Vạn vật không lên tiên - Chương 202: Dòng Suối Tỉnh Thức và Ánh Nhìn Hoài Nghi
Tần Mặc khẽ thở dài nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt hắn vẫn ẩn chứa một vẻ trầm tư sâu lắng, dõi về nơi nhóm tu sĩ vừa biến mất. Hắn vuốt ve đầu Hắc Phong đang dụi vào tay hắn, bộ lông đen tuyền mềm mại dưới lòng bàn tay, cảm nhận sự ấm áp và trung thành không cần lời của người bạn đồng hành. Hắn biết, việc mình làm tuy đúng đắn theo lương tâm, nhưng đã chạm vào lợi ích và niềm tin cốt lõi đã ăn sâu bám rễ trong giới tu luyện Huyền Vực. Con đường phía trước, hắn biết, sẽ không hề bằng phẳng hay yên ả.
Bạch Lộc Tiên Tử tiến lại gần, dáng vẻ thanh thoát của nàng tựa như một tiên nhân lạc bước giữa phàm trần, đôi sừng hươu nhỏ trên đầu ánh lên vẻ huyền ảo dưới ánh nắng ban chiều đang phai nhạt. Vẻ mặt nàng vừa thán phục vừa xen lẫn chút lo lắng, đôi mắt trong veo, hiền từ nhìn Tần Mặc.
"Lời đe dọa của hắn không phải là vô căn cứ, Tần Mặc," nàng khẽ nói, giọng trầm xuống, mang theo âm hưởng của ngàn năm kinh nghiệm và sự thấu hiểu thế sự. "Thanh Vân Tông là một trong những tông môn lớn mạnh nhất Huyền Vực, và họ cực kỳ kiên định với con đường 'thăng tiên' bằng mọi giá. Hành động của ngươi, dù là cứu rỗi vạn vật, nhưng lại bị họ coi là 'phá hoại thiên đạo', là cản trở con đường tu luyện của họ. Ngươi đã cho con suối này cơ hội được là chính nó, được tìm lại sự cân bằng. Đó là một minh chứng mạnh mẽ cho triết lý của ngươi. Nhưng đồng thời, ngươi cũng đã tự đặt mình vào thế đối đầu với cả một thế giới."
Nàng nhìn vào đôi mắt đen láy sâu thẳm của Tần Mặc, cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc, như thể nàng đang nhìn thấy bóng hình của chính mình trong cuộc chiến bảo vệ sự cân bằng tự nhiên. Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn hướng về phía xa, nơi những bóng cây cổ thụ ẩn hiện trong sương mờ đang dần bao phủ đỉnh núi. Không khí xung quanh Suối Tinh Lộ vẫn trong lành, mát mẻ, mang theo mùi nước, mùi đất ẩm và hương cây cỏ, nhưng một cảm giác nặng nề vẫn lơ lửng, như một lời tiên tri về những biến cố sắp tới.
"Ta biết," Tần Mặc đáp, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng sự kiên định sắt đá. Hắn không hề dùng lời lẽ hùng hồn hay khoa trương, mà chỉ đơn giản là khẳng định chân lý mà hắn đã luôn tin tưởng. "Nhưng ta không thể không làm. Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Nếu ta không lắng nghe tiếng kêu than của chúng, ai sẽ làm đây? Con đường của ta có thể cô độc, nhưng ta không thể từ bỏ." Hắn đã chấp nhận số phận của một người thách thức, một người đi ngược dòng để tìm lại sự cân bằng đã mất, không phải vì mong muốn vinh quang hay sức mạnh, mà vì một sự thấu cảm sâu sắc với ý chí tồn tại của vạn vật.
