Vạn vật không lên tiên - Chương 43: Hơi Thở Của Bão Tố: Ý Chí Xâm Lấn
Hoàng hôn đã dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng bầu trời vẫn còn vương những vệt đỏ cam cuối cùng, hắt lên mặt nước Suối Tinh Lộ một vẻ huyền ảo. Tiếng nước chảy róc rách nhẹ nhàng như một khúc nhạc ru, tiếng gió nhẹ lướt qua những tán lá cây cổ thụ bên bờ, tất cả tạo nên một khung cảnh thanh bình đến nao lòng. Tần Mặc dừng lại bên bờ suối, nơi một cây non bé nhỏ, tán lá xanh tươi mơn mởn, đang vươn mình mạnh mẽ giữa những kẽ đá. Đó là Mộc Linh, một sinh linh mới ra đời, tràn đầy sức sống.
Hắn quỳ xuống, nhẹ nhàng đưa tay chạm vào một chiếc lá non. Ngay lập tức, một làn sóng cảm xúc thuần khiết, hồn nhiên ập vào tâm trí Tần Mặc. Mộc Linh, với "ý chí tồn tại" còn non nớt, chưa từng trải qua dâu bể, tràn đầy tò mò và khao khát được vươn lên đón ánh mặt trời, được đắm mình trong làn nước mát của suối. Nhưng xen lẫn với sự hồn nhiên đó, Tần Mặc cảm nhận được một nỗi sợ hãi mơ hồ, một sự bất an sâu thẳm.
"Ngươi sợ hãi điều gì?" Tần Mặc truyền đi ý niệm, giọng nói của hắn không thành tiếng nhưng vang vọng rõ ràng trong tâm trí non nớt của Mộc Linh. Hắn cảm nhận được sự rung động của chiếc lá dưới ngón tay, như một lời đáp không lời.
Mộc Linh, thông qua "ý chí tồn tại" của nó, truyền về cho Tần Mặc những hình ảnh, những cảm giác rời rạc nhưng đầy ám ảnh. *Nóng... Sợ... Mất mát... Không còn nắng... Khô héo... Bị bẻ gãy...* Đó là những cảm giác về nhiệt độ thiêu đốt, về sự thiếu thốn nước, về việc bị xé toạc khỏi gốc rễ, bị tước đoạt sự sống. Không phải là nỗi sợ hãi cụ thể về một loài động vật ăn cỏ hay một trận bão, mà là một nỗi sợ hãi nguyên thủy hơn, về sự hủy diệt bản chất, về việc không còn được là chính nó.
Tần Mặc vuốt ve thân cây Mộc Linh, cảm nhận sự ấm áp và mềm mại của nó. Hắn biết, đó không chỉ là nỗi sợ hãi của riêng Mộc Linh, mà là tiếng kêu cứu của vô vàn "ý chí" khác, của những sinh linh non nớt đang bị đe dọa bởi sự truy cầu "thăng tiên" cực đoan của các thế lực tu sĩ. "Chúng muốn khai thác cả những sinh linh non nớt nhất, bẻ cong bản chất của chúng... Ta không thể để điều đó xảy ra." Tần Mặc thầm nhủ, giọng nói nội tâm kiên định hơn bao giờ hết. Hắn hiểu rằng, những tu sĩ đó, với niềm tin sắt đá vào con đường "thăng tiên chân chính", sẽ không ngần ngại "khai linh" và ép buộc những sinh linh như Mộc Linh phải từ bỏ bản chất của mình, biến chúng thành công cụ, thành linh dược, hay thậm chí là thành những vật phẩm để phục vụ cho mục đích tu luyện của họ.
Cổ Kiếm Hồn bên hông hắn khẽ xào xạc, như một lời cổ vũ không lời, một sự đồng cảm sâu sắc. Nó cũng từng bị bẻ cong "ý chí", từng bị ép buộc phải theo đuổi con đường hủy diệt để "thăng cấp". Giờ đây, nó đã tìm lại được bản chất của mình, hiểu được giá trị của sự kiên định, và đồng lòng với Tần Mặc.
