Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 188: Kháng Cự Từ Trái Tim Thành Phố: Tiếng Gọi Của Vạn Vật

Tần Mặc chìm vào bóng tối, nhưng không phải là bóng tối của sự vô tri. Hắn cảm nhận được. Cảm nhận được sự yếu ớt đang bao trùm lấy cơ thể, cảm nhận được từng thớ thịt rã rời, từng dòng linh lực trong huyết quản cạn kiệt đến mức khô héo. Hắn cảm nhận được bàn tay mềm mại nhưng rắn rỏi của Tô Lam đang đỡ lấy mình, cảm nhận được nhịp đập gấp gáp trong lồng ngực nàng, và cả sự run rẩy không thể che giấu. Trên hết, hắn cảm nhận được luồng khí tức tàn bạo, cuồng nộ đang đổ ập xuống, tựa như cả bầu trời Huyền Vực đang sụp đổ.

Đó là đợt tấn công thứ hai, mãnh liệt và tàn khốc hơn gấp bội. Linh lực màu xám đen, đặc quánh như màn sương tử khí, cuộn trào từ phía chân trời, không ngừng nghỉ, không chút khoan nhượng. Nó không còn là những mũi tên lẻ tẻ, mà là một bức tường linh lực khổng lồ, một cơn sóng thần vô hình, nghiền nát mọi thứ trên đường đi của nó. Tiếng gầm rú của linh lực vang vọng khắp Cổ Thành Linh Khê, khiến từng viên đá cổ kính cũng phải rên siết. Mùi bụi đá, mùi ẩm mốc của thời gian, và cả mùi máu loãng từ những vết thương vô hình của thành phố, hòa quyện vào nhau, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Gió mạnh rít lên từng hồi, cuốn theo bụi đất mù mịt, như thể thiên địa cũng đang than khóc trước cảnh tượng hủy diệt này.

Tô Lam, nàng cắn chặt môi, vị máu tanh tưởi lan tỏa trong khoang miệng. Khuôn mặt thanh tú của nàng tái nhợt như tờ giấy, từng giọt mồ hôi lạnh lẽo chảy dài trên thái dương, hòa lẫn với bụi đất, tạo thành những vệt nhơ nhuốc. Hơi thở nàng dốc, từng nhịp thoi thóp như ngọn đèn dầu trước bão. Thanh kiếm cổ trong tay nàng, vốn dĩ luôn tỏa ra ánh sáng xanh lam rực rỡ, giờ đây chỉ còn lập lòe, run rẩy như một đốm lửa yếu ớt. Kiếm khí xanh lam mỏng manh, từng chút một, bị bức tường linh lực xám đen kia nuốt chửng, bào mòn.

"Không thể nào... Ta sẽ không để các ngươi làm hại hắn!" Tô Lam thì thầm, giọng nàng khàn đặc, đầy tuyệt vọng nhưng cũng ngập tràn một sự kiên quyết tột cùng. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc kết nối với thành phố, đã cảm nhận được ý chí tồn tại mãnh liệt của Xích Viêm, và đã nhận ra chân lý mà bấy lâu nay nàng lầm tưởng. Giờ đây, để bảo vệ Tần Mặc, để bảo vệ lý tưởng mà hắn đang theo đuổi, nàng sẵn sàng đánh đổi tất cả. Từng thớ cơ trên cánh tay nàng căng cứng, linh lực trong cơ thể nàng không ngừng được huy động, dồn hết vào thanh kiếm, cố gắng duy trì lá chắn. Kiếm pháp Thanh Vân Tông, thứ kiếm pháp mà nàng đã từng luyện tập cả đời, giờ đây được thi triển đến cực hạn, không phải để công kích, mà là để bảo vệ.

Xích Viêm, giờ đây chỉ còn là một đốm lửa nhỏ bé, lập lòe trên lòng bàn tay Tần Mặc, cũng cố gắng vươn lên. Ngọn lửa yếu ớt của nó, mang theo ý chí bất khuất của bản chất, hòa vào dòng kiếm khí của Tô Lam, như một tia hy vọng nhỏ nhoi trong đêm tối. Nó không rực rỡ, không uy mãnh, nhưng sự kiên cường của nó lại khiến lòng người phải cảm động.

Tiếng gầm gừ giận dữ, đầy khinh miệt của kẻ đứng sau vang vọng trong không trung, xuyên thấu qua bức tường linh lực dày đặc: "Kẻ cả gan nghịch thiên! Ngươi nghĩ sức tàn lực kiệt đó có thể chống lại thiên uy sao? Chết đi!"

