Vạn vật không lên tiên - Chương 204: Bức Màn Ý Chí: Thử Nghiệm Thất Bại và Nỗi Frustration
Nàng siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền qua lòng bàn tay, như để níu giữ chút lý trí, chút niềm tin cuối cùng vào con đường mà nàng đã chọn. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một hạt giống nghi ngờ đã được gieo cấy, và nó đang nảy mầm, đe dọa làm sụp đổ toàn bộ bức tường giáo điều mà nàng đã xây dựng. Con đường phía trước, đối với Tô Lam, giờ đây không chỉ là một hành trình tu luyện, mà còn là một cuộc chiến nội tâm không ngừng, giữa giáo điều cũ kỹ và một chân lý mới mẻ, đầy thách thức.
Sương đêm vẫn còn vương vấn trên những tán lá xanh rờn, phả ra một thứ khí lạnh ẩm ướt khi Tô Lam trốn khỏi sự tĩnh lặng đầy chất vấn của Tần Mặc và Bạch Lộc Tiên Tử. Nàng rời đi, không quay đầu, không nói thêm lời nào, để lại sau lưng những ánh nhìn thấu hiểu mà nàng chẳng tài nào lý giải. Đêm đó, nàng trằn trọc không ngủ. Những lời của Tần Mặc, từng câu từng chữ, cứ vang vọng trong tâm trí nàng, chất vấn mọi giáo điều mà nàng đã tin tưởng suốt bao năm tháng tu hành. “Giá trị không phải lúc nào cũng nằm ở sức mạnh… Giá trị nằm ở sự tồn tại đúng với bản chất của mình.” Những lời ấy, đối với một tu sĩ như nàng, một người cả đời chỉ biết truy cầu sức mạnh và sự thăng tiến, nghe thật hoang đường, nhưng lại mang một sức nặng khó cưỡng, như một ma chú gieo mầm nghi hoặc.
Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh còn yếu ớt xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng những giọt sương đêm còn đọng lại, Tô Lam đã tìm đến một khu rừng nhỏ yên tĩnh nằm gần Làng Mộc Thạch. Nơi đây linh khí dồi dào, không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm, mùi rêu phong và hương thảo dược thơm ngát, quyện lẫn với tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng suối chảy nhẹ nhàng từ đâu đó xa xăm. Nàng tìm một tảng đá rêu phong, hình thù cổ kính, nơi những sợi rêu xanh thẫm bám víu như những lọn tóc bạc của thời gian. Tảng đá này, nàng nghĩ, cũng vô tri, cũng không linh khí, cũng chẳng có giá trị gì trong mắt một tu sĩ. Nó giống hệt như viên đá mà Tần Mặc đã ôm giữ hôm qua, chỉ khác là nó nằm đây, ẩn mình giữa bạt ngàn cây cỏ, ít ai để mắt tới.
Tô Lam khẽ thở dài, âm thanh của sự mệt mỏi và bối rối. Nàng ngồi xuống tảng đá, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp truyền qua lớp y phục mỏng manh. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng giờ đây ánh lên vẻ mệt mỏi và quyết tâm. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng gạt bỏ mọi tạp niệm, mọi giáo điều về linh lực, về đan dược, về pháp bảo. Nàng muốn, chỉ một lần thôi, thử cảm nhận cái gọi là “ý chí tồn tại” mà Tần Mặc đã nhắc đến. Nàng đặt lòng bàn tay thanh mảnh lên bề mặt sần sùi của tảng đá, tập trung toàn bộ linh lực trong cơ thể, không phải để hấp thụ, không phải để điều khiển, mà chỉ để “lắng nghe”.
Thời gian trôi qua, từng phút, từng khắc, như vô tận. Tô Lam cố gắng, cố gắng hơn nữa. Nàng cảm nhận được sự cứng rắn của đá, sự lạnh lẽo của rêu phong, thậm chí cả một dòng linh khí yếu ớt luân chuyển trong lòng đá do hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt qua hàng ngàn năm. Nhưng ngoài những cảm giác vật lý và linh khí quen thuộc đó, nàng chẳng cảm nhận được gì thêm. Không một “khát khao”, không một “ý chí”, không một “tiếng lòng” nào vọng lại. Chỉ có sự tĩnh lặng đến đáng sợ, sự vô tri tuyệt đối. Một nỗi thất vọng cay đắng bắt đầu len lỏi trong lòng nàng, như một vết dầu loang trên mặt nước phẳng lặng.
