Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 410: Chân Lý Từ Trang Sách Cổ: Khát Vọng Nhân Hóa Và Lời Cảnh Báo

Ánh bình minh yếu ớt len lỏi qua tầng lá dày đặc của Cây Thần Cổ Thụ, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đất ẩm. Không khí sáng sớm se lạnh, mang theo mùi rêu phong ngai ngái, mùi đất đai màu mỡ và cả hương thơm dịu nhẹ của những đóa hoa rừng ẩn mình. Sương mù vẫn còn vương vấn trên những cành cây cổ kính, tạo nên một bức tranh huyền ảo, tĩnh mịch. Tiếng gió khẽ lướt qua tán lá rậm rạp, tựa như lời thì thầm của ngàn năm, xen lẫn tiếng côn trùng đêm rỉ rả sắp lụi tàn, nhường chỗ cho sự thức giấc của một ngày mới.

Tần Mặc ngồi lặng lẽ dưới gốc Cây Thần Cổ Thụ, tấm lưng tựa vào lớp vỏ cây sần sùi, cổ kính. Linh khí dồi dào từ thân cây khổng lồ này ấp ủ lấy hắn, nhưng tâm trí hắn vẫn còn vương vấn bởi những ‘lời thì thầm’ và ‘ký ức’ đau khổ của rừng mà hắn đã cảm nhận được từ hôm qua. Hình ảnh những cây cối biến dạng, những dòng suối ô nhiễm, những linh thú non trẻ run rẩy trong cơn vật vã biến hóa của Bạch Hổ Lão Tổ cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí.

“Khát vọng ‘nhân hóa’ này… nó không chỉ là một điều đơn giản. Nó phức tạp hơn những gì ta nghĩ,” Tần Mặc khẽ thì thầm, giọng hắn trầm và nặng trĩu, như thể mỗi từ thốt ra đều mang sức nặng của ngàn năm lịch sử. Hắn đã từng nghĩ rằng đó chỉ là một sự truy cầu mù quáng của một cá thể, nhưng những gì Mộc Lâm Chủ đã kể, và những gì hắn đã cảm nhận từ khu rừng, lại cho thấy một sự thật sâu sắc và bi thương hơn nhiều.

Cách đó không xa, Tô Lam ngồi xếp bằng, thanh kiếm cổ đặt ngang đùi. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Tần Mặc. Đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự thấu hiểu và một chút lo lắng. Nàng cảm nhận được gánh nặng đang đè lên vai Tần Mặc, gánh nặng của một triết lý đã ăn sâu vào tâm trí vạn vật, gánh nặng của một niềm tin đã bị bóp méo qua thời gian. Nàng hiểu rằng, Tần Mặc không chỉ đang đối mặt với một thần thú, mà là đối mặt với cả một hệ tư tưởng, một dòng chảy lịch sử. Hắc Phong, với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, nằm cuộn tròn bên cạnh Tô Lam, đôi tai vểnh lên cảnh giác, thỉnh thoảng lại khẽ gầm gừ như muốn xua đi những u ám đang vây lấy chủ nhân. Nó cảm nhận được sự bất an trong không khí, sự nặng nề trong suy nghĩ của Tần Mặc.

Mộc Lâm Chủ tiến lại gần hơn, ánh mắt xanh biếc của bà nhìn Tần Mặc đầy phức tạp, vừa có sự lo lắng, vừa có niềm hy vọng. Bà hiểu rõ hơn ai hết về những gì đang diễn ra trong tâm trí Tần Mặc, bởi bà cũng đã chứng kiến sự tàn phá của khát vọng cực đoan này qua hàng ngàn năm. “Để thực sự hiểu nó, ngươi phải nhìn xa hơn, vào cội nguồn, vào những gì đã xảy ra từ rất lâu về trước,” bà nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, như tiếng lá cây xào xạc trong gió, mang theo sự khôn ngoan của thời gian. “Khát vọng đó không tự nhiên mà có, nó được gieo mầm, được tưới tắm, và lớn mạnh qua từng kỷ nguyên.”

