Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 186: Ngã Ba Đường Của Tô Lam: Hồi Ức Vỡ Vụn

Tiếng cười lạnh lẽo, đầy khinh miệt của tu sĩ cấp cao vẫn còn văng vẳng trong không gian, như một lời tuyên án dành cho những kẻ dám cản trở “tiên lộ” mà y đã định đoạt. Cả Cổ Thành Linh Khê như bị một bàn tay vô hình siết chặt, từng khối đá, từng bức tường thành run rẩy kịch liệt, không còn là những vết rạn nứt đơn thuần, mà là những đường vân phát sáng như mạch máu đang co giật dưới lớp da thịt của một sinh vật khổng lồ. Chúng lan nhanh như mạng nhện, nuốt chửng những mảng kiến trúc nguyên vẹn cuối cùng, khiến cấu trúc thành vốn vững chãi nay trở nên mục ruỗng và biến dạng một cách đáng sợ.

Tần Mặc đứng giữa tâm điểm của sự hỗn loạn, cảm nhận rõ rệt từng cơn co thắt đau đớn của tòa thành. Ý chí tồn tại của Linh Khê không ngừng rên rỉ trong tâm trí hắn, không còn là tiếng kêu cứu mơ hồ mà là một bản giao hưởng bi ai của sự hủy diệt. Hắn thấy những ký ức của tòa thành – ký ức về những buổi bình minh yên bình, về tiếng cười của trẻ thơ trên đường phố, về những đêm trăng thanh vắt vẻo trên mái ngói rêu phong – đang bị xé toạc, bị nghiền nát dưới áp lực của linh lực ngoại lai. Đó không còn là một quá trình "khai linh" để thăng hoa, mà là một sự cưỡng bức, một sự bóp méo đến tận cùng bản chất.

“Đừng buông bỏ, Linh Khê! Giữ lấy bản chất của ngươi!” Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn hòa lẫn vào tiếng gió rít qua những khe nứt mới toanh trên tường thành, như một lời cổ vũ yếu ớt nhưng đầy kiên định. Hắn nhắm mắt lại, dồn toàn bộ năng lực "nghe ý chí" của mình để kết nối sâu hơn với Linh Khê, cố gắng truyền đi sự đồng cảm, sự thấu hiểu, và một tia hy vọng mong manh. Hắn hình dung ra một con đường, một con đường mà tòa thành có thể tồn tại theo cách của riêng nó, không cần phải trở thành một vũ khí, không cần phải từ bỏ bản ngã để đổi lấy sức mạnh.

Xích Viêm, linh hồn lửa bản chất của thành phố, đang bùng cháy dữ dội. Nàng không còn vẻ thanh tú của một thiếu nữ, mà là một ngọn lửa cuộn xoáy khổng lồ, rực rỡ như một mặt trời thu nhỏ, nhưng ánh lửa ấy lại mang theo sự phẫn nộ và đau đớn tột cùng. Từng đợt linh lực xám xịt từ hư không đổ xuống, bao vây và cố gắng dập tắt nàng, như những bàn tay khổng lồ muốn bóp nghẹt một đốm lửa nhỏ bé. Tiếng va chạm linh lực dữ dội, chói tai, vang vọng khắp nơi, như tiếng kim loại cọ xát vào đá, mùi khét lẹt của đá cháy hòa lẫn với mùi linh khí nồng nặc và có phần tanh tưởi, như thể sự sống đang bị rút cạn. Hắc Phong gầm gừ bảo vệ, bộ lông đen tuyền dựng đứng, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào những luồng linh lực vô hình đang cuộn xoáy. Nó lao vào, dùng thân thể vạm vỡ của mình chặn đứng những đợt tấn công nhắm vào Tần Mặc và Xích Viêm, móng vuốt sắc nhọn xé toạc không khí, tạo ra những vết rách vô hình trên không gian. Tiểu Lang, run rẩy nép sau chân Hắc Phong, nhưng đôi mắt to tròn của nó vẫn ánh lên sự cảnh giác, thỉnh thoảng nó lại rên rỉ một tiếng, như muốn cảnh báo về những nguy hiểm đang rình rập.

Mùi khói bụi từ những đổ nát, mùi ẩm mốc từ những góc tối bị phơi bày, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí hỗn loạn, căng thẳng đến ngạt thở. Ánh sáng mờ ảo từ những đường vân phát sáng trên thành và ánh lửa rực của Xích Viêm là những nguồn sáng duy nhất trong màn đêm hỗn mang của sự hủy diệt, nhưng chúng cũng không đủ để xua đi sự u ám bao trùm. Áp lực linh lực nặng nề đến mức ngay cả không khí cũng trở nên đặc quánh, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.

