Vạn vật không lên tiên - Chương 292: Bản Giao Hưởng Thức Tỉnh: Vạn Kiếm Đáp Lời
Bầu trời vẫn còn u ám, nhưng một tia nắng yếu ớt đã xuyên qua đám mây, chiếu thẳng vào khuôn mặt kiên định của Tần Mặc. Hắn đứng đó, giữa những ánh mắt phẫn nộ và hoang mang, như một ngọn hải đăng duy nhất, chỉ đường cho một con thuyền đang lạc lối. Hắn biết, Thiên Diệu Tôn Giả sẽ sớm nhận được tin tức về sự kiện này và có thể sẽ đích thân can thiệp. Nhưng hắn không hề nao núng. Cổ Kiếm Hồn, giờ đây đã 'tái sinh' và trở thành một biểu tượng của sự cân bằng, sẽ là một đồng minh mạnh mẽ và độc đáo của hắn. Và đây, chỉ mới là khởi đầu của cuộc chiến để chứng minh rằng, vạn vật không cần phải 'thăng tiên' để trở thành vĩ đại, mà chỉ cần trung thành với bản chất của chính mình.
Tia nắng ban mai dần trở nên mạnh mẽ hơn, xuyên qua những đám mây xám xịt còn sót lại sau một đêm giông bão. Trong lòng Cổ Điện Kiếm Hồn, nơi mà bóng tối và sự hỗn loạn từng ngự trị, giờ đây đã được thay thế bằng một không gian thanh khiết đến lạ thường. Tần Mặc hít thở sâu, lồng ngực hắn căng đầy luồng khí trong lành, mang theo hơi thở của đá cổ và kim loại được thanh tẩy. Hắn cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong từng thớ đá, từng đường vân trên vách tường đã nứt vỡ nay như đang tự chữa lành. Những vết nứt loang lổ, từng là minh chứng cho sự giằng xé nội tại của Cổ Kiếm Hồn, giờ đây không biến mất hoàn toàn, mà lại trở thành những đường nét chạm khắc cổ kính, mang vẻ đẹp trầm mặc, như thể chúng đã chấp nhận bản chất của mình là một phần của lịch sử, không cần phải chối bỏ hay biến đổi một cách cưỡng ép.
Một luồng ý niệm rõ ràng, sắc bén nhưng không còn chút hung hãn nào, nhẹ nhàng lướt qua tâm trí Tần Mặc. Nó không còn là tiếng gào thét của khao khát thăng tiên điên cuồng, mà là một khúc ca trầm bổng, một lời khẳng định đầy tự tại. Đó là Cổ Kiếm Hồn, đang giao tiếp với hắn, không bằng lời nói mà bằng chính ý chí của nó. "Ngươi đã tìm thấy con đường của mình, Cổ Kiếm Hồn. Không phải lên tiên, mà là trở thành chính mình, hoàn thiện nhất," Tần Mặc thầm nghĩ, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Hắn cảm nhận được sự bình yên sâu sắc từ linh hồn thanh kiếm cổ xưa, một sự bình yên đến từ việc chấp nhận bản thân, từ bỏ những truy cầu hư ảo để quay về với cốt lõi.
Hắc Phong nằm cuộn tròn bên cạnh Tần Mặc, bộ lông đen tuyền óng mượt dưới ánh sáng yếu ớt của Cổ Điện. Đôi mắt đỏ rực của nó, vốn luôn tràn đầy cảnh giác và hung dữ, giờ đây lại mang một vẻ tĩnh tại lạ thường. Nó khẽ cựa mình, một tiếng gừ gừ nhẹ thoát ra từ cổ họng, không phải là lời cảnh báo mà là một sự hài lòng sâu sắc. Ngay cả một thần thú như Hắc Phong cũng cảm nhận được sự thanh tịnh và cân bằng đang lan tỏa từ Cổ Kiếm Hồn, như thể chính bản năng của nó cũng được xoa dịu. Nó dụi đầu vào tay Tần Mặc, biểu lộ sự nhẹ nhõm và tin tưởng tuyệt đối vào chủ nhân.
