Vạn vật không lên tiên - Chương 195: Tiếng Vọng Từ Khởi Nguyên: Ý Chí Không Tên
Đêm đã về khuya, bao trùm Hẻm Núi Cát Bay trong một tấm màn huyền ảo của ánh trăng bạc và bóng tối thăm thẳm. Gió vẫn thổi, mang theo hơi lạnh se sắt và mùi của đất đá cổ xưa, nhưng trong tâm khảm Tần Mặc, giờ đây không còn sự hoang mang hay sợ hãi, mà là một sự kiên định lạ lùng, một khao khát được thấu hiểu. Hắn đã lắng nghe được "lời mời gọi" của một ý chí tối cổ, một "cái neo" của Huyền Vực, và hắn biết mình phải đáp lời.
Tần Mặc tìm một mỏm đá nhô ra, nơi có thể bao quát một phần thung lũng u tối, và chậm rãi ngồi xếp bằng. Hắn nhắm nghiền đôi mắt đen láy, cố gắng loại bỏ mọi tạp niệm, mọi âm thanh của thế giới thực tại để lắng nghe "tiếng gọi" bên trong. Xích Viêm trên bàn tay hắn, từ lúc nào đã trở nên ấm áp lạ thường, ánh lửa bập bùng một cách dịu nhẹ nhưng không kém phần mạnh mẽ, như một ngọn hải đăng nhỏ bé dẫn lối trong màn đêm vô định của ý thức. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền gần như hòa vào bóng tối, nằm cuộn tròn dưới chân hắn, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ lo lắng và cảnh giác. Nó thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn chủ nhân, khẽ rên rỉ một tiếng trầm thấp, như thể muốn hỏi liệu hắn có ổn không, hay muốn cảnh báo về những mối nguy vô hình. Tần Mặc đưa tay vuốt ve bộ lông dày của nó, một cử chỉ trấn an thầm lặng, nhưng tâm trí hắn đã phiêu du đến một nơi khác, vượt ra ngoài không gian và thời gian.
"Ngươi đang gọi ta... ta sẽ đến," Tần Mặc thì thầm, giọng nói khàn khàn như chỉ dành cho chính hắn nghe, hoặc cho những thực thể vô hình đang tương tác với hắn. Hắn cảm nhận được luồng năng lượng bí ẩn kia, giờ đây không còn là một áp lực đè nặng mà là một dòng chảy êm đềm, cuốn lấy tâm thức hắn đi sâu hơn, xa hơn vào vực thẳm của sự tồn tại. Hắn không còn là Tần Mặc của Vô Tính Thành, mà là một ý niệm, một điểm sáng nhỏ nhoi trôi nổi trong đại dương của những rung động nguyên thủy.
Dần dần, khung cảnh xung quanh hắn tan biến. Không còn núi non hùng vĩ, không còn ánh trăng bạc, không còn tiếng gió rít. Tất cả chìm vào một không gian vô định, nơi không có hình hài, không có màu sắc, chỉ có những dòng chảy năng lượng mờ ảo, những luồng sáng không nguồn gốc và những tiếng "thở" khổng lồ, sâu thẳm mà hắn chưa từng nghe thấy. Đó là tiếng thở của vũ trụ, tiếng vang của sự hình thành, của những biến động nguyên thủy khi vạn vật chưa kịp định hình. Xúc giác của Tần Mặc trở nên cực kỳ nhạy bén, hắn cảm nhận được sự rung động của các nguyên tố sơ khai, sự va đập của những ý niệm đầu tiên. Một áp lực khổng lồ đè nén lấy tâm thức hắn, nhưng đồng thời cũng là một cảm giác choáng ngợp trước quy mô vĩ đại của sự sáng tạo.
Xích Viêm, giờ đây không còn là một ngọn lửa vật lý, mà là một điểm sáng rực rỡ trong tâm thức Tần Mặc, vẫn kiên cường bập bùng, như một chiếc bè nhỏ giúp hắn không bị nhấn chìm trong đại dương ý niệm. Nó không chỉ là cầu nối mà còn là một tấm khiên bảo vệ, lọc bớt những xung động quá mạnh, giúp tâm trí Tần Mặc không bị tan vỡ.
Tần Mặc cố gắng tập trung, cố gắng tìm kiếm "lời mời gọi" kia giữa vô vàn những rung động hỗn loạn. Hắn nhận ra, đây không phải là một nơi chốn cụ thể, mà là một "cảnh giới ý niệm", nơi những khái niệm đầu tiên của Huyền Vực được sinh ra. Hắn thấy sự hình thành của núi non, sông biển, nhưng không phải bằng hình ảnh cụ thể mà bằng những "ý niệm" sơ khai về sự hùng vĩ, về dòng chảy vĩnh cửu, về sự vững chãi của đất và sự bao la của nước. Chúng hiện ra như những phác thảo, những bản vẽ đầu tiên của tạo hóa.
