Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 397: Hồi Sinh Cổ Thụ: Ý Chí Trở Lại

Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn sáng lên một tia thấu hiểu và quyết tâm. Hắn đã tìm thấy nó. Ý chí của Linh Mộc chết. Thử thách này không phải là hồi sinh, mà là thấu hiểu và chấp nhận. Hắn đã sẵn sàng để chứng minh điều đó cho Mộc Lâm Chủ.

Hắn tiến lại gần Linh Mộc chết. Thân cây khô héo, nứt nẻ, cao vút lên trời, như một bàn tay xương xẩu đang cố gắng vươn tới một điều gì đó xa xôi, một sự cứu rỗi đã không bao giờ đến. Lớp vỏ cây đã mục ruỗng, lởm chởm những mảng rêu khô và địa y bạc màu, tựa như làn da của một sinh thể đã trải qua hàng thế kỷ phong sương và nỗi đau. Từng cành cây, vốn từng vươn cao kiêu hãnh đón nắng, nay chỉ còn là những nhánh khô quắt queo, khẳng khiu, rủ xuống vô lực như những ngón tay gãy nát, không còn chút nhựa sống nào lưu chuyển. Chúng cứ thế trơ trụi giữa không gian rừng già âm u, như một bia mộ khổng lồ ghi dấu sự tàn phá. Mộc Lâm Chủ, ẩn mình trong thân cây cổ thụ gần đó, vẫn giữ nguyên hình dạng bán vật chất, từng sợi rễ cây uốn lượn quanh thân mình bà như những mạch máu cổ xưa. Ánh mắt xanh biếc của bà sắc bén như chim ưng, khóa chặt lấy Tần Mặc, không bỏ sót một động thái nhỏ nào của hắn. Sự hoài nghi vẫn còn vương vấn trong đôi mắt thăm thẳm đó, trộn lẫn với một chút tò mò khó hiểu.

Tô Lam và Hắc Phong đứng phía sau Tần Mặc, cách một khoảng vừa đủ tôn trọng, nhưng sự lo lắng vẫn hiện rõ trong từng cử chỉ. Tô Lam siết chặt chuôi kiếm của mình, ánh mắt nàng không rời khỏi Tần Mặc, như thể sẵn sàng lao tới bảo vệ hắn bất cứ lúc nào. Nàng biết, đứng trước một tồn tại cổ xưa và quyền năng như Mộc Lâm Chủ, mọi sai lầm đều có thể phải trả giá đắt. Hắc Phong thì gầm gừ nhè nhẹ, bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên đôi chút, đôi mắt đỏ rực không ngừng quét qua lại giữa Tần Mặc và Mộc Lâm Chủ, cảnh giác với mọi biến động dù là nhỏ nhất trong không khí. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tạo thành một bản giao hưởng đơn điệu của rừng già, bị cắt ngang bởi tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong những tán lá rậm rạp. Tiếng lá cây xào xạc trong làn gió nhẹ lướt qua, như những lời thì thầm cổ xưa của khu rừng. Dòng suối chảy róc rách đâu đó gần đó, mang theo âm thanh trong trẻo, nhưng lại không thể xua đi bầu không khí nặng nề, bí ẩn bao trùm. Mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục, và lá cây tươi hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng, nguyên thủy của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Ánh sáng lờ mờ, chỉ những tia nắng hiếm hoi xuyên qua tán lá rậm rạp, vẽ lên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt.

Tần Mặc hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành nhưng cũng đầy u ẩn của khu rừng tràn vào lồng ngực. Hắn không vội vàng. Mỗi động tác của hắn đều chậm rãi, cân nhắc, như thể đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng. Hắn đưa bàn tay phải lên, nhẹ nhàng đặt lên lớp vỏ cây thô ráp, lạnh lẽo của Linh Mộc đã chết. Cảm giác khô khốc và nứt nẻ truyền qua lòng bàn tay hắn, như chạm vào một sinh linh đã cạn kiệt mọi sức sống. Hắn nhắm mắt lại, tâm trí hoàn toàn trống rỗng, không một suy nghĩ, không một tạp niệm. Hắn mở rộng năng lực 'ý chí tồn tại' của mình, không phải để tìm kiếm linh khí hay sự sống, mà để lắng nghe, để cảm nhận, để thấu hiểu cái "chết" của nó.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng đó, một giọng nói trầm hùng, mang theo sự cổ kính và uy nghiêm, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không phải bằng âm thanh mà bằng ý niệm truyền thẳng: *“Kẻ phàm trần, ngươi định làm gì? Đừng hy vọng có thể lừa dối ý chí của rừng.”* Đó là Mộc Lâm Chủ, bà vẫn giữ thái độ cảnh giác cao độ, không một chút lơi lỏng. Bà đã chứng kiến quá nhiều lời hứa hão huyền, quá nhiều sự tàn phá nhân danh "thăng hoa" hay "cứu rỗi". Khu rừng này đã phải trả giá quá đắt cho sự tham lam của những kẻ tu sĩ, những kẻ luôn miệng nói về việc "khai linh" nhưng thực chất chỉ muốn bóc lột.