Tần Mặc nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của Hắc Phong, rồi chậm rãi đứng dậy. Đôi mắt hắn quét qua không gian Cổ Điện, cảm nhận từng dòng năng lượng đang luân chuyển, từng hạt bụi li ti trong không khí cũng như đang nhảy múa theo một điệu vũ mới mẻ. Tiếng gió rít qua các khe hở của tháp, vốn từng mang theo âm hưởng ai oán và lạnh lẽo, giờ đây lại nghe như một bản tình ca cổ xưa, kể về sự trở về của một linh hồn bị lạc lối. Bầu không khí không còn nặng nề bởi linh khí bị phong ấn hay tà khí của yêu ma, mà thay vào đó là sự thanh thoát, trong lành, như vừa được gột rửa sau hàng ngàn năm phong trần. Những trận pháp cổ xưa trên vách đá, từng phát ra ánh sáng xanh xám ma quái, giờ đây chỉ còn là những hoa văn mờ nhạt, hòa mình vào màu đá, không còn chút áp lực hay sức mạnh cưỡng chế nào. Sự tĩnh lặng đáng sợ đã biến mất, nhường chỗ cho một sự yên bình sâu lắng, nơi mọi âm thanh đều trở nên hài hòa và tự nhiên.
Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Không chỉ là Cổ Kiếm Hồn, mà là toàn bộ Cổ Điện, toàn bộ Vạn Kiếm Thành, đang "thở" một nhịp điệu mới. Ý chí của Cổ Kiếm Hồn, giờ đã thanh tẩy và tìm được bản nguyên, lan tỏa khắp nơi, như một làn sóng dịu dàng nhưng mạnh mẽ. Nó không phải là mệnh lệnh, không phải là sự áp đặt, mà là một lời mời gọi, một lời nhắc nhở về giá trị của chính bản thân. Tần Mặc biết, đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng một khởi đầu đầy hứa hẹn. Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự kiên định. Hắn đã thành công, ít nhất là với Cổ Kiếm Hồn. Thành công này không chỉ là một chiến thắng, mà còn là một minh chứng hùng hồn cho triết lý của hắn.
Cùng lúc đó, bên ngoài Cổ Điện Kiếm Hồn, giữa bão tố của kiếm khí và linh lực, Tô Lam vẫn đứng vững. Nàng kiệt sức, mái tóc đen dài rũ xuống vầng trán lấm tấm mồ hôi, nhưng đôi mắt phượng của nàng vẫn sáng rực một ngọn lửa kiên cường. Kiếm trận của nàng, được tạo thành từ hàng trăm thanh kiếm vô danh của Vạn Kiếm Thành, giờ đây không chỉ là một hàng rào phòng thủ mà còn là một thực thể sống động. Từng thanh kiếm trong trận pháp đều "ngân" lên một cách mãnh liệt, hòa cùng điệu nhạc vang vọng từ Cổ Điện Kiếm Hồn. Âm thanh đó không còn là tiếng kim loại va chạm khô khốc, mà là một bản giao hưởng hùng tráng, thanh khiết, phản ánh ý chí cân bằng của Cổ Kiếm Hồn.
Trần Trưởng Lão, với đạo bào lụa tả tơi và râu tóc bạc phơ rối bời, điên cuồng gào thét. "Không thể nào! Tà thuật! Kẻ đó đã dùng tà thuật gì để thao túng Cổ Kiếm Hồn và cả Vạn Kiếm Thành?!" Hắn không thể tin vào mắt mình. Kiếm trận của Tô Lam không chỉ không suy yếu mà còn trở nên kiên cố hơn bao giờ hết, như thể được tiếp thêm một nguồn sức mạnh vô hình. Các đòn tấn công của liên minh tu sĩ, vốn dĩ có thể san bằng cả một ngọn núi, giờ đây lại như những làn gió nhẹ lướt qua lá chắn kiếm khí, không thể xuyên thủng.
Một tu sĩ bên cạnh Trần Trưởng Lão, khuôn mặt non nớt lộ rõ vẻ hoảng sợ, nắm chặt thanh kiếm đang rung lên bần bật trong tay. Thanh kiếm đó, vốn là pháp bảo tâm huyết của hắn, giờ đây lại không chịu nghe theo mệnh lệnh, mà cứ ngân nga một giai điệu lạ lùng, như đang kháng cự lại ý chí của chủ nhân. "Trưởng lão, các thanh kiếm của chúng ta... chúng đang... ngân lên một cách lạ lùng!" Hắn lắp bắp, đôi mắt ngấn nước nhìn Trần Trưởng Lão, hoàn toàn mất phương hướng. Không chỉ hắn, mà hàng trăm tu sĩ khác cũng đang vật lộn với chính pháp bảo của mình. Những thanh kiếm, thanh đao, thậm chí là những món binh khí nhỏ bé cũng đều đang rung động, phát ra những âm thanh khó hiểu, và quan trọng hơn, chúng không còn muốn tuân theo ý chí "thăng cấp" mà chủ nhân cố gắng áp đặt nữa. Một vài thanh kiếm thậm chí còn trượt khỏi tay chủ nhân, cắm phập xuống đất, như thể từ chối tham gia vào cuộc chiến vô nghĩa này.
