Vạn vật không lên tiên - Chương 409: Lời Thì Thầm Của Rừng Sâu: Biểu Hiện Cực Đoan Của Khát Vọng
Bình minh nhuộm đỏ chân trời, xuyên qua kẽ lá rậm rạp của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên nền sương sớm còn giăng mắc. Không khí se lạnh và ẩm ướt, mang theo mùi đất mục, rêu phong và hương hoa dại quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng nguyên thủy, hoang dã. Sau đêm trầm tư bên Cây Thần Cổ Thụ, nơi những lời cảnh báo của Mộc Lâm Chủ đã khắc sâu vào tâm khảm, Tần Mặc cùng Tô Lam và Hắc Phong tiếp tục hành trình. Bước chân của họ lướt trên lớp thảm lá khô dày đặc, tạo nên những âm thanh xào xạc đều đặn, như một phần của nhịp thở ngàn đời của khu rừng.
Mộc Lâm Chủ dẫn đầu, dáng người nhỏ bé nhưng bước đi vững chãi, đôi mắt xanh biếc tinh anh luôn dõi theo những dấu hiệu vô hình trong tán cây. Tần Mặc đi phía sau, tâm trí hắn vẫn còn vương vấn những nỗi lo âu về Bạch Hổ Lão Tổ, về khát vọng “nhân hóa” điên cuồng đã biến thành nỗi ám ảnh. Hắn biết rằng, để thấu hiểu một thực thể đã tồn tại ngàn năm, mang theo một bi kịch kéo dài xuyên suốt các kỷ nguyên, hắn cần phải lắng nghe sâu sắc hơn, không chỉ bằng tai mà bằng cả linh hồn. Hắc Phong, con sói khổng lồ, đi sát bên Tần Mặc, bộ lông đen tuyền lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt, đôi mắt đỏ rực không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, cảnh giác trước bất kỳ mối đe dọa nào ẩn mình. Nó gầm gừ nhẹ, một tiếng động trầm đục vang vọng trong lồng ngực, như muốn bày tỏ sự bất an trước bầu không khí càng lúc càng nặng nề của khu rừng.
Những cây cổ thụ nơi đây không chỉ đơn thuần là cây cối, chúng là những chứng nhân câm lặng của thời gian, thân cây to lớn như những tòa thành tự nhiên, vươn cao hút tầm mắt, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau, che khuất cả bầu trời. Ánh sáng chỉ có thể len lỏi qua những khe hở nhỏ, tạo nên những vệt lung linh huyền ảo trên nền đất ẩm. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng suối chảy róc rách đâu đó phía xa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc nền sống động nhưng cũng đầy bí ẩn. Đôi khi, có những tiếng gầm gừ trầm đục từ những linh thú ẩn mình, hoặc tiếng hú dài của những cá thể đang tìm kiếm đồng loại. Tần Mặc nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của khu rừng. Hắn cảm thấy từng sợi rễ cây đang bò lan dưới chân, từng chiếc lá đang quang hợp, từng giọt sương đang đọng trên cánh hoa, tất cả đều mang trong mình một “ý chí tồn tại” riêng biệt, thuần túy và nguyên bản. Nhưng càng đi sâu, hắn càng cảm nhận được một luồng năng lượng khác, một sự hỗn loạn, một sự giằng xé đang âm ỉ bên dưới vẻ ngoài tĩnh lặng của khu rừng.
“Nơi này… những dấu vết của ‘ý chí Thần’ hiện rõ nhất,” Mộc Lâm Chủ cất giọng, tiếng nói của bà nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, như tiếng suối reo giữa rừng khuya. Bà quay đầu lại nhìn Tần Mặc, đôi mắt xanh biếc sâu thẳm ẩn chứa cả một biển kiến thức cổ xưa. “Ngươi hãy lắng nghe, Tần Mặc. Hãy lắng nghe những gì khu rừng muốn kể cho ngươi nghe.”