Bạch Lộc Tiên Tử mỉm cười nhẹ, nụ cười mang theo cả sự khâm phục lẫn chút bi tráng. "Có lẽ, ta đã tìm thấy người mà ta chờ đợi bấy lâu. Huyền Vực này đã suy yếu quá lâu, linh khí cạn kiệt, thiên tai nhỏ xuất hiện ngày càng nhiều, đó đều là dấu hiệu của sự mất cân bằng nghiêm trọng. Những bí mật cổ truyền về sự cân bằng của thế giới, những tri thức mà giới tu luyện đã lãng quên, có lẽ sẽ cần đến ngươi." Nàng khẽ chạm tay vào vai Tần Mặc, một luồng năng lượng dịu mát, thuần khiết truyền qua, không phải là linh lực mạnh mẽ, mà là một sự bình an, thấu hiểu. "Con đường của ngươi sẽ gian nan, nhưng ngươi sẽ không đơn độc." Lời nói của nàng như một lời hứa, một sự cam kết, một sự liên kết vô hình giữa hai tâm hồn cùng chí hướng.
Dưới ánh nắng chiều tà, Suối Tinh Lộ vẫn chảy róc rách, trong trẻo và tràn đầy sức sống. Dòng nước đã hoàn toàn phục hồi, linh khí dồi dào tự nhiên luân chuyển, không hề có sự cưỡng ép hay khai thác. Tần Mặc cảm nhận được sự biết ơn và bình yên từ dòng suối, một ý chí tồn tại đã được tôn trọng và chữa lành. Hắn đặt tay lên một tảng đá ven suối, nhắm mắt lại, "lắng nghe" tiếng thì thầm của dòng chảy, tiếng reo ca của từng giọt nước đã tìm lại được bản chất nguyên thủy của mình. Hắn thầm thì, như đang nói với chính mình, cũng như đang nói với con suối: "Ngươi đã tìm lại được bản chất của mình. Đừng bao giờ đánh mất nó nữa."
Bạch Lộc Tiên Tử hái một cành thảo dược nhỏ xanh biếc, nhẹ nhàng đặt xuống mặt nước trong vắt, để nó trôi theo dòng chảy, như một nghi lễ tạ ơn tự nhiên. Nàng quan sát Tần Mặc, đôi mắt hiền từ ánh lên vẻ hài lòng. Hắc Phong, sau khi đã chắc chắn không còn mối đe dọa nào, bắt đầu sục sạo tìm kiếm những loại nấm rừng đặc biệt dưới tán cây ven bờ, thi thoảng lại gầm gừ khe khẽ đầy vẻ thích thú. Xích Viêm, sau khi đã bùng cháy một cách tự nhiên trong lúc đối phó với nhóm tu sĩ, giờ đây đã thu lại thành một ngọn lửa nhỏ lơ lửng trên vai Tần Mặc, ánh lửa dịu nhẹ, không còn nồng nhiệt dữ dội như trước, nhưng vẫn tỏa ra một hơi ấm an lòng.
Mùi nấm, mùi rêu ẩm ướt hòa quyện với hương thơm của thảo mộc trong không khí, tạo nên một bức tranh thanh tịnh, yên bình đến lạ thường. Tần Mặc nhìn dòng suối, trong lòng cảm thấy một tia hy vọng mong manh. Con đường hắn chọn là con đường chông gai, đối đầu với cả thế giới tu luyện, nhưng hắn tin rằng, chừng nào còn có những thực thể như Suối Tinh Lộ, như Bạch Lộc Tiên Tử, còn có những tiếng nói khao khát được là chính mình, thì Huyền Vực này vẫn còn cơ hội tìm lại sự cân bằng đã mất. Liên kết giữa Tần Mặc và Bạch Lộc Tiên Tử đã được củng cố, một liên minh bất đắc dĩ nhưng đầy ý nghĩa, báo hiệu những sự kiện lớn hơn sắp xảy ra trong cuộc hành trình đầy thử thách của chàng trai đến từ Vô Tính Thành. Hắn chậm rãi đứng dậy, nhìn về phía Đông, nơi mặt trời đã bắt đầu khuất dạng, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, và ánh sáng vàng nhạt còn sót lại xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng huyền ảo trên mặt đất.
