Vạn vật không lên tiên - Chương 173: Ám Ảnh Vô Tính: Khởi Đầu Của Một Cuộc Săn Tìm Thầm Lặng
Ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng, xua đi màn sương mỏng còn vương trên Đường Cổ Đạo Thương Gia. Con đường đất rộng, trải dài như một dải lụa nâu vàng uốn lượn giữa những đồi cây thấp, đã bắt đầu rộn ràng tiếng chân ngựa, tiếng bánh xe lạch cạch và những lời rao hàng lanh lảnh từ xa. Mùi bụi đường khô khốc hòa lẫn với hơi ẩm của đất sau một đêm sương, quyện cùng mùi mồ hôi, da thuộc từ những gánh hàng đang rục rịch khởi hành, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống thường nhật. Những vệt nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua tán lá, hắt xuống con đường, chiếu sáng những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí, như vô vàn tinh linh nhỏ bé đang vẫy chào ngày mới.
Nơi một khúc quanh vắng vẻ hơn, gần bìa rừng, Tần Mặc đang chỉnh lại dây cương cho Hắc Phong. Con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đôi mắt đỏ rực, khẽ gầm nhẹ một tiếng, khí thế uy dũng nhưng lại ẩn chứa sự bình thản khi ở bên cạnh Tần Mặc. Hắn khoác lên mình bộ y phục vải thô quen thuộc, giản dị đến mức hòa lẫn vào màu đất đá. Khuôn mặt thanh tú của hắn không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, nhưng đôi mắt đen láy lại ánh lên vẻ sâu thẳm, thấu hiểu, dường như có thể nhìn xuyên thấu mọi vạn vật. Hắc Phong, sau một cái vẫy đuôi nhẹ, đã cúi đầu xuống, lưng nó cong lại, tạo thành một chỗ ngồi vững chãi. Tần Mặc lướt nhẹ tay trên bộ lông mềm mượt của nó, rồi nhẹ nhàng leo lên.
Tô Lam đứng cách đó vài bước, bóng nàng đổ dài trên mặt đất ẩm ướt. Nàng vẫn mặc bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt, nhưng vẻ thanh thoát thường ngày giờ đây lại nhuốm màu ưu tư. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng không còn sự kiên định thường thấy, mà thay vào đó là một vẻ bối rối, hoài nghi sâu sắc. Suốt đêm qua, những lời Tần Mặc nói, cảnh Hoàng Kim Ngư tự nguyện trở về bản nguyên, và đặc biệt là tiếng thét thầm lặng của Kiếm Linh Sơ Khai dưới sự cưỡng ép của Lâm Phong, tất cả đã quẩn quanh trong tâm trí nàng, không ngừng chất vấn mọi niềm tin mà nàng từng nắm giữ. Nàng cảm thấy một sự trống rỗng lạ lùng, như thể một phần thế giới quan của mình vừa sụp đổ, để lại một khoảng không chơi vơi. Cảm giác cô đơn bỗng chốc ập đến, bao trùm lấy nàng khi nàng nhận ra mình đang đứng trước một ngã rẽ lớn, mà không một ai trong Thanh Vân Tông có thể cùng nàng bước đi.
Tần Mặc quay đầu lại, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt nàng. Một nụ cười nhẹ, rất khẽ, nhưng lại ấm áp và đầy thấu hiểu, hiện lên trên môi hắn. "Sự thật... luôn chờ kẻ dũng cảm kiếm tìm, Tô Lam." Giọng hắn trầm ấm, không chút vội vã, nhưng lại vang vọng như một lời gợi mở, một mệnh lệnh vô hình. "Và đôi khi, con đường kiếm tìm ấy... phải đi một mình." Hắn không nói thêm, không khuyên nhủ hay thúc giục. Hắn chỉ trao cho nàng sự lựa chọn, quyền tự quyết định vận mệnh và chân lý của chính mình. Sự bình thản trong ánh mắt hắn như một lời khẳng định về con đường mà hắn đang đi, một con đường không cần sự phán xét hay công nhận từ thế giới bên ngoài.
