Vạn vật không lên tiên - Chương 203: Ý Chí Thầm Lặng Của Đá
Nàng ngồi xuống gốc một cây bách cổ thụ, thân cây sần sùi, rêu phong, dựa lưng vào đó. Khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là một biểu cảm băn khoăn sâu sắc, đôi mắt phượng ánh lên sự dao động. Hình ảnh Tần Mặc bên dòng suối hồi sinh, cùng với vẻ bình yên của Bạch Lộc Tiên Tử, cứ ám ảnh tâm trí nàng. Lời đe dọa của nhóm tu sĩ về việc 'báo cáo' Tần Mặc lên Thanh Vân Tông và các thế lực lớn khác vẫn vang vọng trong đầu nàng, nhưng giờ đây, nàng không còn cảm thấy sự 'chính nghĩa' từ phía tông môn mình nữa.
"Thăng tiên... là con đường duy nhất sao?" Tô Lam khẽ thở dài, câu hỏi thoát ra khỏi môi nàng như một tiếng thở than, ẩn chứa biết bao nhiêu nỗi nghi hoặc. "Nếu... nếu có một con đường khác... một con đường không cần phải đánh mất bản chất?" Nàng nhớ lại những giáo điều đã được khắc sâu vào tâm hồn từ khi còn nhỏ, về việc 'khai linh', về việc 'cải tạo' vạn vật để chúng đạt đến đỉnh cao, trở thành linh dược, linh khí, thần binh, để phục vụ con đường thăng tiên của nhân loại. Nhưng những gì cô chứng kiến ở Tần Mặc lại hoàn toàn khác biệt. Hắn không khai linh, không cưỡng ép, không biến đổi bản chất của vạn vật. Hắn chỉ lắng nghe, thấu hiểu, và cho phép chúng được là chính nó, được tìm lại sự cân bằng. Và kết quả là dòng suối đã hồi sinh, tràn đầy sức sống, thuần khiết hơn bất kỳ linh tuyền nào được "khai linh" bởi tu sĩ.
Nàng nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đó, nhưng chúng cứ hiện rõ mồn một. Lời nói của nhóm tu sĩ chợt vọng lại: "Kẻ phá hoại trật tự tu luyện..." Nàng mở mắt, nhìn về phía xa xăm. "Nhưng hắn đã chữa lành, không phải phá hoại." Dòng suy nghĩ của nàng mâu thuẫn gay gắt. Giáo điều của tông môn dạy nàng rằng khai thác linh khí, biến đổi vạn vật là để đẩy nhanh quá trình thăng tiên, mang lại sự phồn thịnh cho Huyền Vực. Nhưng những dấu hiệu mất cân bằng của Huyền Vực, linh khí suy yếu, thiên tai nhỏ xuất hiện ngày càng nhiều, lại là những bằng chứng sống động cho thấy có điều gì đó không đúng. Bạch Lộc Tiên Tử cũng đã nói về điều đó.
Tô Lam chậm rãi rút thanh kiếm cổ của mình ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm sáng loáng, phản chiếu ánh sáng lờ mờ xuyên qua tán lá. Nàng nhẹ nhàng lau lưỡi kiếm, từng động tác đều chậm rãi, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời từ chính thanh kiếm. Thanh kiếm này, được truyền từ đời này sang đời khác trong Thanh Vân Tông, là một linh khí mạnh mẽ, đã cùng nàng trải qua biết bao trận chiến, bảo vệ nàng khỏi vô vàn hiểm nguy. Nó là biểu tượng của sức mạnh, của ý chí kiên cường, của con đường thăng tiên mà nàng đang theo đuổi.
Nàng nhìn vào phản chiếu của mình trên lưỡi kiếm, thấy rõ vẻ băn khoăn hiện rõ trên gương mặt thanh tú. "Liệu ngươi có muốn... trở thành một thần binh vô tri, hay muốn giữ lại ý chí của chính mình?" Câu hỏi ấy đột nhiên bật ra từ đáy lòng nàng, một câu hỏi mà nàng chưa từng nghĩ đến trước đây. Nó là một câu hỏi ẩn chứa triết lý sâu sắc, đặt ra nghi vấn về bản chất của 'thăng tiên' và 'vật tính'. Liệu việc ép buộc vạn vật "lên tiên" có phải là biến chúng thành những công cụ vô tri, mất đi ý chí tồn tại nguyên bản của mình? Liệu con đường mà Thanh Vân Tông và giới tu luyện đang theo đuổi, có phải là đang tước đi cái "tôi" của vạn vật, chỉ để phục vụ cho tham vọng của con người?
