Vạn vật không lên tiên - Chương 193: Hồi Ức Nguyên Khai: Tiếng Hát Của Cổ Thạch
Chuyến hành trình dài trên con đường cổ đạo đã đưa Tần Mặc và những người bạn đồng hành của hắn vào sâu trong Linh Thú Sơn Mạch, một vùng đất hoang vu đến tận cùng. Nơi đây, gió cát bào mòn mọi thứ, từ những vách đá sừng sững đến những tảng đá mồ côi cô độc nằm rải rác. Mặt trời vừa lấp ló phía chân trời, nhuộm đỏ những đỉnh núi xa xăm bằng thứ ánh sáng hừng đông yếu ớt, báo hiệu một ngày mới lại đến. Tần Mặc khẽ cựa mình, cố gắng xua đi cảm giác choáng váng vẫn còn vương vấn từ đêm qua, khi luồng ý chí cổ xưa kia lần đầu tiên ập đến tâm trí hắn, mạnh mẽ đến mức tưởng chừng có thể xé toạc linh hồn.
Xích Viêm trên vai hắn, vốn thường chỉ bập bùng nhẹ nhàng, giờ đây lại nhảy múa không ngừng, ánh lửa đỏ cam lay động dữ dội hơn thường lệ, như một ngọn đèn dầu đứng trước cuồng phong. Nó không ngừng phóng thích những đợt nhiệt yếu ớt, rồi lại co rút lại, như một sinh linh nhỏ bé đang cố gắng nắm bắt, hay chống cự, một thứ gì đó vĩ đại hơn chính bản thân nó. Ngay cả Hắc Phong, vốn là một linh thú mạnh mẽ và dạn dày kinh nghiệm, cũng nằm cuộn tròn dưới gốc một tảng đá lớn, đôi mắt đỏ rực không rời khỏi Tần Mặc. Nó không dám chợp mắt, cứ dáo dác quét nhìn xung quanh, như thể đang canh giữ một bảo vật vô giá, hay một mối hiểm họa vô hình nào đó. Sự cảnh giác của Hắc Phong không đơn thuần là bản năng của loài thú, mà là một sự nhận thức về luồng năng lượng bí ẩn đang bao trùm cả thung lũng, một thứ gì đó vượt xa khỏi tầm hiểu biết của nó.
Thung lũng mà họ đang trú ngụ thực sự là một nơi kỳ lạ. Đất đai ở đây cằn cỗi đến mức gần như không có lấy một ngọn cỏ xanh. Chỉ có những tảng đá khổng lồ, bị thời gian và phong ba bào mòn đến nhẵn bóng, đứng im lìm như những người khổng lồ hóa đá. Chúng rải rác khắp nơi, tạo thành một mê cung tự nhiên của đá và cát, nơi tiếng gió rít qua những khe hở, tạo ra những âm thanh u ám, bi thảm như tiếng than khóc của vạn linh. Mùi đất khô, mùi khoáng vật cổ xưa đã phong hóa, và cả mùi của sự cô độc bao trùm không gian. Bầu không khí tĩnh mịch, khô cằn, nhưng lại tràn ngập một luồng năng lượng cổ xưa khó tả, một thứ gì đó vừa nặng nề, vừa nguyên thủy, vừa bí ẩn.
Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái se lạnh của buổi sớm mai lướt qua làn da, mang theo chút ẩm ướt của sương đêm còn sót lại. Hắn đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng đến một khối đá hình trụ khổng lồ nhất trong thung lũng, nơi hắn đã đặt tay lên đêm qua. Khối đá ấy cao đến hàng trăm trượng, bề mặt của nó hằn sâu những vết tích của hàng vạn năm phong hóa, tạo thành những hoa văn kỳ dị mà chỉ thời gian mới có thể chạm khắc. Đó chính là nơi hắn cảm nhận rõ ràng nhất sự hiện diện của "ý chí" kia.
