Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 196: Cổ Thụ Than Khóc: Khi Ý Chí Bị Bẻ Cong

Đêm vẫn bao trùm Hẻm Núi Cát Bay, nhưng không còn là bóng tối vô tri. Đối với Tần Mặc, màn đêm giờ đây là một tấm màn mỏng manh, ẩn chứa vô vàn ý chí đang giao thoa, va đập, và cả những vết rạn sâu thẳm đã hình thành từ thuở Kỷ Nguyên Khai Sáng. Hắn đã thấy, đã cảm nhận được cái "neo" Thạch Trụ khái niệm đang cố gắng níu giữ Huyền Vực khỏi sự sụp đổ, và cả những rung động yếu ớt của một thế giới đang dần mất đi sự cân bằng vốn có. Gánh nặng của chân lý, của sứ mệnh "khôi phục sự cân bằng" đè nặng lên đôi vai gầy của hắn, không phải vì áp lực bên ngoài, mà vì một sự đồng cảm sâu sắc với nỗi đau của vạn vật, với sự cô độc của Ý Chí Nguyên Thủy.

Hắn thở một hơi thật sâu, không khí lạnh lẽo lấp đầy buồng phổi. Cái lạnh không chỉ đến từ sương đêm, mà còn từ sự nhận thức về một vực thẳm đang mở ra trước mắt. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo ấy không còn là một câu nói trống rỗng, mà là một bản án đã được định trước, một bi kịch đang diễn ra ngay trong từng hơi thở, từng chuyển động của Huyền Vực. Tần Mặc không chỉ nhìn thấy núi non, cây cối, mà hắn nhìn thấy những ý chí tồn tại, những kết nối vô hình, những vết rạn sâu thẳm ẩn mình dưới vẻ ngoài tưởng chừng như bình yên. Hắn đã chạm tới một phần của chân lý, một sự thật đáng sợ và vĩ đại cùng lúc.

Hắc Phong khẽ cựa mình, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào Tần Mặc, như thể cảm nhận được sự thay đổi sâu sắc trong chủ nhân. Con sói khổng lồ gầm gừ khe khẽ, một âm thanh trầm thấp nhưng đầy sự thấu hiểu. Nó cọ đầu vào chân Tần Mặc, bộ lông đen tuyền mềm mại và ấm áp, một lời an ủi không lời. Xích Viêm trên tay hắn vẫn bập bùng, nhưng ánh sáng của nó giờ đây dường như có phần trầm tĩnh hơn, mang theo một sự hiểu biết cổ xưa, một sự đồng điệu với khao khát duy trì bản chất. Ngọn lửa nguyên thủy nhảy múa nhẹ nhàng, như muốn xoa dịu những cơn sóng dữ dội trong lòng Tần Mặc.

Tần Mặc mở mắt. Ánh trăng vẫn đổ bạc lên vách núi, nhưng đôi mắt hắn giờ đây ánh lên một vẻ sâu thẳm hơn, như chứa đựng cả Kỷ Nguyên Khai Sáng, cả nỗi cô độc của Ý Chí Nguyên Thủy, và cả quyết tâm không thể lay chuyển. Hắn đã hiểu. Thạch Trụ mà Điểu Nhân nhắc đến không chỉ là một cột đá vật lý, mà nó còn là hiện thân của Ý Chí Tồn Tại, của sự kiên cố, của cái neo giữ Huyền Vực khỏi sụp đổ. Và nó đang chờ đợi, không phải một tu sĩ mạnh mẽ, mà là một người có thể lắng nghe, có thể thấu hiểu, một người có thể giúp nó khôi phục lại sự cân bằng đã mất. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng Tần Mặc đã tìm thấy mục đích tối thượng cho hành trình của mình: không phải để thăng tiên, mà là để bảo vệ sự tồn tại của vạn vật, để Huyền Vực không bị tan vỡ.

Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm tĩnh mịch của Hẻm Núi Cát Bay. Tần Mặc cùng Hắc Phong không dừng lại. Hắn cảm nhận một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sợi dây vô hình đang kéo hắn về phía Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Đó không phải là một hướng dẫn rõ ràng, mà là một sự cộng hưởng của ý chí, như thể chính Huyền Vực đang thầm thì, gọi tên hắn. Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, cái tên đã nói lên tất cả: một nơi mà sự sống nguyên thủy vẫn cuộn trào, nơi những vật tính chưa bị chạm đến bởi sự tham lam của con người.

