Vạn vật không lên tiên - Chương 299: Khúc Khải Huyền Từ Thời Xưa Cũ: Tiếng Vọng Của Chân Lý Thất Lạc
Tần Mặc đứng lặng lẽ trước cánh cổng thành đồ sộ, bóng hắn đổ dài trên nền đất đá. Cánh cổng bằng thép nguyên khối, được hàn đúc từ vô số lớp giáp dày đặc, cao sừng sững như một ngọn núi đen sẫm, nuốt trọn ánh nắng ban mai. Những họa tiết linh trận phức tạp, tinh vi như mạng nhện, chằng chịt khắp bề mặt, không chỉ để tăng cường phòng ngự mà còn như những huyết mạch đang luân chuyển ý chí sắt đá của thành trì. Tiếng kẽo kẹt đều đặn từ sâu bên trong, như tiếng thở nặng nhọc của một sinh vật khổng lồ, khiến không khí trở nên đặc quánh mùi kim loại nồng nặc, pha lẫn chút ẩm mục của đá cổ và đất hoang. Gió từ hướng tây thổi tới, mang theo vị mặn chát của bụi sắt, rít qua các kẽ hở của tường thành, tạo thành những âm thanh ai oán như lời than vãn của thời gian.
Hắn khẽ vươn tay, đặt lòng bàn tay trần lên bề mặt thép lạnh lẽo. Sự lạnh lẽo của kim loại thấm qua da thịt, nhưng dưới lớp vỏ băng giá đó, Tần Mặc cảm nhận được một sự rung động không ngừng, một ý chí cuồn cuộn không ngừng nghỉ. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe sâu hơn, không chỉ là khát vọng của thành trì hiện tại mà là toàn bộ lịch sử hình thành nên ý chí ấy. Hắn muốn tìm thấy nguồn cội của nỗi sợ hãi, của khát vọng bất tử đã biến một thành lũy kiên cố thành một thực thể cực đoan. Hắn muốn chạm đến cái "vật tính" nguyên sơ nhất, trước khi nó bị biến dạng bởi nỗi ám ảnh về sự vĩnh cửu.
Bất ngờ, một luồng ý chí cổ xưa, mạnh mẽ và hỗn loạn hơn bất cứ thứ gì hắn từng cảm nhận, đột ngột ập vào tâm trí Tần Mặc, như một cơn lũ quét qua những đê chắn mỏng manh của ý thức. Đó không chỉ là ý chí của Thiết Giáp Thành Linh, mà là hàng ngàn, vạn vạn ý chí chồng chất lên nhau, tiếng vọng của thời gian, của những kiếp sống đã qua, của những vật thể đã bị tha hóa. Một cảm giác choáng ngợp ập đến, như thể linh hồn hắn bị kéo xoáy vào một vòng xoáy không gian và thời gian. Cơ thể hắn khẽ run lên, đôi môi tái nhợt, nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền, chìm sâu vào một trạng thái xuất thần mà không một ngoại lực nào có thể phá vỡ.
Tô Lam đứng cạnh, nàng lập tức nhận ra sự bất thường. Tần Mặc đột nhiên trở nên bất động, khuôn mặt hắn căng cứng, một tầng mồ hôi mỏng lấm tấm trên trán. Nàng vội vàng đưa tay đỡ lấy hắn, cảm nhận được sự lạnh lẽo đáng sợ từ cơ thể hắn, dù nhiệt độ bên ngoài không hề thấp. Nàng nhìn ánh mắt nhắm nghiền của Tần Mặc, lòng dâng lên một nỗi lo lắng khôn tả. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, ngay lập tức gầm gừ một tiếng trầm đục, thân hình vạm vỡ của nó lập tức giãn cơ, đôi mắt đỏ rực quét một vòng cảnh giác xung quanh. Nó đứng chắn trước Tần Mặc và Tô Lam, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa vô hình hay hữu hình nào.
"Tần Mặc, huynh không sao chứ?" Tô Lam khẽ gọi, giọng nàng đầy lo lắng, cố gắng lay nhẹ bờ vai hắn, nhưng Tần Mặc dường như không hề nghe thấy. "Ý chí của thành này... quá mạnh!"
