Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 289: Chuyện Kể Từ Kỷ Nguyên Hiền Giả: Khát Vọng Của Lưỡi Kiếm Trung Thành

Bên ngoài bức màn vô hình của kiếm trận, tiếng gầm gừ giận dữ của Hắc Phong đã trở nên trầm đục, xa xăm, như bị nuốt chửng bởi một vực sâu không đáy. Những luồng kiếm khí sắc lạnh, những tiếng pháp thuật chát chúa va đập vào rào cản vô hình kia cũng chỉ còn là âm vọng yếu ớt, chẳng thể nào xuyên thấu được sự tĩnh lặng lạ lùng đang bao trùm Cổ Điện Kiếm Hồn. Ánh hoàng hôn đỏ rực, vốn dĩ đã rực cháy như máu, nay lại càng thêm thê lương khi xuyên qua những khe nứt chi chít trên vách đá cổ kính, hòa cùng ánh sáng xanh xám yếu ớt từ chính những vết rạn kia, tạo nên một khung cảnh vừa bi tráng vừa huyền ảo. Mùi kim loại nồng nặc, mùi đá cổ đã ngàn năm nhuốm bụi thời gian, cùng với mùi linh khí hỗn loạn đang bốc lên từ sâu thẳm Cổ Điện, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, hỗn mang nhưng lại ẩn chứa một bí ẩn khó lường.

Tần Mặc vẫn đứng tĩnh lặng nơi trung tâm Cổ Điện, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên định đến lạ thường, như một ngọn núi sừng sững giữa phong ba bão táp. Đôi mắt hắn khép hờ, tựa như đang chìm sâu vào một giấc mộng vĩnh cửu, nhưng tâm trí hắn lại hoạt động với cường độ chưa từng có. Từng tế bào, từng mạch máu, từng luồng linh lực trong cơ thể hắn đều đang cộng hưởng, lắng nghe, và cảm nhận. Hắn cảm nhận được sự rung động mãnh liệt từ Cổ Điện, không còn là sự hỗn loạn vô phương hướng nữa, mà là một nhịp đập đau đớn, giằng xé, tựa như trái tim của một sinh linh khổng lồ đang vật lộn với những cơn co thắt cuối cùng. Mỗi vết nứt trên vách đá như một vết thương hở, từ đó thoát ra những luồng ý niệm đứt đoạn, đầy thống khổ của Cổ Kiếm Hồn.

Hắn khẽ nhấc tay, những ngón tay thon dài, thanh tú chạm nhẹ vào một vết nứt sâu hoắm trên bức tường đá, nơi linh khí đang cuộn xoáy như một cơn lốc thu nhỏ. Cảm giác lạnh lẽo của đá cổ chạm vào da thịt, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn lại cảm nhận được một nỗi đau bỏng rát, một khao khát cháy bỏng đến tận cùng. Hắc Phong, chú sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, đang nằm phủ phục bên cạnh Tần Mặc. Nó gầm gừ nhẹ, tiếng gầm như được nén lại trong lồng ngực, chỉ đủ để Tần Mặc cảm nhận được sự cảnh giác tột độ của nó đối với môi trường xung quanh, đối với những luồng năng lượng hỗn loạn đang vặn vẹo trong Cổ Điện. Hắc Phong, với bản năng nhạy bén của một thần thú, cũng cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm tàng, nhưng nó tin tưởng vào Tần Mặc, tin tưởng vào sự tĩnh lặng và kiên định của chủ nhân.

Tần Mặc nhắm mắt, những lời nói không phát ra từ đôi môi, mà trực tiếp truyền thẳng vào ý niệm của Cổ Kiếm Hồn, tựa như những làn sóng vô hình xuyên qua mọi rào cản, chạm đến tận sâu thẳm bản nguyên của nó. "Ngươi khao khát trở thành thần binh, ngươi muốn thoát ly khỏi kiếp một thanh kiếm tầm thường, nhưng liệu ngươi đã từng hỏi, một thanh kiếm thực sự là gì?" Giọng nói trong tâm trí hắn trầm ấm, không hề mang theo sự phán xét hay ép buộc, chỉ có sự thấu hiểu và một câu hỏi sâu sắc. Hắn không thể hiện sự thương hại, vì Cổ Kiếm Hồn không cần điều đó. Nó cần sự thật, cần một con đường.