Tô Lam chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nặng trĩu. Nàng không thể nói nên lời. Cổ họng nàng khô khốc, như có một tảng đá đè nặng. Những câu hỏi, những thắc mắc dâng trào trong lòng, nhưng lại không thể cất thành tiếng. Nàng chỉ có thể nhìn hắn, cố gắng ghi nhớ từng nét trên khuôn mặt trầm tĩnh ấy, từng ánh sáng trong đôi mắt sâu thẳm ấy, như thể đang khắc ghi một ấn ký vào tận sâu trong linh hồn mình. Nàng nhận ra, dù Tần Mặc không dùng những lời hùng hồn hay những phép tắc cao siêu, nhưng mỗi lời hắn nói, mỗi hành động hắn làm, đều mang một sức nặng không thể chối cãi, lay chuyển tận gốc rễ những gì nàng từng tin.
Hắc Phong khẽ gầm một tiếng nhỏ, như một lời chào từ biệt. Tần Mặc nhẹ nhàng thúc ngựa, con sói khổng lồ bắt đầu cất bước, những bước chân vững chãi trên Đường Cổ Đạo. Bóng dáng hắn và Hắc Phong dần nhỏ lại, hòa vào dòng người và cảnh vật đang rộn ràng phía xa. Tô Lam vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng điêu khắc tinh xảo, dõi theo cho đến khi không còn nhìn thấy dù chỉ là một chấm nhỏ. Gió nhẹ thổi qua, làm lay động vạt áo lam của nàng, mang theo mùi bụi đường và sự cô đơn.
Trong khoảnh khắc ấy, Tô Lam cảm thấy mình lạc lõng giữa một thế giới rộng lớn. Niềm tin vào Thanh Vân Tông, vào con đường thăng tiên mà nàng đã theo đuổi từ thuở ấu thơ, giờ đây tan vỡ như những mảnh thủy tinh sắc nhọn, cứa vào tâm hồn nàng. Nhưng bên cạnh nỗi đau và sự trống rỗng, một hạt giống lạ lùng cũng bắt đầu nảy mầm – hạt giống của sự thật, của bản nguyên, và của một cuộc đời không còn bị ràng buộc bởi những khát vọng vô độ. Nàng biết, hành trình này, không còn có Tần Mặc đồng hành trực tiếp, sẽ là con đường dẫn nàng đến một chân lý vĩ đại hơn, một sự cân bằng thực sự cho Huyền Vực, mà nàng phải tự mình khám phá.
Hít một hơi thật sâu, Tô Lam quay lưng lại, ánh mắt nàng giờ đây không còn sự bối rối mà thay vào đó là một sự quyết tâm thầm lặng. Nàng không biết con đường phía trước sẽ dẫn nàng về đâu, hay liệu nàng có thể tìm thấy lời giải đáp cho những câu hỏi đang giày vò tâm trí hay không. Nhưng nàng biết một điều: nàng không thể quay lại con đường cũ nữa. Bước chân nàng, dù vẫn còn nặng trĩu, nhưng đã hướng về một mục tiêu mới mẻ, bí ẩn – Vô Tính Thành và những chân lý mà nó nắm giữ.
***
Chiều tà, những vệt nắng cuối cùng yếu ớt buông mình xuống đỉnh Tháp Mật Đàm, tạo nên một vầng sáng lung linh bao quanh đỉnh tháp đá cổ kính. Tháp Mật Đàm, một công trình kiến trúc ít được biết đến trong Thanh Vân Tông, nằm khuất mình trong một góc vắng vẻ, ít người qua lại, nơi những hàng cây cổ thụ vươn mình che khuất tầm nhìn, chỉ để lộ ra một phần mái ngói rêu phong và những phiến đá xám xịt. Không giống như những kiến trúc hùng vĩ khác của tông môn, Tháp Mật Đàm mang một vẻ kín đáo, trầm mặc, với những ô cửa sổ nhỏ hẹp được che chắn kỹ lưỡng và một trận pháp vô hình bao phủ, khiến không khí xung quanh luôn tĩnh lặng một cách lạ thường. Thỉnh thoảng, tiếng gió lùa qua khe cửa sổ cũ kỹ, tạo nên những âm thanh vi vút như lời thì thầm của quá khứ. Mùi gỗ mục, hương trầm nhẹ và một chút ẩm mốc từ những phiến đá đã ăn sâu vào không khí, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, bí ẩn.
