không thể định nghĩa, không thể chiến đấu, không thể hiểu.

Cuối cùng, sau một hồi gầm gừ và nhìn nhau đầy vẻ bất lực, nhóm tu sĩ đành phải rút lui. Họ không thể ở lại đây thêm nữa. Sự hiện diện của Tần Mặc, của thanh kiếm bình yên, và của Tô Lam đầy hoài nghi, tất cả đều là sự sỉ nhục không thể chấp nhận. Họ quay lưng đi, bóng dáng ẩn hiện trong ánh chiều tà, mang theo sự tức tối và một hạt giống nghi ngờ đã gieo mầm trong tâm trí.

Tô Lam không chú ý đến sự rút lui của họ. Nàng vẫn đứng đó, ngón tay khẽ miết nhẹ trên thân kiếm. Nàng cảm nhận được sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng cũng là sự ấm áp của một ý chí đã được tự do. Niềm tin của nàng vào Thanh Vân Tông, vào con đường thăng tiên mà nàng đã theo đuổi bao năm qua, không phải là tan vỡ hoàn toàn, mà là đang trải qua một cuộc tái cấu trúc đầy đau đớn.

"Bản nguyên... Không cần thăng tiên? Vậy bấy lâu nay chúng ta đã sai ư?" Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí nàng, không ngừng nghỉ. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sinh linh, quá nhiều binh khí, vì khát vọng thăng thiên mà đánh mất chính mình, đánh mất sự bình yên. Tần Mặc không chỉ cứu rỗi thanh binh khí này, mà còn gián tiếp cứu rỗi chính nàng, kéo nàng ra khỏi vực thẳm của sự mê muội và cưỡng ép. Nàng nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời ánh lên sự phức tạp, nhưng cũng có một tia sáng mới, một tia hy vọng về một con đường khác, một con đường mà vạn vật có thể được là chính nó, không cần phải thăng tiên. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực, khẽ cựa mình dưới chân Tần Mặc, như một người bảo vệ trung thành nhưng cũng thấu hiểu mọi chuyện đang diễn ra. Nó ngước nhìn chủ nhân, rồi lại nhìn Tô Lam, ánh mắt như muốn nói, đây mới chính là con đường đúng đắn.

***

Sau khi rời khỏi Đường Cổ Đạo Thương Gia ồn ào và đầy bụi bặm, Tần Mặc và Tô Lam tìm một quán trà yên tĩnh tại Thị Trấn Biên Thùy. Thị trấn về hoàng hôn mang một vẻ đẹp trầm mặc, những ngọn đèn lồng bắt đầu thắp sáng, hắt lên những con phố lát đá vẻ cổ kính. Quán Trà Vọng Nguyệt nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, kiến trúc đơn giản nhưng ấm cúng, với những chiếc bàn gỗ cũ kỹ và những bức tranh thủy mặc treo trên tường. Gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ mở, mang theo hơi mát của buổi tối, làm dịu đi cái nóng bức còn sót lại của ban ngày.

Họ ngồi đối diện nhau, giữa hai người là một ấm trà nghi ngút khói, hương trà thơm dịu lan tỏa khắp không gian, xua đi những căng thẳng và mệt mỏi. Tô Lam vẫn còn chìm đắm trong những suy nghĩ ngổn ngang về sự kiện vừa rồi. Nàng không nói một lời, đôi mắt phượng nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nơi những bóng người qua lại như những nét chấm phá vô định trong bức tranh hoàng hôn. Nàng dùng tay khẽ khuấy nhẹ chén trà, những vòng xoáy nhỏ trên mặt nước như phản chiếu sự hỗn loạn trong nội tâm nàng.

"Những gì ta thấy..." Tô Lam cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói thanh thoát nhưng đầy vẻ bối rối. Nàng ngập ngừng, như thể đang cân nhắc từng lời. "Nó không giống với những gì tông môn đã dạy. Chúng ta... có thật sự đang giúp các linh vật và binh khí thăng hoa không, hay chỉ là đang ép buộc chúng đi con đường của mình?" Câu hỏi của nàng không chỉ là một sự chất vấn Tần Mặc, mà còn là một sự tự vấn sâu sắc chính bản thân nàng, một sự hoài nghi về toàn bộ nền tảng giáo lý mà nàng đã tin tưởng tuyệt đối suốt bấy lâu.