Giọng nói ấy như một lời phán quyết, như một lời nguyền rủa, mang theo sự tự phụ và kiêu ngạo của kẻ mạnh. Nó khiến Tô Lam cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt, lá chắn kiếm khí của nàng càng thêm run rẩy. Những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên kiếm khí xanh lam, như những mảnh gương vỡ, báo hiệu cho sự sụp đổ không thể tránh khỏi. Hắc Phong, chú sói đen trung thành, gầm gừ dữ dội, thân hình nó phủ đầy vết thương từ những đợt tấn công trước, nhưng ánh mắt nó vẫn rực cháy sự bảo vệ. Nó đứng chắn trước Tô Lam, cố gắng dùng thân mình yếu ớt để cản phá những luồng linh lực nhỏ hơn len lỏi qua. Tiểu Lang, chú sói con, nép mình dưới chân Hắc Phong, đôi mắt xanh biếc đầy sợ hãi nhưng cũng không rời khỏi chủ nhân, tiếng kêu non nớt của nó lạc đi trong tiếng gió rít và linh lực gầm rú.

Tần Mặc, trong cơn mơ hồ của sự kiệt quệ, cảm nhận rõ ràng sự đau đớn của Tô Lam. Hắn nghe thấy tiếng kiếm khí rạn nứt, tiếng linh lực va đập vào nhau như sấm sét. Hắn cảm nhận được sự rên rỉ của Cổ Thành Linh Khê, từng viên gạch, từng phiến đá, từng mảng tường đổ nát đang phải chịu đựng áp lực khủng khiếp, như thể chúng đang bị xé toạc ra khỏi bản chất của mình. Ý chí tồn tại của chúng đang bị giày xéo, bị ép buộc phải biến đổi theo một hình thái mà chúng không muốn. Nỗi đau ấy, nỗi đau của vạn vật khi bị cưỡng ép, lại càng khiến Tần Mặc đau đớn hơn cả sự kiệt quệ của chính bản thân hắn. Hắn muốn hành động, muốn bảo vệ, nhưng cơ thể hắn lại không nghe lời. Chỉ có ý chí của hắn là vẫn bùng cháy, một ngọn lửa nhỏ bé nhưng kiên định, không chịu khuất phục.

Lá chắn kiếm khí của Tô Lam, cuối cùng, cũng không thể chịu đựng thêm được nữa. Một tiếng "choang" nhỏ vang lên, tựa như một mảnh pha lê vỡ vụn, và sau đó là vô số những vết nứt lan rộng, rồi vỡ tan tành. Hàng vạn sợi linh lực xám đen, như những con rắn độc khổng lồ, xuyên qua khoảng trống, lao thẳng về phía Tần Mặc và Tô Lam. Nàng nhắm nghiền mắt lại, ôm chặt lấy thân hình mềm nhũn của Tần Mặc, chuẩn bị đón nhận cái chết. Trong khoảnh khắc cuối cùng ấy, nàng không hối hận. Nàng đã lựa chọn, và nàng chấp nhận cái giá.

***

Nhưng cái chết đã không đến.

Thay vào đó, một sự kiện bất ngờ và phi lý đã xảy ra, khiến ngay cả những tu sĩ cấp cao đang trên đà chiến thắng cũng phải sững sờ. Khi những sợi linh lực xám đen hung hãn chỉ còn cách Tần Mặc và Tô Lam trong gang tấc, một làn sóng khác, yếu ớt hơn nhưng vô cùng kiên cường, bỗng nhiên trỗi dậy.

Từ những con hẻm tối tăm, từ những ngôi nhà đổ nát tưởng chừng không còn sự sống, những bóng người lờ mờ bỗng nhiên xuất hiện. Đó là người dân Cổ Thành Linh Khê. Những khuôn mặt khắc khổ, lấm lem bụi đất và nước mắt, nhưng ánh mắt họ lại rực cháy một ngọn lửa không thể dập tắt. Họ không có tu vi, không có linh lực, không có bất kỳ thứ gì có thể đối đầu với tu sĩ. Nhưng họ có ý chí.

Một nhóm lão ông, bà lão tóc bạc phơ, thân hình run rẩy vì tuổi tác và sợ hãi, bỗng nhiên lao ra. Họ dùng những gánh hàng rong lật đổ, những tấm ván gỗ mục nát, những mảnh vỡ từ chính những ngôi nhà đã bị phá hủy của mình, tạo thành một hàng rào tạm bợ, yếu ớt nhưng đầy kiên cường, chắn ngang lối đi của các tu sĩ đang lao tới. Những thanh niên trai tráng, dù tay không tấc sắt, cũng nắm chặt lấy những viên gạch vỡ, những cành cây khô, hô hoán, liều mạng xông lên. Thậm chí cả những đứa trẻ con, với đôi mắt to tròn, sợ hãi nép sau lưng cha mẹ, cũng cất tiếng khóc hòa vào tiếng hô hoán, như thể chính chúng cũng đang góp phần vào cuộc kháng cự này.

