Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 430: Bóng Tối Phủ Rừng: Quy Mô Của Kẻ Xâm Lược

Sau những lời tuyên thệ đanh thép của Mộc Lâm Chủ, và sự chất vấn đầy hoài nghi của Tô Lam, một màn đêm tĩnh lặng, nặng trĩu giăng xuống Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Tia sáng yếu ớt cuối cùng của hoàng hôn cũng lụi tàn, nhường chỗ cho bóng tối dày đặc, chỉ còn vầng trăng khuyết lơ lửng giữa những tán lá cổ thụ, rải thứ ánh sáng bạc mờ ảo xuống mặt đất. Cả nhóm Tần Mặc đã quyết định không rời đi ngay, mà nán lại ẩn mình, chờ đợi một cơ hội để quan sát rõ hơn quy mô của mối đe dọa đang ngày một lớn dần. Hắc Phong, với thính giác nhạy bén và khứu giác tinh tường của một linh thú thượng cổ, đã dẫn lối cho họ đến một gò đất cao, khuất sau một cụm dây leo chằng chịt, từ đó có thể bao quát một phần rộng lớn của khu rừng mà không sợ bị phát hiện.

Đêm trôi qua trong sự căng thẳng tột độ. Mỗi tiếng gió xào xạc, mỗi tiếng côn trùng rỉ rả đều như xoáy sâu vào tâm trí, mang theo sự bất an và nỗi lo lắng khôn nguôi. Tần Mặc nhắm mắt, cố gắng kết nối với ý chí tồn tại của khu rừng, của những sinh linh đang ẩn mình trong đó. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn, nỗi sợ hãi lan tỏa như một dịch bệnh, cùng với một sự kháng cự yếu ớt nhưng đầy kiên cường từ những mạch sống cổ xưa. Trong giấc ngủ chập chờn, hắn mơ thấy những thân cây ngàn năm tuổi oằn mình trong tiếng rên rỉ, những dòng suối tinh khiết biến thành bùn lầy, và vô vàn ánh mắt linh thú ngập tràn tuyệt vọng. Tảng sáng, khi sương mù còn vương vấn khắp cành cây kẽ lá, một khung cảnh kinh hoàng dần hiện rõ trước mắt họ, như một cơn ác mộng trở thành sự thật.

Từ vị trí ẩn mình trên gò đất cao, Tần Mặc và đồng hành nhìn xuống, trái tim họ như bị bóp nghẹt. Trước kia, nơi đây là một thung lũng xanh tươi, rậm rạp, nơi tiếng chim hót líu lo và tiếng suối chảy róc rách hòa quyện. Giờ đây, cảnh tượng ấy đã bị thay thế bởi một bãi chiến trường hoang tàn, một công trường khai thác hỗn độn. Hàng chục tu sĩ, mặc những bộ y phục tông môn khác nhau, đang hoạt động rầm rộ, tàn phá khu rừng một cách không thương tiếc. Âm thanh chói tai của những lưỡi cưa linh lực xé toạc thân cây cổ thụ vang vọng khắp nơi, tiếng búa đập vào đá vang lên từng hồi, cùng với những tiếng la hét chỉ đạo đầy ngạo mạn. Những cây cổ thụ, mà hàng ngàn năm qua đã đứng sừng sững như những vị thần bảo hộ, giờ đây ngã đổ la liệt, thân cây to lớn như những tòa nhà tự nhiên bị xẻ nát, đất đai bị đào xới tạo thành những hố sâu hoắm, phơi bày những mạch khoáng chất quý giá.

Khói đen đặc quánh bốc lên nghi ngút từ những lò luyện thô sơ, được dựng vội vã giữa rừng, hòa lẫn với mùi gỗ tươi, đất ẩm và một mùi tanh nồng lạ lẫm, có lẽ là từ những linh thú bị sát hại. Những chiếc lồng lớn, được chế tác từ kim loại cứng rắn, nằm rải rác khắp nơi, bên trong nhốt đầy những linh thú bị thương, ánh mắt chúng ngập tràn sự hoảng loạn và tuyệt vọng. Từng đợt linh khí thuần túy từ những mạch đất, từ những cây cổ thụ bị đốn hạ, từ những viên linh thạch bị đào lên, đều bị hút cạn, rồi chuyển hóa thành những luồng năng lượng thô bạo, phục vụ cho mục đích tu luyện của những kẻ xâm lược.

