Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 398: Lời Mời Từ Trái Tim Rừng Sâu: Mở Lối Cổ Đạo

Tần Mặc rút tay lại khỏi thân cây, lảo đảo dựa hẳn vào đó. Hắn kiệt sức, nhưng trên khuôn mặt thanh tú lại nở một nụ cười nhẹ nhõm, mãn nguyện. Ánh sáng của sự thấu hiểu vẫn còn lấp lánh trong đôi mắt hắn, như phản chiếu những tia sáng cuối cùng của buổi chiều đang dần tắt. Cái cây cổ thụ giờ đây không còn là một xác chết vô hồn, mà là một sinh linh đang ngủ say, với ý chí sống đã được thắp lại, không phải là để chiến đấu hay vươn lên, mà là để tồn tại một cách an bình, để hoàn thành chu kỳ tự nhiên của mình. Những mầm xanh li ti, những chồi non mới nhú chính là biểu hiện của ý chí ấy – ý chí được tồn tại, được là chính mình, dù trong hình hài nào. Mùi đất ẩm, rêu phong và gỗ mục quyện lẫn với hương nhựa cây non thoang thoảng, tạo nên một bản hòa tấu của sự sống và cái chết, của sự tàn lụi và hồi sinh. Tiếng côn trùng rỉ rả từ những bụi cây gần đó, tiếng lá cây xào xạc theo gió nhẹ, tất cả dường như đang hát lên một điệu ca mừng cho sự trở lại của một ý chí đã từng lụi tàn.

Mộc Lâm Chủ, với một cử chỉ chậm rãi, gần như không thể nhận ra, bước ra khỏi thân cây cổ thụ mà bà ẩn mình. Dáng người nhỏ bé, gầy guộc của bà giờ đây không còn vẻ uy nghiêm lạnh lẽo như trước, thay vào đó là một sự trầm tư sâu sắc, pha lẫn một chút bối rối. Bà tiến lại gần Linh Mộc chết, chạm nhẹ những ngón tay khô gầy, nhăn nheo của mình vào những mầm xanh vừa nhú. Ánh mắt xanh biếc của bà khóa chặt vào chúng, như thể đang cố gắng đọc được những bí mật ẩn chứa bên trong, những lời thì thầm của một ý chí đã được tái sinh. Bà cảm nhận được sự non nớt nhưng kiên cường của chúng, một sự sống không hề bị cưỡng ép mà là một sự lựa chọn tự thân.

Nỗi hoài nghi đã ăn sâu vào tâm trí bà qua hàng ngàn năm, nỗi đau về sự tàn phá mà những kẻ tu sĩ đã gây ra, giờ đây đang rung chuyển tận gốc rễ. Tần Mặc đã không "hồi sinh" cái cây theo cách mà bà nghĩ, không ép buộc nó sống lại để khai thác linh khí hay biến nó thành một linh vật mạnh mẽ. Hắn đã "đánh thức" ý chí của nó, cho phép nó được lựa chọn cách tồn tại của mình, dù là trong cái chết hay sự hồi sinh chậm rãi. Điều này đã thách thức mọi niềm tin, mọi định kiến mà Mộc Lâm Chủ đã giữ vững bấy lâu nay. Trong ý niệm của bà, một dòng suy nghĩ cuộn trào, phức tạp như rễ cây cổ thụ đan xen dưới lòng đất. *“Hàng ngàn năm... ta đã chứng kiến bao nhiêu kẻ cường đoạt linh khí, ép buộc vạn vật phải thăng hoa, phải trở nên mạnh mẽ theo ý chí của họ. Ta đã thấy rừng xanh bị cạn kiệt, ý chí cây cỏ bị bẻ cong, bị biến chất... Nhưng ngươi, thiếu niên đến từ Vô Tính Thành, lại làm điều ngược lại. Ngươi không ban tặng sự sống, ngươi chỉ khơi gợi... khơi gợi cái ý chí vốn dĩ đã có, đã ngủ vùi. Điều này... điều này còn khó hơn cả việc tạo ra sự sống mới...”*

Bà quay đầu nhìn về phía Tần Mặc, ánh mắt xanh biếc tĩnh lặng nhưng ẩn chứa một dòng cảm xúc mãnh liệt. *“Đây... đây là điều mà ta không thể làm được... Một ý chí đã tắt, lại được khơi lại... Ngươi, không giống như những kẻ khác.”* Giọng nói nội tại của bà vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, không còn sự cảnh giác, chỉ còn lại sự thừa nhận và một chút bối rối khó hiểu. Bà đã dành cả nghìn năm để bảo vệ rừng, để giữ gìn sự cân bằng, nhưng thứ cân bằng mà bà theo đuổi lại là một sự phòng vệ, một sự đối kháng. Tần Mặc lại mang đến một cách tiếp cận khác, một cách "chữa lành" mà bà chưa từng nghĩ tới.