***

Tần Mặc và Hắc Phong lặng lẽ di chuyển qua Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Sương mù buổi chiều tà dần buông xuống, tạo nên một bức màn huyền ảo, giăng mắc giữa những cây cổ thụ khổng lồ. Nơi đây, mọi thứ đều toát lên vẻ nguyên sơ, hùng vĩ. Thân cây to lớn như những tòa nhà tự nhiên, rêu phong phủ kín, tạo thành các hang động bí ẩn, thác nước đổ rì rầm từ những vách đá ẩn mình. Những tia nắng cuối ngày xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt, nơi rêu phong và lá mục cùng tồn tại. Mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục, hoa dại và lá cây tươi hòa quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự sống hoang dã, đôi khi xen lẫn mùi lạ từ các loài thực vật độc hay mùi tanh của thú vật ẩn mình. Bầu không khí rậm rạp, ẩm ướt, bí ẩn và đôi khi nguy hiểm, nhưng cũng mang một vẻ đẹp nguyên thủy đến nao lòng.

Tần Mặc bước đi chậm rãi, ánh mắt quét nhìn xung quanh, lắng nghe tiếng nói của vạn vật. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng suối chảy róc rách và tiếng thú vật di chuyển. Mỗi âm thanh, mỗi mùi hương, mỗi chuyển động đều là một ý chí tồn tại, một lời thì thầm về bản chất của chúng. Tâm trí hắn vẫn còn chìm đắm trong những suy ngẫm từ trải nghiệm "Kỷ Nguyên Khai Sáng" của chương trước, cảm nhận sự mong manh của thế giới, sự chênh vênh của từng ý chí.

"Mỗi sinh linh, mỗi vật thể đều có một khao khát riêng, một con đường riêng để tồn tại," hắn độc thoại nội tâm, giọng thì thầm chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. "Một dòng suối muốn chảy, một ngọn núi muốn đứng vững, một hạt mầm muốn vươn lên. Đó là bản chất. Nhưng khi bản chất ấy bị bẻ cong, bị ép buộc phải theo một con đường khác, liệu nó có còn là chính nó?"

Hắn nhớ lại cảm giác lạnh lẽo của những "vết nứt" mà hắn đã cảm nhận được từ thuở Huyền Vực sơ khai, những ý chí bị bóp méo, những xung đột sơ khai. Giờ đây, khi hòa mình vào khu rừng này, hắn lại cảm nhận được một sự bất ổn tương tự, dù tinh vi hơn. Như thể những gì đã xảy ra ở Kỷ Nguyên Khai Sáng đang được lặp lại, ở một quy mô nhỏ hơn, nhưng với một sự tàn nhẫn rõ rệt hơn.

Hắc Phong đi trước, cẩn trọng đánh hơi và lắng nghe. Đôi tai nó vểnh lên, bộ lông dựng đứng đôi chút, đôi mắt đỏ rực đảo liên tục, cảnh giác với môi trường xung quanh. Nó không chỉ là một con vật trung thành, mà còn là một người bạn đồng hành thấu hiểu. Nó cảm nhận được sự thay đổi trong Tần Mặc, sự trầm tư sâu sắc hơn, và cả một nỗi lo lắng âm ỉ. Con sói bỗng gầm gừ nhẹ, một âm thanh trầm thấp thoát ra từ cổ họng, thu hút sự chú ý của Tần Mặc. Nó dừng lại, đôi mắt nhìn chằm chằm về một hướng, bộ lông trên gáy dựng đứng hoàn toàn.

Tần Mặc dừng bước, lắng nghe. Trong làn sương mù dày đặc, tiếng gió rít qua tán lá bỗng mang theo một âm hưởng khác lạ, không phải là tiếng lá xào xạc tự nhiên, mà như tiếng rên rỉ yếu ớt, lẫn vào đó là những tiếng động mạnh mẽ, chói tai của linh lực bị kích hoạt. Một mùi hương nồng nặc của linh khí bị đốt cháy, bị cưỡng ép, lan tỏa trong không khí, phá vỡ sự trong lành của khu rừng.