Tần Mặc không đáp lời bà bằng lời nói. Hắn chỉ tập trung sâu hơn, ý chí của hắn hòa vào lớp vỏ cây, xuyên qua từng thớ gỗ đã hóa đá. Hắn thầm nhủ trong lòng, một ý niệm kiên định, không hề dao động: *“Ý chí, ngươi vẫn còn ở đó chứ? Dù là sự tĩnh lặng của cái chết, ta cũng sẽ lắng nghe.”* Hắn không tìm cách "cứu vớt" hay "hồi sinh" theo nghĩa thông thường, mà là tìm kiếm một sự giao cảm, một sự thấu hiểu từ sâu thẳm nhất. Năng lượng vô hình từ hắn tỏa ra, không mạnh mẽ, không hùng tráng, nhưng lại vô cùng bền bỉ và dịu dàng, như một dòng nước ấm áp len lỏi vào từng kẽ nứt của thân cây. Hắn không ép buộc, mà là mời gọi, mời gọi ý chí đang ngủ quên ấy thức tỉnh, không phải để sống lại, mà là để được biểu hiện, được lắng nghe.

Cảm giác lạnh lẽo ban đầu dần biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng mênh mông, nhưng lại không phải là sự trống rỗng của hư vô, mà là của một không gian chứa đầy những ký ức đau khổ bị nén chặt. Tần Mặc biết, hắn đã chạm được vào cốt lõi của Linh Mộc này, nơi ý chí của nó đã chìm sâu vào giấc ngủ vĩnh hằng, mang theo gánh nặng của một quá khứ bi thương. Hắn tiếp tục đào sâu, không ngừng nghỉ, ý niệm của hắn vững vàng như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, dẫn lối cho những gì còn sót lại của ý chí kia.

* * *

Khi Tần Mặc nhắm mắt lại và đặt bàn tay lên thân cây cổ thụ, thế giới xung quanh hắn dường như tan biến. Hắn không còn nghe thấy tiếng chim hót, tiếng lá xào xạc, hay cảm nhận được làn gió ẩm ướt của rừng già. Mọi giác quan bên ngoài đều bị thu hẹp lại, nhường chỗ cho một thế giới nội tại rộng lớn và hỗn loạn, nơi ý chí của Linh Mộc chết đang ngự trị. Hắn như một linh hồn lạc bước vào một vực sâu vô định, một nơi mà ánh sáng và âm thanh đều không tồn tại, chỉ có sự hỗn mang của cảm xúc và ký ức.

Trước mắt hắn, không phải là hình ảnh của một cái cây, mà là một không gian đen tối, lạnh lẽo, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sáng yếu ớt, rồi nhanh chóng bị nuốt chửng bởi bóng đêm. Đây chính là thế giới nội tại của cây, một nơi hoang tàn và đổ nát, nơi mà sự sống đã bị rút cạn, để lại một khoảng trống rỗng đầy ám ảnh. Tần Mặc cảm nhận được nỗi đau tột cùng, một sự tuyệt vọng sâu thẳm đến mức nghẹt thở. Nỗi đau ấy không chỉ là của riêng cái cây, mà còn là nỗi đau của cả một khu rừng, của những sinh linh đã từng sống dựa vào nó, và rồi bị bỏ rơi. Hắn nhìn thấy những mảnh vỡ ký ức, chắp vá, hỗn loạn, nhưng đều mang một màu sắc bi thương. Những hình ảnh chớp nhoáng về những kẻ tu sĩ tham lam, với đôi mắt rực cháy khát vọng "thăng tiên", đã không ngừng rút cạn linh khí từ thân cây, từ rễ cây, thậm chí từ từng chiếc lá. Hắn cảm nhận được sự cưỡng bức, sự bóc lột tàn nhẫn, khi từng giọt linh lực quý giá bị hút đi, để lại một thân xác khô héo, vô hồn.