Tần Mặc đứng dậy, ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh. Hắn không có linh căn, không có thiên phú tu luyện, nhưng hắn có khả năng thấu hiểu "ý chí tồn tại" của vạn vật. Hắn sẽ dùng năng lực đó để bảo vệ Vô Tính Thành, bảo vệ sự hồn nhiên của Mộc Linh, và bảo vệ quyền được là chính mình của mọi sinh linh trong Huyền Vực. Hắn sẽ đối đầu với toàn bộ tu sĩ giới, không bằng sức mạnh, mà bằng sự lựa chọn, bằng lòng đồng cảm, và bằng một con đường khác, nơi thăng tiên vẫn là một lựa chọn, nhưng không còn là mục tiêu duy nhất, không phải là con đường duy nhất dẫn đến sự hủy diệt bản chất. Cuộc chiến của ý chí, giờ đây, không còn chỉ là một khái niệm trừu tượng, mà đã trở thành định mệnh của Tần Mặc, một định mệnh mà hắn sẵn sàng gánh vác, vì Mộc Linh, vì Vô Tính Thành, và vì cả Huyền Vực.
***
Bình minh chớm hé, nhuộm đỏ chân trời phía đông một dải màu rực rỡ. Tại bến tàu Hải Nguyệt, không khí vẫn còn se lạnh bởi làn sương sớm và gió biển mặn nồng. Tiếng sóng vỗ mạn thuyền nhè nhẹ, như những lời thì thầm của đại dương. Tần Mặc đứng một mình trên cầu cảng gỗ, bóng hắn đổ dài trên mặt nước tĩnh lặng. Hắn cố gắng tĩnh tâm, lắng nghe nhịp thở của biển cả, của gió, của những con thuyền đang neo đậu, nhưng sâu thẳm trong lòng, nỗi bất an từ đêm qua vẫn âm ỉ, cuộn trào. Dự cảm về Mộc Linh, về những tiếng kêu cứu yếu ớt của "ý chí tồn tại" đang bị đe dọa, ám ảnh tâm trí hắn.
Bỗng nhiên, một làn sóng không khí lạnh lẽo, mang theo mùi tanh nồng của máu và sự mục rữa, ập đến từ phía biển. Nó không phải là gió, cũng chẳng phải hơi nước, mà là một cảm giác vô hình, một áp lực tinh thần đè nặng, khiến cả không gian xung quanh như đặc quánh lại. Tần Mặc nhíu mày, đôi mắt đen láy nheo lại, hắn cảm nhận được. Đó là "ý chí", không phải của tự nhiên, không phải của những sinh linh vô tội. Nó cuồn cuộn, hung hãn, mang theo một khao khát xâm chiếm và hủy diệt không thể kiềm chế. Mạnh mẽ hơn bất kỳ điều gì hắn từng cảm nhận.
"Nó đến rồi..." Hắn thì thầm, giọng nói tựa như tiếng gió. "Nhanh hơn ta nghĩ."
Làn sóng ý chí kia không đơn thuần là sự hiện diện của một thế lực hùng mạnh. Nó còn mang theo những mảnh vụn của "ý chí tồn tại" khác, bị bẻ cong, bị ép buộc. Tần Mặc cảm nhận được tiếng kêu cứu yếu ớt, những tiếng rên rỉ vô thanh của những sinh vật biển. Chúng không phải đang trốn chạy, mà như đang bị một lực lượng vô hình nào đó kéo đi, hướng thẳng về phía Vô Tính Thành. Những đàn cá, những rặng san hô, những loài thủy tộc vốn sống tự do trong lòng biển sâu, giờ đây ý chí của chúng bị vặn vẹo, bị cưỡng đoạt, trở thành công cụ cho một mục đích tà ác. Cổ Kiếm Hồn bên hông Tần Mặc, vốn đã yên tĩnh sau khi được hắn "thanh tẩy", giờ đây lại khẽ rung lên bần bật. Tiếng ngân vang trầm đục của nó như một lời cảnh báo, một sự phẫn nộ không lời, và cả một khao khát chém phá, như muốn xé toạc làn sóng ý chí tăm tối đang ập đến. Nó như đang nói với hắn rằng, những kẻ xâm lược kia không chỉ muốn chiếm đoạt Vô Tính Thành, mà còn muốn hủy hoại cả bản chất, cả sự hồn nhiên của vạn vật trên đường đi của chúng.
Tần Mặc nắm chặt Cổ Kiếm Hồn, cảm nhận sự lạnh lẽo của chuôi kiếm và sự ấm nóng của ý chí nó truyền đến. "Không chỉ là ý chí thô bạo, còn có... sự cưỡng ép." Hắn độc thoại nội tâm, ánh mắt dõi ra khơi, nơi mặt trời đang dần nhô lên, nhưng không thể xua tan đi bóng tối đang ập đến. "Họ đang dùng vạn vật để mở đường sao? Ép buộc chúng từ bỏ bản chất, biến chúng thành công cụ, thành vũ khí?"
