Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 428: Hơi Thở Thăm Dò: Phát Hiện Dược Liệu Quý Hiếm

Màn đêm buông xuống, nhưng sự tĩnh mịch của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận không hề mang lại cảm giác bình yên. Trái lại, nó càng tô đậm thêm sự căng thẳng đang bao trùm lấy nhóm Tần Mặc. Mộc Lâm Chủ, với ánh mắt rực lửa và lời thề bảo vệ khu rừng, đã thắp lên một ngọn lửa quyết tâm trong lòng mỗi người. Tô Lam, từ một tu sĩ tuân thủ giáo điều, giờ đây đã nhìn thấy sự thật trần trụi của lòng tham và sự biến chất, sẵn sàng rút kiếm đối mặt. Hắc Phong, với bản năng của loài săn mồi, gầm gừ nhẹ, đôi mắt đỏ rực phản chiếu sự phẫn nộ và cảnh giác.

Tần Mặc dẫn đầu, bước chân hắn nhẹ như gió, mỗi cử động đều mang theo sự cẩn trọng tột độ. Hắn đã chỉ ra hướng mà luồng "ý chí cưỡng đoạt" mạnh mẽ nhất đang vận hành, một cỗ máy khổng lồ vô hình đang nuốt chửng sự sống. Cả nhóm di chuyển xuyên qua màn đêm dày đặc, dưới những tán lá cổ thụ rậm rạp, nơi ánh trăng khó lòng xuyên thấu, chỉ có những đốm sáng lập lòe từ những linh trùng ban đêm dẫn lối. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tạo thành một bản giao hưởng đơn điệu của rừng sâu, nhưng không thể che lấp đi sự im lặng đầy áp lực của những kẻ đang ẩn mình.

Khi bình minh hé rạng, cả nhóm đã tiến sâu hơn vào một thung lũng. Nơi đây, sương mù giăng mắc dày đặc, trắng xóa cả không gian, chỉ để lộ những hình bóng mờ ảo của những thân cây cổ thụ. Không khí ẩm ướt bao trùm lấy mọi thứ, mang theo mùi đất mục, rêu phong và lá cây mục ruỗng. Tần Mặc hít thở sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo thấm vào tận xương tủy. Hắn nhắm mắt lại, lắng nghe. Năng lực "ý chí tồn tại" của hắn mở rộng, xuyên qua màn sương, chạm vào từng ngọn cỏ, từng phiến lá, từng thân cây.

Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự héo úa của những sinh linh vô tội. Những cây cổ thụ cao lớn, lẽ ra phải vươn mình mạnh mẽ đón ánh sáng, giờ đây lại mang một "ý chí" mệt mỏi, nặng nề, như thể đang gồng mình chống chịu một gánh nặng vô hình. Linh khí trong chúng không chỉ đơn thuần là bị hút cạn, mà còn bị "biến dạng", bị "định hình lại" theo một khuôn mẫu xa lạ, cưỡng ép.

Mộc Lâm Chủ tiến đến gần Tần Mặc, giọng nói bà thì thầm, nhưng mỗi từ đều chứa đựng sự lo lắng tột độ. "Sương mù này... nó không tự nhiên. Kẻ xâm phạm đang cố che giấu hành vi của chúng, không chỉ với mắt thường, mà còn với cả linh giác." Bà đưa tay chạm vào một phiến lá ẩm ướt, đôi mắt xanh biếc của bà ánh lên nỗi đau khi cảm nhận sự suy yếu của nó. "Ta cảm thấy, có một bức màn vô hình đang bao phủ lấy nơi đây, làm méo mó dòng chảy linh khí tự nhiên."

Tần Mặc khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, tập trung cao độ. Hắn cảm nhận được điều đó. Bức màn sương mù không chỉ là một hiện tượng tự nhiên, mà nó còn được gia cố bởi một loại pháp thuật, một "ý chí" nhân tạo để che giấu và ngụy trang. Đó không phải là sự che giấu đơn thuần, mà còn là một sự "phong tỏa" tinh tế, khiến những linh vật như Mộc Lâm Chủ hay những tu sĩ khác khó lòng phát hiện ra sự bất thường.

