Vạn vật không lên tiên - Chương 411: Hồi Ức Nguyên Sơ: Mâu Thuẫn Trong Từng Hơi Thở Của Linh Thú
Tần Mặc vẫn đứng đó, bất động trong phế tích cổ miếu hoang tàn, những thớ đá rêu phong và tượng thờ mục nát như đang ôm lấy sự tĩnh lặng của ngàn năm. Trong tay hắn, cuốn Linh Thư giờ đây không còn vẻ cũ kỹ, mục nát mà đã trở nên trang nghiêm, một luồng sáng nhạt nhòa bao quanh, như mạch đập của tri thức cổ xưa. Đôi mắt hắn mở ra, sâu thẳm như chứa đựng cả một vực thẳm của lịch sử, nặng trĩu bởi gánh nặng của những lầm lạc đã ăn sâu vào Huyền Vực, nhưng đồng thời lại ánh lên một tia kiên định rực rỡ, một ngọn lửa của ý chí không thể dập tắt. Hắn đã thấy, đã hiểu. Khát vọng ‘nhân hóa’ của Bạch Hổ Lão Tổ không phải là một sự bùng phát cá nhân, mà là một vết sẹo sâu hoắm, một vết thương kinh niên của cả một thế giới, được gieo mầm từ Kỷ Nguyên Hiền Giả xa xôi.
Những âm mưu của các tu sĩ như Thiên Diệu Tôn Giả hiện lên rõ ràng hơn trong tâm trí hắn. Chúng không chỉ lợi dụng khát vọng ‘nhân hóa’ của các linh thú, mà có lẽ chúng còn chính là những kẻ đã thúc đẩy, gieo rắc những tư tưởng sai lầm này từ Kỷ Nguyên Hiền Giả, biến linh thú thành những công cụ, những biểu tượng cho sự ‘tiến hóa’ theo ý muốn của chúng, phục vụ cho mục đích khai thác linh khí và kiểm soát Huyền Vực. Việc Bạch Hổ Lão Tổ là một trong những linh thú đầu tiên nhen nhóm khát vọng ‘nhân hóa’ trong Kỷ Nguyên Hiền Giả làm sâu sắc thêm mối liên hệ của nó với triết lý thăng tiên cực đoan và có thể là liên kết với các thế lực như Thiên Diệu Tôn Giả. Tần Mặc cảm thấy một sự phẫn nộ âm ỉ dâng lên trong lòng, không phải vì sự yếu đuối của Bạch Hổ Lão Tổ, mà vì sự tàn nhẫn và dối trá của những kẻ đã lợi dụng niềm tin, bóp méo chân lý.
“Tần Mặc, ngươi… ngươi có ổn không?” Giọng Tô Lam vang lên, mang theo sự quan tâm sâu sắc, kéo hắn về thực tại. Nàng vẫn đứng đó, ánh mắt lo lắng dõi theo từng biến đổi nhỏ trên khuôn mặt hắn. Khuôn mặt thanh tú của nàng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng kiêu sa của một kiếm khách, mà là sự dịu dàng, thấu hiểu. Nàng đã chứng kiến sự đấu tranh trong nội tâm hắn, cảm nhận được sự rung động của tri thức cổ xưa đang chảy qua hắn. Nàng biết, khoảnh khắc này, Tần Mặc không chỉ là Tần Mặc, mà là một cầu nối giữa quá khứ và hiện tại, giữa những chân lý bị lãng quên và những lầm lạc đang hiện hữu.
Tần Mặc khẽ lắc đầu, một động tác nhỏ nhưng mang theo sự giải tỏa. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi đất ẩm, mùi rêu phong và mùi hương gỗ mục của phế tích tràn vào lồng ngực, mang theo chút vị bụi bặm của thời gian. “Ta ổn, Tô Lam. Hơn cả ổn. Ta đã thấy… thấy rõ mầm mống của tất cả.” Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Đây là gánh nặng của ngàn năm… nhưng ta cần phải thấy rõ nó đã bắt đầu như thế nào.” Hắn khẽ vuốt ve bìa Linh Thư, cảm nhận từng đường vân cổ xưa, như thể đang chạm vào chính dòng chảy của thời gian.