Nỗi băn khoăn này không chỉ dừng lại ở thanh kiếm hay dòng suối. Nó lan rộng ra tất cả những gì nàng từng tin tưởng. Nàng nhớ lại những lời Tần Mặc đã nói về ý chí của vạn vật, về quyền được là chính nó. Mỗi lời nói của hắn, dù không hùng hồn, nhưng lại có sức nặng, lay động sâu sắc vào tâm hồn nàng. Một sự chuyển biến sâu sắc, một hạt giống hoài nghi đang được gieo cấy trong tâm hồn Tô Lam, và nàng biết, nó sẽ không dễ dàng biến mất. Con đường phía trước của nàng, giờ đây không chỉ là con đường tu luyện để thăng tiên, mà còn là con đường tìm kiếm chân lý, một con đường đầy những lựa chọn khó khăn và những cuộc đối đầu không chỉ với kẻ thù bên ngoài, mà còn với chính giáo điều đã ăn sâu trong tiềm thức nàng.
Với một tiếng thở dài nặng nề, Tô Lam cất thanh kiếm trở lại vỏ. Nàng đứng dậy, phủi nhẹ lớp lá khô dính trên y phục. Ánh nắng ban mai đã bắt đầu rải vàng trên những tán cây, xuyên qua kẽ lá tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên con đường mòn cổ kính. Đây là Đường Cổ Đạo Thương Gia, một tuyến đường huyết mạch nối liền nhiều vùng đất, nơi thường xuyên có những đoàn xe ngựa, các tu sĩ hành hiệp và cả những kẻ đạo tặc ẩn mình trong bóng tối. Mùi bụi đất, mùi mồ hôi của ngựa, và thoang thoảng hương da thuộc từ những gánh hàng rong đã cũ, hòa quyện vào nhau tạo nên một không khí tấp nập, mệt mỏi nhưng cũng đầy sức sống. Tiếng bánh xe lọc cọc, tiếng ngựa hí vang vọng từ xa, và những tiếng nói chuyện ồn ào của những thương nhân đang chuẩn bị cho chuyến hành trình dài, tất cả đều là âm thanh quen thuộc của sự sống trần thế.
Tô Lam vẫn giữ một khoảng cách an toàn, nấp mình sau những lùm cây rậm rạp, dõi theo bóng dáng của Tần Mặc, Bạch Lộc Tiên Tử và Hắc Phong. Hắn, người thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, đang bước đi chậm rãi, đôi mắt đen láy thăm thẳm không ngừng quan sát vạn vật xung quanh, như thể mỗi hạt bụi, mỗi ngọn cỏ đều có một câu chuyện để kể. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy, nhưng lại toát lên một vẻ nhanh nhẹn và linh hoạt lạ thường. Trang phục vải thô, đơn giản của hắn hoàn toàn đối lập với y phục tinh xảo, màu xanh lam của nàng, càng làm nổi bật sự khác biệt giữa hai thế giới mà họ đại diện. Bạch Lộc Tiên Tử, với vẻ thanh thoát, mái tóc trắng như tuyết và đôi sừng nhỏ trên đầu, bước đi bên cạnh Tần Mặc, thỉnh thoảng lại khẽ cười hiền từ, ánh mắt trong veo hiền hậu. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, trung thành bước theo sau, thỉnh thoảng lại phát ra một tiếng gầm khẽ, cảnh giác với mọi biến động xung quanh.
"Lẽ nào ta đã sai? Lời sư phụ, lời tông môn... có phải chỉ là một phần sự thật?" Tô Lam tự hỏi. Niềm tin của nàng, vốn được xây dựng vững chắc từ những giáo điều "thăng tiên" và "khai linh" của Thanh Vân Tông, giờ đây đang lung lay dữ dội. Những gì nàng chứng kiến ở Suối Tinh Lộ, và lời nói của Tần Mặc, đã gieo vào lòng nàng một hạt giống hoài nghi không thể xóa bỏ. Nàng đã luôn tin rằng con đường duy nhất để vươn tới sự vĩnh hằng là thông qua việc thăng tiên, và để làm được điều đó, cần phải khai thác tối đa linh khí từ vạn vật, biến chúng thành những công cụ phục vụ cho sự tu luyện của con người. Nhưng Tần Mặc lại đi ngược lại tất cả. Hắn không tìm kiếm sức mạnh từ vạn vật, mà tìm kiếm sự cân bằng và bản chất nguyên thủy của chúng.
