Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 400: Dấu Vết Của Một Lời Cảnh Báo: Khi Linh Thú Bắt Chước Nhân Gian

Tần Mặc đặt tay lên thân cây, cảm nhận sự mạnh mẽ của nó, nhưng cũng cảm nhận được sự lo lắng sâu sắc của Mộc Lâm Chủ. Hắn biết rằng, gánh nặng trên vai hắn ngày càng lớn. Việc giao tiếp với linh thú trẻ, thấu hiểu nỗi đau của chúng không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của một hành trình khó khăn hơn nhiều. Hắn phải tìm cách giúp chúng tìm lại bản chất của mình, không phải bằng cách ép buộc, mà bằng cách khơi gợi sự lựa chọn và lòng đồng cảm. Đây là một cuộc chiến không có vũ khí, chỉ có ý chí và niềm tin.

Mộc Lâm Chủ nhìn Tần Mặc, ánh mắt bà tràn ngập sự hy vọng. "Ngươi... ngươi có thể cảm nhận được chúng một cách sâu sắc đến vậy. Có lẽ, ngươi chính là người mà 'chân lý thất lạc' đã chờ đợi. Người có thể giúp vạn vật tìm lại con đường cân bằng, không cần phải 'lên tiên' để 'là chính mình'."

Tần Mặc không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Trong bóng đêm tĩnh mịch, dưới ánh trăng bạc và tán lá cổ thụ, một lời hứa thầm lặng đã được tạo ra. Hắn sẽ đối mặt với thách thức này, không phải vì sứ mệnh cao cả nào, mà vì sự đồng cảm sâu sắc với những sinh linh đang bị giằng xé, vì một niềm tin mãnh liệt vào quyền được là chính mình của vạn vật. Con đường phía trước còn dài, và có lẽ, sẽ là con đường đối đầu với những khao khát mãnh liệt nhất, những ảo tưởng sâu sắc nhất của Huyền Vực. Nhưng Tần Mặc đã sẵn sàng.

***

Đêm càng về khuya, Rừng Nguyên Sinh Bất Tận chìm vào một vẻ tĩnh mịch sâu lắng, chỉ còn tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng như một bản giao hưởng bất tận của sự sống. Từng ngọn gió khẽ lướt qua tán lá cổ thụ, tạo nên âm thanh xào xạc như những lời thì thầm của thời gian. Ánh trăng bạc, yếu ớt xuyên qua vòm lá rậm rạp, chỉ đủ để vẽ nên những đốm sáng lung linh trên nền đất ẩm ướt, phủ đầy rêu phong và lá mục. Không khí trở nên mát mẻ hơn, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi hương nồng đượm của đất, gỗ, và vô vàn loài hoa dại đang bung nở trong bóng tối. Một làn sương mỏng như dải lụa trắng giăng mắc giữa các thân cây, khiến khu rừng càng trở nên huyền bí và thâm sâu.

Tần Mặc vẫn đứng đó, dưới cái bóng hùng vĩ của Cây Thần Cổ Thụ, đôi mắt hắn dõi nhìn vào khoảng không vô định, tâm trí chìm trong mớ suy tư hỗn độn từ những lời của Mộc Lâm Chủ. Hắn đã cảm nhận được sự giằng xé trong ý chí tồn tại của linh thú trẻ, một sự hỗn loạn không thể lý giải bằng những khái niệm thông thường. Đó không chỉ là nỗi sợ hãi hay ham muốn, mà là một sự biến chất sâu xa từ tận gốc rễ của bản năng. Hắn tự hỏi, liệu mình có thực sự đủ sức để đối diện với một vấn đề đã ăn sâu vào cả một kỷ nguyên, vào cả tâm hồn của vạn vật như thế này? Một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai hắn, cảm giác bất lực len lỏi nhưng cũng nhanh chóng bị xua tan bởi một ý chí kiên định. Hắn đã hứa, không phải với ai khác, mà là với chính lương tâm và sự đồng cảm của mình.

Mộc Lâm Chủ, với dáng vẻ nhỏ bé nhưng lại mang theo một khí chất uy nghiêm của người nắm giữ tri thức cổ xưa, khẽ tiến lại gần Tần Mặc. Đôi mắt xanh biếc của bà ánh lên một vẻ nghiêm nghị hiếm thấy, xen lẫn sự thấu hiểu và một chút xót xa. Bà đã chứng kiến quá nhiều, đã cảm nhận quá nhiều nỗi đau mà rừng già phải gánh chịu. Bà hiểu rằng, lời nói suông không đủ để Tần Mặc hình dung hết mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Bà cần phải cho hắn thấy, không phải bằng lời kể, mà bằng chính ký ức của rừng.

