Vạn vật không lên tiên - Chương 290: Thiên Khuyết Hồi Âm: Lưỡi Kiếm Tìm Lại Bản Nguyên
Tần Mặc kết thúc câu chuyện, ánh mắt hắn từ từ mở ra. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn giờ đây không còn vẻ trầm tư, mà ánh lên một tia sáng của sự thấu hiểu và lòng đồng cảm. Hắn nhìn thẳng vào tâm điểm của Cổ Điện, nơi luồng linh khí của Cổ Kiếm Hồn đang cuộn xoáy. Một luồng linh khí thuần khiết, dịu dàng hơn rất nhiều so với sự hỗn loạn trước đó, bao trùm lấy hắn, như một lời đáp, một sự chấp nhận. Nó không còn là những ý niệm đứt đoạn, đau đớn nữa, mà là một ý chí dần định hình, một sự lựa chọn đang được đưa ra.
"Trung thành... bản chất... huyền thoại... không phải thần..." Những từ ngữ ấy, giờ đây không còn mang vẻ giằng xé, mà là sự suy ngẫm sâu sắc, một sự khai sáng từ Cổ Kiếm Hồn. Nó đang lặp lại những lời của Tần Mặc, tựa như đang khắc ghi chúng vào sâu thẳm linh hồn mình.
Hắc Phong, vốn đang nằm phủ phục, bỗng rướn mình đứng dậy. Mũi nó hít hít liên tục trong không khí, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Cổ Điện. Nó gầm gừ nhẹ, không phải tiếng gầm cảnh giác, mà là một tiếng gừ mang theo sự ngạc nhiên và một chút vui mừng. Nó cảm nhận được sự thay đổi, cảm nhận được luồng năng lượng thanh tịnh đang lan tỏa, cảm nhận được sự bình yên đang dần lắng đọng trong không gian. Cổ Điện Kiếm Hồn, vốn đang rung chuyển dữ dội, giờ đây đã hoàn toàn tĩnh lặng. Những vết nứt vẫn còn đó, nhưng chúng không còn là biểu tượng của sự giằng xé, mà là dấu ấn của một quá trình chuyển hóa, một sự tái sinh đang diễn ra. Tần Mặc biết, hắn đã thành công. Ít nhất là bước đầu. Cổ Kiếm Hồn đã lắng nghe, và nó đã bắt đầu lựa chọn con đường cân bằng bản chất của chính mình.
Bên ngoài kiếm trận phong tỏa, không khí vẫn đặc quánh sự phẫn nộ và khao khát phá hủy. Tiếng linh lực va chạm vào rào chắn vô hình của kiếm trận vẫn âm ỉ, không ngừng nghỉ, tựa như những đợt sóng dữ dội xô vào bờ đá. Từng chấn động nhỏ truyền vào Cổ Điện Kiếm Hồn, khiến không gian vẫn còn chút rung lắc. Mùi sắt nồng nặc và mùi linh lực cháy xém trộn lẫn với mùi mồ hôi chua chát, tạo nên một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Gió mạnh vẫn rít qua các khe hở của Cổ Điện, mang theo cái lạnh cắt da, như muốn xé toạc mọi thứ.
Tô Lam đứng sừng sững trước hàng trăm tu sĩ liên minh, thân hình mảnh mai nhưng tựa như ngọn núi bất khuất. Mái tóc đen dài của nàng, thường ngày được buộc cao gọn gàng, giờ đây có vài sợi đã tuột khỏi trâm ngọc, bay lòa xòa trước mặt, càng làm tăng thêm vẻ kiên cường đến bi tráng. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng, dù ẩn chứa sự mệt mỏi cùng cực, vẫn sắc bén và kiên định. Trên gương mặt thanh tú, vài giọt mồ hôi lấm tấm, nhưng ánh mắt ấy chưa từng dao động. Trang phục tu sĩ tinh xảo màu xanh lam nhạt của nàng đã nhuốm màu bụi đất và linh lực tan rã, nhưng thanh kiếm cổ bên hông, chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo, vẫn sáng bóng, tựa như linh hồn của nàng.