Và rồi, ở trung tâm của cảnh giới vô định này, Tần Mặc cảm nhận được một "khái niệm" vĩ đại, không hình dạng, không màu sắc, nhưng lại mang theo một sự vững chãi tuyệt đối, một trọng lượng vô song. Đó là một ý niệm về sự tồn tại, về sự kiên cố không thể lay chuyển, về một cái trục vô hình mà toàn bộ Huyền Vực xoay quanh. Đó chính là Ý Chí Tồn Tại, là "trục" của thế giới, là Thạch Trụ ở dạng thuần túy nhất, nguyên thủy nhất. Nó không phải là một tảng đá, mà là "ý niệm" về tảng đá, về sự kiên cố, về sự đứng vững.
Một luồng ý niệm cổ xưa truyền thẳng vào tâm trí Tần Mặc, không bằng ngôn ngữ, mà bằng một thứ rung động sâu sắc, một cảm giác thấu hiểu trực tiếp.
"Đứng vững... là... ta..."
Ba ý niệm đó, giản dị mà hùng vĩ, vang vọng trong tâm thức Tần Mặc như tiếng chuông từ thuở khai thiên lập địa. Hắn cảm nhận được sự cô đơn tột cùng của thực thể này, một sự cô đơn đã kéo dài qua hàng triệu năm, nhưng đồng thời cũng là một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Nó đã "đứng vững" từ khi Huyền Vực còn là một ý niệm sơ khai, đã chứng kiến mọi sự hình thành, mọi sự biến đổi, và vẫn tiếp tục "đứng vững".
Tần Mặc cố gắng "chạm" vào "khái niệm" của Thạch Trụ, giải mã những "ký ức" và "rung động" của nó. Mỗi lần hắn cố gắng, một làn sóng áp lực lại ập đến, nhưng Xích Viêm bên cạnh hắn lại bùng lên mãnh liệt hơn, như tiếp thêm sức mạnh, như dẫn dắt hắn đi sâu hơn vào cội nguồn. Hắn nhận ra rằng, đây không phải là một cá thể với suy nghĩ và cảm xúc như con người, mà là một ý chí vũ trụ, một nền tảng triết lý của sự tồn tại. Nó không có cảm xúc vui buồn, nhưng lại có một khao khát sâu thẳm: khao khát được "đứng vững", được duy trì sự cân bằng, được là chính nó giữa vô vàn biến động.
Trong cảnh giới không thời gian này, Tần Mặc không chỉ cảm nhận được sự hình thành của Thạch Trụ khái niệm, mà còn được chứng kiến một sự thật đáng sợ, ẩn sâu trong những rung động nguyên thủy nhất. Ngay từ Kỷ Nguyên Khai Sáng, khi vạn vật bắt đầu nảy sinh ý chí, đã có những dấu hiệu của sự mất cân bằng. Không phải tất cả đều hài hòa như hắn từng nghĩ.
Hắn nhìn thấy những luồng ý chí sơ khai, giống như những dòng sông năng lượng mờ ảo, bắt đầu giao thoa và tương tác. Nhưng không phải tất cả đều bình đẳng. Những ý chí mạnh mẽ hơn, mang theo bản năng nguyên thủy của sự sinh tồn và phát triển, đã bắt đầu lấn át, cố gắng đồng hóa hoặc biến đổi những ý chí yếu ớt hơn. Chúng giống như những con sóng dữ dội, nuốt chửng những gợn sóng nhỏ bé, ép buộc chúng phải tuân theo quỹ đạo của mình.
Tần Mặc cảm nhận được những "vết rạn" đầu tiên trong cấu trúc thế giới. Chúng không phải là những vết nứt vật lý, mà là những vết nứt trong bản chất, trong sự cân bằng của các ý chí. Một ý chí muốn trở nên lớn hơn, mạnh hơn, muốn "vượt thoát" khỏi hình thái ban đầu của mình, và khi làm như vậy, nó đã vô tình kéo theo sự biến dạng của những ý chí xung quanh. Khao khát "thăng cấp", "thăng hoa", không phải là một hiện tượng mới mẻ của các tu sĩ Huyền Vực, mà là một "bản năng" nguyên thủy bị lệch lạc, một sự diễn giải sai lầm về ý nghĩa của sự tồn tại.
"Đây... đây là nguồn gốc của sự bất ổn... của việc thoát ly bản chất..." Tần Mặc thì thầm trong tâm trí, một cảm giác nặng nề đè nén lấy hắn. Hắn nhận ra, vấn đề của Huyền Vực không chỉ là sự truy cầu thăng tiên mù quáng của các tu sĩ hiện tại, mà nó đã ăn sâu vào tận gốc rễ của sự hình thành thế giới. Khao khát vươn lên, khao khát biến đổi, nếu không được kiểm soát bởi sự thấu hiểu và lòng đồng cảm, sẽ dẫn đến sự phá hủy bản chất nguyên thủy, và cuối cùng là sự sụp đổ của toàn bộ thế giới.
Trong cảnh giới ý niệm này, Tần Mặc cảm nhận được sự cô độc của Thạch Trụ khái niệm. Nó là cái neo, là trục, kiên cường giữ vững sự cân bằng, nhưng nó cũng là nhân chứng bất lực cho những "vết rạn" đầu tiên. Ý Chí Nguyên Thủy không thể can thiệp trực tiếp, nó chỉ có thể "đứng vững", "duy trì", và "chờ đợi". Chờ đợi một sự thấu hiểu, chờ đợi một sự cân bằng được khôi phục.