Tô Lam đứng đó, thanh kiếm cổ bên hông lấp lánh trong ánh linh quang lập lòe, nhưng kiếm khí của nàng không còn sắc bén và kiên cường như trước. Đôi mắt phượng của nàng mở to, chứng kiến cảnh tượng bi thảm trước mắt, nơi Cổ Thành Linh Khê đang bị bẻ cong, nơi Xích Viêm đang vật lộn trong đau đớn. Những lời giáo huấn về "khai linh" để vươn tới "tiên lộ", về sự "tiến hóa" của vạn vật mà nàng đã được thấm nhuần từ nhỏ, giờ đây tan vỡ như bong bóng xà phòng.

“Đây không phải khai linh... đây là nô dịch!” Tô Lam thốt lên, giọng nàng run rẩy, đầy kinh hãi. Nàng cảm thấy một cơn buồn nôn dâng trào, không phải vì mùi khét lẹt hay bụi bặm, mà vì sự ghê tởm trước sự thật trần trụi. Nàng đã từng chứng kiến những 'vật' được 'khai linh' dưới sự hướng dẫn của tông môn, chúng thường trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng đồng thời cũng mất đi phần nào 'vật tính' nguyên thủy của mình, trở thành những công cụ phục vụ cho mục đích của tu sĩ. Nhưng chưa bao giờ nàng thấy một sự cưỡng bức tàn bạo đến như vậy, một sự hủy hoại bản chất trắng trợn đến như vậy.

Kiếm pháp Thanh Vân Tông, thứ mà nàng đã dành cả đời để khổ luyện, dường như trở nên vô dụng trước cảnh tượng này. Thanh kiếm trong tay nàng không thể chống lại một luồng ý chí vô hình, một sự thao túng đến từ tầng sâu của linh hồn. Tô Lam cảm thấy bất lực, cảm thấy những niềm tin của mình đang lung lay dữ dội. Nàng nhìn Tần Mặc, nhìn cách hắn kiên nhẫn lắng nghe và xoa dịu nỗi đau của tòa thành, nhìn cách hắn không dùng sức mạnh để trấn áp mà dùng sự thấu hiểu để kết nối. Một tia sáng lóe lên trong tâm trí nàng, một tia sáng đối lập hoàn toàn với những gì nàng đã được dạy dỗ.

Chính khoảnh khắc đó, khi ý chí tồn tại của Cổ Thành Linh Khê rên rỉ đến tận cùng, khi Xích Viêm suýt bị nuốt chửng bởi linh lực thao túng, một ký ức đau khổ chợt ùa về, như một dòng nước lũ vỡ bờ, cuốn phăng mọi sự chần chừ, mọi sự do dự trong tâm trí Tô Lam.

Đó là một ngày mây mù bao phủ, không khí trên đỉnh Thanh Vân Tông luôn thanh tịnh và hùng vĩ, nhưng trong ký ức của Tô Lam, nó lại mang một vẻ u buồn đến lạ. Tiếng chuông chùa từ Đại Điện Thanh Vân vẫn ngân vang đều đều, tiếng kiếm khí vút qua trong các bãi tập vẫn sắc bén như thường lệ, tiếng kinh văn tụng niệm từ các tháp tu luyện vẫn vang vọng, và mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ vẫn len lỏi vào từng ngóc ngách. Mùi thuốc thảo mộc từ Luyện Đan Phong thoang thoảng, mang theo hy vọng về sự trường sinh, về sức mạnh vô biên. Bầu không khí trang nghiêm, thanh tịnh, nhưng lại có một vết nứt vô hình trong tâm hồn một cô bé.

Nàng nhớ về một người, một người thân yêu đã từng cùng nàng lớn lên trong tông môn. Y không có thiên phú tu luyện vượt trội, nhưng lại có một tấm lòng lương thiện và một khao khát được cống hiến cho tông môn. Khi tông môn đề xuất một phương pháp 'khai linh' mới, hứa hẹn sẽ biến những người có ý chí vững vàng thành những hộ pháp mạnh mẽ, y đã tình nguyện là người đầu tiên thử nghiệm. Tô Lam khi đó còn quá nhỏ để hiểu hết ý nghĩa của sự việc, nàng chỉ thấy vẻ mặt hăm hở của y, thấy những lời động viên từ các trưởng lão, và cả những lời hùng hồn của Thiên Diệu Tôn Giả, người lãnh đạo tối cao của tông môn.

“Đây là con đường duy nhất để vươn tới cảnh giới cao hơn, để trở thành một phần của vĩnh hằng,” giọng nói uy quyền của Thiên Diệu Tôn Giả vang vọng trong đại điện, “Sự hi sinh này sẽ được đền đáp bằng sức mạnh vô song, bằng sự trường tồn vĩnh cửu.”