Mộc Lâm Chủ, với làn da nhăn nheo và mái tóc bạc trắng như rễ cây cổ thụ, run rẩy toàn thân. Đôi mắt xanh biếc của bà, thường ngày hiền từ và phúc hậu, giờ đây ngập tràn bi thương và phẫn nộ. Bà ôm chặt lấy ngực, tựa như đang ôm lấy nỗi đau đớn tột cùng của khu rừng đang bị xé nát. Những giọt nước mắt xanh biếc, tựa như sương sớm đọng trên lá, lăn dài trên gò má hằn sâu vết thời gian.

"Không... không thể nào..." Giọng bà run rẩy, nghẹn ngào, "Chúng đang giết chết khu rừng! Chúng đang giết chết linh hồn của vạn vật! Đây không còn là thăm dò nữa... đây là một cuộc diệt chủng!" Từng lời nói như xé lòng, như tiếng rên rỉ của chính khu rừng đang hấp hối. Bà đã sống hàng ngàn năm, chứng kiến bao thăng trầm, bao biến cố, nhưng chưa bao giờ chứng kiến sự tàn bạo, vô cảm đến mức này. Khu rừng này không chỉ là nơi bà sinh sống, mà còn là một phần máu thịt, một phần linh hồn của bà. Mỗi thân cây bị đốn hạ, mỗi mạch đất bị đào xới, mỗi linh thú bị bắt giữ đều như một vết dao cắt vào chính thể xác bà. Nỗi đau ấy vượt xa mọi nỗi đau thể xác, nó là nỗi đau của một sinh linh gắn bó với tự nhiên, chứng kiến sự hủy diệt của chính sự sống.

Tần Mặc nắm chặt tay Mộc Lâm Chủ, bàn tay hắn truyền đi một nguồn năng lượng trấn an, nhưng ánh mắt hắn lại sắc lạnh như băng. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời nói đều mang sức nặng của ngàn cân. "Đây không còn là thăm dò nữa, Mộc Lâm Chủ. Đây là một cuộc xâm lược có kế hoạch." Giọng hắn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự phẫn nộ sâu sắc. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của từng mảnh đất bị xé nát, của từng viên đá bị đào bới, của từng thân cây đang trút hơi thở cuối cùng. Tất cả đều đang gào thét trong đau đớn, trong tuyệt vọng, và trong sự căm hờn. Hắn cảm nhận được sự vặn vẹo của linh khí, sự mất cân bằng đang lan rộng như một vết dầu loang. Đây là sự bóc lột đến tận cùng, không chỉ là tài nguyên vật chất, mà còn là ý chí, là linh hồn của vạn vật. Cái tên "Thiên Diệu Tôn Giả" lại một lần nữa thoáng qua tâm trí hắn, như một bóng ma của sự tham lam và tàn bạo.

Tô Lam đứng lặng bên cạnh Tần Mặc, thân hình mảnh mai của nàng khẽ run rẩy. Nàng siết chặt thanh kiếm bên hông, cảm giác lạnh lẽo từ chuôi kiếm chạm khắc tinh xảo không thể xua đi sự lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm can nàng. Nàng đã từng được dạy rằng tu luyện là để đạt tới cảnh giới cao hơn, là để siêu thoát, là để làm chủ thiên địa. Nhưng những gì nàng đang chứng kiến lại hoàn toàn trái ngược. Đây không phải là sự làm chủ, mà là sự hủy diệt. Nàng nhìn những tu sĩ đang hò reo khi một thân cây cổ thụ đổ xuống, ánh mắt chúng tràn đầy sự hưng phấn của kẻ săn mồi. Nàng nhìn những chiếc lồng chứa đầy linh thú, những ánh mắt vô vọng của chúng như đang cầu xin một sự giải thoát. Một cảm giác ghê tởm dâng lên trong lòng nàng, một sự ghê tởm đối với con đường tu luyện mà nàng đã theo đuổi bấy lâu nay, đối với những giáo điều mà nàng đã tin tưởng một cách mù quáng.

