Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 194: Hồi Ức Nguyên Khai: Tiếng Thở Của Ý Chí Tối Cổ

Hoàng hôn đã buông mình xuống thung lũng hoang vu, nhuộm đỏ những vách đá sừng sững một màu cam cháy rồi dần chuyển sang tím thẫm. Tần Mặc đứng dậy, đôi chân trĩu nặng không phải vì mệt mỏi thể xác, mà là bởi gánh nặng của những điều hắn vừa cảm nhận được. Xích Viêm trên vai hắn đã dịu lại, ngọn lửa bập bùng nhẹ nhàng, như một người bạn tri kỷ lặng lẽ sẻ chia gánh nặng ấy. Hắn đưa tay xoa nhẹ lên Xích Viêm, cảm nhận sự ấm áp quen thuộc, như một lời cảm ơn thầm lặng. Hắc Phong, con sói khổng lồ trung thành, ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ lo lắng, khẽ cọ đầu vào chân hắn, một cử chỉ an ủi thầm kín.

“Không phải là muốn thăng cấp... mà là muốn được đứng vững. Mãi mãi... như một cái neo của thế giới này,” Tần Mặc thầm nhủ, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ hiện lên mờ ảo trong ánh hoàng hôn cuối ngày. Hắn đã hiểu được một phần ý nghĩa của sự tồn tại này. Đây không phải là một ý chí tham vọng, mà là một ý chí của sự bền bỉ, của sự kiên cường, của sự hy sinh thầm lặng để giữ cho mọi thứ được cân bằng. Đó là khao khát được là chính mình, được giữ vững bản chất nguyên thủy, không bị biến chất bởi những ham muốn thăng tiến điên cuồng.

Tần Mặc cảm nhận một sức nặng mới trên vai, một trách nhiệm mới trong việc thấu hiểu và bảo vệ những "ý chí" như thế này. Hắn nhận ra rằng, những gì Điểu Nhân nhắc đến về Thạch Trụ không phải là một câu chuyện hoang đường. Có những thực thể trong Huyền Vực đã tồn tại từ thuở hồng hoang, mang trong mình linh hồn và ký ức của chính thế giới, và khao khát duy nhất của chúng không phải là "thăng tiên", mà là "đứng vững". Chúng là những "cái neo", là nền tảng giữ cho Huyền Vực không bị sụp đổ bởi sự truy cầu vô độ của vạn vật.

Sự phức tạp và độ tuổi của "ý chí" cổ xưa này rõ ràng đã tồn tại từ "Kỷ Nguyên Khai Sáng", một giai đoạn mà con người hầu như đã lãng quên. Tần Mặc cảm nhận được rằng, mối liên hệ giữa Xích Viêm và những "ý chí" cổ xưa này không hề đơn giản. Ngọn lửa của nó, dù chỉ là một "vật" có ý chí, lại có khả năng giao cảm và phản ứng một cách đặc biệt, như thể nó mang trong mình một phần bản chất nguyên thủy nào đó, có thể sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc giúp Tần Mặc giao tiếp sâu hơn với chúng trong tương lai.

Đây chỉ là khởi đầu. Vùng Đất Cổ Hoang này không chỉ là một địa điểm, mà là một cánh cửa, dẫn hắn đến những "ý chí cổ xưa" mạnh mẽ hơn, những Thạch Trụ im lìm hàng ngàn năm, hay những Lục Vô Trần lang thang không mục đích mà Điểu Nhân đã nhắc đến. Chuyến hành trình của Tần Mặc, để tìm kiếm sự cân bằng cho Huyền Vực, đã dẫn hắn đến đây, đến điểm khởi đầu của những khám phá vĩ đại hơn, nơi những bí ẩn sâu thẳm nhất của thế giới đang chờ đợi được hé lộ. Hắn sẽ phải đối mặt với chúng, không bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và lòng tôn trọng, vì một thế giới nơi vạn vật được quyền là chính nó, không cần phải "lên tiên" nếu đó không phải là nguyện vọng sâu thẳm nhất của chúng.