Tần Mặc khẽ thở dài, nhắm mắt lại, cảm nhận luồng sinh khí yếu ớt nhưng thuần khiết đang chảy trong thân cây, và cả sự bình yên đang dần lan tỏa trong khu rừng. Hắn thều thào, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức nhưng vẫn giữ được sự bình thản vốn có: “Mọi vật đều có ý chí tồn tại của riêng mình... chỉ cần lắng nghe và tôn trọng... không cần phải ép buộc nó trở thành thứ gì đó không phải là nó.” Hắn không giải thích nhiều, bởi vì lời nói của hắn, trong bối cảnh này, đã trở nên thừa thãi. Hành động của hắn đã nói lên tất cả. Hắn hiểu rằng, để một ý chí hồi sinh tự nhiên, không phải là dùng sức mạnh để bơm sự sống vào, mà là dùng sự thấu hiểu để khơi gợi ngọn lửa tàn ẩn sâu bên trong. Giống như một hạt giống, nó cần nước và ánh sáng, chứ không phải một cú thúc ép phải nảy mầm ngay lập tức.

Tô Lam, đứng cách đó không xa, vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi sự kinh ngạc. Nàng đưa tay che miệng, đôi mắt phượng mở to hết cỡ, không thể tin vào những gì mình đang chứng kiến. Nàng thì thầm, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc: “Không thể nào... hắn... hắn thực sự đã làm được!” Nàng đã từng chứng kiến Tần Mặc giao tiếp với vạn vật, nhưng đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn "đánh thức" một ý chí đã gần như hoàn toàn biến mất, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và tôn trọng. Nàng nhìn Tần Mặc, hắn không hề vận dụng linh lực, không hề thi triển bất kỳ bí pháp nào mà nàng từng biết. Tất cả chỉ là sự tĩnh lặng, sự tập trung và một sự kết nối vô hình. “Hắn không dùng linh lực... chỉ là... ý chí...” Nàng tự lẩm bẩm, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép trong nhận thức của mình. Thế giới quan của một tu sĩ mạnh mẽ, vốn coi trọng sức mạnh và linh lực, đang bị lung lay bởi một thiếu niên yếu ớt, không linh căn, chỉ dựa vào một thứ gọi là "ý chí tồn tại".

Hắc Phong, vốn đang đứng cảnh giác, giờ đây cũng thả lỏng thân mình. Bộ lông đen tuyền của nó khẽ run rẩy, đôi mắt đỏ rực không còn vẻ căng thẳng mà thay vào đó là sự nhẹ nhõm và phấn khích, như một lời chúc mừng thầm lặng gửi đến chủ nhân của mình. Nó khẽ gầm gừ một tiếng, tiếng gầm mang theo sự hài lòng, rồi cọ nhẹ đầu vào chân Tần Mặc, như muốn chia sẻ gánh nặng vừa qua. Nó cảm nhận được sự sống, dù yếu ớt, đang trở lại trong cái cây, một sự sống thuần khiết, không tạp chất, không tham lam. Cả cơ thể nó như một cỗ máy thu nhận, cảm nhận từng rung động của khu rừng, và giờ đây, những rung động ấy đã trở nên thanh bình hơn, dịu dàng hơn.

Tần Mặc dựa hẳn vào thân cây, toàn thân hắn rã rời. Tô Lam thấy hắn kiệt sức, nhẹ nhàng bước đến đỡ lấy hắn, để hắn từ từ ngồi xuống thảm cỏ mềm mại. Nàng nhìn hắn với vẻ lo lắng, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt lại là một sự ngưỡng mộ khó tả. Hắn nhắm mắt, hít thở sâu, cảm nhận từng luồng không khí mát lạnh, ẩm ướt của khu rừng lấp đầy phổi, xoa dịu những mệt mỏi trong tâm hồn. Mộc Lâm Chủ vẫn đứng đó, trầm tư, ánh mắt bà khóa chặt vào Tần Mặc, như thể đang nhìn vào một bức tranh cổ xưa, đầy ẩn ý. Bà không nói gì, chỉ để ý niệm của mình lướt qua hắn, một cách cẩn trọng, như thăm dò, nhưng cũng đầy sự tò mò. Sự cảnh giác đã tan biến, thay vào đó là một sự chấp nhận, một sự thấu hiểu mới đang dần hình thành trong trái tim rừng xanh cổ xưa của bà.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây, nhưng ánh sáng yếu ớt của nó khó lòng xuyên qua được tán lá dày đặc của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Không khí trở nên mát mẻ và ẩm ướt hơn, mang theo mùi đất sau cơn mưa ẩn hiện và hương thơm của những loài hoa dại chỉ nở vào ban đêm. Những tia sáng lờ mờ dần tắt, nhưng thay vào đó, những đốm sáng lập lòe, xanh biếc của Mộc Linh nhỏ bắt đầu xuất hiện, bay lượn giữa các thân cây cổ thụ, như những vì sao lạc lối trong màn đêm. Tiếng côn trùng đêm rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng vọng lại, tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng huyền ảo, nguyên thủy.