Ý chí của cây, vốn từng là một dòng chảy mạnh mẽ của sự sống và khát khao vươn cao, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn, trôi nổi vô định trong vực sâu tăm tối. *“Đau đớn... vô vọng... kết thúc...”* Những ý niệm rời rạc, không thành lời, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, chất chứa nỗi thống khổ không thể diễn tả. Đó là tiếng kêu than cuối cùng của một sinh linh bị đẩy đến tận cùng của sự chịu đựng, chỉ mong muốn được giải thoát, được an nghỉ.

Tần Mặc không nản lòng. Hắn biết, đây không phải là lúc để cảm thấy thương hại hay muốn "cứu rỗi" theo cách thông thường. Hắn không đến đây để hồi sinh cái cây trở lại trạng thái ban đầu của nó, bởi lẽ đó không phải là ý chí mà hắn đã cảm nhận được. Ý chí của nó là được chấp nhận sự an nghỉ, được tôn trọng trong cái chết. Hắn phải vật lộn để tìm ra tia hy vọng nhỏ bé nhất, một 'mầm mống ý chí' còn sót lại giữa sự hoang tàn này, không phải là mầm mống của sự sống, mà là mầm mống của sự tồn tại, của bản chất nguyên thủy.

Hắn dùng toàn bộ ý chí và năng lực 'nghe ý chí tồn tại' của mình, không phải để cưỡng ép cây phải sống lại, mà để khơi gợi, để nhắc nhở nó về bản chất và khát khao tồn tại nguyên thủy của nó – khát khao được là chính nó, dù là sống hay chết. Hắn truyền vào đó sự đồng cảm sâu sắc, sự tôn trọng tuyệt đối đối với lựa chọn của nó, và một 'niềm tin' không lay chuyển rằng ngay cả trong cái chết, ý chí của nó vẫn có giá trị, vẫn cần được lắng nghe.

*“Ngươi vẫn còn ở đây!”* Tần Mặc truyền ý niệm, giọng nói nội tâm của hắn vang vọng trong vực sâu tối tăm, *“Dù cho thân xác có khô héo, linh lực có cạn kiệt, nhưng ý chí của ngươi, bản chất của ngươi, vẫn chưa hề biến mất. Ngươi vẫn có thể là chính mình, một phần của vòng luân hồi vĩnh cửu. Ngươi muốn được an nghỉ, và ta sẽ tôn trọng điều đó. Nhưng ngay cả khi an nghỉ, ngươi vẫn có thể biểu hiện ý chí của mình, không phải là sự đau đớn, mà là sự tĩnh lặng, sự bình yên, sự trở về với đất mẹ.”*

Dòng ý niệm của Tần Mặc không mang theo bất kỳ sự ép buộc nào, mà chỉ là sự thấu hiểu và chấp nhận. Hắn không cố gắng kéo cây ra khỏi nỗi đau, mà là đồng hành cùng nó, lắng nghe nó, và giúp nó tìm thấy sự bình yên trong nỗi đau đó. Hắn tập trung vào những mảnh vỡ ký ức về sự yên bình, về những năm tháng mà cái cây chỉ đơn thuần là một cái cây, đứng vững giữa thiên nhiên, hòa mình vào đất trời, không bị ai khai thác, không bị ai cưỡng đoạt. Hắn cố gắng khơi gợi lên cái cảm giác nguyên thủy, thuần khiết đó.

Dần dần, những tia sáng yếu ớt trong vực sâu bắt đầu ổn định hơn, không còn bị nuốt chửng một cách nhanh chóng. Các mảnh vỡ ký ức về nỗi đau vẫn còn đó, nhưng chúng không còn chiếm trọn không gian nữa. Thay vào đó, một sự tĩnh lặng nhẹ nhàng bắt đầu lan tỏa, như một dòng suối mát lành len lỏi qua sa mạc khô cằn. Đó không phải là sự sống, mà là sự chấp nhận. Sự chấp nhận cái chết, sự chấp nhận sự kết thúc, và sự chấp nhận rằng nó vẫn là một phần của tổng thể, dù trong hình hài đã mục ruỗng.