Nỗi lo lắng sâu sắc trào dâng trong lòng Tần Mặc. Hắn biết, mối đe dọa này không còn là một dự cảm mơ hồ hay một cuộc đấu trí đơn thuần. Đó là một cuộc xâm lược thực sự, một cuộc chiến của ý chí, nơi mà bản chất của vạn vật đang bị bóp méo, bị hủy hoại. Hắn cảm thấy một nỗi cô đơn quặn thắt. Chỉ mình hắn, với năng lực dị thường này, mới có thể cảm nhận được mức độ tàn khốc của sự việc. Làm sao hắn có thể khiến những người dân Vô Tính Thành, những người vốn chỉ quen với cuộc sống bình dị, hiểu được sự nguy hiểm vô hình nhưng chết chóc này? Làm sao hắn có thể bảo vệ họ, bảo vệ sự hồn nhiên của Mộc Linh, bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật, khi mà cả thế giới tu sĩ đang quay lưng lại với hắn, coi hắn là kẻ địch, là kẻ "phản đạo"?
Tần Mặc đứng đó, giữa làn gió biển lạnh lẽo và ánh bình minh đang lên, cảm nhận áp lực vô hình từ làn sóng ý chí xâm lược đang ngày càng tiến gần. Trách nhiệm nặng nề đè lên đôi vai gầy của hắn. Vô Tính Thành, mảnh đất bình yên này, sắp phải đối mặt với một cơn bão tố chưa từng có.
***
Sáng muộn, nắng nhẹ trải vàng khắp con đường đá cuội dẫn vào Quán Trà Vọng Nguyệt. Mùi trà thơm dịu, hương hoa nhài thoang thoảng từ góc vườn, cùng tiếng nước chảy róc rách từ ao cá, tất cả tạo nên một bầu không khí bình yên, tĩnh lặng và ấm cúng. Nhưng sự bình yên đó không thể xoa dịu được nỗi bất an đang giằng xé Tần Mặc. Hắn tìm đến Lão Khang, người cố vấn già cả mà hắn luôn tin tưởng. Hạ Nguyệt cũng đang phụ giúp trong quán, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự kiên định, nhưng hôm nay, sự lo lắng lại hiện rõ trong ánh mắt ấy.
Nhìn thấy Tần Mặc bước vào, gương mặt trầm trọng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa nỗi ưu tư, Lão Khang nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, vuốt chòm râu bạc phơ. "Chuyện gì khiến con trai ta phải bận tâm đến thế?" Giọng Lão Khang trầm ấm, mang theo sự từng trải của tháng năm.
Tần Mặc ngồi xuống ghế gỗ, không chút che giấu. Hắn không thể che giấu được điều này. "Con cảm nhận được... một làn sóng, không phải của tự nhiên. Nó đang đến, rất nhanh. Mạnh mẽ, hung hãn, và... đầy sự cưỡng ép." Hắn nói, giọng trầm khàn, từng lời như nặng trĩu. Hắn kể lại những gì mình đã cảm nhận được tại bến tàu, về ý chí cuồn cuộn từ phía biển, về tiếng kêu cứu yếu ớt của những sinh vật bị cưỡng ép "khai linh", bị bẻ cong bản chất để làm công cụ.
Lão Khang lắng nghe, đôi mắt hiền từ nhưng sâu sắc của ông ánh lên vẻ lo lắng. Ông thở dài một tiếng, chậm rãi nói: "Ý chí đó... đã từng xuất hiện trong những câu chuyện cổ, nhưng chưa bao giờ rõ ràng đến thế. Vô Tính Thành của chúng ta..." Ông không nói hết câu, nhưng Tần Mặc hiểu. Vô Tính Thành vốn là một ốc đảo bình yên, tách biệt khỏi thế giới tu sĩ đầy tranh chấp và truy cầu "thăng tiên" cực đoan. Giờ đây, bức tường vô hình bảo vệ họ đang lung lay dữ dội. "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới," Lão Khang thầm nhắc lại câu chân lý thất lạc, ánh mắt ông thoáng hiện vẻ bi thương. "Họ đã quên mất ý nghĩa của sự cân bằng bản chất."
Hạ Nguyệt, đang đứng bên cạnh, không kìm được mà nắm chặt tay Tần Mặc, lòng bàn tay cô lạnh ngắt. "Chúng ta... liệu có thể chống lại không, Tần Mặc?" Giọng cô run run, đôi mắt ngấn lệ. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, cố gắng tin tưởng hắn, nhưng nỗi sợ hãi trước một thế lực vô hình, một cuộc chiến mà họ không thể nhìn thấy, đang dần nuốt chửng sự kiên định trong cô. "Em sợ... sợ Vô Tính Thành sẽ không còn là Vô Tính Thành nữa."
