Vạn vật không lên tiên - Chương 174: Bi Kịch Hoàng Lang: Tiếng Vọng Của Bản Năng Thống Khổ
Tần Mặc lặng lẽ từ biệt Tô Lam, để nàng lại với gánh nặng của những chân lý vừa được hé mở. Hắn biết, con đường mà Tô Lam vừa chọn, con đường của sự nghi vấn và truy tìm bản nguyên, sẽ chẳng hề dễ dàng. Nhưng đó là con đường của nàng, một hạt mầm đã bén rễ trong tâm hồn nàng, và hắn tin tưởng vào sức sống nội tại của nó. Hắn không thể mãi là người dẫn lối, mà chỉ có thể là người gieo hạt.
Cùng với Hắc Phong, Tần Mặc tiếp tục hành trình về phía tây bắc, xuyên qua những dãy núi trùng điệp, những khu rừng cổ thụ nơi linh khí bắt đầu trở nên mỏng manh hơn. Hắn muốn tìm đến những vùng đất xa xôi, những nơi ít bị ảnh hưởng bởi làn sóng "thăng tiên" đang càn quét Huyền Vực, hy vọng tìm thấy những bản nguyên còn vẹn nguyên, chưa bị bóp méo. Nhưng dường như, dù đi tới đâu, cái bóng của sự truy cầu vô độ kia vẫn luôn lẩn khuất.
Chiều tà, những vệt nắng cuối cùng yếu ớt hắt lên đỉnh núi, nhuộm đỏ tầng mây xám xịt. Một cơn mưa phùn nhẹ bắt đầu rơi, khiến không khí trở nên ẩm ướt và se lạnh. Từ xa, một thị trấn nhỏ ẩn mình dưới chân núi dần hiện ra trong làn mưa mờ ảo. Đó là Thị Trấn Biên Thùy, một tiền đồn nhỏ nằm ở rìa Linh Thú Sơn Mạch, nơi con người và thiên nhiên giao thoa một cách khắc nghiệt.
Tần Mặc cùng Hắc Phong bước qua cánh cổng gỗ thô sơ, được gia cố bằng những thanh sắt gỉ sét. Khác với vẻ tĩnh mịch bên ngoài, bên trong thị trấn lại nhộn nhịp một cách kỳ lạ. Các căn nhà gỗ, tường đá san sát nhau, lợp mái rơm hoặc ngói cũ kỹ, toát lên vẻ phong trần của những kẻ sống dựa vào núi rừng. Mùi gỗ mục, da thú thuộc da, khói bếp từ những căn nhà đang nhóm lửa, và cả mùi mồ hôi mằn mặn của con người hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng, hoang dã và chân thực. Tiếng chó sủa vang vọng từ xa, tiếng người nói chuyện ồn ào từ các quán rượu, tiếng rao hàng của những kẻ buôn bán dược liệu, da thú, cùng với tiếng súng săn thỉnh thoảng vang lên từ phía rừng sâu, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn nhưng đầy sức sống của vùng biên thùy.
Tần Mặc bước đi chậm rãi, đôi mắt đen láy quan sát mọi thứ xung quanh. Hắn không nói gì, chỉ để Hắc Phong đi sát bên mình. Bộ lông đen tuyền của con sói khổng lồ dường như hấp thụ hết ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà, khiến nó trở nên uy nghi và bí ẩn. Hắc Phong khịt mũi, đôi tai vểnh lên, đôi mắt đỏ rực đảo qua lại, đánh hơi trong không khí. Nó đột nhiên khẽ gầm gừ, một âm thanh trầm thấp và cảnh giác, rồi cọ mũi vào tay Tần Mặc, kéo hắn về một hướng.
Tần Mặc hiểu ý. Hắc Phong, với bản năng nhạy bén của một linh thú đã đạt đến cảnh giới nhất định, luôn là kim chỉ nam đáng tin cậy cho hắn. Nó cảm nhận được sự bất thường, một thứ gì đó vượt ra ngoài trật tự tự nhiên của vạn vật. Hắn đi theo hướng mà Hắc Phong chỉ, xuyên qua những con hẻm nhỏ hẹp, nơi các quán trọ và cửa hàng vũ khí san sát. Những ánh mắt tò mò, cảnh giác của người dân địa phương lướt qua hắn và Hắc Phong, nhưng không ai dám đến gần. Họ đã quá quen với những kẻ lạ mặt mang theo linh thú mạnh mẽ đến từ các tông môn hoặc hội săn thú.
