Vạn vật không lên tiên - Chương 407: Ý Chí Cổ Xưa: Khát Vọng Nhân Hóa Khổng Lồ
Cuộc chiến để bảo vệ bản chất của vạn vật đã thực sự bắt đầu. Tần Mặc thầm nghĩ, hít sâu một hơi, mùi đất ẩm và rêu phong tràn vào lồng ngực, mang theo cả gánh nặng và niềm hy vọng. Hắn biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không đơn độc. Hắn có Mộc Lâm Chủ, người bảo vệ rừng già, có Tô Lam, kiếm khách đã thấu hiểu sự thật, và có Hắc Phong, linh thú trung thành. Và quan trọng hơn, hắn có ý chí tồn tại của vạn vật, những sinh linh đang kêu gọi sự cân bằng, sự bình yên. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với Bạch Hổ Lão Tổ, và sau đó, là những thế lực xảo quyệt đang âm mưu hủy hoại Huyền Vực.
***
Sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp, len lỏi qua tán lá dày đặc của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, cả đoàn người đã tiếp tục hành trình. Sương mù đêm qua vẫn còn vương vấn, đọng trên những phiến lá xanh mướt, trên thân cây rêu phong, tạo nên một bức tranh huyền ảo, mơ hồ. Không khí se lạnh, mang theo hương đất ẩm và mùi cỏ cây mục ruỗng, nhưng cũng có chút trong lành, thanh khiết của một khu rừng chưa từng bị bàn tay con người chạm tới. Tiếng chim hót líu lo từ khắp nơi vọng lại, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, và xa xa là tiếng suối chảy róc rách, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng nguyên thủy, êm đềm.
Tần Mặc bước đi giữa những thân cây cổ thụ khổng lồ, chúng cao vút, cành lá rậm rạp như những chiếc ô xanh che kín cả bầu trời. Thân cây to lớn đến mức một người ôm không xuể, lớp vỏ sần sùi mang dấu vết của hàng ngàn năm phong sương, như những bức tường thành tự nhiên sừng sững. Hắn vẫn còn trầm tư sau cuộc trò chuyện đêm qua với Mộc Lâm Chủ. Những lời nói của bà về sự thao túng và tha hóa của tu sĩ đã gieo vào lòng hắn một hạt giống lo lắng, một nỗi sợ hãi về việc bản chất của vạn vật sẽ bị bóp méo đến mức nào khi khát vọng ‘thăng tiên’ trở nên mù quáng. Hắn khẽ đưa tay lướt trên lớp rêu mềm mại của một thân cây, lắng nghe 'ý chí tồn tại' của nó – một sự tĩnh lặng, kiên định, và một chút mệt mỏi thầm kín. Chúng đang chống chịu, nhưng liệu có chống chịu được mãi?
“Ngươi vẫn còn trầm tư lắm, Tần Mặc,” Tô Lam lên tiếng, giọng nàng dịu dàng nhưng vẫn giữ được sự sắc sảo thường thấy. Nàng bước đi bên cạnh hắn, bộ trang phục tu sĩ màu xanh lam nhạt hòa vào sắc xanh của rừng. Đôi mắt phượng của nàng quan sát hắn đầy lo lắng. “Những lời của Mộc Lâm Chủ đêm qua… chúng ám ảnh đến vậy sao?”
Tần Mặc khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía trước, nơi những vệt sáng yếu ớt của mặt trời đang cố gắng xuyên qua tán lá. “Nó không chỉ là ám ảnh, Tô Lam. Nó là một sự thật nghiệt ngã. Khát vọng ‘nhân hóa’ của Bạch Hổ Lão Tổ, theo lời Mộc Lâm Chủ, đã trở thành một biểu tượng, một cánh cửa để những kẻ tham lam xâm nhập và thao túng bản chất của vạn vật. Ngươi thấy đó, ở Vô Tính Thành, chúng ta sống một cuộc đời bình dị, không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao. Nhưng ở đây, ngay cả một thần thú cổ xưa cũng bị cuốn vào vòng xoáy của sự ‘tiến hóa’ cưỡng ép. Điều ta lo sợ là, khát vọng này không chỉ dừng lại ở Bạch Hổ Lão Tổ, mà nó đã lan rộng, ăn sâu vào tâm trí nhiều linh thú khác.” Hắn dừng lại, đưa tay chạm vào một chiếc lá đang run rẩy vì sương đêm còn đọng. “Nếu vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Câu nói ấy… chưa bao giờ đúng như lúc này.”
