Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 302: Tiếng Vọng Cổ Thành: Hệ Thống Phòng Ngự Nguyên Thủy

Tần Mặc đưa tay xoa nhẹ đầu Hắc Phong, ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi Thiết Giáp Phụ Tá. Hắn đã hiểu. Thiết Giáp Thành Linh không chỉ muốn tự bảo vệ mình, nó còn muốn biến mọi thứ bên trong nó thành một phần của hệ thống bảo vệ đó, bao gồm cả con người. Khát vọng bất diệt của nó đã biến thành một sự chiếm hữu, một sự tha hóa đáng sợ. Nỗi sợ hãi mục nát của nó đã biến thành một nhà tù khổng lồ, giam hãm cả chính nó và những linh hồn khác. "Chân Lý Thất Lạc" không phải là một câu chuyện cổ tích, nó là một hiện thực tàn khốc mà Thiết Giáp Thành đang sống.

Hắn nhìn ra xa, về phía những ngọn núi xa tắp, nơi hắn biết Thiên Diệu Tôn Giả đang chờ đợi, đang âm thầm đẩy cả Huyền Vực vào con đường tương tự. Mức độ đồng hóa 'vật tính' và cả 'nhân tính' của Thiết Giáp Thành Linh đã cho Tần Mặc một cái nhìn kinh hoàng về những gì có thể xảy ra. Nhưng cũng chính từ sự hiểu biết sâu sắc này, một con đường mới đã hé mở trong tâm trí Tần Mặc. Để đối thoại với Thiết Giáp Thành Linh, hắn không thể dùng sức mạnh. Hắn phải chạm đến nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của nó, và tìm cách chỉ cho nó thấy rằng sự bất tử thực sự không nằm ở việc trốn tránh cái chết hay đồng hóa mọi thứ, mà nằm ở việc chấp nhận sự tuần hoàn, chấp nhận bản chất, và tìm thấy sự cân bằng trong chính sự hữu hạn của mình. Cuộc đối đầu thật sự sẽ không phải là một trận chiến, mà là một cuộc giải phóng, một cuộc chữa lành. Tần Mặc biết, hắn đã có đủ những gì cần thiết để bắt đầu cuộc đối thoại đó.

Đêm đã về khuya, không gian trên tháp canh trở nên tĩnh mịch hơn, chỉ còn tiếng gió lạnh lướt qua những kẽ hở của tường thép, tạo nên những âm thanh vi vút như tiếng thở dài của kim loại. Thiết Giáp Thành, dưới ánh trăng bạc và những ngọn đèn ma mị, hiện lên như một sinh vật khổng lồ đang say ngủ, nhưng bên trong nó, vô số bánh răng vẫn đang vận hành không ngừng, vô số ý chí vẫn đang cuộn chảy. Mùi sắt nồng nặc từ các lò rèn đã tắt lửa, cùng mùi than cháy còn vương vấn trong không khí, phảng phất một hương vị đặc trưng của sự kiên cố và bền bỉ. Bầu không khí nghiêm nghị, tráng kiện, vẫn toát lên khí phách của một pháo đài bất khả xâm phạm, ngay cả trong giấc ngủ. Tần Mặc đứng đó, thân hình hắn không quá cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự linh hoạt tiềm tàng, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn không ngừng lướt qua những tòa nhà thép sáng đèn, tâm trí hắn như một dòng sông không ngừng cuộn chảy, cố gắng dung hợp sâu hơn nữa với 'ý chí tồn tại' của Thiết Giáp Thành Linh. Hắn muốn tìm ra mạch nguồn, cái cớ ban đầu cho khát vọng cực đoan này. Hắn tin rằng, mọi sự biến chất đều phải có một điểm khởi đầu, một nguyên nhân sâu xa.

Đột nhiên, một luồng ý chí cổ xưa, mạnh mẽ và hỗn loạn, không giống bất cứ thứ gì Tần Mặc từng cảm nhận từ Thiết Giáp Thành Linh hiện tại, ập đến như một cơn sóng thần vô hình, cuốn phăng mọi giác quan của hắn. Nó không phải là sự cứng nhắc, đồng bộ hóa mà hắn vừa chứng kiến, mà là một sự bùng nổ của nỗi sợ hãi nguyên thủy, một tiếng thét câm lặng vọng về từ thẳm sâu thời gian. Cảm giác như một dòng chảy thời gian ngược, kéo hắn lùi về một kỷ nguyên đã chìm vào quên lãng. Cơ thể hắn bất động, không còn là của chính mình, như một pho tượng đá vô tri. Đôi mắt đen láy của Tần Mặc trở nên vô định, ánh nhìn xuyên qua lớp sương đêm, xa xăm như thể linh hồn hắn đã rời khỏi thể xác, ngao du nơi cõi mộng. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói nơi thái dương, như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào, nhưng hắn không thể phản kháng. Đó là một cơn đau của sự tiếp nhận, của sự thấu hiểu, của việc gánh vác một phần ký ức không thuộc về mình.