"Sự hỗn loạn mà ngươi cảm nhận được... nó không phải là khởi đầu, mà là tiếng vọng từ một quá khứ xa xăm," giọng Mộc Lâm Chủ nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng lại mang một sức nặng của ngàn năm thời gian. "Rừng già này đã chứng kiến nó bắt đầu, từ Kỷ Nguyên Hiền Giả. Đó là lúc những mầm mống của tư tưởng 'thăng tiên' cực đoan bắt đầu được gieo rắc, và những hậu quả đầu tiên của nó đã hiển hiện. Hãy để nó kể cho ngươi nghe."

Tần Mặc quay lại nhìn bà, đôi mắt đen láy lộ rõ sự băn khoăn. "Ký ức... của rừng? Liệu ta có thể chịu đựng được?" Hắn đã từng tiếp xúc với nhiều ý chí tồn tại, nhưng chưa bao giờ là một dòng chảy ký ức đồ sộ và cổ xưa như vậy. Hắn không biết liệu tâm trí phàm tục của mình có thể dung nạp được khối lượng thông tin khổng lồ và những cảm xúc mãnh liệt từ hàng vạn năm lịch sử hay không. Một nỗi lo sợ mơ hồ thoáng qua, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng sự tò mò và khao khát tìm kiếm chân lý. Hắn biết, để thực sự hiểu, hắn phải dám đối mặt.

"Ngươi cần phải biết," Mộc Lâm Chủ đáp lại, ánh mắt kiên định. "Chỉ khi hiểu rõ nguồn gốc, ngươi mới có thể tìm thấy con đường cho hiện tại. Rừng đã chọn ngươi, Tần Mặc. Hơn ai hết, ngươi có khả năng thấu hiểu 'vật tính' và 'ý chí tồn tại' thuần khiết nhất. Đó là lý do duy nhất ngươi có thể chịu đựng được."

Bà không nói thêm nữa, chỉ từ từ nâng bàn tay gầy guộc, nhăn nheo của mình lên, đặt nhẹ nhàng lên trán Tần Mặc. Ngay lập tức, Tần Mặc cảm thấy một luồng năng lượng cổ xưa, thuần khiết và mãnh liệt như dòng suối ngầm tuôn chảy từ Mộc Lâm Chủ, thấm sâu vào ý thức hắn. Đó là linh khí của rừng, được nuôi dưỡng bởi ngàn năm sinh trưởng và mục nát, mang theo hơi thở của đất, của cây, của vạn vật. Nó không phải là linh lực tu luyện thông thường, mà là một dạng năng lượng nguyên thủy, kết nối trực tiếp với 'ý chí tồn tại' của thế giới. Hắn cảm nhận được sự mát lạnh của không khí rừng đêm bao bọc lấy mình, và rồi, một cảm giác run rẩy bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể. Không phải là run rẩy vì sợ hãi, mà là sự chấn động của tâm trí khi nó chuẩn bị tiếp nhận một dòng chảy ký ức vượt xa mọi giới hạn mà hắn từng biết.

Tần Mặc nhắm chặt mắt lại, hít một hơi thật sâu. Hắn cảm thấy mình như một chiếc thuyền nhỏ giữa đại dương mênh mông của thời gian. Linh khí cổ xưa từ Mộc Lâm Chủ và từ Cây Thần Cổ Thụ, như những sợi tơ vô hình, bắt đầu dệt nên một tấm màn ký ức trước mắt hắn. Từng mảnh vỡ hình ảnh, âm thanh, mùi hương, cảm xúc, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một dòng xoáy cuốn Tần Mặc vào sâu thẳm của quá khứ. Hắn cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, một áp lực lớn đè nặng lên thái dương, nhưng hắn không kháng cự. Hắn tin vào Mộc Lâm Chủ, và hắn tin vào 'ý chí tồn tại' của rừng. Hắn muốn biết, muốn hiểu. Hắn muốn tìm ra cái 'chân lý thất lạc' mà bà đã nhắc đến, nguồn gốc của sự mất cân bằng đang đe dọa cả Huyền Vực. Trong màn đêm tĩnh mịch của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi chỉ có tiếng côn trùng và tiếng lá cây xào xạc, Tần Mặc đã bắt đầu hành trình xuyên không gian và thời gian, để chứng kiến một lời cảnh báo đã bị lãng quên từ Kỷ Nguyên Hiền Giả.