Hắc Phong đi trước, cái mũi thính nhạy của nó không ngừng đánh hơi, đôi mắt đỏ rực cảnh giác quét ngang dọc. Nó là một linh thú trung thành, nhưng cũng rất nhạy cảm với những biến động của linh khí và ý chí trong rừng. Thỉnh thoảng, nó lại quay đầu nhìn Tần Mặc, như muốn xác nhận rằng chủ nhân của nó vẫn ổn. Tiếng gầm gừ nhẹ của nó vang lên, không phải là đe dọa, mà là một sự cảnh báo thầm lặng về những gì đang ẩn chứa sâu hơn trong cánh rừng.
Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé và gầy guộc, bước đi vững chãi phía sau. Bà không nói nhiều, nhưng ánh mắt xanh biếc tinh anh của bà không ngừng quan sát Tần Mặc. Bà hiểu những gì Tần Mặc đang trải qua, bởi bà đã chứng kiến biết bao thế hệ linh thú bị cuốn vào cái vòng luẩn quẩn của sự ‘tiến hóa’ và ‘nhân hóa’. “Khu vực này, càng vào sâu, càng cổ kính, cũng càng linh thiêng và nguy hiểm,” Mộc Lâm Chủ cất lời, giọng bà nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. “Những cây cổ thụ này, chúng đã tồn tại từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, thậm chí còn xa xưa hơn nữa. Chúng là nhân chứng cho biết bao sự đổi thay của thế giới. Và cũng chính từ sâu thẳm nơi này, một ý chí cổ xưa đã hình thành, ảnh hưởng đến mọi sinh linh.” Bà không nói rõ đó là ý chí gì, nhưng cái cách bà nhắc đến nó khiến Tần Mặc cảm thấy một sự rợn người. Nó không phải là một ý chí bình thường, mà là một thứ gì đó đã vượt ra ngoài giới hạn của một cá thể.
Tần Mặc ngẩng đầu nhìn lên những tán cây giao nhau, tạo thành một vòm trời xanh thẫm. Hắn cảm nhận được sự im lặng đáng sợ ẩn dưới vẻ ngoài bình yên của khu rừng. Sự im lặng không phải là vắng lặng, mà là sự dồn nén của hàng vạn ý chí, hàng vạn khát vọng đang ẩn mình. Linh khí trong không khí bắt đầu trở nên đậm đặc hơn, mang theo một chút nặng nề, khác hẳn với sự thanh khiết ban đầu. Hắn biết, họ đang tiến gần đến trung tâm của một điều gì đó vĩ đại, và cũng vô cùng nguy hiểm. Mỗi bước chân đều như dẫm lên một tấm màn bí ẩn, mà phía dưới là vô vàn những điều chưa được khám phá, và có lẽ là cả những chân lý đau lòng.
***
Hành trình tiếp tục cho đến giữa trưa. Ánh nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua tán cây, nhưng dường như nó bị bóp méo, méo mó một cách kỳ lạ, chỉ còn là những đốm sáng lờ mờ trên mặt đất ẩm ướt. Tiếng gió lướt qua tán lá cổ thụ không còn là những tiếng rì rào êm ái, mà là những âm thanh trầm đục, nặng nề, như tiếng thở dài của thời gian, hay tiếng rên rỉ của một sinh vật khổng lồ nào đó. Mùi hương trong không khí cũng biến đổi, vẫn là mùi rêu phong, đất cổ, nhưng xen lẫn một mùi hương lạ lùng, vừa thanh khiết vừa có chút tanh nồng, như mùi của sự biến đổi, của một thứ gì đó đang dần bị xói mòn khỏi bản chất vốn có. Một áp lực vô hình bắt đầu đè nặng, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở.
