Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 300: Trái Tim Thép: Khát Vọng Bất Diệt và Nỗi Buồn Của Linh Mộc

Gió lồng lộng vẫn gào thét, cuộn tung mái tóc đen của Tần Mặc và làm bay tà áo xanh nhạt của Tô Lam khi ba người bọn họ, cùng với Hắc Phong oai dũng, bước thẳng về phía cổng thành. Mỗi bước chân của Tần Mặc đều mang theo một quyết tâm không lay chuyển, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, nhưng ẩn sâu bên trong là một ngọn lửa của hy vọng và trí tuệ, được hun đúc từ viễn cảnh ngàn năm vừa qua. Cuộc đối mặt trực tiếp, với một trong những biểu tượng vĩ đại nhất của sự truy cầu "bất tử" cực đoan, sắp bắt đầu.

Cánh cổng khổng lồ, được rèn từ hợp kim đen bóng và đá cứng như sắt, từ từ hé mở. Không có tiếng kẽo kẹt rỉ sét, chỉ có một âm thanh trầm đục, nặng nề, như tiếng thở dài của một sinh vật cổ xưa. Ánh sáng bên trong thành phố không rực rỡ như Tần Mặc tưởng, mà mang một vẻ xám xịt, được nhuộm màu bởi những khối kiến trúc thép và đá sừng sững vươn lên tận trời xanh. Ngay khi bước chân đầu tiên chạm vào nền đá lát của Thiết Giáp Thành, Tần Mặc cảm nhận được một luồng ý chí khổng lồ, cuồn cuộn ập vào tâm trí hắn, mạnh mẽ đến mức gần như xé toạc linh hồn.

Đó không phải là ý chí của một cá thể đơn lẻ, mà là một dòng chảy vô tận của hàng ngàn, hàng vạn ý chí nhỏ bé, đồng bộ một cách kỳ lạ. Mỗi viên đá lát, mỗi thanh thép nối, mỗi bánh răng khổng lồ quay chậm rãi trên các tháp canh, mỗi đường ống dẫn khí nghi ngút khói, đều mang trong mình một ý chí rõ ràng: *kiên cố*, *bất diệt*, *thăng cấp*. Chúng hòa quyện vào nhau, tạo thành một thực thể sống động, gần như hữu cơ, mà mỗi phần đều khát khao được trở nên cứng rắn hơn, bền bỉ hơn, vĩnh cửu hơn.

Tần Mặc nhắm mắt lại, một bàn tay hắn vô thức chạm vào bức tường thành ngay cạnh, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và đá thô ráp. Hắn không chỉ nghe, mà còn cảm nhận được nhịp đập của thành phố, một nhịp đập nặng nề, dồn dập, như tiếng trống trận bất tận. Trong tâm trí hắn, Thiết Giáp Thành không còn là một công trình kiến trúc vô tri, mà là một sinh vật khổng lồ, đang thở, đang sống, đang khao khát. "Cả thành phố này... là một thực thể sống. Và nó đang sợ hãi," Tần Mặc thầm nhủ, giọng nói nội tâm vang vọng trong đầu hắn, mang theo một nỗi trĩu nặng. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi nguyên thủy về sự mục nát, về sự lãng quên, về việc trở thành cát bụi mà hắn đã chứng kiến trong viễn cảnh Kỷ Nguyên Hiền Giả, giờ đây được phóng đại lên gấp bội trong từng thớ thịt, từng mạch máu thép của thành phố này.

Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, nét mặt nàng đầy vẻ kinh ngạc. Nàng không thể "nghe" được ý chí của vạn vật như Tần Mặc, nhưng nàng có thể cảm nhận được áp lực vô hình bao trùm lấy không gian. Không khí khô và lạnh lẽo mang theo mùi sắt nồng nặc, mùi dầu mỡ và bụi đá, xen lẫn mùi cháy khét yếu ớt từ những lò rèn xa xăm. Tiếng bánh xe nghiến ken két từ những cỗ xe vận chuyển hàng hóa, tiếng gió rít qua các khe hở trên tường thành, tiếng động cơ rì rầm không ngừng nghỉ từ sâu bên trong thành phố, tất cả tạo nên một bản giao hưởng cơ khí đầy uy lực. "Thật khó tin, mỗi viên gạch, thanh sắt đều có linh hồn... và đều muốn trở nên cứng rắn hơn?" Tô Lam khẽ thì thầm, đôi mắt phượng của nàng đảo quanh, cố gắng nắm bắt toàn bộ sự hùng vĩ và kỳ lạ của nơi này.

Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền, đứng vững chãi bên cạnh Tần Mặc. Đôi mắt đỏ rực của nó không ngừng quét qua những cấu trúc thép và đá, đôi khi phát ra một tiếng gầm gừ nhẹ trong cổ họng, như thể cảm nhận được sự uy hiếp từ môi trường xung quanh, hoặc đang cố gắng cảnh báo chủ nhân về một mối nguy hiểm vô hình. Tần Mặc khẽ vỗ đầu nó, trấn an.

Khi họ tiến sâu hơn vào nội thành, một đội tuần tra xuất hiện. Họ là những chiến binh cao lớn, thân hình vạm vỡ, mặc giáp trụ nặng nề, bước chân đồng bộ và dứt khoát trên nền đá. Đi đầu là Thủ Vệ trưởng Long Hổ, với khuôn mặt nghiêm nghị, có một vết sẹo dài chạy dọc má, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm. Y nhìn Tần Mặc và Tô Lam một cách dò xét, rồi cất giọng trầm đục, mang theo uy lực không thể nghi ngờ: "Chào mừng đến Thiết Giáp Thành. Giữ trật tự và tuân thủ luật lệ." Giọng y không có chút cảm xúc, nhưng mỗi từ đều chứa đựng sự kỷ luật và ý chí bảo vệ sắt đá của thành trì. Tần Mặc cảm nhận được ý chí của y, mạnh mẽ và kiên định, là một phần không thể thiếu trong dòng chảy ý chí khổng lồ của Thiết Giáp Thành, một người canh gác trung thành, được rèn giũa để bảo vệ sự "bất diệt" của nó. Tô Lam khẽ gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc, nàng hiểu rằng đây là một nơi không cho phép bất kỳ sự lơ là nào.

Tần Mặc không đáp lời, chỉ khẽ gật đầu thay cho lời chào, ánh mắt hắn vẫn trầm tư, lướt qua những gương mặt khắc khổ của các chiến binh. Hắn cảm nhận được ý chí của họ, không chỉ là phục tùng mệnh lệnh, mà còn là một niềm tin sâu sắc vào vai trò của mình, vào sự "bất tử" của thành phố mà họ đang bảo vệ. Đó là một ý chí được tôi luyện qua thời gian, qua vô vàn trận chiến, khiến họ trở thành một phần không thể tách rời của Thiết Giáp Thành, những tế bào sống của một cơ thể thép khổng lồ. Tần Mặc hiểu rằng, để cảm hóa Thiết Giáp Thành Linh, hắn không chỉ phải đối mặt với ý chí của một thực thể vô hình, mà còn phải đối mặt với niềm tin và khát vọng của hàng vạn sinh linh đang sống và chiến đấu trong nó. Điều này khiến gánh nặng trên vai hắn càng thêm nặng trĩu.

***

Theo bản năng, Tần Mặc dẫn Tô Lam và Hắc Phong rẽ vào một con hẻm ít người qua lại, tránh xa sự ồn ào và áp lực của những con đường lớn. Nơi đây, ánh sáng đã dần tắt hẳn, chỉ còn lại những vệt hắt từ ánh đèn đường xa xăm, tạo nên một không gian u tối và cô tịch. Không khí trở nên ẩm thấp hơn, mang theo một mùi mốc nhẹ lẫn với mùi kim loại cũ kỹ. Tiếng bước chân tuần tra đồng bộ trên đường chính vẫn vọng đến, nhưng đã nhỏ dần, nhường chỗ cho tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ một đường ống rò rỉ đâu đó trong bóng tối. Chính trong sự tĩnh lặng này, Tần Mặc cảm nhận được một ý chí yếu ớt, đầy bi thương, đang run rẩy gọi mời hắn.

Hắn lần theo cảm giác đó, sâu hơn vào con hẻm, nơi những bức tường thép và đá cao ngất che khuất tầm nhìn lên bầu trời. Cuối con hẻm, khuất sau một đống phế liệu kim loại gỉ sét, hắn nhìn thấy một hình ảnh khiến trái tim hắn thắt lại. Đó là Linh Mộc – một thân cây cổ thụ, giờ đây đã khô héo hoàn toàn, không còn một chiếc lá nào, cành cây khẳng khiu vươn ra như những ngón tay gầy guộc cầu xin. Điều đáng nói là thân cây này không đứng độc lập, mà bị bao bọc bởi những cấu trúc kim loại và đá, những đường ống cứng nhắc và những vòng đai thép dường như đang siết chặt lấy nó, nuốt chửng nó vào trong lòng thành phố. Từ bên trong thân cây, một ánh sáng mờ ảo, yếu ớt le lói, run rẩy, như một ngọn nến sắp tắt trong gió.