Tần Mặc nhấp một ngụm trà, động tác chậm rãi, ánh mắt trầm tĩnh. Hắn không vội vàng đáp lời, để cho câu hỏi của Tô Lam có đủ thời gian lắng đọng trong không gian. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc đối thoại đơn thuần, mà là một khoảnh khắc bản lề trong nhận thức của Tô Lam, một sự thức tỉnh đầy đau đớn nhưng cần thiết.

"Mỗi vật đều có ý chí riêng, khát khao riêng," Tần Mặc cất tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng, mỗi lời đều như chạm vào tận sâu thẳm tâm can. "Thăng hoa không phải là bắt chúng trở thành thứ chúng ta muốn, mà là cho phép chúng tự do là chính mình." Hắn không thuyết giáo, không hùng biện, chỉ đơn giản là trình bày một chân lý mà hắn đã thấu hiểu bằng chính năng lực của mình. Hắn đã lắng nghe ý chí của vạn vật, đã chứng kiến nỗi đau của sự cưỡng ép, và sự an nhiên khi chúng được trở về với bản nguyên.

Tô Lam cúi đầu, dùng ngón tay thon dài miết nhẹ vành chén trà. Những lời của Tần Mặc như những giọt nước mát lành thấm vào tâm hồn đang khô cằn của nàng, nhưng đồng thời cũng làm dậy lên những con sóng dữ dội của sự nghi ngờ. "Nhưng nếu không có 'khai linh', không có 'thăng tiên', thì ý nghĩa của tu luyện là gì? Sức mạnh... để làm gì?" Nàng ngước mắt lên nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy sự băn khoăn. Đối với một tu sĩ, mục tiêu tối thượng luôn là thăng tiên, là đạt đến đỉnh cao của sức mạnh và sự bất tử. Nếu điều đó không còn là mục tiêu, vậy thì con đường tu luyện mà họ đang đi có ý nghĩa gì?

Tần Mặc đặt chén trà xuống, một tiếng động nhỏ nhưng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. "Sức mạnh để bảo vệ bản nguyên, không phải để phá hủy. Để thấu hiểu, không phải để thống trị." Hắn nhìn thẳng vào mắt Tô Lam, ánh mắt đen láy sâu thẳm ẩn chứa sự kiên định không gì lay chuyển được. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Sức mạnh có thể là một con dao hai lưỡi, nó có thể dùng để khai phá, nhưng cũng có thể dùng để cưỡng đoạt. Vấn đề không phải là có sức mạnh hay không, mà là chúng ta dùng sức mạnh đó để làm gì."

Tô Lam không nói gì thêm. Nàng cúi đầu, để mái tóc đen dài rủ xuống che đi biểu cảm trên khuôn mặt. Nhưng Tần Mặc có thể cảm nhận được sự thay đổi trong nàng. Nàng đang suy nghĩ, đang đấu tranh với chính mình, với những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí. Sự bối rối và nội tâm giằng xé của nàng hiện rõ qua từng cử chỉ nhỏ nhặt. Nàng khuấy chén trà thêm vài lần nữa, nhưng không còn là sự hỗn loạn, mà là một sự tìm kiếm, một sự sắp xếp lại những mảnh ghép vỡ vụn trong tâm hồn.

Tần Mặc lặng lẽ quan sát nàng, không thúc ép, không phán xét. Hắn hiểu rằng, sự chuyển đổi trong nhận thức không thể vội vàng. Con đường mà Tần Mặc đang đi là một con đư���ng cô độc, đi ngược lại với cả một thế giới tu luyện. Nhưng hắn tin vào sự lựa chọn của mình, tin vào quyền được là chính mình của vạn vật. Hắc Phong, con sói đen tuyền, nằm dưới chân Tần Mặc, khẽ cựa mình, đôi mắt đỏ rực mở hờ, như thể cũng đang lắng nghe và suy ngẫm cùng chủ nhân. Không khí trong quán trà chìm trong sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua khung cửa sổ và hương trà lan tỏa, như một lời xoa dịu cho những tâm hồn đang tìm kiếm chân lý.