Tần Mặc đột ngột dừng lại, đôi mắt hắn nhắm nghiền, khuôn mặt tái đi. Một luồng ý chí vô hình, cực kỳ cổ xưa và mạnh mẽ, đột ngột tràn ngập tâm trí hắn. Nó không phải là sự phẫn nộ hay sợ hãi, không phải là nỗi buồn hay niềm vui, mà là một khát vọng thuần túy, mãnh liệt đến mức kinh ngạc – khát vọng 'nhân hóa'. Khát vọng này dường như đã ăn sâu vào từng thớ đất, từng cành cây, từng sinh linh trong khu vực này, vượt xa bất kỳ 'ý chí' nào hắn từng cảm nhận. Nó giống như một dòng sông ngầm chảy xiết, không ngừng xói mòn, biến đổi mọi thứ trên đường đi của nó.
Trong tâm trí Tần Mặc, hắn thấy những hình ảnh mơ hồ. Những rễ cây cổ thụ đang uốn lượn, vặn vẹo như muốn vươn lên thành hình người. Những tảng đá rêu phong dường như đang cố gắng dựng thẳng, tạo thành những dáng vẻ kỳ lạ. Và sâu hơn nữa, hắn cảm nhận được hàng vạn, hàng triệu ý chí nhỏ bé khác, bị cuốn theo dòng chảy khổng lồ này, bối rối, hoang mang, nhưng cũng đầy khát khao được biến đổi. Đây không phải là một ý chí đơn lẻ, mà là một luồng chảy khổng lồ của niềm tin, của sự chấp niệm đã tồn tại qua hàng ngàn năm, thấm đẫm vào linh hồn của khu rừng.
Hắc Phong gầm gừ thấp, lông trên gáy nó dựng đứng. Đôi mắt đỏ rực của nó quét nhanh xung quanh, nhưng nó không tìm thấy kẻ thù cụ thể nào. Nó chỉ cảm nhận được một mối đe dọa vô hình, một sự bất thường đang bóp méo cả không gian xung quanh. Nó lùi lại một bước, thân hình khổng lồ che chắn cho Tần Mặc, sẵn sàng tấn công bất cứ thứ gì dám lại gần. Tiếng gầm gừ của nó vang lên trầm đục trong không khí nặng nề, như một lời cảnh báo, một sự phản kháng bản năng trước thứ năng lượng đang xâm lấn.
“Tần Mặc, có chuyện gì vậy?” Tô Lam lo lắng hỏi, giọng nàng run rẩy. Nàng không thể cảm nhận 'ý chí tồn tại' như Tần Mặc, nhưng nàng cảm thấy rõ ràng sự thay đổi đột ngột của không khí, của áp lực vô hình đang đè nặng lên nàng. Một cảm giác bất an dâng trào, như thể có một con mắt vô hình đang quan sát họ từ mọi phía. “Ta cảm thấy có gì đó không ổn. Không khí… nó quá nặng nề.”
Tần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn vẫn còn nguyên sự kinh ngạc. “Ý chí này… nó… quá mạnh mẽ,” hắn thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể vừa trải qua một cuộc vật lộn dữ dội. “Nó không chỉ là một ý chí, nó là một dòng chảy, một đại dương của khát vọng ‘nhân hóa’, đã tồn tại từ rất lâu đời. Nó đang định hình lại cả khu rừng này.”
Đúng lúc đó, một linh thú trẻ, một con hươu con với đôi mắt to tròn và bộ lông mềm mượt, đang gặm cỏ gần đó bỗng dưng loạng choạng. Nó ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy lộ vẻ bối rối, hoang mang. Thân hình non nớt của nó khẽ run rẩy, rồi bất ngờ, nó cố gắng đứng thẳng trên hai chân sau, như thể đang bắt chước dáng đi của con người. Tiếng kêu non nớt của nó không còn là tiếng kêu của một con hươu, mà mang theo chút âm vực lạ lùng, như một tiếng rên rỉ, một nỗ lực để phát ra những âm thanh phức tạp hơn. Hàng loạt những chiếc lá trên thân cây gần đó cũng khẽ vặn mình, từ từ cong lên, hình thành những đường nét gợi cảm giác về những ngón tay, những bàn chân.
