Vạn vật không lên tiên - Chương 172: Minh Chứng Của Bản Nguyên: Tiếng Thét Thầm Lặng và Sự Vỡ Vụn Niềm Tin
Tô Lam, với dáng người mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của một kiếm khách, bước đi cạnh Tần Mặc, nhưng tâm trí nàng lại không hề ở đây. Những lời nói của Tần Mặc đêm qua cứ vang vọng mãi trong đầu nàng, như một ma chú không thể nào gột rửa. ‘Quyền được là chính nó’... ‘chân lý của bản nguyên’... ‘lẽ tự nhiên mà các tu sĩ đã tự áp đặt lên vạn vật’.
Nàng nhớ lại những giáo điều mà Thanh Vân Tông đã khắc sâu vào tâm hồn nàng từ khi còn là một đứa trẻ: "Sức mạnh là mục tiêu tối thượng. Thăng tiên là chân lý vĩnh hằng. Vạn vật sinh ra đều có linh tính, có thể tu luyện, có thể tiến hóa, có thể trở thành trợ lực cho con đường vô thượng." Nàng đã từng tin tưởng tuyệt đối vào điều đó, đã dành cả đời để truy cầu điều đó. Nhưng những gì Tần Mặc đã làm, đã nói, những gì nàng tận mắt chứng kiến từ thanh binh khí cổ xưa đến Hoàng Kim Ngư, lại khiến toàn bộ niềm tin của nàng lung lay dữ dội. Chẳng lẽ... tất cả đều sai? Chẳng lẽ chúng ta đã cưỡng ép vạn vật suốt bấy lâu nay, nhân danh sự "thăng tiến"?
Tô Lam cảm thấy một sự nặng trĩu trong lòng, một sự giằng xé giữa lòng trung thành với tông môn và lương tâm đang trỗi dậy mạnh mẽ. Nàng hít một hơi thật sâu, tiếng thở dài nhẹ thoát ra, gần như bị tiếng ồn ào của đường phố nuốt chửng. Nàng quay sang Tần Mặc, ánh mắt đăm chiêu, gần như lầm bầm, như thể đang tự hỏi chính mình hơn là hỏi hắn.
"Nếu... nếu ai cũng lựa chọn 'là chính nó' như ngươi nói," Tô Lam bắt đầu, giọng nàng nhỏ dần, "vậy thì Huyền Vực này sẽ ra sao? Sẽ không còn tu sĩ, không còn pháp bảo mạnh mẽ, không còn... sức mạnh sao? Sẽ không có tiến bộ, chỉ có sự đình trệ, sự an phận tầm thường hay sao?" Nàng cố gắng hình dung ra một thế giới như vậy, nhưng tâm trí nàng chỉ toàn là sự hỗn loạn, trống rỗng và yếu đuối.
Tần Mặc không lập tức trả lời. Hắn vẫn nhìn về phía trước, ánh mắt xa xăm, như thể đã nhìn thấy một tương lai nào đó mà Tô Lam chưa thể hình dung được. Hắn để gió mang theo những bụi bặm của đường đi lướt qua khuôn mặt mình, không chút bận tâm.
"Sức mạnh không phải là tất cả, Tô Lam," hắn cuối cùng cũng cất tiếng, giọng vẫn trầm ấm và bình thản, nhưng ẩn chứa một triết lý sâu xa. "Và 'là chính nó' không có nghĩa là yếu đuối, hay đình trệ. Chỉ là, mỗi vật sẽ tự tìm thấy giá trị và con đường của mình, không bị ép buộc phải biến chất để đạt được một mục tiêu không phải của mình. Một ngọn núi vẫn hùng vĩ khi nó đứng yên, một dòng sông vẫn chảy xiết khi nó tuân theo địa hình. Một thanh kiếm vẫn sắc bén khi nó được dùng đúng mục đích của nó, không cần phải trở thành 'thần binh' vô tri. Một con cá vẫn tự do và đẹp đẽ khi nó bơi lội trong hồ nước yêu dấu của mình, không cần phải 'hóa rồng' để được công nhận."
Hắn khẽ quay đầu lại, đôi mắt đen láy nhìn nàng, ánh lên một tia hy vọng mờ ảo. "Huyền Vực có lẽ sẽ khác đi... khác rất nhiều so với những gì ngươi biết. Nhưng có thể nó sẽ trở nên cân bằng hơn, chân thật hơn, và bền vững hơn... một thế giới mà 'ý chí tồn tại' của vạn vật được tôn trọng, nơi mà sự sống được là chính nó, không bị biến dạng bởi khát vọng vô độ của kẻ khác."