***

Trong khoảnh khắc, Tần Mặc cảm thấy toàn thân mình nhẹ bẫng, rồi lại như bị kéo mạnh xuống. Khi ý thức trở lại rõ ràng, hắn nhận ra mình đang đứng giữa một khu rừng hoàn toàn khác. Ánh sáng mặt trời rực rỡ xuyên qua tán lá cổ thụ, tạo nên những dải vàng óng ánh trên nền đất. Không khí trong lành đến mức gần như có thể nếm được, mang theo mùi hương của đất ẩm sau cơn mưa, của vô vàn cây cỏ dại và hoa rừng thơm ngát. Nơi đây, linh khí dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, như những dải lụa mỏng màu xanh biếc lượn lờ giữa không trung, ôm ấp từng thân cây, từng ngọn cỏ. Tiếng gầm rú của những linh thú hùng vĩ vang vọng khắp núi rừng, không mang theo sự hung tợn mà là một bản hòa ca của sự sống hoang dã. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tiếng lá cây xào xạc trong gió – tất cả tạo nên một bức tranh âm thanh sống động, nguyên thủy và đầy sức sống. Đây là Rừng Nguyên Sinh Bất Tận trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, một thời đại mà vạn vật vẫn còn giữ được vẻ thuần khiết nhất của mình.

Tần Mặc đứng lặng, ngỡ ngàng trước vẻ đẹp hùng vĩ và tráng lệ của khu rừng. Hắn cảm thấy một sự bình yên sâu sắc len lỏi vào tâm hồn, một sự kết nối bản năng với vạn vật xung quanh. Hắn không còn là Tần Mặc của Vô Tính Thành hay của thời đại sau này nữa, mà là một người quan sát vô hình, chứng kiến những sự kiện của quá khứ. Bên cạnh hắn, một lão giả râu tóc bạc phơ, dáng người gầy gò nhưng ánh mắt tinh anh như sao đêm, đang lặng lẽ quan sát một khoảng đất trống. Đó chính là Cổ Hiền Giả mà Mộc Lâm Chủ đã nhắc đến. Y mặc y phục đơn giản được dệt từ cây cỏ, hòa mình hoàn hảo vào thiên nhiên. Từ y toát ra một khí chất trầm tĩnh, suy tư, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi đau đáu khó tả.

Sự chú ý của Cổ Hiền Giả và Tần Mặc cùng hướng về khoảng đất trống đó. Ở đó, một cảnh tượng kỳ lạ đang diễn ra, một cảnh tượng mà Tần Mặc đã từng cảm nhận được "hậu quả" của nó ở thời đại của hắn. Một nhóm Linh Thú Trẻ đang cố gắng mô phỏng hành vi của con người. Có một tiểu hồ ly non nớt, bộ lông màu trắng muốt vẫn còn mượt mà, đang chật vật ngồi thiền. Nó bắt chước tư thế kiết già, hai chân xếp bằng một cách vụng về, lưng gù xuống, đôi mắt nhắm nghiền nhưng lông mày lại nhíu chặt vì cố gắng tập trung. Linh khí xung quanh nó không tuôn chảy một cách tự nhiên, mà bị ép buộc, hỗn loạn, tạo thành những vòng xoáy nhỏ không ổn định.

Xa hơn một chút, một tiểu hươu con với bộ lông đốm xinh xắn đang cố gắng vung một cành cây khô như một thanh kiếm. Nó vụng về vung vẩy, không có chút uy lực hay kỹ thuật nào, thậm chí còn suýt vấp ngã nhiều lần. Đôi mắt to tròn của nó ánh lên một khao khát được mạnh mẽ, được như những "nhân loại" mà nó đã từng thấy. Và ở góc khuất, một tiểu mãnh hổ, bộ lông vằn vẫn còn mềm mại, đang dùng một hòn đá to mài dũa một cách thô sơ. Nó không mài răng nanh của mình, cũng không mài móng vuốt, mà lại cố gắng tạo ra một vật sắc nhọn giống như vũ khí của con người. Những tiếng "keng keng" vụng về vang lên, không hề có chút hiệu quả nào.

