Vạn vật không lên tiên - Chương 406: Tiếng Gọi Từ Quá Khứ: Nỗi Lo Của Mộc Lâm Chủ
Dưới ánh tà dương đổ mình sau những tán cây cổ thụ vươn mình sừng sững, Tần Mặc chậm rãi cất bước theo Mộc Lâm Chủ. Hắn biết, lời thì thầm của mình với Long Xà, dù không mang âm thanh, đã chạm đến ý chí của nó, gieo vào đó một tia hy vọng mong manh. Nhưng tia hy vọng ấy quá đỗi mỏng manh trước vực thẳm của nỗi đau và sự tàn phá mà hắn vừa cảm nhận. Khu rừng bị khai thác, với những gốc cây còn trơ lại, những vết sẹo gớm ghiếc trên mặt đất, và mùi máu tanh nồng vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn, là minh chứng rõ ràng nhất cho sự tham lam vô độ của kẻ ngoại lai.
Không khí trong rừng lúc này trở nên tĩnh mịch đến lạ. Tiếng côn trùng rỉ rả như một bản nhạc ai oán, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong những tán lá rậm rạp mang theo sự u hoài. Mỗi bước chân của họ đều như giẫm lên những nỗi đau thầm kín của mảnh đất này. Mùi đất ẩm, rêu phong, gỗ mục và lá cây tươi tắn hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và cái chết. Tần Mặc cảm nhận được sự bất an cuộn trào trong lòng Mộc Lâm Chủ, như dòng suối ngầm chảy xiết dưới lòng đất. Bà không chỉ dẫn đường bằng đôi chân, mà còn bằng cả linh hồn đang gánh chịu nỗi đau của rừng.
Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền ẩn mình trong bóng chiều nhập nhoạng, đi sát bên Tần Mặc, đôi mắt đỏ rực không ngừng đảo nhìn xung quanh. Hắn gầm gừ nhẹ, tiếng gầm như tiếng gió lướt qua kẽ đá, đầy cảnh giác và căm phẫn. Con sói này, với bản năng hoang dã thuần khiết, cảm nhận rõ rệt sự xâm phạm và nỗi đau mà những người anh em của nó đã phải chịu đựng. Nó hiểu rằng, sự phá hủy này không đơn thuần là một cuộc săn bắt, mà là một sự hủy diệt có hệ thống, một sự chà đạp lên ý chí tồn tại của vạn vật.
Tô Lam, nàng vẫn giữ nguyên vẻ mặt trầm tĩnh của một kiếm khách, nhưng ánh mắt nàng đã không còn sự lạnh lùng thường thấy. Thay vào đó là một sự quan ngại sâu sắc, một chút sửng sốt trước mức độ xảo trá của tu sĩ, và một sự hoài nghi ngày càng lớn về con đường tu luyện mà nàng từng tin tưởng. Nàng siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, như tìm kiếm một điểm tựa trong mớ cảm xúc hỗn độn đang dâng trào. Những gì nàng chứng kiến từ Phế Tích Cổ Miếu, rồi đến Long Xà bị thương, đã vượt quá mọi giới hạn mà nàng từng biết về sự tàn ác của con người.
Mộc Lâm Chủ dừng lại bên một gốc cây cổ thụ bị đốn hạ, thân cây khổng lồ nằm ngang, như một vết thương hằn sâu vào da thịt của rừng. Bà vuốt nhẹ lên thớ gỗ sần sùi, ánh mắt xanh biếc đong đầy nỗi xót xa.
“Những kẻ này… chúng không chỉ lấy đi gỗ đá,” Mộc Lâm Chủ cất giọng trầm đục, như tiếng gió rên rỉ qua kẽ lá. “Chúng còn muốn nhiều hơn thế.”
Tần Mặc bước đến gần hơn, đặt tay lên vỏ cây sần sùi. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Ý chí tồn tại của cái cây đã chết không còn mạnh mẽ, chỉ còn lại sự tiếc nuối và nỗi đau tột cùng. Hắn cảm nhận được sự giằng xé khi nó bị cắt lìa khỏi cội nguồn, sự tuyệt vọng khi dòng nhựa sống bị ngừng lại. Và trong nỗi đau đó, hắn nhận ra một sự thật kinh hoàng hơn.
“Ý bà là… chúng nhắm vào các linh thú?” Tần Mặc hỏi, giọng trầm tư, nhưng bên trong hắn là một sự lạnh lẽo đang lan tỏa.