Tô Lam, với bước chân nhẹ nhàng và vẻ mặt đăm chiêu, đã tìm đến một tảng đá bằng phẳng dưới bóng một cây tùng cổ thụ gần Tháp Mật Đàm. Nàng không quay về phòng tu luyện hay nơi ở quen thuộc của mình. Kể từ khi Tần Mặc rời đi vào sáng sớm, tâm trí nàng vẫn không ngừng quay cuồng với những suy nghĩ, những hình ảnh, những lời nói đã làm lung lay tận gốc rễ niềm tin của nàng. Nàng cần một không gian riêng, một nơi đủ tĩnh lặng để đối diện với chính mình, để sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm hồn.
Nàng khẽ ngồi xuống tảng đá, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của bề mặt đá truyền qua lớp y phục mỏng. Gió chiều lướt qua mái tóc đen dài của nàng, mang theo hơi sương lạnh ngắt. Nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng rút thanh kiếm cổ đeo bên hông. Ánh kiếm sáng loáng phản chiếu ánh mắt nàng, một ánh mắt đầy bối rối, đầy nghi vấn. Thanh kiếm, biểu tượng của ý chí kiên định và con đường tu luyện mà nàng đã lựa chọn, giờ đây trong tay nàng lại trở nên xa lạ.
"Thăng tiên... là thoát ly hay là hủy diệt?" Nàng thầm thì, giọng nói nhỏ đến mức chỉ có bản thân nàng nghe thấy, như một tiếng thở dài từ sâu thẳm tâm can. Câu hỏi ấy, mà Tần Mặc đã gieo vào lòng nàng, giờ đây trở thành một ám ảnh, một lưỡi dao sắc bén cắt đứt mọi sợi dây ràng buộc nàng với giáo điều cũ. Nàng nhớ lại cảnh Hoàng Kim Ngư, sau khi được Tần Mặc "giải thoát," đã bơi lội tự do trong làn nước, không còn khao khát hóa rồng, mà chỉ đơn thuần là một con cá vàng sống đúng với bản nguyên của mình. Sự bình yên và tự tại của nó đã khắc sâu vào tâm trí nàng, đối lập hoàn toàn với sự gượng ép, đau đớn của Kiếm Linh Sơ Khai khi Lâm Phong cố gắng "khai linh" nó.
"Con đường mà tông môn dạy dỗ... liệu có phải chỉ là sự cưỡng ép?" Nàng lặp lại câu hỏi mà nàng đã chất vấn Tần Mặc vào buổi chiều hôm qua. Nàng từng tin tưởng tuyệt đối vào Thanh Vân Tông, vào các trưởng lão, vào con đường thăng tiên vĩ đại mà họ đã vạch ra. Nhưng giờ đây, những gì nàng chứng kiến đã phá vỡ bức màn ảo ảnh ấy. Nàng bắt đầu nhìn thấy sự tham lam ẩn giấu sau khát vọng "thăng tiến," sự ích kỷ đằng sau danh nghĩa "khai linh." Không phải mọi sự "tiến hóa" đều là tốt đẹp, không phải mọi sự "thăng hoa" đều là tự nguyện. Có lẽ, trong nhiều trường hợp, đó chỉ là sự bóp méo, sự biến dạng bản chất của vạn vật, nhân danh một khát vọng ích kỷ của con người.