"Không thể để họ phá hủy nữa! Bảo vệ thành phố!" Tiếng hô hoán của người dân vang lên, không phải là tiếng la hét sợ hãi, mà là tiếng kêu gọi của sự tuyệt vọng và lòng dũng cảm. Nó mộc mạc, chân thật, nhưng lại có sức mạnh lay động lòng người.

Cùng lúc đó, Cổ Thành Linh Khê, như thể cảm nhận được tiếng gọi của những đứa con của mình, cũng bỗng nhiên "thức tỉnh" một cách kỳ lạ.

Dưới chân Tần Mặc, những viên gạch nứt nẻ của thành phố, vốn dĩ đã chịu đựng hàng ngàn năm phong sương, bỗng nhiên rung lên mạnh mẽ. Không phải là rung chuyển do động đất, mà là một sự cựa mình, một sự phản kháng từ tận sâu thẳm vật tính của chúng. Ánh sáng mờ ảo, yếu ớt từ từ tỏa ra từ những vết nứt, như thể linh hồn của chúng đang được khơi dậy.

Một giếng nước cổ rêu phong, nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, vốn dĩ đã khô cạn từ lâu, bỗng nhiên phun trào dòng nước trong xanh, mát lành. Dòng nước không bắn lên cao, nhưng lại tạo thành một bức màn hơi nước dày đặc, lan tỏa khắp không trung, làm loãng đi sự nồng nặc của linh lực xám đen, làm chệch hướng những sợi linh lực đang lao tới. Mùi đất ẩm và hơi nước mát lạnh lan tỏa, xua đi mùi bụi bặm và ngột ngạt.

Một chiếc đèn lồng bị bỏ quên trên con đường vắng, vỏ ngoài đã mục nát, giấy lụa đã rách bươm, bỗng nhiên bùng cháy mạnh hơn bao giờ hết. Ngọn lửa vàng ấm của nó, không phải là ngọn lửa ma quái hay linh lực, mà là ngọn lửa của sự sống, của ý chí tồn tại, như một bức tường vô hình đẩy lùi một luồng tà khí đang cố gắng len lỏi qua. Ánh sáng dịu dàng của nó xua đi bóng tối, chiếu rọi lên những khuôn mặt kiên cường của người dân.

Những bức tường đổ nát, những đống gạch vụn tưởng chừng sẽ sụp đổ hoàn toàn dưới áp lực của linh lực, bỗng nhiên như có một "lực" vô hình giữ lại. Chúng không sụp đổ, mà chỉ lung lay, tạo thành những chướng ngại vật bất ngờ, khiến đội hình của các tu sĩ cấp cao bị rối loạn. Một số tu sĩ bị vấp ngã, một số khác phải dừng lại để tránh những mảnh vỡ bất ngờ rơi xuống, làm chậm bước tiến của họ.

"Lũ phàm nhân thấp kém này! Dám cản đường!" Một tu sĩ cấp cao gầm lên, ánh mắt hắn tóe lửa giận dữ và không thể tin nổi. Hắn đã từng khinh miệt những phàm nhân này, coi họ như kiến cỏ, không ngờ giờ đây lại bị chính những "kiến cỏ" này cản bước. Sự bất ngờ và phi lý của cảnh tượng này khiến hắn và đồng bọn trở nên lúng túng.

Tô Lam, nàng mở mắt. Cảnh tượng trước mắt khiến nàng kinh ngạc đến tột độ. Nàng đã chuẩn bị cho cái chết, nhưng giờ đây, nàng lại được bao bọc bởi một làn sóng ý chí mạnh mẽ, không phải từ tu sĩ, mà từ chính những người dân phàm tục và những vật vô tri của thành phố. Nàng nhìn những người dân đang liều mạng xông lên, nhìn giếng nước phun trào, nhìn đèn lồng bùng cháy, nhìn những bức tường rung chuyển. Một tia hy vọng mãnh liệt bỗng nhiên bùng cháy trong lòng nàng, sáng hơn bất kỳ ánh sáng linh lực nào. Nàng đã từng chứng kiến Tần Mặc kết nối với Xích Viêm, với Cổ Thành Linh Khê, nhưng đây là lần đầu tiên nàng thấy ý chí ấy được biểu hiện một cách cụ thể, sống động và đầy sức mạnh như vậy.

