Vạn vật không lên tiên - Chương 301: Tiếng Thở Của Thành Linh: Dòng Chảy Sắt Thép
Ánh trăng non dần khuất, nhường chỗ cho rạng đông mờ ảo, nhuộm một màu xám bạc lên những cấu trúc thép đồ sộ của Thiết Giáp Thành. Tần Mặc cùng Tô Lam và Hắc Phong đã nghỉ ngơi trong một góc khuất yên tĩnh, không gian xung quanh vẫn còn vang vọng tiếng rì rầm trầm đục của những cỗ máy khổng lồ, một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của ý chí kiên cố. Lời nói của Tần Mặc đêm qua vẫn còn đọng lại trong tâm trí Tô Lam, nặng trĩu những suy tư về sự mất mát bản chất, về nỗi sợ hãi mục nát đã biến thành khát vọng bất diệt. Nàng nhìn Tần Mặc, thấy hắn đã mở mắt tự lúc nào, ánh mắt sâu thẳm lại một lần nữa hướng về phía trung tâm thành phố, nơi ý chí của Thành Linh tập trung mãnh liệt nhất.
Sáng sớm, khi vầng dương đầu tiên bắt đầu len lỏi qua những kẽ hở của các tòa tháp kim loại, đổ những vệt sáng vàng cam lên những con đường lát đá xám ngắt, Thiết Giáp Thành đã thức giấc hoàn toàn. Nhịp sống nơi đây không giống bất kỳ đô thị nào mà Tần Mặc từng biết. Không có tiếng rao hàng, không có tiếng trẻ con nô đùa, chỉ có sự vận hành đều đặn, mạnh mẽ của máy móc, tiếng bánh răng nghiến ken két, tiếng hơi nước phì phò, và những âm thanh va đập kim loại từ xa vọng lại, tạo thành một bản giao hưởng công nghiệp hùng vĩ. Tần Mặc và Tô Lam đứng trên một con phố lớn, bao quanh bởi những tòa nhà cao vút, tường thép lạnh lẽo, những đường ống chằng chịt như mạch máu của một sinh vật khổng lồ. Hắc Phong cảnh giác đi phía sau, đôi mắt đỏ rực quét khắp mọi hướng, như một người bảo vệ trung thành trước sự xa lạ và hùng vĩ đến ngạt thở của nơi đây.
Tần Mặc khẽ nhắm mắt, bàn tay hắn vươn ra, chạm nhẹ lên bức tường thép bên cạnh. Cảm giác lạnh lẽo và cứng rắn truyền đến đầu ngón tay, nhưng đối với hắn, đó không chỉ là sự tiếp xúc vật lý đơn thuần. Ngay lập tức, một dòng chảy ý chí mạnh mẽ và vô cùng kiên cố ập thẳng vào tâm trí Tần Mặc, như một dòng sông băng giá cuộn xiết. Hắn cảm nhận được không chỉ là ý chí của chính bức tường này – một khát khao được đứng vững, được bất động, được trở thành một phần không thể phá vỡ của một tổng thể vĩ đại hơn – mà còn là một ý chí bao trùm, một linh hồn khổng lồ đang hô hấp và vận hành cả một cỗ máy thành phố. Đây không phải là tiếng búa rèn đơn lẻ, hay tiếng bánh răng cô độc, mà là tiếng gầm gừ trầm đục, vang vọng từ sâu thẳm lòng đất, lên đến những ngọn tháp cao nhất. Đó là tiếng gầm của một khát vọng, một ý chí muốn nuốt chửng mọi thứ, muốn đồng hóa mọi vật chất và năng lượng để trở nên bất khả xâm phạm, để thoát khỏi mọi hiểm nguy, mọi sự mục nát, mọi khả năng suy tàn.
“Không chỉ là tiếng búa rèn, đây là tiếng gầm gừ của một ý chí... một khát vọng muốn nuốt chửng mọi thứ để trở nên bất khả xâm phạm,” Tần Mặc thì thầm, dù mắt vẫn nhắm nghiền. Trong tâm trí hắn, bức tường thép dưới tay mình không còn là một khối vật chất vô tri. Nó là một tế bào, một phần tử của một sinh vật sống khổng lồ, mà mỗi phân tử đều mang trong mình một mệnh lệnh, một khát khao được cống hiến, được hòa mình vào mục tiêu tối thượng: sự kiên cố tuyệt đối. Hắn “thấy” được những sợi ý chí vô hình, kết nối từng viên gạch, từng thanh thép, từng con ốc vít, tạo thành một mạng lưới chặt chẽ, không một kẽ hở. Sự vững chắc của bức tường này không chỉ đến từ vật liệu, mà còn từ ý chí sắt đá của nó, ý chí được tôi luyện qua hàng ngàn năm tích lũy, dưới sự dẫn dắt của Thiết Giáp Thành Linh.