Nàng khẽ chạm tay vào chuôi kiếm, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua da thịt. Thanh kiếm này, cùng với nàng, đã trải qua vô vàn trận chiến, đã cùng nàng thăng tiến trên con đường tu luyện. Nhưng liệu nó có thực sự "muốn" thăng tiến, hay chỉ là bị nàng, bị ý chí của con người, cưỡng ép vào con đường ấy? Nàng bỗng cảm thấy một sự tội lỗi dâng lên. Nàng đã từng nghĩ rằng mình đang giúp đỡ vạn vật, đang dẫn dắt chúng đến một cảnh giới cao hơn. Nhưng nếu sự "giúp đỡ" ấy lại là sự cưỡng bức, sự phá hủy bản nguyên, thì nàng đã phạm phải tội lỗi tày trời.
"Tần Mặc... hắn rốt cuộc là ai? Và Vô Tính Thành... là nơi nào?" Đây là những câu hỏi lớn nhất, thôi thúc nàng mãnh liệt nhất. Tần Mặc, một thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, một vùng đất bị coi là "phế địa," lại có thể nhìn thấy và thấu hiểu "ý chí tồn tại" của vạn vật một cách sâu sắc đến thế. Hắn không có linh căn, không thiên phú tu luyện, nhưng lại mang trong mình một triết lý có thể lay chuyển cả Huyền Vực. Những lời hắn nói, dù đơn giản, lại mang sức nặng của ngàn cân, khiến nàng phải tự vấn về cả tồn tại của mình.
Nàng nhớ lại sự bình yên của người dân Vô Tính Thành mà Tần Mặc từng nhắc đến, một cuộc sống ngắn ngủi nhưng không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao. Điều đó hoàn toàn trái ngược với sự xô bồ, tranh giành, và khát khao bất tận của thế giới tu luyện. Có phải Vô Tính Thành, nơi bị coi là không có gì, lại chính là nơi giữ gìn được chân lý đích thực, chân lý của bản nguyên?
Một sự khao khát cháy bỏng nảy sinh trong lòng Tô Lam. Nàng muốn tìm hiểu, muốn khám phá, muốn biết sự thật. Nàng không thể tiếp tục nhắm mắt làm ngơ trước những gì mình đã thấy, đã nghe, và đã cảm nhận. Nàng cần phải tự mình tìm kiếm câu trả lời, dù điều đó có nghĩa là nàng phải đi ngược lại với tông môn, đi ngược lại với cả thế giới tu luyện. Ánh mắt nàng từ bối rối dần trở nên kiên quyết. Nàng không còn sợ hãi sự hoài nghi nữa, mà nàng bắt đầu khao khát nó, khao khát được tìm thấy sự thật đằng sau những giáo điều, đằng sau những tấm màn che phủ.
Trăng đã lên cao, rọi ánh sáng bạc lên Tháp Mật Đàm, khiến nó càng thêm vẻ huyền bí. Tô Lam đứng dậy, cất thanh kiếm trở lại vỏ. Nàng đã đưa ra quyết định của mình. Nàng sẽ không quay lại con đường cũ nữa. Nàng sẽ tìm kiếm chân lý, dù cho con đường ấy có chông gai đến đâu, dù cho nàng có phải đối mặt với sự phản đối từ chính tông môn của mình. Nàng sẽ tìm hiểu về Vô Tính Thành, về những lời dạy bí ẩn của nó, những lời dạy đã tạo nên một Tần Mặc khác biệt, một Tần Mặc dám thách thức niềm tin của cả thiên hạ.
***
Đêm đã khuya, Tàng Kinh Các của Thanh Vân Tông chìm trong sự tĩnh mịch tuyệt đối. Tòa tháp đá cao vút, sừng sững giữa màn đêm, như một người khổng lồ canh giữ kho tàng tri thức vô tận của tông môn. Bên trong, hàng ngàn giá sách gỗ lim đen cao vút, chạm đến tận trần, xếp ngay ngắn thành từng hàng dài, mỗi giá đều chứa đựng vô số sách cổ, điển tịch, công pháp tu luyện và những ghi chép lịch sử. Một trận pháp phức tạp, vô hình, bao bọc lấy toàn bộ thư viện, không chỉ để bảo vệ những bí điển quý giá khỏi sự xâm nhập từ bên ngoài, mà còn để ngăn chặn những kẻ tò mò không được phép tiếp cận những tri thức bị cấm kỵ. Linh khí dồi dào chảy khắp không gian, hòa quyện với mùi giấy cũ, mực và hương trầm thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí trang nghiêm, cổ kính, và đầy uy lực.