Chúng giao tiếp với nhau bằng những từ ngữ lắp bắp, bắt chước tiếng người, nhưng lại mang một sự sai lệch rõ rệt.

"Linh... khí... hấp... thụ... thành... người... mạnh... mẽ," tiểu hồ ly lắp bắp, giọng nó non nớt nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự kiên định, pha lẫn một chút hoang mang. Nó tin rằng, chỉ cần tu luyện theo cách của con người, nó sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, thông minh hơn, vượt trội hơn.

Tiểu hươu con, sau khi vung "kiếm" thất bại, lại quay sang nói với tiểu mãnh hổ bằng giọng líu lo: "Hổ... huynh... mau... mài... kiếm... đi... chúng ta... sẽ... đấu... như... người..."

Cổ Hiền Giả lặng lẽ quan sát, một tiếng thở dài nhẹ thoát ra từ lồng ngực gầy guộc của y. "Chúng đã bắt đầu... khao khát được như con người đã gieo mầm trong tâm hồn non nớt của chúng." Giọng y trầm buồn, chất chứa sự đau xót và bất lực. Tần Mặc cảm nhận được rõ ràng nỗi buồn ấy. Hắn hiểu rằng, đối với Cổ Hiền Giả, việc chứng kiến những linh thú thuần túy này từ bỏ bản chất của mình để chạy theo một hình mẫu xa lạ, là một sự tra tấn tinh thần.

Tần Mặc, với ý thức của mình, lặng lẽ suy ngẫm: "Đây là... nguồn gốc của sự hỗn loạn? Từ một khao khát ngây thơ nhưng sai lầm?" Hắn nhớ lại những lời của Mộc Lâm Chủ về "vật tính", về việc một thanh kiếm sinh ra để chém, một con thú sinh ra để chạy trốn. Nhưng giờ đây, những linh thú non nớt này lại đang cố gắng trở thành một thứ khác, một thứ không thuộc về chúng. Khao khát ấy, dù xuất phát từ sự ngây thơ, lại ẩn chứa một hiểm họa khôn lường.

Hắn quan sát kỹ hơn. Những hành động của chúng không chỉ vụng về mà còn gây hại một cách vô ý. Linh khí hỗn loạn từ tiểu hồ ly khiến những ngọn cỏ xung quanh nó héo úa. Tiếng mài đá của tiểu mãnh hổ phá vỡ sự yên tĩnh của khu rừng, xua đuổi những loài chim nhỏ. Tiểu hươu con, trong lúc tập kiếm, đã vô tình làm gãy một cành non của cây cổ thụ gần đó. Chúng không hề nhận thức được rằng, việc bắt chước một cách mù quáng đang khiến chúng mất đi bản năng vốn có, và đồng thời, gây tổn hại đến chính môi trường sống mà chúng là một phần.

Cổ Hiền Giả vẫn đứng đó, đôi mắt tinh anh của y dõi theo từng cử động của những linh thú. Y không can thiệp, bởi y biết rằng, một khi hạt giống của khao khát đã được gieo, nó sẽ cần thời gian để nảy mầm và tự bộc lộ hậu quả của mình. Y đang chờ đợi, và cũng đang ghi nhận, những dấu hiệu đầu tiên của một sự mất cân bằng đang dần hình thành trong thế giới. Tần Mặc cảm nhận được sự bất lực sâu sắc từ Cổ Hiền Giả. Một hiền giả tài trí bậc nhất, nhưng lại không thể ngăn cản sự thay đổi đã bắt đầu nhen nhóm từ tận sâu trong tâm hồn vạn vật. Cái khao khát được 'tiến hóa', được 'thăng tiên' theo hình mẫu con người đã bắt đầu ăn sâu, biến đổi những bản chất thuần túy nhất. Đây chính là tiền đề cho những bi kịch mà Huyền Vực sẽ phải đối mặt trong tương lai, một tương lai mà Tần Mặc đang cố gắng thay đổi.