"Đây là... nỗi buồn. Một sự mất mát sâu sắc," Tần Mặc thầm nhủ, cảm nhận rõ rệt sự bi ai, tuyệt vọng từ thực thể vô tri ấy. Hắn nhận ra, Linh Mộc không phải là một cái cây thông thường, mà là một linh hồn tự nhiên, một thực thể sống mang ý chí, đã từng tràn đầy sức sống, nhưng giờ đây bị mắc kẹt, bị giam cầm bởi chính sự "thăng cấp" cực đoan của Thiết Giáp Thành. Ý chí của nó yếu ớt, nhưng tiếng gọi của nỗi buồn thì vang vọng trong tâm trí Tần Mặc như một tiếng khóc nức nở không lời.

Tô Lam đến gần, nàng nhìn Linh Mộc với vẻ bối rối. Nàng không thể nghe được ý chí của nó, nhưng nàng có thể cảm nhận được một luồng khí tức u buồn, nặng nề toát ra từ thân cây khô héo. "Tần Mặc, anh thấy gì vậy? Có một sự bi ai ở đây..." Nàng thì thầm, giọng nói đầy sự đồng cảm. Ngay cả Hắc Phong cũng cụp tai xuống, đôi mắt đỏ rực của nó dịu đi, cảm nhận được sự buồn bã lan tỏa trong không khí. Nó khẽ rên rỉ, một âm thanh trầm thấp, như thể đang chia sẻ nỗi đau với Linh Mộc.

Tần Mặc không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên thân cây khô héo, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của vỏ cây, xen lẫn với sự cứng nhắc của những vòng đai thép đang siết chặt lấy nó. Ngay lập tức, ánh sáng mờ ảo bên trong cây bùng lên yếu ớt hơn, rồi lại tắt hẳn, như một tiếng thở dài cuối cùng của gió, của một linh hồn đang chấp nhận số phận. Qua bàn tay, Tần Mặc không chỉ cảm nhận được nỗi buồn, mà còn là một khát vọng mơ hồ, một sự mâu thuẫn dai dẳng trong ý chí của Linh Mộc. "Yên nghỉ... hoặc hồi sinh... thoát khỏi... xiềng xích..." những từ ngữ vụn vỡ, không rõ ràng, như những mảnh ký ức tan vỡ, vang vọng trong tâm trí hắn. Nó khao khát được giải thoát, được lựa chọn, dù là yên nghỉ vĩnh viễn hay được sống lại một cách tự do, không bị giam cầm bởi khát vọng "thăng cấp" của kẻ khác.

Tần Mặc nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận sâu hơn. Hắn thấy được quá khứ của Linh Mộc, khi nó còn là một cây xanh tươi tốt, mọc tự do bên ngoài thành phố, mang trong mình ý chí của sự sống, của sự tuần hoàn tự nhiên. Rồi khi Thiết Giáp Thành mở rộng, khi khát vọng "bất diệt" của nó trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nó đã nuốt chửng Linh Mộc. Không phải là hủy diệt, mà là "đồng hóa", biến Linh Mộc thành một phần của mình, dùng nó làm vật liệu, làm vật chứng cho sự "thăng cấp" của thành phố. Nhưng linh hồn của Linh Mộc đã không chịu khuất phục hoàn toàn. Nó bị mắc kẹt giữa sự sống và cái chết, giữa ý chí tự do và sự giam cầm, giữa khát vọng hồi sinh và nỗi mệt mỏi muốn yên nghỉ.

