Vạn vật không lên tiên - Chương 180: Bí Mật Dưới Ánh Trăng: Khối Quặng Thở Than và Ánh Mắt Hoài Nghi
Màn đêm bao la dần nhường chỗ cho sắc lam huyền ảo của buổi ban mai. Trên con đường mòn cổ kính uốn lượn qua rìa Linh Thú Sơn Mạch, Tần Mặc bước đi lặng lẽ, bóng dáng hắn cùng Hắc Phong và Tiểu Lang như hòa vào sương đêm còn vương. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng từ thảm thực vật dày đặc hai bên đường, tiếng chim kêu lạ lùng vọng về từ sâu trong rừng thẳm, tạo nên một bản giao hưởng hoang dã, nguyên thủy. Gió đêm lướt qua những tán lá cây cổ thụ xào xạc như những lời thì thầm của quá khứ, và tiếng suối chảy róc rách đâu đó dưới khe đá mang theo sự tươi mát, ẩm ướt của đất trời.
Tần Mặc, dù đã thấm mệt sau những ngày đêm không ngừng nghỉ trốn chạy sự truy lùng gắt gao, vẫn giữ được vẻ trầm tĩnh vốn có. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên sự cảnh giác cao độ, quét nhìn từng bụi cây, từng mỏm đá ven đường. Hắn biết, mỗi một khắc dừng chân đều có thể mang đến nguy hiểm khôn lường. Tuy nhiên, dưới lớp vẻ ngoài kiên nghị ấy, ẩn sâu trong tâm trí Tần Mặc là một sự mệt mỏi khó tả. Mệt mỏi khi phải liên tục đối mặt với sự hiểu lầm, sự phẫn nộ từ những người mà hắn tin rằng đang đi sai đường. Hắn không dùng sức mạnh để đối đầu, mà dùng sự lựa chọn và lòng đồng cảm, một con đường mà thế gian này chưa từng thấu hiểu.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền ẩn mình hoàn hảo trong bóng tối, bước đi uy dũng phía trước, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa nhỏ trong đêm. Nó là người dẫn đường đáng tin cậy, dùng khứu giác nhạy bén để dò xét mọi dấu vết, mọi nguy hiểm tiềm ẩn. Mỗi lần nó khẽ gầm gừ, Tần Mặc lại hiểu rằng có điều gì đó không ổn, và họ sẽ đổi hướng. Tiểu Lang, con sói con yếu ớt nhưng đầy nghị lực, nép sát vào chân Tần Mặc, thi thoảng lại rên rỉ nhẹ một tiếng như để tìm kiếm sự trấn an. Cái hơi ấm nhỏ bé của nó, sự tin tưởng tuyệt đối mà nó đặt vào Tần Mặc, là nguồn động viên thầm lặng, nhắc nhở hắn về ý nghĩa của con đường mình đang đi.
“Đi đường này, tránh xa những nơi đông người,” Tần Mặc khẽ thì thầm với Hắc Phong, giọng nói trầm ấm hòa vào tiếng gió, chỉ đủ để con sói khổng lồ nghe thấy. Hắc Phong khẽ gật đầu, vẫy đuôi một cái như lời đáp.
Không xa phía sau, ẩn mình trong một bụi cây rậm rạp được bao phủ bởi những dây leo chằng chịt, Tô Lam dõi theo từng cử động của Tần Mặc. Nàng đã bí mật theo sau hắn từ khi hắn rời khỏi Lò Rèn Cự Lực, vượt qua cả Vạn Kiếm Thành và men theo rìa Linh Thú Sơn Mạch này. Sự tò mò trong nàng đã lên đến đỉnh điểm, và những gì nàng đã chứng kiến trong mấy ngày qua đã làm lung lay sâu sắc những giáo điều mà nàng đã tin tưởng suốt bao năm tháng tu luyện.
