Vạn vật không lên tiên - Chương 187: Kháng Cự Từ Cốt Lõi: Thành Trì Thức Tỉnh
Đêm đã về khuya, trăng treo lơ lửng trên nền trời thăm thẳm, nhưng ánh sáng của nó dường như không đủ sức xua đi màn sương u ám đang bao phủ Cổ Thành Linh Khê. Tần Mặc và Tô Lam đứng giữa những tàn tích đổ nát, nơi vừa trải qua một trận chiến dữ dội. Những vết nứt toác như những vết thương hằn sâu trên da thịt của thành phố, xiêu vẹo và đáng thương. Không khí đặc quánh mùi bụi đất, đá ẩm, xen lẫn chút mùi khét nhẹ của linh lực vừa va chạm. Gió đêm thổi qua, mang theo tiếng rên rỉ yếu ớt của đá, của tường thành, như một sinh linh đang hấp hối.
Tô Lam khẽ đỡ lấy Tần Mặc, thân hình hắn run rẩy tựa như một ngọn nến trước gió. Gương mặt thanh tú của nàng ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc, đôi mắt phượng sáng ngời giờ đây dường như chứa đựng cả một bầu trời ưu tư. Nàng cảm nhận được sự cạn kiệt trong cơ thể Tần Mặc, một sự cạn kiệt không chỉ đến từ linh lực, mà còn từ sự hao tổn tinh thần tột cùng. Xích Viêm, linh hồn lửa của thành phố, giờ đây chỉ còn là một đốm lửa leo lét bùng cháy bên cạnh họ, ánh sáng mờ ảo của nó phản chiếu sự yếu ớt và đau đớn. Ngọn lửa ấy, vốn rực cháy đầy kiêu hãnh, giờ đây co ro lại, như một sinh linh bị bỏ rơi giữa đêm đông lạnh giá. Mỗi khi một luồng linh lực thao túng còn sót lại lướt qua, Xích Viêm lại khẽ run rẩy, ánh sáng của nó càng yếu đi.
“Tần Mặc, huynh không sao chứ?” Tô Lam cất tiếng, giọng nàng khẽ run lên, không còn sự mạnh mẽ dứt khoát như khi nàng tuyên bố lựa chọn của mình. Nàng cảm nhận được áp lực vô hình vẫn còn lơ lửng trong không khí, một sự đe dọa dai dẳng, một ý chí cuồng vọng không muốn buông tha. “Áp lực này… nó vẫn chưa buông tha. Cổ Thành Linh Khê… nó vẫn đang phải chịu đựng.”
Tần Mặc thở dốc, từng hơi thở đều nặng nhọc, nhưng ánh mắt đen láy của hắn vẫn kiên định nhìn về phía trung tâm thành phố, nơi những cấu trúc đá cổ kính đang rung chuyển dữ dội nhất. Dù cơ thể hắn đã gần như kiệt quệ, dù từng thớ thịt, từng kinh mạch đều đang gào thét vì quá tải, nhưng trong đôi mắt ấy vẫn không hề có sự dao động. Hắn vẫn cảm nhận được ý chí tồn tại của Cổ Thành Linh Khê, một ý chí mạnh mẽ nhưng đang bị giằng xé đến tột cùng. Hắn cảm nhận được nỗi đau của từng viên đá, từng trụ cột, sự giằng xé giữa bản chất nguyên thủy muốn giữ vững chính mình và sự cưỡng ép muốn biến nó thành một công cụ vô hồn.
“Ý chí của nó… vẫn chưa bị bẻ gãy hoàn toàn,” Tần Mặc nói, giọng hắn khản đặc, như vừa trải qua một cơn bạo bệnh. Hắn cố gắng đứng thẳng người, nhưng đôi chân vẫn loạng choạng. “Ta phải… giúp nó lựa chọn.”