Từ sâu thẳm Cổ Điện, những ý niệm đứt đoạn phản hồi lại, chúng không phải là lời, mà là những cảm xúc nguyên thủy, là những khao khát bị bóp méo, là nỗi đau vô hạn. "Sức mạnh... tối thượng... thoát ly... định mệnh... đau đớn..." Những từ ngữ rời rạc ấy lặp đi lặp lại trong tâm trí Tần Mặc, như một vòng luẩn quẩn không lối thoát. Hắn cảm nhận được sự giằng xé kinh hoàng bên trong Cổ Kiếm Hồn: một bên là khát vọng mãnh liệt muốn vươn tới đỉnh cao, muốn vượt qua mọi giới hạn của bản thân, muốn trở thành "thần binh vô tri" như những gì thế giới Huyền Vực đã gieo vào tâm trí vạn vật. Một bên khác, là sự đau đớn đến xé lòng khi phải từ bỏ bản chất nguyên thủy, phải chối bỏ chính mình để trở thành một thứ gì đó khác biệt, một thứ mà nó không thực sự là. Khát vọng và nỗi đau, hai thái cực đối lập ấy đang xé nát linh hồn của Cổ Kiếm Hồn, tạo nên những vết nứt ngày càng sâu, ngày càng rộng trên Cổ Điện.

Tần Mặc hít thở sâu, linh lực trong cơ thể hắn không hề cuộn trào mạnh mẽ, mà chỉ nhẹ nhàng, uyển chuyển luân chuyển, tựa như dòng suối nhỏ len lỏi qua khe đá, từ từ thấm đẫm vào ý niệm của Cổ Kiếm Hồn. Hắn biết, lúc này, lời nói hùng hồn không có tác dụng. Cổ Kiếm Hồn cần một sự dẫn dắt, một lời giải đáp cho những câu hỏi mà nó đã vật lộn suốt ngàn năm. Nó đã bị đầu độc bởi niềm tin "thăng tiên" cực đoan, bị thôi thúc bởi khát vọng "thần binh" mà quên mất đi giá trị cốt lõi của chính mình. "Ngươi muốn sức mạnh tối thượng? Ngươi muốn thoát ly định mệnh? Nhưng định mệnh của một thanh kiếm là gì? Sức mạnh tối thượng của nó nằm ở đâu?" Tần Mặc tiếp tục truyền đi ý niệm. "Không phải là trở thành thần linh, không phải là hóa thân thành hình người. Mà là trung thành với bản chất, trung thành với ý chí của chính mình. Đó mới là con đường chân chính để vượt qua mọi giới hạn."

Những rung động từ Cổ Điện trở nên hỗn loạn hơn một chút, rồi lại dịu xuống, như một đứa trẻ đang khóc nức nở rồi dần dần tìm thấy sự an ủi. Tần Mặc cảm nhận được một tia nghi hoặc, một chút tò mò đang nhen nhóm trong ý niệm của Cổ Kiếm Hồn. Nó đã từng nghe những lời như vậy chưa? Hay nó đã bị những lời hoa mỹ về "thăng cấp, thần binh" che mờ đi bản chất thật sự? Hắn không biết, nhưng hắn tin rằng, sâu thẳm trong mọi vật, luôn tồn tại một sự thật nguyên thủy, một bản chất không thể bị bóp méo hoàn toàn. Chỉ cần khơi dậy nó, chỉ cần cho nó một lựa chọn khác.