Giữa không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rít và tiếng gầm gừ của Hắc Phong, Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn yếu ớt, như một làn khói mỏng manh, tựa hồ đang nói với chính mình, với một thực thể vô hình nào đó trong tâm trí hắn. "Không... không chỉ là thành... là một tiếng vọng... từ rất, rất xa xưa..." Hắn lạc vào một không gian khác, nơi thời gian và vật chất trở nên vô nghĩa, nơi chỉ có ý chí và ký ức tồn tại. Hắn không còn đứng trước cổng Thiết Giáp Thành nữa.
***
Tần Mặc thấy mình đang đứng trong một cổ điện rộng lớn, những mái vòm đá cao vút chạm tới bầu trời mờ ảo, được thắp sáng bằng thứ ánh sáng vàng cam yếu ớt, như ánh hoàng hôn vĩnh cửu không bao giờ lụi tàn. Không khí trong điện tĩnh mịch, trang nghiêm, phảng phất mùi đá cổ và hương trầm dịu nhẹ đã tồn tại hàng ngàn năm. Đây là nơi các Hiền Giả Cổ Đại đã từng tụ họp, một thời đại mà hắn đã thoáng thấy trong ký ức của pháo đài đổ nát. Tiếng gió lướt qua các mái vòm, mang theo tiếng thì thầm của những lời cổ xưa, những lời lẽ đầy lo lắng và suy tư.
Xung quanh hắn, hàng chục Hiền Giả, những người đàn ông và phụ nữ với dáng vẻ uyên bác, trang phục cổ xưa, ánh mắt đầy trí tuệ nhưng cũng chất chứa sự ưu tư sâu sắc, đang tập trung quanh một tấm bia đá khổng lồ. Tấm bia tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, trên đó khắc ghi những ký tự cổ đại, phức tạp mà Tần Mặc có thể hiểu được một cách kỳ lạ, như thể chúng trực tiếp chạm đến linh hồn hắn. Họ đang thảo luận về "Thiên Đạo Cảnh Báo" – những dấu hiệu đầu tiên của sự mất cân bằng nghiêm trọng đang hoành hành khắp Huyền Vực.
"Chúng đã bắt đầu... khát vọng vượt lên bản chất đang nuốt chửng chúng." Một Hiền Giả với mái tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ, khẽ thở dài, giọng ông vang vọng trong không gian rộng lớn, mang theo một nỗi buồn sâu sắc.
Tần Mặc chứng kiến những hình ảnh hiện lên trong tâm trí mình, như những thước phim quay chậm của một thảm kịch cổ xưa. Một ngọn núi hùng vĩ, vốn là trụ cột của trời đất, bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, những khối đá khổng lồ nứt toác, cố gắng nhổ rễ để bay lên trời, bỏ lại nền đất khô cằn phía sau. Nó khao khát được trở thành một vì sao, một thực thể lơ lửng giữa hư không, thoát ly khỏi sự nặng nề của đất mẹ. Tiếng rên rỉ của đá, của đất, của sự cưỡng ép bản thân vang vọng, một âm thanh đau đớn đến tận cùng.
Xa xa, một con sông cuồn cuộn, dòng nước trong xanh bỗng trở nên đục ngầu, những con sóng lớn không ngừng vỗ bờ, như đang cố gắng bứt mình khỏi lòng sông, khao khát biến thành mây, bay lượn tự do trên bầu trời. Nước bốc hơi dữ dội, để lại những bãi cát khô cằn và những sinh vật thủy sinh chết khô trong tuyệt vọng.
Rồi hắn thấy một thanh gươm, ban đầu là một linh binh sắc bén, mang trong mình ý chí của sự chiến đấu và bảo vệ. Nhưng nó khao khát trở thành "thần binh" vô song, vượt lên trên mọi giới hạn. Nó không ngừng hấp thụ linh khí, nuốt chửng ý chí của những binh khí khác, nhưng sự truy cầu đó lại dẫn đến sự biến dạng ghê rợn. Lưỡi kiếm cong vẹo, thân kiếm nứt nẻ, những linh văn trên đó trở nên hỗn loạn, cuối cùng tự hủy hoại mình trong một tiếng nổ xé tai, để lại một mảnh vỡ vô tri và một nỗi tiếc nuối khôn nguôi.