"Ngươi là ai... hay là gì?" Tần Mặc thầm nhủ, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào khối đá như thể muốn xuyên thấu tận cùng bản chất của nó. Hắn biết, đó không phải là một câu hỏi dành cho bất kỳ ai khác ngoài chính hắn, và có lẽ, dành cho cả "ý chí" đang lặng lẽ tồn tại kia. Hắn ngồi xếp bằng trước khối đá, đặt lòng bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo và thô ráp của nó. Hắn nhắm mắt lại, loại bỏ mọi tạp niệm, mọi suy nghĩ vẩn vơ, chỉ còn lại sự tập trung cao độ vào năng lực "lắng nghe" của mình. Hắn không chỉ lắng nghe bằng thính giác, mà bằng cả tâm hồn, bằng mỗi tế bào trong cơ thể, bằng từng sợi ý niệm tinh tế nhất của mình.
Cảm giác choáng váng từ đêm qua dần quay trở lại, nhưng lần này Tần Mặc đã chuẩn bị tinh thần tốt hơn. Hắn cố gắng giữ vững tâm trí, không để mình bị nhấn chìm trong biển ý niệm hỗn độn. Luồng ý chí cổ xưa kia, không phải là một âm thanh cụ thể, mà là một cảm giác. Nó là sự nặng nề của thời gian, là sự kiên định của vạn vật đã đứng vững qua vô vàn kỷ nguyên. Nó là nỗi cô độc sâu thẳm của một thực thể đã chứng kiến mọi sự đổi thay, mọi sinh linh đến rồi đi, nhưng vẫn lặng lẽ đứng đó, vĩnh cửu và bất biến.
Xích Viêm trên vai hắn bập bùng mạnh hơn, nhưng lần này không phải là sự giằng xé, mà là một sự đồng điệu, một lời thúc giục trầm lặng. Ngọn lửa của nó như muốn nói: "Tiếp tục đi, Tần Mặc. Hãy lắng nghe. Hãy thấu hiểu." Ánh lửa của nó, dù vẫn rực rỡ, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên định lạ thường, như thể nó cũng đang cố gắng kết nối với "vật tính" nguyên thủy kia. Tần Mặc cảm nhận được sự hỗ trợ từ Xích Viêm, một luồng ấm áp truyền vào lòng bàn tay đang đặt trên khối đá, giúp hắn giữ vững tâm trí trước áp lực khổng lồ. Hắn biết mình không đơn độc trong hành trình này, và sự hiện diện của Xích Viêm, của Hắc Phong, là nguồn động lực vô giá.
Hắn chìm sâu hơn vào trạng thái "lắng nghe". Hắn cảm nhận được sự thở chậm rãi và đều đặn của lòng đất, như nhịp đập của một trái tim khổng lồ đang ẩn mình sâu thẳm. Mỗi nhịp đập ấy mang theo vô vàn ký ức, vô vàn ý niệm. Tần Mặc cố gắng phân tách chúng, nhưng mọi thứ lại hòa vào nhau, tạo thành một dòng chảy mênh mông, không có điểm bắt đầu, không có điểm kết thúc. Đó không phải là một tiếng nói, mà là một bản giao hưởng của sự tồn tại, một bài ca của tạo hóa được cất lên từ thuở hồng hoang. Hắn cảm nhận được sự bao la của nó, sự phức tạp của nó, và trên hết, là sự kiên định không gì lay chuyển được. Ý chí này không tham lam, không sân si, không khao khát thăng tiến, mà chỉ khao khát được tồn tại, được là chính mình, được đứng vững giữa dòng chảy nghiệt ngã của thời gian và biến động. Đây là một khái niệm hoàn toàn khác so với những gì Tần Mặc từng "nghe" được từ vạn vật thông thường, những vật thể bị con người ép buộc phải "khai linh" và "thăng tiên". Sự khác biệt này khiến Tần Mặc vừa bối rối, vừa bị thu hút mãnh liệt. Hắn biết, mình đã chạm đến một điều gì đó vô cùng quan trọng, một chìa khóa để giải mã những bí ẩn sâu thẳm nhất của Huyền Vực.