Tô Lam đứng cạnh, nàng có thể cảm nhận được không khí xung quanh Tần Mặc trở nên đặc quánh, như có một dòng năng lượng vô hình đang cuộn xoáy quanh hắn. Đôi mắt phượng của nàng chăm chú quan sát, vẻ mặt pha lẫn sự lo lắng và tò mò. Nàng không thể "nghe" được như Tần Mặc, nhưng nàng cảm thấy rõ ràng một áp lực vô hình, một sự nặng nề đến từ chính bản thân thành phố này. Đó là một cảm giác lạnh lẽo, khô khan, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh kinh hoàng, một sự đồng bộ đáng sợ. "Huynh ổn chứ?" nàng hỏi, giọng nói khẽ khàng, e ngại làm gián đoạn sự tập trung của hắn. "Ta cảm thấy có gì đó rất nặng nề ở đây... như thể mọi thứ đều đang bị một thứ gì đó vô hình đè nén." Nàng khẽ rụt vai, cảm giác như những bức tường thép đang khép lại, nuốt chửng mọi âm thanh khác ngoài tiếng vận hành của chính nó. Nàng chợt nhận ra, sự "nặng nề" này có lẽ chính là cái giá của sự "bất khả xâm phạm" mà Tần Mặc đã nhắc đến. Nó không chỉ là gánh nặng vật lý, mà còn là gánh nặng của ý chí, của sự tồn tại bị ép buộc.
Tần Mặc khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn nhắm. Hắn không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng tiếp tục chìm sâu vào dòng chảy ý chí của thành phố. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi nguyên thủy đã hình thành nên khát vọng này – nỗi sợ hãi về sự tan rã, về sự mục nát, về cái chết của một thực thể vĩ đại. Nỗi sợ hãi đó đã biến thành một bức tường phòng thủ kiên cố, không chỉ về mặt vật lý mà còn cả về mặt ý chí, đẩy mọi vật thể trong thành phố vào một mục đích duy nhất: trở thành một phần của pháo đài vĩnh cửu. Sự bình yên mà hắn đã thấy trong Vô Tính Thành, sự chấp nhận lẽ tự nhiên sinh diệt, đối lập hoàn toàn với nỗi ám ảnh của Thiết Giáp Thành Linh. Đây là một cuộc chiến không tiếng súng, nhưng lại khốc liệt hơn bất kỳ trận chiến nào, một cuộc chiến chống lại bản chất, chống lại quy luật của vũ trụ. Hắn nhận ra, "Chân Lý Thất Lạc" không chỉ là một lời cảnh báo từ quá khứ xa xôi, mà là một hiện thực đang diễn ra ngay trước mắt, được thể hiện qua mỗi khối thép, mỗi bánh răng trong thành phố này. Thiết Giáp Thành, với khát vọng bất diệt của mình, chính là một minh chứng sống động nhất cho câu nói: "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Và nỗi sợ hãi đó, sự ép buộc đó, đã tạo nên một gánh nặng, một sự đè nén mà ngay cả Tô Lam, không có năng lực đặc biệt như hắn, cũng có thể cảm nhận được. Hắc Phong, nằm xuống cạnh Tần Mặc, đôi mắt vẫn mở to cảnh giác, nhưng cơ thể nó thả lỏng hơn, như thể cũng đang cố gắng hấp thu những gì chủ nhân mình đang trải nghiệm, hoặc đơn giản là tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của Tần Mặc. Nó khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ, như muốn nói rằng nó ở đây, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.
Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn vẫn trầm tư, nhưng giờ đây đã pha thêm một tia sáng của sự hiểu biết sâu sắc hơn. Hắn đã cảm nhận được nhịp tim khổng lồ của thành phố này, nghe được tiếng gầm gừ của ý chí kiên cố, nhưng sâu thẳm bên trong, hắn cũng nhận ra sự cô độc, sự trống rỗng đằng sau khát vọng bất diệt ấy. "Nó không chỉ là nặng nề, Tô Lam," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm ấm. "Nó là một sự cô độc vĩ đại, một nỗi sợ hãi bị lãng quên, bị bỏ rơi. Và để chống lại nỗi sợ hãi đó, nó đã chọn cách trở thành mọi thứ, để không thể bị hủy diệt." Hắn rút tay khỏi bức tường, bước đi chậm rãi trên con phố, mỗi bước chân như đang cảm nhận từng rung động nhỏ nhất từ lòng đất. Hắn biết, cuộc hành trình này sẽ không chỉ là một cuộc đối thoại, mà là một hành trình đi sâu vào trái tim của nỗi sợ hãi, để tìm ra con đường chữa lành cho một linh hồn khổng lồ đang lạc lối.
***
Tần Mặc và Tô Lam tiếp tục cuộc hành trình sâu vào lòng Thiết Giáp Thành. Dọc đường đi, họ chứng kiến vô số những cỗ máy khổng lồ, những thiết bị cơ khí phức tạp vận hành không ngừng nghỉ, thực hiện đủ mọi chức năng từ vận chuyển vật liệu đến sản xuất các cấu kiện kim loại. Không khí càng lúc càng trở nên nóng bức hơn, với mùi sắt nung, than cháy, và dầu máy nồng nặc, quyện vào nhau tạo nên một mùi hương đặc trưng của lao động công nghiệp. Những âm thanh va đập, tiếng cưa xẻ kim loại, tiếng máy móc gầm rú hòa quyện thành một bản hòa tấu mạnh mẽ, vang vọng khắp các ngõ ngách, át đi mọi tạp âm khác. Cuối cùng, họ đặt chân đến một khu vực rộng lớn, nơi những ống khói khổng lồ vươn cao lên bầu trời, liên tục phun ra những cột khói đen đặc quánh. Đây chính là Lò Rèn Cự Lực, trái tim sản xuất của Thiết Giáp Thành.
Lò Rèn Cự Lực là một xưởng rèn đồ sộ, được xây dựng từ đá và thép dày, với mái cao vút để thoát nhiệt và khói. Bên trong, hàng chục lò nung khổng lồ rực cháy, ánh lửa đỏ rực nhảy múa, hắt lên những bức tường xám xịt, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa có phần đáng sợ. Những thợ rèn mình trần, mồ hôi nhễ nhại, đang điều khiển những cỗ máy búa hơi khổng lồ, đập xuống những khối thép đỏ rực, tạo ra những tiếng va đập đinh tai nhức óc, khiến mặt đất rung chuyển liên hồi. Tô Lam phải đưa tay lên che tai, đôi mắt nàng nheo lại vì sức nóng và ánh sáng chói lóa. Nàng chưa bao giờ chứng kiến một cảnh tượng nào hùng vĩ và bận rộn đến thế. Sự năng động, sức sống ở đây là không thể phủ nhận, nhưng nó lại mang một vẻ cuồng nhiệt, một sự cưỡng ép nào đó mà nàng không thể gọi tên.
Tần Mặc tiến đến gần một cỗ máy búa hơi, một bánh răng khổng lồ đang xoay tròn đều đặn, điều khiển lực đập của chiếc búa. Hắn đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo của bánh răng, nhắm mắt lại, và chìm sâu vào 'ý chí tồn tại' của nó. Một dòng chảy dữ dội hơn cả bức tường thép ban nãy ập đến. Hắn cảm nhận được khát vọng mãnh liệt của chiếc bánh răng này – một khát khao được xoay tròn không ngừng nghỉ, được bền bỉ, được không bao giờ hỏng hóc, để hoàn thành nhiệm vụ của nó trong cỗ máy khổng lồ này. "Khát vọng bất diệt này không chỉ là của Thành Linh... nó đã lan tỏa đến từng thanh thép, từng bánh răng. Mỗi vật thể đều đang cố gắng trở thành một phần kiên cố nhất của pháo đài," Tần Mặc thầm nhủ trong tâm trí. Hắn 'thấy' được những sợi ý chí vô hình, không ngừng kéo căng, không ngừng uốn nắn 'vật tính' của chiếc bánh răng, ép buộc nó phải từ bỏ bản chất tự nhiên của kim loại – sự hao mòn, sự biến dạng theo thời gian – để trở thành một phần vĩnh cửu của Thiết Giáp Thành.