Tần Mặc không nói thêm nữa. Hắn để lại một khoảng lặng, để những lời nói của mình trôi nổi trong không khí, lắng đọng vào tâm hồn đang hỗn loạn của Tô Lam. Hắn không ép buộc nàng phải tin, chỉ đơn thuần là gieo vào nàng một hạt giống tư tưởng, một góc nhìn khác về thế giới.
Tô Lam, ánh mắt đăm chiêu, nhìn xuống đất, bước chân của nàng dường như nặng nề hơn. "Cân bằng hơn..." Từ ngữ đó vang vọng trong tâm trí nàng, đối lập hoàn toàn với khái niệm "thăng tiến" mù quáng mà nàng từng được dạy dỗ. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi xanh biếc hiện ra mờ ảo. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng nàng – đó là sự hoài nghi, nhưng cũng là một tia hy vọng mỏng manh về một con đường khác, một con đường mà nàng chưa từng nghĩ đến, một con đường có thể dẫn đến sự bình yên thực sự cho Huyền Vực, thay vì chỉ là sự truy cầu quyền lực vô tận. Nàng biết, hành trình này, và những lời nói của Tần Mặc, sẽ thay đổi cuộc đời nàng mãi mãi.
***
Sáng hôm sau, ánh bình minh vàng rực rỡ đổ dài trên Đường Cổ Đạo Thương Gia, nhuộm hồng những đám bụi tung bay theo mỗi bước chân của lữ khách và xe ngựa. Con đường gập ghềnh, lát đá dăm, hằn sâu dấu vết của thời gian và vô số cuộc hành trình, trải dài như một dải lụa cũ kỹ xuyên qua những cánh rừng xanh thẳm và đồng cỏ mênh mông. Tần Mặc và Tô Lam tiếp tục cuộc hành trình, bóng họ đổ dài trên mặt đất. Không khí sáng sớm trong lành, nhưng đã sớm bị thay thế bởi mùi bụi đất, mùi mồ hôi của người lữ hành, và cả mùi da thuộc từ những gánh hàng hóa nặng trĩu. Tiếng bánh xe lộc cộc, tiếng ngựa hí vang vọng, tiếng rao hàng xen lẫn tiếng nói chuyện ồn ào của những thương nhân, thợ săn, và tu sĩ qua lại, tạo nên một bản hòa tấu tấp nập của cuộc sống.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền mượt mà, chạy trước họ vài bước, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét qua những lùm cây ven đường. Y thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về phía Tần Mặc, như muốn xác nhận sự hiện diện của chủ nhân, rồi lại tiếp tục đánh hơi, dò xét từng dấu vết nhỏ trên mặt đất. Sự hiện diện của nó mang đến một cảm giác an toàn vững chắc giữa chốn hỗn tạp này.
Tô Lam bước đi như người mộng du. Dù thân xác nàng đang di chuyển trên con đường quen thuộc, tâm trí nàng vẫn còn mắc kẹt trong mớ bòng bong của những tư tưởng đối lập. Mắt nàng nhìn những gánh hàng hóa chất cao, những con người vội vã, những tu sĩ khoác áo choàng đủ màu sắc, nhưng tất cả chỉ như những hình ảnh mờ nhạt lướt qua. Nàng tự hỏi, liệu những gánh hàng này, những con người này, hay những linh vật mà các tu sĩ mang theo, có đang thực sự "là chính nó" hay không? Hay chúng cũng đang bị đẩy vào một con đường mà chúng không hề mong muốn, bị biến dạng bởi khát vọng thăng tiến của kẻ khác?
Tư tưởng của Tần Mặc, rằng "mỗi thứ đều có con đường của nó, sự cưỡng ép chỉ mang lại sự phản kháng," cứ lặp đi lặp lại trong đầu nàng. Nó như một thanh kiếm sắc bén, cắt đứt từng sợi dây niềm tin đã ràng buộc nàng bấy lâu nay. "Liệu những gì ta được dạy bấy lâu nay... có thực sự đúng?" Nàng thì thầm, giọng nói gần như bị gió cuốn đi, chỉ đủ để chính nàng nghe thấy. Sự hoài nghi lớn dần, không còn là những hạt giống mỏng manh mà đã trở thành một cái cây non đang đâm chồi, xé toạc lớp vỏ cứng của giáo điều.