"Lại một nơi nữa bị cái gọi là 'thăng tiên' tàn phá bản chất sao?" Tần Mặc thầm nhủ, lòng trĩu nặng. Hắn cảm nhận được một sự căng thẳng ngầm ẩn trong không khí của thị trấn này, không phải là sự căng thẳng của chiến tranh hay đói khổ, mà là sự căng thẳng của một niềm tin bị bóp méo, một khát vọng bị đẩy đến cực đoan. Hắn đã thấy quá nhiều bi kịch như vậy trên hành trình của mình, và mỗi lần chứng kiến, trái tim hắn lại thêm một vết cứa. Cái ý niệm "thăng tiên" không chỉ làm biến chất con người, mà còn làm tha hóa vạn vật, đẩy chúng rời xa bản nguyên, hướng tới một ảo ảnh hư vô.
Họ đến một quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn, nơi một đám đông đang tụ tập, vây quanh một bệ đá cao. Không khí nơi đây dường như đặc quánh lại bởi sự tò mò, sợ hãi và một chút phấn khích bệnh hoạn. Tần Mặc và Hắc Phong hòa mình vào đám đông, ẩn mình trong bóng tối của những căn nhà xung quanh, cố gắng không gây chú ý. Đôi mắt Tần Mặc nheo lại, quan sát cảnh tượng trước mắt.
***
Mưa phùn vẫn không ngừng rơi, nhưng không làm vơi đi sự hiếu kỳ của đám đông. Tại quảng trường trung tâm, dưới ánh sáng leo lét của vài ngọn đuốc và một pháp khí đang phát sáng, một cảnh tượng bi thương đang diễn ra. Đạo Sĩ Lệnh, một gã tu sĩ cao gầy, khoác trên mình chiếc áo bào màu xám tro đã sờn cũ, đứng sừng sững trên bệ đá. Khuôn mặt hắn khắc khổ, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa vẻ tham lam và tàn nhẫn khó che giấu. Hắn giơ cao một pháp khí hình trụ, từ đó phát ra những tia sáng xanh biếc, bao phủ lấy một sinh linh đang quằn quại dưới chân hắn.
Đó là một con sói non, bộ lông vàng óng, thân hình vẫn còn mang vẻ ngây dại của tuổi trẻ. Hoàng Lang. Đôi mắt nó, vốn hoang dã và đầy sức sống, giờ đây ngập tràn sợ hãi và nước mắt. Nó bị trói chặt bởi những sợi xích linh lực trong suốt, không thể chống cự. Mỗi khi Đạo Sĩ Lệnh niệm chú, những luồng linh lực cưỡng ép lại xuyên thấu cơ thể Hoàng Lang, khiến nó gào thét trong đau đớn tột cùng. Tiếng gào thét của nó không phải là tiếng gầm giận dữ của một linh thú bị thương, mà là tiếng kêu thảm thiết của một sinh linh đang bị xé toạc linh hồn, bị tước đoạt đi bản nguyên.
"Nghiệt súc! Ngươi muốn giữ mãi thân thú thấp kém này sao?" Đạo Sĩ Lệnh cất giọng the thé, vang vọng khắp quảng trường, lấn át cả tiếng mưa. Hắn nhếch mép cười khẩy, "Hãy đón nhận sự 'thăng hoa' để trở thành hình người, để phụng sự cho đạo lớn! Ngươi sẽ được ban cho trí tuệ, sức mạnh mà thân thú này không bao giờ có được! Đó là cơ duyên mà ngươi không nên chối bỏ!"
Từng lời nói của hắn như những mũi dao đâm vào tâm can Tần Mặc. Hắn nghe được "ý chí tồn tại" của Hoàng Lang, một ý chí yếu ớt nhưng kiên cường, đang gào thét trong thinh lặng: "Đau... đau quá... không muốn... ta muốn chạy... muốn săn mồi... muốn là sói... ta muốn chạy trong gió, đuổi theo con mồi dưới ánh trăng... ta muốn hú lên với bầy sói... không muốn đau đớn này... không muốn biến thành thứ gì khác... ta muốn là sói... chỉ là một con sói thôi..."
Sự đau đớn của Hoàng Lang không chỉ là thể xác, mà là sự giày vò của bản nguyên, của "vật tính" đang bị cưỡng ép biến đổi. Cơ thể nó run rẩy dữ dội, cố gắng giãy giụa, cắn đứt những sợi xích linh lực vô hình. Móng vuốt của nó cào xuống nền đá lạnh lẽo, tạo thành những vết xước sâu, và máu tươi bắt đầu rỉ ra, hòa vào nước mưa, chảy thành dòng đỏ thẫm. Bộ lông vàng óng của nó bỗng chốc dựng đứng lên, rồi rụng lả tả, để lộ ra những mảng thịt đỏ hỏn, những thớ cơ đang co giật một cách méo mó.