Tô Lam khẽ nhíu mày, sự nghi ngờ hiện rõ trên gương mặt thanh tú. “Nhắm vào linh thú? Để làm gì chứ? Săn bắt để lấy nội đan thì hiểu, nhưng…” Nàng chưa bao giờ nghĩ đến một mục đích nào khác ngoài việc lấy đi những vật phẩm quý giá từ linh thú. Tư duy của nàng, bị định hình bởi thế giới tu luyện, chỉ gói gọn trong việc khai thác và sử dụng.
Mộc Lâm Chủ thở dài, tiếng thở mang nặng sự mệt mỏi của hàng trăm năm gìn giữ khu rừng. Bà quay lại nhìn Tần Mặc, ánh mắt bà như xuyên thấu qua tâm hồn hắn. “Nàng nói đúng, Tô Lam. Săn bắt lấy nội đan, lấy da thịt, đó là những gì chúng ta vẫn thường thấy. Nhưng những kẻ này… chúng xảo quyệt hơn nhiều. Chúng không chỉ muốn những thứ hữu hình. Chúng muốn… thay đổi bản chất của linh thú.”
Tần Mặc mở mắt. Hắn đã cảm nhận được một điều tương tự khi giao tiếp với Long Xà. Nỗi đau của Long Xà không chỉ là đau đớn về thể xác, mà là nỗi đau của một linh hồn bị chà đạp, một ý chí tồn tại bị ép buộc phải chống lại chính mình. Những kẻ khai thác không chỉ lấy đi tài nguyên, mà còn muốn bóp méo, tha hóa chính linh hồn của vạn vật. Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè nặng lên vai, một sự hiểu biết sâu sắc hơn về bản chất của mối đe dọa này. Đây không chỉ là cuộc chiến tranh giành linh khí, mà là cuộc chiến bảo vệ linh hồn.
Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, tiếng gầm như muốn xé toạc không gian tĩnh mịch. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên sự căm hờn. Nó cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập, không chỉ cho bản thân mà còn cho toàn bộ đồng loại. Bản năng của nó mách bảo rằng, những gì Mộc Lâm Chủ đang nói còn đáng sợ hơn bất kỳ cuộc săn giết nào.
Tô Lam, nghe Mộc Lâm Chủ nói, vẻ mặt nàng trở nên căng thẳng. “Thay đổi bản chất? Đó là điều gì?” Nàng vẫn chưa thể hình dung được mức độ thâm hiểm của ý đồ này. Trong thế giới tu sĩ, mọi thứ đều phục vụ cho việc tăng cường sức mạnh, thăng cấp cảnh giới. Nhưng việc thay đổi bản chất của một sinh linh… đó là một điều nàng chưa từng nghe đến.
Mộc Lâm Chủ không trả lời ngay. Bà nhìn sâu vào khu rừng, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm u tịch. “Chúng ta đi thôi. Nơi đây không còn an toàn để nói chuyện.” Bà quay người, tiếp tục dẫn đường, bước chân bà nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Tần Mặc và Tô Lam theo sau, lòng nặng trĩu những suy nghĩ. Hắc Phong vẫn đi sát bên Tần Mặc, như một chiếc bóng hộ vệ trung thành, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào. Rừng càng lúc càng sâu, ánh sáng càng lúc càng yếu ớt, và những bí mật đen tối của nó cũng dần được hé lộ. Mùi đất ẩm và sự sống mạnh mẽ của rừng nguyên sinh bao trùm lấy họ, nhưng bên trong sự sống ấy là một nỗi lo lắng không ngừng.
***
Mộc Lâm Chủ dẫn nhóm Tần Mặc đến một gốc Cây Thần Cổ Thụ khổng lồ, một sinh thể sống vĩ đại đã tồn tại hàng ngàn năm. Thân cây to lớn như một tòa thành tự nhiên, những cành cây vươn ra như những cánh tay khổng lồ che phủ cả một khu vực rộng lớn. Dưới tán lá rậm rạp, ánh sáng hoàng hôn chỉ còn là những vệt yếu ớt, mờ ảo như mơ. Không khí nơi đây trang nghiêm và linh thiêng, tràn ngập một nguồn linh khí dồi dào, tinh khiết, khiến người ta cảm thấy tâm hồn được thanh lọc. Mùi gỗ, rêu, đất và cây cỏ tươi tắn hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm dịu mát, thanh bình. Tiếng gió lướt qua tán lá cây cổ thụ tạo thành những âm thanh rì rào huyền bí, như những lời thì thầm của thời gian, của lịch sử.