Tần Mặc mở mắt, ánh nhìn sâu thẳm hướng về phía Mộc Lâm Chủ. “Vậy là… những linh thú khác cũng từng có khát vọng như Bạch Hổ Lão Tổ sao? Không chỉ là nó, mà là một số lượng lớn các linh thú trong quá khứ?” Hắn hỏi, ý nghĩ này vừa chớm nở trong đầu hắn, mang theo một nỗi lo sợ mới. Nếu đây không phải là một trường hợp cá biệt, mà là một xu hướng, một triết lý đã từng phổ biến, thì sự việc sẽ nghiêm trọng hơn rất nhiều.

“Phải, Tần Mặc,” Mộc Lâm Chủ gật đầu, giọng bà trầm hơn. “Không chỉ là những linh thú, mà rất nhiều thực thể khác cũng từng bị mê hoặc bởi ý niệm đó. Niềm tin rằng ‘nhân hóa’ là con đường duy nhất để đạt đến cảnh giới tối cao, để vượt thoát khỏi sự ràng buộc của bản chất nguyên thủy, đã từng lan truyền như một dịch bệnh trong một thời đại xa xưa. Nó không chỉ là khát vọng của riêng Bạch Hổ Lão Tổ, mà là tiếng vọng của một thời đại đã mất, một thời đại mà ‘thăng tiên’ không chỉ là một mục tiêu, mà là một sự ám ảnh, một nỗi sợ hãi về sự bị bỏ lại phía sau.”

Tần Mặc nhắm mắt lại, cố gắng kết nối sâu hơn với ‘ý chí tồn tại’ của Cây Thần Cổ Thụ, như thể muốn hỏi chính cây cổ thụ này về những ký ức ngàn năm của nó. Hắn cảm nhận được những dòng chảy của sự sống, của thời gian, của những câu chuyện được ghi khắc sâu vào từng thớ gỗ. Hắn muốn tìm kiếm thêm manh mối, muốn hiểu rõ hơn về cái ‘cội nguồn’ mà Mộc Lâm Chủ đã nhắc đến. Hắn cảm thấy một sự lạnh lẽo khó tả, không phải từ không khí, mà từ ý niệm về sự tha hóa, về nỗi đau của những sinh linh đã từng chạy theo một ảo ảnh.

“Niềm tin đó… nó đã hủy hoại rất nhiều,” Mộc Lâm Chủ tiếp tục, như đọc được suy nghĩ của Tần Mặc. Bà đặt bàn tay nhăn nheo của mình lên vai Tần Mặc, bàn tay nhẹ như lá rụng nhưng lại mang theo một sức mạnh vô hình, một dòng chảy tri thức cổ xưa. “Có những bí mật không thể nói thành lời, chỉ có thể cảm nhận. Có những chân lý bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian, chỉ chờ một người có thể lắng nghe chúng. Ngươi có thể lắng nghe, Tần Mặc. Ngươi là hy vọng của khu rừng này.”

Mộc Lâm Chủ khẽ xiết nhẹ vai Tần Mặc, rồi bà đứng dậy, đôi mắt xanh biếc nhìn về một hướng sâu thẳm trong rừng. “Đi theo ta. Có lẽ, nơi đó sẽ cho ngươi câu trả lời rõ ràng hơn.” Bà không nói rõ ‘nơi đó’ là đâu, nhưng Tần Mặc hiểu rằng đó là một nơi đặc biệt, một nơi đã chứng kiến nhiều thăng trầm của Huyền Vực. Hắn cảm nhận được sự thôi thúc mạnh mẽ từ Mộc Lâm Chủ, một sự thúc giục không lời nhưng đầy kiên định.