Hắc Phong bên cạnh Tần Mặc cũng không thể giữ im lặng. Nó gầm gừ, một tiếng gầm đầy phẫn nộ và đau đớn, bộ lông đen tuyền dựng đứng như những mũi kim. Đôi mắt đỏ rực của nó nhìn chằm chằm vào Đạo Sĩ Lệnh với sự căm ghét không thể che giấu. Nó là một linh thú, nó hiểu nỗi đau của đồng loại, nỗi đau khi bản chất bị chà đạp.
Tần Mặc siết chặt nắm tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. Hắn muốn lao ra, muốn ngăn chặn hành động tàn bạo này. Nhưng lý trí mách bảo hắn rằng, hắn không thể. Hắn là một thiếu niên không linh căn, không thiên phú tu luyện. Dù hắn có thể nghe được "ý chí tồn tại" của vạn vật, có thể cảm thông và thấu hiểu, nhưng hắn không có đủ sức mạnh để chống lại một tu sĩ có tu vi như Đạo Sĩ Lệnh, người đang được bảo vệ bởi những "niềm tin" của cả một thế giới. Hắn biết, nếu hắn can thiệp, không chỉ hắn mà cả Hắc Phong cũng sẽ gặp nguy hiểm, và sự hy sinh của Hoàng Lang sẽ trở nên vô nghĩa.
Đám đông thôn dân đứng xem với vẻ mặt sợ hãi, nhưng không ai dám can thiệp. Họ đã quá quen thuộc với những nghi lễ "khai linh" tàn nhẫn này. Đối với họ, đó là "thiên đạo," là "quy luật" của thế giới tu luyện. Họ sợ hãi sức mạnh của tu sĩ, sợ hãi cái giá phải trả nếu dám chống đối. Trong ánh mắt của họ, Tần Mặc thấy sự cam chịu, sự thờ ơ đáng sợ, và cả một chút tò mò bệnh hoạn khi chứng kiến sự biến đổi kinh hoàng của linh thú. Họ không thấy nỗi đau, không thấy sự mất mát bản nguyên, họ chỉ thấy một "nghiệt súc" đang được "ban phước" để trở nên "cao cấp" hơn.
"Ngươi sẽ được khai sáng, sẽ được ban cho hình hài con người!" Đạo Sĩ Lệnh tiếp tục niệm chú, giọng điệu ngày càng hùng hồn. Hắn dồn toàn bộ linh lực vào pháp khí, những tia sáng xanh biếc càng trở nên chói lóa, bao phủ hoàn toàn Hoàng Lang. Tiếng gào thét của nó dần yếu ớt đi, rồi chuyển thành những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, cuối cùng tắt hẳn.
Nỗi đau của Hoàng Lang như một vết cứa sâu vào tâm hồn Tần Mặc. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén sự phẫn nộ đang dâng trào. Hắn biết, đây không phải là "thăng hoa," đây là sự hủy diệt, sự xóa bỏ bản nguyên một cách tàn bạo để đổi lấy một hình hài giả tạo, một ảo ảnh của sức mạnh. Hắn cảm nhận được sự bất lực, một cảm giác nặng nề đè nén trái tim. Làm thế nào để thay đổi một thế giới đã bị che mắt bởi sự mù quáng, bởi khát vọng thăng tiến vô độ?
***
Sau những tiếng gào thét cuối cùng, Hoàng Lang dần bất động. Những sợi xích linh lực mờ dần, rồi tan biến, để lại một hình hài kinh tởm trên bệ đá. Cơ thể nó biến dạng một cách đáng sợ: một nửa vẫn giữ nguyên hình dạng sói, với bộ lông vàng óng giờ đã rụng lả tả và dính máu, nhưng đôi mắt đã trở nên đục ngầu, vô hồn. Nửa còn lại, thay vì hóa thành hình người một cách hoàn chỉnh, chỉ là một khối thịt bầy nhầy, méo mó, với những chi tiết rời rạc như một cánh tay co quắp, một bàn chân biến dạng, và một phần đầu người không rõ hình thù. Máu và dịch nhầy bao phủ khắp cơ thể biến dị, bốc lên một mùi tanh tưởi, pha lẫn mùi lưu huỳnh và tử khí khó chịu, khiến không khí trở nên đặc quánh.
Đạo Sĩ Lệnh rút pháp khí về, trên khuôn mặt khắc khổ hiện lên một nụ cười đắc thắng, một nụ cười đầy kiêu ngạo và tự mãn. Hắn nhìn xuống "thành quả" của mình, không hề tỏ ra ghê tởm hay hối hận. "Thấy chưa?" Hắn cất giọng, vang vọng khắp quảng trường, "Dù có phản kháng, cuối cùng vẫn phải khuất phục trước Thiên Đạo. Kẻ yếu không có quyền lựa chọn con đường của mình! Đây là sự 'thăng hoa' mà các ngươi mãi mãi không thể đạt được nếu cứ cố chấp bám víu vào bản năng thấp kém!"