"Đây... đây là những kẻ mà chúng ta gọi là 'chính đạo' sao?" Tô Lam thì thầm, giọng nàng lạc đi vì sốc. "Họ đang biến khu rừng này thành một nghĩa địa. Họ đang biến mọi thứ thành công cụ, thành hàng hóa." Nàng quay sang nhìn Tần Mặc, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng giờ đây phủ một màn sương mờ của sự băn khoăn và đau khổ. "Chẳng lẽ, để thăng tiên, chúng ta phải trả giá bằng sự sống của vạn vật, bằng sự hủy diệt của cả thế giới này?" Câu hỏi ấy như một nhát dao đâm thẳng vào niềm tin cốt lõi của nàng, làm lung lay tận gốc rễ những gì nàng đã từng tin tưởng.

Hắc Phong gầm gừ nhẹ, bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự cảnh giác và hung dữ. Nó cọ nhẹ đầu vào chân Tần Mặc, như một lời cam kết về sự trung thành và sẵn sàng chiến đấu. Nó cảm nhận được sự phẫn nộ của Mộc Lâm Chủ, nỗi đau của khu rừng, và cả sự căm hờn đang sục sôi trong lòng Tần Mặc. Là một linh thú, nó hiểu rõ hơn ai hết ý nghĩa của sự sống, của sự tự do, và sự kinh hoàng khi bị tước đoạt tất cả. Nó biết, một cuộc chiến không thể tránh khỏi đang đến gần. Cả nhóm đều hiểu rằng, việc ẩn mình quan sát không thể kéo dài mãi. Cảnh tượng kinh hoàng trước mắt đã vượt quá giới hạn của sự chịu đựng, và một kế hoạch đối phó, dù hiểm nguy đến mấy, cũng cần phải được thực hiện.

Cẩn thận từng bước, nhóm Tần Mặc di chuyển xuống khỏi gò đất, lợi dụng địa hình hiểm trở và những tán lá rậm rạp để tiến gần hơn về phía khu vực khai thác. Họ muốn nghe rõ hơn, muốn chứng kiến cận cảnh hơn, muốn tìm ra điểm yếu, muốn hiểu rõ hơn về quy mô và cách thức hoạt động của những kẻ xâm lược này. Mỗi bước chân đều nhẹ như không, ẩn mình trong sương sớm và bóng tối của khu rừng đang bị tàn phá. Sự tĩnh lặng của buổi sáng đã bị thay thế bởi sự ồn ào hỗn tạp của công trường, tiếng cưa xẻ, tiếng búa đập, tiếng la hét chỉ đạo, và cả tiếng rên rỉ yếu ớt của những linh thú bị giam cầm. Không khí trở nên đặc quánh, trộn lẫn mùi gỗ tươi, đất ẩm, khói than, và một mùi tanh nồng của máu và lông thú cháy. Sự sống và cái chết, sự sáng tạo và sự hủy diệt đang diễn ra song song, tạo nên một bức tranh bi tráng đến đau lòng. Tần Mặc nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ ràng từng luồng ý chí đang giao thoa, đang va đập, đang tranh giành sự tồn tại. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc chiến của thể xác, mà còn là một cuộc chiến của ý chí, một cuộc chiến để bảo vệ bản chất và sự tự do của vạn vật.

Khi những tia nắng đầu tiên của buổi sáng len lỏi qua những tán lá cây còn sót lại, chiếu rọi xuống khu vực khai thác, nhóm Tần Mặc đã ẩn nấp đủ gần để chứng kiến mọi thứ một cách rõ ràng đến đáng sợ. Họ nấp sau một khối đá lớn, được bao phủ bởi rêu phong và dây leo, cách khu vực trung tâm của công trường không quá xa. Từng chi tiết nhỏ nhặt nhất của sự tàn phá và bóc lột đều hiện ra trước mắt họ, chân thực đến mức làm lòng người phải thắt lại.

Những linh thú bị thương nặng, bị nhốt trong lồng chờ vận chuyển, giờ đây đã không còn gầm gừ hay vùng vẫy nữa. Chúng nằm co ro trong những góc lồng chật hẹp, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không vô định, như đã chấp nhận số phận bi thảm của mình. Một số con còn thở thoi thóp, vết thương rỉ máu, bộ lông dính đầy bùn đất và những mảng máu khô. Tần Mặc cảm nhận được ý chí tồn tại của chúng đang dần tàn lụi, chỉ còn lại sự đau đớn và tuyệt vọng. Hắn cảm nhận được sự tức giận từ sâu thẳm trong lòng đất, từ những mạch nước ngầm đang bị ô nhiễm, từ những loài cây cỏ đang héo úa. Tất cả đều là tiếng kêu than không lời, một bản giao hưởng của sự hủy diệt.