Hắc Phong ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía Tần Mặc, rồi lại nhìn về phía Cổ Điện. Nó có thể không hiểu được những lời lẽ sâu xa mà Tần Mặc đang truyền đạt, nhưng nó cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí, cảm nhận được sự giao tiếp sâu sắc đang diễn ra giữa Tần Mặc và vật thể cổ xưa này. Nó biết Tần Mặc đang làm gì, và nó sẽ bảo vệ hắn bằng mọi giá. Tiếng gầm gừ nhẹ nhàng của nó như một lời khẳng định, một lời động viên thầm lặng dành cho Tần Mặc, tiếp thêm cho hắn sức mạnh để tiếp tục cuộc chiến thầm lặng này, cuộc chiến không bằng máu xương mà bằng ý chí và niềm tin. Tần Mặc khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. Hắn biết, Cổ Kiếm Hồn đang lắng nghe. Đây mới chỉ là sự khởi đầu.

***

Trong khi đó, bên ngoài Cổ Điện Kiếm Hồn, bức màn ánh sáng xanh lam của kiếm trận vẫn rực rỡ, dù đã có phần chói chang và bấp bênh hơn trước. Hoàng hôn đã gần tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối chạng vạng đang bao trùm Vạn Kiếm Thành. Gió mạnh hú lên từng hồi, cuốn theo những đám mây đen kịt, báo hiệu một đêm giông tố sắp đến. Trên những bức tường thành cao vút, vững chắc bằng đá xám, những ngọn lửa bập bùng trong các tháp canh như những đốm sáng lẻ loi giữa biển đêm. Tiếng búa rèn đã ngừng vang, tiếng kiếm va chạm trong các bãi tập cũng im bặt, chỉ còn lại tiếng gió rít qua các tháp canh và tiếng hô hào giận dữ từ khu vực kiếm trận.

Tô Lam, với vóc dáng thanh tú nhưng kiên cường, đứng vững như một bức tường chắn vô hình trước Cổ Điện. Nàng khoác trên mình bộ y phục màu xanh lam nhạt đã lấm lem bụi đất và chút máu, mái tóc đen dài buộc cao nay đã có vài sợi rũ xuống, lòa xòa trước trán. Thanh kiếm cổ trong tay nàng không ngừng phát ra ánh sáng xanh lam, như một phần mở rộng của chính nàng, cùng nàng gánh chịu mọi đòn công kích. Vết thương trên bắp tay nàng vẫn còn rỉ máu, thấm đẫm lớp vải áo, nhưng nàng dường như không hề cảm thấy đau đớn. Nét mặt nàng lộ rõ vẻ mệt mỏi, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán thanh tú, nhưng đôi mắt phượng sáng ngời của nàng vẫn ánh lên sự kiên định đến cùng cực.

Trần Trưởng Lão, với bộ râu tóc bạc phơ và gương mặt đỏ gay vì tức giận, dẫn đầu liên minh tu sĩ tinh anh, không ngừng công kích kiếm trận. Mỗi đòn đánh của ông ta đều mang theo sức mạnh kinh thiên động địa, những luồng pháp lực hùng hậu va đập vào rào cản vô hình, tạo ra những tiếng "ầm ầm" như sấm rền, khiến không gian xung quanh rung chuyển bần bật. Những tu sĩ khác, mỗi người một môn phái, cũng dốc toàn lực công kích. Có người dùng pháp khí hình rồng, phun ra lửa điện; có kẻ dùng kiếm khí hóa thành mãnh thú lao tới; lại có người thi triển bí pháp, triệu hồi những cơn bão cát sắc bén. Tất cả đều hướng về một mục tiêu duy nhất: phá vỡ kiếm trận, tiếp cận Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn.