Tần Mặc đứng dậy, lòng hắn nặng trĩu nhưng cũng đầy tò mò và quyết tâm. Tô Lam và Hắc Phong cũng theo sát phía sau. Hắc Phong khẽ gầm gừ một tiếng, như muốn nói rằng nó đã sẵn sàng cho bất cứ điều gì đang chờ đợi phía trước. Cả ba bước đi theo Mộc Lâm Chủ, xuyên qua màn sương sớm còn vương vấn, tiến sâu vào lòng Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Mỗi bước chân của Tần Mặc đều vững vàng hơn, bởi hắn biết rằng mình không chỉ đang đi tìm câu trả lời cho Bạch Hổ Lão Tổ, mà còn đang đi tìm một phần của lịch sử, một phần của chân lý bị lãng quên, thứ có thể quyết định số phận của cả Huyền Vực.

**----**

Dưới ánh nắng yếu ớt của buổi trưa, xuyên qua những tán lá rậm rạp và những khe hở của các bức tường đổ nát, Phế Tích Cổ Miếu hiện ra trong một vẻ tĩnh mịch đến rợn người. Nơi đây đã bị rừng xanh nuốt chửng hoàn toàn, chỉ còn là những tàn tích rêu phong, những bức tường đá đổ nát, những tượng thờ vỡ vụn nằm lẫn trong bụi cây dại và những thân cây cổ thụ mọc xuyên qua nền móng. Mùi đất ẩm và rêu phong quyện lẫn với mùi gỗ mục nồng nặc, tạo nên một bầu không khí u ám, bí ẩn, có chút đáng sợ. Thỉnh thoảng, tiếng gió rít qua những kẽ đá tạo thành những âm thanh the thé, tựa như tiếng than khóc của những linh hồn bị mắc kẹt, xen lẫn tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng.

“Đây là nơi những linh hồn cổ xưa từng tụ hội, trước cả khi Bạch Hổ Lão Tổ bị ám ảnh bởi khát vọng ‘nhân hóa’,” Mộc Lâm Chủ nói, giọng bà nhỏ dần khi họ tiến sâu vào phế tích. Bà dừng lại trước một bệ đá nứt nẻ, nơi từng là bệ thờ chính. “Có lẽ, ngươi có thể tìm thấy câu trả lời ở đây.”

Tần Mặc bước đi chậm rãi, đôi mắt đen láy của hắn quan sát mọi ngóc ngách của phế tích. Hắn cảm nhận được một nguồn ‘ý chí tồn tại’ yếu ớt nhưng vô cùng cổ xưa từ bên trong những đổ nát này. Nó không phải là sự sống động của cây cối hay linh thú, mà là một sự tĩnh lặng, một sự cô đọng của thời gian và ký ức. Hắn đưa tay chạm vào một tảng đá rêu phong, cảm nhận được sự lạnh lẽo và thô ráp của nó, như thể chạm vào chính dòng chảy của lịch sử.

Hắn đi theo cảm giác đó, sâu hơn vào những gì còn sót lại của ngôi miếu. Tô Lam và Hắc Phong theo sát phía sau, cảnh giác quan sát xung quanh. Hắc Phong khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực quét khắp nơi, như thể nó cảm nhận được một điều gì đó bất thường, một sự hiện diện không thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Tần Mặc dừng lại trước một góc tường đổ nát, nơi những cây dây leo chằng chịt bám víu. Hắn cảm nhận được ‘ý chí tồn tại’ mạnh mẽ nhất tại đây. Hắn khẽ gạt những lớp rêu dày và dây leo sang một bên, để lộ ra một hốc nhỏ. Bên trong, nằm khuất dưới lớp bụi thời gian và ẩm ướt, là một cuốn sách cổ. Bìa sách đã mục nát, những trang giấy ố vàng dính chặt vào nhau, nhưng Tần Mặc vẫn cảm nhận được một nguồn năng lượng kỳ lạ, một sự sống động tiềm ẩn từ bên trong.

“Cuốn sách này… nó đang nói,” Tần Mặc thì thầm, giọng hắn đầy kinh ngạc. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ đang chảy ra từ cuốn sách, không phải là lời nói, mà là những ký ức, những câu chuyện, những chân lý bị phong ấn qua hàng ngàn năm. “Nó chứa đựng những ký ức rất xa xưa.”