Mộc Lâm Chủ, sau một hồi trầm tư, đã đưa ra quyết định của mình. Ý niệm của bà truyền đến Tần Mặc, không còn sự thăm dò hay bối rối, mà là một sự rõ ràng, kiên định, pha lẫn một chút ưu tư. *“Ngươi đã chứng minh sự khác biệt của mình, Tần Mặc. Ngươi không tìm kiếm sức mạnh từ rừng, mà tìm kiếm sự cân bằng. Ngươi không ép buộc ý chí, mà khơi gợi sự tự nguyện. Trái tim rừng xanh này... mở ra cho ngươi.”* Ý niệm của bà không chỉ là một lời nói, mà là một cảm giác ấm áp, bao dung, lan tỏa khắp khu rừng. Rừng cây xung quanh như đồng loạt cất tiếng reo mừng, những đóa hoa dại chưa từng thấy nở rộ, tỏa hương thơm ngào ngạt, những ánh sáng lấp lánh của các Mộc Linh nhỏ tụ lại, bay lượn quanh Tần Mặc, như đang chào đón một người bạn cũ.

*“Hãy đi sâu hơn, thiếu niên đến từ Vô Tính Thành. Đến nơi mà ý chí vạn vật vẫn còn vẹn nguyên, nơi những linh thú thượng cổ vẫn giữ gìn bản chất của mình. Nơi đó, ngươi sẽ tìm thấy 'chân lý' mà thế nhân đã dần lãng quên...”* Giọng nói nội tại của Mộc Lâm Chủ dừng lại một chút, rồi tiếp tục, mang theo một nỗi buồn sâu sắc, một sự cảnh báo khẽ khàng. *“Nhưng cũng hãy cẩn trọng. An toàn... tùy thuộc vào cách ngươi nhìn. Bên trong sự tĩnh lặng của rừng sâu, 'bóng tối' đang chớm nở từ khát vọng 'thăng cấp' của 'người' cũng đang lan rộng. Những kẻ tự xưng là Thiên Diệu Tôn Giả, đang đẩy mạnh việc khai thác linh khí, bẻ cong ý chí vạn vật, khiến thế giới mất đi sự cân bằng vốn có. Sự truy cầu thăng tiên mù quáng của họ đang làm tổn hại đến nguồn cội của sinh linh, đẩy vạn vật vào con đường tha hóa, khiến ‘Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.’ Ngươi sẽ phải đối mặt với những ý chí đã bị tha hóa ấy, những linh thú bị ép buộc phải từ bỏ bản chất để vươn tới một hình hài không thuộc về chúng.”*

Tần Mặc lắng nghe từng lời, từng ý niệm của Mộc Lâm Chủ. Hắn hiểu rằng, sự chấp nhận của bà không chỉ là một sự cho phép, mà là một lời giao phó, một lời mời gọi bước vào một thế giới cổ xưa hơn, nơi những bí mật về "ý chí tồn tại" và "cân bằng bản chất" vẫn còn được bảo tồn. Hắn gật đầu chấp nhận, ánh mắt kiên định không chút dao động. “Ta sẽ lắng nghe... và học hỏi.” Hắn nói, giọng nói tuy nhỏ nhưng ẩn chứa một sức mạnh không thể lay chuyển. Hắn không hứa hẹn sẽ thay đổi thế giới, hắn chỉ hứa sẽ lắng nghe, một hành động tưởng chừng đơn giản nhưng lại chứa đựng toàn bộ triết lý của hắn.