Tần Mặc cảm nhận được một sự thay đổi tinh vi. Ý chí của cây không còn kêu than về nỗi đau và sự tuyệt vọng nữa. Thay vào đó, nó bắt đầu thầm thì về sự mệt mỏi, về khát khao được buông bỏ, được trở về với cát bụi, được hóa thành dưỡng chất cho những sinh linh khác. Đó là một ý chí mạnh mẽ, kiên định, dù không phải là ý chí của sự sống, nhưng lại là ý chí của sự tồn tại một cách trọn vẹn, tự nhiên. Hắn đã tìm thấy nó. Ý chí muốn được là một phần của chu kỳ tự nhiên, không bị cưỡng ép phải "thăng tiên" hay phải "sống lại" một cách giả tạo. Đây chính là "ý chí tồn tại" đích thực của Linh Mộc này, trong trạng thái hiện tại của nó.

Tần Mặc cảm thấy toàn thân mình run rẩy, ý chí của hắn đã tiêu hao đến cực điểm. Sự tập trung cao độ, việc phải đối mặt và thấu hiểu nỗi đau sâu sắc của một sinh linh khác đã vắt kiệt tinh thần hắn. Một cảm giác nóng ran lan tỏa khắp cơ thể, nhưng trong sâu thẳm, hắn lại cảm thấy một sự mãn nguyện kỳ lạ. Hắn đã làm được. Hắn đã lắng nghe. Hắn đã thấu hiểu.

* * *

Sau một khoảnh khắc tưởng chừng như vô tận, khi Tần Mặc cảm thấy ý chí của mình đã tiêu hao đến cạn kiệt, toàn thân hắn bắt đầu run rẩy một cách dữ dội. Mồ hôi túa ra như tắm, làm ướt đẫm mái tóc đen nhánh và thấm qua lớp vải thô trên lưng hắn. Làn da hắn tái nhợt, nhưng đôi mắt, vừa mở ra sau cơn thiền định sâu thẳm, lại ánh lên một tia sáng rực rỡ của sự thấu hiểu và quyết tâm.

Ngay tại thời điểm ấy, một hiện tượng kỳ diệu đã xảy ra. Từ thân cây cổ thụ khô héo, nứt nẻ dưới bàn tay Tần Mặc, một luồng sinh khí yếu ớt, nhưng không thể nhầm lẫn, bắt đầu rò rỉ ra. Nó không phải là linh khí mạnh mẽ cuồn cuộn như khi cây còn sống, mà là một làn hơi ấm áp, dịu dàng, tựa như hơi thở đầu tiên của một sinh linh vừa tỉnh giấc. Lớp vỏ cây vốn đã chai sạn, mục ruỗng, giờ đây khẽ nứt ra thêm chút nữa, nhưng không phải là nứt vỡ vì sự tàn phá, mà là nứt ra để lộ ra những mầm xanh nhỏ bé, li ti. Chúng nhú lên một cách chậm rãi, rụt rè, nhưng lại mang theo một sức sống mãnh liệt đến khó tin, đối lập hoàn toàn với sự chết chóc xung quanh.

Tán lá vốn đã mục ruỗng, bạc màu, giờ đây bắt đầu chuyển sắc. Không phải là hồi sinh tức thì thành màu xanh tươi tốt, mà là một sự chuyển đổi tinh tế. Những chiếc lá khô héo nhất bắt đầu rụng xuống, nhường chỗ cho những chồi non mới, xanh non mơn mởn, từ từ nhú lên từ kẽ thân cây, từ những nhánh cây tưởng chừng đã chết. Chúng còn rất nhỏ, rất yếu ớt, nhưng lại tràn đầy hứa hẹn, như những giọt sương đầu tiên của một ngày mới. Một 'ý chí tồn tại' mạnh mẽ, dù vẫn còn non nớt và đang ngủ say, đã được tái sinh, không phải là để vươn tới sự thăng hoa, mà là để được là chính nó, được tiếp tục chu kỳ của tự nhiên.

