Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 408: Bí Mật Ngàn Năm: Nỗi Khổ Của Bạch Hổ Lão Tổ

Cuộc chiến thực sự đã đến. Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn xuyên qua màn sương đêm, dường như có thể nhìn thấy sâu thẳm vào tận cội nguồn của ý chí cổ xưa đang khuấy động khu rừng. Hắn đứng đó, trong cái tĩnh lặng mênh mông của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi chỉ có tiếng gió xào xạc qua kẽ lá và âm thanh thì thầm của vạn vật. Sự tĩnh lặng ấy không phải là yên bình, mà là sự lắng đọng của một áp lực vô hình, nặng nề, dồn nén đến nghẹt thở. Hắn cảm nhận được sự bối rối, nỗi sợ hãi len lỏi trong từng ngọn cây, từng phiến lá, như thể chúng đang chờ đợi một lời giải đáp, một con đường thoát ly khỏi sự tha hóa đang ngày một ăn sâu.

Dưới tán Cây Thần Cổ Thụ khổng lồ, thân cây to lớn vươn mình như một tòa thành xanh biếc sừng sững giữa màn đêm. Tán lá rậm rạp che phủ cả một khu vực rộng lớn, tạo thành một vòm trời tự nhiên, nơi ánh trăng mờ nhạt khó lòng xuyên thấu, chỉ để lại những vệt sáng lờ mờ như những sợi chỉ bạc dệt trên nền nhung đen. Không khí nơi đây mang một vẻ trang nghiêm cổ kính, linh thiêng đến lạ, vừa hùng vĩ vừa trầm mặc, tràn ngập một sức sống âm ỉ, trường tồn qua vô số kỷ nguyên. Mùi gỗ mục, rêu phong ẩm ướt, và hương đất nồng nàn quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của sự sống nguyên thủy. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng lá cây xào xạc theo từng đợt gió nhẹ, tất cả hòa quyện thành bản giao hưởng trầm bổng của rừng sâu, như một lời thì thầm của thời gian và sinh mệnh.

Tần Mặc chậm rãi ngồi xuống, tâm trí vẫn còn chìm đắm trong những suy nghĩ miên man về luồng ý chí 'nhân hóa' mạnh mẽ mà hắn đã cảm nhận. Nó không chỉ là một khát vọng, mà là một dòng chảy mãnh liệt, một cơn sóng thần tinh thần đủ sức định hình lại cả một thế giới. Ánh mắt hắn hướng về Mộc Lâm Chủ, người đang đứng đó, dáng người gầy guộc nhưng toát lên vẻ kiên cường của một cổ thụ nghìn năm. Vẻ mặt bà đầy ưu tư, những nếp nhăn hằn sâu trên làn da nhăn nheo như khắc ghi dấu ấn của thời gian và những gánh nặng mà bà đã chứng kiến. Tô Lam đứng phía sau Tần Mặc, nàng siết chặt chuôi kiếm cổ, đôi mắt phượng sáng ngời, cảnh giác quan sát mọi động tĩnh xung quanh, nhưng cũng chăm chú lắng nghe, không bỏ sót một lời nào. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền ẩn hiện trong bóng tối, đứng sừng sững như một hộ vệ trung thành, đôi mắt đỏ rực không ngừng quét qua màn sương, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ mối nguy hiểm nào có thể ẩn mình trong bóng đêm.

Mộc Lâm Chủ khẽ thở dài, tiếng thở dài mang theo nỗi niềm sâu thẳm của một sinh linh đã chứng kiến bao thăng trầm của thời gian. Bà cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng vang vọng trong không gian linh thiêng, như một dòng suối chảy qua những tảng đá cổ xưa: “Ý chí mà ngươi cảm nhận được, Tần Mặc, nó không phải là thứ mới mẻ. Nó đã nhen nhóm trong Bạch Hổ Lão Tổ từ hàng ngàn năm trước, từ khi nó chứng kiến những con người cổ đại đạt đến cảnh giới ‘Tiên’.” Bà ngừng lại, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về một quá khứ xa xôi, một kỷ nguyên mà ngay cả những ký ức cũng đã dần phai nhạt. “Đó là một khao khát được ‘thăng hoa’, được thoát khỏi vòng luân hồi của bản năng, được đạt tới một hình thái tồn tại mà nó tin là cao cấp hơn, hoàn mỹ hơn.”