Tô Lam nhìn Tần Mặc, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. Nàng hiểu gánh nặng mà hắn đang mang trên vai, không phải là gánh nặng của sức mạnh chiến đấu, mà là gánh nặng của sự đồng cảm, của trách nhiệm với vạn vật. Nàng biết, nếu Tần Mặc tiếp tục sử dụng năng lực của mình ở mức độ này, hắn sẽ phải trả một cái giá cực kỳ đắt. Nhưng nàng cũng biết, hắn không thể dừng lại. Với Tần Mặc, từ bỏ có nghĩa là phản bội lại chính bản chất của mình, phản bội lại ý chí tồn tại của vạn vật. Nàng siết chặt tay hắn, truyền đi một chút linh lực ấm áp, dù biết rằng nó chẳng thấm vào đâu so với sự hao tổn của hắn.
“Huynh đã làm được rất nhiều rồi, Tần Mặc,” nàng nói khẽ, ánh mắt nàng dõi theo hướng nhìn của hắn, cố gắng thấu hiểu điều hắn đang cảm nhận. “Ngươi đã giải phóng Xích Viêm, đã giúp nó chống lại sự thao túng. Có lẽ… chúng ta nên tạm lui. Kẻ địch quá mạnh.”
Tần Mặc lắc đầu, một động tác nhỏ nhưng chứa đựng sự kiên quyết không lay chuyển. “Không. Nếu chúng ta lui, nó sẽ bị nuốt chửng. Ý chí của nó… đang lay động. Nó cần một sự khẳng định.” Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng tập trung tinh thần. Hắn có thể cảm nhận được Cổ Thành Linh Khê như một sinh vật khổng lồ đang quằn quại trong cơn đau đớn tột cùng. Từng viên đá, từng khối gạch đều đang run rẩy, và trong sự run rẩy ấy, hắn nghe thấy một tiếng kêu than thầm lặng, một sự cầu cứu vô vọng.
Sự kiệt quệ không làm hắn nhụt chí, mà ngược lại, nó khiến ý chí của hắn càng trở nên mãnh liệt hơn. Hắn biết mình không thể chiến đấu bằng vũ lực, nhưng hắn có một vũ khí khác, một vũ khí mà không tu sĩ nào trong Huyền Vực này có thể sánh bằng: khả năng lắng nghe và truyền đạt ý chí tồn tại. Hắn sẽ không để Cổ Thành Linh Khê trở thành một bi kịch khác, một minh chứng cho sự tha hóa của vạn vật. Tô Lam đứng bên cạnh, thanh kiếm Thanh Vân Tông trong tay nàng vẫn phát ra ánh sáng xanh biếc mờ ảo, cảnh giác với mọi động tĩnh xung quanh. Nàng đã đưa ra lựa chọn, và nàng sẽ bảo vệ Tần Mặc bằng mọi giá, dù phải đối mặt với toàn bộ Huyền Vực.
***
Tần Mặc nhắm mắt, toàn thân run rẩy, gân xanh nổi lên trên thái dương, nhưng ý chí của hắn đã hoàn toàn tập trung vào một điểm duy nhất: trung tâm Cổ Thành Linh Khê. Hắn không còn chỉ "nghe" nữa, hắn bắt đầu "truyền đạt". Năng lực "nghe ý chí tồn tại" của hắn giờ đây được đẩy đến giới hạn cao nhất, không chỉ là tiếp nhận mà là phát xạ, một sự cộng hưởng sâu sắc với bản chất của vạn vật. Hắn cảm nhận Xích Viêm, ngọn lửa bản chất đang leo lét, như một sợi dây liên kết, một cánh cổng dẫn lối vào sâu thẳm linh hồn của tòa thành. Qua Xích Viêm, hắn xuyên thấu vào cốt lõi ý chí của Cổ Thành Linh Khê, nơi những ký ức hàng ngàn năm về sự tĩnh lặng, về sự che chở, về sự trường tồn đã bị lung lay bởi linh lực thao túng.
Một làn sóng ý niệm mạnh mẽ, không lời nhưng tràn đầy sức nặng, được Tần Mặc truyền đi. "Giữ vững! Đừng buông xuôi! Ngươi là thành trì, không phải binh khí!"