Nàng thở dốc, từng hơi thở đều nặng nhọc, linh lực trong cơ thể cạn kiệt đến mức báo động. Kiếm trận phong tỏa mà nàng vừa thi triển là một bí thuật cấp cao của tông môn, tiêu hao linh lực kinh người. Nàng đã duy trì nó quá lâu, vượt quá giới hạn của bản thân. Nhưng mỗi khi nhìn về phía Cổ Điện Kiếm Hồn, nơi Tần Mặc đang nhập định, một sức mạnh vô hình lại trỗi dậy trong nàng, tiếp thêm ý chí để nàng đứng vững. Nàng không thể để hắn bị gián đoạn. Hắn đang làm điều mà không ai có thể làm được, và nàng tin vào con đường của hắn.
"Ta phải giữ vững... chỉ cần thêm một chút nữa...", Tô Lam thầm nghĩ, giọng nàng run run trong tâm trí. Nàng cắn chặt môi, vị máu tanh nhàn nhạt lan tỏa. Nàng siết chặt chuôi kiếm, từng đường gân xanh nổi rõ trên cánh tay. Kiếm trận phong tỏa lung lay kịch liệt hơn khi Trần Trưởng Lão, dẫn đầu liên minh tu sĩ tinh anh, lại tung ra một đòn công kích tổng lực.
Trần Trưởng Lão, với bộ râu tóc bạc phơ phấp phới trong gió, dáng vẻ uy nghi nhưng gương mặt giờ đây đỏ gay vì tức giận. Hắn mặc đạo bào lụa, từng luồng linh lực hùng hậu tỏa ra từ cơ thể, khiến không khí xung quanh hắn vặn vẹo. Đôi mắt sắc sảo của hắn giờ đây đầy vẻ hung ác, nhìn chằm chằm vào Tô Lam, tựa như muốn xuyên thủng nàng bằng ánh mắt.
"Phá vỡ kiếm trận này! Tên tiểu tử kia đang làm gì bên trong!" Trần Trưởng Lão gào lên, giọng nói vang vọng khắp không gian, mang theo sự tức giận và một chút lo lắng. Hắn không thể hiểu được Tần Mặc đang làm gì, nhưng sự tĩnh lặng bất thường từ Cổ Điện Kiếm Hồn sau những chấn động dữ dội ban đầu khiến hắn bất an. "Ta đã nói rồi, kẻ yếu không có quyền tồn tại! Hắn đang làm ô uế Cổ Kiếm Hồn, hủy hoại cơ hội thăng tiên của nó!"
Hàng trăm tu sĩ phía sau Trần Trưởng Lão đồng loạt hưởng ứng, linh lực cuồn cuộn như thủy triều dâng, không ngừng dội vào kiếm trận. Các tu sĩ này đến từ nhiều môn phái khác nhau, mỗi người đều là tinh anh của tông môn mình, nhưng giờ đây họ đều bị Trần Trưởng Lão kích động, nỗi sợ hãi và tham lam đan xen. Họ tin rằng Cổ Kiếm Hồn là một cơ hội hiếm có để các tu sĩ lĩnh hội ý chí của thần binh, từ đó tìm kiếm con đường thăng tiên cho chính mình. Sự can thiệp của Tần Mặc là điều không thể chấp nhận.
Tô Lam khẽ nhíu mày, cảm nhận được áp lực tăng lên gấp bội. Kiếm trận của nàng bắt đầu xuất hiện những vết rạn nhỏ, ánh sáng xanh lam nhạt của nó lập lòe, báo hiệu sự suy yếu. Nàng biết mình không thể cầm cự lâu hơn nữa. Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn nàng, một niềm tin mãnh liệt vẫn cháy bỏng. Nàng biết Tần Mặc sẽ thành công. Nàng phải cầm cự đủ lâu để hắn hoàn thành việc của mình. "Tần Mặc... chàng nhất định phải thành công...", nàng thầm thì, giọng khàn đặc.