Trong khoảnh khắc đó, một luồng ý niệm thanh thoát, nhẹ nhàng nhưng kiên định truyền vào tâm trí Tần Mặc từ cuốn sách: *“Chỉ khi tận mắt chứng kiến, ngươi mới có thể thực sự hiểu được mầm mống của sự sai lầm.”* Linh Thư không nói bằng lời, mà bằng những rung động của linh hồn, những hình ảnh và cảm xúc được truyền tải trực tiếp, thuần khiết và mạnh mẽ. Đó là lời khẳng định cho con đường mà Tần Mặc đang đi, một lời hứa về sự thấu hiểu sâu sắc hơn.
Ngay sau đó, cuốn Linh Thư phát ra một thứ ánh sáng cổ xưa, không phải chói chang mà là dịu nhẹ, màu vàng mật ong, lan tỏa khắp không gian. Những ký tự cổ xưa trên bìa sách và những trang giấy ố vàng như sống dậy, nhảy múa trong luồng sáng. Phế Tích Cổ Miếu bắt đầu rung chuyển nhẹ, không phải là sự đổ nát, mà là một sự biến đổi tinh tế, như thể không gian và thời gian đang bị xé toạc, bị kéo giãn. Từng tảng đá rêu phong, từng phiến ngói vỡ vụn dường như tan chảy vào trong hư vô, rồi lại tái tạo lại theo một trật tự khác.
Mộc Lâm Chủ, với dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt tinh anh, đứng yên lặng. Lão cũng cảm nhận được sự thay đổi, nhưng không hề tỏ ra sợ hãi, chỉ là một sự trầm tư sâu sắc, như thể lão đã quá quen với những bí ẩn của thời gian. Hắc Phong, con sói khổng lồ, ban đầu hơi gầm gừ nhẹ, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ cảnh giác trước sự biến đổi đột ngột. Tuy nhiên, khi luồng sáng từ Linh Thư bao trùm lấy nó, một cảm giác ấm áp, an toàn lan tỏa, khiến nó bình tĩnh lại, chỉ còn tiếng thở đều đều.
Tô Lam thì hoàn toàn kinh ngạc. Nàng chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào kỳ vĩ đến thế. "Chúng ta sẽ đi đâu, Tần Mặc? Đây là... Kỷ Nguyên Hiền Giả ư?" Giọng nàng thì thầm, vừa tò mò vừa pha chút e dè, khi luồng sáng cổ xưa bao bọc lấy cả nhóm, cảm giác như cơ thể nàng đang tan biến, rồi lại được tái tạo ở một nơi khác, một thời điểm khác. Không gian xung quanh méo mó, những hình ảnh chớp nhoáng của rừng già, của bầu trời xa xưa lướt qua như một giấc mơ, rồi đột ngột, mọi thứ trở lại rõ ràng.
Họ không còn ở trong phế tích cổ miếu đổ nát nữa. Thay vào đó, một khung cảnh hùng vĩ, nguyên sơ hiện ra trước mắt. Họ đang đứng trên một thảm cỏ mềm mại, xanh mướt, nơi những giọt sương đêm vẫn còn đọng lại lấp lánh như vô vàn viên ngọc nhỏ. Phía trước họ là một khu rừng nguyên sinh, nhưng không phải là khu rừng mà họ đã đi qua. Đây là Rừng Nguyên Sinh Bất Tận của Kỷ Nguyên Hiền Giả – một thế giới khác, một thời đại khác.
Không khí nơi đây dày đặc linh khí, tinh thuần đến mức chỉ cần hít thở cũng cảm thấy toàn thân sảng khoái, mọi tạp chất trong cơ thể dường như tan biến. Mùi hương của đất ẩm, rêu phong, gỗ mục và hoa dại lan tỏa trong không gian, tạo nên một bản giao hưởng của mùi hương nguyên thủy, hoang dã. Những cây cổ thụ khổng lồ, thân cây to lớn như những tòa nhà tự nhiên, vươn cao chọc trời, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau, tạo thành một mái vòm xanh biếc, gần như che khuất ánh sáng mặt trời. Chỉ có những tia nắng hiếm hoi xuyên qua tán lá, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất, như những con đường dẫn lối vào một thế giới thần tiên. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim kêu lạ lùng từ sâu trong rừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng suối chảy róc rách và tiếng thú vật di chuyển – tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu sống động, đầy sức sống.