Lời thì thầm ấy không phải là âm thanh, mà là một rung động sâu sắc, một tiếng vọng từ tận đáy linh hồn Tần Mặc, xuyên qua Xích Viêm, chạm đến từng viên gạch, từng phiến đá của Cổ Thành Linh Khê. Hắn không yêu cầu nó chiến đấu, không yêu cầu nó thăng tiên, hắn chỉ yêu cầu nó được là chính nó. "Ngươi có quyền được là chính mình. Ngươi không cần phải trở thành thứ mà kẻ khác muốn. Hãy chọn sự tồn tại nguyên bản của ngươi!"
Cổ Thành Linh Khê đáp lại, không phải bằng lời nói, mà bằng một sự cộng hưởng dữ dội. Trung tâm thành phố rung chuyển mạnh mẽ, từng khối đá cổ kính như đang cựa mình thức tỉnh sau giấc ngủ dài. Những vết nứt trên tường thành sâu thêm, nhưng không phải là dấu hiệu của sự sụp đổ, mà là sự giải phóng. Từ những kẽ hở ấy, một ánh sáng mờ ảo, yếu ớt nhưng đầy kiên cường, bắt đầu phát ra, không phải ánh sáng của linh lực tu luyện, mà là ánh sáng của chính bản chất đá, của sự bền vững, của thời gian.
Tô Lam kinh ngạc mở to mắt. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Áp lực linh lực thao túng, vốn đang cố gắng xuyên qua mọi kẽ hở để tiếp tục quá trình "khai linh", giờ đây gặp phải một bức tường vô hình. Không phải là một bức tường linh lực, mà là một sự "từ chối" từ chính các vật chất cấu thành thành phố. Những bức tường thành cổ kính nhất, những trụ đá sừng sững đã đứng vững hàng ngàn năm, bắt đầu rung lên bần bật, nhưng không phải vì bị phá hủy, mà vì chúng đang tự mình chống lại sự chuyển hóa.
Xích Viêm, ngọn lửa bản chất, nhận được nguồn ý niệm này, lại bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm. Ngọn lửa ấy không còn chỉ là sự yếu ớt, mà là sự bùng nổ của ý chí tự do. Nó nhảy múa giữa không trung, vươn cao, đẩy lùi những sợi linh lực xám xịt đang cố gắng bao vây Tần Mặc. Ánh lửa đỏ rực rỡ, dù không quá lớn, nhưng lại mang một sức mạnh trấn áp kỳ lạ, khiến không gian xung quanh Tần Mặc và Tô Lam trở nên ấm áp và an toàn hơn đôi chút.
Quá trình "khai linh" cưỡng ép bị đình trệ đột ngột trong khu vực này, như một trái tim đang đập bỗng ngừng lại trong chốc lát. Những luồng linh lực thao túng bị đẩy lùi, không thể tiếp tục thẩm thấu vào bản chất của Cổ Thành Linh Khê. Từng viên đá, từng mảnh tường dường như đang "nói không" với sự cưỡng ép. Chúng không biến thành binh khí, không phát ra linh lực hùng hậu, nhưng chúng giữ vững bản chất của mình: là đá, là tường, là một phần của thành trì. Đó là một sự kháng cự thụ động nhưng cực kỳ hiệu quả, bởi nó đến từ chính vật thể bị tác động. Sự sống động của thành phố không phải là sự sống của linh hồn được "khai", mà là sự sống của vật chất được phép tồn tại theo đúng bản chất của nó.
Tần Mặc, kiệt sức đến tột cùng, đổ gục xuống, nhưng ánh mắt hắn vẫn mở to, tràn đầy sự mãn nguyện. Hắn đã làm được. Hắn đã giúp Cổ Thành Linh Khê tìm lại được tiếng nói của chính mình, tìm lại được sự lựa chọn. Mùi lưu huỳnh nhẹ trong không khí giờ đây đã bị thay thế bởi mùi đá tươi, mùi đất ẩm, một mùi hương của sự nguyên bản.