"Nữ nghiệt súc! Ngươi dám cản đường bổn tọa? Mau tránh ra, để lão phu xử lý tên tà tu kia và con yêu kiếm!" Trần Trưởng Lão gầm lên, giọng nói ông ta khàn đặc vì giận dữ. Ông ta vừa vung tay, một luồng pháp lực hình rồng vàng óng lao thẳng vào kiếm trận, tạo nên một tiếng nổ lớn, khiến toàn bộ không gian bị cô lập rung chuyển dữ dội. Tô Lam nhíu mày, cảm nhận được một vết rạn nứt nhỏ vừa xuất hiện trên rào cản linh lực. Nàng biết, kiếm trận này không phải là vô địch. Nó đang tiêu hao linh lực của nàng với tốc độ khủng khiếp, và nó không thể chống đỡ mãi.

Nàng vung kiếm, một đường kiếm uyển chuyển như rồng lượn, không phải để tấn công trực diện, mà là để tạo ra những lớp sóng linh lực phản đòn, đẩy lùi một đợt tấn công tập trung của vài tu sĩ. Ánh kiếm xanh lam của nàng lướt đi trong không trung, vẽ nên những vệt sáng chói lòa, tựa như những đường nét của một vũ điệu sinh tử. Mỗi khi kiếm trận bị lung lay, nàng lại cắn chặt môi, dồn thêm linh lực vào, cố gắng duy trì sự ổn định. Nàng cảm nhận rõ ràng từng vết rạn nứt đang dần lan rộng trên kiếm trận, như những mạch máu đang bị vỡ ra từng chút một. Sự hao tổn linh lực khiến nàng cảm thấy choáng váng, nhưng ánh mắt nàng vẫn không hề nao núng, vẫn hướng về phía Cổ Điện, nơi Tần Mặc đang chìm đắm trong thế giới của riêng hắn.

"Tần Mặc... huynh nhất định phải thành công..." Nàng thầm nhủ trong lòng, giọng nói yếu ớt chỉ đủ để chính nàng nghe thấy. Nàng tin tưởng Tần Mặc, tin tưởng vào khả năng thấu hiểu vạn vật của hắn, tin tưởng rằng hắn sẽ tìm ra một con đường cho Cổ Kiếm Hồn, một con đường khác biệt với sự hủy diệt mà những tu sĩ kia đang mang đến. Nàng đã dùng chính sinh mệnh và linh lực của mình để kiến tạo nên bức tường này, để mua lấy những khoảnh khắc quý giá cho hắn. Dù phải gục ngã, nàng cũng sẽ không để bất kỳ ai làm gián đoạn Tần Mặc.

Một tu sĩ khác, với vẻ mặt dữ tợn, thi triển một chiêu thức bí truyền. Hắn rút ra một thanh đoản kiếm màu đỏ rực, sau đó niệm chú, thanh kiếm bỗng chốc hóa thành một luồng lửa xoáy, lao thẳng vào kiếm trận. Ngọn lửa bùng lên dữ dội khi chạm vào rào cản, tạo ra một tiếng rít ghê rợn, như thể đang thiêu đốt cả không gian. Tô Lam khẽ rên lên, linh lực trong cơ thể nàng gần như cạn kiệt. Kiếm trận rung chuyển kịch liệt, ánh sáng xanh lam nhấp nháy liên tục, có nguy cơ bị phá vỡ bất cứ lúc nào. Nàng biết, mình không thể trụ được bao lâu nữa. Sự kiên cường của nàng đang bị thử thách đến giới hạn cuối cùng.

Trần Trưởng Lão thấy kiếm trận lung lay, cười khẩy một tiếng đắc thắng. "Ha ha ha! Kiếm trận cổ xưa thì sao chứ? Cũng chỉ là đồ phế thải mà thôi! Phá cho ta!" Ông ta hô lớn, các tu sĩ khác cũng tăng cường công kích, dồn dập và tàn nhẫn hơn. Tô Lam cắn chặt môi, máu từ vết thương trên bắp tay nhỏ giọt xuống đất, hòa vào lớp bụi đá. Nàng nghiến răng, dồn nốt chút linh lực còn sót lại vào thanh kiếm cổ, tạo ra một lớp phòng ngự mỏng manh cuối cùng. Ánh mắt nàng vẫn kiên định, vẫn hướng về Cổ Điện, mang theo một tia hy vọng mong manh, một lời cầu nguyện thầm lặng dành cho Tần Mặc. Nàng biết, số phận của Cổ Kiếm Hồn, và có lẽ là của cả Vạn Kiếm Thành, đang nằm trong tay hắn.