"Nó đang hút cạn sự sống... một cách rất có chủ đích," Tần Mặc thì thầm, giọng hắn trầm khàn, như thể đang nói chuyện với chính mình. "Không phải là sự tàn phá bừa bãi, mà là một sự 'lấy đi' có tính toán, từng chút một, khiến cho 'ý chí' của vạn vật dần dần kiệt quệ, không còn khả năng phản kháng. Giống như một cái kén đang hút máu... một cách chậm rãi, nhưng chắc chắn." Hắn mở mắt, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên sự cảnh giác cao độ. "Luồng 'ý chí cưỡng đoạt' đó, nó tập trung ở phía trước, trong lòng thung lũng. Nhưng nó không phải là một luồng 'ý chí' của sự hung bạo, mà là của sự 'kiên nhẫn' và 'tính toán'."

Hắc Phong khẽ rên rỉ, cái mũi thính nhạy của nó liên tục đánh hơi trong không khí. Nó cảm nhận được sự bất thường, một mùi hương nhân tạo lẫn trong mùi đất và cây cỏ, một mùi vị của sự mục nát tiềm ẩn. Nó khẽ gầm gừ, đôi mắt đỏ rực nhìn xuyên qua màn sương, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ mối đe dọa nào. Từng bước chân của nó đều nhẹ nhàng, uyển chuyển, như một bóng ma lướt đi trong cõi mịt mờ.

Tô Lam siết chặt thanh kiếm bên hông, vẻ mặt nàng trở nên căng thẳng. "Mỗi bước đi của chúng ta đều cần phải cẩn trọng hơn bao giờ hết. Nếu chúng có thể che giấu được cả linh giác của Mộc Lâm Chủ, thì pháp trận của chúng ắt hẳn rất tinh vi." Nàng nhìn Tần Mặc, ánh mắt tràn đầy tin tưởng. "Chúng ta sẽ đi theo ngươi, Tần Mặc. Năng lực của ngươi chính là chìa khóa để xuyên qua bức màn che giấu này."

Cả nhóm tiếp tục di chuyển, từng bước một, như những bóng ma trong màn sương trắng xóa. Mùi đất ẩm và rêu phong càng lúc càng nồng, xen lẫn với một mùi hương lạ lùng, vừa thơm ngát lại vừa có chút tanh nhẹ, như mùi máu tươi của cây cỏ đang bị thương tổn. Không khí dần trở nên lạnh lẽo hơn, dù là ban ngày. Sự tĩnh lặng của thung lũng bị phá vỡ bởi tiếng gió nhẹ lướt qua những tán cây héo úa, tạo nên một âm thanh bi thương, như tiếng thở dài của khu rừng đang chết dần. Tần Mặc cảm nhận được những mạch máu của rừng đang bị rút cạn, những dòng linh khí bị cưỡng ép chuyển hướng. Hắn biết, họ đã đến rất gần.

***

Sau một hồi di chuyển cẩn trọng, Hắc Phong chợt dừng lại, cái mũi nó khẽ nhúc nhích, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào một khe nứt nhỏ trên vách đá. Khe nứt bị che khuất bởi vô số dây leo rậm rạp và những tảng đá lớn, gần như hòa mình vào cảnh quan xung quanh. Nếu không phải là một linh thú có khứu giác và thính giác nhạy bén như Hắc Phong, hay một người có thể cảm nhận "ý chí tồn tại" như Tần Mặc, thì chắc chắn sẽ bỏ qua.

Tần Mặc ra hiệu cho cả nhóm dừng lại, hắn cúi người xuống, nhẹ nhàng gạt những dây leo ra. Phía sau đó là một khe núi hẹp, đủ cho một người lách qua. Bên trong, một không gian nhỏ hơn hiện ra, nơi ánh sáng yếu ớt từ một nguồn sáng nhân tạo hoặc tự nhiên hắt ra, khiến cho mọi thứ trở nên mờ ảo, huyền hoặc. Mùi đất ẩm và rêu phong càng lúc càng nồng, nhưng giờ đây, cái mùi hương thoang thoảng vừa thơm ngát vừa có chút tanh nhẹ mà Tần Mặc đã cảm nhận từ xa đã trở nên rõ ràng hơn, gần như bao trùm cả không gian.