Tần Mặc gật đầu, ánh mắt sâu thẳm của hắn phản chiếu sự phức tạp trong lời nói của Mộc Lâm Chủ. Hắn đã từng nghe nhiều về những huyền thoại ‘thăng tiên’ của con người, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng một thần thú lại có thể bị ám ảnh bởi nó đến vậy, và theo một cách đầy bi kịch. “Nó khao khát được như con người, nhưng cái giá phải trả là gì?” Tần Mặc hỏi, giọng trầm ấm nhưng đầy sức nặng, mỗi lời nói đều chứa đựng sự suy tư sâu sắc. Hắn hiểu rằng, không có con đường nào đến với sự ‘thăng hoa’ mà không phải đánh đổi, đặc biệt là khi con đường đó đi ngược lại với bản chất tồn tại cốt lõi của mình.

Mộc Lâm Chủ chậm rãi tiếp lời, ánh mắt bà vẫn còn đọng lại nỗi buồn man mác. “Cái giá… là sự giằng xé, là nỗi đau, là sự mất mát dần bản nguyên của chính mình. Bạch Hổ Lão Tổ là một trong những thần thú cổ xưa nhất, mang trong mình dòng máu thuần khiết của Bạch Hổ, cai quản khí trắng của phương Tây, đại diện cho sự uy mãnh, bảo hộ và cân bằng tự nhiên. Nhưng khi nó chứng kiến những Hiền Giả thời xa xưa, những con người đã tu luyện đến mức ‘khai linh’ và ‘thăng tiên’, đạt được những phép thuật thần thông quảng đại, thay đổi hình hài, vượt thoát sinh tử, một hạt mầm khao khát đã nảy nở trong tâm trí nó. Nó bắt đầu tin rằng, để đạt đến đỉnh cao của sự tồn tại, để thoát ly khỏi những giới hạn của ‘thú tính’, nó phải ‘nhân hóa’.”

Bà kể tiếp, giọng nói nhuốm màu bi thương: “Ban đầu, khát vọng đó chỉ là một ý niệm mơ hồ, một sự ngưỡng mộ thuần túy. Nhưng qua hàng ngàn năm, khi nó chứng kiến sự tàn phá của chiến tranh, sự yếu đuối của những loài thú khác trước sức mạnh của con người tu sĩ, và cả sự hưng thịnh của những nền văn minh ‘nhân loại’, khao khát đó dần trở thành một nỗi ám ảnh, một con đường duy nhất mà nó tin là có thể bảo vệ chủng tộc và bản thân mình. Nó không chỉ muốn sức mạnh, Tần Mặc. Nó muốn sự hiểu biết, sự nhận thức, và trên hết, nó muốn được thừa nhận, được đứng ngang hàng với những sinh linh mà nó từng xem là kẻ yếu hơn, nhưng rồi lại vượt lên. Nó tin rằng, chỉ khi ‘nhân hóa’ hoàn toàn, nó mới có thể thực sự hiểu và kiểm soát được thế giới này, thoát ly khỏi cái gọi là ‘thú tính’ hoang dại, để trở thành một ‘Thần’ theo cách riêng của nó.”

Tần Mặc im lặng lắng nghe, tâm trí hắn như một tấm gương phản chiếu lại những lời lẽ của Mộc Lâm Chủ. Hắn cảm nhận được sự phức tạp trong khát vọng của Bạch Hổ Lão Tổ – đó không đơn thuần là tham lam quyền lực, mà là sự pha trộn của nỗi sợ hãi, khát khao được bảo vệ, và cả một niềm tin sai lầm vào sự ‘thăng hóa’ theo một hình mẫu duy nhất. Hắn nhớ lại lời cảnh báo trong sách cổ: “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Giờ đây, hắn hiểu rằng, ‘thăng tiên’ cực đoan không chỉ là sự tích lũy linh lực, mà còn là sự ép buộc bản thân phải thay đổi, phải ‘nhân hóa’ theo một khuôn mẫu nhất định, bỏ qua bản chất thực sự của mình. Nỗi khổ của Bạch Hổ Lão Tổ không phải là sự yếu đuối, mà là sự giằng xé giữa bản năng và khát vọng, giữa bản chất và hình thái lý tưởng mà nó tự đặt ra. Đây chính là một bi kịch của ‘vật tính’ bị bóp méo, một vòng xoáy không lối thoát.