Nàng rút tay lại, lắc đầu khẽ. “Không thể nào!” Nàng thầm thì, giọng nói khô khốc, như thể đang nói với chính mình, hoặc đang cố gắng thuyết phục bản thân. “Chẳng lẽ mình đã tu luyện uổng phí sao? Chẳng lẽ những gì Tần Mặc nói chỉ là một sự lừa bịp tinh vi?” Nàng không thể chấp nhận được. Hàng chục năm tu luyện, từ một thiếu nữ yếu ớt trở thành một kiếm khách có tiếng của Thanh Vân Tông, mọi thứ nàng đạt được đều dựa trên sự kiên trì, sự khổ luyện, và niềm tin tuyệt đối vào con đường thăng tiên. Giờ đây, chỉ vì lời nói của một thiếu niên không linh căn, không tu vi, lại có thể khiến nàng nghi ngờ tất cả?
Nàng lại thử với một chiếc lá cây đang rung rinh theo gió, một chiếc lá xanh mướt còn đọng sương, lay động nhẹ nhàng như đang nhảy múa theo điệu nhạc của thiên nhiên. Nàng nhẹ nhàng chạm ngón tay vào gân lá, tập trung linh lực lần nữa. Nàng cảm nhận được sự mềm mại của lá, dòng nhựa sống đang chảy bên trong, sự kết nối của nó với cành cây, với gốc rễ. Nhưng một lần nữa, không có “ý chí”. Không có “khát khao” nào về việc được sống, được xanh tươi, hay được rụng xuống. Chỉ là một quá trình sinh học, một vòng tuần hoàn tự nhiên.
Sự thất bại liên tiếp khiến Tô Lam cảm thấy bực bội. Nàng rút tay lại, ánh mắt tràn ngập sự khó hiểu. Nàng đưa thanh kiếm cổ của mình ra trước mặt, thanh kiếm mà nàng đã đồng hành bao năm tháng, đã cùng nàng trải qua không biết bao nhiêu trận chiến, đã thấm đẫm mồ hôi và máu của nàng. Nàng nâng kiếm lên, cảm nhận trọng lượng quen thuộc, sự lạnh lẽo của kim loại, sự tinh xảo của đường nét. Nàng nhắm mắt lại, dồn hết tâm trí vào nó. Thanh kiếm này, nó có linh khí, nó có linh tính, một linh hồn binh khí yếu ớt đã được nàng nuôi dưỡng qua năm tháng. Nó là một phần của nàng, một phần mở rộng của ý chí nàng. Nhưng ngay cả với nó, nàng cũng chỉ cảm nhận được sự phục tùng, sự cộng hưởng với linh lực của nàng, không phải một “ý chí” độc lập, một khát khao riêng biệt như Tần Mặc đã miêu tả về viên Linh Thạch.
“Ý chí... vật tính... rốt cuộc là cái gì?” Nàng thì thầm, giọng nói giờ đây gần như là một tiếng rên rỉ, một lời cầu xin trong vô vọng. Mồ hôi lấm tấm trên trán, không phải vì gắng sức mà vì sự căng thẳng tột độ của tâm trí. Nàng cảm thấy một bức tường vô hình đang chắn ngang giữa nàng và sự thật mà Tần Mặc đã hé mở. Một bức tường được xây nên từ những giáo điều, từ sự kiêu ngạo của kẻ tu hành, từ niềm tin mù quáng vào sức mạnh. Nàng không thể phá vỡ nó, không thể nhìn xuyên qua nó. Sự bất lực này, đối với một tu sĩ tài năng như nàng, là một đòn giáng nặng nề hơn bất cứ vết thương thể xác nào. Nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé, thật ngu ngốc, khi cứ mãi đuổi theo những thứ phù phiếm mà bỏ qua một chân lý giản dị nhưng sâu xa hơn nhiều. Từng chút một, sự bối rối và tuyệt vọng trong lòng nàng càng lúc càng lớn, đe dọa nhấn chìm nàng trong một vực sâu không đáy của sự nghi ngờ.