Cả nhóm nấp sau một bụi cây rậm rạp gần lối vào khe núi, cẩn thận quan sát. Trước mắt họ là một cảnh tượng đầy ám ảnh. Ba tu sĩ, mặc trang phục đơn giản, không có bất kỳ biểu tượng tông môn nào nổi bật, đang cúi mình bên một khóm thực vật. Khóm thực vật này có hình dạng giống một đóa hoa sen, nhưng lại mang màu xanh lục bảo trong suốt, tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt, lập lòe như một ngọn nến sắp tàn. Tần Mặc nhận ra ngay, đây chính là "Hồi Xuân Thảo", một loại linh dược cực kỳ quý hiếm, có khả năng phục hồi sinh khí và chữa lành mọi vết thương, ngay cả những vết thương chí mạng nhất. Nhưng đóa "Hồi Xuân Thảo" trước mắt hắn lại đang héo úa dần, những cánh hoa xanh biếc đã ngả màu vàng úa, linh khí tỏa ra yếu ớt đến đáng thương.

Các tu sĩ không sử dụng bạo lực hay những pháp khí thô kệch. Thay vào đó, họ dùng những pháp khí nhỏ, tinh xảo, trông giống như những chiếc kim bạc mảnh mai, cắm sâu vào từng gốc rễ của "Hồi Xuân Thảo". Từ những chiếc kim đó, những sợi linh lực vô hình lan tỏa, từ từ hút cạn sinh khí của linh dược. Tần Mặc cảm nhận được một luồng "ý chí" đầy mâu thuẫn từ "Hồi Xuân Thảo". Đó là sự kháng cự yếu ớt, sự tuyệt vọng của một sinh linh đang bị vắt kiệt, nhưng đồng thời, lại có một luồng "ý chí" khác, như một sự tự nguyện, một sự "hiến dâng" bị cưỡng ép. Chính sự mâu thuẫn này đã tạo nên mùi hương vừa thơm ngát lại vừa có chút tanh nhẹ, mùi của sự sống đang bị bóp méo và mục ruỗng.

"Linh dược 'Hồi Xuân Thảo' này quả nhiên hiếm có," một tu sĩ thì thầm, giọng hắn đầy vẻ phấn khích nhưng cố kìm nén. Hắn là một người đàn ông trung niên, khuôn mặt gầy gò, đôi mắt sáng quắc dưới ánh sáng yếu ớt. "Nhưng số lượng quá ít, không đủ cho kế hoạch của tông môn." Hắn nhẹ nhàng xoay chiếc kim bạc trong tay, điều chỉnh dòng chảy linh lực.

Tu sĩ thứ hai, một phụ nữ trẻ tuổi hơn, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ tham lam khi nhìn những đóa "Hồi Xuân Thảo" đang héo úa. "Đại trưởng lão nói đây chỉ là thăm dò ban đầu. Nếu hiệu quả, chúng ta sẽ cử đội ngũ lớn hơn đến. Có lẽ còn những khóm khác sâu hơn trong thung lũng này." Nàng nói, giọng điệu đầy hy vọng, như thể đã nhìn thấy một kho báu khổng lồ.

Tu sĩ thứ ba, người có vẻ thận trọng hơn, liên tục đưa tay bấm niệm pháp quyết, cảm nhận sự biến động của linh khí xung quanh. "Cứ tiếp tục theo dõi biến động linh khí. Sẽ có thêm đợt mọc mới nếu môi trường ổn định. Dù sao, mục tiêu của chúng ta là xác định tiềm năng của khu vực này, không phải là vơ vét tất cả trong một lần." Hắn nhìn xung quanh, đôi mắt cảnh giác quét qua từng ngóc ngách, như sợ có kẻ nào đó sẽ phát hiện ra sự tồn tại của họ.