"Hắn ta không đơn giản," Tô Lam tự nhủ trong tâm trí, đôi mắt phượng sáng ngời nheo lại, cố gắng xuyên qua màn đêm để nhìn rõ hơn. "Hắn phá hoại Nguyên Thạch Tinh, khiến giới thợ rèn căm phẫn, nhưng lại cứu con sói con đó... Hắn bỏ mặc những giá trị mà vạn vật theo đuổi, nhưng lại cẩn trọng với một sinh linh yếu ớt. Rốt cuộc hắn muốn gì? Đạo lý của hắn là gì?"
Lòng nàng mâu thuẫn như có trăm ngàn sợi tơ rối bời. Một mặt, tông môn đã dạy nàng rằng vạn vật cần phải được khai linh, cần phải tu luyện để đạt đến cảnh giới cao hơn, để thăng tiên. Đó là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng luân hồi, để đạt được sự trường tồn vĩnh cửu. Những kẻ ngăn cản con đường đó, những kẻ "phá hoại đạo của vật" như Tần Mặc, đều là tà ma ngoại đạo, cần phải bị trừng trị. Nhưng mặt khác, những gì nàng đã tận mắt chứng kiến lại hoàn toàn khác biệt. Nỗi đau đớn tột cùng của Nguyên Thạch Tinh khi bị cưỡng ép khai linh, và sự bình yên mà nó tìm thấy khi Tần Mặc giúp nó trở về bản chất. Ánh mắt sợ hãi của Tiểu Lang, và sự an toàn tuyệt đối mà nó cảm nhận được khi ở cạnh Tần Mặc.
Nàng nhớ lại lời của các trưởng lão trong tông môn, lời của sư phụ nàng, rằng "khai linh" là ban cho vạn vật một cơ hội, một ân huệ. Nhưng Tần Mặc lại khiến chúng từ chối ân huệ đó. Có lẽ nào... có lẽ nào sự "ban ơn" đó lại là một sự cưỡng ép, một gông cùm trá hình? Tô Lam không thể ngừng suy nghĩ. Mỗi bước chân của Tần Mặc, mỗi hành động của hắn, dù nhỏ nhặt đến đâu, đều như một tiếng chuông cảnh tỉnh, dần dần phá vỡ bức tường thành niềm tin kiên cố trong tâm trí nàng. Nàng quyết tâm phải đi theo hắn, phải tìm hiểu cho đến cùng, để biết được chân tướng của con đường mà Tần Mặc đang theo đuổi. Nàng cần một lời giải đáp, cho những hoài nghi đang gặm nhấm linh hồn nàng.
**
Khi ánh trăng cuối cùng còn vương trên đỉnh núi, và những vệt sáng đầu tiên của bình minh đã bắt đầu le lói ở phía chân trời, Tần Mặc và đồng hành đã rời xa Linh Thú Sơn Mạch, tiến vào một vùng đất cằn cỗi hơn, gần Thị Trấn Biên Thùy. Đây là một khu vực khai thác quặng đã bị bỏ hoang từ lâu, nơi những công trình đổ nát, những hầm mỏ sâu hoắm và những đống đá vụn chồng chất như những vết sẹo của thời gian. Gió sa mạc rít qua các khe đá, qua những khung gỗ mục nát, tạo ra những âm thanh u ám, thê lương như tiếng than khóc của linh hồn. Tiếng cát lạo xạo di chuyển theo từng cơn gió, đôi khi có tiếng động lạ từ bên trong di tích, như tiếng vọng của quá khứ, của những linh khí đã từng bị cưỡng đoạt. Mùi cát bụi khô khan, mùi đá cổ đã phong hóa, và không khí khô nóng đặc trưng của sa mạc, dù là rạng sáng, vẫn bao trùm lấy không gian. Bầu không khí nơi đây bí ẩn, tĩnh mịch, khô cằn và cô độc đến lạ thường.