Mộc Lâm Chủ ngồi xuống bên gốc cây, ánh mắt xanh biếc nhìn xa xăm vào màn sương đang dần buông xuống, bao phủ khu rừng trong một tấm màn huyền ảo. Khuôn mặt nhăn nheo của bà hiện rõ vẻ ưu tư, nặng trĩu. Bà chậm rãi vuốt ve lớp rêu phong trên thân cây, như một người mẹ đang an ủi đứa con bị tổn thương.
“Khát vọng ‘nhân hóa’,” Mộc Lâm Chủ cất giọng, tiếng nói của bà nhẹ nhàng nhưng vang vọng trong không gian tĩnh mịch, mang theo nỗi đau và sự cay đắng. “Nó đã có từ rất lâu trong một số linh thú, đặc biệt là những loài mạnh mẽ, những loài có trí tuệ cao.”
Tô Lam ngồi đối diện, lắng nghe chăm chú. Nàng chưa từng nghĩ rằng linh thú lại có khát vọng như con người.
“Chúng tin rằng chỉ có hóa thành người, chúng mới có thể đạt đến cảnh giới cao nhất, mới có thể thoát khỏi kiếp thú,” Mộc Lâm Chủ tiếp tục, giọng nói của bà đầy sự chua chát. “Chúng mơ ước có được trí tuệ của con người, có được hình dạng của con người, để có thể tiếp cận con đường thăng tiên mà chúng cho là tối thượng. Chúng đã bị mê hoặc bởi những câu chuyện, những lời đồn thổi về sức mạnh vô biên của các tu sĩ nhân loại.”
Tần Mặc nhắm mắt lại, cảm nhận ý chí tồn tại của Cây Thần Cổ Thụ. Hắn nghe được sự tiếc nuối, sự đau đớn của nó khi chứng kiến những sinh linh của rừng bị mê hoặc. Hắn cũng nghe được sự phẫn nộ thầm lặng trước sự xảo quyệt của những kẻ đã gieo rắc những tư tưởng sai lầm ấy.
“Nhưng đó là một cái bẫy,” Mộc Lâm Chủ nói, giọng bà đột nhiên trở nên kiên quyết hơn, như muốn xé tan màn sương mù ảo ảnh. “Một cái bẫy tàn độc mà các tu sĩ đã giăng ra. Chúng lợi dụng khát vọng đó, dụ dỗ những linh thú mạnh mẽ nhất, hứa hẹn một con đường ‘nhân hóa’, một con đường ‘tiến hóa’ cao hơn. Chúng biến linh thú thành linh thú hộ vệ, vật tế, thậm chí là nô lệ cho chúng. Khi linh thú hóa hình thành người, chúng sẽ yếu đi trong một thời gian dài, và đó là lúc chúng dễ bị khống chế nhất. Chúng sẽ mất đi bản chất hoang dã, mất đi sự tự do, và không bao giờ thực sự là người. Chúng chỉ là những bản sao méo mó, những công cụ bị lợi dụng.”
Tô Lam sửng sốt. Nàng chưa bao giờ nghe đến một sự thật tàn khốc như vậy. Trong thế giới tu luyện, linh thú hóa hình luôn được coi là một bước tiến hóa vĩ đại. Hóa ra, đằng sau sự vĩ đại đó lại là một âm mưu đen tối. “Nhân hóa? Nhưng… tại sao lại là dụ dỗ? Không phải ép buộc?” Nàng hỏi, giọng run rẩy, sự hoài nghi về thế giới tu luyện đang cắm rễ sâu hơn trong tâm trí nàng.
“Ép buộc thì khó mà thành công,” Mộc Lâm Chủ lắc đầu. “Bản chất của linh thú rất mạnh mẽ, việc ép buộc chúng hóa hình sẽ khiến chúng phản kháng dữ dội. Nhưng nếu chúng tự nguyện, nếu chúng tin rằng đó là con đường duy nhất để trở nên mạnh mẽ hơn, để ‘thăng tiên’… thì chúng sẽ tự nguyện dâng hiến bản chất của mình. Và đó là lúc chúng trở nên dễ bị thao túng nhất.”
Hắc Phong khẽ gầm gừ, tiếng gầm trầm thấp, đầy vẻ căm phẫn. Bộ lông đen của nó dựng ngược lên, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa trong màn đêm đang buông xuống. Nó cảm nhận được sự nguy hiểm tột độ từ những lời Mộc Lâm Chủ nói, nguy hiểm hơn cả cái chết, đó là sự mất đi chính mình.