Tần Mặc cẩn thận nhấc cuốn sách lên. Bìa sách bằng da đã khô cứng và nứt nẻ, nhưng khi tay hắn chạm vào, một luồng sáng cổ xưa bỗng bùng lên, lan tỏa khắp căn phòng đổ nát. Ánh sáng đó không chói lóa, mà dịu nhẹ, màu vàng ngà, như ánh nến trong đêm trường, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh phi phàm.

Từ chính giữa cuốn sách, một hình bóng dần hiện rõ. Ban đầu chỉ là một làn khói mờ ảo, sau đó dần ngưng tụ thành hình hài. Đó là một cô gái nhỏ nhắn, thân hình mảnh mai, mặc váy áo làm từ giấy cổ, với những họa tiết và chữ viết li ti uốn lượn trên bề mặt, như thể nàng chính là hiện thân của tri thức. Đôi mắt nàng to tròn, trong veo nhưng lại ánh lên sự thông thái của ngàn năm, một vẻ u buồn trầm lắng, như thể đã chứng kiến quá nhiều biến cố của thời gian. Mái tóc đen nhánh của nàng buông dài, nhẹ bẫy như những trang giấy chưa viết.

Nàng lơ lửng giữa không trung, đôi chân không chạm đất, nhìn thẳng vào Tần Mặc. Ánh mắt nàng không có sự ngạc nhiên hay sợ hãi, chỉ có sự bình thản và một chút tiếc nuối.

“Mỗi trang sách là một thế giới,” giọng nói của nàng vang vọng, trong trẻo như tiếng suối chảy, nhưng lại đầy uyên bác, như thể nàng đã thốt ra câu nói đó hàng ngàn lần. “Ngươi muốn khám phá thế giới nào?”

Tô Lam lùi lại một bước, đôi mắt mở to kinh ngạc. Nàng chưa từng thấy một linh hồn sách nào có thể hiện hình rõ ràng và mang theo khí tức cổ xưa đến vậy. Hắc Phong gầm gừ thấp trong cổ họng, bộ lông dựng ngược lên, nhưng nó không tấn công, chỉ đứng chắn trước Tần Mặc và Tô Lam, cảnh giác tuyệt đối.

Mộc Lâm Chủ nở một nụ cười hiền hậu, ánh mắt bà nhìn Linh Thư đầy sự tôn kính. “Đây là Linh Thư, người bảo vệ những ký ức của Huyền Vực, những chân lý đã bị lãng quên,” bà giới thiệu. “Nàng là nhân chứng của Kỷ Nguyên Hiền Giả, của những sai lầm đã khắc sâu vào bản chất vạn vật.”

Tần Mặc nhìn Linh Thư, hắn cảm nhận được một sự kết nối kỳ lạ với nàng, như thể nàng là một phần của chính linh hồn hắn, một phần của sự thật mà hắn luôn tìm kiếm. “Ta muốn khám phá thế giới của những khát vọng, của những sai lầm đã dẫn đến sự mất cân bằng này,” Tần Mặc đáp, giọng hắn trầm ổn, thể hiện sự quyết tâm không gì lay chuyển được. “Ta muốn biết nguồn gốc của sự ám ảnh ‘nhân hóa’, của niềm tin ‘thăng tiên cực đoan’ đã biến Bạch Hổ Lão Tổ thành như ngày nay.”

Linh Thư khẽ gật đầu, đôi mắt thông thái của nàng càng thêm sâu thẳm. Nàng đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra, không chạm vào Tần Mặc, mà là chạm vào không khí trước mặt hắn. Ngay lập tức, luồng sáng cổ xưa từ cuốn sách bùng lên mạnh mẽ hơn, bao trùm lấy Tần Mặc, và một dòng chảy tri thức khổng lồ bắt đầu tuôn trào vào tâm trí hắn.