Trong khi đó, Tần Mặc vẫn ngồi tĩnh tại trong Cổ Điện Kiếm Hồn, hoàn toàn nhập định, tâm trí hắn giờ đây lại được dẫn dắt vào một tầm nhìn sâu sắc hơn, một dòng chảy ký ức từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, nơi hắn và Cổ Kiếm Hồn đang cùng nhau chứng kiến sự ra đời và trưởng thành của Thiên Khuyết Kiếm.
Tầm nhìn của Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn dịch chuyển sâu hơn vào quá khứ xa xăm, đến một lò rèn cổ xưa. Không gian nơi đây nóng bức và ồn ào, nhưng lại mang một vẻ đẹp thô mộc, tràn đầy sức sống. Tiếng búa đập thép vang vọng đều đặn, không dồn dập mà như một bản nhạc chậm rãi, mạnh mẽ, mỗi nhát búa đều mang theo sự tập trung và ý chí kiên định của người thợ rèn. Tiếng lửa cháy bùng trong lò, than hồng nổ lép bép, tạo nên một điệu vũ ánh sáng và âm thanh đầy mê hoặc. Một làn gió nhẹ lùa qua những khe cửa sổ gỗ, mang theo mùi sắt nung nồng nặc, mùi than cháy khét lẹt, mùi mồ hôi của sự lao động miệt mài, và mùi khói cay xè. Tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí năng động, tràn đầy sự cống hiến và tập trung.
Người thợ rèn, một người đàn ông trung niên với thân hình vạm vỡ, cánh tay cơ bắp cuồn cuộn, đang miệt mài với thanh Thiên Khuyết Kiếm. Khuôn mặt ông lấm lem tro bụi, nhưng đôi mắt lại sáng quắc, tinh anh, phản chiếu ngọn lửa lò rèn. Mỗi nhát búa của ông không chỉ là sức mạnh, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc về vật tính của kim loại, về ý chí của thép. Ông không chỉ rèn kiếm, mà còn truyền linh hồn của mình vào nó.
Bên cạnh ông, một cậu bé mũm mĩm, khuôn mặt ngây thơ, đôi mắt to tròn, đang chăm chú quan sát. Đó là Tiểu Đồng, đệ tử nhỏ tuổi của người thợ rèn. Cậu bé mặc một bộ đồng phục tông môn hơi rộng, lúng túng cố gắng giúp đỡ sư phụ. Trong một khoảnh khắc tò mò, Tiểu Đồng đã vô tình làm rơi một vài mảnh than hồng xuống đất, gây ra một tiếng động nhỏ. Cậu bé giật mình, vội vàng cúi xuống nhặt, gương mặt hiện rõ vẻ lo lắng, sợ bị sư phụ quở trách.
Nhưng người thợ rèn không hề giận dữ. Ông mỉm cười hiền hậu, đặt chiếc búa xuống, rồi nhẹ nhàng vỗ đầu Tiểu Đồng. Giọng ông trầm ấm, pha chút khói bụi và sự bao dung.
"Tiểu Đồng, con thấy không? Ngay cả mảnh vụn than này cũng có ý nghĩa của nó. Nó cháy hết mình để tạo ra nhiệt, để tôi luyện thép. Bản chất của nó là cháy, là nhiệt. Nó không cần trở thành vàng ngọc để có giá trị."
Tiểu Đồng chớp chớp đôi mắt to tròn, ngẩng lên nhìn sư phụ. "Vậy con cũng không cần phải làm gì lớn lao sao sư phụ? Chỉ cần làm tốt việc của mình?" cậu bé ngây thơ hỏi, trong giọng nói vẫn còn chút nghi hoặc.