Tần Mặc hít sâu một hơi, cảm nhận từng luồng linh khí tinh thuần tràn vào cơ thể. Hắn nhìn xung quanh, đôi mắt đen láy quét qua từng chi tiết nhỏ nhất. Đây là Kỷ Nguyên Hiền Giả, thời đại mà mọi vật còn đang giữ nguyên bản chất của mình, trước khi sự mê hoặc của 'thăng tiên cực đoan' bắt đầu len lỏi. Hắn có thể cảm nhận được sự sống mãnh liệt của từng loài cây, từng ngọn cỏ, từng dòng suối. Ý chí tồn tại của chúng thuần khiết, đơn giản, chỉ là sự sống, sự phát triển, sự duy trì bản thân.
Phía xa, bên một con suối nhỏ, vài con Linh Thú Trẻ đang vui đùa. Một con hươu con với đôi mắt to tròn, ngây thơ, đang gặm cỏ non. Bên cạnh nó, một gia đình Phong Lang con với bộ lông xám tro, đang nô đùa đuổi bắt nhau, tiếng kêu non nớt vang vọng trong không gian. Xa hơn một chút, một vài con Hỏa Thử nhỏ với bộ lông đỏ rực, nhanh nhẹn chuyền cành, đôi mắt tinh nghịch láo liên tìm kiếm thức ăn. Tần Mặc di chuyển chậm rãi, từng bước chân nhẹ nhàng, như sợ làm xáo động sự bình yên của nơi đây. Hắc Phong đi theo sát hắn, cái đầu to lớn của nó cúi thấp, đôi mắt đỏ rực quan sát xung quanh với vẻ hiếu kỳ, nhưng cũng đầy thận trọng. Nó dường như cảm thấy một sự quen thuộc với khung cảnh hoang dã này, một sự trở về với bản nguyên của loài sói.
Tần Mặc nhẹ nhàng nhắm mắt, lắng nghe. Năng lực 'ý chí tồn tại' của hắn được kích hoạt tối đa trong môi trường thuần khiết này. Hắn 'nghe' được tiếng nói của từng sinh linh, từng rung động của linh hồn chúng.
Từ con hươu con, hắn nghe thấy một khát khao đơn giản: *“Cỏ thật non, thật ngọt… ta muốn lớn thật nhanh, để có thể chạy nhảy khắp khu rừng này.”*
Từ những con Phong Lang con, hắn nghe thấy sự vui tươi, hoang dã: *“Đuổi bắt! Đuổi bắt! Ta muốn mạnh mẽ hơn để có thể săn mồi, để bảo vệ đàn của ta!”*
Từ những con Hỏa Thử, hắn nghe thấy sự tò mò và ham thích khám phá: *“Chít chít! Quả này lạ quá! Có gì ngon hơn không? Ta muốn tìm hết những điều kỳ diệu trong rừng!”*
Tất cả đều thuần khiết, tất cả đều là bản năng. Không có sự tham lam, không có sự tranh giành địa vị, không có khát vọng trở thành một thứ khác. Chúng chỉ muốn là chính mình, sống đúng với bản chất của mình, phát triển theo quy luật tự nhiên. Tần Mặc cảm nhận một niềm an ủi sâu sắc, một sự xác nhận cho niềm tin của hắn. *“Thật thuần khiết… chúng chỉ muốn là chính mình,”* hắn thầm nghĩ, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Đây chính là vẻ đẹp của vạn vật, vẻ đẹp của sự cân bằng bản chất.