Tần Mặc, dù vẫn yếu ớt, dù vẫn nằm trong vòng tay Tô Lam, nhưng hắn cảm nhận được tất cả. Hắn cảm nhận được sự kiên cường của người dân, sự đồng lòng của họ. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại mãnh liệt từ từng viên gạch, từng dòng nước, từng ngọn lửa. Không phải là linh lực, không phải là tu vi, mà là một sức mạnh khác, một sức mạnh đến từ sâu thẳm bản chất của vạn vật, khi chúng được tự do lựa chọn, được tự do bảo vệ thứ mà chúng yêu quý. Hắn hiểu rằng, đây không phải là một sự trùng hợp, mà là một lời đáp trả. Một lời đáp trả của Cổ Thành Linh Khê, một lời đáp trả của vạn vật, trước sự bảo vệ của chính hắn.

***

Các tu sĩ cấp cao, bị chặn đứng bởi sự kháng cự bất ngờ và hỗn loạn từ cả người dân lẫn chính các vật thể của thành phố, trở nên cực kỳ tức giận và bối rối. Sự kiêu ngạo của họ bị giáng một đòn nặng nề. Họ là những cường giả tu luyện, những kẻ nắm giữ linh lực thông thiên, vậy mà lại bị cản bước bởi những phàm nhân yếu ớt và những vật vô tri. Điều này nằm ngoài mọi tưởng tượng, mọi giáo điều mà họ từng được học.

"Vô lý! Bọn phàm nhân hèn mọn, và cả những vật chết này nữa! Dám chống lại chúng ta?!" Một tu sĩ khác gầm lên, ánh mắt tóe lửa giận dữ và sự khinh miệt tột độ. Hắn vung tay, một luồng linh lực cuồng bạo phóng ra, nhắm thẳng vào đám người dân đang cố gắng tạo thành hàng rào. Nhưng trước khi luồng linh lực kia kịp chạm tới, một chiếc xe đẩy hàng cũ kỹ, vốn dĩ nằm lăn lóc trên đường, bỗng nhiên lăn về phía trước một cách kỳ lạ, như có một lực vô hình đẩy nó, làm chệch hướng luồng linh lực. Sức mạnh không quá lớn, nhưng đủ để gây ra sự chệch choạng, mất phương hướng.

Một tu sĩ khác cố gắng vượt qua bức màn hơi nước từ giếng cổ, nhưng lại cảm thấy linh lực của mình bị tiêu hao nhanh chóng một cách khó hiểu. Hơi nước không chỉ làm loãng linh lực, mà còn như có một "vật tính" đặc biệt, một "ý chí" thanh tẩy, khiến linh lực của hắn bị suy yếu. Hắn hoảng thốt rút lui, khuôn mặt lộ rõ vẻ nghi ngờ và sợ hãi.

Tiếng gầm gừ, tiếng chửi rủa vang vọng khắp nơi khi các tu sĩ cố gắng tìm cách xuyên qua "phòng tuyến" kỳ lạ này. Họ không thể dùng sức mạnh tuyệt đối, vì mỗi khi họ tấn công, lại có một vật thể nào đó phản ứng, một cách vô thức nhưng hiệu quả, tạo ra những chướng ngại bất ngờ, làm chậm bước tiến của họ. Những viên đá lát đường bỗng trở nên trơn trượt bất thường, những cánh cửa gỗ mục nát bỗng đóng sầm lại, những dây leo khô héo bỗng quấn lấy chân. Đây không phải là một cuộc chiến sức mạnh, mà là một cuộc chiến ý chí.

Kẻ đứng sau, người đã phát động đợt tấn công này, cảm nhận được sự kháng cự mãnh liệt và kỳ lạ ấy. Hắn không thể hiểu nổi điều gì đang xảy ra. "Vô tri vật" không thể có ý chí, phàm nhân không thể chống lại tu sĩ. Sự hỗn loạn này không đáng để hắn lãng phí thêm linh lực và thời gian quý giá. Giọng nói của hắn vang vọng, đầy thù hận và khinh miệt, nhưng cũng ẩn chứa sự bất lực và tức tối: "Được lắm! Ta sẽ nhớ kỹ sự can thiệp này! Các ngươi sẽ phải trả giá đắt cho sự ngu muội của mình! Chúng ta sẽ quay lại!"