***
Tần Mặc di chuyển đến một khu vực khác của thung lũng, nơi những vết nứt khổng lồ chằng chịt trên mặt đất, như những vết sẹo của thời gian. Những vết nứt này lộ ra những tầng đá cổ xưa sâu thẳm bên dưới, một bức tranh địa chất được vẽ nên qua hàng triệu năm. Giờ đây đã giữa trưa, mặt trời đứng bóng, ánh nắng gắt đổ xuống, khiến không khí trở nên oi ả hơn, dù gió vẫn ít. Hắn đứng bên một khe nứt sâu thẳm, có thể nhìn thấy những tầng đá màu sắc khác nhau, xếp chồng lên nhau như những lớp ký ức của Trái Đất. Tiếng vọng từ sâu thẳm dưới lòng đất, cùng với tiếng rung động nhẹ nhàng, đều đặn của chính khối đất đá, càng khiến không khí trở nên ngột ngạt và nặng nề. Mùi khoáng vật đặc trưng, mùi đất ẩm bốc lên từ những khe nứt, hòa quyện với mùi khô cằn của sa mạc, tạo nên một thứ hương vị nguyên thủy, khó tả. Bầu không khí ở đây tràn ngập một áp lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ, như thể có một bàn tay vô hình đang siết chặt lồng ngực Tần Mặc, khiến mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.
Tần Mặc lại nhắm mắt, cố gắng chìm sâu hơn vào việc "lắng nghe". Hắn cảm thấy mình như đang rơi vào một vực sâu không đáy của thời gian và ý niệm, một hành trình không gian và thời gian vượt ra ngoài mọi giới hạn. "Ý chí" đó như một dòng chảy khổng lồ, bao la, chứa đựng vô số thông tin, cảm xúc, và ký ức về sự hình thành của Huyền Vực, về những kỷ nguyên đã qua, về những biến động địa chất đã định hình nên thế giới này. Nó quá mạnh mẽ, quá phức tạp, quá đồ sộ, khiến tâm trí Tần Mặc chao đảo, gần như tan vỡ dưới sức nặng của nó. Hắn cảm thấy như hàng ngàn tiếng nói, hàng vạn hình ảnh, hàng triệu cảm xúc đang cùng lúc ập vào tâm trí hắn, không ngừng nghỉ, không có thứ tự. Hắn run rẩy, mồ hôi vã ra như tắm, thấm ướt cả bộ y phục thô mộc.
"Nó... không phải là một. Nó là... tất cả?" Tần Mặc thở dốc, nội tâm hắn gào thét. Hắn cố gắng sắp xếp những mảnh vỡ ý niệm, nhưng chúng cứ liên tục xáo trộn, hòa lẫn vào nhau, tạo thành một bức tranh hỗn độn, vĩ đại và đáng sợ. Hắn cảm nhận được sự kiên định nguyên thủy của nó, một sự tồn tại đã vượt qua mọi giới hạn của sự sống và cái chết. Hắn cũng cảm nhận được nỗi cô đơn vô tận, nỗi cô đơn của một thực thể đã đứng vững một mình từ thuở hồng hoang, chứng kiến sự sinh diệt của vạn vật, nhưng không thể can thiệp, không thể thay đổi. Nó chỉ đơn thuần là tồn tại, là cái nền cho mọi thứ.
Trong dòng chảy ý niệm hỗn loạn ấy, Tần Mặc thấy những hình ảnh mơ hồ lướt qua: những ngọn núi lửa phun trào, những dòng dung nham nóng chảy tạo thành địa hình mới. Hắn thấy những cơn địa chấn xé toạc mặt đất, tạo ra những khe nứt sâu thẳm như vực thẳm. Hắn thấy những cơn mưa thiên thạch từ vũ trụ lao xuống, để lại những vết sẹo vĩnh cửu. Hắn thấy sự hình thành của những tầng đất đá, những mạch khoáng vật quý hiếm, những dòng nước ngầm chảy sâu trong lòng đất. Đây không phải là ký ức của một sinh linh, mà là ký ức của chính Huyền Vực, của những tầng địa chất đã hình thành nên thế giới này. Nó là tiếng hát của cổ thạch, là hồi ức nguyên khai của vạn vật.