Một nhóm tu sĩ khác đang bận rộn phân loại dược liệu. Những cây Hồi Xuân Thảo quý giá, mà Tần Mặc đã chứng kiến bị khai thác một cách tinh vi ở chương trước, giờ đây được chất đống như cỏ rác. Chúng đã bị rút cạn linh khí, chỉ còn là những thân cây khô héo, mất đi vẻ đẹp rực rỡ và sức sống vốn có. Những tu sĩ này không quan tâm đến "ý chí" của dược liệu, mà chỉ coi chúng là nguyên liệu, là công cụ để đạt được mục đích thăng tiên của mình. Những loại linh quả, linh hoa khác cũng chịu chung số phận, bị tách rời khỏi gốc rễ, bị vứt bỏ những phần không có giá trị, chỉ giữ lại những gì có thể tinh luyện thành linh đan hoặc pháp khí.

Trong khi đó, những tu sĩ khác lại đang hì hục cưa xẻ gỗ, đào xới đất đá. Những thân cây cổ thụ ngàn năm, mà Mộc Lâm Chủ coi là những người anh em của mình, bị xẻ ra thành từng khúc, chuẩn bị cho việc vận chuyển. Tần Mặc 'nghe' được tiếng rên rỉ cuối cùng của một cây cổ thụ khổng lồ vừa bị đốn hạ. Ý chí của nó tan rã trong đau đớn, như một linh hồn bị xé vụn. Nó không muốn chết, nó muốn tiếp tục vươn lên đón ánh nắng, muốn tiếp tục nuôi dưỡng những sinh linh nhỏ bé ẩn mình trong tán lá của nó. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là sự im lặng chết chóc.

Bất chợt, ánh mắt Tần Mặc dừng lại vào một nhóm tu sĩ đang tụ tập, cười đùa ầm ĩ. Chúng đang đứng quanh một chiếc lồng nhỏ hơn, được làm từ tre đan thô sơ, khác hẳn với những chiếc lồng kim loại kiên cố kia. Tiếng cười cợt và những lời lẽ thô tục của chúng lọt vào tai Tần Mặc, khiến hắn cau mày.

"Con vật nhỏ vô dụng này, khai linh mãi mà chẳng có chút linh lực nào. Phí công!" Một gã tu sĩ cao lớn, với vẻ mặt hống hách, nói lớn, rồi vung tay ném một hòn đá nhỏ vào chiếc lồng. Hòn đá va vào thành lồng, khiến con vật bên trong giật mình co rúm lại.

"Đúng vậy, ta đã cố gắng dùng linh khí của ta để 'khai mở' nó, nhưng vật tính của nó quá yếu ớt, không có chút tiềm năng tu luyện nào cả," một gã tu sĩ khác, có vẻ mặt tinh ranh hơn, phụ họa. "Chắc là vật tính quá yếu. Cứ ném cho mấy con thú lớn làm mồi đi, đỡ tốn cơm. Đằng nào cũng chẳng có giá trị gì." Hắn nhún vai một cách thờ ơ, như thể đang nói về một món đồ vô tri vô giác.

Từ trong chiếc lồng, một tiếng kêu đáng yêu, yếu ớt, đầy sợ hãi vang lên: "Chi... chít... chít..." Đó là tiếng kêu của Tiểu Thú Cưng, một con thỏ trắng muốt với đôi mắt to tròn, long lanh, giờ đây ngập tràn sự hoảng loạn. Bộ lông trắng tinh của nó lấm lem bùn đất và có vài vết thương nhỏ do những hòn đá va vào. Nó co ro trong góc lồng, thân hình nhỏ bé run rẩy bần bật, đôi tai dài cụp xuống, như cố gắng tự che chắn cho bản thân khỏi những lời lẽ nhẫn tâm và những hòn đá vô tri.