Mộc Lâm Chủ, với đôi mắt xanh biếc tinh anh, truyền ý niệm đến Tần Mặc: *“Đây là bản nguyên của vạn vật, trước khi những suy nghĩ khác lạ bén rễ.”* Giọng nói của lão, dù chỉ là ý niệm, cũng mang theo sự uyên bác và nỗi tiếc nuối về một thời đại đã qua. Lão đã chứng kiến sự thay đổi, sự tha hóa của vạn vật qua hàng ngàn năm, và giờ đây, lão đang chứng kiến lại khoảnh khắc khởi nguyên của sự thuần khiết.
Hắc Phong khẽ gầm gừ nhẹ, một âm thanh trầm đục vang lên trong cổ họng nó, không phải là tiếng gầm đe dọa, mà là tiếng gầm của sự nhận biết, của bản năng được đánh thức. Nó nhìn những con Phong Lang con đang nô đùa, đôi mắt đỏ rực như ánh lên một tia hoài niệm. Hắc Phong là một linh thú mạnh mẽ, nhưng trong khoảnh khắc này, nó cũng chỉ là một con sói, một phần của bản nguyên hoang dã, như muốn gia nhập đàn sói con, cùng chúng nô đùa dưới tán cây cổ thụ. Nó cảm nhận được sự đồng cảm bản năng với những linh thú nhỏ này, một sự kết nối sâu sắc với cội nguồn của chính mình.
Tô Lam đứng bên cạnh, trầm tư quan sát Tần Mặc. Nàng không thể nghe được 'ý chí tồn tại' của vạn vật như hắn, nhưng nàng có thể cảm nhận được sự thanh bình, sự sống động của khu rừng này. Nàng thấy Tần Mặc đang chìm đắm trong thế giới riêng của hắn, một thế giới mà nàng chỉ có thể chạm vào thông qua sự thấu hiểu và lòng tin. Nàng nhớ lại những lời Tần Mặc đã nói, về Vô Tính Thành, về sự bình yên của việc không tranh đoạt, không ham muốn vươn cao. Giờ đây, nàng đã hiểu rõ hơn về giá trị của những điều đó. Khung cảnh nguyên sơ, thuần khiết này là một minh chứng sống động cho triết lý mà Tần Mặc đang theo đuổi. Nó khiến nàng suy ngẫm sâu sắc hơn về con đường tu luyện của chính mình, về những gì tông môn nàng đã dạy, và liệu có phải tất cả đều là chân lý.
Thời gian trôi qua, ánh nắng dần yếu đi, nhuộm vàng cả khu rừng. Tần Mặc dẫn nhóm đi sâu hơn vào lòng Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Càng đi sâu, không khí càng trở nên ẩm ướt, bí ẩn. Những cây cổ thụ ở đây còn to lớn hơn, thân cây rêu phong, cành lá rậm rạp tạo thành những đường hầm tự nhiên. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng nghỉ, cùng với tiếng chim rừng hót líu lo, và đôi khi là tiếng gầm gừ xa xăm của những linh thú ẩn mình. Mùi đất ẩm và lá mục rữa càng nồng nặc hơn, hòa quyện với mùi hương dịu nhẹ của các loài hoa dại nở trong bóng tối.
Họ đến gần một hang động nhỏ, ẩn mình dưới một gốc cổ thụ khổng lồ. Từ trong hang vọng ra những âm thanh rì rầm, không phải là tiếng kêu của thú vật, mà là một thứ gì đó tinh tế hơn, như những rung động của ý niệm. Tần Mặc dừng lại, nheo mắt nhìn vào bên trong. Hắn biết, đây chính là nơi mà mầm mống của sự thay đổi bắt đầu nhen nhóm. Hắn tập trung năng lực 'ý chí tồn tại' của mình, hướng về phía hang động.
Hắn 'nghe' thấy rõ ràng hơn những dao động lạ. Bên trong hang động, một Phong Lang già với bộ lông đã bạc phơ, đôi mắt đục mờ nhưng đầy vẻ uy nghiêm, đang ngồi giữa một bầy Phong Lang con và vài Hỏa Thử nhỏ. Con Phong Lang già không nói bằng tiếng kêu, mà bằng sự truyền tải ý niệm, một phương thức giao tiếp cổ xưa giữa các linh thú.