***
Tuy nhiên, sự đình trệ đột ngột này không kéo dài. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy Cổ Thành Linh Khê, không phải sự tĩnh lặng của bình yên, mà là sự tĩnh lặng trước cơn bão lớn. Rồi, một tiếng gầm gừ giận dữ, âm vang như sấm sét xé tan màn đêm, vọng xuống từ không trung. Giọng nói lạnh lẽo, mang theo sự tức giận tột độ và uy quyền tuyệt đối, vang vọng khắp nơi, khiến cả không gian và thời gian như ngưng đọng.
“Dám chống lại Thiên Đạo! Các ngươi sẽ phải trả giá! Ngươi là ai mà dám can thiệp vào vận mệnh của ta?!”
Đó là tiếng nói của tu sĩ cấp cao, kẻ đứng sau âm mưu "khai linh" Cổ Thành Linh Khê. Hắn ta cảm nhận được sự kháng cự bất ngờ từ tòa thành, sự "từ chối" đến từ cốt lõi, thứ mà hắn cho là không thể xảy ra. Sự tức giận của hắn không chỉ là vì kế hoạch bị phá vỡ, mà còn vì niềm kiêu ngạo của hắn bị xúc phạm. Trong mắt hắn, Tần Mặc và những kẻ dám chống lại ý chí của hắn chẳng khác nào lũ kiến hôi dám ngẩng đầu thách thức trời cao.
Ngay lập tức, một làn sóng áp lực mạnh mẽ hơn trước gấp bội, kèm theo những đợt tấn công linh lực trực tiếp, dữ dội, ào ạt ập xuống. Những luồng linh lực thao túng xám xịt, giờ đây không còn nhẹ nhàng thẩm thấu, mà biến thành những mũi tên nhọn hoắt, những roi điện xé gió, gào thét nhắm thẳng vào Tần Mặc và khu vực đang kháng cự của thành phố. Mục đích của chúng rõ ràng: phá vỡ ý chí của thành phố, nghiền nát kẻ can thiệp, và tái lập quyền lực tuyệt đối của kẻ đứng sau.
Tần Mặc, vừa kiệt quệ sau khi truyền đạt ý chí, giờ đây gần như bất tỉnh. Cơ thể hắn run rẩy không ngừng, mỗi thớ thịt đều đau nhức như bị xé toạc. Hắn cảm nhận được sự phẫn nộ tột cùng từ kẻ địch, một cơn thịnh nộ có thể hủy diệt mọi thứ. Xích Viêm, ngọn lửa bản chất, dù vừa bùng cháy mạnh mẽ, nhưng trước làn sóng tấn công dữ dội này cũng bắt đầu co rút lại, ánh sáng của nó nhấp nháy liên hồi, như sắp tắt lịm.
Nhưng Tô Lam không một chút do dự. Ánh mắt nàng sắc bén, kiên quyết hơn bao giờ hết. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc làm được điều kỳ diệu, đã cảm nhận được sự thật về vạn vật, và nàng sẽ không lùi bước. Thanh kiếm Thanh Vân Tông trong tay nàng phát ra ánh sáng xanh lam rực rỡ, không phải ánh sáng của sự tấn công, mà là ánh sáng của sự bảo vệ. Nàng xoay người, kiếm khí bùng lên, tạo thành một lá chắn vững chắc, một vòng xoáy kiếm khí màu xanh lam xoay tròn quanh Tần Mặc và Xích Viêm.
Từng nhát kiếm của Tô Lam sắc bén như lưỡi hái của tử thần, nhưng lại uyển chuyển như dòng nước, chặn đứng mọi mũi tên linh lực, mọi luồng năng lượng tàn khốc đang lao tới. Kiếm pháp Thanh Vân Tông, thứ đã từng được sư phụ nàng dùng để "khai linh" và biến đổi vạn vật, giờ đây được nàng sử dụng để chống lại chính mục đích đó. Đó là một sự phản nghịch, một sự bẻ cong ý nghĩa, nhưng lại là một sự bẻ cong cần thiết để bảo vệ chân lý, để bảo vệ ý chí tồn tại.