Tần Mặc lặng lẽ quan sát, đôi mắt hắn tập trung vào từng hành động của các tu sĩ, từng sợi linh lực vô hình đang rút cạn sự sống. Hắn cảm nhận được sự tinh vi trong phương pháp của chúng. Chúng không tàn phá, không để lại dấu vết rõ ràng của bạo lực. Thay vào đó, chúng lợi dụng đặc tính của "Hồi Xuân Thảo" – khả năng tự phục hồi và "ý chí" tự nguyện hiến dâng linh khí khi gặp nguy hiểm – để khai thác. Chúng "lừa dối" linh dược, khiến nó tin rằng việc dâng hiến linh khí là cách duy nhất để sinh tồn, hoặc để phục vụ một "mục đích cao cả" nào đó. Đó là một sự thao túng "ý chí tồn tại" một cách tàn nhẫn và xảo quyệt.

Tô Lam nín thở, lắng nghe từng lời đối thoại. Nàng đã từng nghe về "Hồi Xuân Thảo", biết được giá trị phi phàm của nó. Nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ rằng việc khai thác nó lại có thể diễn ra theo một cách tinh vi và tàn độc đến vậy. "Kế hoạch của tông môn... Đại trưởng lão... đội ngũ lớn hơn..." Những cụm từ này vang vọng trong tâm trí nàng, khẳng định những nghi ngờ của Tần Mặc về một thế lực lớn, có tổ chức đứng sau.

Mộc Lâm Chủ siết chặt nắm đấm, đôi mắt bà đỏ hoe. Bà đã chứng kiến không biết bao nhiêu sự tàn phá của con người đối với khu rừng, nhưng đây là lần đầu tiên bà chứng kiến một sự hủy hoại tinh vi đến mức này, một sự "bóc lột" đến tận cùng của "ý chí tồn tại". Trái tim bà đau nhói khi nhìn thấy đóa "Hồi Xuân Thảo" đang chết dần, như nhìn thấy một đứa con của rừng đang bị hành hạ. Bà cảm nhận được sự phẫn nộ dâng trào trong lòng, nhưng cũng ý thức được sự nguy hiểm. Ba tu sĩ này chỉ là những kẻ thăm dò, nhưng đằng sau chúng là một mối đe dọa lớn hơn rất nhiều.

Hắc Phong khẽ gầm gừ nhẹ, tiếng gầm bị kìm nén trong cổ họng, nhưng đủ để thể hiện sự khó chịu và căm ghét của nó đối với những kẻ đang vắt kiệt sự sống. Nó cọ đầu vào chân Tần Mặc, như muốn thúc giục hắn hành động, nhưng cũng tuân theo sự trầm tĩnh của hắn. Bầu không khí trong khe núi căng như dây đàn, chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể phá vỡ sự cân bằng mong manh.

***

Sau khi thu thập đủ thông tin, Tần Mặc ra hiệu cho cả nhóm rút lui. Hắn cẩn thận, nhẹ nhàng dẫn họ ra khỏi khe núi, quay trở lại màn sương mù dày đặc. Họ tìm một vị trí ẩn nấp an toàn hơn, sâu hơn trong rừng, cách xa khe núi một khoảng đáng kể. Nơi đây, dù vẫn còn sương mù, nhưng không khí đã bớt nặng nề hơn, và linh khí của rừng vẫn còn tương đối trong lành, chưa bị ô nhiễm bởi "ý chí cưỡng đoạt" của các tu sĩ.

Khi đã chắc chắn không bị phát hiện, Tần Mặc quay sang Tô Lam và Mộc Lâm Chủ. Khuôn mặt hắn vẫn trầm tĩnh, nhưng đôi mắt đen láy lại ẩn chứa một sự lạnh lẽo sâu thẳm. "Hồi Xuân Thảo... nó không chỉ bị khai thác, mà là bị 'lừa dối' để tự nguyện dâng hiến linh khí, cho đến khi cạn kiệt." Hắn mô tả lại những gì mình đã "nghe" được từ "ý chí tồn tại" của linh dược, về sự giằng xé nội tâm của nó, về sự hy sinh vô ích bị thao túng. "Chúng không dùng bạo lực, mà dùng sự xảo quyệt để bóp méo bản chất của nó, biến nó thành công cụ phục vụ cho mục đích của chúng. Đây là một sự tha hóa thâm độc hơn bất kỳ sự tàn phá nào khác."