*“...Thế giới bên ngoài, có những sinh linh cao cấp,”* ý niệm của Phong Lang già vang vọng trong tâm trí Tần Mặc, rõ ràng như lời nói. *“Chúng mang hình hài con người, có trí tuệ và sức mạnh vượt trội. Chúng có thể bay lượn trên trời, điều khiển nguyên tố, tạo ra những phép thuật kỳ diệu. Chúng không phải săn mồi vất vả như chúng ta, không phải chịu đựng gió sương. Chúng có thể xây dựng những nơi trú ẩn vững chắc hơn hang động này, tạo ra những vật phẩm mà chúng ta không thể tưởng tượng nổi.”*
Những con Phong Lang con, vốn đang nô đùa, giờ đây lắng nghe với vẻ tò mò. Ý chí của chúng bắt đầu dao động, không còn thuần túy là khát khao săn mồi hay bảo vệ đàn nữa. *“Chúng ta cũng có thể như vậy sao?”* Một con Phong Lang non tò mò hỏi, ý niệm của nó còn ngây thơ, nhưng đã mang theo một tia hy vọng mới lạ. *“Chúng ta có thể mạnh hơn, khôn ngoan hơn, nếu chúng ta giống như họ?”*
Những con Hỏa Thử nhỏ, vốn tinh nghịch và ham ăn, cũng dừng lại, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào Phong Lang già. Ý chí của chúng lấp lánh sự tò mò, nhưng cũng xen lẫn một chút sợ hãi, một sự bối rối bản năng. *“Nhưng ta thích ăn quả dại này, ta thích nhảy nhót như thế này…”* Một con Hỏa Thử non truyền ý niệm, giọng nói tinh nghịch quen thuộc pha lẫn một chút băn khoăn. Nó thích sự tự do, sự đơn giản của cuộc sống hiện tại. Nó không hiểu tại sao phải thay đổi.
Tần Mặc đứng ẩn mình sau một bụi cây rậm rạp, cảm nhận từng dao động trong ý chí của bầy linh thú. Hắn thấy rõ sự mâu thuẫn đang nảy sinh. Một mặt, khát vọng bản năng vẫn mạnh mẽ, vẫn là cốt lõi của sự tồn tại của chúng. Chúng vẫn muốn chạy nhảy, săn mồi, khám phá theo cách của riêng mình. Nhưng mặt khác, 'lời đồn' về 'nhân hóa' như một con đường 'tiến hóa' đã bắt đầu gieo mầm trong tâm trí chúng, một hạt giống của sự bất mãn với bản thân, một sự khao khát trở thành thứ khác, 'cao cấp hơn'.
*“Chính là đây,”* Tần Mặc thầm nghĩ, một cảm giác nặng nề đè nén lồng ngực. *“Sự cám dỗ của một 'tiến hóa' giả tạo, bắt đầu từ những lời thì thầm đơn giản nhất.”* Những lời thì thầm này, ban đầu chỉ là sự tò mò, sự ngưỡng mộ, nhưng rồi sẽ dần biến thành khao khát, thành ám ảnh, và cuối cùng là sự từ bỏ bản chất của chính mình. Hắn nhận ra, đây không phải là một sự ép buộc từ bên ngoài, mà là một sự cám dỗ từ bên trong, được nuôi dưỡng bởi những câu chuyện, những lời đồn thổi, những hình mẫu được tô vẽ.
Tô Lam đứng cạnh Tần Mặc, nàng không thể nghe được những ý niệm đó, nhưng nàng có thể cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí, sự căng thẳng mơ hồ từ Tần Mặc. Nàng nhìn hắn, ánh mắt đầy suy tư. "Chúng đang nói gì vậy?" nàng khẽ hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng như sợ phá vỡ khoảnh khắc đó.