Những rung động của sự mất cân bằng, của những ý chí sơ khai bị bóp méo, truyền đến Tần Mặc như một bản giao hưởng bi thương. Hắn cảm nhận được tiếng rên yếu ớt của những ý chí bị đồng hóa, tiếng gầm gừ của những ý chí muốn thống trị, và sự tĩnh lặng đầy lo âu của Thạch Trụ, giống như một người cha già chứng kiến con cái mình lạc lối. Cảm giác lạnh lẽo của sự cô độc và bất ổn lan tỏa khắp tâm trí Tần Mặc, khiến hắn rùng mình.
Hắn cũng nhận ra rằng, chính Xích Viêm, ngọn lửa nguyên thủy trên tay hắn, cũng mang trong mình một phần của sự khao khát nguyên thủy đó. "Để ta bùng cháy, theo cách của ta!" - lời nói đó không chỉ là sự kiên định của Xích Viêm, mà còn là một tiếng vọng từ thuở khai sinh, về quyền được tồn tại và phát triển theo bản chất riêng của mình, không bị ép buộc hay đồng hóa. Xích Viêm đã giúp Tần Mặc hòa nhập vào cảnh giới ý thức sâu thẳm này, nó là chìa khóa, là người dẫn đường, nhưng bản thân nó cũng là một ví dụ điển hình của ý chí tồn tại, kiên cường giữ vững bản chất của mình.
Tần Mặc cảm thấy gánh nặng trên vai mình ngày càng lớn. Hắn không chỉ phải đối mặt với những tu sĩ đang truy cầu thăng tiên, mà còn phải đối mặt với một vấn đề sâu xa hơn, một sai lầm đã tồn tại từ thuở sơ khai của Huyền Vực. Cái "chân lý thất lạc" về việc "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" không chỉ là một lời cảnh báo, mà là một sự thật đã được khắc sâu vào tận cội rễ của sự tồn tại. Hắn cần phải tìm ra cách để vạn vật có thể "tồn tại", có thể "phát triển", mà không cần phải "thoát ly bản chất" hay "giẫm đạp" lên ý chí của kẻ khác.
Ý Chí Nguyên Thủy, dù không nói một lời nào nữa, nhưng đã truyền tải cho Tần Mặc một thông điệp mạnh mẽ: sự mất cân bằng đang lan tỏa khắp Huyền Vực không phải là một hiện tượng ngẫu nhiên hay mới mẻ. Nó là hệ quả của một chuỗi dài những biến động ý chí, bắt nguồn từ chính Kỷ Nguyên Khai Sáng. Và cái "neo" này, cái Thạch Trụ khái niệm này, đang dần yếu đi dưới sức ép của sự mất cân bằng đó. Nó khao khát được củng cố, được duy trì, được bảo vệ.
Tâm trí Tần Mặc dần trở lại với thực tại. Hắn vẫn ngồi trên mỏm đá, đêm vẫn bao trùm Hẻm Núi Cát Bay, nhưng cái nhìn của hắn về thế giới đã thay đổi hoàn toàn. Hắn không còn chỉ nhìn thấy núi non, cây cối, mà hắn nhìn thấy những ý chí tồn tại, những kết nối vô hình, những vết rạn sâu thẳm ẩn mình dưới vẻ ngoài tưởng chừng như bình yên. Hắn đã chạm tới một phần của chân lý, một sự thật đáng sợ và vĩ đại cùng lúc.
Hắc Phong khẽ cựa mình, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào Tần Mặc, như thể cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc trong chủ nhân. Xích Viêm trên tay hắn vẫn bập bùng, nhưng ánh sáng của nó giờ đây dường như có phần trầm tĩnh hơn, mang theo một sự hiểu biết cổ xưa. Tần Mặc thở một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo lấp đầy buồng phổi. Hắn cảm thấy mệt mỏi cùng cực, nhưng trong sự mệt mỏi đó là một sự giác ngộ, một sự rõ ràng.
Tần Mặc mở mắt. Ánh trăng vẫn đổ bạc lên vách núi, nhưng đôi mắt hắn giờ đây ánh lên một vẻ sâu thẳm hơn, như chứa đựng cả Kỷ Nguyên Khai Sáng. Hắn đã hiểu. Thạch Trụ mà Điểu Nhân nhắc đến không chỉ là một cột đá vật lý, mà nó còn là hiện thân của Ý Chí Tồn Tại, của sự kiên cố, của cái neo giữ Huyền Vực khỏi sụp đổ. Và nó đang chờ đợi, không phải một tu sĩ mạnh mẽ, mà là một người có thể lắng nghe, có thể thấu hiểu, một người có thể giúp nó khôi phục lại sự cân bằng đã mất. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng Tần Mặc đã tìm thấy mục đích tối thượng cho hành trình của mình: không phải để thăng tiên, mà là để bảo vệ sự tồn tại của vạn vật, để Huyền Vực không bị tan vỡ.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.