"Đây là... một ký ức?" Tần Mặc thì thầm trong tâm trí, giọng nói nội tâm của hắn đầy sự kinh ngạc và hoài nghi. "Hay là tiếng vọng từ quá khứ xa xưa của chính Thiết Giáp Thành Linh? Một sự kiện... từ Kỷ Nguyên Hiền Giả?" Hắn đã từng nghe về Kỷ Nguyên Hiền Giả, một thời đại mà Huyền Vực còn sơ khai, nơi vạn vật còn thuần túy hơn, chưa bị ám ảnh bởi khát vọng thăng tiên đến mức cực đoan. Hắn nhắm mắt lại, cơ thể hơi run rẩy, đồng thời một lớp linh quang mờ nhạt, trong suốt như sương sớm, bao phủ lấy hắn, như một lớp vỏ bảo vệ mỏng manh. Hắn không chống cự, mà chìm sâu vào dòng chảy ký ức ấy, để nó dẫn dắt, để nó phơi bày những gì ẩn giấu. Giờ đây, hắn không còn là Tần Mặc của hiện tại, mà là một người quan sát vô hình, một bóng ma của thời gian, được phép chứng kiến một sự thật đã bị chôn vùi. Hắn cảm thấy mình đang lướt đi qua một hành lang vô tận của thời gian, nơi những mảnh ký ức vụn vỡ như những vì sao lấp lánh, rồi đột nhiên, tất cả quy tụ lại, và một thế giới khác hiện ra trước mắt hắn.

Tần Mặc thấy mình đứng trong một thị trấn cổ kính, tựa như một bức tranh thủy mặc của thời gian. Những ngôi nhà đá đơn sơ, tường rêu phong bám đầy, mái ngói nâu sẫm nằm nép mình dưới những hàng cây cổ thụ. Con đường rải sỏi uốn lượn hiền hòa, dẫn qua những khu vườn nhỏ xinh với hoa dại khoe sắc. Không khí tràn ngập mùi đất tươi xốp sau cơn mưa đêm, mùi hoa cỏ dại ven đường và mùi khói bếp thân thuộc từ những mái nhà, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch và an lành. Tiếng chuông gió khẽ ngân từ mái hiên nhà ai đó, hòa cùng tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng cười trong trẻo của trẻ thơ và tiếng trò chuyện râm ran của những người dân đang đi lại trên phố. Tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình đến lạ, một sự tĩnh lặng mà Tần Mặc hiếm khi cảm nhận được ở Huyền Vực hiện tại. Những người dân ở đây sống một cuộc đời giản dị, không tranh đoạt, không tham vọng tu luyện. Họ vun trồng, dệt vải, làm gốm, sống thuận theo tự nhiên, dường như không hề biết đến khái niệm "thăng tiên" hay "vật tính". Mọi thứ đều chân thật, nguyên sơ, không bị gò ép hay biến dạng.

Nhưng rồi, sự yên bình đó không kéo dài. Bầu trời, vốn dĩ trong xanh, bỗng chốc trở nên u ám một cách bất thường. Một luồng chấn động mạnh mẽ, vô hình nhưng cảm nhận được bằng tất cả ý thức, ập đến. Đó là một "Thiên Đạo Cảnh Báo", một tiếng gầm vang vọng từ thẳm sâu quá khứ, một lời cảnh báo về sự hỗn loạn sắp sửa ập đến, về một mối đe dọa không thể tránh khỏi. Tiếng chuông gió bỗng trở nên điên cuồng, tiếng côn trùng im bặt, tiếng cười nói tan biến, nhường chỗ cho sự im lặng chết chóc, báo hiệu một tai ương.

Cổ Trấn Thành Linh, một ý chí bảo vệ thuần túy, bỗng bừng tỉnh. Tần Mặc cảm nhận được sự hoảng loạn và quyết tâm bùng cháy trong "linh hồn" của trấn. Nó không phải là một ý chí độc ác, mà là một sự sợ hãi tột cùng trước nguy cơ mất đi những gì mình yêu thương, những gì mình bảo vệ. "Chúng ta phải vững chắc! Bất khả xâm phạm! Để bảo vệ... để tồn tại! Không được để bất cứ ai tổn hại đến những sinh linh này!" Tiếng hô hào không phải bằng lời nói, mà bằng một luồng ý chí mạnh mẽ, rung chuyển cả không gian thị kiến, trực tiếp khắc sâu vào tâm trí Tần Mặc.