Tần Mặc gật đầu, hắn không cần bà nhắc nhở. Ngay cả khi không nhắm mắt, hắn cũng có thể cảm nhận được những rung động kỳ lạ từ môi trường xung quanh. Những cây cối ven đường dường như không còn giữ được dáng vẻ tự nhiên vốn có. Có những thân cây vặn vẹo một cách kỳ dị, những cành cây đâm ra những hình thù góc cạnh, không theo bất kỳ quy luật sinh trưởng nào. Chúng không chết, nhưng chúng cũng không hề phát triển một cách khỏe mạnh. Chúng giống như những bản sao méo mó của chính mình, đang cố gắng trở thành một thứ gì đó khác, một thứ không thuộc về bản chất của chúng. Hắn chạm nhẹ tay vào một thân cây xù xì, cảm nhận được một nỗi đau âm ỉ, một sự khao khát cháy bỏng, nhưng cũng là một sự phản kháng yếu ớt từ “vật tính” của nó. Như thể cây cổ thụ này đã bị một thứ ý chí mạnh mẽ nào đó ép buộc, uốn nắn theo một hình dạng không tự nhiên, và nó đang vật vã chống cự, dù biết rằng sự chống cự đó là vô vọng.
Tô Lam tiến lại gần Tần Mặc, nàng cũng cảm nhận được sự bất thường trong không khí. Nàng là một kiếm khách, quen thuộc với những biến động của linh khí, nhưng sự hỗn loạn này lại mang một vẻ khác lạ, không phải là sự xáo động của sức mạnh, mà là sự biến dạng của chính bản nguyên. “Khu rừng này… dường như đang bị một thứ gì đó giày vò,” nàng thì thầm, ánh mắt phượng sắc bén quét qua những thân cây biến dạng. “Ta cảm thấy một sự cưỡng ép, một áp lực vô hình đang đè nén lên vạn vật.”
Tần Mặc khẽ gật đầu, hắn thấu hiểu cảm giác của nàng. Đó chính là “ý chí Thần”, ý chí “nhân hóa” của Bạch Hổ Lão Tổ, nhưng được khuếch đại và phản chiếu qua hàng ngàn năm tích tụ. Nó không chỉ tác động lên một cá thể, mà còn thấm nhuần vào từng ngọn cây, từng phiến đá, từng dòng nước, biến đổi chúng một cách tinh vi, ép buộc chúng phải “tiến hóa” theo một con đường không thuộc về chúng. Những linh thú nhỏ hơn mà họ bắt gặp trên đường đi cũng có những biểu hiện kỳ lạ. Một con hươu nhỏ, thay vì chạy trốn khi thấy người, lại đứng bất động, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào khoảng không, như đang mơ mộng về một hình hài khác, một khả năng khác, không phải là cơ thể linh hoạt vốn có của nó. Một con chim nhỏ, thay vì cất tiếng hót líu lo, lại cố gắng phát ra những âm thanh the thé, chói tai, mô phỏng những ngôn ngữ mà nó chưa từng biết. Chúng là những nạn nhân vô thức của luồng ý chí mạnh mẽ kia, bị nhiễm ảnh hưởng, bị dẫn dụ vào một con đường mà chúng không hề hay biết.
Tần Mặc cảm nhận được một nỗi buồn sâu sắc dâng lên trong lòng. Đây không chỉ là sự mất cân bằng, đây là sự tha hóa. Sự tha hóa bắt đầu từ một khát vọng, rồi lan truyền như một dịch bệnh tinh thần, biến đổi cả một hệ sinh thái. Hắn hít thở sâu, cố gắng giữ cho tâm trí mình được thanh tịnh, để tiếng nói của vạn vật có thể vang vọng rõ ràng nhất. Hắn biết rằng, những gì hắn sắp được chứng kiến sẽ không chỉ là những câu chuyện kể, mà là những vết sẹo hằn sâu trong linh hồn của khu rừng, những bằng chứng sống động về nỗi đau và sự điên cuồng của một thần thú đã đánh mất bản chất của mình. Mộc Lâm Chủ dẫn họ đi vòng qua một cụm cây bụi rậm rạp, và trước mắt họ hiện ra một Cây Thần Cổ Thụ khổng lồ, cao vút chạm tới tầng mây, thân cây sần sùi mang màu xanh rêu cổ kính, tán lá rậm rạp như một mái vòm tự nhiên, che phủ một vùng đất rộng lớn. Không khí ở đây đặc quánh linh khí, mang theo một cảm giác trang nghiêm, linh thiêng, nhưng cũng phảng phất một nỗi buồn xa xăm.