"Có chuyện gì vậy, Hắc Phong?" Tần Mặc khẽ hỏi, giọng nói trầm tĩnh nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ đề phòng. Hắn cảm nhận được một sự xáo trộn mãnh liệt của "ý chí tồn tại" ở phía trước, một sự đau đớn không thể kìm nén. Xích Viêm trên vai hắn bỗng nhiên bùng lên một cách dữ dội hơn, ánh lửa đỏ rực nhảy múa không ngừng, như một phản ứng cộng hưởng với sự bất an và nỗi đau mà Tần Mặc đang cảm nhận. "Để ta bùng cháy, theo cách của ta!" Lời thì thầm của Xích Viêm vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, mang theo một sự phẫn nộ nguyên thủy.

Hắc Phong không trả lời bằng lời nói, nó chỉ quay đầu lại nhìn Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực chứa đựng sự cảnh báo và một chút lo lắng. Sau đó, nó cúi thấp người, thận trọng luồn lách qua những bụi cây rậm rạp, dẫn Tần Mặc đi sâu hơn vào nơi phát ra những âm thanh kỳ lạ. Tần Mặc theo sát, trái tim hắn đập những nhịp trầm buồn, nặng trĩu. Hắn biết, điều hắn sắp chứng kiến có lẽ sẽ là một minh chứng sống động cho những "vết rạn" mà hắn đã cảm nhận được từ thuở khai thiên lập địa.

***

Hắc Phong dẫn Tần Mặc ẩn mình sau một bụi cây cổ thụ lớn, tán lá rậm rạp che phủ hoàn hảo. Từ vị trí này, họ có thể quan sát rõ ràng cảnh tượng đang diễn ra trước mắt mà không bị phát hiện. Sương mù đã bao phủ dày đặc hơn, không khí trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt, khiến tầm nhìn bị hạn chế, nhưng những gì đang diễn ra thì lại rõ mồn một.

Trước mắt họ là một cây cổ thụ khổng lồ, thân cây to lớn đến mức phải cần hàng chục người ôm mới xuể, tán lá rộng vươn tới tận trời xanh, từng là biểu tượng của sự sống và sự bền bỉ của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Đây chính là Mộc Tinh, một trong những cây thần được người dân bản địa tôn kính, mang trong mình một ý chí tồn tại mạnh mẽ, một vật tính thuần khiết. Nhưng giờ đây, Mộc Tinh không còn là biểu tượng của sự bình yên. Thân cây cổ thụ bị trói chặt bởi những sợi xích linh lực chói lòa, phát ra ánh sáng xanh lam và vàng kim rực rỡ, đối lập hoàn toàn với vẻ u tịch của khu rừng. Những sợi xích này không ngừng thắt chặt, như những con rắn khổng lồ đang siết lấy nạn nhân.

Một nhóm tu sĩ, khoảng năm sáu người, đang vây quanh Mộc Tinh. Kẻ dẫn đầu là một trưởng lão với gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt sắc lạnh, ẩn chứa sự cố chấp và tham lam. Y mặc trang phục tông môn chỉnh tề, thêu dệt những hoa văn phức tạp, toát ra vẻ uy quyền nhưng cũng đầy ngạo mạn. Kèm theo y là vài đệ tử trẻ tuổi, vẻ mặt hiếu thắng, ánh mắt đầy tham vọng và kiêu ngạo, trang phục đơn giản hơn nhưng vẫn mang dấu hiệu tông môn, cầm pháp khí sáng lóa trong tay. Tiếng pháp thuật va đập, tiếng linh lực vận chuyển, tiếng gió rít qua tán lá héo úa của Mộc Tinh, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự tàn bạo.

"Nhanh lên! Linh khí của cổ thụ này dồi dào, đủ để chúng ta đột phá cảnh giới!" Vị trưởng lão lên tiếng, giọng nói trầm đục nhưng đầy sự hưng phấn, ánh mắt y lấp lánh tham lam khi nhìn vào thân cây đang run rẩy. "Cố gắng bẻ gãy ý chí của nó, chỉ vậy nó mới chịu phục tùng, mới để chúng ta khai thác linh khí triệt để!"