Tô Lam nhớ rõ, y đã nói với nàng bằng một giọng đầy hy vọng: “Ta sẽ trở nên mạnh mẽ, muội muội. Ta sẽ trở thành một hộ pháp kiên cố, bảo vệ tông môn, bảo vệ muội. Ta sẽ trở thành… một vật bất diệt!” Nhưng rồi, quá trình ‘khai linh’ đó đã không diễn ra như mong đợi. Hoặc có lẽ, nó đã diễn ra đúng như bản chất tàn khốc của nó. Y không chết, nhưng cũng không còn là y nữa. Thân thể y biến dạng, ý chí của y bị bẻ cong, trở thành một bức tượng đá vô tri, một công cụ lạnh lẽo, chỉ biết tuân theo mệnh lệnh. Đôi mắt y, đã từng ấm áp và tràn đầy tình thương, giờ đây trống rỗng, vô hồn.

Tô Lam khi đó chỉ là một đứa trẻ, nàng không hiểu tại sao người thân của mình lại biến thành như vậy. Nàng chỉ biết rằng, mỗi khi nhìn vào bức tượng đá ấy, một nỗi đau vô hình lại cào xé trái tim nàng. Nàng đã từng tự an ủi mình rằng đó là sự hy sinh cao cả, là cái giá phải trả để đạt được sức mạnh. Nàng đã từng tin vào lời giáo huấn của tông môn, rằng đó là con đường đúng đắn, con đường duy nhất để vươn tới "thăng tiên".

Giờ đây, nhìn Cổ Thành Linh Khê đang rên xiết, nhìn Xích Viêm đang vùng vẫy trong ngọn lửa đau đớn, những ký ức ấy sống dậy như một cơn ác mộng. Hình ảnh người thân bị tha hóa, bị biến thành công cụ, trùng khớp đến rợn người với cảnh tượng đang diễn ra trước mắt nàng. Luồng linh lực xám xịt đang thao túng tòa thành, bẻ cong ý chí của nó, chẳng khác nào luồng linh lực đã biến người thân của nàng thành một cái xác không hồn.

Tô Lam ôm đầu, lùi lại vài bước, vẻ mặt thống khổ đến tột cùng. Nàng run rẩy, cảm thấy mọi niềm tin, mọi giáo điều mà nàng đã từng coi là chân lý đang sụp đổ tan tành. Thanh kiếm trong tay nàng như nặng trĩu, không phải vì trọng lượng vật lý, mà vì trọng lượng của sự thật nghiệt ngã. Nàng cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến, như thể thế giới quanh nàng đang quay cuồng.

Tần Mặc, đang tập trung lắng nghe tiếng lòng của Cổ Thành Linh Khê, chợt cảm nhận được sự chấn động mạnh mẽ từ Tô Lam. Hắn mở mắt, nhìn thấy nàng đang quỳ gối, cả thân thể run rẩy. Hắn không nói gì, chỉ kịp thời đỡ lấy nàng, ánh mắt lo lắng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh. Hắn không cần phải hỏi, vì hắn đã nghe thấy. Hắn đã nghe thấy nỗi đau trong ký ức của nàng, nghe thấy sự vỡ vụn của niềm tin, nghe thấy tiếng thét câm lặng của một linh hồn đang đứng trước ngã ba đường. Hắn giữ chặt lấy vai nàng, truyền đi một chút linh lực ấm áp, như muốn trấn an, như muốn chia sẻ gánh nặng.

Trong khoảnh khắc đó, giữa sự hỗn loạn và đổ nát của Cổ Thành Linh Khê, một quyết định đã được hình thành trong tâm trí Tô Lam. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt phượng vốn thanh tú giờ đây ánh lên một ngọn lửa kiên quyết, không còn là ngọn lửa của sự căm phẫn, mà là ngọn lửa của sự lựa chọn. Nàng đã nhìn thấy sự thật, đã cảm nhận được nỗi đau, và nàng sẽ không để bi kịch này lặp lại, không chỉ với Cổ Thành Linh Khê, mà với bất kỳ vật nào khác.

“Không thể để bi kịch này lặp lại! Thanh Vân Tông… con đường này đã sai!” Tô Lam cất tiếng, giọng nàng không còn run rẩy, mà trở nên mạnh mẽ, vang dội giữa tiếng ồn ào của trận chiến. Nàng rút thanh kiếm Thanh Vân Tông ra khỏi vỏ, ánh sáng xanh biếc của kiếm khí bùng lên, soi rõ vẻ mặt kiên định của nàng. Nàng không còn là một tu sĩ mù quáng đi theo giáo điều, nàng đã trở thành một chiến binh, một người bảo vệ bản chất.