Người thợ rèn gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu. "Chính xác. Hãy là Tiểu Đồng tốt nhất có thể, như thanh kiếm này, nó chỉ cần là lưỡi kiếm sắc bén nhất, không cần là thần linh." Ông lại cầm chiếc búa lên, tiếp tục rèn Thiên Khuyết Kiếm, nhưng mỗi nhát búa giờ đây dường như chứa đựng một triết lý sâu sắc hơn. "Mỗi mảnh vụn kim loại, mỗi vết nứt nhỏ trong quá trình rèn, đều có câu chuyện riêng, đều có giá trị riêng. Quan trọng là cách chúng ta nhìn nhận, cách chúng ta 'hoàn thiện' chúng, không phải là thay đổi hoàn toàn bản chất của chúng."
Tần Mặc, trong tầm nhìn của mình, 'cảm nhận' rõ ràng ý chí của Thiên Khuyết Kiếm đang dần được định hình bởi những lời dạy này. Nó không chỉ hấp thụ linh khí của trời đất hay sức mạnh của người thợ rèn, mà còn thấm nhuần triết lý về bản chất, về sự trung thành với chính mình. Cổ Kiếm Hồn, thông qua Tần Mặc, cũng đang lắng nghe, từng dòng ý niệm của nó trở nên rõ ràng và ít hỗn loạn hơn. Nó như một đứa trẻ đang học cách nhìn nhận thế giới từ một góc độ hoàn toàn mới. Những lời của người thợ rèn, giản dị mà sâu sắc, đã chạm đến tận cùng bản nguyên của một vật thể, khơi gợi trong Cổ Kiếm Hồn một sự suy ngẫm mãnh liệt về con đường 'thăng tiên' mà nó từng khao khát. Liệu có phải 'thăng tiên' là con đường duy nhất để trở nên vĩ đại? Hay sự vĩ đại nằm ở việc hoàn thiện bản chất của chính mình, dù đó chỉ là một thanh kiếm, một mảnh than, hay một đứa trẻ ngây thơ?
Người thợ rèn kiên nhẫn rèn Thiên Khuyết Kiếm, mỗi nhát búa đều không chỉ tạo hình kim loại mà còn khắc sâu triết lý vào vật tính của nó. Ông không vội vàng, không truy cầu sức mạnh nhất thời, mà chú trọng vào sự cân bằng, sự tinh tế của từng thớ thép. Tiểu Đồng ngồi bên cạnh, không còn nghịch ngợm mà chăm chú lắng nghe từng lời sư phụ, đôi mắt to tròn phản chiếu ngọn lửa lò rèn bập bùng. Cậu bé không hiểu hết sự uyên thâm trong lời nói của người lớn, nhưng lại cảm nhận được sự chân thật, sự an yên trong triết lý ấy. Tần Mặc, trong tầm nhìn, có thể cảm nhận được ý chí của Thiên Khuyết Kiếm đang dần được định hình, không phải bằng sự cưỡng ép hay tham vọng, mà bằng sự thấu hiểu và chấp nhận bản chất của chính nó. Nó muốn sắc bén không phải để hủy diệt, mà để hoàn thành sứ mệnh của một thanh kiếm. Nó muốn trung thành không phải vì phục tùng, mà vì nó hiểu được ý nghĩa của sự gắn kết với chủ nhân.
Sau một khoảng thời gian dài, tầm nhìn của Tần Mặc và Cổ Kiếm Hồn lại chuyển dịch. Lần này, họ không còn ở trong lò rèn ấm áp mà hiện diện trên một đỉnh núi hoang vu, cao vút chạm mây trời. Không khí nơi đây lạnh giá và trong lành đến lạ thường, mang theo mùi đá cổ và sự tinh khiết của thiên nhiên. Gió mạnh rít qua các khe đá, tạo nên những âm thanh kỳ ảo, tựa như bản trường ca của đất trời. Tiếng chim kêu thưa thớt, nhưng rõ ràng, khiến sự tĩnh lặng nơi đây càng thêm phần hùng vĩ, cô độc. Bầu trời trong xanh thăm thẳm, nắng vàng trải dài trên những đỉnh núi đá xám sịt, tạo nên một khung cảnh vừa tráng lệ vừa đầy suy tư và thử thách.