***

Đêm dần buông xuống Hẻm Núi Cát Bay, gió bắt đầu rít gào mạnh hơn, cuốn theo những hạt cát mịn li ti tạt vào mặt Tần Mặc, tạo nên một cảm giác rát buốt và khô khốc. Những vách đá dựng đứng, bị gió bào mòn qua hàng triệu năm, giờ hiện lên như những bức tường thành khổng lồ trong bóng tối, với những hình thù kỳ dị, uốn lượn như những con quái vật đang ngủ vùi. Không khí trở nên khắc nghiệt và hoang vắng đến lạ thường. Mùi cát bụi nồng nặc hòa lẫn với sự se lạnh của đêm khuya, phả vào từng hơi thở của hắn.

Tần Mặc ngồi giữa những tảng đá lớn đã phong hóa, lưng tựa vào một khối đá trơ trụi, cố gắng ổn định lại tinh thần sau những trải nghiệm kinh ngạc vừa qua. Mặc dù đã thấu hiểu được một phần bản chất của "ý chí" cổ xưa kia, nhưng sự bao la và phức tạp của nó vẫn còn vượt xa khả năng lĩnh hội của hắn. Hắn hít sâu một hơi, để luồng không khí khô nóng lấp đầy phổi, cố gắng gạt bỏ sự choáng ngợp và tập trung ý niệm. Hắc Phong nằm cuộn tròn gần đó, đôi tai vểnh lên, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét qua màn đêm, bảo vệ chủ nhân khỏi những mối hiểm nguy vô hình. Con sói khổng lồ thỉnh thoảng lại khẽ rên khẽ, như cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.

Xích Viêm trên tay Tần Mặc lại bắt đầu bập bùng một cách bất thường, ánh lửa khi mạnh mẽ rực rỡ, khi lại yếu ớt le lói, như một sinh linh đang vật lộn với một cảm xúc mãnh liệt nào đó. Ánh lửa đỏ rực phản chiếu trên những hạt cát bay lất phất, tạo nên những đốm sáng lập lòe ma mị trong màn đêm. Tần Mặc đưa ánh mắt nhìn ngọn lửa, cảm nhận sự dao động bất thường của nó, như thể Xích Viêm đang cố gắng giao cảm, hay thậm chí là chống lại một áp lực vô hình.

"Không phải một dòng năng lượng... không phải một tảng đá vô tri... Nó là... một cái gì đó. Nhưng là gì?" Tần Mặc thầm nhủ trong lòng, tự hỏi bản thân. Hắn nhớ lại lời Điểu Nhân về "cột đá cựa mình" và "linh hồn lang thang", nhưng cảm giác này còn sâu sắc hơn nhiều. "Cột đá cựa mình" nghe như một thực thể vật chất đang thức tỉnh, còn "linh hồn lang thang" lại gợi lên hình ảnh một vong linh vô định. Nhưng "ý chí" này, nó không đơn thuần là vật chất hay linh hồn, nó là sự kết hợp của cả hai, hay một thứ gì đó vượt ngoài định nghĩa. Nó mang theo sự kiên định của đất đá và sự cô đơn của một linh hồn đã tồn tại quá lâu.

Một lần nữa, Tần Mặc nhắm chặt mắt, dùng ý niệm thăm dò. Hắn đẩy mọi tạp niệm ra khỏi tâm trí, tập trung toàn bộ "năng lực nghe" của mình vào luồng ý chí đang "thở" đều đặn dưới lòng đất. Đây là một sự mạo hiểm, hắn biết. Lần trước, hắn suýt chút nữa đã bị nhấn chìm. Nhưng hắn cần phải hiểu. Hắn cần phải biết rõ bản chất của "cái neo" mà hắn đã cảm nhận được. Cơ thể hắn căng cứng, các cơ bắp co thắt dưới lớp áo thô. Trán hắn lấm tấm mồ hôi lạnh, dù không khí xung quanh đang ngày càng trở nên se sắt. Từng thớ thịt, từng mạch máu trong cơ thể Tần Mặc đều đang phản ứng với sự tập trung cực độ này, như một sợi dây đàn căng như muốn đứt. Hắn cảm thấy đầu mình ong ong, như có một dòng suối ý niệm đang chảy ngược vào tâm trí hắn, cố gắng vén bức màn bí ẩn đang bao phủ thực thể cổ xưa kia.