Nàng tiếp tục bước đi, giữ khoảng cách với nhóm Tần Mặc. Dưới chân nàng, những viên đá dăm nhỏ li ti vương vãi trên đường, bị những bước chân vô tình nghiền nát. Mỗi bước đi của nàng đều mang theo sự nặng nề của những suy tư không ngừng. Nàng tự hỏi, liệu những vật thể tưởng chừng vô tri này, có thực sự không có ý chí? Có thực sự không có khao khát nào ngoài việc bị mài mòn, bị nghiền nát, để trở thành một phần của con đường vô tận này?
Ánh nắng đã lên cao hơn một chút, xuyên qua những tán lá cây cổ thụ, tạo nên những đốm sáng vàng cam trên mặt đất. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi cỏ dại và đất ẩm, thoảng chút hương khói bếp từ một ngôi làng nhỏ ẩn mình sau rặng cây xanh. Nhóm Tần Mặc vẫn tiếp tục hành trình của mình, không hề biết có một đôi mắt phượng sắc sảo đang lặng lẽ dõi theo họ, với một trái tim đang giằng xé giữa hai con đường, hai triết lý hoàn toàn đối lập. Mỗi cử chỉ của Tần Mặc, dù nhỏ bé, đều được Tô Lam ghi nhận, phân tích, và so sánh với những gì nàng đã được dạy dỗ, khiến nội tâm nàng càng thêm bối rối. Nàng không biết mình đang đi đâu, đang tìm kiếm điều gì, chỉ biết rằng con đường thăng tiên của nàng, giờ đây, không còn là một con đường thẳng tắp và rõ ràng như trước. Nó đã trở thành một mê cung, nơi nàng phải tự mình tìm kiếm lối thoát, tự mình định nghĩa lại chân lý.
Khi đoàn người của Tần Mặc tiến vào gần Làng Mộc Thạch, một ngôi làng nhỏ yên bình với những mái nhà gỗ đơn sơ nằm nép mình bên sườn đồi, ánh nắng giữa trưa đã trải vàng khắp không gian, mang theo một sự ấm áp dễ chịu. Gió nhẹ lướt qua những cánh đồng lúa xanh mướt, tạo nên những làn sóng nhẹ nhàng, rì rào như lời thì thầm của đất trời.
Tần Mặc, vẫn bước đi chậm rãi, ánh mắt hắn như lướt qua vạn vật, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nhỏ bé nào. Hắc Phong theo sát gót hắn, thỉnh thoảng lại khịt mũi đánh hơi, đôi tai vểnh lên nghe ngóng. Bạch Lộc Tiên Tử đi bên cạnh, ánh mắt hiền từ của nàng cũng tò mò quan sát mọi thứ xung quanh. Khi đi ngang một lối rẽ nhỏ dẫn vào làng, nơi một con đường đất gồ ghề uốn lượn giữa những hàng cây cổ thụ và những bụi cây dại, Tần Mặc bỗng dừng bước. Hắn khẽ nheo mắt, ánh nhìn chăm chú hướng về một vật thể nhỏ bé, xám xịt, nằm lẫn trong bụi đất ven đường.
Đó là một viên đá nhỏ, không có gì đặc biệt. Nó bị mòn nhẵn bởi thời gian và những bước chân vô vàn của lữ khách, màu sắc xám xịt lẫn vào màu đất, như một vật thể vô tri bị lãng quên giữa dòng đời. Nó chỉ là một hòn đá, không có vẻ đẹp của ngọc bích, không có sự sắc bén của khoáng thạch quý hiếm, cũng không có linh khí bốc lên như những linh thạch mà các tu sĩ thường tìm kiếm.
Bạch Lộc Tiên Tử, nhận thấy sự khác lạ trong cử chỉ của Tần Mặc, khẽ nghiêng đầu. Mái tóc trắng như tuyết của nàng khẽ lay động trong làn gió nhẹ. Đôi mắt trong veo của nàng nhìn theo hướng ánh mắt của Tần Mặc, nhưng nàng chỉ thấy một viên đá bình thường.
“Sao vậy, Tần Mặc?” Giọng nàng nhẹ nhàng, thanh thoát, ẩn chứa một chút tò mò.
Tần Mặc không lập tức trả lời. Hắn vẫn giữ nguyên ánh mắt tập trung vào viên đá, như thể đang lắng nghe một điều gì đó mà chỉ mình hắn có thể nghe thấy. Sau một khắc im lặng, hắn khẽ hít một hơi sâu, rồi chỉ tay vào viên đá.
“Nó có điều muốn nói.” Giọng hắn trầm thấp, bình thản, nhưng lại mang một sự kiên định lạ thường, như thể hắn đang nói về một sinh linh có tri giác.