Tô Lam, nhận thấy sự hỗn loạn trong hàng ngũ đối phương, vận dụng chút linh lực cuối cùng. Nàng không tấn công, mà chỉ tập trung vào việc duy trì và củng cố kiếm trận. Các kiếm linh trong trận pháp của nàng, được nuôi dưỡng bởi ý chí thanh khiết của Cổ Kiếm Hồn, như được truyền thêm sức sống. Chúng không còn là những công cụ vô tri, mà là những chiến binh tự nguyện, bảo vệ một lý tưởng mới. Một luồng kiếm khí thuần túy bùng lên từ trận pháp, đẩy lùi đợt công kích mạnh nhất của liên minh tu sĩ. Tuyệt chiêu mà Trần Trưởng Lão dồn hết sức lực để tung ra, một luồng ánh sáng chói lòa tựa như thiên thạch, chỉ chạm nhẹ vào lớp lá chắn vô hình của kiếm trận đã tan biến như bong bóng xà phòng.
Nàng ngã quỵ xuống, cơ thể không còn chút sức lực nào, nhưng khóe môi nàng lại nở một nụ cười nhẹ. Một nụ cười của sự mãn nguyện, của niềm tin đã được chứng minh. Nàng biết Tần Mặc đã thành công, và thành công đó không chỉ là của riêng hắn, mà là của toàn bộ Vạn Kiếm Thành. Tiếng "ngân" của vạn kiếm trong thành, giờ đây không còn là sự hỗn loạn mà là một bản hòa tấu vang vọng, như một lời chúc mừng, một lời khẳng định về con đường mới mà Tần Mặc đã mở ra. Mưa phùn nhẹ bắt đầu rơi, nhưng không làm dịu đi sự căng thẳng, mà ngược lại, như gột rửa những bụi bặm của sự cố chấp, để lộ ra những điều mới mẻ đang nảy nở.
Toàn bộ Vạn Kiếm Thành chìm trong một sự thay đổi kỳ lạ. Từ những lò rèn Cự Lực nằm sâu trong lòng đất, nơi tiếng búa đập sắt từng vang vọng như sấm rền, đến những thanh kiếm treo trên tường các quán rượu, trên giá trưng bày của các tiệm bán binh khí, tất cả đều "ngân" lên một bản giao hưởng nhẹ nhàng, thanh khiết. Tiếng búa rèn giờ đây không còn là tiếng đập mạnh bạo, mà là những tiếng "vang" nhẹ nhàng, du dương hơn, như thể người thợ đang vỗ về, trò chuyện với kim loại chứ không phải cưỡng ép nó. Mùi sắt nồng nặc và than cháy, vốn là đặc trưng của Vạn Kiếm Thành, giờ đây lại xen lẫn một mùi hương thanh khiết khó tả, như mùi kim loại được thanh lọc, hay mùi sương mai đọng trên lưỡi kiếm sau một đêm.
Các thợ rèn, những người đã dành cả đời để rèn đúc, nhìn chằm chằm vào những tác phẩm của mình với ánh mắt đầy kinh ngạc. Những thanh kiếm vừa được rèn xong, lẽ ra phải lạnh lẽo và vô tri, giờ lại phát ra một vầng sáng mờ ảo, và quan trọng hơn, chúng như đang "thở", phát ra những âm thanh "ngân" rất nhỏ. Một lão thợ rèn với bộ râu bạc phơ, bàn tay chai sạn vì năm tháng, run rẩy chạm vào một thanh đoản kiếm vừa hoàn thành. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí ấm áp, không phải là khát khao chém giết hay thăng cấp, mà là một ý niệm đơn giản: "Bảo vệ... và hoàn thiện chính mình."