Mộc Lâm Chủ gật đầu, khuôn mặt bà hiện rõ vẻ lo lắng nhưng cũng bùng cháy ngọn lửa quyết tâm. "Hồi Xuân Thảo vốn có ý chí tự lành mạnh mẽ, khả năng phục hồi đáng kinh ngạc. Để làm nó kiệt quệ đến mức đó, chúng phải có phương pháp cực kỳ độc ác, không chỉ là pháp trận rút linh khí thông thường. Chúng đang nhắm vào 'ý chí' của nó, Tần Mặc. Đây chỉ là bước đầu của một cuộc tấn công lớn hơn, một sự thăm dò quy mô lớn. Ta cảm nhận được, chúng đang thử nghiệm một phương pháp mới để khai thác vạn vật mà không cần phải đối đầu trực tiếp với 'ý chí' của chúng, mà là thao túng nó." Bà nhìn về phía thung lũng, ánh mắt chất chứa nỗi bi phẫn. "Đây không phải là khai thác, đây là nô dịch hóa 'ý chí'."

Tô Lam trầm ngâm, những lời nói của các tu sĩ kia vẫn văng vẳng bên tai nàng. "'Thí nghiệm ban đầu'... 'báo cáo lên tông môn'... rõ ràng đây là một thế lực lớn, có tổ chức, chứ không phải một nhóm săn trộm nhỏ lẻ. Và phương pháp của chúng... quá tinh vi. Chúng không muốn chỉ lấy đi linh khí, chúng muốn biến đổi bản chất của những thứ chúng khai thác. Điều này hoàn toàn đi ngược lại với con đường tu luyện tự nhiên, đi ngược lại với sự cân bằng của vạn vật." Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, lòng đầy bất an. "Nếu chúng thành công với 'Hồi Xuân Thảo', thì bất cứ linh vật nào, bất cứ tài nguyên nào trong Huyền Vực cũng có thể trở thành mục tiêu của chúng. Đây là một mối đe dọa không chỉ cho Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, mà cho cả Huyền Vực."

Hắc Phong khẽ gầm gừ nhẹ, cái đuôi nó khẽ vẫy, đôi mắt đỏ rực nhìn về hướng thung lũng, như thể đang nhìn thấy những kẻ thù vô hình đang ẩn nấp trong đó. Nó cảm nhận được sự nguy hiểm, một loại nguy hiểm tiềm ẩn, xảo quyệt, không phải là sự hung bạo trực tiếp mà là một sự ăn mòn từ bên trong.

Tần Mặc nhìn vào đôi mắt của Tô Lam và Mộc Lâm Chủ, đôi mắt hắn kiên định như đá tảng. Hắn hiểu rằng, những gì họ vừa chứng kiến chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Một thế lực lớn đang âm thầm thao túng, thử nghiệm những phương pháp khai thác mới, tinh vi hơn, tàn độc hơn, nhằm mục đích biến vạn vật thành công cụ phục vụ cho khát vọng thăng tiến của chúng. "Nếu chúng ta không ngăn chặn chúng, thì cái ngày mà 'khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới' sẽ không còn là lời cảnh báo xa vời nữa. Nó sẽ trở thành hiện thực, một hiện thực tăm tối nơi mọi sinh linh đều bị tước đoạt bản chất, chỉ còn là những cái vỏ rỗng tuếch." Hắn ngừng lại, ánh mắt quét qua khu rừng đang chìm trong sương mù. "Chúng ta phải tìm ra tông môn đứng sau chuyện này. Chúng ta phải ngăn chặn kế hoạch của chúng, trước khi chúng biến Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, và cả Huyền Vực, thành một sa mạc linh hồn."

Bầu không khí trở nên nặng nề. Cả nhóm đều hiểu rằng, cuộc đối đầu sắp tới sẽ không chỉ là một cuộc chiến sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến của "ý chí", một cuộc chiến để bảo vệ bản chất và sự tự do của vạn vật. Những tu sĩ thăm dò chỉ là những con tốt thí, nhưng đằng sau chúng là một mạng lưới phức tạp và một âm mưu to lớn, đang chờ đợi để nuốt chửng cả thế giới này.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free