Tần Mặc mở mắt. Ánh mắt hắn ánh lên một nỗi buồn sâu sắc, nhưng cũng đầy sự thấu hiểu. Hắn đã từng nghe ý chí tồn tại của rất nhiều linh thú, và hắn biết rằng khát vọng được mạnh mẽ hơn, được vượt lên trên giới hạn của bản thân là một điều tự nhiên. Nhưng khi khát vọng đó bị lợi dụng, bị bóp méo, nó sẽ trở thành một lưỡi dao hai lưỡi, tự hủy hoại chính mình.
“Ngay cả Bạch Hổ Lão Tổ… cũng có khát vọng đó sao?” Tần Mặc khẽ hỏi, giọng hắn trầm thấp, mang theo một sự nặng nề. Hắn đã nghe về Bạch Hổ Lão Tổ, một trong Tứ Đại Thần Thú, một biểu tượng của sức mạnh và bản năng hoang dã. Nếu ngay cả một thần thú như vậy cũng bị mê hoặc, thì mức độ nguy hiểm của tư tưởng này còn lớn đến mức nào?
Mộc Lâm Chủ gật đầu nặng nề, ánh mắt bà càng thêm u sầu. “Nó là một trong những kẻ bị ám ảnh nhất. Nó tin rằng chỉ khi hóa thành người, nó mới có thể thực sự ‘tiến hóa’, trở thành một trong Tứ Đại Thần Thú sánh ngang với con người, thậm chí là vượt lên trên con người. Nó không thấy rằng, bản chất của Bạch Hổ, sự mạnh mẽ, uy dũng, sự cân bằng tự nhiên của nó… mới chính là điều đáng quý nhất.” Bà thở dài, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió, như một lời than vãn của cả khu rừng. “Hàng ngàn năm qua, ta đã cố gắng khuyên can nó, nhưng khát vọng đó đã ăn sâu vào tâm trí nó, trở thành một chấp niệm khó thể buông bỏ.”
Tần Mặc nhắm mắt lại lần nữa. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của Mộc Lâm Chủ, sự kiên cường của bà trong việc bảo vệ khu rừng, và cả nỗi bất lực của bà khi chứng kiến những linh thú thân yêu lạc lối. Hắn cũng cảm nhận được ý chí mạnh mẽ của Cây Thần Cổ Thụ, sự khôn ngoan của nó khi chứng kiến vòng xoáy luân hồi của sự sống và cái chết, của sự cân bằng và sự mất cân bằng.
“Vậy ra… đó là lý do chúng ta cảm nhận được dấu vết của tu sĩ từ Kỷ Nguyên Hiền Giả,” Tần Mặc nói, giọng hắn vang lên giữa màn đêm đang dần buông. “Mối đe dọa này đã tồn tại từ rất lâu, và nó còn sâu sắc hơn chúng ta nghĩ.” Hắn nhận ra rằng, vấn đề "thăng tiên cực đoan" và sự tha hóa bản chất không phải là một hiện tượng mới. Nó đã là một vấn đề lớn từ rất lâu, có thể liên quan đến nguồn gốc của Thiên Diệu Tôn Giả hoặc các thế lực tương tự, những kẻ đã gieo rắc những tư tưởng sai lầm này từ hàng ngàn năm trước. Những vết sẹo trên khu rừng, vết thương của Long Xà, và khát vọng "nhân hóa" của Bạch Hổ Lão Tổ, tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, một vòng lặp lịch sử tàn khốc cần phải được phá vỡ. Gánh nặng trên vai Tần Mặc càng lúc càng lớn, không chỉ là bảo vệ Vô Tính Thành, mà là bảo vệ bản chất của vạn vật khỏi sự tha hóa và hủy diệt.
***
Màn đêm đã hoàn toàn buông xuống, bao trùm khu rừng trong một tấm màn đen đặc, chỉ có ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua tán lá dày đặc, tạo nên những vệt sáng lờ mờ trên mặt đất. Sương mù dày đặc bắt đầu bao phủ, khiến không khí trở nên ẩm ướt và se lạnh. Tiếng gió lướt qua tán lá cây vẫn rì rào không ngừng, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của những điều bí ẩn.
Mộc Lâm Chủ đứng dậy, thân hình nhỏ bé, gầy guộc của bà như hòa vào bóng đêm. Bà quay sang nhìn Tần Mặc, ánh mắt xanh biếc của bà không còn sự u sầu mà thay vào đó là một tia hy vọng rực cháy, một niềm tin mãnh liệt.