Tô Lam đứng lặng người, chứng kiến Tần Mặc kết nối với linh hồn cây. Nàng thấy khuôn mặt hắn thoáng qua vẻ đau đớn, rồi lại trở nên trầm tĩnh, sâu sắc. Nàng biết Tần Mặc đang trải nghiệm điều gì đó vô cùng quan trọng, một sự thật đau lòng mà chỉ hắn mới có thể cảm nhận. Hắc Phong dụi đầu vào chân Tần Mặc, như một lời an ủi thầm lặng. Cả ba, trong con hẻm u tối của Thiết Giáp Thành, đã chứng kiến một bi kịch nhỏ bé, nhưng lại là minh chứng rõ ràng nhất cho cái giá phải trả của sự "thoát ly bản chất" cực đoan, một cái giá mà Tần Mặc đã được cảnh báo trong viễn cảnh về Kỷ Nguyên Hiền Giả. Linh Mộc, không còn là một cái cây, mà là một lời nhắc nhở bi tráng về "Chân Lý Thất Lạc".

***

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím bầu trời vốn đã xám xịt của Thiết Giáp Thành, Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong rời khỏi con hẻm u tối, bước ra quảng trường trung tâm của thành phố. Không khí mát mẻ hơn, mang theo chút ẩm ướt của đêm, và mùi sắt nồng nặc giờ đây dịu đi ph���n nào, nhường chỗ cho mùi hương liệu và thức ăn từ các quán xá đã bắt đầu lên đèn. Các đèn đường bằng kim loại, được thiết kế theo phong cách công nghiệp, lần lượt thắp sáng, hắt những vệt sáng vàng cam lên những khối kiến trúc thép và đá khổng lồ, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa đầy áp lực.

Quảng trường trung tâm rộng lớn, lát đá đen bóng, nằm ngay dưới chân một đài phun nước kim loại khổng lồ. Từ miệng một con mãnh thú bằng đồng đen, nước phun ra thành một cột cao vút, rồi đổ xuống một hồ nước hình tròn, tạo nên âm thanh rì rầm đều đặn, hòa lẫn với tiếng kim loại va chạm từ xa, tiếng bánh xe nghiến ken két và tiếng động cơ vẫn còn hoạt động đâu đó. Tần Mặc đứng giữa quảng trường, ánh mắt hắn nhìn bao quát cả thành phố, tâm trí hắn đang sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin vừa thu thập được. Từ cảm giác choáng ngợp khi mới bước vào thành, đến nỗi buồn sâu sắc của Linh Mộc, và cả viễn cảnh về Kỷ Nguyên Hiền Giả, tất cả đều tạo thành một bức tranh thống nhất, rõ ràng đến đáng sợ.

"Nỗi sợ hãi... đó là gốc rễ," Tần Mặc cất tiếng, giọng hắn trầm ấm, vang vọng nhẹ giữa quảng trường thênh thang. Tô Lam đứng cạnh, ánh mắt nàng tập trung vào hắn, chờ đợi từng lời nói. "Nỗi sợ hãi về sự hữu hạn, về sự mục nát, về cái chết. Chính nỗi sợ hãi đó đã biến Thiết Giáp Thành thành một pháo đài sống, một biểu tượng của khát vọng bất tử. Nhưng đồng thời, nó cũng biến thành phố này thành một nhà tù cho những linh hồn khác... như Linh Mộc."

Hắn quay sang nhìn Tô Lam, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên một vẻ thấu hiểu và xót xa. "Linh Mộc không phải là trường hợp duy nhất. Ta cảm nhận được, có rất nhiều linh hồn tự nhiên khác, những dòng suối, những tảng đá, những mỏ khoáng chất, đã bị thành phố này nuốt chửng, bị đồng hóa, bị buộc phải 'thăng cấp' theo ý muốn của nó, để phục vụ cho khát vọng bất diệt. Chúng bị rút cạn bản chất, bị giam cầm trong những cấu trúc thép và đá, mất đi quyền được là chính mình, quyền được tuần hoàn theo lẽ tự nhiên."

Tô Lam lắng nghe, vẻ mặt nàng trầm tư, thỉnh thoảng khẽ gật đầu tỏ vẻ đồng tình. Nàng đã luôn tin vào con đường tu luyện để vươn tới đỉnh cao, tin vào sự thăng cấp để trở nên mạnh mẽ hơn. Nhưng những gì Tần Mặc đang nói, và những gì nàng đã chứng kiến, đang làm lung lay nền tảng tín ngưỡng của nàng. "Vậy là, giống như những vật trong viễn cảnh của anh... thành phố này đang tự biến mình thành một thứ không phải nó, để trốn tránh cái chết?" nàng hỏi, giọng nói đầy suy ngẫm.