Mùi đất ẩm, rêu phong và gỗ mục ở đây càng nồng hơn, hòa quyện với hương thơm dịu nhẹ của những đóa hoa rừng chỉ nở trong bóng tối. Những tia nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua tán lá dày đặc, tạo thành những đốm sáng lung linh, nhảy múa trên nền đất. Đây là một trong những Cây Thần Cổ Thụ cổ kính nhất, một nơi linh khí tập trung dày đặc, và cũng là một trong những "ngân hàng ký ức" của khu rừng. Tần Mặc cảm nhận được một luồng rung động mạnh mẽ đang lan tỏa từ thân cây, như một trái tim khổng lồ đang đập đều đặn, nhưng lại mang theo một nhịp điệu bất thường, một sự gián đoạn.
Mộc Lâm Chủ không nói gì thêm, bà chỉ ra hiệu cho Tần Mặc. Tần Mặc tiến đến gần, đặt lòng bàn tay lên thân cây sần sùi, gồ ghề. Ngay lập tức, một dòng thông tin khổng lồ, hỗn loạn và mạnh mẽ ùa vào tâm trí hắn. Đó không phải là lời nói, mà là những hình ảnh, những cảm xúc, những ký ức được truyền tải trực tiếp từ linh hồn của Cây Thần Cổ Thụ, từ "ý chí tồn tại" của nó và của những linh vật khác đã gửi gắm ký ức vào đây.
Hắn thấy những rung động mạnh mẽ từ sâu trong lòng đất, nơi Mộc Linh đang vật vã, cố gắng duy trì bản chất cây cối của mình. Chúng thì thầm về những cơn vật vã của một Bạch Hổ khổng lồ, cố gắng thay đổi hình hài, để lớp da dày dặn của nó tự xé rách, để bộ lông trắng muốt của nó rụng xuống, để cơ thể uy dũng của nó co lại, biến thành một hình dáng mảnh mai, yếu ớt hơn. Hắn cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng mà Bạch Hổ phải trải qua, không chỉ là nỗi đau thể xác, mà còn là nỗi đau của một linh hồn bị xé toạc, bị ép buộc phải từ bỏ chính mình. Hắn thấy những hình ảnh về Bạch Hổ gầm rú trong tuyệt vọng, tiếng gầm vang vọng khắp khu rừng, không phải tiếng gầm của một kẻ săn mồi, mà là tiếng kêu của một sinh linh đang lạc lối, đang cố gắng bám víu vào một khát vọng xa vời.
Những dòng ký ức tiếp tục chảy vào tâm trí Tần Mặc, mang theo những lời thì thầm từ Bích Thủy Tinh Linh ẩn mình trong dòng suối gần đó. Chúng kể về những dòng nước bị ô nhiễm, bị đổi màu bởi linh lực biến dị của Bạch Hổ trong những lần nó cố gắng “nhân hóa”. Nước chảy là tự do, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại, nhưng Bạch Hổ Lão Tổ lại khao khát được biến đổi dòng chảy tự nhiên của chính mình, ép buộc nó phải trở thành một dòng sông khác, một đại dương khác, không còn là dòng suối thanh khiết. Những Bích Thủy Tinh Linh nhỏ bé, hồn nhiên, đã run rẩy chứng kiến sự đau khổ và điên cuồng đó, cảm nhận được sự bất an và nỗi sợ hãi lan tỏa khắp nơi. Chúng không hiểu tại sao một thần thú vĩ đại như vậy lại muốn từ bỏ bản chất tuyệt đẹp của mình, lại muốn trở thành một thứ khác, yếu ớt hơn, nhưng lại được coi là “cao hơn”.