Tần Mặc mở mắt ra, nhìn Tô Lam, ánh mắt hắn chất chứa nỗi buồn. "Chúng đang nói về 'những sinh linh cao cấp', Tô Lam. Chúng đang nói về con người. Chúng đang bị mê hoặc bởi ý tưởng rằng nếu chúng giống như con người, chúng sẽ mạnh mẽ hơn, thông thái hơn, tốt đẹp hơn." Hắn nói, giọng trầm xuống. "Đây là mầm mống của khát vọng nhân hóa, mầm mống của sự từ bỏ bản chất."
Mộc Lâm Chủ khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo nỗi niềm của ngàn năm. *“Những lời đồn thổi ấy, ban đầu chỉ là sự ngưỡng mộ từ xa. Nhưng rồi, những kẻ có ý đồ đã biến nó thành một con đường, một mục tiêu. Chúng đã gieo vào tâm trí vạn vật ý nghĩ rằng bản chất nguyên thủy là thấp kém, là cần phải vượt qua.”* Ý niệm của lão truyền đến Tần Mặc, đầy sự cay đắng.
Hắc Phong, con sói khổng lồ, bỗng nhiên gầm gừ một tiếng trầm đục hơn, đôi mắt đỏ rực nhìn về phía hang động, như thể nó cũng cảm nhận được sự nguy hiểm của những ý niệm đang len lỏi. Bản năng của nó phản kháng lại sự thay đổi, sự chối bỏ bản chất tự nhiên.
Tần Mặc nhìn sâu vào hang động, vào những linh thú con đang lắng nghe với vẻ tò mò và chút bối rối. Hắn hiểu rằng, sự ‘thăng cấp’ mà các tu sĩ hay Thiên Diệu Tôn Giả rao giảng không chỉ là một con đường tu luyện, mà là một hệ tư tưởng, một loại virus tinh thần, xâm nhập vào tâm trí vạn vật, khiến chúng tự nguyện từ bỏ chính mình. Sự phức tạp của việc ‘giải thoát’ Bạch Hổ Lão Tổ càng trở nên rõ ràng hơn. Không chỉ là đối phó với một cá thể, mà là đối phó với một tư tưởng đã ăn sâu vào hệ thống niềm tin của cả một chủng tộc, của cả một thế giới, từ Kỷ Nguyên Hiền Giả.
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả khu rừng, mang theo một vẻ đẹp bi tráng. Tần Mặc cảm thấy một gánh nặng lớn lao đè lên vai. Con đường phía trước không chỉ là một cuộc chiến sức mạnh, mà là một cuộc chiến tư tưởng, một cuộc chiến để khôi phục lại sự cân bằng bản chất cho vạn vật.
Khi hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả khu rừng nguyên sinh, Tần Mặc dẫn Tô Lam, Hắc Phong và Mộc Lâm Chủ đến một dòng suối nhỏ trong vắt, chảy róc rách qua những tảng đá phủ đầy rêu xanh. Tiếng nước chảy êm đềm, hòa cùng tiếng côn trùng đêm và tiếng gió xào xạc qua tán lá, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của tự nhiên. Không khí lúc này mát mẻ hơn, mang theo hơi ẩm của nước và mùi hương của đất rừng sau một ngày nắng. Ánh sáng yếu dần, chỉ còn những vệt sáng lờ mờ xuyên qua kẽ lá, khiến cảnh vật trở nên huyền ảo, như một bức tranh thủy mặc cổ xưa.
Tần Mặc dừng lại bên bờ suối, ánh mắt hắn quét qua khung cảnh xung quanh. Hắn không nói gì, chỉ tập trung lắng nghe những rung động của 'ý chí tồn tại' đang lan tỏa trong không gian. Gần đó, một Linh Thú Trẻ, trông giống một con nai nhỏ với bộ lông vàng nhạt và đôi mắt to tròn, đang loay hoay bên một gốc cây đổ. Con nai con này không ăn cỏ hay chạy nhảy nô đùa như những linh thú khác mà Tần Mặc đã thấy. Thay vào đó, nó đang cố gắng đứng thẳng trên hai chân sau, lắc lư không vững, rồi bước từng bước chậm chạp, vụng về.