***
Cách đó không xa, giữa khu rừng Linh Chi um tùm, Tần Mặc và Bạch Lộc Tiên Tử đang thong dong bước đi, dường như chỉ là một cuộc dạo chơi bình thường. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, trung thành bước bên cạnh Tần Mặc, thỉnh thoảng khịt mũi đánh hơi những mùi hương lạ lẫm của khu rừng. Tiếng suối chảy nhẹ róc rách, tiếng côn trùng rỉ rả, và mùi đất ẩm cùng thảo dược thơm ngát tạo nên một bầu không khí thanh tịnh và yên bình, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn trong tâm hồn Tô Lam.
Tần Mặc không nói nhiều, hắn chỉ đơn thuần cảm nhận từng hơi thở của khu rừng. Hắn lắng nghe tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm của gió, tiếng chim hót líu lo như những khúc ca tự do, và cảm nhận sự sống động của từng ngọn cỏ, từng đóa hoa. Hắn không tìm kiếm, hắn chỉ đơn thuần tồn tại và thấu hiểu. Bất chợt, bước chân hắn chậm lại, ánh mắt đen láy sâu thẳm khẽ hướng về một phía. Bạch Lộc Tiên Tử, vốn nhạy cảm với những thay đổi dù là nhỏ nhất trong không khí, cũng dừng lại, ánh mắt trong veo hiền từ dõi theo ánh nhìn của Tần Mặc.
Trong một khoảng khắc, Tần Mặc và Bạch Lộc Tiên Tử cùng nhìn thấy Tô Lam, ẩn mình giữa những tán lá xanh rờn. Nàng đang ngồi trên tảng đá rêu phong, đôi mắt nhắm nghiền, vẻ mặt căng thẳng và đầy vẻ thất vọng. Họ chứng kiến nàng đặt tay lên đá, rồi lên lá, rồi lại cầm lấy thanh kiếm của mình, lặp đi lặp lại những nỗ lực vô vọng trong sự im lặng tuyệt đối.
Hắc Phong, với giác quan nhạy bén của loài sói, cũng cảm nhận được sự bất ổn trong không khí. Nó khẽ rên một tiếng nhỏ, như một lời cảnh báo, hoặc một tiếng thở dài thông cảm cho sự giằng xé mà nó cảm nhận được từ Tô Lam. Nó dụi đầu vào bắp chân Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía Tô Lam với vẻ tò mò và một chút lo lắng.
Bạch Lộc Tiên Tử khẽ lắc đầu, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và chút buồn bã nở trên môi nàng. “Cô ấy đang cố gắng tìm kiếm, nhưng có lẽ đã sai hướng,” nàng nói, giọng điệu thanh thoát, như tiếng suối chảy, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng. Nàng biết, Tô Lam đang cố gắng áp dụng phương pháp tu luyện linh lực quen thuộc để cảm nhận “ý chí tồn tại”, một điều vốn dĩ không thể dùng sức mạnh để cưỡng cầu.
Tần Mặc không đáp lời ngay. Hắn chỉ đứng đó, ánh mắt trầm tư dõi theo Tô Lam. Khuôn mặt thanh tú của hắn vẫn giữ vẻ bình thản, không một chút phán xét hay trách móc. Hắn hiểu sự giằng xé mà Tô Lam đang phải đối mặt. Hắn biết, để phá vỡ những giáo điều đã ăn sâu vào cốt tủy, cần một sự dũng cảm phi thường và một quá trình tự mình khám phá đầy đau đớn.
Sau một lúc im lặng, Tần Mặc khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng như làn gió thoảng qua. “Không sao,” hắn chậm rãi nói, giọng điệu trầm ấm, mang theo sự kiên nhẫn vô bờ. “Ai cũng cần có con đường riêng để tự mình khám phá. Ai cũng cần phải tự mình chạm vào bức tường để biết nó vững chãi đến mức nào, và tự mình tìm cách vượt qua nó.” Hắn không có ý định can thiệp trực tiếp, bởi hắn hiểu rằng, sự giác ngộ phải đến từ bên trong, không thể bị ép buộc từ bên ngoài. Nếu hắn trực tiếp chỉ dẫn, e rằng sẽ chỉ khiến Tô Lam thêm phần nghi ngờ và chống đối.