Tần Mặc bước đi bên cạnh nàng, vẫn dáng vẻ điềm tĩnh thường thấy. Hắn không nói gì, chỉ thỉnh thoảng khẽ liếc nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm triết lý. Hắn hiểu sự giằng xé trong lòng Tô Lam, và hắn biết rằng đây là một quá trình không thể vội vã. Thay vì ép buộc, hắn chỉ đơn thuần gieo những hạt giống, và giờ đây, những hạt giống ấy đang nảy mầm trong tâm hồn nàng. Hắn để cho nàng tự mình chiêm nghiệm, tự mình tìm kiếm câu trả lời.
Một đoàn xe ngựa chở đầy gỗ lim quý hiếm lướt qua, tạo nên một tiếng ồn ào inh tai và một đám bụi lớn. Tô Lam ho nhẹ, dùng tay che miệng, nhưng ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi Tần Mặc. Nàng cảm nhận được sự bình yên lạ thường toát ra từ hắn, một sự bình yên không phải do thờ ơ, mà là do sự thấu hiểu sâu sắc vạn vật.
"Sự cưỡng ép chỉ mang lại sự phản kháng..." Nàng lại lẩm bẩm, như thể đang thử nghiệm hương vị của những lời đó. Chúng không còn xa lạ nữa, mà đã bắt đầu trở thành một phần của suy nghĩ nàng. Nàng bắt đầu nhìn thế giới xung quanh bằng một con mắt khác, không còn là con mắt của một tu sĩ truy cầu sức mạnh, mà là con mắt của một người đang học cách lắng nghe "ý chí tồn tại" thầm lặng của vạn vật. Nàng nhận ra, hành trình này không chỉ là đi tới một địa điểm, mà còn là một cuộc khám phá nội tâm, một cuộc lật đổ những giáo điều đã cũ nát.
***
Đến giữa trưa, họ đặt chân tới Thị Trấn Biên Thùy, một khu định cư bán hoang dã nằm giữa những dãy núi đá và rừng sâu. Thị trấn được bao bọc bởi một bức tường rào thô sơ làm từ gỗ và đá, như một pháo đài nhỏ chống chọi với sự khắc nghiệt của thiên nhiên và những mối nguy hiểm ẩn mình. Bên trong, những ngôi nhà gỗ, tường đá san sát nhau, lợp mái rơm hoặc ngói cũ kỹ. Khói bếp bay lên từ những ống khói, hòa vào không khí mùi gỗ ẩm, mùi da thú mới lột và cả mùi mồ hôi đặc trưng của những người lao động.
Khu chợ nhỏ của thị trấn tấp nập, ồn ào. Tiếng chó sủa vang vọng từ những con hẻm, tiếng người nói chuyện, mặc cả, tiếng rao hàng của các thương nhân xen lẫn tiếng súng săn vang lên từ xa, tạo nên một bức tranh sống động nhưng cũng đầy hoang dã. Đây là nơi tụ tập của các thợ săn linh thú, lính đánh thuê và cả những tu sĩ lang thang, tất cả đều tìm kiếm cơ hội hoặc vật phẩm quý hiếm.
Trong một góc chợ, không khí trở nên căng thẳng một cách lạ thường. Một đám đông tu sĩ đang tụ tập, ánh mắt đầy tò mò và cả sự ngưỡng mộ, hướng về một thanh niên tuấn tú, khí chất hăng hái. Đó là Lâm Phong, mặc đồng phục tông môn màu xanh lục quen thuộc. Hắn đứng giữa vòng vây, tay cầm một thanh kiếm mới tinh, chưa được mài sắc, Kiếm Linh Sơ Khai. Khuôn mặt hắn tràn đầy tự tin và một chút kiêu ngạo, ánh mắt rực sáng bởi khát vọng chinh phục.
"Ngươi là kiếm, số mệnh của ngươi là phải sắc bén, phải trở thành thần binh!" Lâm Phong tuyên bố hùng hồn, giọng hắn vang vọng khắp một góc chợ, thu hút thêm nhiều ánh mắt hiếu kỳ. Hắn bắt đầu thi triển linh lực, từng luồng khí màu xanh lục đậm đặc tuôn trào từ lòng bàn tay, bao trùm lấy thanh kiếm. "Chịu đựng đi, đây là con đường thăng hoa của ngươi!"