***

Đêm dần buông xuống, trăng tròn vằng vặc treo trên nền trời thăm thẳm, rải ánh bạc xuống khắp vạn vật. Sau cuộc đối thoại đầy suy tư tại quán trà, Tần Mặc và Tô Lam tiếp tục hành trình. Bước chân của họ không còn vội vã, mà trầm tĩnh hơn, như những lữ khách đang tìm kiếm một điều gì đó thiêng liêng. Hắc Phong sải bước uy dũng bên cạnh, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quan sát xung quanh.

Khi đi ngang qua một hồ nước lớn, Tần Mặc bỗng khựng lại. Hắn cảm nhận được một luồng "ý chí tồn tại" yếu ớt, đầy đau đớn đang phát ra từ phía mặt hồ. Đó là một thứ cảm giác đặc biệt, một sự rung động không thể nhầm lẫn mà chỉ riêng hắn mới có thể thấu hiểu. "Đó là... một ý chí đang bị tra tấn," Tần Mặc thì thầm, ánh mắt trầm tư nhìn về phía hồ nước.

Hồ Nguyệt Ảnh hiện ra dưới ánh trăng, một cảnh sắc huyền ảo như trong mơ. Mặt hồ phẳng lặng như gương, phản chiếu vầng trăng rằm vằng vặc, tạo nên một bức tranh thủy mặc sống động. Bên bờ hồ, một ngôi miếu nhỏ cổ kính được xây dựng từ gỗ và đá, ẩn mình giữa những hàng cây cổ thụ, toát lên vẻ thanh tịnh và linh thiêng. Những cây cầu gỗ đơn giản bắc qua các nhánh sông nhỏ dẫn vào hồ, mọi thứ đều hòa mình vào thiên nhiên một cách hoàn hảo. Tiếng nước vỗ nhẹ bờ hồ, tiếng côn trùng đêm rỉ rả, tiếng chim hót nhẹ từ trong rừng và tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo nên một bản giao hưởng của sự yên bình. Mùi nước trong lành, tinh khiết, mùi hoa sen nở trên mặt hồ, mùi cỏ dại ven bờ và mùi đất ẩm hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian thanh khiết và dễ chịu.

Tuy nhiên, sự bình yên ấy lại bị phá vỡ bởi một sự nhiễu động bất thường dưới đáy hồ. Tần Mặc nhíu mày, cảm nhận rõ hơn sự đau đớn và tuyệt vọng đang cuộn trào từ sâu thẳm.

"Một linh thú cá chép! Nó... nó đang làm sao vậy? Có phải đang cố gắng hóa rồng không?" Tô Lam kinh ngạc lên tiếng. Dưới ánh trăng, nàng nhìn thấy một bóng hình khổng lồ đang vật lộn, tạo ra những gợn sóng lớn trên mặt hồ. Nàng là một tu sĩ, hiểu rõ khát vọng hóa rồng của các loài cá chép, và cũng từng chứng kiến nhiều linh thú vì khát vọng thăng thiên mà liều mình.

Tần Mặc lắc đầu, ánh mắt ánh lên vẻ xót xa. "Không, nó đang bị ép buộc. Một ý chí mạnh mẽ nào đó đang cố biến nó thành thứ nó không muốn. Nó chỉ muốn bơi lội tự do... bảo vệ sự thanh tịnh của hồ nước này." Hắn nhìn con cá chép khổng lồ đang vật lộn, từng chiếc vảy vàng óng ánh giờ đây xám xịt, ánh mắt to tròn đầy đau đớn và tuyệt vọng. Nó không muốn thăng thiên, không muốn hóa rồng, nó chỉ muốn được là một con cá chép, tự do bơi lội trong hồ nước yêu dấu của mình.

Và rồi, một luồng ý chí yếu ớt, mang theo sự van nài và khát khao mãnh liệt, truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc. "Cứu... cứu ta... trả lại cho ta dòng chảy... tự do..." Đó là tiếng lòng của Hoàng Kim Ngư, con cá chép vảy vàng khổng lồ. Nó đã bị một loại sức mạnh vô hình nào đó cưỡng ép, vặn vẹo bản chất, cố gắng đẩy nó vào con đường thăng tiên mà nó không hề mong muốn. Sự đau đớn không chỉ nằm ở thể xác, mà còn ở linh hồn, ở cái "vật tính" đang bị bóp méo.