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn hướng về phía đài phun nước kim loại khổng lồ, nơi những tia nước bắn lên cao rồi rơi xuống, tạo thành một vòng tuần hoàn vĩnh cửu. "Đúng vậy. Và cái giá phải trả... là sự mất mát của những thứ như Linh Mộc. Nó là một vòng luẩn quẩn. Càng cố gắng trốn tránh cái chết, càng tìm cách 'thăng cấp' một cách cực đoan, thì lại càng gây ra sự hủy hoại cho những thứ xung quanh, và cuối cùng là cho chính mình. Sự tồn tại của Thiết Giáp Thành Linh là một nỗi sợ hãi kinh hoàng về sự hữu hạn, một khao khát được thoát ly bản chất đến mức điên cuồng. Nhưng sức mạnh thật sự không đến từ việc trốn tránh bản chất, mà là chấp nhận nó, chấp nhận sự tuần hoàn của sinh diệt."

Hắc Phong nằm xuống cạnh Tần Mặc, như một sự hỗ trợ thầm lặng, đôi mắt nó vẫn quan sát xung quanh, nhưng cơ thể nó thả lỏng hơn, như thể cũng đang lắng nghe và thấu hiểu những lời của chủ nhân.

"Thiên Diệu Tôn Giả," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn mang một vẻ kiên định mới, "hắn đang làm điều tương tự, nhưng trên quy mô lớn hơn rất nhiều. Hắn đang thúc đẩy 'dự án thăng cấp' quy mô lớn, khiến vạn vật đều muốn thành tiên, đều muốn thoát ly bản chất của mình. Hắn đang lợi dụng nỗi sợ hãi và khát vọng của chúng sinh, đẩy Huyền Vực vào con đường mà các Hiền Giả Cổ Đại đã từng cảnh báo – con đường dẫn đến sự sụp đổ khi 'Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới'."

Tần Mặc lại nhìn vào Thiết Giáp Thành, nhìn vào những bức tường kiên cố, những tháp canh vững chãi, những con đường rộng lớn. Hắn nhận ra, nỗi sợ hãi sâu sắc của Thiết Giáp Thành Linh không phải là điểm yếu cần bị phá hủy, mà là một vết thương cần được 'chữa lành'. Hắn sẽ không đối đầu với nó bằng vũ lực, cũng không phá hủy khát vọng bảo vệ của nó. Hắn sẽ giúp nó tìm thấy một con đường 'bảo vệ' mà vẫn giữ được bản chất, chấp nhận sự tuần hoàn của sinh diệt, để sự tồn tại của nó không còn là một nhà tù cho chính nó và cho những linh hồn khác.

"Chúng ta phải giúp nó," Tần Mặc khẽ nói, ánh mắt hắn ánh lên một ngọn lửa quyết tâm. "Giúp nó hiểu rằng sự vĩnh cửu không nằm ở việc trốn tránh sự mục nát, mà ở việc chấp nhận và hòa mình vào dòng chảy của vạn vật. Giúp nó tìm lại 'Chân Lý Thất Lạc'."

Tô Lam nhìn Tần Mặc, trong lòng nàng đã không còn chút nghi ngờ nào. Con đường mà Tần Mặc đang đi, tuy đầy chông gai và thách thức, nhưng lại là con đường duy nhất để cứu vãn Huyền Vực khỏi thảm họa. Nàng gật đầu, ánh mắt kiên định không kém. "Huynh nói đúng. Huynh sẽ không đơn độc."

Ánh trăng non bắt đầu ló dạng trên nền trời tối sẫm, chiếu rọi lên những khối kiến trúc thép lạnh lẽo. Tần Mặc đưa mắt nhìn quanh, cảm nhận được hàng vạn ý chí đang ngủ yên hoặc hoạt động không ngừng trong thành phố này. Hắn biết rằng cuộc hành trình còn dài, và thách thức trước mắt sẽ vô cùng khó khăn. Nhưng với sự thấu hiểu về "Chân Lý Thất Lạc" và bi kịch của Linh Mộc, hắn đã có một kim chỉ nam rõ ràng. Hắn sẽ đối thoại với trái tim thép của Thiết Giáp Thành, với khát vọng bất diệt ẩn chứa nỗi sợ hãi sâu thẳm, và tìm cách dẫn dắt nó trở về với sự cân bằng bản chất. Cuộc đối đầu thật sự, không phải bằng sức mạnh, mà bằng trí tuệ và lòng đồng cảm, chỉ mới bắt đầu.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free