Tần Mặc siết nhẹ tay Hạ Nguyệt, cố gắng truyền cho cô một chút sức mạnh. "Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, thế giới này vẫn sẽ là thế giới của chúng ta." Hắn nói, lời lẽ đơn giản nhưng ẩn chứa sự kiên định phi thường. Hắn biết, lời nói ấy không chỉ để trấn an Hạ Nguyệt, mà còn để nhắc nhở chính bản thân hắn về lý do vì sao hắn phải chiến đấu.
Đúng lúc đó, một bóng người cao ráo, mái tóc nâu bù xù, xông thẳng vào quán trà, gương mặt hốt hoảng. Đó là Phong Dao, người bạn thân thiết của Tần Mặc, với đôi mắt tinh nhanh, lanh lợi thường ngày giờ đây lại tràn ngập sự lo lắng.
"Tần Mặc! Mấy con chim trên cây thị trấn bay tán loạn hết rồi, còn cả mấy người thợ săn báo là có dấu hiệu lạ ở biên giới thành!" Phong Dao thở dốc, lời nói đứt quãng vì vội vã. "Đàn chim sẻ, chim ri, chúng bay thành từng đàn lớn, không ngừng kêu la, như thể có điều gì đó đang xua đuổi chúng khỏi Vô Tính Thành. Thợ săn Trẻ và Lý Đại Ca vừa chạy về, nói là thấy những vệt sáng lạ lướt qua khu rừng giáp ranh, và cả những dấu chân không phải của dã thú."
Những lời của Phong Dao như một nhát búa giáng mạnh vào không khí vốn đã nặng nề, biến nỗi bất an vô hình của Tần Mặc thành mối đe dọa hữu hình, không thể chối cãi. Tiếng chim hót hoảng loạn bên ngoài quán trà như một lời xác nhận cho những gì Phong Dao vừa nói. Lão Khang nhắm mắt lại, khẽ lắc đầu. "Vậy là... họ đã quyết định rồi." Giọng ông trầm hẳn xuống, chất chứa sự mệt mỏi và nỗi buồn.
Tần Mặc đứng dậy, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn nhìn Hạ Nguyệt, nhìn Phong Dao, nhìn Lão Khang. Hắn biết, giờ không còn là lúc để do dự. "Họ không chỉ muốn chiếm đoạt, mà còn muốn phá vỡ. Chúng ta không thể ngồi yên."
***
Chiều tà, nắng chiều dịu nhẹ trải vàng trên những mái nhà gỗ, con đường lát đá cuội và các gian hàng đơn sơ của Phố Chợ Sáng. Mùi thức ăn dân dã, hoa quả tươi, và đất ẩm vẫn thoang thoảng trong không khí, nhưng sự sôi động, nhộn nhịp thường ngày đã vơi đi nhiều. Thay vào đó là một bầu không khí trầm lắng, lo lắng. Những tiếng rao hàng yếu ớt hơn, những nụ cười gượng gạo, và những ánh mắt không ngừng liếc nhìn về phía cổng thành, nơi có những tin đồn đáng sợ đang lan truyền.
Tần Mặc bước đi giữa dòng người, hắn chạm tay vào từng bức tường gỗ cũ kỹ của các cửa hàng, từng gánh hàng rong chất đầy rau củ quả, từng cây cột gỗ mòn vẹt. Hắn "lắng nghe". Mỗi vật thể, mỗi thực thể, dù vô tri hay hữu sinh, đều có "ý chí tồn tại" của riêng nó. Và giờ đây, hắn cảm nhận được sự sợ hãi đang len lỏi, thấm đẫm vào từng thớ gỗ, từng viên đá, từng sợi vải. Không chỉ là nỗi sợ hãi từ những người dân, mà còn là nỗi bất an từ chính "ý chí" của các vật thể, như chúng cũng cảm nhận được một mối đe dọa vô hình.
Xen lẫn trong những "ý chí" run rẩy đó, Tần Mặc nhận ra những "dấu vết" lạ. Đó là những luồng ý chí thăm dò, sắc bén và lạnh lẽo, như những mũi tên vô hình đang thăm dò, áp sát Vô Tính Thành. Chúng không mạnh mẽ như làn sóng xâm lược từ biển, nhưng lại tinh vi hơn, len lỏi vào từng ngóc ngách, như đang cố gắng tìm kiếm điểm yếu, khai thác sự hoang mang. Đây chính là "ý chí" của các tu sĩ, của những kẻ đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công quy mô lớn, và chúng đang dùng mọi cách để làm suy yếu Vô Tính Thành từ bên trong.