Tần Mặc cảm nhận được ý chí của con nai. *“Họ… những sinh linh hình người… họ đi bằng hai chân… họ thật mạnh mẽ, thật nhanh nhẹn. Ta cũng muốn được như vậy.”* Ý niệm của nó non nớt, nhưng chứa đựng một khao khát mãnh liệt, một sự ngưỡng mộ mù quáng. Con nai con đã nhìn thấy thoáng qua những sinh linh hình người di chuyển trong rừng, có lẽ là những Hiền Giả hoặc những người dân bộ lạc nguyên thủy, và nó đã bị mê hoặc bởi dáng đi thẳng đứng của họ, bởi vẻ tự do và sức mạnh mà chúng toát ra.
Nó cố gắng thêm một lần nữa, đôi chân sau yếu ớt run rẩy, đôi chân trước co lên, cố gắng giữ thăng bằng. Nhưng cơ thể nó, vốn sinh ra để chạy nhảy bằng bốn chân, không hề quen với tư thế này. Một tiếng “ộp” nhỏ vang lên, nó mất thăng bằng, ngã nhào xuống bãi cỏ ẩm ướt, một cành cây khô nhỏ cào xước nhẹ vào bên hông. Vết thương không nghiêm trọng, chỉ là một vết trầy xước nhỏ, nhưng Tần Mặc cảm nhận được sự đau đớn không chỉ về thể xác mà còn là sự bối rối sâu sắc trong 'ý chí tồn tại' của nó.
*“Tại sao mình không thể đi thẳng như họ… họ trông mạnh mẽ hơn?”* Ý chí của con nai non tràn đầy sự thất vọng, sự tự trách. Nó không hiểu tại sao nó không thể làm được điều mà nó ngưỡng mộ. Nó bắt đầu nghi ngờ bản thân, nghi ngờ bản chất của chính mình.
Tần Mặc đứng đó, ánh mắt hắn trầm tư, nặng trĩu. Hắn không can thiệp, chỉ lặng lẽ quan sát. Hắn biết, khoảnh khắc này chính là minh chứng rõ ràng nhất cho tác hại của khát vọng 'nhân hóa' – sự mất mát bản nguyên bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất, khi một sinh linh chối bỏ chính mình để chạy theo một hình mẫu khác, một hình mẫu được tô vẽ là 'cao cấp' hơn. Nó không chỉ gây ra đau đớn về thể xác, mà còn làm tổn thương đến linh hồn, đến ý chí tồn tại, khiến chúng bối rối, hoài nghi về giá trị của chính mình.
*“Sự mất mát bản nguyên bắt đầu từ những điều nhỏ bé nhất, khi chúng ta chối bỏ chính mình để chạy theo một hình mẫu khác,”* Tần Mặc thầm nghĩ, giọng điệu nội tâm hắn đầy sự xót xa. Hắn cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong tim, như thể chính hắn đang cảm nhận sự bối rối của con nai con. Đây không phải là sự tiến hóa, mà là sự thoái hóa, sự tự hủy hoại dưới vỏ bọc của sự phát triển.
Tô Lam, đứng cạnh Tần Mặc, cũng chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Nàng không nghe được ý chí của con nai, nhưng nàng thấy rõ sự loay hoay, sự vấp ngã và vẻ mặt thất vọng của nó. Ánh mắt nàng lộ rõ vẻ xót xa, một sự thấu cảm sâu sắc hiện lên trong đôi mắt phượng. Nàng đã quen với việc các linh thú 'thăng cấp', 'nhân hóa', coi đó là một con đường tự nhiên để trở nên mạnh mẽ hơn. Nhưng nhìn thấy cảnh tượng này, nhìn thấy một sinh linh nhỏ bé tự làm mình đau để cố gắng trở thành thứ không phải nó, nàng bắt đầu hiểu rõ hơn về mặt trái của 'tư tưởng thăng cấp' mà tông môn nàng đã theo đuổi.