***

Đêm càng về khuya, màn sương mù càng trở nên dày đặc hơn, bao phủ lấy Rừng Nguyên Sinh Bất Tận trong một tấm màn trắng xóa, lạnh lẽo. Hơi ẩm từ cây cỏ, từ những dòng suối ẩn mình trong rừng, ngưng tụ lại, khiến không khí trở nên se lạnh, thấm sâu vào da thịt. Ánh trăng đã bị mây đen che khuất hoàn toàn, chỉ còn những ánh sáng lờ mờ từ các loại cây phát sáng và ánh mắt đỏ rực của Hắc Phong soi rọi một cách yếu ớt. Trong không gian mờ ảo và tĩnh mịch ấy, câu chuyện của Mộc Lâm Chủ tiếp tục, mang theo những chi tiết đau lòng về hành trình đầy thống khổ của Bạch Hổ Lão Tổ. Tiếng gió đêm vẫn xào xạc trên tán lá, nhưng giờ đây nó dường như mang theo cả tiếng thở dài của khu rừng, tiếng than khóc của những sinh linh bị ảnh hưởng bởi khát vọng cổ xưa.

Mộc Lâm Chủ dùng một cành cây khô, chậm rãi vẽ xuống nền đất ẩm ướt những hình ảnh mơ hồ, những nét vẽ nguệch ngoạc nhưng ẩn chứa bao nhiêu bi thương về sự biến đổi của Bạch Hổ Lão Tổ. “Mỗi lần nó cố gắng, hình hài nó lại biến đổi,” bà nói, giọng nói đầy xót xa. “Từ một thần thú uy mãnh, thuần khiết, nó bắt đầu có những đặc điểm nửa người nửa thú. Lớp lông trắng muốt của nó trở nên thưa thớt hơn ở một số chỗ, đôi khi mọc ra những sừng nhỏ, hay móng vuốt biến dạng. Sức mạnh bản nguyên của Bạch Hổ bị suy yếu dần, bởi vì nó không còn là chính nó nữa. Ý chí của nó bị giằng xé giữa hai bản thể – bản năng dã thú thuần túy và khát vọng ‘nhân hóa’ méo mó. Nó trở nên yếu đuối hơn, dễ bị tổn thương hơn, và nỗi đau nội tâm ấy còn kinh khủng hơn bất kỳ vết thương thể xác nào.”

Tần Mặc nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ năng lực của mình để cảm nhận những dòng chảy ý chí đau thương mà Mộc Lâm Chủ đang mô tả. Hắn không chỉ nghe bằng tai, mà còn cảm nhận bằng cả tâm hồn mình. Hắn thấy được hình ảnh một Bạch Hổ khổng lồ, oai vệ, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ lạc lõng, cô độc, như một vị vua bị lưu đày trong chính vương quốc của mình. Hắn cảm nhận được sự thống khổ khi bản nguyên của một thần thú bị xé toạc, bị ép buộc phải thay đổi theo một khuôn mẫu không thuộc về nó. Đó là nỗi cô đơn của một sinh linh cổ xưa, mang trong mình gánh nặng của một khát vọng không thể thỏa mãn, một nỗi sợ hãi mơ hồ về sự biến mất của chính mình nếu không theo đuổi con đường này. Bạch Hổ Lão Tổ đã mất đi nhiều hơn những gì nó đạt được – mất đi sự kết nối sâu sắc với tự nhiên, mất đi sự thuần khiết của bản năng, và thay vào đó là sự hỗn loạn nội tại.

“Nó không chỉ muốn sức mạnh… nó muốn sự thừa nhận, muốn thoát khỏi cái gọi là ‘thú tính’,” Tần Mặc khẽ nói, giọng hắn trầm hơn bao giờ hết, như một lời thì thầm chia sẻ nỗi đau với thần thú cổ xưa. Hắn hiểu rằng, đôi khi, khát vọng ‘thăng tiên’ không phải là sự vươn lên mà là một hình thức trốn chạy khỏi bản thân, khỏi những gì mình cho là không hoàn hảo. Bạch Hổ Lão Tổ đã bị những hình mẫu ‘nhân loại’ che mắt, tin rằng chỉ có trở thành con người mới là con đường duy nhất để đạt đến sự ‘hoàn mỹ’ và ‘bất tử’. Nhưng cái giá của sự ‘hoàn mỹ’ giả tạo ấy lại là sự hủy hoại bản chất, sự từ bỏ ‘vật tính’ độc đáo của chính mình.

Tô Lam, người đã im lặng lắng nghe từ nãy đến giờ, cuối cùng cũng không kìm được sự lo lắng trong lòng. Nàng siết chặt chuôi kiếm, ánh mắt hướng về Tần Mặc. “Như vậy… liệu nó có trở nên điên loạn nếu tiếp tục không?” Nàng hỏi, giọng nói nàng dù cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn ẩn chứa sự băn khoăn sâu sắc. Nàng đã chứng kiến nhiều tu sĩ bị tẩu hỏa nhập ma vì truy cầu sức mạnh thái quá, nhưng đây là một thần thú cổ xưa, một sinh linh có ‘vật tính’ hoàn toàn khác biệt. Ý chí ‘nhân hóa’ này, nếu tiếp tục mà không có điểm dừng, có thể dẫn đến hậu quả kinh hoàng nào?