Mỗi tế bào trong cơ thể Tần Mặc đều như đang kêu gào phản đối, cảnh báo hắn về sự nguy hiểm khi cố gắng kết nối với một thứ gì đó quá vĩ đại, quá cổ xưa. Nhưng hắn không lùi bước. Hắn đã chấp nhận con đường này, con đường của sự thấu hiểu, của sự cân bằng. Nếu không thể hiểu được những "ý chí" tối cổ như thế này, thì làm sao hắn có thể hy vọng mang lại sự cân bằng cho cả Huyền Vực, nơi mà "vạn vật đều muốn thành tiên"? Hắn phải vượt qua giới hạn của bản thân, phải phá vỡ những rào cản của nhận thức thông thường.

Dưới lòng đất, luồng ý chí kia vẫn trầm mặc, nhưng Tần Mặc cảm nhận được một sự đáp lại mơ hồ, như thể nó cũng đang "quan sát" hắn, đang "thử thách" hắn. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng không phải là sự sợ hãi, mà là sự kính sợ trước một tồn tại vĩ đại. Hắn biết, hắn đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thật mà ít ai trong Huyền Vực này từng có cơ hội chạm tới. Tiếng gió rít gào bên tai hắn bỗng trở nên xa xăm, tiếng cát bay xào xạc như những lời thì thầm của một ngôn ngữ đã bị lãng quên từ rất lâu rồi. Cả thế giới bên ngoài dường như dần tan biến, chỉ còn lại Tần Mặc và luồng ý chí khổng lồ đang ẩn mình sâu thẳm.

Tần Mặc cố gắng hình dung, cố gắng suy luận về bản chất của nó. Một "ý chí tồn tại" có thể là của một vật, một sinh linh, một thành trì, hay thậm chí là một ký ức. Nhưng "ý chí" này, nó không thuộc bất kỳ phạm trù nào trong số đó. Nó là một cái gì đó nguyên thủy hơn, nền tảng hơn. Nó không phải là một dòng chảy linh lực vô định, mà là một sự hiện diện tĩnh lặng, nhưng lại mang trong mình một sức nặng của hàng triệu năm lịch sử. Hắn đã từng nghe nhiều "ý chí", từ những viên đá nhỏ muốn nằm yên, đến những thanh kiếm muốn chém giết, nhưng chưa bao giờ hắn đối mặt với một "ý chí" mà bản thân nó chính là sự định nghĩa của "tồn tại".

Hắn cảm nhận được sự cô đơn tột cùng từ "ý chí" đó, một nỗi cô đơn kéo dài qua vô số kỷ nguyên, khi nó chứng kiến mọi sự khởi đầu và kết thúc, mọi sự sinh diệt của vạn vật trên Huyền Vực. Nỗi cô đơn này không phải là sự yếu đuối, mà là sự trầm mặc của một kẻ chứng kiến vĩ đại, một kẻ mang trong mình gánh nặng của thời gian. Tần Mặc, trong khoảnh khắc đó, cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc. Hắn cũng đang cô đơn trên con đường mình chọn, một con đường đi ngược lại với khát vọng thăng tiên của toàn thiên hạ. Hắn cũng đang gánh vác một trách nhiệm nặng nề mà ít ai có thể thấu hiểu. Giữa hắn và "ý chí" cổ xưa, dường như có một sợi dây liên kết vô hình được hình thành, một sự thấu hiểu vượt qua mọi ngôn từ và giới hạn của không gian, thời gian.

***

Tần Mặc như bị hút vào một vực xoáy của ý niệm, không còn cảm nhận được thân thể vật lý của mình. Hắn không thấy hình ảnh rõ ràng mà chỉ cảm nhận được sự tồn tại của một thực thể khổng lồ, một phần không thể tách rời của nền tảng thế giới. Hắn như một hạt bụi nhỏ bé, lạc vào một không gian vô định, nơi khái niệm thời gian và không gian dường như tan biến. Đây không phải là một cảnh giới vật chất, mà là một "tâm cảnh", một sự giao hòa ý niệm với một thực thể vượt xa mọi tưởng tượng.

Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng nguyên thủy cuồn cuộn, không phải là linh lực, mà là thứ năng lượng của sự hình thành, của Kỷ Nguyên Khai Sáng. Tiếng "thở" trầm hùng của đất đá cuồn cuộn dưới chân hắn, không phải âm thanh từ tai nghe được, mà là cảm giác rung chuyển sâu thẳm trong linh hồn. Tiếng nước nguyên thủy cuộn chảy, tạo nên những dòng sông năng lượng vô hình, và tiếng gió vũ trụ rít gào, thổi qua những không gian trống rỗng vô tận. Mùi đất mới, khoáng vật, không khí tinh khiết nguyên sơ, một mùi hương cổ xưa không thể gọi tên, tất cả hòa quyện lại thành một bản giao hưởng của sự sáng tạo, vừa hùng vĩ vừa đầy cô đơn.

Trong "tâm cảnh" này, Tần Mặc cảm nhận được ý chí của thực thể đó. Đó là sự kiên định qua hàng triệu năm, không suy chuyển, không biến đổi. Hắn "thấy" (không phải bằng mắt, mà bằng ý niệm) sự chứng kiến không ngừng của vô số kỷ nguyên, từ khi Huyền Vực chỉ là một khối hỗn độn, đến khi vạn vật dần hình thành, rồi sinh sôi nảy nở, rồi lại suy tàn và biến mất. Thực thể này đã chứng kiến tất cả, không phán xét, không can thiệp, chỉ đơn thuần là tồn tại và ghi nhớ.

Và rồi, một nỗi cô đơn vô tận kéo dài từ thuở hồng hoang ập đến, nhấn chìm Tần Mặc. Nỗi cô đơn của một kẻ duy nhất chứng kiến sự khởi đầu, của một kẻ mang trong mình tất cả ký ức mà không thể chia sẻ. Nó là sự cô đơn của một nền tảng, một cái neo, gánh vác toàn bộ sức nặng của một thế giới. Nhưng lần này, có thêm một "tia sáng" chói lọi, một cảm giác về nhận thức, về ý thức sâu sắc của thực thể đó. Nó không chỉ "là" một phần của thế giới, mà nó "biết nó là", nó "tồn tại" với một mục đích nào đó. Một trí tuệ nguyên thủy, tối cổ đang thức tỉnh, đang dần nhận ra sự hiện diện của Tần Mặc.

Ý niệm không lời, nhưng lại truyền trực tiếp vào Tần Mặc, rõ ràng hơn, có cấu trúc hơn bao giờ hết. Hắn "nghe" thấy (không phải bằng tai, mà bằng linh hồn) một tiếng vọng trầm hùng, cổ xưa: "Ta... tồn tại... từ thuở sơ khai... Ta... chứng kiến... sự sinh diệt... Ta... chờ đợi... một sự cân bằng..."

Tần Mặc cảm nhận được một sự cô đơn vĩ đại, nhưng cũng là một trí tuệ sâu thẳm, một sự hiểu biết vượt ra ngoài mọi giới hạn của sinh linh. Hắn run rẩy dữ dội, không phải vì sợ hãi, mà vì sự choáng ngợp trước một tồn tại vĩ đại. Hắn cảm thấy cơ thể mình như đang bị xé toạc, tâm trí như muốn vỡ tung trước dòng chảy thông tin và cảm xúc khổng lồ. Mồ hôi lạnh toát ra, thấm đẫm y phục của hắn, dù trong "tâm cảnh" này, hắn không còn cảm nhận được cái nóng hay cái lạnh của thế giới vật chất.