Tô Lam, vẫn ẩn mình sau một bụi cây rậm rạp cách đó không xa, đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này. Nàng nheo mắt, ánh mắt sắc bén dò xét từng cử chỉ của Tần Mặc. Nàng nhìn viên đá mà hắn chỉ, rồi lại nhìn khuôn mặt trầm tư của hắn.
"Một hòn đá? Hắn đang làm gì vậy?" Độc thoại nội tâm của nàng vang lên, đầy sự khó hiểu. Nàng không thể tin được rằng một tu sĩ, dù là tu sĩ kỳ lạ như Tần Mặc, lại dừng chân vì một vật vô tri như vậy. Đối với giới tu luyện, đá chỉ là đá, trừ khi nó chứa đựng linh khí quý hiếm, hoặc có thể được rèn thành pháp bảo. Còn viên đá này, nó không có gì cả. Nó chỉ là một phần của con đường, một thứ vô dụng.
Tần Mặc không nói thêm lời nào. Hắn chậm rãi quỳ xuống, đôi mắt vẫn không rời viên đá. Hắc Phong, con sói đen khổng lồ, lập tức căng thẳng. Nó gầm gừ khẽ trong cổ họng, đôi mắt đỏ rực đảo quanh, cảnh giác với mọi mối đe dọa tiềm ẩn. Nó biết Tần Mặc đang làm một điều gì đó quan trọng, một điều mà chỉ hắn mới có thể làm. Nó tin tưởng hắn tuyệt đối, và nhiệm vụ của nó là bảo vệ hắn khỏi mọi hiểm nguy, dù là từ kẻ thù hữu hình hay vô hình.
Tần Mặc đưa tay chạm nhẹ vào viên đá. Lớp đất bụi bám trên ngón tay hắn, nhưng hắn không hề bận tâm. Cảm giác thô ráp, mát lạnh của viên đá truyền qua đầu ngón tay, nhưng điều hắn thực sự cảm nhận không phải là bề mặt vật lý của nó, mà là một sự rung động yếu ớt, mờ nhạt từ sâu thẳm bên trong. Hắn nhắm mắt lại, hoàn toàn đắm chìm vào thế giới nội tâm của mình, vào những "âm thanh" vô hình mà vạn vật phát ra. Gió vẫn thổi nhẹ, tiếng gà gáy xa xa từ Làng Mộc Thạch vọng lại, mang theo sự bình yên của cuộc sống nông thôn. Mùi đất ẩm và cỏ dại càng trở nên rõ nét hơn khi hắn cúi sát xuống mặt đất.
Trong tâm trí Tần Mặc, hắn không thấy hình ảnh hay âm thanh rõ ràng, mà là một cảm giác, một sự tồn tại. Một ý chí yếu ớt đến mức gần như không thể nhận ra, nhưng lại kiên định đến lạ thường. Hắn thấy một sự tĩnh lặng bền bỉ, một khao khát đơn thuần đến mức làm người ta phải suy ngẫm. Viên đá ấy, nó không muốn trở thành ngọc, không muốn hóa thành linh thạch, càng không muốn bị mài dũa thành binh khí sắc bén. Nó cũng không muốn "thăng tiên", không muốn đạt đến một cảnh giới cao siêu nào đó mà con người vẫn hằng mơ ước.
Ý chí của nó chỉ đơn giản là: được mãi mãi là một viên đá. Được nằm đây, trên con đường này, chịu đựng gió sương của thời gian, hấp thụ mưa nắng của đất trời. Nó muốn cảm nhận từng bước chân đi qua, từng gánh nặng của xe ngựa, từng hạt bụi bay lên. Nó muốn là một phần của con đường, một phần của mặt đất, một chứng nhân im lặng của dòng chảy cuộc sống. Một ý chí nhỏ bé, không tham vọng, không tranh giành, chỉ đơn thuần là tồn tại đúng với bản chất của mình. Một sự tĩnh lặng sâu thẳm, một sự chấp nhận số phận, nhưng cũng là một sự khẳng định mạnh mẽ về cái tôi của chính nó.
Tần Mặc mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên sự thấu hiểu và lòng đồng cảm sâu sắc. Hắn đứng dậy, phủi nhẹ tay.
“Nó không muốn gì cả, ngoài việc được làm chính nó. Được nằm đây, cảm nhận bước chân đi qua, hấp thụ mưa nắng. Một ý chí nhỏ bé, nhưng mạnh mẽ.” Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian yên tĩnh, phá vỡ sự im lặng đầy ý nghĩa vừa rồi. Hắn quay sang nhìn Bạch Lộc Tiên Tử, người đang lắng nghe một cách chăm chú.