Nỗi sợ hãi và sự lo lắng bao trùm các Hiền Giả. Họ không chỉ lo lắng cho những vật thể đang tự biến dạng, mà còn cho chính tương lai của Huyền Vực.
Một Hiền Giả khác, dáng người cao lớn, ánh mắt cương nghị, gõ nhẹ vào tấm bia đá. "Thiên Đạo đã cảnh báo. Nếu vạn vật đều muốn thăng tiên, thế giới này sẽ không còn là thế giới nữa..." Giọng ông trầm hùng, nhưng đầy vẻ bất lực. "Sự cân bằng đang bị phá vỡ. Nguồn gốc của mọi thứ đang bị lãng quên."
Tần Mặc cảm nhận được sự tuyệt vọng của họ. Họ đã nhìn thấy một tương lai mà không ai mong muốn, một viễn cảnh về sự sụp đổ khi mọi vật thể đều chối bỏ bản chất của mình, truy cầu một sự tồn tại cao hơn, nhưng lại đánh mất chính mình trong quá trình đó. Hắn hiểu rằng, đây chính là "thoát ly bản chất" mà hắn vẫn thường cảm nhận, nhưng ở một quy mô vĩ đại hơn, cổ xưa hơn rất nhiều. Khát vọng được "thăng tiên", được "bất tử", được "vượt lên", đã ăn sâu vào tâm trí của vạn vật từ rất lâu, không chỉ là một hiện tượng mới nổi. Nó là một căn bệnh dai dẳng, một lời nguyền ẩn sâu trong ý chí tồn tại.
Tần Mặc đã thấy những vật thể bị biến dạng, không còn là chính nó, chỉ vì một khát vọng mù quáng. Hắn đã thấy sự đau đớn của tự nhiên khi bị ép buộc phải thay đổi. Hắn đã thấy sự sụp đổ của những giá trị cốt lõi. Và hắn hiểu rằng, những gì đang xảy ra với Thiết Giáp Thành, với những thành phố khác, chỉ là sự lặp lại của một sai lầm đã từng suýt hủy diệt thế giới này.
***
Cảnh tượng trong viễn cảnh lại thay đổi. Tần Mặc thấy mình đang ở trong một tháp ghi chép cổ xưa, cao vút, được xây bằng những phiến đá xám xịt và gỗ mục. Tiếng gió nhẹ luồn qua các khe cửa sổ, mang theo mùi giấy cũ, mực và gỗ. Không khí trong tháp yên tĩnh, học thuật, nhưng lại nặng trĩu suy nghĩ và trách nhiệm. Ánh sáng dịu nhẹ từ các ô cửa sổ cao rọi xuống những kệ sách chất đầy cuộn da cổ, những phiến đá khắc chữ.
Các Hiền Giả Cổ Đại, với dáng vẻ cẩn trọng và nghiêm túc, đang tỉ mỉ khắc ghi những dòng chữ lên các phiến đá và cuộn da. Tần Mặc tiến lại gần hơn, đọc được những ký tự cổ xưa. Đó là "Chân Lý Thất Lạc", là lời cảnh báo về sự nguy hiểm của việc "thoát ly bản chất", về sự cần thiết phải cân bằng giữa khát vọng và giới hạn tự nhiên của vạn vật.
"Chân lý này phải được truyền lại, dù có bị lãng quên." Một Hiền Giả, với đôi tay run rẩy nhưng ánh mắt kiên định, khắc từng nét chữ trên một phiến đá cẩm thạch. "Là lời cảnh báo cuối cùng cho những thế hệ sau. Rằng sự vĩnh cửu không nằm ở việc biến đổi mình thành một thứ không phải là mình, mà nằm ở việc giữ gìn bản chất, chấp nhận sự thay đổi và tuần hoàn của sinh diệt."
Tần Mặc cảm nhận được sự tuyệt vọng pha lẫn hy vọng mong manh của họ. Họ biết rằng chân lý này có thể sẽ bị lãng quên, bị che lấp bởi khát vọng mù quáng của những kẻ truy cầu sức mạnh. Nhưng họ vẫn cố gắng, vẫn ghi lại, như một thông điệp từ quá khứ gửi đến tương lai.