***

Bên trong Cổ Điện Kiếm Hồn, tiếng linh lực công kích từ bên ngoài đã yếu đi rất nhiều, chỉ còn là những âm vọng xa xăm, như tiếng ong vỡ tổ bị nhốt trong một cái lọ thủy tinh. Mùi kim loại nồng nặc và linh khí hỗn loạn đã dịu bớt, thay vào đó là một cảm giác thanh tịnh, một hơi thở nhẹ nhàng, sâu lắng đang lan tỏa khắp không gian. Ánh hoàng hôn đỏ rực đã hoàn toàn tắt, nhường chỗ cho bóng đêm bao trùm. Tuy nhiên, trên bầu trời, trăng non đã bắt đầu chiếu rọi, những tia sáng bạc mờ ảo len lỏi qua những khe hở trên mái điện, làm dịu đi không khí căng thẳng, mang đến một vẻ đẹp tĩnh mịch và huyền bí. Những vết nứt trên Cổ Điện, vốn dĩ nhấp nháy ánh sáng xanh đỏ hỗn loạn, giờ đây đã ngừng lan rộng, thậm chí một số vết nhỏ đã bắt đầu mờ đi, như thể được chữa lành bởi một luồng năng lượng vô hình, thuần khiết.

Tần Mặc, vẫn nhắm mắt, cảm nhận được sự thay đổi tinh tế này. Hắn biết, Cổ Kiếm Hồn đang lắng nghe, và nó đã sẵn sàng tiếp nhận một điều gì đó khác biệt. Hắn tiếp tục câu chuyện, không phải bằng lời nói, mà bằng những hình ảnh, cảm xúc và ý niệm được truyền thẳng vào tâm trí Cổ Kiếm Hồn, như một dòng suối mát lành tưới tắm cho một mảnh đất khô cằn.

"Trong Kỷ Nguyên Hiền Giả xa xưa, khi vạn vật còn nguyên sơ và chưa bị ám ảnh bởi khát vọng thăng tiên cực đoan, có một thanh kiếm tên là Thiên Khuyết. Thiên Khuyết không phải là thần binh do thần linh đúc ra, cũng không phải là linh khí được các đại năng tôi luyện. Nó chỉ là một thanh kiếm, được một thợ rèn vô danh tạo ra từ những quặng sắt bình thường nhất. Nó không có linh căn, không có thiên phú dị bẩm, nhưng nó lại có một ý chí mạnh mẽ: trở thành một thanh kiếm chân chính."

Tần Mặc truyền đi ý niệm, giọng nói trong tâm trí hắn trầm bổng, như một bản trường ca cổ xưa. Hắn không chỉ kể, mà còn tái hiện lại hình ảnh của Thiên Khuyết Kiếm trong tâm trí Cổ Kiếm Hồn. Những hình ảnh về một thanh kiếm giản dị, không hoa mỹ, nhưng lại ẩn chứa một nội lực phi phàm. Nó không khao khát sức mạnh thần thánh, không muốn biến thành hình người hay trở thành một thực thể siêu việt nào đó. Nó chỉ muốn là chính nó: một thanh kiếm.

"Thiên Khuyết không bao giờ muốn trở thành thần linh. Nó chỉ muốn là một thanh kiếm... sắc bén nhất, trung thành nhất, thấu hiểu nhất. Nó khao khát được cắt xuyên mọi vật cản, khao khát được đồng hành cùng chủ nhân trong mọi trận chiến, khao khát được thấu hiểu tâm tư của người cầm kiếm. Nó rèn luyện bản thân không phải bằng cách hấp thu linh khí trời đất một cách vô độ, mà bằng cách mài dũa lưỡi kiếm của mình đến độ tinh xảo nhất, bằng cách cân bằng vật tính của kim loại và ý chí của kiếm. Nó học cách 'thở' cùng chủ nhân, học cách 'cảm nhận' mục tiêu, học cách 'hiểu' được ý nghĩa của mỗi nhát chém."