Linh lực của hắn mạnh mẽ, thô bạo, không chút dịu dàng, như muốn cưỡng ép ý chí của thanh kiếm. Kiếm Linh Sơ Khai bắt đầu rung lên bần bật, một âm thanh trong trẻo nhưng đầy đau đớn vang vọng trong không khí, như tiếng kêu thét thầm lặng của một sinh linh đang bị xiềng xích. Thanh kiếm cố gắng vặn vẹo, cố gắng thoát khỏi sự khống chế của linh lực, nhưng vô vọng. Những đường vân trên thân kiếm bắt đầu phát sáng yếu ớt, rồi lại vụt tắt, như một trái tim đang cố gắng đập nhưng bị bóp nghẹt.
Tô Lam, vừa đi ngang qua, chợt dừng bước. Đôi mắt phượng của nàng nheo lại, ánh lên sự cảnh giác và một tia ngờ vực. Nàng đã từng chứng kiến cảnh tượng tương tự, nhưng chưa bao giờ được nhìn kỹ đến vậy. Sự thô bạo trong cách Lâm Phong "khai linh" khiến nàng cảm thấy khó chịu. Nàng quay sang nhìn Tần Mặc, người vẫn đứng im lặng bên cạnh, đôi mắt đen láy của hắn đang nhìn chằm chằm vào thanh kiếm, như thể đang lắng nghe một điều gì đó mà chỉ mình hắn có thể cảm nhận.
Quả nhiên, Tần Mặc đã nghe thấy. Hắn nghe thấy "ý chí tồn tại" của Kiếm Linh Sơ Khai, một ý chí trong trẻo, non nớt nhưng kiên cường. "Không... không phải... ta chỉ muốn... trong trẻo... chém ra... vết cắt của ta..." Tiếng nói không thành lời đó vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, đầy sự sợ hãi và phản kháng. Thanh kiếm không muốn trở thành một thứ "thần binh" vô tri, nó chỉ muốn được là một thanh kiếm, một thanh kiếm có thể chém ra những vết cắt của riêng nó, mang theo bản chất thuần túy của kim loại và sự tinh xảo của người thợ rèn. Khát vọng của nó không phải là "thăng tiên," mà là "hoàn thiện bản chất."
Lâm Phong càng lúc càng tăng cường linh lực, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hắn không hiểu tại sao thanh kiếm này lại ngoan cố đến vậy. Những binh khí khác, dưới sự cưỡng ép của hắn, đều nhanh chóng khuất phục và "thức tỉnh linh tính," trở thành những pháp bảo mạnh mẽ. Nhưng thanh kiếm này, nó đang chống cự. Nó không chỉ chống cự, mà còn dường như đang "rên rỉ," một âm thanh chỉ có những tu sĩ có tâm hồn nhạy bén như Tần Mặc mới có thể cảm nhận được.
Đám đông tu sĩ xung quanh bắt đầu xì xào. Một số người tỏ ra thất vọng, một số khác thì kinh ngạc. "Kỳ lạ, Kiếm Linh Sơ Khai này sao lại cứng đầu đến vậy?" một tu sĩ trẻ hỏi. "Chắc là chưa đủ linh lực," một tu sĩ già hơn đáp, nhưng ánh mắt ông ta cũng lộ vẻ bối rối. Tô Lam lắng nghe những lời bàn tán đó, và trong lòng nàng, một cảm giác quen thuộc dấy lên. Đây không phải là sự cứng đầu, đây là sự phản kháng. Giống như Binh Khí Cổ Xưa, giống như Hoàng Kim Ngư. Những vật thể này, khi đối diện với sự cưỡng ép, đều lựa chọn "là chính nó."
***
Lâm Phong gầm nhẹ một tiếng, khuôn mặt vặn vẹo vì tức giận và kiên quyết. Hắn không thể để thất bại trước mặt bao nhiêu người. Hắn dồn toàn bộ linh lực vào thanh kiếm, khiến nó phát ra một ánh sáng chói lòa, nhưng đó không phải là ánh sáng của sự khai linh thành công, mà là ánh sáng của sự bùng nổ, của sự phản kháng đến cực hạn.
"Ngươi... ngươi phải khuất phục!" Lâm Phong quát lớn, hai tay run rẩy cố gắng giữ chặt thanh kiếm.
Nhưng hắn đã lầm. Thanh Kiếm Linh Sơ Khai, sau một hồi chống cự dữ dội, không những không bị "khai linh" mà linh lực ẩn chứa bên trong nó còn đột ngột phản phệ. Một luồng chấn động mạnh mẽ, mang theo ý chí kiên cường của kim loại và sự trong trẻo của bản nguyên, đột ngột bùng phát, đánh thẳng vào Lâm Phong. Hắn không kịp đề phòng, bị chấn động bật ngược vài bước, khuôn mặt tái mét, linh khí trong cơ thể hơi hỗn loạn. Hắn ôm ngực, ho khan vài tiếng, ánh mắt đầy kinh ngạc và hoảng hốt.