Xích Viêm trên vai Tần Mặc đột nhiên bùng lên ánh sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Ánh sáng của nó không còn đơn thuần là màu đỏ cam rực cháy, mà còn pha lẫn những tia vàng, tia tím huyền ảo, như một màn trình diễn pháo hoa trong đêm tối. Nó xoay tròn quanh đầu Tần Mặc, tạo thành một vòng bảo hộ bằng lửa, như muốn đẩy lùi những áp lực vô hình đang đè nặng lên hắn. Ánh sáng của Xích Viêm không chỉ là sự bảo vệ, mà còn như một sợi chỉ kết nối Tần Mặc với thực tại, ngăn không cho hắn hoàn toàn lạc lối trong biển ý niệm vô tận kia. Tần Mặc cảm nhận được Xích Viêm đang cố gắng truyền cho hắn sức mạnh, cố gắng giúp hắn ổn định tâm trí, cố gắng nói với hắn rằng hắn không đơn độc, rằng hắn có thể vượt qua. Năng lượng từ Xích Viêm, một ý chí lửa mãnh liệt và thuần túy, đã trở thành điểm tựa cho Tần Mặc trong cơn bão tinh thần này. Nó giúp hắn giữ được một phần bản ngã, không để mình bị đồng hóa hoàn toàn bởi sự bao la của "ý chí" cổ xưa.
Tần Mặc cố gắng bám víu vào những mảnh vỡ ý niệm rõ ràng nhất. Hắn nhận ra rằng "ý chí" này không hề có mong muốn thăng cấp, không hề có khát vọng siêu việt. Nó chỉ có một khao khát duy nhất: được "đứng vững". Được đứng vững để làm nền tảng cho Huyền Vực, được đứng vững để làm cái neo giữ cho thế giới này không bị tan rã. Hắn thấy những hình ảnh mơ hồ về một thực thể vĩ đại, không hình dạng cụ thể, nhưng mang trong mình sự kiên cường và sức mạnh của cả một hành tinh, đứng vững qua m���i biến động, mọi tai ương. Đó là một ý chí primordial, một linh hồn của chính Huyền Vực, đã tồn tại từ Kỷ Nguyên Khai Sáng, chứng kiến mọi thứ, nhưng vẫn kiên định với bản chất của mình. Điều này khiến Tần Mặc nhớ lại lời của Điểu Nhân về "Thạch Trụ cựa mình", một cái tên có lẽ phù hợp với những gì hắn đang cảm nhận. Đây không phải là một Lục Vô Trần lang thang, mà là một thực thể cố định, một cái neo vĩnh cửu. Sự khác biệt này khiến Tần Mặc kinh ngạc, và cũng khiến hắn cảm thấy một sự liên kết mạnh mẽ, một sự đồng cảm sâu sắc với "ý chí" này.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ những ngọn núi xa xăm, Tần Mặc từ từ thoát khỏi trạng thái tập trung sâu độ. Hắn thở hổn hển, lồng ngực phập phồng kịch liệt, như một người vừa bơi qua một đại dương cuồng nộ. Toàn thân hắn rã rời, tinh thần kiệt quệ, nhưng đôi mắt đen láy lại ánh lên một tia sáng kỳ lạ, vừa mệt mỏi, vừa sâu thẳm, vừa bừng tỉnh. Hắn biết mình chưa thể thấu hiểu hoàn toàn "ý chí" này, nó quá phức tạp, quá bao la, vượt xa giới hạn nhận thức hiện tại của hắn. Nhưng hắn đã nhận ra một phần bản chất cốt lõi của nó, một chân lý vĩ đại: một thực thể không ngừng "đứng vững", một "cái neo" của Huyền Vực, mang trong mình ký ức và bản chất của "Kỷ Nguyên Khai Sáng".
Thung lũng hoang vu giờ đây chìm trong sắc đỏ rực của hoàng hôn. Những tảng đá cổ thụ, vốn đã mang vẻ uy nghiêm, giờ đây lại càng thêm huyền bí dưới ánh sáng yếu ớt cuối ngày. Tiếng gió lướt nhẹ qua những khe đá, không còn rít thê lương như buổi sớm, mà mang theo một âm hưởng trầm lắng, như tiếng thở dài của thời gian. Tiếng lá cây khô xào xạc dưới chân như lời thì thầm của quá khứ. Mùi đất khô và không khí se lạnh của buổi tối bắt đầu lan tỏa, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với cái nóng oi ả của buổi trưa. Bầu không khí giờ đây đã trở nên trầm lắng, suy tư, một sự bình yên kỳ lạ sau cơn bão tinh thần mà Tần Mặc vừa trải qua.