Tần Mặc cảm nhận được ý chí tồn tại của Tiểu Thú Cưng một cách rõ ràng hơn bao giờ hết. Con thỏ nhỏ không hề có khát vọng tu luyện, không hề khao khát sức mạnh hay sự thăng thiên. Nó chỉ muốn được an toàn, được chơi đùa trong những bụi cỏ xanh tươi, được chạy nhảy tự do dưới ánh nắng mặt trời, được gặm những cọng cỏ non và được yêu thương. Ý chí của nó thuần khiết và giản dị, không bị vẩn đục bởi bất kỳ tham vọng nào. Nhưng ngay cả cái quyền được là chính nó, được sống đúng với bản chất của mình, cũng bị tước đoạt một cách tàn nhẫn bởi những kẻ tự xưng là "tu sĩ", những kẻ đang cố gắng ép buộc nó phải đi theo con đường "thăng tiên" mà nó không hề mong muốn.

Một tu sĩ khác, vẻ mặt nham hiểm hơn, nhặt một hòn đá lớn, to hơn cả nắm tay, định vung lên ném thẳng vào chiếc lồng. "Để ta kết liễu nó cho nhanh gọn!" Hắn cười khẩy, ánh mắt lộ rõ sự tàn nhẫn.

"Dừng lại!" Mộc Lâm Chủ đột ngột thốt lên, giọng bà tràn đầy phẫn nộ và đau đớn. Bà muốn lao ra, muốn bảo vệ sinh linh nhỏ bé ấy, nhưng Tần Mặc đã kịp thời nắm chặt lấy tay bà, lắc đầu. Bây giờ lao ra chỉ là tự sát, và sẽ không cứu được bất kỳ ai.

May mắn thay, một gã tu sĩ khác, có vẻ là thủ lĩnh của nhóm nhỏ này, đã kịp thời ngăn lại. "Khoan đã, đừng lãng phí! Tuy nó không có linh lực, nhưng vẫn còn có thể dùng làm mồi nhử hoặc làm thức ăn cho những linh thú hung dữ hơn mà chúng ta bắt được. Tiết kiệm năng lượng cho những việc lớn hơn đi!" Hắn gạt tay gã tu sĩ kia ra, rồi liếc nhìn chiếc lồng với ánh mắt khinh miệt. "Cứ để nó ở đây, rồi tính sau. Dù sao thì, chúng ta còn rất nhiều 'nguyên liệu' khác đang chờ."

Mộc Lâm Chủ nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, đến mức rướm máu. Bà cắn chặt môi, cố gắng kìm nén tiếng nức nở đang chực trào ra. Đôi mắt xanh biếc của bà đỏ hoe, ngập tràn sự phẫn nộ và bất lực. Bà không thể chấp nhận được cảnh tượng này, cảnh tượng của sự hủy diệt và vô cảm đang diễn ra trước mắt mình.

Tô Lam chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, cảm giác ghê tởm trong lòng nàng dâng lên đến đỉnh điểm. Hình ảnh con thỏ nhỏ bé co ro, ánh mắt tuyệt vọng của nó, và sự lạnh lùng tàn nhẫn của những tu sĩ đã khắc sâu vào tâm trí nàng. Nàng từng nghĩ tu luyện là để tìm kiếm chân lý, là để đạt tới sự hoàn mỹ. Nhưng chân lý mà nàng đang chứng kiến lại là sự hủy diại, sự ích kỷ và lòng tham vô độ. Nàng thở dài một hơi thật sâu, cố gắng xua đi cảm giác buồn nôn đang dâng trào. Những giáo điều về "thăng tiên" mà tông môn đã dạy nàng giờ đây trở nên vô nghĩa, rỗng tuếch, và thậm chí là đáng ghê tởm.

Tần Mặc đứng thẳng, ánh mắt hắn không rời khỏi chiếc lồng nhỏ bé kia. Hắn cảm nhận được ý chí của con thỏ, một ý chí thuần khiết không muốn tu luyện, chỉ muốn được sống. Và hắn cũng cảm nhận được ý chí của những tu sĩ kia, một ý chí cuồng loạn, tham lam, chỉ muốn bóc lột mọi thứ để đạt được cái gọi là "thăng tiên". Sự đối lập ấy thật rõ ràng, và cũng thật đáng sợ. Hắn biết, đây không chỉ là một cuộc chiến vì khu rừng, mà còn là một cuộc chiến vì quyền được là chính mình của vạn vật.

Sau khi chứng kiến cảnh tượng tàn khốc và sự vô cảm đến tột cùng của những tu sĩ xâm lược, nhóm Tần Mặc quyết định rút lui. Không phải vì sợ hãi, mà vì cần một kế hoạch rõ ràng, một chiến lược hiệu quả để đối phó với quy mô của mối đe dọa này. Họ đã thấy đủ, đã cảm nhận đủ. Khu rừng này không chỉ đang bị khai thác tài nguyên, mà còn bị bóc lột linh hồn, bị hủy hoại bản chất.