Dưới ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn lồng linh thạch treo lơ lửng, Tô Lam di chuyển nhẹ nhàng giữa các kệ sách. Bước chân nàng khẽ khàng đến mức không tạo ra bất kỳ tiếng động nào, chỉ có tiếng vạt áo lướt qua không khí là đủ để phá vỡ sự im lặng bao trùm. Nàng đã kích hoạt một pháp thuật che giấu khí tức của mình, một thủ đoạn mà nàng hiếm khi phải dùng đến trong Thanh Vân Tông, nhưng giờ đây, nàng cảm thấy sự cần thiết của nó. Nàng không tìm kiếm công pháp tu luyện, cũng không phải những bí quyết đột phá cảnh giới. Mục tiêu của nàng phức tạp và nguy hiểm hơn nhiều: nàng đang tìm kiếm những ghi chép cổ xưa, những truyền thuyết bị lãng quên, hoặc bất kỳ tài liệu nào có thể hé lộ về Vô Tính Thành, về "ý chí tồn tại," hay những triết lý khác thường về bản chất vạn vật mà Tần Mặc đã nhắc đến.
Tô Lam lướt qua hàng ngàn tựa sách. Ánh mắt nàng sắc bén, tập trung cao độ, tìm kiếm những từ khóa như "Vô Tính," "Bản Nguyên," "Ý Chí Tồn Tại," "Cân Bằng Huyền Vực," hay thậm chí là những từ ngữ mang tính phủ định như "phế địa," "vùng cấm." Nàng biết rằng thông tin về một nơi như Vô Tính Thành, một nơi thách thức mọi giáo điều của tu sĩ, sẽ không được đặt ở những vị trí dễ thấy, hay được ghi chép một cách công khai. Nó sẽ bị che giấu, bị bóp méo, hoặc bị xếp vào mục "tà đạo," "truyền thuyết hoang đường."
"Tất cả đều là sự lựa chọn... nhưng liệu có bao nhiêu lựa chọn được phép tồn tại?" Nàng thầm nghĩ, bàn tay khẽ lướt trên những cuốn sách dày cộp, phủ bụi thời gian. Nàng nhận ra sự kiểm soát thông tin chặt chẽ của các thế lực lớn, của chính tông môn nàng. Những gì được dạy dỗ, được truyền bá, đều là những gì phục vụ cho lợi ích và niềm tin của họ. Bất kỳ điều gì đi ngược lại, dù là chân lý, cũng đều bị dán nhãn là dị đoan, là nguy hiểm.
Thời gian trôi qua, tiếng lật trang sách khe khẽ của một vài tu sĩ khác vẫn đang miệt mài tu luyện trong Tàng Kinh Các không làm nàng xao nhãng. Tô Lam tiếp tục tìm kiếm. Nàng đã lướt qua vô số điển tịch về lịch sử Huyền Vực, về các tông môn, về những cuộc chiến tranh giành linh mạch, nhưng không một từ nào nhắc đến Vô Tính Thành một cách trực tiếp, hay những triết lý của nó một cách khách quan. Chỉ có những ghi chép mơ hồ, những lời cảnh báo mang tính miệt thị về một "vùng đất không linh khí, không tu sĩ," một nơi mà "vạn vật đều phàm tục, không có ý chí vươn lên."
Cuối cùng, sau gần nửa đêm, khi sự mệt mỏi bắt đầu len lỏi, ánh mắt nàng chợt dừng lại ở một góc khuất, nơi những cuốn sách cũ kỹ, bìa đã ngả màu ố vàng và rách nát, được xếp chồng lên nhau một cách lộn xộn, gần như bị lãng quên. Nàng nhẹ nhàng rút ra một quyển trục cổ, được buộc bằng dây gai đã mục nát. Bìa ngoài không có tên, chỉ có một vài ký hiệu cổ xưa mà nàng chưa từng thấy. Khí tức từ quyển trục này yếu ớt đến mức gần như không thể nhận ra, hoàn toàn không giống với những bí điển tràn đầy linh khí khác.