Đúng lúc đó, Xích Viêm trên tay hắn phát sáng rực rỡ, bùng lên như một ngọn đuốc giữa bóng tối vô tận của "tâm cảnh" này. Ánh lửa đỏ rực không chỉ soi sáng mà còn tạo thành một lá chắn năng lượng vô hình, bao bọc lấy Tần Mặc, bảo vệ hắn khỏi sự quá tải của luồng ý chí cổ xưa. Xích Viêm không chỉ là một vật phẩm có ý chí, mà còn là một cầu nối, một người bảo vệ, một thực thể mang trong mình một phần bản chất nguyên thủy nào đó, có khả năng cộng hưởng với "ý chí" tối cổ này. Nó như một con thuyền nhỏ, giúp Tần Mặc vượt qua cơn sóng thần của ý niệm mà không bị nhấn chìm.

Nhờ có Xích Viêm, Tần Mặc mới có thể duy trì được ý thức, tiếp tục "lắng nghe" và thấu hiểu. Hắn cảm nhận được rằng, "ý chí" này không phải là một lực lượng vô tri đang chờ đợi một sự kích hoạt, mà là một thực thể có ý thức cao độ, đã ẩn mình sâu thẳm trong thế giới, quan sát, chờ đợi, và bây giờ, có lẽ là đang dần thức tỉnh. Nó đang tìm kiếm một sự cân bằng, một sự hài hòa mà Huyền Vực đã mất đi khi vạn vật đều chạy theo khát vọng thăng tiên mù quáng.

Sự kiên định của nó, nỗi cô đơn của nó, và cả sự "chờ đợi" của nó, tất cả đều cộng hưởng với những gì Tần Mặc đang theo đuổi. Hắn nhận ra rằng, mình không đơn độc trên con đường này. Có những "ý chí" khác, những "cái neo" khác, cũng đang cùng hắn gánh vác gánh nặng của sự cân bằng, dù chúng không thể lên tiếng hay hành động như con người. Chúng là nền tảng, là bản chất, là hơi thở của Huyền Vực. Và giờ đây, Tần Mặc đã chạm vào một trong số chúng, đã được tiếp cận với một phần ký ức và trí tuệ của Kỷ Nguyên Khai Sáng. Trải nghiệm này không chỉ mở rộng nhận thức của hắn, mà còn củng cố thêm niềm tin vào con đường mà hắn đã chọn. Hắn không chỉ muốn ngăn cản sự truy cầu thăng tiên mù quáng, mà còn muốn khôi phục lại sự cân bằng bản chất, để vạn vật được quyền là chính nó, không bị ép buộc phải trở thành một thứ gì đó khác.

***

Tần Mặc đột ngột mở mắt. Đồng tử hắn co rút, ánh mắt sáng rực như vừa thấy được một chân lý nào đó, như vừa trở về từ một thế giới khác. Hắn thở hổn hển, từng hơi thở nặng nhọc như thể vừa lặn sâu dưới đáy biển không khí. Cơ thể hắn vẫn còn run rẩy dữ dội vì dư chấn của "tâm cảnh" cổ xưa, từng thớ thịt như vẫn còn ghi nhớ sự rung chuyển của Kỷ Nguyên Khai Sáng. Mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo.

Hắc Phong, con sói khổng lồ, rúc đầu vào tay hắn, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ lo lắng. Nó khẽ rên rỉ một tiếng trầm thấp, như muốn hỏi xem chủ nhân có ổn không. Tần Mặc đưa tay vuốt ve bộ lông mềm mượt của nó, một cử chỉ trấn an thầm lặng. Hắn cảm nhận được sự ấm áp và trung thành từ Hắc Phong, một điểm tựa vững chắc giữa những biến động của tâm trí.

Xích Viêm trên tay Tần Mặc đã trở lại trạng thái bập bùng bình thường, không còn quá dữ dội hay yếu ớt, nhưng ánh lửa lại ánh lên một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể nó cũng đã "giao tiếp" được điều gì đó trong "tâm cảnh" vừa rồi. Ngọn lửa nhỏ bé ấy, giờ đây không chỉ là một vật phẩm có ý chí, mà còn là một đồng minh, một người bạn đồng hành thực sự trên con đường khó khăn của Tần Mặc.