Cái mà Tần Mặc cảm nhận được không phải là sự tự nguyện thuần túy của chiếc bánh răng, mà là một sự đồng hóa sâu sắc. Ý chí của Thành Linh đã thẩm thấu vào từng nguyên tử, từng liên kết của nó, biến khát vọng cá nhân của chiếc bánh răng thành một phần của khát vọng chung. Hắn 'thấy' những hình ảnh chớp nhoáng: một khối quặng sắt nguyên bản, với ý chí thô sơ của đất đá, bị nung chảy, bị rèn đúc, không chỉ bằng lửa và búa, mà còn bằng ý chí của Thành Linh. Khối quặng đó đã mất đi bản chất tự nhiên của mình, bị ép buộc trở thành một thanh thép, rồi sau đó là một bánh răng, không phải vì khát khao tự thân muốn trở thành bánh răng, mà vì mệnh lệnh từ ý chí cao hơn. Nó không còn là một khối kim loại đơn thuần, mà đã trở thành một biểu tượng, một phần tử của sự kiên cố vĩnh cửu.
Trong tầm nhìn tâm linh của Tần Mặc, hắn còn 'thấy' những cỗ máy nhỏ hơn, những công cụ rèn dũa, những chiếc kìm, chiếc đục... tất cả đều đang bị 'nuốt chửng' vào ý chí lớn của Thành Linh. Chúng không bị phá hủy, mà bị biến đổi, bị đồng hóa. Một chiếc búa nhỏ, vốn có ý chí muốn đập, muốn tạo hình, giờ đây lại mang trong mình ý chí muốn trở thành một phần kiên cố không thể tách rời của một chiếc búa lớn hơn, mà chiếc búa lớn hơn lại muốn trở thành một phần của cỗ máy búa hơi, và cỗ máy búa hơi lại muốn trở thành một phần của Lò Rèn Cự Lực, cuối cùng tất cả đều quy về khát vọng bất diệt của Thiết Giáp Thành Linh. Đây là một chuỗi 'thăng cấp' cưỡng ép, nơi mỗi vật thể phải hy sinh bản chất cá nhân, cái quyền được là chính mình, để phục vụ cho một mục tiêu vĩ đại nhưng cũng vô cùng độc đoán.
Tô Lam, nhìn Tần Mặc chìm đắm trong trạng thái đó, cũng cảm nhận được sự khác biệt nơi đây. Những tiếng búa đập, tiếng máy móc gầm rú không còn chỉ là âm thanh, mà dường như có một linh tính nào đó ẩn chứa trong đó. Nàng khẽ chau mày, cố gắng nắm bắt cái cảm giác mơ hồ ấy. "Những cỗ máy này... dường như chúng không chỉ vận hành, mà còn 'sống' theo một cách nào đó," nàng nói, giọng nàng hơi bị át đi bởi tiếng ồn, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định. "Chúng có một mục đích, một ý chí mãnh liệt... nhưng lại không có sự tự do. Chúng bị trói buộc." Nàng nhớ lại câu chuyện về Linh Mộc, về những linh hồn tự nhiên bị thành phố này nuốt chửng. Nàng bắt đầu hiểu rõ hơn lời Tần Mặc nói về việc "thoát ly bản chất" và cái giá phải trả. Những cỗ máy này, dù mạnh mẽ và hiệu quả, nhưng lại thiếu đi sự mềm mại, sự ngẫu hứng, cái 'hồn' của những vật thể được tạo ra bởi sự sáng tạo tự do.
Tần Mặc rút tay khỏi bánh răng, một cảm giác nặng nề đè nén lấy tâm trí hắn. Hắn đã thấy rõ ràng sự tương đồng giữa quá trình này và những gì Thiên Diệu Tôn Giả đang làm trên quy mô lớn hơn. Thiên Diệu Tôn Giả cũng đang cố gắng ép buộc vạn vật phải 'thăng cấp', phải thoát ly bản chất để đạt được một mục tiêu nào đó, mục tiêu mà hắn cho là 'tiên'. Nhưng cái giá phải trả là sự mất mát của Linh Mộc, của những linh hồn tự nhiên, và giờ là của cả những vật vô tri. "Đây là sự tha hóa, Tô Lam," Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm hơn bình thường. "Không phải là sự tiến hóa tự nhiên, mà là sự cưỡng ép. Chúng bị buộc phải từ bỏ bản chất để trở thành một thứ khác, phục vụ cho một khát vọng duy nhất. Và khi tất cả đều như vậy... thế giới sẽ không còn là thế giới nữa." Hắc Phong bên cạnh khẽ cọ đầu vào chân Tần Mặc, như muốn chia sẻ gánh nặng trong lòng hắn. Nơi đây, sự mất mát bản chất không còn là một khái niệm xa vời, mà là một thực tế sống động, hiển hiện qua từng tiếng búa, từng vòng quay của bánh răng. Và Tần Mặc biết, để cảm hóa Thiết Giáp Thành Linh, hắn phải chạm đến cái cốt lõi của sự mất mát này, phải tìm cách giải phóng những vật thể đang bị giam cầm trong khát vọng bất diệt của nó.