Và rồi, hắn nghe thấy tiếng gầm gừ phẫn nộ, nóng rực từ một Xích Viêm ẩn mình sâu trong lòng đất, một linh hỏa cổ xưa. Nó gầm lên, như muốn nói: *Để ta bùng cháy, theo cách của ta!* Nó bất bình với Bạch Hổ Lão Tổ, vì khát vọng “nhân hóa” của Bạch Hổ đã làm biến dạng cả linh mạch hỏa nguyên trong khu vực, ép buộc nó phải thay đổi tính chất, phải phục vụ cho một mục đích không phải là bản chất của lửa. Xích Viêm cảm thấy bị kiềm hãm, bị ép buộc, nỗi phẫn nộ của nó bùng lên như một ngọn lửa không thể dập tắt. Hắn thấy hình ảnh Bạch Hổ Lão Tổ, trong những cơn vật vã, đã vô tình làm tổn thương các linh thú nhỏ xung quanh. Những lần nó thất bại, linh lực bạo động đã phá hủy những khu rừng non, làm cháy khô những dòng suối nhỏ, khiến những linh thú non trẻ sợ hãi chạy trốn.
Tần Mặc thấy những Linh Thú Trẻ, ngây thơ và tò mò, đôi khi lại bắt chước những hành động biến hóa vụng về của Bạch Hổ. Một con sóc nhỏ cố gắng đứng thẳng bằng hai chân, vẫy vẫy đôi tay bé xíu như muốn bắt chước động tác của con người. Một con chim non cố gắng nói những từ ngữ vô nghĩa, thay vì cất tiếng hót tự nhiên. Chúng không hiểu gì về “nhân hóa”, chúng chỉ thấy thần thú vĩ đại làm vậy, và chúng nghĩ rằng đó là con đường để “lớn mạnh hơn”, để “thăng hoa”. Những hành động vô thức, ngây thơ đó lại càng khắc họa rõ nét sự tha hóa và tác động tiêu cực của khát vọng cực đoan này.
“Nó… đã cố gắng xé nát lớp da của chính mình… để trở thành một thứ khác… đau đớn đến vậy sao?” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn khản đặc, như nói với chính mình, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, khuôn mặt tái đi vì những cảm xúc và hình ảnh khủng khiếp đang đổ ập vào. Hắn cảm nhận được sự mất mát bản nguyên, sự cô độc tột cùng của Bạch Hổ Lão Tổ, và cả nỗi ám ảnh đã ăn sâu vào linh hồn nó. Mỗi lần thất bại, mỗi lần nỗi đau đớn giày vò, lại càng củng cố niềm tin mù quáng của nó vào con đường “nhân hóa”. Nó không còn biết đâu là giới hạn, không còn biết đâu là bản chất.
Tô Lam thấy Tần Mặc run rẩy nhẹ, những ngón tay hắn bấu chặt vào thân cây. Nàng vội vàng đặt tay lên vai hắn, đôi mắt đầy lo lắng. “Tần Mặc, ngươi không sao chứ? Ta cảm nhận được sự bất an của khu rừng… và cả sự hỗn loạn trong ngươi.” Nàng không thể cảm nhận được chi tiết như Tần Mặc, nhưng nàng là một kiếm khách nhạy cảm với linh khí, và nàng có thể cảm thấy sự giằng xé, nỗi đau và sự điên cuồng đang lan tỏa khắp nơi, như một vết thương lớn đang rỉ máu trong tâm hồn khu rừng. Hắc Phong cũng gầm gừ một tiếng trầm đục, dụi đầu vào chân Tần Mặc, bộ lông dựng lên nhè nhẹ, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía sâu thẳm của khu rừng, nơi Bạch Hổ Lão Tổ đang ẩn mình, như thể nó cũng cảm nhận được nỗi sợ hãi và sự bất ổn.
Tần Mặc hít sâu, cố gắng đẩy lùi những hình ảnh đau đớn ra khỏi tâm trí. Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên một sự thấu hiểu bi tráng. Hắn nhìn Mộc Lâm Chủ, người vẫn đứng đó với vẻ mặt trầm tĩnh, như đã biết trước tất cả những gì Tần Mặc sẽ cảm nhận. Bà gật đầu nhẹ, như xác nhận những gì hắn vừa trải qua. Những lời kể của bà đêm qua chỉ là những câu chuyện, nhưng những gì Tần Mặc vừa cảm nhận trực tiếp từ "ý chí tồn tại" của vạn vật lại là một thực tế tàn khốc, sống động và đầy ám ảnh. Hắn hiểu rằng, khát vọng "nhân hóa" của Bạch Hổ Lão Tổ không chỉ là một sự lựa chọn, mà đã trở thành một nỗi ám ảnh, một sự tự hủy hoại kéo dài hàng ngàn năm. Đây chính là biểu hiện cực đoan nhất của triết lý "thăng tiên" mù quáng, một triết lý mà hắn phải đối đầu. Nó không chỉ là sự truy cầu quyền năng, mà là sự từ bỏ bản chất, sự đau khổ kéo dài, và sự tha hóa lan rộng.