Đám đông thôn dân thở phào nhẹ nhõm, nhưng không ai dám lại gần cái xác biến dị kinh tởm đó. Vài người lùi lại, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi, nhưng phần lớn vẫn giữ vẻ thờ ơ, như thể điều họ vừa chứng kiến là một lẽ đương nhiên, một phần của quá trình "thăng tiên." Đối với họ, Đạo Sĩ Lệnh đã "thành công," đã chứng minh được sức mạnh của mình, dù "thành quả" có đáng sợ đến đâu. Họ không thấy bi kịch, họ chỉ thấy một con sói đã "thăng cấp," dù là một sự thăng cấp méo mó và ghê rợn.
Tần Mặc nhìn chằm chằm vào Hoàng Lang, hoặc cái xác biến dạng của nó. Trái tim hắn như bị một vết cứa sâu hoắm, một cảm giác trống rỗng đến tận cùng. Hắn đã từng chứng kiến nhiều cảnh bi thương, nhưng chưa bao giờ thấy một "ý chí tồn tại" nào bị xóa bỏ một cách triệt để và tàn nhẫn như vậy. Từ Hoàng Lang, hắn không còn cảm nhận được bất kỳ "vật tính" nào, không còn chút hơi thở của sự sống, của bản năng, hay cả sự đau đớn. Nó chỉ còn là một vỏ bọc rỗng tuếch, một minh chứng kinh hoàng cho sự hủy diệt bản nguyên.
"Đây không phải thăng tiên... đây là hủy diệt... hủy diệt bản nguyên để đổi lấy ảo ảnh sức mạnh," Tần Mặc thầm nhủ, giọng nói nội tâm run rẩy. Hắn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì khí lạnh của mưa phùn, mà vì sự thật trần trụi đang phơi bày trước mắt. Nếu đây là con đường "thăng tiên" mà Huyền Vực đang theo đuổi, thì thế giới này sẽ đi về đâu? Liệu có bao nhiêu sinh linh khác đã và đang phải chịu đựng số phận tương tự? Những sinh vật bị cưỡng ép biến đổi này sẽ là khởi đầu cho một tai ương lớn hơn, nơi vạn vật mất đi sự cân bằng, trở thành những quái vật méo mó, không còn bản nguyên, không còn ý chí riêng.
Hắc Phong khẽ rên rỉ, đầu nó cọ vào tay Tần Mặc, như muốn chia sẻ gánh nặng trong lòng hắn, như muốn an ủi. Nó cũng cảm nhận được sự trống rỗng kinh hoàng từ Hoàng Lang, một cảm giác còn đáng sợ hơn cả cái chết. Đó là sự biến mất của linh hồn, của bản chất.
Tần Mặc lặng lẽ quay lưng, kéo Hắc Phong đi theo. Hắn không nói một lời nào, chỉ bước đi giữa đám đông đang dần tản ra, ẩn mình vào bóng tối của những con hẻm. Ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi cái xác biến dị trên bệ đá cho đến khi khuất dạng. Mưa phùn vẫn rơi lất phất, hòa vào nước mắt không đổ của hắn.
Hắn dừng lại ở một góc khuất của thị trấn, dưới mái hiên của một căn nhà gỗ xiêu vẹo. Hắc Phong rúc đầu vào tay hắn, đôi mắt đỏ rực nhìn lên khuôn mặt trầm tư của chủ nhân. Tần Mặc ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những đám mây đen kịt che khuất ánh trăng, chỉ còn lại những giọt mưa phùn lạnh lẽo.
"Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo cổ xưa vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn đã thấy nó. Hắn đã chứng kiến một thế giới đang dần hủy hoại chính mình, từng chút một, bởi một khát vọng sai lầm. Nỗi đau và sự bất lực trong khoảnh khắc này không làm hắn gục ngã, mà ngược lại, nó hun đúc trong hắn một quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết. Hắn biết, con đường của mình sẽ không chỉ dừng lại ở việc lắng nghe và thấu hiểu. Đã đến lúc hắn phải tìm ra một cách mạnh mẽ hơn để bảo vệ "vật tính," để bảo vệ bản nguyên, không chỉ bằng lời nói mà có thể là bằng hành động. Cái chết đau đớn của Hoàng Lang là một lời cảnh báo, rằng sự mất cân bằng của Huyền Vực đang tăng tốc, và những sinh linh yếu ớt sẽ là nạn nhân đầu tiên của cơn cuồng vọng "thăng tiên" này. Hắn sẽ không để điều đó tiếp diễn.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.