Ngay sau lời tuyên bố đầy đe dọa ấy, các tu sĩ cấp cao, mặc dù vẫn còn tức tối và muốn trả thù, cũng không dám làm trái lệnh. Họ tung ra vài đòn tấn công cuối cùng trong vô vọng, nhưng đều bị hóa giải một cách kỳ lạ bởi sự kháng cự của thành phố, rồi quay lưng rút lui trong sự tức tối và bối rối tột độ. Bóng dáng họ dần chìm vào màn đêm đang buông xuống, mang theo sự tức giận và nỗi nhục nhã khó tả.

Khi áp lực từ linh lực xám đen tan biến, Cổ Thành Linh Khê dần trở lại trạng thái tĩnh lặng. Giếng nước ngừng phun trào, đèn lồng từ từ lụi tắt, những bức tường ngừng rung chuyển. Người dân, sau giây phút bùng nổ, cũng từ từ trở về nơi ẩn nấp của mình, như những con chim sợ hãi tìm về tổ. Màn đêm bao trùm lấy thành phố, mang theo bụi và hơi lạnh, nhưng trong không khí, không còn là sự tuyệt vọng, mà là một sự tĩnh lặng lạ thường, một sự bình yên sau cơn bão.

Tô Lam, nàng vẫn ôm chặt Tần Mặc. Nàng nhìn theo bóng dáng các tu sĩ rút đi, rồi nhìn xuống những người dân đang lùi vào bóng tối, và cuối cùng, nhìn quanh thành phố đang dần trở lại vẻ hoang tàn cũ. Một sự bàng hoàng, kinh ngạc và xen lẫn vô vàn cảm xúc dâng trào trong lòng nàng.

"Họ... họ đang bảo vệ chúng ta sao? Đây... đây là sức mạnh gì?" Tô Lam tự nhủ, giọng nàng run run, không phải vì sợ hãi, mà vì sự xúc động và khó tin. Nàng đã từng coi những người dân này là phàm nhân yếu ớt, những vật thể kia là vô tri vô giác. Nhưng giờ đây, chính họ, chính chúng, lại là những người đã đứng lên bảo vệ nàng và Tần Mặc. Niềm tin vào giáo điều tông môn, vào cái gọi là "Thiên Đạo" mà nàng đã từng theo đuổi, giờ đây đã lung lay đến tận gốc rễ. "Thăng tiên" là gì nếu cái giá phải trả là sự tước đoạt ý chí, là sự hủy diệt bản chất?

Tần Mặc, dù vẫn kiệt quệ, nhưng hắn đã dần tỉnh táo hơn. Hắn cảm nhận được hơi thở đều đặn của Tô Lam, cảm nhận được sự ấm áp từ vòng tay nàng. Hắn nghe thấy lời thì thầm của nàng, và hắn hiểu. Hắn khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn về phía thành phố, nơi những dấu vết của cuộc kháng cự vừa rồi vẫn còn hiện hữu.

"Không phải vô tri... mà là... ý chí... tự do..." Hắn thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng đầy thấu hiểu, như một lời khẳng định cho chân lý mà hắn đã luôn tin tưởng. Hắn đã kết nối với Cổ Thành Linh Khê, đã truyền đạt ý chí kháng cự, nhưng chính sự lựa chọn của thành phố, của người dân, của từng vật thể nhỏ bé, mới là điều đã tạo nên kỳ tích này.

Sự kiện này đã khắc sâu vào tâm trí Tần Mặc một điều: năng lực "truyền đạt ý chí" của hắn không chỉ là việc ép buộc, mà là việc khơi gợi, là việc cho phép vạn vật được lựa chọn con đường của riêng mình. Và khi chúng lựa chọn, sức mạnh của ý chí tập thể, dù không có linh lực, cũng có thể tạo nên kỳ tích. Đây không phải là kết thúc, mà là khởi đầu. Khởi đầu cho một cuộc chiến lớn hơn, khi hắn sẽ phải đối mặt với những thế lực mạnh mẽ hơn, những kẻ đã bị sự việc này chọc giận đến tột cùng. Lời đe dọa của kẻ đứng sau vẫn còn văng vẳng, báo hiệu những cuộc đối đầu tàn khốc hơn sẽ đến. Nhưng nhìn Tô Lam kiên định, cảm nhận được sự liên kết với vạn vật, Tần Mặc biết, hắn không đơn độc. Hắn có thể đã trở thành mục tiêu lớn hơn, nhưng hắn cũng đã tìm thấy những đồng minh không tưởng, những người, những vật, cùng chia sẻ một ý chí: Ý chí được là chính mình, không bị ép buộc phải "lên tiên".

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free