Tần Mặc, trong vai trò một người quan sát vô hình, chứng kiến sự biến đổi kinh hoàng. Cổ Trấn Thành Linh bắt đầu hành động. Từng viên đá lát đường, từng thanh gỗ của mái hiên, từng vật dụng nhỏ nhất trong nhà dân, tất cả đều bị một lực lượng vô hình điều khiển. Những bức tường đá của các ngôi nhà tự động nâng cao, dày lên, kết nối với nhau, biến thành một pháo đài vững chãi. Những cánh cổng gỗ mục nát tự động đóng sầm lại, ken chặt vào nhau, rồi biến đổi thành kim loại cứng cáp, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo. Những cơ quan ngầm, những khe hở bí mật xuất hiện trên mặt đất, như những mạch máu kim loại đang dần hình thành dưới lòng đất, kết nối toàn bộ thị trấn thành một hệ thống phòng thủ khổng lồ, sống động nhưng đầy ám ảnh. Tiếng đá dịch chuyển ken két, tiếng kim loại va chạm leng keng, hòa cùng tiếng gió rít qua những khe tường mới tạo nên một bản nhạc chói tai của sự biến đổi.

"Khát vọng này... nó nguyên thủy và mạnh mẽ hơn nhiều so với Thiết Giáp Thành Linh hiện tại," Tần Mặc thầm nghĩ, cảm nhận được sức nặng của ý chí ấy. "Nhưng cái giá... là sự mất đi vẻ đẹp tự nhiên của vạn vật." Hắn quan sát không can thiệp, như một bóng ma lướt qua những con phố đang biến đổi. Hắn cảm nhận được 'vật tính' của từng viên đá bị bẻ cong, từ bỏ bản chất tự nhiên của mình là một khối vật chất vô tri, để trở thành một "bức tường", một "cánh cổng" trong hệ thống phòng thủ. Chúng không còn là đá nữa, mà là một phần của ý chí Thành Linh, cứng nhắc và vô hồn. Hắn thấy những vật dụng sinh hoạt hàng ngày – những chum nước đặt trước hiên nhà, những cối xay bằng đá ở góc phố, những chiếc ghế gỗ đặt cạnh cửa sổ – cũng không thoát khỏi số phận. Chúng bị biến đổi, trở thành những "mắt xích" trong hệ thống phòng thủ, mất đi công năng nguyên thủy của mình. Chum nước trở thành một phần của hệ thống dẫn nước ngầm để tưới tiêu hay dập lửa, cối xay trở thành một cỗ máy nghiền vật liệu xây dựng, ghế gỗ hóa thành một bộ phận của chốt khóa cơ khí. Chúng không còn là chính mình, mà là những công cụ, những mảnh ghép vô tri trong một cỗ máy khổng lồ. Sự cô độc của các "vật tính" bị bẻ cong, bị đồng hóa, khiến Tần Mặc cảm thấy một nỗi đau xót vô hạn. Chúng không có tiếng nói, không thể phản kháng, chỉ có thể chấp nhận số phận bị thay đổi, bị định đoạt bởi ý chí mạnh mẽ hơn.

Khí hậu ôn hòa của Cổ Trấn dần bị thay thế bằng một sự lạnh lẽo khó tả, không phải lạnh giá của băng tuyết, mà là lạnh lẽo của kim loại và đá. Bầu không khí chuyển từ yên bình sang căng thẳng, ám ảnh bởi sự thay đổi đang diễn ra. Thị trấn cổ kính, vốn dĩ là một nơi trú ngụ của sự sống, giờ đây biến thành một pháo đài lạnh lẽo, vô tri, chỉ biết phòng thủ. Tần Mặc cảm nhận được sự tương đồng đáng sợ giữa Cổ Trấn Thành Linh này và Thiết Giáp Thành Linh. Cả hai đều bắt nguồn từ nỗi sợ hãi, từ khát vọng bảo vệ, nhưng lại dẫn đến một sự cực đoan, một sự hy sinh bản chất của vạn vật. Hắn hiểu rằng, đây chính là một trong những khởi nguồn của "thoát ly bản chất", một phản ứng phòng vệ cổ xưa đối với các mối đe dọa, không phải là một hiện tượng mới. Và có lẽ, Thiên Diệu Tôn Giả đang lợi dụng, hoặc đẩy mạnh, chính cái bản năng sâu xa này của vạn vật.

Tần Mặc tiếp tục tiến sâu hơn, đi xuyên qua những bức tường đá đã dày lên, xuyên qua những cánh cổng kim loại nặng nề, hướng tới trung tâm nơi ý chí của Cổ Trấn Thành Linh mạnh mẽ nhất. Nơi đây, có thể là một tháp đá cổ xưa mọc giữa thị trấn, hoặc một giếng cổ bị phong ấn, giờ đây tỏa ra một áp lực v�� hình, một luồng năng lượng dồi dào nhưng đầy ngột ngạt. Không khí tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có thể cảm nhận được sự rung động mãnh liệt của ý chí tập trung. Đây là nơi nguồn năng lượng khổng lồ đang hút cạn 'vật tính' tự nhiên của mọi thứ xung quanh, dồn nén chúng vào một mục đích duy nhất: sự bảo vệ tuyệt đối. Cảm giác lạnh lẽo của sự cô độc và gánh nặng đè nặng lên mọi giác quan của Tần Mặc.