Thợ May Vân, người phụ nữ nhỏ nhắn với đôi tay khéo léo, đang ngồi bên khung cửi của mình. Thanh kéo bằng sắt của nàng, một vật dụng bình thường nhưng đã gắn bó với nàng bao năm, đột nhiên rung lên bần bật trong tay. "Thanh kéo của ta... nó đang hát!" Nàng thốt lên, đôi mắt mở to vì ngạc nhiên. Thanh kéo không còn là một vật vô tri, mà như có linh hồn, phát ra một âm thanh trong trẻo, mang theo ý niệm về sự khéo léo, về việc cắt may những mảnh vải đẹp, không phải để thăng cấp thành một thần khí cắt đứt vạn vật, mà để hoàn thành vai trò của nó một cách hoàn hảo nhất.
Trên các con phố, người dân Vạn Kiếm Thành xì xào bàn tán. Các kiếm khách rút kiếm ra khỏi vỏ, nhìn chằm chằm vào lưỡi kiếm của mình. Một số người hoang mang, sợ hãi trước sự thay đổi không thể giải thích. Nhưng một số khác lại cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Họ cảm nhận được một sự kết nối sâu sắc hơn với binh khí của mình, không phải là mối quan hệ chủ tớ ép buộc, mà là một mối liên hệ cộng sinh, một sự thấu hiểu lẫn nhau.
Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với thân hình cao lớn, vạm vỡ, và khuôn mặt nghiêm nghị, đang đứng trên bức tường thành kiên cố. Hắn đưa tay chạm vào phiến đá lạnh lẽo của tường thành, cảm nhận được một luồng rung động kỳ lạ. "Ý chí của thành trì... đã thay đổi... Đây không phải là tà thuật... mà là một sự thức tỉnh?" Hắn lẩm bẩm, giọng nói trầm đục đầy vẻ bối rối. Với tư cách là Thủ Vệ trưởng, hắn đã dành cả đời để bảo vệ Vạn Kiếm Thành, và hắn luôn tin rằng sứ mệnh của thành trì là phải trở nên mạnh mẽ hơn, cứng rắn hơn, để chống lại mọi kẻ thù. Nhưng giờ đây, ý chí của thành trì, vốn là một khối thống nhất kiên cố, lại như đang mềm mại hơn, nhưng không hề yếu đi, mà ngược lại, trở nên sâu sắc và bền vững hơn.
Đâu đó trong đám đông, một thanh Đao Hồn, vốn là một con dao găm cũ kỹ, luôn khao khát chém nát tất cả, giờ đây lại phát ra một ý niệm yếu ớt nhưng rõ ràng: "Bảo vệ... không phải hủy diệt..." Sự chuyển hóa này không diễn ra đột ngột hay cưỡng ép, mà là một sự thức tỉnh dần dần, một sự chấp nhận bản nguyên. Sự hỗn loạn trong liên minh tu sĩ càng gia tăng. Một số người bắt đầu tranh cãi dữ dội, chia rẽ thành những phe phái nhỏ. Một bên vẫn cố chấp cho rằng đây là tà thuật, là sự phá hoại. Một bên khác, những người đã cảm nhận được sự thay đổi từ chính binh khí của mình, bắt đầu dao động, hoài nghi về con đường "thăng cấp" mà bấy lâu nay họ vẫn theo đuổi. Một vài tu sĩ thậm chí còn buông kiếm, quỳ xuống, như đang cầu nguyện hay suy ngẫm về một chân lý mới vừa được khai mở. Trời dần hửng nắng, những tia nắng vàng rực rỡ xua tan đi màn đêm u ám, chiếu rọi khắp Vạn Kiếm Thành, như một lời hứa hẹn về một bình minh mới.
Cánh cửa Cổ Điện Kiếm Hồn, vốn đã hé mở từ trước, giờ đây rộng mở hoàn toàn. Tần Mặc bước ra, dáng vẻ thanh thản và kiên định, như một pho tượng cổ kính vừa thoát khỏi lớp bụi thời gian. Hắc Phong trung thành theo sau, từng bước chân vững chãi, đôi mắt đỏ rực quét qua đám đông tu sĩ đang hỗn loạn. Tô Lam, với cơ thể kiệt quệ nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối, được Hắc Phong nhẹ nhàng đỡ dậy, đứng cạnh Tần Mặc. Nàng không còn vẻ mệt mỏi ban đầu mà thay vào đó là một sự bình yên sâu sắc, như thể nàng đã tìm thấy ý nghĩa đích thực của sự kiên trì. Nàng nhìn Tần Mặc, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mỉm, một nụ cười đầy tự hào và mãn nguyện.