Bạch Lộc Tiên Tử khẽ gật đầu, vẻ mặt nàng hiền từ và trí tuệ. “Vạn vật đều có bản ngã. Ngay cả đá cũng vậy. Chúng ta thường chỉ nhìn thấy những gì chúng ta muốn thấy, và áp đặt ý chí của mình lên vạn vật.” Lời nói của nàng như một lời khẳng định cho những gì Tần Mặc vừa cảm nhận, đồng thời cũng là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự kiêu ngạo của con người.
Đúng lúc đó, Tô Lam không thể chịu đựng thêm được nữa. Nỗi băn khoăn trong lòng nàng đã lên đến đỉnh điểm, thôi thúc nàng bước ra khỏi chỗ nấp. Nàng xuất hiện từ phía sau bụi cây, ánh mắt phượng sắc bén giờ đây tràn ngập sự hoài nghi và giằng xé. Thanh kiếm cổ bên hông nàng khẽ va vào nhau khi nàng bước đi, tạo ra một âm thanh khô khốc, như tiếng lòng nàng đang vỡ vụn.
“Một hòn đá?” Giọng nàng vang lên, không còn vẻ thanh thoát thường ngày mà xen lẫn sự chất vấn gay gắt. “Hắn nói nó có ‘ý chí’? Điều đó thì có ý nghĩa gì chứ? Sức mạnh ở đâu? Giá trị ở đâu?” Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt đầy thách thức, như thể muốn hắn phải giải thích, phải chứng minh cái "ý chí" vô lý mà hắn vừa nhắc đến. Đối với một tu sĩ được đào tạo trong giáo điều thăng tiên, giá trị của vạn vật luôn được đo bằng linh khí, bằng khả năng biến đổi, bằng công dụng phục vụ cho con đường tu luyện. Một hòn đá bình thường, không linh khí, không công dụng, thì có giá trị gì?
Tần Mặc quay lại nhìn thẳng vào Tô Lam. Ánh mắt hắn bình thản, không một chút giận dữ hay bối rối, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng đôi mắt hắn lại ánh lên sự kiên định không gì lay chuyển được.
“Giá trị không phải lúc nào cũng nằm ở sức mạnh,” Tần Mặc chậm rãi đáp, từng lời nói đều có trọng lượng, như đang chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn Tô Lam. “Giá trị nằm ở sự tồn tại đúng với bản chất của mình. Và đôi khi, ý chí nhỏ bé nhất lại là ý chí kiên cường nhất.” Hắn không giải thích bằng những lý lẽ cao siêu hay những chiêu thức tu luyện phức tạp. Hắn chỉ đơn thuần nói về bản chất, về sự tồn tại, về một triết lý mà giới tu luyện đã lãng quên từ lâu.
Lời nói của Tần Mặc như một lưỡi kiếm sắc bén, đâm thẳng vào những giáo điều đã ăn sâu vào tâm trí Tô Lam từ khi nàng còn nhỏ. Sức mạnh, giá trị, thăng tiên – những khái niệm đó đã trở thành kim chỉ nam cho toàn bộ cuộc đời tu luyện của nàng. Nhưng Tần Mặc lại nói rằng có một giá trị khác, một giá trị nằm ngoài mọi định nghĩa về sức mạnh và sự thăng tiến. Một giá trị đơn thuần là được là chính mình. Điều đó khiến nàng bối rối, hoài nghi, và giận dữ. Giận dữ vì sự thật mà hắn đang chỉ ra, giận dữ vì những gì nàng đã tin tưởng suốt bao năm qua có thể đã sai lầm.
Nàng nhìn viên đá xám xịt dưới chân Tần Mặc, rồi lại nhìn ánh mắt kiên định của hắn. Viên đá kia, nó chẳng có gì đặc biệt. Nó không thể cho nàng sức mạnh, không thể giúp nàng thăng tiến, không thể trở thành thần binh. Vậy mà Tần Mặc lại nói nó có "ý chí", có "giá trị". Một sự mâu thuẫn quá lớn, quá khó để nàng chấp nhận. Nàng siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền qua lòng bàn tay, như để níu giữ chút lý trí, chút niềm tin cuối cùng vào con đường mà nàng đã chọn. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một hạt giống nghi ngờ đã được gieo cấy, và nó đang nảy mầm, đe dọa làm sụp đổ toàn bộ bức tường giáo điều mà nàng đã xây dựng. Con đường phía trước, đối với Tô Lam, giờ đây không chỉ là một hành trình tu luyện, mà còn là một cuộc chiến nội tâm không ngừng, giữa giáo điều cũ kỹ và một chân lý mới mẻ, đầy thách thức.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.