***

Cổ Hiền Giả không nói thêm lời nào, chỉ khẽ lắc đầu, rồi quay gót, dẫn Tần Mặc đi sâu hơn vào rừng. Ánh nắng chiều đã bắt đầu yếu dần, xuyên qua tán lá tạo thành những vệt sáng dài, u tối. Bầu không khí trở nên mát mẻ hơn, mang theo hơi ẩm đặc trưng của rừng sâu. Tần Mặc vẫn còn chìm trong suy nghĩ về những gì mình vừa chứng kiến. Cái khao khát ngây thơ nhưng đầy tai họa của những linh thú nhỏ bé ấy đã để lại một ấn tượng sâu sắc trong tâm trí hắn. Hắn bắt đầu hiểu rằng, vấn đề không phải là tu luyện, mà là việc tu luyện để "trở thành" một thứ không phải là chính mình.

Họ tiến vào một khu vực mà Tần Mặc nhận ra là Rừng Linh Chi, nhưng không phải Rừng Linh Chi mà hắn đã biết. Nơi đây vốn nổi tiếng với mùi đất ẩm, nấm, và vô vàn loại thảo dược quý hiếm, tỏa ra một bầu không khí thanh tịnh, ẩm ướt và linh khí dồi dào. Tuy nhiên, ở khu vực này, linh khí có vẻ hỗn loạn hơn, không còn thuần khiết và dịu mát như ở những nơi khác. Mùi hương cũng bị pha tạp, không còn thanh khiết mà xen lẫn những tạp niệm khó tả, tạo cảm giác ngột ngạt mơ hồ. Tiếng suối chảy róc rách vẫn vang lên, nhưng dường như nó mang theo một nỗi u hoài, một sự than thở khẽ khàng.

Cổ Hiền Giả dừng lại trước một cụm hoa. Đó là Linh Thảo Tiên. Trong ký ức của Tần Mặc, Linh Thảo Tiên luôn là biểu tượng của sự tinh khiết và vẻ đẹp tuyệt mỹ, với những cánh hoa phát sáng rực rỡ, tỏa ra một mùi hương quyến rũ, mê hoặc lòng người. Nhưng cụm Linh Thảo Tiên trước mắt hắn giờ đây lại mang một vẻ bi thương đến nao lòng.

Những cánh hoa vốn rực rỡ nay trở nên nhợt nhạt, ánh sáng phát ra từ chúng yếu ớt, chập chờn như ngọn nến trước gió. Mùi hương quyến rũ đặc trưng đã biến thành một mùi bi thương, như tiếng khóc thầm của một linh hồn thuần khiết đang bị tổn thương. Tần Mặc cảm nhận rõ ràng sự đau khổ, nỗi sợ hãi và sự tuyệt vọng từ chúng.

Giữa cụm hoa, một hình ảnh nhỏ bé dần hiện ra. Đó là Linh Thảo Tiên trong hình dạng một hình người tí hon, cao không quá gang tay, với một chiếc váy áo được dệt từ những cánh hoa. Nàng gầy gò, yếu ớt, toàn thân run rẩy, đôi mắt nhỏ bé long lanh ngấn lệ. Nàng đang co ro lại, như một đứa trẻ bị bỏ rơi, cố gắng bám víu vào những cánh hoa đang dần héo úa.

"Năng lượng hỗn loạn từ các linh thú gần đó đang làm tổn hại đến sự tinh khiết của nó," Cổ Hiền Giả khẽ nói, giọng y trầm buồn. "Chúng cố gắng hấp thụ linh khí theo cách mà con người tu luyện, nhưng sự thiếu hiểu biết và sự giằng xé nội tâm của chúng đã tạo ra những luồng năng lượng tạp loạn. Những luồng năng lượng này, như một loại độc dược vô hình, đang ăn mòn 'vật tính' của Linh Thảo Tiên, khiến nó dần mất đi bản chất."

Tần Mặc cảm nhận được điều đó một cách rõ ràng. Linh Thảo Tiên không chỉ héo úa về mặt thể chất, mà "ý chí tồn tại" của nó cũng đang dần tan biến, như một ngọn lửa sắp lụi tàn. Nó đang chiến đấu để giữ lấy bản thân, nhưng sự hỗn loạn từ bên ngoài quá lớn, quá áp đảo.

Cổ Hiền Giả từ từ đưa bàn tay gầy guộc của mình ra, chạm nhẹ vào Linh Thảo Tiên. Một luồng ánh sáng xanh yếu ớt, dịu mát lan tỏa từ tay y, truyền vào cơ thể nhỏ bé của Linh Thảo Tiên. Đây không phải là linh lực hùng hậu để chữa trị, mà là một sự xoa dịu, một lời an ủi từ ý chí của một hiền giả.