Tại đỉnh núi này, Thiên Khuyết Kiếm đã hoàn thành được đặt đứng sừng sững. Nó không còn là một khối kim loại thô sơ, mà là một thanh kiếm hoàn mỹ, không hề hoa mỹ, không có bất kỳ họa tiết rồng phượng hay ngọc quý nào, nhưng lại ẩn chứa một linh khí kinh người. Linh hồn của Thiên Khuyết Kiếm bừng tỉnh, tỏa ra một vầng sáng dịu nhẹ. Nó đối mặt với một lựa chọn trọng đại. Khát vọng 'thăng cấp' lên cảnh giới thần binh, trở thành một thực thể siêu việt, vẫn luôn hiện hữu trong ý chí của mọi linh vật tu luyện. Sức mạnh vô biên, quyền năng tối thượng đang vẫy gọi, tựa như một lời hứa hẹn về sự bất tử, thoát ly khỏi vòng luân hồi.
Nhưng rồi, Thiên Khuyết Kiếm nhớ lại. Nó nhớ lại lời dạy của người thợ rèn, về giá trị của mảnh than hồng, về việc hoàn thiện bản chất thay vì truy cầu một hình thái khác. Nó nhớ lại hình ảnh Tiểu Đồng ngây thơ, đôi mắt trong veo, và sự đơn giản, chân thành của cuộc sống không tranh giành, không chạy theo hư danh. Thiên Khuyết Kiếm nhận ra rằng, sự vĩ đại không nằm ở việc biến thành thần, mà nằm ở việc trở thành phiên bản hoàn hảo nhất của chính mình.
Thay vì truy cầu sức mạnh vô hạn để 'thoát ly' bản chất của một thanh kiếm, Thiên Khuyết Kiếm lựa chọn con đường 'hoàn thiện bản chất'. Nó không muốn hóa thần, không muốn biến thành hình người hay trở thành một thực thể siêu việt nào đó. Nó chỉ muốn là chính nó: một thanh kiếm sắc bén tối thượng, trung thành tuyệt đối với chủ nhân, và luôn thấu hiểu mọi ý niệm của người cầm nó.
"Ta là kiếm. Sắc bén. Trung thành. Ta không cần phải là thần. Ta sẽ là lưỡi kiếm vĩ đại nhất, theo cách của ta." Ý niệm này vang vọng trong tầm nhìn của Tần Mặc, mạnh mẽ và kiên định.
Một luồng linh quang thanh khiết bùng lên từ Thiên Khuyết Kiếm, không phải là ánh sáng chói lọi của sức mạnh hủy diệt, mà là sự rạng rỡ của một bản chất đã đạt đến sự hoàn hảo. Nó không mang theo sự cuồng bạo hay tham vọng, mà là vẻ đẹp của sự cân bằng, của ý chí kiên định và lòng trung thành. Thiên Khuyết Kiếm trở thành biểu tượng của sự cân bằng và kiên định, một huyền thoại không phải vì nó đã 'thăng tiên', mà vì nó đã chọn con đường 'hoàn thiện bản chất' của chính mình.
Tần Mặc, với tất cả ý chí và linh lực còn lại, dùng hết sức lực để truyền tải thông điệp này đến Cổ Kiếm Hồn. Hắn không nói thành lời, mà dùng ý niệm để khắc sâu vào linh hồn đang chao đảo của Cổ Kiếm Hồn. "Đây là con đường... không phải từ bỏ sức mạnh, mà là tìm thấy sức mạnh trong bản nguyên của chính ngươi. Ngươi không cần trở thành thứ khác để vĩ đại. Ngươi chỉ cần là chính ngươi, một Cổ Kiếm Hồn chân chính, ở đỉnh cao của vật tính."