Tần Mặc nhìn cảnh tượng đó, trái tim hắn thắt lại. Hắn đã từng nghe những câu chuyện về sự ‘nhân hóa’, nhưng chưa bao giờ chứng kiến nó diễn ra một cách trực tiếp và mạnh mẽ đến vậy. Đây không còn là sự tiến hóa tự nhiên, mà là một sự bóp méo, một sự ép buộc bản chất. Linh Thú Trẻ ấy không hề muốn ‘nhân hóa’, nhưng nó bị cuốn vào dòng chảy của ý chí khổng lồ kia, bị định hướng, bị thúc đẩy để từ bỏ bản chất của mình. Nỗi lo lắng của Tần Mặc càng lúc càng tăng lên, bởi hắn hiểu rằng, nếu khát vọng này không được kiểm soát, nó sẽ biến toàn bộ Rừng Nguyên Sinh Bất Tận thành một khu rừng của những sinh vật méo mó, mất đi bản ngã, chỉ còn lại sự bối rối và đau khổ.
Mộc Lâm Chủ tiến đến gần, ánh mắt bà không còn vẻ lo lắng đơn thuần mà thay vào đó là một sự bất lực sâu sắc. Bà đã chứng kiến quá nhiều điều tương tự, quá nhiều linh thú bị ảnh hưởng bởi luồng ý chí này. Bà biết nó là gì, và bà biết nó mạnh mẽ đến mức nào. Nàng Tô Lam cũng nhìn thấy cảnh tượng của con hươu con, đôi mắt phượng của nàng mở to vì kinh ngạc và sợ hãi. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng khát vọng ‘nhân hóa’ lại có thể biểu hiện ra một cách vật chất và đáng sợ đến vậy. Cuộc chiến để bảo vệ bản chất, mà Tần Mặc đã nhắc đến, quả thực là một cuộc chiến sinh tử.
***
Chiều tà, sương mù đã bắt đầu bao phủ dày đặc hơn, không khí trở nên lạnh buốt, thấm vào tận xương tủy. Nhóm người đã đến gần một gò đất cổ, nơi những tảng đá rêu phong chất chồng lên nhau, tạo thành một khung cảnh hoang sơ, nhuốm màu thời gian. Tiếng gió lướt qua những tảng đá nghe như tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn, và tiếng nước chảy từ một khe suối gần đó cũng mang một âm điệu kỳ lạ, như tiếng khóc thầm của khu rừng. Mùi ẩm mốc của đất cổ và rêu trộn lẫn với hương thơm ngai ngái của linh khí đậm đặc, tạo nên một sự kết hợp vừa ma mị vừa áp bức. Áp lực vô hình từ luồng ý chí mà Tần Mặc cảm nhận được càng trở nên cô đặc hơn ở khu vực này, tạo cảm giác như đang đứng trước một nguồn năng lượng khổng lồ, đang tỏa ra một cách không ngừng nghỉ.
Mộc Lâm Chủ tiến đến gần Tần Mặc, ánh mắt xanh biếc của bà đầy sự lo lắng và bất lực, nhưng cũng ánh lên một tia hy vọng mong manh. Bà không có khả năng cảm nhận 'ý chí tồn tại' một cách rõ ràng như Tần Mặc, nhưng với tư cách là người bảo vệ rừng, bà đã quá quen thuộc với sự hiện diện của luồng ý chí này từ rất lâu. Nó đã trở thành một phần của khu rừng, một chân lý nghiệt ngã mà bà phải chấp nhận.
“Ngươi cũng cảm nhận được rồi sao?” Mộc Lâm Chủ cất tiếng, giọng bà trầm buồn. “Đây chính là ‘ý chí của Thần’, một khát vọng đã tồn tại từ rất lâu, trước khi cả ta được sinh ra. Đó là ý chí của Bạch Hổ Lão Tổ, đã thấm sâu vào từng ngọn cỏ, từng hạt cát của khu rừng này.”
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn vẫn còn nguyên sự kinh ngạc trước quy mô của luồng ý chí kia. Hắn đưa mắt nhìn những cây cổ thụ xung quanh, cảm nhận rõ hơn từng nhịp đập của ý chí kia, như thể chúng đang thì thầm vào tai hắn những lời lẽ mê hoặc về sự ‘tiến hóa’ và ‘nhân hóa’. “Nó không chỉ là khát vọng, Mộc Lâm Chủ,” Tần Mặc đáp, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức nặng. “Nó đang định hình lại cả khu rừng này, tha hóa bản chất của chúng… một khát vọng ‘nhân hóa’ đến mức cực đoan. Con hươu con kia… nó không có lựa chọn nào khác ngoài việc bị cuốn theo.” Hắn nhớ lại những lời cảnh báo trong sách cổ: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Giờ đây, hắn hiểu rằng, sự ‘thăng tiên’ cực đoan không chỉ là sự tích lũy linh lực, mà còn là sự ép buộc bản thân phải thay đổi, phải ‘nhân hóa’ theo một khuôn mẫu nhất định, bỏ qua bản chất thực sự của mình.