Không chần chừ một khoảnh khắc nào, Tần Mặc lập tức tiến đến bờ hồ. Hắn quỳ xuống, đặt bàn tay thanh tú của mình xuống mặt nước mát lạnh. Hắn nhắm mắt lại, dồn toàn bộ năng lực "thấu hiểu ý chí" vào Hoàng Kim Ngư. Không phải là dùng linh lực cường đại để đàn áp hay cưỡng chế, mà là dùng sự thấu cảm, sự lắng nghe và sự chấp thuận. Hắn truyền đi thông điệp: "Ta hiểu ngươi. Ngươi không cần phải là rồng. Hãy là chính ngươi, Hoàng Kim Ngư của hồ này. Hãy quay về với dòng chảy tự do của ngươi."

Đồng thời, Tần Mặc cũng dùng linh lực của mình để xoa dịu và giúp Hoàng Kim Ngư chống lại loại năng lượng đang cưỡng ép nó. Hắn không chống lại ý chí của kẻ đã cưỡng ép con cá, mà chỉ đơn thuần là củng cố bản chất của Hoàng Kim Ngư, giúp nó tìm lại sức mạnh nội tại để từ chối con đường không phải của mình.

Tô Lam đứng phía sau, đôi mắt phượng mở lớn, quan sát từng cử chỉ của Tần Mặc với sự tò mò và lo lắng. Nàng chưa bao giờ thấy một phương pháp như vậy. Không chiến đấu, không tranh giành, chỉ đơn thuần là thấu hiểu và bảo vệ. Hắc Phong cũng đứng im lặng, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào mặt hồ, như thể nó cũng cảm nhận được sự biến đổi đang diễn ra.

Dần dần, điều kỳ diệu xảy ra. Những chiếc vảy xám xịt của Hoàng Kim Ngư bắt đầu lấy lại màu vàng óng ánh rực rỡ, lấp lánh dưới ánh trăng. Ánh mắt đau đớn của nó dần trở nên thanh tịnh, rồi ánh lên vẻ biết ơn sâu sắc. Sự vật lộn dữ dội trên mặt hồ lắng xuống, thay vào đó là những chuyển động uyển chuyển, nhẹ nhàng.

Hoàng Kim Ngư, giờ đây đã hoàn toàn được giải thoát khỏi sự cưỡng ép, bơi một vòng lớn quanh Tần Mặc, tạo ra những gợn sóng lấp lánh như những lời cảm tạ chân thành nhất. Nó khẽ chạm nhẹ vào bàn tay Tần Mặc, như một lời chào tạm biệt, rồi lặn sâu xuống đáy hồ, trở về với bản nguyên của chính mình – một con cá chép vàng óng ánh, tự do bơi lội, bảo vệ sự thanh tịnh của Hồ Nguyệt Ảnh, không cần phải là rồng, không cần phải thăng tiên. Nó đã tìm thấy sự bình yên trong chính "vật tính" của mình, một sự bình yên mà các tu sĩ đã đánh đổi cả đời để tìm kiếm trong vô vọng.

Tần Mặc đứng dậy, ánh mắt hắn dõi theo nơi Hoàng Kim Ngư biến mất, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Hắn không hề mệt mỏi, mà chỉ cảm thấy mãn nguyện. Tô Lam nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn mặt hồ bình yên, ánh mắt nàng vẫn còn hoài nghi, nhưng sâu thẳm trong đó, một hạt giống tin tưởng đã bắt đầu nảy mầm, về một con đường khác, một con đường của sự cân bằng bản chất, nơi vạn vật có thể được là chính nó, không bị ép buộc phải "cao hơn" hay "vĩ đại hơn" theo định nghĩa của kẻ khác.

Và khi trăng lên cao nhất, soi rõ mặt hồ, Tần Mặc biết rằng, hành trình của hắn sẽ không dừng lại ở đây. Sẽ còn rất nhiều sinh linh, rất nhiều vật thể đang bị cưỡng ép, đang chịu đựng nỗi đau của sự biến chất. Con đường của hắn sẽ còn dài, đầy gian nan và cô độc, nhưng hắn sẽ kiên định đi tiếp, để vạn vật được là chính nó, để "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" chỉ là một lời cảnh báo, chứ không phải là một định mệnh.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free