Trong thực tại, Cổ Kiếm Hồn trải qua sự biến đổi cuối cùng. Những vết nứt trên Cổ Điện Kiếm Hồn, vốn đã ngừng lan rộng, giờ đây bắt đầu khép lại một cách thần kỳ. Từng vết nứt nhỏ, rồi đến những vết rạn lớn hơn, đều từ từ liền lại, tựa như có một bàn tay vô hình đang xoa dịu và chữa lành. Bề mặt của Cổ Điện trở nên nhẵn bóng, không còn vẻ sần sùi, gồ ghề của kim loại cổ xưa bị phong hóa. Một ánh sáng mờ ảo, màu xanh xám dịu nhẹ, lan tỏa từ trung tâm của Cổ Điện, bao phủ toàn bộ không gian, mang theo một sự an lành và uy nghiêm. Đây không phải là hào quang của sức mạnh kinh thiên động địa, mà là vầng sáng của một thực thể đã tìm thấy sự cân bằng, đã chấp nhận bản nguyên của mình.
Bên ngoài kiếm trận, Tô Lam cảm nhận được sự thay đổi đột ngột này. Luồng linh lực hỗn loạn từ Cổ Điện Kiếm Hồn, vốn là nguyên nhân gây ra sự giằng xé trong kiếm trận của nàng, giờ đây đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một luồng năng lượng bình ổn, thanh tịnh. Áp lực lên kiếm trận của nàng giảm đi rõ rệt, những vết rạn nhỏ trên rào chắn vô hình cũng dần khép lại. Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Cổ Điện, đôi mắt phượng ánh lên vẻ kinh ngạc và một niềm hy vọng dâng trào. Một nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi nở trên môi nàng, xua đi vẻ kiệt sức. Tần Mặc đã thành công!
Hắc Phong gầm gừ một tiếng dài, tiếng gầm vang vọng nhưng không còn sự cảnh giác hay tức giận, mà là một tiếng hú mang theo sự vui mừng, như một lời chúc mừng đến sự tái sinh của Cổ Kiếm Hồn.
Trần Trưởng Lão và liên minh tu sĩ tinh anh thì hoàn toàn bối rối. Họ cảm nhận được sự thay đổi từ Cổ Điện Kiếm Hồn, nhưng không thể hiểu được. Linh lực công kích của họ không còn tạo ra hiệu quả như trước, mà dường như bị nuốt chửng bởi luồng năng lượng bình ổn tỏa ra từ Cổ Điện.
"Chuyện gì đang xảy ra?" Trần Trưởng Lão gầm lên, đôi mắt sắc sảo giờ đây đầy sự nghi ngờ và hoảng loạn. Hắn không thể tin vào những gì mình cảm nhận được. Cổ Kiếm Hồn, lẽ ra phải bị hủy hoại hoặc thăng cấp theo cách cực đoan, giờ đây lại trở nên bình yên và ổn định đến lạ. "Tên tiểu tử kia... hắn đã làm gì?"
Cổ Kiếm Hồn, giờ đây đã hoàn toàn chuyển hóa, không còn mang ý niệm về sự truy cầu 'thăng tiên' mù quáng. Nó đã chấp nhận một phần lời khuyên của Tần Mặc, quyết định không từ bỏ sức mạnh của mình, nhưng sẽ tìm kiếm sự 'hoàn thiện bản chất' của một thanh kiếm, chứ không phải 'thoát ly' cực đoan để trở thành một thực thể khác. Nó vẫn là Cổ Kiếm Hồn, nhưng là một Cổ Kiếm Hồn ở đỉnh cao của vật tính, một biểu tượng của sự cân bằng và ý chí tồn tại chân chính.
Trong sâu thẳm Cổ Điện, Tần Mặc khẽ thở phào. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, nhưng đây là một khởi đầu quan trọng. Cổ Kiếm Hồn đã chấp nhận con đường mà hắn đã mang đến. Và đây cũng là bước đầu tiên để chứng minh rằng, vạn vật không cần phải 'thăng tiên' để trở thành vĩ đại, mà chỉ cần trung thành với bản chất của chính mình.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.