Mộc Lâm Chủ thở dài một tiếng, tiếng thở dài mang theo bao nỗi buồn và gánh nặng của hàng ngàn năm. “Chính vì nó quá mạnh mẽ, quá cổ xưa, nên các tu sĩ mới thèm muốn đến vậy. Họ không muốn nó ‘thăng tiên’ theo cách riêng của nó, mà họ muốn lợi dụng nó để tạo ra linh thú hộ vệ, hoặc thậm chí là ‘thần’ của riêng họ. Họ muốn biến Bạch Hổ Lão Tổ thành một công cụ, một biểu tượng cho quyền lực của họ, ép buộc nó từ bỏ bản chất của một thần thú, để phục vụ cho tham vọng của con người.” Bà ngừng lại, đôi mắt xanh biếc nhìn thẳng vào Tần Mặc. “Họ tin rằng, nếu họ có thể kiểm soát được một ý chí ‘nhân hóa’ mạnh mẽ như của Bạch Hổ Lão Tổ, họ có thể nắm giữ chìa khóa để ‘khai linh’ và ‘thăng tiên’ cho bất cứ vật gì, theo ý muốn của họ. Ngay cả trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, khi Thiên Diệu Tôn Giả vẫn còn là một huyền thoại, khát vọng này đã nhen nhóm và gây ra bao nhiêu tai họa.”
Lời nói của Mộc Lâm Chủ như một tiếng sét đánh ngang tai Tần Mặc. Hắn đã từng nghĩ rằng vấn đề chỉ là thuyết phục Bạch Hổ Lão Tổ từ bỏ chấp niệm cá nhân của nó. Nhưng giờ đây, hắn hiểu rằng, đó không chỉ là chấp niệm của một cá thể, mà là một triết lý đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật, một niềm tin vào ‘nhân hóa’ như mục tiêu tối thượng. Và tệ hơn, nó đã trở thành mục tiêu để các thế lực bên ngoài, những kẻ tu sĩ tham lam, nhắm đến để khai thác, bóp méo, phục vụ cho những âm mưu đen tối của chúng. Đây không chỉ là một cuộc đối thoại, mà là một cuộc chiến ý chí, một cuộc chiến để bảo vệ bản chất của sự tồn tại.
Tô Lam siết chặt chuôi kiếm cổ, nàng cảm nhận được sự nghiêm trọng của vấn đề. Nàng đã chứng kiến sự tàn phá của các tu sĩ, và giờ đây, nàng hiểu rằng sự tàn phá đó không chỉ dừng lại ở vật chất, mà còn ăn sâu vào linh hồn của vạn vật. Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng đầy tin tưởng và sẵn sàng.
Tần Mặc nhắm mắt lại, hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Hắn biết rằng, cuộc đối thoại với Bạch Hổ Lão Tổ sắp tới sẽ là một thử thách vô cùng lớn. Làm sao để thuyết phục một ý chí đã tồn tại hàng ngàn năm, đã thấm sâu vào mọi ngóc ngách của khu rừng, từ bỏ khát vọng mãnh liệt của nó? Làm sao để thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào bản chất của một thần thú, khi niềm tin đó lại đang bị các thế lực bên ngoài lợi dụng? Nhưng rồi, hắn lại cảm nhận được những ý chí nhỏ bé, bối rối của những linh thú xung quanh, những tiếng kêu cứu thầm lặng của chúng. Chúng cần một lựa chọn khác, một con đường khác, không phải là sự tha hóa và hủy diệt.
Hắn mở mắt, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn biết rằng, nhiệm vụ này không chỉ là của riêng hắn, mà là của toàn bộ Huyền Vực. Hắn phải đối diện với Bạch Hổ Lão Tổ, không chỉ để cứu lấy một cá thể thần thú, mà là để bảo vệ bản chất của vạn vật, để chứng minh rằng ‘thăng tiên’ không phải là con đường duy nhất, và ‘nhân hóa’ không phải là định mệnh. Cuộc chiến thực sự đã đến.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.