Tần Mặc đang bước đi chậm rãi, ánh mắt vẫn không ngừng quan sát xung quanh, thì đột nhiên hắn khẽ khựng lại. Hắc Phong phía trước cũng dừng bước, đôi tai vểnh lên, đôi mắt đỏ rực đảo quanh, cảnh giác cao độ. Tiểu Lang, đang nép mình trong vòng tay Tần Mặc, cũng rụt rè rên rỉ một tiếng, như cảm nhận được sự bất ổn trong không khí.
Tần Mặc nhắm nhẹ mắt lại. Hắn cảm nhận được. Một "tiếng rên rỉ" yếu ớt, đầy đau đớn, nhưng cũng vô cùng quen thuộc. Đó là "ý chí tồn tại" của một vật thể, một ý chí đã bị tổn thương sâu sắc. Hắn mở mắt, ánh mắt quét qua những đống đá vụn, những khối quặng bị bỏ lại vô chủ, cho đến khi dừng lại ở một góc khuất.
Nằm lẫn trong bụi đất khô cằn, là một khối đá xám xịt, lớn bằng nắm tay. Bề mặt nó có những vết nứt nhỏ li ti, và một vầng sáng yếu ớt, gần như không thể nhận ra, đang ẩn hiện. Đây là một khối quặng đã từng bị khai thác linh khí quá đà, bị ép buộc để "khai linh", nhưng rồi lại bị vứt bỏ vì không đạt được "linh tính" như mong muốn. Giờ đây, nó mang trong mình sự đau đớn và tuyệt vọng tột cùng.
"Nỗi đau này... là của một 'vật' đã bị ép buộc, rồi bị vứt bỏ," Tần Mặc tự nhủ trong tâm trí, giọng nói nội tâm nặng trĩu sự cảm thông. Hắn đã gặp quá nhiều trường hợp như thế này. Những vật thể, đáng lẽ ra phải được là chính nó, lại bị con người ép buộc phải trở thành một thứ khác, để rồi khi không đạt được kỳ vọng, chúng bị vứt bỏ như rác rưởi. Chúng không chỉ chịu đựng nỗi đau thể xác khi bị khai thác, mà còn chịu đựng nỗi đau tinh thần khi bị chối bỏ, bị xem là vô dụng.
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, đôi mắt nhìn về phía khối quặng với vẻ khó chịu. Nó có thể cảm nhận được luồng khí tức hỗn loạn, yếu ớt từ khối đá, một luồng khí tức chứa đầy sự bất mãn và tuyệt vọng. Tiểu Lang thì rụt đầu vào lòng Tần Mặc, như muốn tránh xa nguồn năng lượng tiêu cực đó.
Từ nơi ẩn nấp, Tô Lam nheo mắt quan sát. Nàng thấy Tần Mặc hướng về phía một khối đá vô tri. "Hắn ta cảm nhận được điều gì từ một khối đá vô tri đó sao? Thật hoang đường!" Nàng nghĩ thầm, trong lòng vẫn còn đầy vẻ hoài nghi. Với nàng, đó chỉ là một khối quặng bỏ đi, không hơn không kém. Nó không có linh khí, không có giá trị, không có "vật tính" đáng để quan tâm. Những khối quặng như thế này nàng đã thấy vô số lần trong các mỏ đá. Chẳng có gì đặc biệt. Vậy mà Tần Mặc lại dừng lại, lại hướng sự chú ý của mình vào nó. Điều này càng khiến Tô Lam khó hiểu hơn về hành động của Tần Mặc. Nàng không thể nào lý giải được sự khác biệt trong cách hắn đối xử với vạn vật, từ một Nguyên Thạch Tinh quý giá cho đến một khối đá vụn bị bỏ đi. Mọi thứ trong mắt hắn dường như đều có một giá trị tồn tại riêng biệt, một ý chí cần được lắng nghe. Điều đó hoàn toàn trái ngược với những gì nàng đã được dạy, rằng giá trị của một vật được định nghĩa bởi khả năng "thăng cấp" và "khai linh" của nó.