Mộc Lâm Chủ, người vẫn đang ẩn mình trong thân cây cổ thụ gần đó, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này. Đôi mắt cổ xưa của bà mở to hết mức, không giấu được sự kinh ngạc tột độ. Vẻ mặt vốn luôn trầm tĩnh, uy nghiêm của bà giờ đây đã thay đổi, lộ rõ sự bối rối và một chút run rẩy khó nhận thấy. Ý niệm của bà truyền đến Tần Mặc không còn sự hoài nghi hay cảnh giác, mà là một sự ngỡ ngàng sâu sắc: *“Đây... đây là... ý chí của nó đã trở lại... không phải bằng ép buộc... mà là... tự nguyện...”* Giọng nói nội tại của bà mang theo một sự xúc động hiếm thấy, như thể đã chứng kiến một điều không tưởng. Hàng ngàn năm qua, bà đã thấy quá nhiều sự tàn phá, quá nhiều sự cưỡng đoạt linh khí, chưa từng có ai có thể làm được điều này.

Tô Lam, đứng cách đó không xa, cũng cảm nhận được sự thay đổi kỳ diệu trong khu rừng. Nàng đưa tay che miệng, đôi mắt phượng mở to hết cỡ, không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc: *“Không thể nào... hắn... hắn thực sự đã làm được!”* Nàng đã từng chứng kiến Tần Mặc giao tiếp với vạn vật, nhưng đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn "đánh thức" một ý chí đã gần như hoàn toàn biến mất, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và tôn trọng. Hắc Phong, vốn đang đứng cảnh giác, giờ đây cũng thả lỏng thân mình. Nó khẽ gầm gừ một tiếng vui mừng, không còn vẻ cảnh giác mà thay vào đó là sự nhẹ nhõm và phấn khích, như một lời chúc mừng thầm lặng gửi đến chủ nhân của mình. Nó cảm nhận được sự sống, dù yếu ớt, đang trở lại trong cái cây.

Tần Mặc rút tay lại khỏi thân cây, lảo đảo dựa hẳn vào đó. Hắn kiệt sức, nhưng trên khuôn mặt thanh tú lại nở một nụ cười nhẹ nhõm, mãn nguyện. Ánh sáng của sự thấu hiểu vẫn còn lấp lánh trong đôi mắt hắn. Cái cây cổ thụ giờ đây không còn là một xác chết vô hồn, mà là một sinh linh đang ngủ say, với ý chí sống đã được thắp lại, không phải là để chiến đấu hay vươn lên, mà là để tồn tại một cách an bình, để hoàn thành chu kỳ tự nhiên của mình. Những mầm xanh li ti, những chồi non mới nhú chính là biểu hiện của ý chí ấy – ý chí được tồn tại, được là chính mình, dù trong hình hài nào.

Mộc Lâm Chủ, với một cử chỉ chậm rãi, gần như không thể nhận ra, bước ra khỏi thân cây cổ thụ mà bà ẩn mình. Dáng người nhỏ bé, gầy guộc của bà giờ đây không còn vẻ uy nghiêm lạnh lẽo như trước, thay vào đó là một sự trầm tư sâu sắc. Bà tiến lại gần Linh Mộc chết, chạm nhẹ những ngón tay khô gầy, nhăn nheo của mình vào những mầm xanh vừa nhú. Ánh mắt xanh biếc của bà khóa chặt vào chúng, như thể đang cố gắng đọc được những bí mật ẩn chứa bên trong.

Nỗi hoài nghi đã ăn sâu vào tâm trí bà qua hàng ngàn năm, nỗi đau về sự tàn phá mà những kẻ tu sĩ đã gây ra, giờ đây đang rung chuyển tận gốc rễ. Tần Mặc đã không "hồi sinh" cái cây theo cách mà bà nghĩ, không ép buộc nó sống lại để khai thác. Hắn đã "đánh thức" ý chí của nó, cho phép nó được lựa chọn cách tồn tại của mình, dù là trong cái chết. Điều này đã thách thức mọi niềm tin, mọi định kiến mà Mộc Lâm Chủ đã giữ vững bấy lâu nay. Bà không nói gì, chỉ đứng đó, trầm tư, ánh mắt đầy bối rối và kinh ngạc, như thể đang đối mặt với một chân lý hoàn toàn mới, một con đường chưa từng được hé mở. Liệu có thật sự tồn tại một cách tu hành, một cách sống, mà không cần phải cưỡng đoạt, không cần phải bóc lột, mà chỉ cần thấu hiểu và tôn trọng bản chất của vạn vật? Câu hỏi ấy vang vọng trong tâm trí Mộc Lâm Chủ, làm lay động cả ý chí cổ xưa của bà.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free