“Bản chất… quan trọng hơn tất cả. Huynh ấy đúng.” Tô Lam lẩm bẩm, giọng nàng trầm thấp nhưng đầy kiên định. Từng đòn đánh của nàng không chỉ là kiếm pháp, mà còn là sự khẳng định cho lựa chọn của chính mình. Nàng đã hoàn toàn lựa chọn con đường của mình, không còn nghi ngờ gì nữa. Những ký ức vỡ vụn về người thân bị tha hóa bởi quá trình "khai linh" cực đoan, về những bi kịch mà giáo điều tông môn đã gây ra, tất cả đều trở thành động lực, thành sức mạnh cho nàng. Nàng không chiến đấu vì danh vọng, không chiến đấu vì lợi ích, nàng chiến đấu vì một niềm tin mới đã nảy nở trong lòng.
Hắc Phong gầm lên một tiếng giận dữ, lao vào làn sóng linh lực thao túng, dùng móng vuốt và hàm răng sắc nhọn của mình để xé toạc những sợi linh lực đang cố gắng luồn lách qua lá chắn của Tô Lam. Tiểu Lang, dù nhỏ bé, cũng cắn xé vào những luồng linh lực yếu ớt hơn, tiếng kêu non nớt của nó hòa lẫn vào âm thanh của trận chiến, nhưng lại chứa đựng một sự dũng cảm không ngờ. Chúng là những sinh linh đơn thuần, không hiểu về "thăng tiên" hay "thiên đạo", nhưng chúng hiểu về sự bảo vệ, về lòng trung thành, và về ý chí tồn tại.
Tần Mặc, mặc dù cơ thể hắn đã gần như bất động, nhưng trong sâu thẳm ý thức, hắn vẫn cảm nhận được sự bảo vệ kiên cường của Tô Lam, sự dũng cảm của Hắc Phong và Tiểu Lang. Hắn cảm nhận được sự kháng cự bền bỉ của Cổ Thành Linh Khê, từng viên đá vẫn đang giữ vững ý chí của mình, dù phải chịu đựng áp lực khủng khiếp. Hắn biết, cái giá phải trả cho việc can thiệp vào ý chí của kẻ mạnh là rất lớn. Sự cạn kiệt này cho thấy năng lực "truyền đạt ý chí" của hắn có giới hạn, và khi đối phó với một vật thể quy mô lớn như một tòa thành, và với một kẻ thù mạnh mẽ như tu sĩ cấp cao, cái giá đó càng trở nên nặng nề.
Lời cảnh cáo của tu sĩ cấp cao, "Đây chỉ là khởi đầu!", vang vọng trong tâm trí Tần Mặc. Hắn biết, hắn sẽ phải đối mặt với nhiều thế lực mạnh mẽ hơn, những kẻ kiên quyết theo đuổi con đường "thăng tiên" cực đoan, coi thường mọi bản chất. Nhưng nhìn Tô Lam đang kiên cường đứng chắn phía trước, nhìn Xích Viêm đang cố gắng bùng cháy, và cảm nhận sự kháng cự của Cổ Thành Linh Khê, Tần Mặc biết mình không đơn độc. Sự kháng cự thành công của một phần Cổ Thành Linh Khê sẽ trở thành một "tiền lệ", một "mục tiêu" cho các thế lực tu sĩ khác, khiến hành trình của hắn ngày càng gian nan. Nhưng nó cũng là một ngọn đuốc hy vọng, một minh chứng rằng vạn vật có thể lựa chọn con đường của riêng mình.
Tô Lam, nàng đã lựa chọn. Lựa chọn đứng về phía Tần Mặc, chống lại giáo điều tông môn, chống lại cả "Thiên Đạo" trong mắt những kẻ cường quyền. Nàng đã trở thành một kẻ phản bội trong mắt tông môn, nhưng nàng đã tìm thấy chân lý của riêng mình. Giữa tiếng kiếm khí vút qua, tiếng linh lực va chạm, và tiếng gầm gừ giận dữ của kẻ thù, Tần Mặc dần chìm vào bóng tối của sự kiệt quệ, nhưng trong sâu thẳm, một hạt giống hy vọng đã được gieo trồng, một ý chí kiên cường đã được khẳng định. Và đó, có lẽ, chính là khởi đầu cho một cuộc cách mạng thầm lặng trong Huyền Vực.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.