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ lên bầu trời Thiết Giáp Thành, Tần Mặc và Tô Lam đã trèo lên một trong những tháp canh cao nhất của thành phố. Gió mạnh lồng lộng thổi qua, mang theo cái lạnh lẽo của kim loại và một chút vị sắt hanh nồng, khiến cho không khí càng thêm phần khắc nghiệt. Từ độ cao này, toàn bộ Thiết Giáp Thành hiện ra như một bức tranh hùng vĩ của sự kiên cố và trật tự tuyệt đối. Những con đường rộng lớn trải dài như mạng nhện, những tòa nhà cao vút san sát, tất cả đều được xây dựng từ thép và đá, tạo nên một cảm giác về sự bất khả xâm phạm. Tuy nhiên, trong mắt Tần Mặc, đó lại là một bức tranh của sự cô độc và ám ảnh.
Trên đỉnh tháp canh, một Thiết Giáp Phụ Tá đang đứng gác. Y mặc một bộ giáp nhẹ nhưng chắc chắn, màu xám đen, che kín gần như toàn bộ cơ thể, chỉ để lộ ra một phần khuôn mặt với đôi mắt vô hồn, không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Y đứng thẳng tắp, bất động như một bức tượng, chỉ thỉnh thoảng di chuyển đầu một cách máy móc để quét tầm nhìn. Bước chân của y khi tuần tra cũng đều đặn đến kỳ lạ, phát ra tiếng kim loại va chạm nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo trên mặt sàn thép. Tô Lam nhìn người phụ tá, trong lòng dâng lên một cảm giác ớn lạnh. "Họ dường như không có một chút cảm xúc nào... chỉ là những cỗ máy," nàng khẽ nói, giọng nàng mang theo sự kinh ngạc và một chút xót xa. Nàng đã quen với sự kiên định của các tu sĩ, nhưng sự trống rỗng này thì khác. Nó không phải là sự tập trung, mà là sự thiếu vắng hoàn toàn của cá tính.
Tần Mặc lặng lẽ quan sát Thiết Giáp Phụ Tá. Hắn không cần chạm vào, bởi từ khoảng cách này, hắn đã có thể cảm nhận được 'ý chí tồn tại' của người lính và bộ giáp đang hòa làm một cách đáng sợ. Trong tâm trí Tần Mặc, hắn 'nghe' thấy một dòng chảy ý chí duy nhất, không phải là hai ý chí riêng biệt hòa hợp, mà là một ý chí đã nuốt chửng ý chí còn lại. Ý chí của bộ giáp, với khát khao được bảo vệ, được che chắn, được kiên cố, đã hoàn toàn đồng hóa với ý chí của người lính. Người lính không còn là một cá thể với những suy nghĩ, cảm xúc, hay khát vọng riêng. Y đã trở thành một phần mở rộng của bộ giáp, và xa hơn nữa, một phần của thành phố. Ý chí của y, nếu từng tồn tại, giờ đây đã bị đè bẹp, bị bóp méo, bị thay thế bằng mệnh lệnh duy nhất: "Bảo vệ! Kiên cố! Bất khả xâm phạm!"
"Không chỉ là vật vô tri... ngay cả ý chí của con người cũng đang bị cuốn vào vòng xoáy này. Họ không còn là chính họ, mà là một phần mở rộng của thành phố," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn nặng trĩu. Hắn cảm nhận được sự trống rỗng kinh hoàng bên trong Thiết Giáp Phụ Tá. Hắn cố gắng tìm kiếm bản chất ban đầu của người lính, một phần hồn người từng có thể có, nhưng tất cả những gì hắn cảm nhận được chỉ là một sự đồng bộ hoàn hảo với ý chí của Thiết Giáp Thành Linh. Người lính này không có nỗi sợ hãi, không có niềm vui, không có sự mệt mỏi, không có cả sự tò mò. Y chỉ là một chức năng, một công cụ, một mảnh ghép hoàn hảo trong cỗ máy phòng thủ khổng lồ của thành phố. Sự 'mất đi bản chất' không còn chỉ là lý thuyết, mà là một bi kịch hiện hữu, diễn ra ngay trên một sinh linh.