Sau khi tiếp nhận những thông tin hỗn loạn và đầy bi thương ấy, Tần Mặc cùng nhóm dừng chân tại một thung lũng nhỏ, yên tĩnh bên một con suối trong vắt. Nơi đây dường như vẫn giữ được vẻ đẹp nguyên sơ, chưa bị ảnh hưởng quá nhiều bởi sự hỗn loạn từ sâu bên trong khu rừng. Tiếng suối chảy róc rách êm dịu, tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng lá cây xào xạc trong gió nhẹ, tất cả tạo nên một không gian bình yên, thanh lọc tâm hồn. Ánh nắng ban trưa xuyên qua tán lá, tạo thành những vệt sáng ấm áp trên nền cỏ xanh mướt. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, hòa quyện với hương hoa dại và cỏ cây tươi mới, mang lại cảm giác trong lành và dễ chịu.
Tần Mặc ngồi xuống một tảng đá phẳng, ánh mắt xa xăm nhìn về phía dòng suối đang lững lờ trôi. Hắn vẫn còn chìm đắm trong những ký ức và cảm xúc mà hắn vừa cảm nhận được từ Cây Thần Cổ Thụ. Nỗi đau đớn của Bạch Hổ Lão Tổ, sự giằng xé của những Mộc Linh, nỗi sợ hãi của Bích Thủy Tinh Linh, và sự phẫn nộ của Xích Viêm, tất cả như một bức tranh bi thảm về một khát vọng đã đi quá xa, đã lạc lối khỏi bản nguyên. Hắc Phong nằm cuộn tròn dưới chân hắn, đôi mắt vẫn lim dim nhưng tai vẫn vểnh lên, như đang lắng nghe nhịp thở của hắn. Tô Lam ngồi đối diện, nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Tần Mặc, để hắn có thời gian tiêu hóa những gì mình đã trải qua. Nàng biết, sau những gì Tần Mặc vừa cảm nhận, thế giới quan của hắn lại càng sâu sắc và phức tạp hơn.
Cuối cùng, Tần Mặc thở dài một hơi thật dài, như muốn trút bỏ gánh nặng đang đè nén trong lòng. “Khát vọng ‘nhân hóa’ của nó… không phải là sự tiến hóa, mà là sự tự hủy hoại,” hắn cất giọng, tiếng nói trầm và nặng trĩu. Hắn nhặt một viên đá nhỏ, ném xuống dòng suối, nhìn những gợn sóng lan tỏa. “Nó tin rằng chỉ có trở thành con người mới là tối thượng, mới là đỉnh cao của sự tồn tại. Nhưng lại đánh mất chính bản chất của mình trong quá trình đó. Nó tự làm mình đau đớn, tự xa lánh bản nguyên, chỉ vì một niềm tin mù quáng.”
Tô Lam khẽ gật đầu, nàng đã nhìn thấy nhiều tu sĩ như vậy. “Nó… giống như những tu sĩ mù quáng theo đuổi cảnh giới cao hơn, bất chấp mọi giá. Họ vứt bỏ nhân tính, vứt bỏ đạo đức, chỉ vì một sức mạnh phù du. Nhưng Bạch Hổ Lão Tổ còn đáng thương hơn,” nàng nói, giọng đầy xót xa. “Vì nó tin rằng đó là con đường duy nhất để tồn tại, để không bị diệt vong, để được ‘thăng hoa’ theo cách mà nó được dạy dỗ, được nghe thấy từ thời Kỷ Nguyên Hiền Giả. Một con đường mà nó nghĩ rằng sẽ mang lại cho nó sự cứu rỗi, nhưng thực chất chỉ mang lại sự đau khổ triền miên.”