Khi Tần Mặc kể đến đây, một luồng ý niệm của sự tò mò và bình yên trỗi dậy từ sâu thẳm Cổ Kiếm Hồn. Những vết nứt trên Cổ Điện Kiếm Hồn, vốn dĩ đang nhấp nháy ánh sáng hỗn loạn, giờ đây đã trở nên ổn định hơn, ánh sáng xanh xám dịu đi, không còn vẻ đau đớn hay giằng xé. Một số vết nứt nhỏ, như được xoa dịu, bắt đầu khép lại, biến mất một cách chậm rãi, tựa như những vết thương đang lành. Bầu không khí trong Cổ Điện trở nên thanh bình hơn, một tia hy vọng mong manh len lỏi giữa sự giằng xé cuối cùng.

"Và chính khát vọng ấy, khát vọng được là chính mình, được trung thành với bản chất của một thanh kiếm, đã biến Thiên Khuyết trở thành huyền thoại. Nó đã chém rách mây trời, phá tan pháp trận, đánh bại vô số thần binh khác. Nhưng nó vẫn chỉ là một thanh kiếm. Một thanh kiếm trung thành, một thanh kiếm sắc bén, một thanh kiếm thấu hiểu. Nó không cần 'thăng tiên' để trở thành bất tử, vì chính bản chất của nó, ý chí của nó, đã khiến nó vượt xa mọi giới hạn của vạn vật, vượt xa mọi thần binh vô tri."

Tần Mặc kết thúc câu chuyện, ánh mắt hắn từ từ mở ra. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư, mà ánh lên một tia sáng của sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Hắn nhìn thẳng vào tâm điểm của Cổ Điện, nơi luồng linh khí của Cổ Kiếm Hồn đang cuộn xoáy. Một luồng linh khí thuần khiết, dịu dàng hơn rất nhiều so với sự hỗn loạn trước đó, bao trùm lấy hắn, như một lời đáp, một sự chấp nhận. Nó không còn là những ý niệm đứt đoạn, đau đớn nữa, mà là một ý chí dần định hình, một sự lựa chọn đang được đưa ra.

"Trung thành... bản chất... huyền thoại... không phải thần..." Những từ ngữ ấy, giờ đây không còn mang vẻ giằng xé, mà là sự suy ngẫm sâu sắc, một sự khai sáng từ Cổ Kiếm Hồn. Nó đang lặp lại những lời của Tần Mặc, tựa như đang khắc ghi chúng vào sâu thẳm linh hồn mình.

Hắc Phong, vốn đang nằm phủ phục, bỗng rướn mình đứng dậy. Mũi nó hít hít liên tục trong không khí, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Cổ Điện. Nó gầm gừ nhẹ, không phải tiếng gầm cảnh giác, mà là một tiếng gừ mang theo sự ngạc nhiên và một chút vui mừng. Nó cảm nhận được sự thay đổi, cảm nhận được luồng năng lượng thanh tịnh đang lan tỏa, cảm nhận được sự bình yên đang dần lắng đọng trong không gian. Cổ Điện Kiếm Hồn, vốn đang rung chuyển dữ dội, giờ đây đã hoàn toàn tĩnh lặng. Những vết nứt vẫn còn đó, nhưng chúng không còn là biểu tượng của sự giằng xé, mà là dấu ấn của một quá trình chuyển hóa, một sự tái sinh đang diễn ra. Tần Mặc biết, hắn đã thành công. Ít nhất là bước đầu. Cổ Kiếm Hồn đã lắng nghe, và nó đã bắt đầu lựa chọn con đường cân bằng bản chất của chính mình.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free