**
Ánh bình minh le lói cuối cùng đã xua tan đi màn đêm, chiếu rọi những tia nắng vàng nhạt đầu tiên lên khung cảnh hoang tàn của khu khai thác quặng. Không khí se lạnh của buổi sáng sớm, cùng với làn gió nhẹ mang theo mùi đất khô và đá phong hóa, tạo nên một cảm giác tĩnh lặng, u hoài. Tần Mặc nhẹ nhàng đặt Tiểu Lang xuống bên cạnh Hắc Phong, rồi từ từ quỳ xuống bên khối quặng xám xịt. Hắn không hề e ngại bụi bẩn hay vẻ ngoài vô tri của nó. Hắn đặt bàn tay phải lên bề mặt khối đá, nhắm mắt lại.
Năng lực "nghe ý chí tồn tại" của Tần Mặc lan tỏa, không phải là một luồng linh lực mạnh mẽ, mà là một sự kết nối tinh tế, một sự đồng cảm sâu sắc. Hắn cảm nhận được nỗi đau nhói lên từ khối quặng, nỗi đau của sự lột tả bản chất, của sự ép buộc phải thay đổi, và rồi là nỗi tuyệt vọng khi bị vứt bỏ. Khối quặng này đã từng bị cưỡng ép "khai linh" bởi những tu sĩ tham lam, những kẻ chỉ muốn biến nó thành một công cụ, một linh bảo. Nó đã chống cự, đã gào thét trong im lặng, nhưng không ai nghe thấy. Cuối cùng, nó kiệt sức, và bị bỏ lại nơi hoang phế này, mang theo vết thương lòng không thể chữa lành.
Tần Mặc không cố gắng "khai linh" nó thêm nữa, cũng không cố gắng "thăng cấp" nó thành một vật phẩm có giá trị. Hắn chỉ nhẹ nhàng truyền vào khối quặng một luồng ý chí thanh khiết, một sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn giúp nó chấp nhận bản chất của chính mình, chấp nhận rằng nó chỉ là một khối đá, một phần của đất mẹ, không cần phải trở thành bất cứ thứ gì "cao siêu" hơn. Hắn giúp nó giải phóng khỏi nỗi đau của sự ép buộc, khỏi sự kỳ vọng của con người.
"Ngươi không cần phải trở thành thứ gì khác," Tần Mặc thì thầm, giọng nói trầm ấm và đầy sự an ủi, chỉ đủ để chính hắn và khối quặng cảm nhận. "Ngươi là ngươi, và điều đó là đủ. Hãy trở về với bản chất thuần túy của mình, với sự bình yên của một khối đá vô tri. Ngươi không có lỗi khi không thể thành tiên, không có lỗi khi không thể trở thành linh bảo. Ngươi chỉ cần là chính mình."
Khi những lời thì thầm của Tần Mặc lan tỏa, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Vầng sáng yếu ớt, mờ nhạt trên bề mặt khối quặng dần dần tắt hẳn. Những vết nứt nhỏ li ti trên nó cũng từ từ mờ đi, như thể chúng chưa từng tồn tại. Một luồng khí tức bình yên, thanh tĩnh lan tỏa ra từ khối đá, thay thế cho sự hỗn loạn và tuyệt vọng trước đó. Khối quặng không còn là một vật phẩm bị hành hạ, mà trở lại là một khối đá bình thường, yên ổn nằm trong lòng đất, không còn khao khát, không còn đau đớn, chỉ còn sự tĩnh lặng tuyệt đối của bản chất nguyên thủy. Mùi khoáng chất dịu nhẹ, thanh khiết từ khối đá lan tỏa trong không khí, như một lời cảm ơn thầm lặng.