Tiếng linh khí bị rút cạn nghe như tiếng máu rỉ ra từ thân cây, một âm thanh yếu ớt nhưng đầy bi thương. Mộc Tinh đang đau đớn quằn quại. Tán lá xanh tươi giờ đã chuyển sang màu úa vàng, khô héo, một vài chiếc lá rụng xuống không sức sống. Tần Mặc có thể cảm nhận được ý chí của Mộc Tinh, một ý chí thuần khiết chỉ muốn đứng vững, muốn nuôi dưỡng sự sống, muốn là chính mình, giờ đây đang bị bóp méo, bị cưỡng ép.

"Đau đớn... Hãy dừng lại... Ta không muốn... Ta chỉ muốn là chính mình..." Ý chí của Mộc Tinh vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không phải bằng lời nói, mà bằng một sự rung động của nỗi tuyệt vọng, của sự phản kháng yếu ớt. Nó giống như một tiếng gào thét câm lặng, một lời than khóc bi thương mà chỉ Tần Mặc mới có thể nghe thấy. Mùi đất ẩm và linh khí ô uế từ những sợi xích linh lực trộn lẫn vào nhau, tạo nên một cảm giác khó chịu đến tột cùng.

Một đệ tử trẻ tuổi, vẻ mặt hớn hở, giơ cao một thanh pháp khí hình lưỡi hái, ánh sáng xanh lục lóe lên khi hắn chém vào một nhánh cây cổ thụ. "Ha ha, linh khí tràn trề! Thật đúng là một kho báu trời ban! Chỉ cần khai thác xong cây này, chúng ta sẽ có đủ tài nguyên để tu luyện lên một cảnh giới mới!"

Vẻ mặt Tần Mặc dần trở nên lạnh lẽo. Ánh mắt hắn, vốn dĩ trầm tư, giờ đây lại ánh lên một sự phẫn nộ khó tả. Hắn đã thấy những điều tương tự ở Vô Tính Thành, những nỗ lực cưỡng ép khai linh lên các vật phẩm vô tri, nhưng chưa bao giờ chứng kiến sự tàn bạo này lên một sinh linh có ý chí mạnh mẽ như Mộc Tinh. Cảnh tượng này, cùng với những lời nói kiêu ngạo, tham lam của nhóm tu sĩ, như một nhát dao cứa vào vết thương lòng của hắn.

Hắc Phong gầm gừ trong cổ họng, bộ lông dựng đứng hoàn toàn, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa căm phẫn. Nó giậm chân nhẹ, sẵn sàng lao ra bất cứ lúc nào để bảo vệ chủ nhân và sinh linh đang chịu khổ kia. Con sói cảm nhận được sự bất bình sâu sắc từ Tần Mặc, và bản năng bảo vệ trỗi dậy mạnh mẽ.

Tần Mặc siết chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Hắn cảm nhận được sự bế tắc của Mộc Tinh, sự tuyệt vọng khi bản chất của nó bị chà đạp. Đây chính là hậu quả của sự truy cầu thăng tiên mù quáng, của việc coi vạn vật như những công cụ để đạt được mục đích cá nhân. Đây chính là những "vết nứt" đang ngày càng lan rộng, ăn mòn dần sự cân bằng của Huyền Vực. Hắn không thể đứng nhìn.

***

Tần Mặc nhắm mắt lại. Hắn không chỉ nhắm mắt để ẩn mình trong bóng tối của tán lá, mà còn để tập trung hoàn toàn vào dòng "ý chí" đang kêu gào của Mộc Tinh. Không gian xung quanh hắn dường như biến mất, chỉ còn lại tâm thức hắn hòa nhập vào nỗi đau tột cùng của cây cổ thụ. Hắn cảm nhận được từng sợi rễ đang bị xé toạc, từng thớ gỗ đang rỉ máu linh lực, từng tán lá đang héo khô dưới sự cưỡng ép tàn bạo. Đó là sự tuyệt vọng, sự phản kháng yếu ớt và nỗi đau đớn tột cùng khi bản chất của nó bị cưỡng ép bẻ cong.

Mộc Tinh không muốn thăng tiên. Ý chí của nó chỉ đơn giản là muốn đứng vững, muốn vươn cao, muốn nuôi dưỡng những sinh linh nhỏ bé dưới tán lá của mình, muốn là một phần của khu rừng, duy trì sự cân bằng của hệ sinh thái. "Rừng xanh là nhà của vạn vật," ý chí của nó than khóc, một lời khẳng định bản chất giản dị nhưng đầy sức sống, giờ đây đang bị giày vò. Nó không cầu mong sức mạnh vô biên, không ham muốn bất tử. Nó chỉ muốn được tồn tại, theo cách của một cây cổ thụ.