**----**

Chiều tà, ánh nắng cuối ngày xuyên qua những kẽ lá, những vết nứt trên tường đổ nát, tạo thành những vệt sáng lờ mờ, yếu ớt trên nền đất rêu phong của Phế Tích Cổ Miếu. Không khí trở nên nặng nề hơn, không phải bởi sự ẩm ướt hay mùi gỗ mục, mà bởi sức nặng của dòng chảy lịch sử đang ập đến Tần Mặc. Tiếng gió rít qua những khe đá giờ đây nghe thê lương hơn, như tiếng than khóc của quá khứ.

Tần Mặc nhắm mắt, cơ thể hắn run nhẹ khi tiếp nhận dòng thông tin khổng lồ từ Linh Thư. Hắn không chỉ đọc, không chỉ nghe, mà hắn như được du hành ngược thời gian, trở về Kỷ Nguyên Hiền Giả xa xăm. Hắn chứng kiến những linh thú thượng cổ, những thực thể mang theo bản nguyên thuần túy, nhưng lại bắt đầu nhen nhóm một khát vọng lạ lùng: khát vọng ‘nhân hóa’.

Trong tâm trí Tần Mặc, những hình ảnh hiện lên sống động như thật. Hắn thấy một Bạch Hổ non trẻ, lông trắng như tuyết, đôi mắt xanh thẳm đầy sự tò mò. Nó không phải là một sinh vật hung dữ, mà là một linh thú hồn nhiên, mạnh mẽ, sống tự do trong rừng sâu. Rồi hắn thấy những kẻ tu sĩ đầu tiên xuất hiện, những Hiền Giả cổ đại với tri thức uyên bác. Họ mang theo những lý thuyết về ‘thăng tiên’, về việc vượt qua giới hạn bản chất, về việc đạt đến ‘cảnh giới tối cao’ của nhân loại.

“Hàng ngàn năm trước, khát vọng này đã nhen nhóm… Họ tin đó là con đường duy nhất để tiến hóa, để vượt thoát khỏi bản năng,” giọng nói trong trẻo nhưng đầy bi ai của Linh Thư vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, dẫn dắt hắn qua những dòng ký ức. “Ban đầu, nó chỉ là một ý niệm thuần túy, một sự ngưỡng mộ với hình thái con người, được coi là ‘khuôn mẫu tối thượng’ để chứa đựng linh hồn. Nhưng dần dần, nó bị bóp méo, bị đẩy đến cực đoan bởi những lời thì thầm của quyền lực, của sự bất tử, của sự siêu việt.”

Tần Mặc chứng kiến cách những linh thú, những thực thể tự nhiên bắt đầu từ bỏ hình thái nguyên thủy của mình. Chúng cố gắng chuyển hóa, phá vỡ cơ thể, thay đổi bản năng. Hắn thấy sự đau đớn, sự vật vã, sự mất mát. Những linh thú mạnh mẽ nhất, như Bạch Hổ, lại càng khao khát điều đó hơn, bởi chúng tin rằng đó là con đường duy nhất để tiếp tục tiến hóa, để không bị thời gian và những kẻ yếu hơn bỏ lại phía sau. Hắn thấy Bạch Hổ Lão Tổ, khi đó vẫn còn là một linh thú trẻ, nhưng đã bắt đầu chật vật trong quá trình ‘nhân hóa’ đầu tiên. Những nỗ lực của nó không hề dễ dàng, nó mất đi sức mạnh bản năng, cảm thấy xa lạ với chính mình, linh hồn và thể xác không hòa hợp. Nhưng những lời hứa hẹn về ‘thăng hoa’ vẫn ám ảnh, không ngừng thúc đẩy nó.