"Nó... nó đang đau khổ vì cố gắng trở thành một thứ không phải là mình," Tô Lam khẽ nói, giọng điệu nàng trầm buồn. Nàng đưa tay lên ngực, như thể cảm nhận được nỗi đau của con nai con. Sự thấu hiểu này không chỉ là về con nai, mà còn là về những linh thú khác mà nàng từng thấy, những linh thú đã 'nhân hóa' thành công, nhưng liệu chúng có thực sự hạnh phúc, liệu chúng có thực sự giữ được bản chất của mình? Câu hỏi đó bắt đầu ám ảnh nàng.
Tần Mặc chậm rãi tiến đến gần con nai, bước chân hắn nhẹ như làn gió. Hắn không chạm vào nó, chỉ đứng yên lặng cách một khoảng. Hắn nhắm mắt lại, tập trung năng lực 'ý chí tồn tại' của mình, nhẹ nhàng truyền đi một luồng ý niệm thanh bình, an ủi. Hắn không cố gắng thay đổi ý chí của con nai, không ép buộc nó từ bỏ khao khát của mình. Hắn chỉ nhẹ nhàng 'xoa dịu' sự bối rối, sự thất vọng trong ý chí của nó, khẳng định giá trị của bản năng tự nhiên của nó.
*“Ngươi là một con nai,”* ý niệm của Tần Mặc nhẹ nhàng lan tỏa, như một dòng nước mát lành. *“Ngươi có đôi chân mạnh mẽ để chạy nhảy qua cánh rừng, thân hình uyển chuyển để lẩn tránh kẻ thù. Ngươi có đôi tai thính nhạy để nghe tiếng lá rụng, đôi mắt tinh tường để nhìn thấy vẻ đẹp của thế giới. Đó là bản chất của ngươi, là vẻ đẹp của ngươi. Không cần phải trở thành bất cứ thứ gì khác. Ngươi đã rất tuyệt vời khi là chính mình.”*
Con nai con, vốn đang nằm co ro, bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn nhìn về phía Tần Mặc. Nó không hiểu lời nói của hắn, nhưng nó cảm nhận được sự ấm áp, sự chấp nhận vô điều kiện từ ý niệm mà hắn truyền tải. Sự bối rối trong ý chí của nó dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác bình yên, một sự chấp nhận bản thân. Nó khẽ rên rỉ, rồi đứng dậy, nhưng lần này không phải bằng hai chân, mà bằng bốn chân, và khẽ cọ đầu vào một thân cây, như để khẳng định sự tồn tại của chính nó.
Tô Lam quan sát Tần Mặc và hành động của hắn với vẻ suy tư sâu sắc. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc không dùng sức mạnh, không dùng quyền uy, mà dùng sự thấu cảm, sự chấp nhận để chạm đến linh hồn của một sinh linh. Đó là một bài học vô giá, một triết lý khác hẳn với những gì nàng từng được dạy. Nàng hi��u rằng, Tần Mặc không chỉ là một người bảo vệ Vô Tính Thành, mà hắn còn là một người dẫn lối cho vạn vật, một người có thể khôi phục lại sự cân bằng bản chất đã mất.
Hắc Phong khẽ cụp tai, đôi mắt đỏ rực của nó nhìn Tần Mặc với một sự tôn kính sâu sắc. Nó cảm nhận được sức mạnh của sự thấu hiểu, một sức mạnh vô hình nhưng có thể lay động cả linh hồn.
Đêm dần buông xuống hoàn toàn. Trong bóng tối lờ mờ của khu rừng nguyên sinh, Tần Mặc đứng đó, đôi mắt hắn sáng quắc. Hắn đã thấy mầm mống của sự sai lầm, đã thấy những vết sẹo đầu tiên trong linh hồn của vạn vật. Giờ đây, hắn đã có đủ cơ sở để đối thoại với Bạch Hổ Lão Tổ, không chỉ là một cuộc đối đầu, mà là một cuộc 'giải thoát' khỏi gánh nặng của niềm tin sai lầm. Linh Thư, vẫn nằm trong tay hắn, như một chứng nhân thầm lặng, sẵn sàng mở ra những cánh cửa khác của lịch sử. Tần Mặc biết, hành trình này sẽ còn dài, nhưng hắn đã sẵn sàng.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.