Bạch Lộc Tiên Tử gật đầu tán thành. “Vật tính không phải là thứ có thể dùng sức mạnh hay linh lực để cưỡng cầu,” nàng tiếp lời, ánh mắt hiền từ nhìn Tần Mặc, rồi lại hướng về phía Tô Lam. “Nó đến từ sự thấu hiểu và lòng đồng cảm chân thành, từ việc từ bỏ sự ‘chinh phục’. Khi ta buông bỏ ý niệm muốn điều khiển, muốn biến đổi vạn vật, khi ta chấp nhận chúng như chúng vốn là, khi ấy, tiếng lòng của chúng mới có thể vọng đến ta.”
Lời nói của Bạch Lộc Tiên Tử như một luồng gió mát lành, nhưng cũng chứa đựng một chân lý sâu sắc, một chìa khóa mà Tô Lam vẫn chưa thể tìm thấy. Nàng không nhắc đến việc Tô Lam cần phải tu luyện thế nào, mà chỉ đơn thuần nói về một sự thay đổi trong tâm thức, một sự từ bỏ những định kiến cố hữu. Đó là sự khác biệt căn bản giữa con đường của Tần Mặc và con đường của giới tu sĩ. Một bên là sự thấu hiểu và chấp nhận, một bên là sự kiểm soát và biến đổi.
Tần Mặc khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng dáng Tô Lam. Hắn cảm nhận đư���c sự bối rối, sự tức giận, và cả nỗi tuyệt vọng đang dâng trào trong lòng nàng. Hắn hiểu rằng, đây là một quá trình đau đớn, một sự đấu tranh giữa bản ngã cũ và bản ngã mới đang hình thành. Hắc Phong, như cảm nhận được tâm trạng của chủ nhân, lại dụi đầu vào tay Tần Mặc, khẽ cọ cọ bộ lông mềm mại, như muốn an ủi. Tần Mặc vỗ nhẹ lên đầu Hắc Phong, ánh mắt vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng sâu thẳm trong đó, ẩn chứa một nỗi lo lắng nhẹ nhàng cho Tô Lam, cho con đường mà nàng sắp phải đối mặt. Hắn biết, nàng đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng của cuộc đời tu hành, và quyết định của nàng sẽ ảnh hưởng đến không chỉ riêng nàng, mà còn đến vận mệnh của cả Huyền Vực này.
***
Sự thất bại liên tiếp, cùng với những lời chất vấn không ngừng từ sâu thẳm tâm hồn, cuối cùng đã khiến Tô Lam không thể kiềm chế thêm được nữa. Những tia nắng buổi sáng muộn đã xua tan đi màn sương mỏng, nhuộm vàng cả khu rừng Linh Chi, làm không khí trở nên ấm áp hơn. Nhưng trong lòng Tô Lam, chỉ có một sự lạnh lẽo và hỗn loạn. Nàng bật dậy khỏi tảng đá rêu phong, ánh mắt phượng sắc bén giờ đây đỏ ngầu vì tức tối và bất lực. Khuôn mặt thanh tú của nàng vặn vẹo trong sự phẫn uất, những đường nét thanh thoát thường ngày giờ đây trở nên méo mó vì cảm xúc mãnh liệt.
Nàng nhìn xuống thanh kiếm cổ trong tay, biểu tượng của sức mạnh, của địa vị, của những giáo điều mà nàng đã tin tưởng tuyệt đối. Giờ đây, nó chỉ là một vật vô tri, một món binh khí lạnh lẽo, hoàn toàn không có cái "ý chí" sống động, chân thật mà Tần Mặc có thể cảm nhận từ một hòn đá nhỏ bé. Sự tương phản này, giữa thanh kiếm linh thiêng của nàng và viên Linh Thạch tầm thường, đâm thẳng vào niềm kiêu hãnh của nàng như một mũi kim độc.