***
Trong khi đó, ở một khu vực cách Suối Tinh Lộ không xa, ẩn mình trong Rừng Linh Chi rậm rạp, Tô Lam đang trên đường thực hiện một nhiệm vụ bí mật của Thanh Vân Tông. Nàng là một kiếm khách xuất chúng, luôn tuân thủ nghiêm ngặt các giáo điều của tông môn, tin tưởng tuyệt đối vào con đường thăng tiên. Khuôn mặt thanh tú của nàng thường toát lên vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị, nhưng đôi mắt phượng sáng ngời luôn chứa đựng sự thông minh và kiên định. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng bằng một chiếc trâm ngọc đơn giản, và bộ trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt, thêu hoa văn kiếm tinh tế, càng tôn lên dáng người mảnh mai nhưng ẩn chứa sức mạnh của nàng. Thanh kiếm cổ nàng luôn mang bên hông, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo, là vật bất ly thân, cũng là niềm tự hào của một đệ tử Thanh Vân Tông.
Đang xuyên qua những tán cây cổ thụ cao vút, nơi ánh nắng chỉ có thể len lỏi từng vệt mỏng xuống thảm thực vật phong phú dưới đất, Tô Lam đột nhiên khựng lại. Nàng cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong linh khí xung quanh. Vốn dĩ, linh khí ở khu vực này, đặc biệt là quanh Suối Tinh Lộ, đã bị hao hụt và hỗn loạn trong một thời gian dài, do sự khai thác quá mức của các tu sĩ. Nhưng giờ đây, một luồng linh khí thuần khiết, dồi dào và đầy sức sống bất ngờ lan tỏa, như một dòng nước mát lành tưới tắm cho cả khu rừng. Sự bất thường này lập tức thu hút sự chú ý của nàng.
"Linh khí... thật thuần khiết," nàng khẽ lẩm bẩm, đôi mắt sắc bén lướt qua từng ngọn cây, từng phiến lá. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng suối chảy nhẹ từ xa vọng lại, cùng mùi đất ẩm và hương thảo dược thơm ngát, tất cả dường như đang reo vui. Nàng vốn dĩ được phái đi điều tra một dấu hiệu mất tích của một nhóm tu sĩ nhỏ gần khu vực này, nhưng sự thay đổi của linh khí đã khiến nàng tạm gác lại nhiệm vụ chính. Với kinh nghiệm của một tu sĩ đã trải qua nhiều năm tu luyện, nàng biết rằng sự thay đổi đột ngột và tích cực như vậy chỉ có thể đến từ một sự kiện phi thường.
Càng tiến sâu vào khu rừng, tiếng nước chảy càng rõ ràng, linh khí càng nồng đậm. Tô Lam thận trọng tiếp cận, nàng nhẹ nhàng ẩn mình sau một cây cổ thụ khổng lồ, thân cây sần sùi phủ đầy rêu phong, lá cây rậm rạp che khuất tầm nhìn. Từ vị trí này, nàng có thể quan sát rõ ràng Suối Tinh Lộ. Và cảnh tượng đập vào mắt nàng khiến nàng phải nín thở.
Dòng suối, vốn dĩ nàng biết là đục ngầu và yếu ớt, giờ đây đã trong xanh đến lạ, những viên đá cuội dưới đáy hiện rõ mồn một. Nước chảy róc rách, tràn đầy sức sống, khác hẳn với vẻ cạn kiệt mà nàng từng nghe nói. Và bên bờ suối, nàng nhìn thấy Tần Mặc. Hắn không có vẻ gì là một tu sĩ hùng mạnh, chỉ là một thiếu niên với trang phục vải thô đơn giản, nhưng lại mang một khí chất trầm ổn và thấu hiểu. Bên cạnh hắn là Bạch Lộc Tiên Tử, vẻ đẹp thanh thoát của nàng hòa quyện hoàn hảo với cảnh sắc xung quanh. Hắc Phong, con sói đen khổng lồ, đang vui vẻ sục sạo bên bờ, và Xích Viêm, ngọn lửa nhỏ trên vai Tần Mặc, cũng tỏa ra một hơi ấm dịu nhẹ.