Hắn đọc được những dòng chữ miêu tả chi tiết về cách các vật thể tự hủy hoại bản thân mình khi cố gắng "thăng cấp" một cách cực đoan, về sự hỗn loạn mà nó gây ra cho tự nhiên, về sự suy yếu của Thiên Đạo khi ý chí của vạn vật không còn tuân theo quy luật tự nhiên nữa. Hắn nhận ra, khát vọng "bất tử" của Thiết Giáp Thành Linh không phải là một ý niệm mới mẻ, mà là một phiên bản lặp lại của những sai lầm cổ xưa, một sự "thoát ly bản chất" được ngụy trang dưới mục tiêu bảo vệ.
"Thiết Giáp Thành..." Tần Mặc nghĩ thầm, giọng hắn như tiếng gió thoảng qua trong tháp ghi chép. "Nó cũng vậy. Nỗi sợ hãi mục nát và khát vọng bất tử, giống như tiếng vọng của những sai lầm ngàn năm trước... Chúng đã cố gắng trấn áp, nhưng sự lan rộng của tư tưởng này vẫn âm thầm diễn ra qua các thời đại, như một mầm bệnh ẩn sâu chờ ngày bùng phát."
Hắn hiểu rằng, sự tồn tại của Thiết Giáp Thành, với ý chí sắt đá và nỗi ám ảnh về sự vĩnh cửu, không phải là một sự ngẫu nhiên. Nó là kết quả của một quá trình dài, nơi nỗi sợ hãi về sự hủy diệt và khát vọng bảo vệ đã bị bóp méo, biến dạng bởi chính thứ triết lý "thăng tiên" cực đoan mà các Hiền Giả đã cảnh báo. Những nỗ lực trấn áp, những lời cảnh báo của Hiền Giả đã bị lãng quên, bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian, chỉ còn lại những tàn tích của một nền văn minh khao khát vượt thoát khỏi bản chất của chính mình.
Tần Mặc cảm thấy một gánh nặng đè lên vai. Hắn không chỉ đối mặt với một thành trì, mà là với cả một lịch sử của những sai lầm, những khát vọng lệch lạc. Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm thấy một sự giác ngộ sâu sắc. "Chân Lý Thất Lạc" không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một con đường, một kim chỉ nam để hắn có thể cảm hóa vạn vật, giúp chúng tìm lại sự cân bằng, trở về với bản chất mà không cần phải chối bỏ khát vọng của mình. Đây chính là chìa khóa để giải quyết vấn đề của Huyền Vực, không chỉ cho Thiết Giáp Thành, mà còn cho tất cả những vật thể đang bị tha hóa bởi sự truy cầu mù quáng.
***
Một làn gió mạnh đột ngột thổi qua, cuốn tung mái tóc đen của Tần Mặc và làm bay tà áo của Tô Lam. Hắc Phong đứng vững chãi bên cạnh, đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào cánh cổng, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống nào.
Tần Mặc từ từ mở mắt. Hàng mi hắn khẽ rung, ánh nhìn vẫn còn chút mông lung, như thể hắn vừa trở về từ một nơi rất xa, rất sâu thẳm. Nhưng ngay sau đó, sự mơ hồ tan biến, nhường chỗ cho một vẻ tinh anh, sâu sắc hơn trước. Ánh mắt đen láy của hắn giờ đây không chỉ chứa đựng sự quan sát tinh tế mà còn là sự hiểu biết thấu đáo về một bí mật đã bị chôn vùi hàng ngàn năm. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận lại mùi kim loại và đá ẩm của Thiết Giáp Thành, cảm nhận được sự lạnh lẽo của bề mặt thép dưới lòng bàn tay, cảm nhận lại thực tại.
Tô Lam, vẫn đang đỡ lấy hắn, nhìn thấy sự thay đổi trên khuôn mặt Tần Mặc. Nàng lập tức cảm nhận được luồng khí tức quanh hắn đã trở nên vững chãi và sâu lắng hơn nhiều. Nàng vội vàng hỏi, giọng nàng đầy lo lắng, xen lẫn sự nhẹ nhõm: "Tần Mặc! Huynh làm ta sợ muốn chết. Đã xảy ra chuyện gì?" Nàng khẽ siết chặt tay hắn, cảm nhận hơi ấm dần trở lại cơ thể hắn.