Mộc Lâm Chủ tiến lại gần hơn, ánh mắt bà nhìn Tần Mặc đầy phức tạp. “Đúng vậy. Khát vọng của nó đã bị uốn nắn, bị bóp méo qua hàng ngàn năm, bởi những lời thì thầm của ‘thăng tiên’ và ‘nhân hóa’ mà những kẻ tu sĩ gieo rắc. Chúng không chỉ muốn sức mạnh của Bạch Hổ, chúng muốn thay đổi cả ‘vật tính’ của nó, biến nó thành một biểu tượng cho sự ‘tiến hóa’ theo ý muốn của chúng.” Bà dừng lại một chút, đôi mắt xanh biếc nhìn thẳng vào Tần Mặc. “Ngươi đã cảm nhận được sự hỗn loạn, sự tha hóa mà ‘ý chí Thần’ của Bạch Hổ đã gây ra cho khu rừng này. Những cây cối biến dạng, những dòng suối ô nhiễm, những linh thú non trẻ bị ảnh hưởng. Đây chính là hậu quả của việc truy cầu cực đoan, của việc từ bỏ bản chất.”
Tần Mặc gật đầu, hắn đã hiểu. Đây không chỉ là một vấn đề cá nhân của Bạch Hổ Lão Tổ. Đây là một vấn đề mang tính hệ thống, một lời cảnh báo về việc “khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Khát vọng của Bạch Hổ Lão Tổ chính là một vết thương lớn, một lỗ hổng trong sự cân bằng của Huyền Vực, một cánh cửa để những kẻ như Thiên Diệu Tôn Giả có thể lợi dụng, khai thác. Hắn biết rằng, Thiên Diệu Tôn Giả và các thế lực khác luôn tìm cách đẩy mạnh các dự án khai thác linh khí tự nhiên, và sự mất cân bằng của Huyền Vực biểu hiện qua các hiện tượng thiên nhiên bất thường. Sự “nhân hóa” của Bạch Hổ Lão Tổ, nếu bị lợi dụng, có thể trở thành một công cụ khủng khiếp, phá hủy toàn bộ Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, và xa hơn nữa là cả thế giới.
“Sự ‘điên cuồng’ và mất mát bản nguyên của Bạch Hổ Lão Tổ… chính là điểm yếu của nó, nhưng cũng là cơ hội của chúng ta,” Tần Mặc nói, giọng hắn dần trở nên kiên định hơn. Hắn nhìn về phía xa, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong sương mù, nơi Bạch Hổ Lão Tổ đang chờ đợi. “Nếu nó đã từng làm tổn thương những linh thú nhỏ, nếu nó đã làm biến dạng khu rừng này, thì chính sự tổn thương đó có thể khiến Mộc Lâm Chủ và các linh vật khác trở thành đồng minh vững chắc hơn của chúng ta. Chúng ta sẽ không đối đầu bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu, bằng cách giúp nó nhìn thấy con đường để quay về với bản chất của mình.”
Tô Lam nhìn Tần Mặc, ánh mắt nàng dần trở nên vững vàng. Nàng hiểu rằng, Tần Mặc không chỉ muốn cứu Bạch Hổ Lão Tổ, mà còn muốn cứu cả một triết lý, một con đường, một niềm tin. Hắn muốn chứng minh rằng có một con đường khác, một con đường của sự cân bằng bản chất, nơi vạn vật có thể “thăng hoa” mà không cần phải từ bỏ chính mình.
Tần Mặc đứng dậy, lòng hắn đã tràn đầy quyết tâm. Con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng hắn không còn nghi ngờ gì nữa. Cuộc đối thoại sắp tới với Bạch Hổ Lão Tổ sẽ không chỉ là một cuộc đàm phán, mà là một cuộc chiến ý chí, một cuộc chiến vì sự cân bằng bản chất của vạn vật, một trận chiến để mở ra một con đường mới cho Huyền Vực. Hắn biết rằng, Bạch Hổ Lão Tổ, trong sâu thẳm, cũng đang tìm kiếm một lối thoát, một sự cứu rỗi khỏi nỗi ám ảnh ngàn năm. Và Tần Mặc, với khả năng lắng nghe “ý chí tồn tại” của vạn vật, chính là người duy nhất có thể chỉ dẫn nó tìm thấy con đường đó.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.