Tô Lam không thể nghe rõ những lời họ nói, nhưng nàng quan sát từng cử chỉ, từng biểu cảm. Nàng thấy Tần Mặc đặt tay lên tảng đá, nhắm mắt như đang giao tiếp với dòng suối. Nàng thấy Bạch Lộc Tiên Tử mỉm cười dịu dàng, đặt cành thảo dược xuống nước. Nàng thấy vẻ mặt bình yên và mãn nguyện của cả hai. Điều đặc biệt là, nàng cảm nhận được sự "vui vẻ" của chính dòng suối, một ý chí tồn tại đang reo ca vì được phục hồi.
"Hắn... lại làm được điều không tưởng," Tô Lam thì thầm, giọng nói mang theo sự ngỡ ngàng. "Hắn không khai linh, không cưỡng ép, vậy mà..." Nàng nhớ lại những lần Tần Mặc đã can thiệp, từ việc chữa lành cho Mộc Tinh cho đến những linh vật khác mà nàng từng nghe nói. Mỗi lần, hắn đều không dùng vũ lực hay cưỡng ép, mà chỉ dùng sự lắng nghe và thấu hiểu. Điều này hoàn toàn đi ngược lại với những gì nàng được dạy về việc "khai linh" và "cải tạo" vạn vật để chúng có thể thăng tiên.
Ánh mắt nàng sắc bén lướt qua Tần Mặc, rồi lại dừng trên Bạch Lộc Tiên Tử. Nàng biết Bạch Lộc Tiên Tử là một thực thể cổ xưa, một người bảo vệ sự cân bằng tự nhiên, hiếm khi can thiệp vào thế tục. Việc nàng xuất hiện bên cạnh Tần Mặc, và thậm chí còn có vẻ ủng hộ hắn, càng khiến Tô Lam thêm phần bối rối. Bàn tay nàng siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông một cách vô thức, một dấu hiệu của sự căng thẳng nội tâm đang bắt đầu hình thành. Những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí nàng đang bị lung lay bởi cảnh tượng trước mắt.
***
Tô Lam rời khỏi khu vực Suối Tinh Lộ, tâm trí nàng vẫn còn quay cuồng với những gì vừa chứng kiến. Nàng tìm một nơi yên tĩnh hơn để suy nghĩ, một khu vực sâu hơn trong Rừng Linh Chi, nơi những cây cổ thụ vươn mình sừng sững, thân cây to lớn đến mức ba bốn người ôm không xuể. Ánh nắng chiều tà vàng nhạt cố gắng xuyên qua tán lá dày đặc, chỉ tạo ra những vệt sáng lờ mờ trên mặt đất ẩm ướt, và không khí bắt đầu se lạnh dần, mang theo hơi ẩm đặc trưng của rừng sâu. Chỉ còn tiếng gió xào xạc qua kẽ lá và tiếng lá rơi lạo xạo dưới chân, tạo nên một bản nhạc u tịch, giúp nàng tập trung vào dòng suy nghĩ của mình.
Nàng ngồi xuống gốc một cây bách cổ thụ, thân cây sần sùi, rêu phong, dựa lưng vào đó. Khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là một biểu cảm băn khoăn sâu sắc, đôi mắt phượng ánh lên sự dao động. Hình ảnh Tần Mặc bên dòng suối hồi sinh, cùng với vẻ bình yên của Bạch Lộc Tiên Tử, cứ ám ảnh tâm trí nàng. Lời đe dọa của nhóm tu sĩ về việc 'báo cáo' Tần Mặc lên Thanh Vân Tông và các thế lực lớn khác vẫn vang vọng trong đầu nàng, nhưng giờ đây, nàng không còn cảm thấy sự 'chính nghĩa' từ phía tông môn mình nữa.
"Thăng tiên... là con đường duy nhất sao?" Tô Lam khẽ thở dài, câu hỏi thoát ra khỏi môi nàng như một tiếng thở than, ẩn chứa biết bao nhiêu nỗi nghi hoặc. "Nếu... nếu có một con đường khác... một con đường không cần phải đánh mất bản chất?" Nàng nhớ lại những giáo điều đã được khắc sâu vào tâm hồn từ khi còn nhỏ, về việc 'khai linh', về việc 'cải tạo' vạn vật để chúng đạt đến đỉnh cao, trở thành linh dược, linh khí, thần binh, để phục vụ con đường thăng tiên của nhân loại. Nhưng những gì cô chứng kiến ở Tần Mặc lại hoàn toàn khác biệt. Hắn không khai linh, không cưỡng ép, không biến đổi bản chất của vạn vật. Hắn chỉ lắng nghe, thấu hiểu, và cho phép chúng được là chính nó, được tìm lại sự cân bằng. Và kết quả là dòng suối đã hồi sinh, tràn đầy sức sống, thuần khiết hơn bất kỳ linh tuyền nào được "khai linh" bởi tu sĩ.