“Không phải chỉ là Bạch Hổ Lão Tổ… mà là cả một hệ tư tưởng, một niềm tin đã ăn sâu từ ngàn xưa. Nó là một phần của sự mất cân bằng mà Chân Lý Thất Lạc đã cảnh báo,” Tần Mặc suy nghĩ trong nội tâm, cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Hắn hiểu ra rằng, vấn đề của Bạch Hổ Lão Tổ không phải là cá biệt, mà là một biểu hiện của một triết lý đã bị sai lệch từ rất lâu. Niềm tin rằng để ‘thăng hoa’, vạn vật phải từ bỏ bản chất của mình, phải trở thành một cái gì đó ‘cao hơn’, ‘hoàn hảo hơn’ theo tiêu chuẩn của con người – đó chính là hạt mầm của mọi tai ương.

Linh Thư tiếp tục truyền tải. Hắn thấy những Hiền Giả cổ đại, những người ban đầu đã đưa ra ý niệm ‘thăng tiên’, nhưng cũng chính họ, khi chứng kiến sự tha hóa và đau khổ mà khát vọng ‘nhân hóa’ cực đoan gây ra, đã cố gắng cảnh báo. Họ đã ghi lại ‘chân lý thất lạc’ vào những cuốn sách, những bia đá, những di tích cổ xưa. Họ cảnh báo rằng “Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.” Lời cảnh báo đó không phải là một sự cấm đoán, mà là một lời nhắc nhở về sự cân bằng, về giá trị của bản chất nguyên thủy.

“Những Hiền Giả đã cố gắng cảnh báo… Họ thấy trước tai ương, thấy trước sự mất cân bằng,” Linh Thư nói, giọng nàng càng thêm u buồn. “Nhưng lời cảnh báo của họ bị lãng quên, bị hiểu sai, hoặc bị cố tình phớt lờ bởi những kẻ truy cầu sức mạnh. Họ đã tạo ra những Chân Lý Thạch Bi, những lời khắc sâu vào thiên địa, nhưng chúng cũng dần bị lu mờ.”

Tần Mặc cảm nhận được một mối liên hệ sâu sắc giữa những gì Linh Thư đang tiết lộ và ‘Thiên Đạo Cảnh Báo’ mà hắn từng nghe nói đến, cũng như tầm quan trọng của Chân Lý Thạch Bi. Những bí mật về Kỷ Nguyên Hiền Giả, về nguồn gốc của niềm tin ‘thăng tiên cực đoan’ trong giới linh thú, chính là chìa khóa để hắn đối phó với Bạch Hổ Lão Tổ. Đây không chỉ là một cuộc đối đầu, mà là một cuộc ‘giải thoát’ khỏi gánh nặng lịch sử và triết lý sai lầm đã ám ảnh nó suốt hàng ngàn năm.

Tô Lam, đứng bên cạnh, cũng cảm nhận được sự nặng nề của dòng chảy lịch sử đang ập đến Tần Mặc. Nàng thấy cơ thể Tần Mặc căng cứng, đôi mắt hắn nhắm nghiền, mồ hôi lấm tấm trên trán. Nàng lo lắng, khẽ đưa tay ra như muốn chạm vào hắn, nhưng rồi lại rụt về, không muốn phá vỡ khoảnh khắc thấu hiểu sâu sắc này. “Tần Mặc, ngươi… ngươi có ổn không?” Nàng khẽ hỏi, giọng điệu đầy sự quan tâm.

Tần Mặc không trả lời ngay. Hắn vẫn đang chìm đắm trong dòng chảy của ký ức. Hắn thấy rõ ràng hơn về những âm mưu của những kẻ tu sĩ như Thiên Diệu Tôn Giả. Chúng không chỉ lợi dụng khát vọng ‘nhân hóa’ của các linh thú, mà có lẽ chúng còn chính là những kẻ đã thúc đẩy, gieo rắc những tư tưởng sai lầm này từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, biến linh thú thành những công cụ, những biểu tượng cho sự ‘tiến hóa’ theo ý muốn của chúng, phục vụ cho mục đích khai thác linh khí và kiểm soát Huyền Vực. Việc Bạch Hổ Lão Tổ là một trong những linh thú đầu tiên nhen nhóm khát vọng ‘nhân hóa’ trong Kỷ Nguyên Hiền Giả làm sâu sắc thêm mối liên hệ của nó với triết lý thăng tiên cực đoan và có thể là liên kết với các thế lực như Thiên Diệu Tôn Giả.