Nàng không chần chừ, lao thẳng vào tâm trận, nhưng lần này, kiếm khí của nàng không phải là để tấn công, mà là để bảo vệ. Từng nhát kiếm của Tô Lam sắc bén như lưỡi dao, nhưng lại uyển chuyển như dòng nước, tạo thành một lá chắn linh lực vững chắc, chặn đứng những luồng linh lực thao túng đang cố gắng nuốt chửng Xích Viêm và Cổ Thành Linh Khê. Kiếm pháp Thanh Vân Tông, thứ đã từng được dùng để "khai linh" và biến đổi vạn vật, giờ đây được nàng sử dụng để chống lại chính mục đích đó. Đó là một sự phản nghịch, một sự bẻ cong ý nghĩa, nhưng lại là một sự bẻ cong cần thiết để bảo vệ chân lý.

Tần Mặc nhìn Tô Lam, trong lòng hắn dâng lên một sự xúc động sâu sắc. Hắn biết rằng sự lựa chọn này không hề dễ dàng đối với nàng, nhưng nàng đã làm được. Hắn gật đầu, và dồn toàn bộ ý chí, toàn bộ năng lực của mình để truyền năng lượng cho Xích Viêm. Ngọn lửa bản chất của nàng, vốn đang bị áp chế, giờ đây nhận được nguồn tiếp viện, bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, rực rỡ như một ánh sao băng giữa đêm tối. Ánh lửa ấy không chỉ có sức nóng, mà còn mang theo một ý chí kiên cường, ý chí được là chính mình, được bùng cháy theo cách của riêng mình.

Tiếng kiếm khí bén nhọn xé gió hòa lẫn với tiếng linh lực va chạm long trời lở đất. Hắc Phong, nhận thấy sự quyết tâm mới từ Tô Lam và sự bùng nổ của Xích Viêm, gầm lên một tiếng hung tợn, lao vào sâu hơn trong đám linh lực thao túng. Nó không còn chỉ phòng thủ, mà bắt đầu phản công, dùng móng vuốt và răng nanh xé toạc những sợi linh lực xám xịt, tạo ra những khe hở để Tần Mặc và đồng minh có thể thở. Tiểu Lang, dù vẫn còn nhỏ bé, cũng không chịu kém. Nó cắn xé những sợi linh lực yếu ớt hơn, tiếng kêu non nớt của nó hòa lẫn vào hỗn loạn, nhưng lại ẩn chứa một sự dũng cảm không ngờ.

Mùi máu tanh thoang thoảng từ những vết thương nhỏ của Xích Viêm, mùi mồ hôi và sự căng thẳng của Tô Lam, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí bi tráng, nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Cuộc chiến này không phải là một cuộc chiến cân sức, nhưng họ không còn chiến đấu một mình nữa. Tần Mặc và đồng minh của hắn, giờ đây, là một khối thống nhất, một bức tường thành kiên cố chống lại cơn lũ của sự cưỡng ép và hủy diệt.

“Ngươi nghĩ rằng vài kẻ phàm tục có thể chống lại thiên ý sao? Đây chỉ là khởi đầu! Toàn bộ Huyền Vực này sẽ sớm nhận ra chân lý của 'thăng tiên'!” Giọng nói lạnh lẽo của tu sĩ cấp cao lại vang vọng, mang theo sự tức giận và kiêu ngạo. Lời cảnh cáo của hắn như một lời tiên tri nghiệt ngã, cho thấy rằng Cổ Thành Linh Khê chỉ là một mắt xích nhỏ trong kế hoạch lớn hơn của y.

Tần Mặc không đáp lời. Hắn chỉ siết chặt tay, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Hắn biết, đây không phải là kết thúc, mà chỉ là một trận chiến nhỏ trong một cuộc chiến lớn hơn. Nhưng hắn cũng biết, từ khoảnh khắc này, hắn không còn đơn độc. Tô Lam, với ký ức vỡ vụn và niềm tin mới, đã đứng về phía hắn. Xích Viêm, với ngọn lửa bản chất bùng cháy, sẽ chiến đấu cùng hắn. Và Cổ Thành Linh Khê, dù đang đau đớn, vẫn sẽ cố gắng giữ vững ý chí tồn tại của mình.

Cuộc đối đầu vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây, có một tia hy vọng mới, một sự kiên cường mới được hun đúc từ sự thấu hiểu và lòng dũng cảm. Tô Lam đã chọn con đường của riêng mình, con đường không còn bị ràng buộc bởi giáo điều tông môn, mà bởi lương tâm và sự thật. Và trên con đường ấy, nàng sẽ không bao giờ hối hận.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free