Nàng nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đó, nhưng chúng cứ hiện rõ mồn một. Lời nói của nhóm tu sĩ chợt vọng lại: "Kẻ phá hoại trật tự tu luyện..." Nàng mở mắt, nhìn về phía xa xăm. "Nhưng hắn đã chữa lành, không phải phá hoại." Dòng suy nghĩ của nàng mâu thuẫn gay gắt. Giáo điều của tông môn dạy nàng rằng khai thác linh khí, biến đổi vạn vật là để đẩy nhanh quá trình thăng tiên, mang lại sự phồn thịnh cho Huyền Vực. Nhưng những dấu hiệu mất cân bằng của Huyền Vực, linh khí suy yếu, thiên tai nhỏ xuất hiện ngày càng nhiều, lại là những bằng chứng sống động cho thấy có điều gì đó không đúng. Bạch Lộc Tiên Tử cũng đã nói về điều đó.
Tô Lam chậm rãi rút thanh kiếm cổ của mình ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm sáng loáng, phản chiếu ánh sáng lờ mờ xuyên qua tán lá. Nàng nhẹ nhàng lau lưỡi kiếm, từng động tác đều chậm rãi, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời từ chính thanh kiếm. Thanh kiếm này, được truyền từ đời này sang đời khác trong Thanh Vân Tông, là một linh khí mạnh mẽ, đã cùng nàng trải qua biết bao trận chiến, bảo vệ nàng khỏi vô vàn hiểm nguy. Nó là biểu tượng của sức mạnh, của ý chí kiên cường, của con đường thăng tiên mà nàng đang theo đuổi.
Nàng nhìn vào phản chiếu của mình trên lưỡi kiếm, thấy rõ vẻ băn khoăn hiện rõ trên gương mặt thanh tú. "Liệu ngươi có muốn... trở thành một thần binh vô tri, hay muốn giữ lại ý chí của chính mình?" Câu hỏi ấy đột nhiên bật ra từ đáy lòng nàng, một câu hỏi mà nàng chưa từng nghĩ đến trước đây. Nó là một câu hỏi ẩn chứa triết lý sâu sắc, đặt ra nghi vấn về bản chất của 'thăng tiên' và 'vật tính'. Liệu việc ép buộc vạn vật "lên tiên" có phải là biến chúng thành những công cụ vô tri, mất đi ý chí tồn tại nguyên bản của mình? Liệu con đường mà Thanh Vân Tông và giới tu luyện đang theo đuổi, có phải là đang tước đi cái "tôi" của vạn vật, chỉ để phục vụ cho tham vọng của con người?
Nỗi băn khoăn này không chỉ dừng lại ở thanh kiếm hay dòng suối. Nó lan rộng ra tất cả những gì nàng từng tin tưởng. Nàng nhớ lại những lời Tần Mặc đã nói về ý chí của vạn vật, về quyền được là chính nó. Mỗi lời nói của hắn, dù không hùng hồn, nhưng lại có sức nặng, lay động sâu sắc vào tâm hồn nàng. Một sự chuyển biến sâu sắc, một hạt giống hoài nghi đang được gieo cấy trong tâm hồn Tô Lam, và nàng biết, nó sẽ không dễ dàng biến mất. Con đường phía trước của nàng, giờ đây không chỉ là con đường tu luyện để thăng tiên, mà còn là con đường tìm kiếm chân lý, một con đường đầy những lựa chọn khó khăn và những cuộc đối đầu không chỉ với kẻ thù bên ngoài, mà còn với chính giáo điều đã ăn sâu trong tiềm thức nàng.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.