Từ một góc chợ, Mẹ Tần Mặc, Tần Thị, bước đến, khuôn mặt hiền từ, phúc hậu thường ngày giờ đây đầy ắp sự lo lắng. Mái tóc đen điểm vài sợi bạc của bà bay nhẹ trong gió chiều. "Con trai, mẹ cảm thấy bất an quá. Có chuyện gì sắp xảy ra phải không?" Giọng bà run run, bà nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay hắn, cảm nhận sự rắn chắc nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi của con trai mình. Bà không có khả năng đặc biệt như Tần Mặc, nhưng với linh cảm của một người mẹ, bà biết có điều chẳng lành đang đến.
Bên cạnh bà, Lý Đại Ca, một người dân chất phác với dáng người bình thường, da ngăm đen, cũng bước tới. "Tần Mặc, mấy ngày nay chim chóc không còn hót, cá dưới sông cũng không còn bơi lội như trước. Có phải... có chuyện gì lớn lắm không?" Giọng hắn đầy lo âu, ánh mắt tìm kiếm sự trấn an từ Tần Mặc. Vài thôn dân khác, cả nam lẫn nữ, cũng vây quanh, ánh mắt họ đầy hoang mang, tìm kiếm một lời giải đáp, một sự chỉ dẫn.
Tần Mặc nhìn từng người, ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt quen thuộc, những người mà hắn đã lớn lên cùng, những người đã tạo nên Vô Tính Thành bình yên này. Nỗi cô đơn trong lòng hắn càng thêm sâu sắc. Hắn là người duy nhất hiểu thấu bản chất của mối đe dọa, và cũng là người duy nhất có thể bảo vệ họ.
Hắn hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ổn nhưng đầy kiên định vang lên giữa Phố Chợ Sáng đang dần chìm vào bóng tối. "Mọi người hãy tin tưởng con. Chúng ta sẽ cùng nhau bảo vệ Vô Tính Thành." Hắn nhìn ra xa, về phía chân trời đang dần sẫm lại, nơi mà hắn cảm nhận được làn sóng ý chí xâm lược đang ngày càng mạnh mẽ hơn. "Kẻ thù đang đến. Chúng không chỉ muốn chiếm đoạt đất đai, mà còn muốn bẻ cong bản chất của vạn vật, biến chúng thành thứ mà chúng muốn. Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra."
Hắn bắt đầu đưa ra những chỉ thị sơ bộ, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. "Hãy cảnh giác. Tránh xa các khu vực biên giới. Các thợ săn, hãy lập đội tuần tra, báo cáo mọi dấu hiệu lạ. Người dân, hãy chuẩn bị tinh thần. Tuyệt đối không hoảng loạn. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt."
Thợ Săn Trẻ, người đã báo cáo về những dấu hiệu lạ ở biên giới, bước tới, khuôn mặt rắn rỏi, tay siết chặt cây cung tên. "Chúng tôi sẵn sàng, Tần Mặc. Chỉ cần anh ra lệnh!" Giọng hắn mạnh mẽ, đầy quyết tâm, như một lời cam kết. Các thôn dân khác, dù vẫn còn chút hoang mang, nhưng dưới sự trấn an và chỉ dẫn của Tần Mặc, ánh mắt họ dần hiện lên sự kiên định.
Cổ Kiếm Hồn bên hông Tần Mặc lại khẽ ngân vang, lần này không phải là tiếng rung bần bật vì phẫn nộ, mà là một âm thanh trầm hùng, như một lời tuyên chiến. Nó lấp lánh dưới ánh chiều tà, như một lời nhắc nhở về cuộc chiến không thể tránh khỏi đang chờ đợi.
Tần Mặc gật đầu, ánh mắt hắn lại hướng về phía chân trời, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh, nhưng không thể xóa đi vẻ u tối của màn đêm sắp bao phủ. Hắn biết, cuộc chiến của ý chí đã thực sự bắt đầu. Vô Tính Thành sẽ không còn bình yên nữa. Và hắn, Tần Mặc, sẽ đứng vững, bảo vệ mảnh đất này, bảo vệ những người hắn yêu thương, và bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật, dù phải đối đầu với toàn bộ Huyền Vực. Hơi thở của bão tố đã đến, và hắn đã sẵn sàng đối mặt.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.