Hắn đứng dậy, đôi chân cảm thấy nặng trĩu. Xích Viêm trên vai hắn cũng đã dịu lại, ánh lửa bập bùng nhẹ nhàng hơn, nhưng vẫn không tắt. Nó như một người bạn tri kỷ, lặng lẽ đồng hành cùng hắn qua những khoảnh khắc thử thách. Tần Mặc đưa tay xoa nhẹ lên Xích Viêm, cảm nhận sự ấm áp của nó, như một lời cảm ơn thầm lặng. Hắn biết, Xích Viêm đã giúp hắn rất nhiều trong việc giữ vững tâm trí.
Hắc Phong, đang nằm cuộn tròn cách đó không xa, ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực nhìn Tần Mặc với vẻ lo lắng. Nó khẽ cọ đầu vào chân hắn, một hành động an ủi thầm lặng. Tần Mặc cúi xuống vuốt ve bộ lông đen tuyền của nó, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. Sự hiện diện của Hắc Phong, một linh thú trung thành và mạnh mẽ, cũng là một điểm tựa quan trọng cho Tần Mặc.
"Không phải là muốn thăng cấp... mà là muốn được đứng vững. Mãi mãi... như một cái neo của thế giới này," Tần Mặc thầm nhủ, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ hiện lên mờ ảo trong ánh hoàng hôn. Hắn đã hiểu được một phần ý nghĩa của sự tồn tại này. Đây không phải là một ý chí tham vọng, mà là một ý chí của sự bền bỉ, của sự kiên cường, của sự hy sinh thầm lặng để giữ cho mọi thứ được cân bằng. Đó là khao khát được là chính mình, được giữ vững bản chất nguyên thủy, không bị biến chất bởi những ham muốn thăng tiến điên cuồng.
Tần Mặc cảm nhận một sức nặng mới trên vai, một trách nhiệm mới trong việc thấu hiểu và bảo vệ những "ý chí" như thế này. Hắn nhận ra rằng, những gì Điểu Nhân nhắc đến về Thạch Trụ không phải là một câu chuyện hoang đường. Có những thực thể trong Huyền Vực đã tồn tại từ thuở hồng hoang, mang trong mình linh hồn và ký ức của chính thế giới, và khao khát duy nhất của chúng không phải là "thăng tiên", mà là "đứng vững". Chúng là những "cái neo", là nền tảng giữ cho Huyền Vực không bị sụp đổ bởi sự truy cầu vô độ của vạn vật.
Sự phức tạp và độ tuổi của "ý chí" cổ xưa này rõ ràng đã tồn tại từ "Kỷ Nguyên Khai Sáng", một giai đoạn mà con người hầu như đã lãng quên. Tần Mặc cảm nhận được rằng, mối liên hệ giữa Xích Viêm và những "ý chí" cổ xưa này không hề đơn giản. Ngọn lửa của nó, dù chỉ là một "vật" có ý chí, lại có khả năng giao cảm và phản ứng một cách đặc biệt, như thể nó mang trong mình một phần bản chất nguyên thủy nào đó, có thể sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc giúp Tần Mặc giao tiếp sâu hơn với chúng trong tương lai.
Đây chỉ là khởi đầu. Vùng Đất Cổ Hoang này không chỉ là một địa điểm, mà là một cánh cửa, dẫn hắn đến những "ý chí cổ xưa" mạnh mẽ hơn, những Thạch Trụ im lìm hàng ngàn năm, hay những Lục Vô Trần lang thang không mục đích mà Điểu Nhân đã nhắc đến. Chuyến hành trình của Tần Mặc, để tìm kiếm sự cân bằng cho Huyền Vực, đã dẫn hắn đến đây, đến điểm khởi đầu của những khám phá vĩ đại hơn, nơi những bí ẩn sâu thẳm nhất của thế giới đang chờ đợi được hé lộ. Hắn sẽ phải đối mặt với chúng, không bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và lòng tôn trọng, vì một thế giới nơi vạn vật được quyền là chính nó, không cần phải "lên tiên" nếu đó không phải là nguyện vọng sâu thẳm nhất của chúng.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.