Tại đây, Tần Mặc không chỉ cảm nhận được ý chí, mà còn thấu hiểu được nỗi sợ hãi tột cùng của Cổ Trấn Thành Linh. Đó không phải là sự sợ hãi đơn thuần, mà là sự hoảng loạn tận xương tủy, một nỗi sợ hãi nguyên thủy trước sự hủy diệt, trước sự mất mát. Hắn nhận ra rằng Thành Linh không hề ác độc, không hề có ý đồ xấu xa. Nó chỉ đang sợ hãi, sợ hãi bị hủy diệt, sợ hãi mất đi những sinh linh mà nó đã thề bảo vệ. Nỗi sợ hãi này đã ăn sâu vào bản chất của nó, biến nó thành một "linh hồn" chỉ biết phòng thủ, chỉ biết đồng hóa mọi thứ để tạo nên một lớp vỏ bọc kiên cố nhất.

"Ta sẽ không để bất cứ điều gì tổn hại! Không bao giờ nữa! Đây là cách duy nhất để tồn tại... để giữ gìn!" Ý chí của Cổ Trấn Thành Linh vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không phải là một lời nói, mà là một cảm xúc thuần túy, một lời thề bi tráng. Nó như một con thú bị thương đang cố gắng bảo vệ con non của mình, không màng đến bất cứ giá nào.

"Cái giá của sự bất diệt... là đánh mất chính mình," Tần Mặc thầm nhủ, giọng nội tâm hắn nặng trĩu. Hắn cảm nhận được sự trống rỗng và cô đơn đằng sau khát vọng bảo vệ mãnh liệt ấy. "Và cả những thứ nó muốn bảo vệ cũng sẽ biến chất, trở thành những thứ không phải chúng... như Chân Lý Thạch Bi đã cảnh báo." Hắn nhớ lại những lời khắc trên Chân Lý Thạch Bi, "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới." Lời cảnh báo đó không chỉ ám chỉ sự thăng tiên, mà còn ám chỉ mọi khát vọng cực đoan, mọi sự thoát ly bản chất, dù là để bảo vệ hay để vươn tới sức mạnh. Sự mất mát bản chất này, sự cô độc của một ý chí gánh vác tất cả, là cái giá khủng khiếp mà không ai có thể nhìn thấy được từ bên ngoài.

Tần Mặc cố gắng thâm nhập sâu hơn vào nỗi sợ hãi đó, không phải để phá hủy, mà là để tìm kiếm một tia hy vọng, một điểm yếu không phải để tấn công, mà là để cảm hóa. Hắn chạm vào ý chí cốt lõi, vào sự trống rỗng và cô đơn sâu thẳm nhất của Thành Linh. Hắn nhận ra rằng, để giải thoát nó, không thể dùng sức mạnh. Cần phải chỉ cho nó thấy rằng sự bảo vệ thực sự không nằm ở việc biến mọi thứ thành một pháo đài vô tri, mà nằm ở việc chấp nhận sự tuần hoàn, chấp nhận bản chất, và tìm thấy sự cân bằng trong chính sự hữu hạn của mình. Chỉ khi đó, nỗi sợ hãi mới tan biến, và sự cô độc mới có thể được xoa dịu. Đây chính là chìa khóa để hắn tìm ra giải pháp cho Thiết Giáp Thành Linh hiện tại.

Gió lạnh rít qua kẽ đá, mang theo một làn hơi nước mỏng. Tần Mặc mở bừng mắt. Thị kiến tan biến, hắn trở về với thực tại, vẫn đứng trên tháp canh của Thiết Giáp Thành. Hắn thở dốc, một luồng khí lạnh lùa vào phổi, khiến hắn rùng mình. Tiếng tuần tra đều đặn của lính gác vang vọng từ xa, những bước chân nặng nề trên nền thép. Mùi sắt nồng nặc và mùi than cháy lại ập vào khứu giác. Nhưng giờ đây, mọi thứ đã khác. Những ánh đèn của Thiết Giáp Thành, những bức tường thép kiên cố, không còn chỉ là biểu tượng của sức mạnh và sự bất khả xâm phạm. Trong mắt Tần Mặc, chúng còn là hiện thân của nỗi sợ hãi, của sự cô độc, và của cái giá phải trả cho khát vọng cực đoan. Hắn đã thấy nguồn gốc, đã hiểu được nỗi đau. Và giờ đây, hắn biết mình phải làm gì.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free