Từ nơi ẩn náu, Tô Lam chứng kiến tất cả. Nàng thấy Tần Mặc không hề dùng linh lực hùng hậu, không hề dùng chiêu thức huyền ảo. Hắn chỉ dùng sự đồng cảm, sự thấu hiểu, và những lời thì thầm đầy tình cảm. Nàng thấy khối quặng, từ một vật thể mang đầy nỗi đau, trở nên bình yên đến lạ thường. Điều này hoàn toàn phá vỡ mọi định nghĩa, mọi giáo điều mà nàng đã được học. Tần Mặc không phải là "kẻ phá hoại" như giới thợ rèn gào thét. Hắn là một "người chữa lành". Hắn không lấy đi linh tính của vật, mà giải phóng chúng khỏi sự cưỡng ép, giúp chúng tìm lại bản chất.
Một dòng nước mắt nóng hổi vô thức lăn dài trên má Tô Lam, xé tan vẻ lạnh lùng thường thấy trên gương mặt nàng. Lòng nàng đau đớn, không phải vì bi kịch của khối quặng, mà vì sự dằn vặt của chính mình. "Không phải là tà đạo... Hắn ta không ép buộc... Hắn ta đang bảo vệ..." Nàng lẩm bẩm trong nội tâm, giọng nói nghẹn ngào, đầy sự hoảng loạn. "Hắn ta đang bảo vệ 'ý chí tồn tại' của vạn vật! Nhưng vậy thì, những gì tông môn đã dạy... là sai sao? Con đường 'thăng tiên' mà ta hằng theo đuổi... là một sự cưỡng ép sao? Là một sự hủy hoại bản chất sao?"
Mọi niềm tin, mọi giá trị mà Tô Lam đã xây dựng suốt bao năm qua như một tòa thành kiên cố, giờ đây đang sụp đổ tan tành trước mắt nàng. Sự thật trần trụi mà Tần Mặc đang thể hiện, sự đồng cảm sâu sắc của hắn với vạn vật, đã khiến nàng nhìn nhận lại toàn bộ thế giới Huyền Vực này. Có lẽ nào, Thiên Diệu Tôn Giả, vị lãnh đạo tối cao mà nàng luôn kính trọng, cũng đã sai lầm? Có lẽ nào, sự truy cầu "thăng tiên" vô độ này chính là nguyên nhân khiến khí linh suy yếu, khiến thiên tai nhỏ ngày càng xuất hiện nhiều hơn như lời cảnh báo mà Tần Mặc đã từng nói?
Tần Mặc đứng dậy, khẽ mỉm cười với khối đá bình yên dưới chân mình. Hắn không biết rằng, ánh mắt của Tô Lam đang dõi theo hắn, và trong lòng nàng, một cuộc cách mạng tư tưởng đang diễn ra. Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, đôi mắt nhìn về phía Tần Mặc đầy vẻ tin tưởng. Tiểu Lang dụi đầu vào chân hắn, như muốn nói rằng nó cũng cảm thấy an toàn và bình yên.
Tần Mặc quay người, tiếp tục hành trình của mình. Con đường phía trước vẫn còn dài, còn đầy chông gai, với sự truy đuổi không ngừng từ giới tu luyện. Nhưng hắn biết, hắn không hề đơn độc. Hắn có Hắc Phong, có Tiểu Lang, và có cả những "ý chí tồn tại" đang cần được bảo vệ. Còn Tô Lam, nàng vẫn ẩn mình trong bụi cây, nhìn theo bóng dáng Tần Mặc dần khuất xa. Nước mắt vẫn còn vương trên khóe mi, nhưng trong đôi mắt phượng ấy, không còn là sự hoài nghi đơn thuần, mà là một sự quyết tâm mới, một khát vọng tìm kiếm chân lý, dù điều đó có nghĩa là nàng phải từ bỏ tất cả những gì mình từng tin tưởng. Con đường của nàng, từ giờ phút này, đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.