Mộc Lâm Chủ gật đầu, ánh mắt bà xa xăm. “Đã có những lúc, ý chí của nó trở nên hỗn loạn, điên cuồng, không còn phân biệt được địch ta. Khu rừng này đã phải chịu đựng những cơn thịnh nộ không kiểm soát của nó, những lúc nó gần như hủy diệt mọi thứ xung quanh. Nhiều linh thú đã bỏ mạng, nhiều cây cổ thụ đã bị thiêu rụi bởi sức mạnh hỗn loạn của nó. Nó đã mất đi sự kết nối với tự nhiên, không còn là người bảo hộ của phương Tây mà trở thành một mối đe dọa tiềm tàng. Nó đã mất đi nhiều hơn những gì nó đạt được, không chỉ là sức mạnh bản nguyên, mà còn là sự bình yên trong tâm hồn, sự cân bằng trong ‘vật tính’ của mình.”

Bà tiếp tục kể, về những lần Bạch Hổ Lão Tổ cố gắng thu hút những linh thú khác theo con đường ‘nhân hóa’ của mình, biến chúng thành những ‘thí nghiệm’ đau đớn, những sinh linh méo mó, không còn bản chất ban đầu. Những linh thú trẻ, ngây thơ, bị cuốn vào khát vọng của thần thú cổ xưa, đã phải trả giá bằng chính sự tồn tại của mình. Tần Mặc cảm nhận được những luồng ý chí nhỏ bé, yếu ớt của những linh thú xung quanh, những tiếng kêu cứu thầm lặng của chúng, những sự bối rối và khao khát thoát ly bản năng mà chúng không hề hay biết nguồn gốc. Chúng cần một lựa chọn khác, một con đường khác, không phải là sự tha hóa và hủy diệt. Hắn nhận ra, Bạch Hổ Lão Tổ không chỉ tự hủy hoại mình, mà còn vô tình gieo rắc sự hỗn loạn và mất cân bằng cho toàn bộ Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Đây chính là bi kịch của một niềm tin cực đoan – nó không chỉ hủy hoại cá thể, mà còn lan tỏa sự hủy hoại ấy ra xung quanh, biến cả một hệ sinh thái thành nạn nhân của một khát vọng sai lầm.

***

Thời gian trôi qua trong sự im lặng nặng nề, màn sương mù bắt đầu loãng dần khi trời gần sáng. Ánh trăng đã hoàn toàn biến mất sau những đám mây, nhường chỗ cho một màu xám bạc yếu ớt, báo hiệu một ngày mới sắp đến. Không khí vẫn ẩm ướt và mát lạnh, nhưng không còn cái lạnh lẽo thấu xương như khi màn đêm bao trùm. Tiếng gió vẫn nhẹ nhàng lướt qua tán lá Cây Thần Cổ Thụ, mang theo mùi hương của sự sống mới đang bừng tỉnh. Dưới tán cây linh thiêng, bầu không khí trang nghiêm và hùng vĩ vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó pha lẫn một sự căng thẳng và dự cảm về những biến cố sắp tới.

Mộc Lâm Chủ đứng dậy, thân hình nhỏ bé của bà dường như cao lớn hơn trong khoảnh khắc đó, ánh mắt xanh biếc nhìn thẳng về phía sâu thẳm của khu rừng, nơi Bạch Hổ Lão Tổ đang ẩn mình. “Nếu Bạch Hổ Lão Tổ cứ tiếp tục con đường này, và thất bại, hoặc tệ hơn, bị những kẻ tu sĩ tà ác lợi dụng khát vọng của nó…” Giọng bà trầm xuống, chứa đựng sự lo lắng tột độ. “Thì không chỉ nó, mà cả Rừng Nguyên Sinh Bất Tận này sẽ phải trả giá. Sự cân bằng sẽ bị phá hủy mãi mãi. Những tu sĩ tham lam đó, họ không quan tâm đến ‘vật tính’ hay bản nguyên của thần thú. Họ chỉ muốn sức mạnh, muốn biến Bạch Hổ Lão Tổ thành một công cụ, một linh thú hộ vệ mạnh nhất, hoặc thậm chí là ‘thần’ của riêng họ. Họ sẽ khai thác tận cùng khát vọng ‘nhân hóa’ của nó, ép buộc nó biến đổi theo ý muốn của họ, phục vụ cho tham vọng của họ, giống như cách Thiên Diệu Tôn Giả đã từng làm với nhiều linh mạch và sinh linh khác trong Kỷ Nguyên Hiền Giả, đẩy Huyền Vực vào bờ vực sụp đổ.”