Tần Mặc đã hiểu. Luồng ý chí này không phải là một tảng đá vô tri hay một dòng năng lượng nguyên thủy đơn thuần. Nó là một thực thể có ý thức, một trí tuệ cổ xưa đã chứng kiến sự hình thành của Huyền Vực, ẩn mình sâu thẳm dưới lòng đất. Nó có cảm xúc, có ký ức, và có một mục đích tồn tại rõ ràng.

"Nó... biết. Nó không phải là vật chất đơn thuần. Nó là... một cái gì đó. Một cái gì đó rất cổ xưa, rất có ý thức. Và nó... đang chờ đợi," Tần Mặc thì thầm, giọng khàn đặc, hướng về phía Hắc Phong và Xích Viêm, dù biết chúng không thể hiểu hết ngôn ngữ của con người, nhưng chúng có thể cảm nhận được ý niệm và cảm xúc của hắn. Hắn cảm nhận được một sự liên kết mỏng manh, một con đường vô hình dẫn đến nơi thực thể đó đang "ngủ yên" hoặc "ẩn mình". Đó không phải là một lời hứa hẹn về sức mạnh, mà là một lời mời gọi đến sự thấu hiểu.

Đêm khuya đã bao trùm hoàn toàn Hẻm Núi Cát Bay. Trăng treo lơ lửng trên đỉnh núi, đổ xuống một thứ ánh sáng bạc mờ ảo, khiến khung cảnh vốn đã khắc nghiệt nay càng thêm vẻ huyền bí. Gió lạnh vẫn thổi mạnh, nhưng không khí đã trở nên trong lành hơn, mang theo mùi của đất đá và sự tĩnh lặng của màn đêm.

Tần Mặc đứng dậy, ánh mắt kiên định nhìn sâu vào bóng tối, hướng về phía phát ra luồng ý chí. Hắn không còn nghi ngờ, chỉ còn sự quyết tâm. Trái tim hắn đập mạnh mẽ, không phải vì lo sợ, mà vì sự phấn khích của một khám phá vĩ đại. Hắn đã chạm đến một mảnh ghép quan trọng của Huyền Vực, một mảnh ghép mà các tu sĩ đã lãng quên từ lâu, khi họ chỉ mải mê truy cầu sức mạnh và sự thăng tiến.

"Nó đang chờ đợi... một sự cân bằng," Tần Mặc lặp lại trong tâm trí. Lời nói của ý chí tối cổ vang vọng trong đầu hắn, củng cố thêm sứ mệnh mà hắn đang gánh vác. Hắn là người duy nhất có thể lắng nghe, có thể thấu hiểu những "ý chí" như thế này, những "cái neo" đang giữ cho Huyền Vực không bị sụp đổ. Hắn sẽ phải tìm đến nó, tìm đến cái "Thạch Trụ" mà Điểu Nhân đã nhắc đến, hoặc bất cứ hình thái nào mà ý chí này đang tồn tại.

Hắc Phong cảnh giác đứng cạnh, bộ lông đen tuyền của nó hòa vào bóng đêm. Nó sẵn sàng đi theo chủ nhân đến bất cứ nơi đâu, bảo vệ hắn bằng cả sinh mạng. Xích Viêm trên tay Tần Mặc bập bùng một cách dịu dàng, như một ngọn hải đăng nhỏ bé dẫn lối trong màn đêm. Tần Mặc biết, cuộc hành trình của hắn sẽ không dễ dàng. Hắn sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách, nhiều hiểu lầm, nhiều kẻ thù. Nhưng giờ đây, hắn không còn cảm thấy cô đơn. Hắn có Hắc Phong, có Xích Viêm, và hắn biết, có một "ý chí" tối cổ đang chờ đợi hắn, chờ đợi một sự cân bằng cho Huyền Vực. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng Tần Mặc đã tìm thấy một mục tiêu rõ ràng hơn, một định hướng sâu sắc hơn cho hành trình của mình. Hắn sẽ tìm kiếm cái neo của thế giới, tìm kiếm chân lý của sự tồn tại, để Huyền Vực không còn phải lo sợ cái ngày "khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới."

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free