Tô Lam tìm một góc khuất nhất, một chiếc bàn đá nhỏ bị che khuất bởi một giá sách cao, rồi nhẹ nhàng mở quyển trục ra. Mùi giấy cũ, ẩm mốc xộc lên mũi nàng, mang theo một cảm giác xa xưa, gần như đã bị phong ấn. Những dòng chữ viết tay, đã phai mờ theo thời gian, hiện ra trước mắt nàng. Chúng không phải là những văn tự tu luyện hoa mỹ, mà là những ký hiệu đơn giản, những hình vẽ thô sơ, và những lời ghi chép rời rạc, dường như được viết bởi nhiều người khác nhau qua nhiều thời đại.
Nàng bắt đầu đọc, từng từ, từng câu, cố gắng ghép nối những mảnh ghép thông tin rải rác. Ban đầu là những mô tả về một vùng đất biệt lập, nơi linh khí cực kỳ yếu ớt, nơi vạn vật dường như "ngủ quên" trong sự phàm tục. Nhưng rồi, nàng bắt đầu phát hiện ra những câu chữ kỳ lạ: "Nơi vạn vật đều có ý chí... nhưng không cầu thăng hoa..." "Chân lý không nằm ở đỉnh cao, mà nằm ở bản nguyên..." "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới..."
Tim Tô Lam đập mạnh. Đây rồi! Đây chính là những gì Tần Mặc đã nói! Những câu chữ này, vốn bị coi là những lời lẽ của kẻ điên, của dị giáo, giờ đây lại mang một ý nghĩa sâu sắc, một sự thật đau lòng. Nàng đọc tiếp, càng đọc, ánh mắt nàng càng mở to vì kinh ngạc. Quyển trục này không chỉ ghi chép về Vô Tính Thành như một "phế địa," mà còn chứa đựng những lời cảnh báo cổ xưa về sự mất cân bằng của Huyền Vực khi vạn vật bị ép buộc thăng tiến quá mức. Nó nhắc đến một "Thiên Diệu Tôn Giả" trong quá khứ, người đã cố gắng "thống nhất ý chí vạn vật," nhưng lại dẫn đến một thảm họa gần như hủy diệt thế giới.
Sự phát hiện này như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Tô Lam. Những gì nàng từng tin là "tiến hóa," là "phát triển," có thể lại là con đường dẫn đến diệt vong. Những gì nàng từng coi là "dị đoan," là "phế phẩm," lại có thể chứa đựng chân lý cứu rỗi. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì khí lạnh của đêm khuya, mà vì sự thật trần trụi đang phơi bày trước mắt. Thanh Vân Tông, và có lẽ cả thế giới tu luyện, đã bị lừa dối, hoặc tự lừa dối chính mình, trong hàng ngàn năm.
Tô Lam không biết mình đã đọc bao lâu. Màn đêm dần chuyển sang những vệt sáng lờ mờ của bình minh. Nàng gấp quyển trục lại một cách cẩn thận, cảm thấy như mình đang nắm giữ một bí mật động trời, một gánh nặng của chân lý. Nàng biết, hành trình tìm kiếm này sẽ không dễ dàng. Nó có thể khiến nàng trở thành kẻ thù của tông môn, của cả thiên hạ tu sĩ. Nhưng nàng không hối hận. Hạt giống của sự thật, của bản nguyên, đã nảy mầm và bén rễ sâu trong trái tim nàng. Nàng sẽ phải tự mình kiểm chứng, tự mình tìm hiểu, và tự mình quyết định con đường cho Huyền Vực. Với quyển trục cổ trong tay, Tô Lam rời khỏi Tàng Kinh Các, hòa mình vào không khí ban mai, mang theo một quyết tâm thầm lặng và một gánh nặng bí mật, bước vào một chương mới của cuộc đời mình. Con đường tìm kiếm chân lý của nàng, một mình, đã chính thức bắt đầu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.