Họ đối mặt với liên minh tu sĩ đang hỗn loạn và Trần Trưởng Lão đang phẫn nộ đến cực điểm. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở, như thể một tia lửa nhỏ cũng có thể bùng cháy thành một biển lửa. Tần Mặc không nói gì, chỉ dùng ánh mắt sâu thẳm của mình quét qua từng gương mặt, từng ánh mắt đang nhìn hắn. Ánh mắt hắn không hề mang sự phán xét hay khinh miệt, mà là sự thấu hiểu, một lời tuyên bố không lời về con đường của hắn. Đó là một ánh mắt có thể nhìn thấu tận tâm can, làm lung lay những niềm tin cố hữu đã ăn sâu vào tâm trí mỗi người.
Trần Trưởng Lão, với khuôn mặt đỏ bừng vì giận dữ, chỉ thẳng tay vào Tần Mặc, ngón tay run rẩy bần bật. "Ngươi... ngươi đã làm gì?! Ngươi đã hủy hoại khát vọng thăng thiên của Cổ Kiếm Hồn! Ngươi là tội đồ của Huyền Vực!" Hắn gào lên, giọng nói khàn đặc vì căm phẫn. Đối với hắn, việc Cổ Kiếm Hồn từ bỏ con đường thăng tiên, từ bỏ sự truy cầu sức mạnh tối thượng, là một sự phản bội, một sự phá hoại nền tảng của toàn bộ tu chân giới. Hắn không thể chấp nhận rằng có một con đường nào khác ngoài con đường mà hắn và hàng vạn tu sĩ khác đã tôn thờ suốt bao đời.
Tần Mặc vẫn đứng đó, vững vàng như một ngọn núi, không chút dao động trước cơn thịnh nộ của Trần Trưởng Lão. Giọng nói của hắn vang lên, bình thản nhưng lại mang một sức nặng không thể chối cãi, như từng lời nói được khắc vào đá. "Ta chỉ giúp nó tìm lại bản chất. Và Vạn Kiếm Thành... đã đáp lời." Từng lời của hắn như một lưỡi kiếm sắc bén, không chém vào da thịt, mà trực tiếp xuyên thủng vào trái tim, vào ý niệm của mỗi tu sĩ. Hắn không cần phải giải thích dài dòng, bởi vì sự thay đổi của Vạn Kiếm Thành, tiếng "ngân" thanh khiết của vạn kiếm, đã nói lên tất cả.
Tô Lam khẽ thì thầm bên tai Tần Mặc, giọng nói nàng nhẹ bẫng như làn gió, nhưng lại chứa đựng một niềm vui sướng và tự hào sâu sắc. "Chúng ta đã thành công." Nàng không chỉ nói về việc giữ vững kiếm trận, hay việc Cổ Kiếm Hồn tìm được bản nguyên. Nàng nói về một chiến thắng lớn hơn, một chiến thắng của ý niệm, một chiến thắng của sự cân bằng trước sự truy cầu cực đoan.
Tần Mặc không đáp lời Tô Lam bằng lời nói, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa. Ánh mắt hắn không dừng lại ở Trần Trưởng Lão hay đám tu sĩ đang hỗn loạn. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt xuyên qua những đỉnh tháp cao vút của Vạn Kiếm Thành, hướng về phía chân trời xa xăm. Ở đó, qua những dải mây lững lờ trôi, hắn cảm nhận được một luồng ý chí khác, mạnh mẽ và kiên cố không kém gì Cổ Kiếm Hồn. Đó là ý chí của Thiết Giáp Thành, một thành trì khổng lồ được tạo nên từ kim loại và đá, nơi hàng ngàn binh khí và cơ quan tinh xảo đang chờ đợi sự "thức tỉnh" của riêng chúng. Thử thách mới đã hiện ra, nhưng Tần Mặc không hề nao núng. Với thành công của Cổ Kiếm Hồn, với sự đồng hành của Tô Lam và Hắc Phong, cùng với những hạt giống ý niệm đã được gieo rắc vào lòng Vạn Kiếm Thành, hắn biết, con đường phía trước sẽ không hề dễ dàng, nhưng hắn đã sẵn sàng đối mặt. Cuộc chiến của ý niệm, giữa sự "thăng tiên" cực đoan và "cân bằng bản chất", chỉ mới bắt đầu.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.