Tần Mặc cảm nhận được sự tương đồng giữa bi kịch này và những "vết nứt" mà hắn đã thấy trong Kỷ Nguyên Khai Sáng. Những ý chí sơ khai, vốn dĩ hài hòa, đã bắt đầu xung đột, bóp méo lẫn nhau vì khao khát chiếm đoạt, vì mong muốn vượt lên trên tất cả. Và giờ đây, điều đó đang lặp lại. Những tu sĩ này, với danh nghĩa "thăng tiên", đang tái hiện lại những sai lầm cổ xưa, những hành vi đã đẩy Huyền Vực vào tình trạng mất cân bằng từ thuở ban đầu.

Xích Viêm trên vai Tần Mặc bùng lên dữ dội, ánh lửa nhảy múa không ngừng, soi rọi khuôn mặt đang chìm trong trầm tư của hắn. Ngọn lửa đỏ rực như thể đang cộng hưởng với nỗi đau của Mộc Tinh, nhưng đồng thời cũng là sự phẫn nộ của chính nó, của một ý chí nguyên thủy không chấp nhận sự bóp méo, sự cưỡng ép. "Cháy... phá hủy... bảo vệ!" Ý chí của Xích Viêm vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, mạnh mẽ và kiên định. Nó không chỉ muốn bùng cháy theo cách của nó, mà nó còn muốn bảo vệ quyền được bùng cháy của vạn vật, quyền được là chính mình.

Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn rực sáng một sự kiên định mới, một quyết tâm không thể lay chuyển. Hắn đã hiểu rằng, đây không chỉ là một hành vi tàn bạo đơn lẻ, mà là một biểu hiện của căn bệnh sâu xa đang ăn mòn Huyền Vực. Cái "chân lý thất lạc" về việc "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" không còn là một lời cảnh báo trừu tượng, mà là một thực tế đau lòng đang diễn ra ngay trước mắt.

"Đây chính là sự mất cân bằng... Ý chí bị bẻ cong, bản chất bị chà đạp..." Tần Mặc độc thoại nội tâm, giọng hắn trầm thấp, nhưng chứa đựng một sự mạnh mẽ không thể bàn cãi. "Không, ta không thể để nó tiếp diễn. Ta không thể để những 'vết nứt' này lan rộng thêm nữa. Mộc Tinh chỉ muốn là Mộc Tinh, không phải là công cụ để kẻ khác thăng tiến."

Hắc Phong cọ đầu vào chân Tần Mặc, một động tác đơn giản nhưng đầy ý nghĩa, như để động viên, để khẳng định rằng nó luôn ở bên cạnh chủ nhân. Tần Mặc đặt tay lên đầu Hắc Phong, khẽ vuốt ve bộ lông mềm mại của nó. Hắn cảm nhận được sự ủng hộ vô điều kiện từ người bạn đồng hành của mình.

Trách nhiệm và sự lựa chọn đang đè nặng lên vai Tần Mặc. Hắn biết rằng can thiệp vào hành động của những tu sĩ mạnh mẽ này có thể đẩy hắn vào vòng nguy hiểm, có thể khiến hắn trở thành kẻ thù của cả thiên hạ tu sĩ. Nhưng nỗi sợ hãi về việc thế giới đang dần sụp đổ, nỗi đau của Mộc Tinh, và sự cô đơn của Ý Chí Nguyên Thủy đã thôi thúc hắn. Hắn không thể im lặng, không thể đứng nhìn khi bản chất của vạn vật bị chà đạp. Con đường mà hắn đã chọn, con đường bảo vệ "vật tính" và ý chí tự nhiên, dù cô độc đến mấy, hắn cũng phải bước đi. Quyết tâm bảo vệ sự cân bằng đã mất, đã trở thành một phần không thể tách rời trong tâm hồn hắn.