“Chúng ta không thể để chúng tiếp tục làm vậy,” Mộc Lâm Chủ nói, giọng bà kiên quyết, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Rừng đang kêu gọi, và những linh thú đang đứng trước một lựa chọn sinh tử. Ngươi… ngươi là hy vọng của ta, Tần Mặc.” Bà đặt tay lên vai Tần Mặc, bàn tay bà lạnh lẽo và run rẩy, nhưng sức mạnh trong lời nói của bà lại không hề suy giảm. Bà tin rằng Tần Mặc, với năng lực thấu hiểu ý chí tồn tại của vạn vật, là người duy nhất có thể giúp các linh thú nhận ra giá trị bản chất của mình và chống lại sự tha hóa, chống lại những lời dụ dỗ ngọt ngào nhưng chết người của các tu sĩ.
Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn kiên định như ngọn lửa bùng cháy trong đêm tối. Hắn đã hiểu rõ tầm quan trọng của nhiệm vụ này. Khát vọng 'nhân hóa' của Bạch Hổ Lão Tổ không chỉ là một vấn đề cá nhân của một thần thú. Nó là một biểu tượng, một cánh cửa để những kẻ tham lam từ bên ngoài xâm nhập sâu hơn vào bản chất của rừng, thao túng và hủy hoại nó.
“Tôi hiểu,” Tần Mặc đáp, giọng hắn trầm ấm, đầy sức nặng. “Khát vọng ‘nhân hóa’ của Bạch Hổ Lão Tổ… nó không chỉ là một vấn đề cá nhân nữa. Nó là một biểu tượng, một cánh cửa để những kẻ đó xâm nhập sâu hơn vào bản chất của rừng.” Hắn biết rằng, việc thuyết phục Bạch Hổ Lão Tổ từ bỏ chấp niệm là một nhiệm vụ vô cùng khó khăn, nhưng cũng là chìa khóa để bảo vệ Linh Thú Sơn Mạch khỏi sự tha hóa.
Tô Lam siết chặt chuôi kiếm cổ bên hông, đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự quyết tâm. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự tàn phá, quá nhiều nỗi đau. Nàng đã dần mất đi niềm tin vào con đường tu luyện mà nàng từng theo đuổi. Giờ đây, nàng muốn đứng về phía sự cân bằng, về phía Tần Mặc.
“Vậy chúng ta phải làm gì?” Tô Lam hỏi, giọng nàng nghiêm túc, đầy vẻ sẵn sàng. “Phải ngăn chặn chúng trước khi quá muộn.”
Mộc Lâm Chủ nhìn Tần Mặc, rồi lại nhìn Tô Lam, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên khuôn mặt nhăn nheo của bà. Bà cảm nhận được sự đồng lòng, sự kiên định từ hai người trẻ tuổi này. “Đầu tiên, phải đối mặt với Bạch Hổ Lão Tổ. Nếu nó có thể tìm lại bản chất của mình, nó sẽ là một tấm gương, một ngọn hải đăng cho những linh thú khác đang lạc lối. Đồng thời, chúng ta phải sẵn sàng đối đầu với những kẻ đang dòm ngó rừng này. Chúng không đơn độc, và chúng ta cũng vậy.” Lời kêu gọi liên minh của Mộc Lâm Chủ vang lên, không chỉ là một lời nói, mà là một lời tuyên ngôn, báo hiệu một cuộc đối đầu trực diện quy mô lớn sắp xảy ra với các tu sĩ khai thác.
Tần Mặc gật đầu. Hắn đặt tay lên thân cây cổ thụ, cảm nhận dòng linh khí mạnh mẽ chảy trong nó, và ý chí kiên cường của rừng. Hắn nghe được tiếng vọng của quá khứ, tiếng thì thầm của những linh thú đã bị tha hóa, và cả tiếng kêu cứu của những linh thú đang đứng trước bờ vực. Hắn hít sâu một hơi, mùi đất ẩm và rêu phong tràn vào lồng ngực, mang theo cả gánh nặng và niềm hy vọng.
“Đã đến lúc rồi,” Tần Mặc thì thầm, không chỉ cho Mộc Lâm Chủ và Tô Lam, mà còn cho chính bản thân hắn. Hắn biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không đơn độc. Hắn có Mộc Lâm Chủ, người bảo vệ rừng già, có Tô Lam, kiếm khách đã thấu hiểu sự thật, và có Hắc Phong, linh thú trung thành. Và quan trọng hơn, hắn có ý chí tồn tại của vạn vật, những sinh linh đang kêu gọi sự cân bằng, sự bình yên. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với Bạch Hổ Lão Tổ, và sau đó, là những thế lực xảo quyệt đang âm mưu hủy hoại Huyền Vực. Cuộc chiến để bảo vệ bản chất của vạn vật đã thực sự bắt đầu.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.