Tô Lam nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng của nàng đầy vẻ lo lắng. Nàng vốn quen với những khu rừng hiểm nguy, nơi mỗi bước chân đều ẩn chứa tử địa. Nhưng lời mời của Mộc Lâm Chủ lại là một lời mời vào một thế giới bí ẩn hơn, nơi không phải sức mạnh mà là ý chí mới là thứ quyết định. “Nơi đó... có an toàn không?” Nàng hỏi, giọng nói khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan sự thanh bình của khu rừng. Nàng lo lắng cho Tần Mặc, cho chính mình, nhưng cũng không thể phủ nhận sự tò mò mãnh liệt đang dấy lên trong lòng.

Mộc Lâm Chủ không trả lời trực tiếp câu hỏi của Tô Lam, thay vào đó, ý niệm của bà hướng về phía một lùm cây rậm rạp, nơi những dây leo chằng chịt và rêu phong phủ kín một vách đá. *“An toàn... tùy thuộc vào cách ngươi nhìn. Nhưng ở đó, ngươi sẽ hiểu rõ hơn về 'bóng tối' đang chớm nở từ khát vọng 'thăng cấp' của 'người'...”* Ngay lập tức, những dây leo cổ thụ như có sinh mệnh, từ từ tách ra, những tảng rêu phong tự động bong tróc, để lộ ra một con đường mòn cổ xưa, ẩn mình, dường như đã bị lãng quên từ hàng ngàn năm. Con đường chỉ vừa đủ cho một người đi, được soi sáng bởi những đốm sáng lập lòe của Mộc Linh, như những ngọn đèn dẫn lối trong đêm.

Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng như tán thành lời nói của Mộc Lâm Chủ, rồi nó nhìn Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ sẵn sàng. Nó biết rằng, đây không phải là một chuyến đi dễ dàng, nhưng nó tin tưởng vào chủ nhân của mình. Nó cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của Mộc Lâm Chủ, cảm nhận được sự mở lòng của khu rừng, và nó cũng cảm nhận được những ý chí cổ xưa, mạnh mẽ hơn đang chờ đợi họ ở phía trước. Tô Lam nhìn con đường mòn đang dần hiện rõ, rồi nhìn sang Tần Mặc, ánh mắt phức tạp. Nàng có thể thấy sự nguy hiểm tiềm tàng, nhưng nàng cũng thấy một cơ hội, một con đường dẫn đến những chân lý mà nàng chưa từng biết đến. Tần Mặc đứng dậy, vai vẫn còn hơi đau nhức, nhưng ánh mắt hắn đã rạng rỡ trở lại. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của rừng đêm, mùi đất ẩm, lá mục và linh khí tinh khiết, rồi khẽ gật đầu, sẵn sàng cho hành trình mới.

***

Đêm đã về khuya, sương đêm bắt đầu giăng mắc, khiến không khí càng thêm mát lạnh và ẩm ướt. Ánh sáng mặt trăng yếu ớt cố gắng xuyên qua tán lá dày đặc, chỉ tạo thành những vệt sáng mờ ảo, huyền ảo trên con đường mòn cổ xưa mà Mộc Lâm Chủ đã mở ra. Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong bắt đầu hành trình tiến sâu vào Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Càng đi sâu, không khí càng trở nên trong lành và nguyên thủy hơn, mùi rêu phong và đất cổ thụ nồng nặc, xen lẫn với hương thơm lạ lùng của những loài hoa chỉ nở trong bóng tối. Tiếng côn trùng đêm rỉ rả, tiếng suối chảy xa xa nghe rõ hơn, và đôi khi có tiếng động lạ từ những sinh vật ẩn mình, như tiếng lá cây xào xạc bất thường, hay tiếng gầm gừ rất khẽ từ một nơi nào đó không xác định. Bầu không khí trở nên linh thiêng và nguyên thủy hơn, như thể thời gian ở nơi đây đã ngừng lại từ hàng triệu năm trước.

Những cây cối ở đây cổ kính hơn, to lớn hơn rất nhiều so với những gì họ thấy ở rìa rừng. Thân cây khổng lồ vươn lên trời xanh, cành lá chằng chịt như những cánh tay cổ xưa ôm lấy bầu trời đêm, trên thân cây phủ đầy rêu phong và những loài thực vật ký sinh lạ mắt. Những dây leo dày đặc như mạng nhện, đan xen vào nhau, tạo thành những đường hầm tự nhiên, những mái vòm hùng vĩ mà họ phải đi qua. Mỗi bước chân của Tần Mặc đều chậm rãi, cẩn trọng. Hắn không bước đi như một kẻ xâm nhập, mà như một phần của khu rừng, lắng nghe từng hơi thở, từng rung động của nó.