Thiết Giáp Phụ Tá khẽ quay đầu, đôi mắt vô hồn của y lướt qua Tần Mặc và Tô Lam, nhưng không có một chút phản ứng nào khác ngoài việc tiếp tục quét tầm nhìn theo chu kỳ định sẵn. "Mọi việc đều phải theo quy củ," y nói, giọng nói đều đều, khô khốc, không mang chút âm điệu hay cảm xúc nào, như một cỗ máy đã được lập trình sẵn. Lời nói đó không phải là một lời cảnh báo, không phải là một mệnh lệnh, mà chỉ đơn thuần là một tuyên bố về bản chất tồn tại của y, và của cả thành phố này. Quy củ, trật tự, sự đồng bộ, tất cả để phục vụ cho mục tiêu bất diệt.
Tô Lam rùng mình. Nàng cảm nhận được sự u ám tỏa ra từ Tần Mặc, và chính nàng cũng thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên trong lòng. Nếu ý chí của một thành phố có thể đồng hóa cả một con người đến mức này, thì hậu quả của việc "thăng cấp" cực đoan mà Thiên Diệu Tôn Giả đang thúc đẩy sẽ khủng khiếp đến mức nào? Đó không chỉ là việc mất đi linh căn, mất đi thiên phú, mà là mất đi bản chất của chính mình, trở thành một cái vỏ rỗng tuếch, một công cụ cho một ý chí khác. Nàng nắm chặt tay, ánh mắt nàng ánh lên sự kiên định mới. Con đường mà Tần Mặc đang đi, dù khó khăn đến mấy, cũng là con đường duy nhất để ngăn chặn bi kịch này lan rộng.
Hắc Phong, vốn nãy giờ vẫn im lặng quan sát, bỗng khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục, đôi mắt đỏ rực của nó nhìn chằm chằm vào Thiết Giáp Phụ Tá, như thể nó đang cảm nhận được sự bất thường, sự "sai trái" trong con người này. Nó nghiêng đầu, như muốn hỏi chủ nhân mình rằng điều gì đang xảy ra.
Tần Mặc đưa tay xoa nhẹ đầu Hắc Phong, ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi Thiết Giáp Phụ Tá. Hắn đã hiểu. Thiết Giáp Thành Linh không chỉ muốn tự bảo vệ mình, nó còn muốn biến mọi thứ bên trong nó thành một phần của hệ thống bảo vệ đó, bao gồm cả con người. Khát vọng bất diệt của nó đã biến thành một sự chiếm hữu, một sự tha hóa đáng sợ. Nỗi sợ hãi mục nát của nó đã biến thành một nhà tù khổng lồ, giam hãm cả chính nó và những linh hồn khác. "Chân Lý Thất Lạc" không phải là một câu chuyện cổ tích, nó là một hiện thực tàn khốc mà Thiết Giáp Thành đang sống.
Hắn nhìn ra xa, về phía những ngọn núi xa tắp, nơi hắn biết Thiên Diệu Tôn Giả đang chờ đợi, đang âm thầm đẩy cả Huyền Vực vào con đường tương tự. Mức độ đồng hóa 'vật tính' và cả 'nhân tính' của Thiết Giáp Thành Linh đã cho Tần Mặc một cái nhìn kinh hoàng về những gì có thể xảy ra. Nhưng cũng chính từ sự hiểu biết sâu sắc này, một con đường mới đã hé mở trong tâm trí Tần Mặc. Để đối thoại với Thiết Giáp Thành Linh, hắn không thể dùng sức mạnh. Hắn phải chạm đến nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của nó, và tìm cách chỉ cho nó thấy rằng sự bất tử thực sự không nằm ở việc trốn tránh cái chết hay đồng hóa mọi thứ, mà nằm ở việc chấp nhận sự tuần hoàn, chấp nhận bản chất, và tìm thấy sự cân bằng trong chính sự hữu hạn của mình. Cuộc đối đầu thật sự sẽ không phải là một trận chiến, mà là một cuộc giải phóng, một cuộc chữa lành. Tần Mặc biết, hắn đã có đủ những gì cần thiết để bắt đầu cuộc đối thoại đó.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.