"Không thể nào! Tại sao ngươi lại không khuất phục?!" Lâm Phong tức giận gào lên, nhưng giọng hắn đã không còn vẻ tự tin ban đầu, thay vào đó là sự bối rối và cả một chút sợ hãi. Hắn nhìn thanh kiếm rơi khỏi tay mình, tiếp đất bằng một tiếng "leng keng" trong trẻo nhưng đầy buồn bã. Thanh kiếm nằm đó, ánh sáng mờ nhạt dần, như một sinh linh vừa trải qua một trận chiến cam go, kiệt sức nhưng vẫn kiên cường giữ vững bản chất của mình. Nó đã chiến thắng.
Đám đông tu sĩ xung quanh xì xào to hơn. Tiếng bàn tán vang lên như ong vỡ tổ, thể hiện sự bất ngờ, thất vọng và cả sự bực tức. "Lâm Phong sư huynh... lại thất bại sao?" một tu sĩ trẻ thốt lên. "Chưa từng thấy binh khí nào cứng đầu đến vậy!" một người khác bổ sung. Sự thất bại của Lâm Phong không chỉ là một sự kiện cá nhân, mà nó còn thách thức niềm tin vững chắc của họ vào phương pháp "khai linh" và con đường "thăng tiên" mà họ vẫn theo đuổi. Rõ ràng, một điều gì đó đang thay đổi trong Huyền Vực này.
Tô Lam, với đôi mắt mở to, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Nàng không còn chút nghi ngờ nào nữa. Cảnh tượng này, hoàn toàn trùng khớp với những gì Tần Mặc đã nói, và những gì nàng đã trải nghiệm. Thanh kiếm này, nó đang phản kháng. Nó không muốn bị ép buộc phải trở thành thứ mà nó không phải.
"Nó... nó đang phản kháng..." Tô Lam thì thầm, giọng nàng run nhẹ, chứa đựng cả sự kinh ngạc lẫn một nỗi đau thấu cảm. "Giống như Hoàng Kim Ngư... và Binh Khí Cổ Xưa..." Lời nói của Tần Mặc, những ví dụ hắn đưa ra, giờ đây hiện rõ ràng trước mắt nàng. Không phải chỉ có những vật thể cổ xưa hay linh vật đặc biệt mới có "ý chí tồn tại" kiên cường, mà ngay cả một thanh kiếm sơ khai cũng có thể từ chối con đường "thăng tiến" cưỡng ép.
Nàng quay đầu nhìn Tần Mặc, ánh mắt phức tạp. Không còn sự bối rối hay nghi ngờ về động cơ của hắn, mà là sự tìm kiếm một câu trả lời, một sự xác nhận. Tần Mặc vẫn đứng đó, bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hắn chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ thấu hiểu, như muốn nói: "Ta đã nói rồi mà."
Khoảnh khắc đó, một bức tường vô hình trong tâm trí Tô Lam sụp đổ. Những giáo điều cứng nhắc, những lời dạy dỗ đã ăn sâu vào nàng từ thuở ấu thơ, giờ đây đã tan vỡ như những mảnh kính vỡ vụn. Nàng nhận ra rằng, con đường mà nàng và tông môn đã đi bấy lâu nay, có lẽ không phải là chân lý. Mà có thể, nó chính là nguồn cơn của sự mất cân bằng trong Huyền Vực.
***
Rời khỏi Thị Trấn Biên Thùy, Đường Cổ Đạo lại hiện ra trước mắt, trải dài miên man dưới ánh nắng chiều vàng vọt. Mặt trời bắt đầu ngả về tây, nhuộm cả bầu trời một màu cam rực rỡ, hắt những bóng dài lên con đường đất. Không khí đã bớt ồn ào hơn, chỉ còn lại tiếng gió rì rào lướt qua những tán cây và tiếng bước chân đều đặn của Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong. Mùi bụi đường và cỏ khô quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm mộc mạc, bình dị.