Tần Mặc quay đầu nhìn nàng, đôi mắt hắn ánh lên một vẻ kiên định lạ thường, như có một ngọn lửa trí tuệ đang bùng cháy trong đó. Hắn khẽ lắc đầu, rồi nhìn lại cánh cổng thành sừng sững trước mặt, giờ đây hắn không chỉ thấy một pháo đài thép kiên cố mà là một thực thể mang trong mình lịch sử hàng ngàn năm của khát vọng và sai lầm.
"Ta... đã nhìn thấy một phần của quá khứ, Tô Lam." Giọng hắn trầm ấm, vang lên giữa tiếng gió rít, mỗi từ đều mang một trọng lượng khó tả. "Một bài học ngàn năm, về lý do vì sao một thành trì lại khao khát bất tử đến vậy. Nó không chỉ là sức mạnh, Tô Lam. Đó là nỗi sợ hãi... nỗi sợ hãi về sự mục nát, về sự lãng quên, về việc trở thành cát bụi. Và đó là một chân lý đã bị lãng quên."
Hắn đã hiểu. Cái khát vọng "bất tử" của Thiết Giáp Thành Linh không phải là một sự lựa chọn ngẫu nhiên, mà là một phản ứng tự nhiên của ý chí tồn tại trước nỗi sợ hãi nguyên thủy. Nó là một sự lặp lại của những sai lầm đã từng đẩy Huyền Vực đến bờ vực sụp đổ trong Kỷ Nguyên Hiền Giả. Các Hiền Giả đã cố gắng ghi lại "Chân Lý Thất Lạc" để cảnh báo, nhưng lời cảnh báo đó đã bị thời gian và lòng tham che lấp. Thiên Diệu Tôn Giả, với "dự án thăng cấp" quy mô lớn của hắn, chỉ là kẻ đang vô tình hoặc cố ý, đẩy nhanh quá trình "thoát ly bản chất" đã từng xảy ra trong quá khứ.
Tần Mặc biết, năng lực của hắn không chỉ dừng lại ở việc "nghe" ý chí của vạn vật. Nó còn có thể "kết nối" và "trải nghiệm" ký ức lịch sử của chúng, như một dòng chảy vô tận của vật tính và ý chí tồn tại. Sự hiểu biết sâu sắc về nỗi sợ hãi và khát vọng của Thiết Giáp Thành Linh từ viễn cảnh này sẽ là lợi thế lớn nhất của hắn trong cuộc đối thoại sắp tới. Nó cho thấy con đường cảm hóa không chỉ dựa vào sức mạnh hay phép thuật, mà còn là trí tuệ, sự đồng cảm và khả năng thấu hiểu tận cùng bản chất của mọi thứ.
Tô Lam nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng từ lo lắng chuyển sang thán phục. Nàng đã luôn tin tưởng hắn, nhưng những gì nàng vừa chứng kiến, dù chỉ là bề ngoài, cũng đủ để nàng hiểu rằng năng lực của Tần Mặc vượt xa mọi tưởng tượng. Hắn không chỉ là một người "nghe" được ý chí vạn vật, mà còn là một người có thể kết nối với dòng chảy lịch sử của chúng, thấu hiểu những chân lý đã bị lãng quên.
Tần Mặc gật đầu, một nụ cười nhạt hiện trên môi. Hắn đã sẵn sàng. Hắn sẽ không đối đầu với Thiết Giáp Thành bằng vũ lực, mà bằng sự thấu hiểu, bằng "Chân Lý Thất Lạc". Hắn sẽ giúp nó tìm thấy một con đường "bảo vệ" mà vẫn giữ được bản chất, chấp nhận sự tuần hoàn của sinh diệt, để sự tồn tại của nó không còn là một nhà tù cho chính nó.
Hắn khẽ nhấc tay khỏi bề mặt thép lạnh lẽo, rồi cùng Tô Lam và Hắc Phong, bước thẳng về phía cổng thành. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo một quyết tâm không lay chuyển, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, nhưng ẩn sâu bên trong là một ngọn lửa của hy vọng và trí tuệ. Cuộc đối mặt trực tiếp, với một trong những biểu tượng vĩ đại nhất của sự truy cầu "bất tử" cực đoan, sắp bắt đầu.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.