***

Với một tiếng thở dài nặng nề, nhưng không phải vì mệt mỏi hay do dự, mà là một sự nén chặt của cảm xúc và sự quyết đoán, Tần Mặc đứng thẳng dậy. Hắn không còn là kẻ quan sát thụ động, ẩn mình trong bóng tối của tán lá. Ánh mắt hắn kiên định, không chút do dự, rực sáng trong màn sương mù dày đặc. Hắc Phong gầm gừ một tiếng nhỏ, theo sát bên cạnh, bộ lông đen tuyền hòa vào bóng đêm, nhưng đôi mắt đỏ rực của nó như hai ngọn lửa dẫn đường. Xích Viêm trên vai Tần Mặc bừng sáng rực rỡ, ánh lửa đỏ tươi xua đi một phần màn đêm, nhảy múa cuồng nhiệt như một lời tuyên chiến. Ngọn lửa thiêng liêng này không chỉ là một vật phẩm, nó là một phần của ý chí nguyên thủy, một minh chứng cho quyền được bùng cháy theo cách của mình.

Tần Mặc bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, từng bước chân vững chãi trên nền đất ẩm ướt. Tiếng bước chân của hắn, dù nhẹ nhàng, nhưng lại vang vọng như tiếng trống trận trong không khí tĩnh mịch của khu rừng. Sương mù dày đặc, lạnh giá bao phủ lấy hắn, nhưng không làm lu mờ đi khí thế tỏa ra từ thân ảnh gầy gò ấy. Vô Danh Kiếm nhẹ nhàng rung lên bên hông, như cảm nhận được ý chí của chủ nhân, sẵn sàng xuất鞘 bất cứ lúc nào.

Nhóm tu sĩ đang mải mê rút cạn linh khí của Mộc Tinh, pháp thuật vẫn chói lòa trong màn đêm, tiếng linh khí rỉ ra vẫn vang vọng. Bỗng nhiên, một âm thanh trầm thấp, nhưng lại mang theo một uy lực không thể bỏ qua, xuyên qua tiếng ồn ào hỗn loạn của họ.

"Dừng lại."

Giọng nói của Tần Mặc bình tĩnh, không hề gào thét, nhưng lại chứa đựng một sức nặng khiến những tiếng pháp thuật đang vang vọng đột nhiên im bặt. Các sợi xích linh lực đang thắt chặt Mộc Tinh cũng như ngừng lại trong giây lát, như thể chính ý chí của chúng cũng bị chấn động. Nhóm tu sĩ ngừng tay, quay đầu lại nhìn về phía nguồn âm thanh.

Ánh mắt của họ lướt qua Tần Mặc, một thiếu niên mặc y phục đơn giản, không có bất kỳ dấu hiệu sức mạnh hay tông môn nào. Vẻ ngoài bình dị của hắn khiến họ bất ngờ, rồi nhanh chóng chuyển thành sự khinh thường. Vị trưởng lão với gương mặt nghiêm nghị nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh quét qua Tần Mặc, rồi dừng lại trên Xích Viêm đang bùng cháy rực rỡ và Hắc Phong đang đứng sát bên hắn.

"Ngươi là ai?" Vị trưởng lão lên tiếng, giọng điệu lạnh lùng, mang theo sự uy hiếp. "Dám xen vào chuyện của Thanh Vân Tông?"

Cái tên "Thanh Vân Tông" được thốt ra với một sự kiêu ngạo rõ ràng, như thể nó là một tấm khiên vô hình, một lời cảnh báo cho bất cứ kẻ nào dám cả gan đối đầu. Các đệ tử trẻ tuổi cũng nhìn Tần Mặc với ánh mắt đầy vẻ giễu cợt và khó chịu, pháp khí trong tay họ lại bắt đầu phát sáng, sẵn sàng hành động. Họ không ngờ lại có kẻ dám phá hỏng công việc "khai thác" của mình, đặc biệt là một thiếu niên trông có vẻ yếu ớt này. Đối với họ, đây chỉ là một kẻ ngu ngốc không biết trời cao đất rộng, dám khiêu khích một đại tông môn.

Nhưng Tần Mặc không hề nao núng. Hắn đứng đó, giữa làn sương mù và ánh sáng pháp thuật chói lòa, ánh mắt vẫn kiên định, không hề dao động. Cái tên Thanh Vân Tông không khiến hắn run sợ, bởi trong tâm trí hắn lúc này, chỉ có nỗi đau của Mộc Tinh, và một lời thề không lời: Sẽ không để bất cứ ý chí nào bị bẻ cong nữa.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free