Tần Mặc cũng đứng lên, ánh mắt hắn kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đã hiểu rõ tầm quan trọng của vấn đề này. Đây không chỉ là việc cứu một thần thú, mà là bảo vệ sự cân bằng của cả một thế giới. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào thân Cây Thần Cổ Thụ, cảm nhận được sự sống mãnh liệt đang chảy trong thân cây cổ kính, như đang tìm kiếm sự chỉ dẫn từ ý chí của rừng, từ bản nguyên thuần khiết nhất của sự tồn tại. “Ta hiểu,” Tần Mặc đáp, giọng hắn chắc chắn, không một chút do dự. “Không thể để nó tự hủy hoại mình, cũng không thể để nó bị lợi dụng. Khát vọng ‘nhân hóa’ của Bạch Hổ Lão Tổ đã biến thành nỗi ám ảnh, một con đường đau khổ. Và nó đang bị lợi dụng bởi những kẻ không có chút tôn trọng nào với ‘vật tính’ của vạn vật.” Hắn biết rằng, để thay đổi một niềm tin đã ăn sâu hàng ngàn năm, để chữa lành một nỗi đau đã tồn tại quá lâu, cần nhiều hơn là lời nói.

Tô Lam tiến lên một bước, ánh mắt nàng đầy suy tư. “Vậy chúng ta sẽ làm gì? Đối đầu trực diện với một thần thú đang tìm cách ‘nhân hóa’ là một chuyện, nhưng thuyết phục nó… đó là một thử thách khác. Một khát vọng đã ăn sâu vào bản chất của nó, không phải chỉ vì lời nói mà thay đổi được.” Nàng hiểu rằng, Bạch Hổ Lão Tổ không phải một đối thủ có thể đánh bại bằng sức mạnh đơn thuần. Nó là một thực thể phức tạp, một bi kịch sống.

Tần Mặc nhìn Tô Lam, rồi lại nhìn Mộc Lâm Chủ, ánh mắt hắn sáng lên một tia quyết tâm. “Chúng ta sẽ không đối đầu, mà là thấu hiểu. Chúng ta sẽ không ép buộc, mà là chỉ dẫn.” Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí mát lạnh tràn vào lồng ngực. “Khát vọng ‘nhân hóa’ của Bạch Hổ Lão Tổ đã khiến nó mất đi sức mạnh bản năng, mất đi sự kết nối với tự nhiên, và mang đến cho nó nỗi đau khổ không ngừng. Đó chính là điểm yếu của nó, nhưng cũng là cơ hội của chúng ta. Nó đã mất đi quá nhiều, và có lẽ, sâu thẳm trong tâm hồn, nó cũng đang tìm kiếm một lối thoát. Chúng ta sẽ cho nó thấy rằng, ‘thăng tiên’ không phải là con đường duy nhất, và ‘nhân hóa’ không phải là định mệnh. Có một con đường khác, một con đường để nó có thể quay về với bản chất, tìm lại sự cân bằng, và vẫn có thể ‘thăng hoa’ theo cách riêng của một Bạch Hổ thần thú.”

Hắn quay đầu lại, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong sương sớm, nơi ánh bình minh đầu tiên sắp sửa hé rạng. Nhiệm vụ này không chỉ là của hắn, mà là của toàn bộ Huyền Vực. Hắn phải đối mặt với Bạch Hổ Lão Tổ, không chỉ để cứu lấy một cá thể thần thú, mà là để bảo vệ bản chất của vạn vật, để chứng minh rằng ‘thăng tiên’ không phải là con đường duy nhất, và ‘nhân hóa’ không phải là định mệnh. Tần Mặc biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa kiên định đã bùng cháy. Cuộc đối thoại sắp tới với Bạch Hổ Lão Tổ không chỉ là một cuộc đàm phán, mà là một cuộc chiến ý chí, một cuộc chiến vì sự cân bằng bản chất của vạn vật, một trận chiến để mở ra một con đường mới cho Huyền Vực. Hắn không hề đơn độc, hắn có Mộc Lâm Chủ, Tô Lam, và cả Hắc Phong bên cạnh. Và quan trọng hơn, hắn có tiếng nói của vạn vật, tiếng nói khao khát được là chính mình, không bị ép buộc phải ‘cao hơn’ hay ‘khác đi’.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free