Tần Mặc thầm nghĩ: *“Mỗi bước chân là một câu chuyện... ý chí của rừng thật rộng lớn và sâu thẳm...”* Hắn cảm nhận được sự sống mãnh liệt và ý chí cổ xưa hơn rất nhiều của vạn vật xung quanh. Không chỉ là cây cối, mà cả những tảng đá rêu phong, những dòng suối trong vắt, những ngọn gió thoảng qua, tất cả đều có "ý chí tồn tại" của riêng mình, mạnh mẽ và thuần khiết. Hắn thỉnh thoảng dừng lại, đặt tay lên một thân cây cổ thụ, nhắm mắt lại, lắng nghe những câu chuyện thầm lặng mà nó kể về thời gian, về sự sống và cái chết, về sự cân bằng đã tồn tại từ hàng vạn năm. Đó là những ý chí không tranh đoạt, không tham lam, chỉ đơn thuần là tồn tại, là hoàn thành chu kỳ của mình. Những ý chí ấy khác hẳn với sự hỗn loạn, tham vọng mà hắn từng cảm nhận được từ thế giới bên ngoài.

Tô Lam đi phía sau Tần Mặc, nàng không thể không kinh ngạc trước sự thay đổi của cảnh vật và cảm giác thanh bình lạ thường. Nàng đã từng chinh chiến qua bao nhiêu khu rừng, nhưng chưa từng thấy một nơi nào như thế này. Không có sự hung hãn, không có những cái bẫy chết người rải rác khắp nơi như những khu rừng linh thú thông thường. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến khó tin, một cảm giác bình yên nhưng cũng đầy uy nghi. Nàng thì thầm, giọng nói mang theo sự ngỡ ngàng: “Nơi này... khác hẳn bên ngoài... Như thể thời gian đã dừng lại...” Nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể mình cũng trở nên thuần khiết hơn, như được gột rửa bởi không khí trong lành và linh khí dồi dào nơi đây. Nhưng nàng cũng cảm nhận được một sự cổ xưa, một sự vĩ đại vượt xa tầm hiểu biết của mình, khiến nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé.

Hắc Phong đi trước, đôi mắt sắc bén của nó quét ngang mọi bụi cây, mọi tảng đá. Dù nó cảm nhận được sự thanh bình của khu rừng, nhưng bản năng của một linh thú thượng cổ vẫn khiến nó cảnh giác. Nó bước đi nhẹ nhàng, cẩn trọng, đôi khi dừng lại hít ngửi không khí, rồi lại tiếp tục dẫn đường. Nó khẽ cọ vào tay Tần Mặc, truyền một ý niệm cảnh báo nhẹ nhàng, một tiếng gầm gừ khe khẽ trong tâm trí hắn: *“Cẩn thận... có nhiều ý chí cổ xưa đang thức tỉnh. Chúng không có ý ác... nhưng chúng rất mạnh mẽ... và không quen với 'người'.”* Tần Mặc hiểu ý Hắc Phong. Những ý chí cổ xưa này, có lẽ là của những linh thú hoặc thực thể tự nhiên đã tồn tại từ rất lâu, chưa từng bị thế giới bên ngoài chạm đến, chưa từng bị ảnh hưởng bởi khát vọng thăng tiên. Chúng là những người giữ gìn thực sự của "chân lý thất lạc".

Họ tiếp tục di chuyển, những đốm sáng xanh biếc của Mộc Linh lấp lánh như những con đom đóm khổng lồ, dẫn lối cho họ qua con đường mòn uốn lượn. Tần Mặc cảm thấy như mình đang bước vào một trang sử thi cổ xưa, một thế giới mà hắn chỉ từng nghe qua trong những câu chuyện kể của người dân Vô Tính Thành. Mỗi thân cây, mỗi tảng đá, mỗi ngọn cỏ đều là một nhân chứng cho sự vĩnh cửu của "ý chí tồn tại", một bài học sống động về "cân bằng bản chất". Hắn biết rằng, hành trình này sẽ không chỉ là một cuộc khám phá bên ngoài, mà còn là một cuộc hành trình sâu thẳm vào chính bản thân hắn, vào ý nghĩa thực sự của việc "là chính mình", không cần phải "lên tiên". Sương đêm dày đặc hơn, phủ lên mọi vật một tấm màn mờ ảo, khiến khu rừng càng thêm huyền bí. Nhưng trong mắt Tần Mặc, đó không phải là sự che giấu, mà là một lời mời gọi. Hắn đã sẵn sàng để lắng nghe những câu chuyện mà rừng sâu muốn kể.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free