Tần Mặc mở mắt ra. Đôi mắt hắn sâu thẳm, nặng trĩu bởi gánh nặng của ngàn năm lịch sử, nhưng cũng ánh lên một sự kiên định chưa từng thấy. Hắn đã hiểu. Khát vọng của Bạch Hổ Lão Tổ không phải là lỗi của riêng nó. Nó là nạn nhân của một sự dối trá, của một triết lý bị bóp méo qua thời gian.

Linh Thư khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như làn gió thoảng, nhưng lại mang theo nỗi buồn của cả một kỷ nguyên. Dòng sáng từ cuốn sách dần tắt, và hình hài của nàng cũng dần tan biến vào không khí, trở lại dạng cuốn sách cổ, nằm yên trong tay Tần Mặc. Cuốn sách giờ đây không còn mục nát như trước, mà dường như đã được hồi sinh, những trang giấy ố vàng như chứa đựng vô vàn chân lý chờ được khai phá.

Tần Mặc nhìn Linh Thư, trong lòng hắn trỗi dậy một cảm giác biết ơn sâu sắc. Sự xuất hiện của nàng, một linh hồn cổ xưa và là người bảo vệ tri thức, đã mở ra nhiều cánh cửa đến các bí mật lịch sử khác của Huyền Vực. Nàng chắc chắn sẽ trở thành một đồng minh quan trọng trong việc khám phá ‘chân lý thất lạc’ và khôi phục lại sự cân bằng cho thế giới.

Hắn khẽ vuốt ve bìa sách. Cái cảm giác thô ráp của bìa da, cái lạnh lẽo của những trang giấy cổ, tất cả đều nhắc nhở hắn về những gì đã chứng kiến. Đây là một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu, bằng tri thức, bằng cách vạch trần những lầm lạc của quá khứ. Bạch Hổ Lão Tổ không cần bị tiêu diệt, nó cần được giải thoát.

Tần Mặc đứng dậy, ánh mắt hắn hướng về phía xa, nơi những ngọn núi ẩn hiện trong bóng tối nhập nhoạng của chiều tà. Con đường phía trước sẽ đầy gian nan, nhưng hắn không còn nghi ngờ gì nữa. Cuộc đối thoại sắp tới với Bạch Hổ Lão Tổ sẽ không chỉ là một cuộc đàm phán, mà là một cuộc chiến ý chí, một cuộc chiến vì sự cân bằng bản chất của vạn vật, một trận chiến để mở ra một con đường mới cho Huyền Vực.

Hắn biết rằng, Bạch Hổ Lão Tổ, trong sâu thẳm, cũng đang tìm kiếm một lối thoát, một sự cứu rỗi khỏi nỗi ám ảnh ngàn năm. Và Tần Mặc, với khả năng lắng nghe ‘ý chí tồn tại’ của vạn vật, với tri thức cổ xưa mà Linh Thư đã trao cho, chính là người duy nhất có thể chỉ dẫn nó tìm thấy con đường đó. Hắn sẽ giúp nó nhìn thấy rằng, thăng hoa không phải là từ bỏ bản chất, mà là tôn vinh nó, là sống đúng với chính mình.

Hắc Phong khẽ cọ đầu vào chân Tần Mặc, như một lời động viên thầm lặng. Tô Lam mỉm cười, nụ cười của nàng giờ đây đã không còn vẻ lạnh lùng như trước, mà thay vào đó là sự tin tưởng và quyết tâm. Nàng hiểu rằng, Tần Mặc đã sẵn sàng cho thử thách lớn nhất từ trước đến nay. Hắn không chỉ là một người bảo vệ Vô Tính Thành, mà còn là người bảo vệ sự cân bằng của cả Huyền Vực, người dẫn lối cho vạn vật tìm về với chân lý của bản thân.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free