Tô Lam đi bên cạnh Tần Mặc, tâm trạng nàng nặng trĩu. Cảnh tượng vừa rồi ở thị trấn, thất bại của Lâm Phong, tiếng kêu thầm lặng của Kiếm Linh Sơ Khai, tất cả đã giáng một đòn mạnh mẽ vào niềm tin tưởng của nàng. Nàng không còn là Tô Lam của Thanh Vân Tông nữa, người mà mọi niềm tin đều xoay quanh sự "thăng tiến" và "thăng tiên" vô độ. Nàng đã là một Tô Lam khác, một người đang đứng trước ngưỡng cửa của một chân lý hoàn toàn mới.
Nàng liên tục liên hệ những gì mình vừa chứng kiến với những lời Tần Mặc đã nói. "Sự cưỡng ép chỉ mang lại sự phản kháng." "Mỗi vật sẽ tự tìm thấy giá trị và con đường của mình, không bị ép buộc phải biến chất." Những lời này, không còn là những câu nói triết lý xa vời, mà đã trở thành những sự thật hiển nhiên, những minh chứng sống động. Nàng nhận ra một sự thật đau lòng: có lẽ không phải mọi "khai linh" đều là sự thăng hoa. Có lẽ, trong nhiều trường hợp, đó chỉ là sự bóp méo, sự biến dạng bản chất của vạn vật, nhân danh một khát vọng ích kỷ của con người.
Ánh mắt nàng nhìn Tần Mặc không còn sự bối rối, mà thay vào đó là sự tìm kiếm, sự khao khát được thấu hiểu. Nàng cảm thấy như mình đang đứng trên một ngã ba đường, một bên là con đường cũ kỹ, quen thuộc nhưng đầy rẫy sự dối trá và cưỡng ép, một bên là con đường mới mẻ, đầy rẫy sự không chắc chắn nhưng lại hứa hẹn một sự chân thật, một sự bình yên.
Nàng dừng bước, quay hẳn người lại nhìn Tần Mặc. Ánh nắng chiều vàng vọt hắt lên khuôn mặt nàng, làm nổi bật vẻ suy tư và kiên quyết. "Tần Mặc..." Giọng nàng trầm xuống, vang lên như một tiếng thở dài nặng nề, nhưng lại chứa đựng một sức nặng của sự chất vấn, không chỉ với hắn, mà với cả một thế giới quan đã sụp đổ trong nàng. "Có phải... có phải chúng ta đã sai rồi không? Con đường mà tông môn dạy dỗ... liệu có phải chỉ là sự cưỡng ép?"
Tần Mặc cũng dừng lại. Hắn không nhìn nàng trực diện, mà nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mặt trời đang dần chìm xuống, để lại những vệt màu rực rỡ trên nền trời. Ánh mắt hắn tĩnh lặng, sâu thẳm, như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử của Huyền Vực.
"Đường đi là do mỗi người tự chọn, Tô Lam," hắn cất tiếng, giọng vẫn trầm ấm và bình thản, nhưng mỗi từ ngữ đều vang vọng như một lời sấm truyền. "Nhưng chân lý... luôn nằm ở bản nguyên." Hắn không phán xét, không ép buộc. Hắn chỉ đơn thuần đưa ra một lựa chọn, một con đường tư tưởng. Hắn đang trao cho nàng quyền được tự mình tìm kiếm, tự mình quyết định.
Tô Lam nhìn hắn, nhìn vào đôi mắt đen láy đầy thấu hiểu. Trong khoảnh khắc đó, nàng cảm thấy một tia sáng le lói trong tâm hồn mình, một tia hy vọng mỏng manh về một tương lai khác, một Huyền Vực khác. Nàng không còn sợ hãi sự hoài nghi nữa, mà nàng bắt đầu khao khát nó, khao khát được tìm thấy sự thật đằng sau những giáo điều.
Tần Mặc khẽ gật đầu, như một lời động viên thầm lặng, rồi tiếp tục bước đi trên con đường nắng chiều. Bóng hắn đổ dài, vững chãi. Tô Lam nhìn theo, rồi cũng khẽ thở dài, bước chân nàng đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều so với lúc ban sáng. Nàng theo sau Tần Mặc, bóng nàng cũng hòa vào bóng hắn, đổ dài trên con đường đất. Dù con đường phía trước vẫn còn xa xôi và đầy rẫy những thử thách, nhưng trong lòng nàng, một hạt giống mới đã nảy mầm – hạt giống của sự thật, của bản nguyên, và của một cuộc đời không còn bị ràng buộc bởi những khát vọng vô độ. Nàng biết, hành trình này, cùng với Tần Mặc, sẽ là con đường dẫn nàng đến một chân lý vĩ đại hơn, một sự cân bằng thực sự cho Huyền Vực.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.