"Hỡi linh hồn thuần khiết của rừng... đừng sợ hãi... hãy giữ lấy bản chất của mình," Cổ Hiền Giả truyền đi ý niệm, giọng y tràn đầy sự thương xót. "Ngươi là tinh hoa của đất trời, không cần phải thay đổi để trở nên vĩ đại hơn."

Linh Thảo Tiên khẽ run rẩy, mùi hương bi thương của nó dường như dịu đi một chút, nhưng nỗi sợ hãi vẫn còn hiển hiện. Một ý niệm yếu ớt, đầy đau khổ truyền đến tâm trí Tần Mặc, như một tiếng thở dài từ tận sâu thẳm của tự nhiên. "Sợ... héo tàn... biến đổi... không còn là mình... cứu... cứu ta..."

Tần Mặc cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong lòng. "Sự mất cân bằng này... còn lan đến cả những sinh linh vô tội nhất." Hắn nghĩ thầm. Hắn đã từng nghĩ rằng, chỉ những linh thú mạnh mẽ, có ý chí rõ ràng mới bị ảnh hưởng bởi tư tưởng "nhân hóa". Nhưng giờ đây, ngay cả những sinh linh nhỏ bé, mong manh như Linh Thảo Tiên cũng phải gánh chịu hậu quả từ sự mù quáng của kẻ khác. Sự kiện này là một lời cảnh báo rõ ràng về phạm vi rộng lớn của sự mất cân bằng.

Linh Thảo Tiên tạm thời ổn định hơn một chút dưới sự xoa dịu của Cổ Hiền Giả, nhưng nàng vẫn run rẩy, ánh sáng từ cơ thể nàng vẫn yếu ớt. Giải pháp của Cổ Hiền Giả chỉ là tạm thời, bởi nguồn gốc của vấn đề – sự hỗn loạn năng lượng từ các linh thú – vẫn còn đó. Tần Mặc nhìn Cổ Hiền Giả, thấy rõ sự bất lực trong đôi mắt tinh anh của y. Một hiền giả uyên bác như y cũng không thể thay đổi dòng chảy đang bắt đầu hình thành. Y chỉ có thể xoa dịu, và chứng kiến.

Ký ức này đã khắc sâu vào tâm trí Tần Mặc, không chỉ là những hình ảnh và âm thanh, mà còn là những cảm xúc đau khổ, bất lực, và nỗi sợ hãi của vạn vật. Hắn hiểu rằng, khát vọng "nhân hóa" và "thăng tiên" cực đoan không phải là một hiện tượng mới, mà đã có tiền lệ từ rất lâu, ngay từ Kỷ Nguyên Hiền Giả. Và những gì hắn đang đối mặt với Bạch Hổ Lão Tổ, với những linh thú khao khát "nhân hóa" khác, chỉ là một vòng lặp của lịch sử. Thiên Diệu Tôn Giả và phe phái của hắn không phải là người tạo ra ý tưởng này, mà chỉ là những kẻ đã tiếp nối và đẩy nó đến cực đoan hơn.

Đây là một cuộc chiến tư tưởng đã tồn tại hàng ngàn năm, và nó đang dần hủy hoại bản chất của Huyền Vực. Ý niệm này, như một tiếng chuông cảnh tỉnh, vang vọng trong tâm trí Tần Mặc. Hắn đã thấy nguồn gốc, đã thấy hậu quả ban đầu. Giờ đây, hắn phải tìm ra con đường để phá vỡ vòng lặp này, để vạn vật có thể tìm lại sự cân bằng, được là chính mình, mà không cần phải chạy theo một ảo tưởng "thăng tiên" để rồi tự hủy hoại bản chất.

Ký ức dần tan biến. Tần Mặc cảm thấy cơ thể mình lại nặng trĩu trở lại, ý thức bị kéo về hiện tại. Hắn khẽ mở mắt, thấy mình vẫn đứng dưới tán Cây Thần Cổ Thụ, ánh trăng vẫn mờ ảo, và Mộc Lâm Chủ vẫn đang nhìn hắn với ánh mắt đầy hy vọng và lo lắng. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi đất ẩm và rêu phong của hiện tại. Cuộc hành trình để tìm kiếm chân lý, để cân bằng bản chất của vạn vật, đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Và nó sẽ bắt đầu từ chính nơi đây, từ những linh thú đang bị giằng xé trong Rừng Nguyên Sinh Bất Tận này.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free