“Tại sao? Tại sao ngươi có thể, mà ta lại không thể?” Giọng Tô Lam gắt gao, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của khu rừng, xen lẫn sự phẫn nộ và một nỗi tuyệt vọng khó tả. Nàng không biết mình đang nói với ai – Tần Mặc, hay chính bản thân nàng, hay là cả thế giới tu luyện mà nàng đã thuộc về. “Rốt cuộc ngươi đã làm gì? Ngươi đã làm cách nào để nghe được cái gọi là ‘ý chí’ đó? Có phải là do ta tu luyện sai cách? Hay là do ta thiếu sót điều gì?” Từng câu hỏi tu từ, từng lời chất vấn, đều là những nhát dao đâm vào lòng nàng, khoét sâu thêm hố nghi ngờ.
Trong một khoảnh khắc bộc phát, không thể chịu đựng thêm được sự bất lực đang dâng trào, Tô Lam nắm chặt một hòn đá nhỏ dưới chân, hòn đá cũng vô tri, cũng lạnh lẽo như bao hòn đá khác. Nàng ném mạnh nó vào một thân cây cổ thụ gần đó. “Rầm!” Hòn đá va vào vỏ cây sần sùi, tạo ra một âm thanh khô khốc, vang vọng, rồi rơi xuống thảm lá khô. Âm thanh đó, như tiếng lòng nàng đang vỡ vụn, như tiếng bức tường giáo điều trong tâm trí nàng đang sụp đổ từng mảng.
Thanh kiếm cổ trong tay nàng lại càng bị siết chặt hơn, các khớp ngón tay trắng bệch. Nàng cảm thấy một sự hỗn loạn chưa từng có trong tâm trí. “Linh lực, kiếm pháp, giáo điều tông môn... tất cả đều là vô dụng sao?” Nàng thì thầm, giọng nói giờ đây đã mất đi vẻ sắc sảo thường ngày, chỉ còn lại sự yếu ớt, gần như tuyệt vọng. “Con đường của ta... có thật sự sai?”
Tất cả những gì nàng đã học, đã tin tưởng, đã dành cả đời để theo đuổi, giờ đây đều bị đặt dấu hỏi bởi một thiếu niên không tu vi, không linh căn, chỉ bằng cách lắng nghe một viên đá. Sự thật này quá khó chấp nhận, quá đau đớn. Nàng cảm thấy mình như một con thuyền mất phương hướng giữa biển cả mênh mông, không còn la bàn, không còn hải đồ. Nàng không biết nên đi đâu, về đâu.
Toàn bộ sức lực và tinh thần của nàng dường như đã cạn kiệt. Nàng quay lưng lại với khu rừng Linh Chi, nơi Tần Mặc và Bạch Lộc Tiên Tử vẫn đang đứng đó, quan sát nàng trong im lặng. Nàng không nhìn thấy họ, hoặc có lẽ nàng không muốn nhìn thấy. Khuôn mặt nàng giờ đây đầy sự khó hiểu và bực bội tột độ, nhưng ẩn sâu bên trong là một nỗi sợ hãi mơ hồ: sợ hãi rằng mọi thứ nàng đã biết đều là dối trá, sợ hãi rằng con đường nàng đã chọn là một ngõ cụt.
Nàng bước đi, những bước chân nặng nề, không định hướng, bỏ lại phía sau những hàng cây xanh mướt, tiếng suối róc rách, và cả những ánh mắt thấu hiểu mà nàng chẳng tài nào đáp lại. Con đường phía trước nàng, giờ đây không chỉ là một con đường vật lý, mà còn là một con đường tâm linh đầy chông gai, nơi nàng sẽ phải tự mình đối mặt với những nghi ngờ sâu thẳm nhất, và tự mình tìm ra một lối đi mới, hoặc chìm sâu vào vực thẳm của sự hoang mang. Cuộc đời tu luyện của Tô Lam, sau bao năm tháng yên bình và vững chắc, giờ đây đã bước vào một giai đoạn đầy biến động, nơi nàng sẽ phải đưa ra một quyết định có thể thay đổi hoàn toàn vận mệnh của mình.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.