Tần Mặc dẫn đường, cẩn trọng lách qua những bụi cây rậm rạp, tránh xa khu vực công trường ồn ào. Hắc Phong đi phía sau, đôi mắt đỏ rực không ngừng quét ngang dọc, cảnh giác trước mọi động tĩnh. Mộc Lâm Chủ và Tô Lam đi cạnh nhau, cả hai đều chìm đắm trong những suy nghĩ riêng, nhưng gương mặt họ đều in hằn sự mệt mỏi, đau đớn và phẫn nộ.

Cuối cùng, họ tìm được một khe núi ẩn, nằm sâu trong Linh Thú Sơn Mạch, cách xa khu vực khai thác. Đây là một nơi yên tĩnh, hẻo lánh, được bao bọc bởi những vách đá cao ngất và những cây cổ thụ già cỗi. Không khí ở đây mát mẻ hơn, trong lành hơn, và tiếng gió nhẹ rì rào qua kẽ đá mang theo một sự an ủi nhỏ nhoi.

Ngay khi đặt chân vào khe núi, Mộc Lâm Chủ không thể kìm nén được nữa. Bà ngồi thụp xuống nền đất ẩm ướt, ôm mặt khóc nức nở. Những giọt nước mắt xanh biếc, tựa như những viên ngọc quý giá, tuôn rơi không ngừng, thấm đẫm vào lòng đất. Tiếng khóc của bà không phải là tiếng khóc yếu đuối của một người phụ nữ, mà là tiếng khóc đau đớn của cả một khu rừng, của hàng vạn sinh linh đang rên xiết. "Họ... họ không chỉ muốn linh dược. Họ muốn hủy diệt tất cả," giọng bà run rẩy, nghẹn ngào, "Chúng ta phải làm gì đây, Tần Mặc? Khu rừng... nó đang chết dần. Từng hơi thở, từng nhịp đập của nó đang bị rút cạn. Ta... ta cảm nhận được nỗi đau của nó, nó đang gào thét trong tuyệt vọng!" Nỗi đau đớn tột cùng của khu rừng, một phần cơ thể và linh hồn của bà, đã biến thành một ngọn lửa căm hờn, bùng cháy mãnh liệt trong lòng người bảo vệ rừng. Bà cảm thấy bất lực, cảm thấy sự tuyệt vọng đang nuốt chửng mình, nhưng sâu thẳm bên trong, ý chí bảo vệ khu rừng đến hơi thở cuối cùng vẫn không hề lay chuyển.

Tô Lam đứng lặng, ánh mắt nàng trống rỗng nhìn về phía khu rừng bị tàn phá, nơi những cột khói đen vẫn đang bốc lên nghi ngút. Hình ảnh Tiểu Thú Cưng co ro trong chiếc lồng, ánh mắt tuyệt vọng của nó, và sự vô cảm của những tu sĩ đã ám ảnh tâm trí nàng. Nàng đã từng tự hào về tông môn của mình, về con đường tu luyện mà nàng đã lựa chọn. Nhưng giờ đây, tất cả đều sụp đổ. "Đây là con đường tu luyện mà chúng ta vẫn theo đu sao?" Nàng thì thầm, giọng nói mang theo một sự hoài nghi sâu sắc, đầy chua chát. "Hủy hoại sự sống, tàn sát vô tội chỉ để... để mạnh hơn sao? Để thăng tiên sao? Nếu đây là cái giá phải trả để đạt được cảnh giới tối thượng, thì ta... ta thà không bao giờ đặt chân lên con đường đó!" Sự dao động niềm tin của nàng đã đạt đến đỉnh điểm. Những giáo điều về "chính đạo" và "thăng thiên" mà nàng đã được thấm nhuần từ thuở nhỏ giờ đây trở nên méo mó, biến dạng trong tâm trí nàng. Nàng bắt đầu nghi ngờ tất cả, nghi ngờ bản chất của sự "tu luyện" và "thăng tiên" mà cả thế giới này đang theo đuổi.

Tần Mặc tiến lại gần Mộc Lâm Chủ, đặt tay lên vai bà. Bàn tay hắn không chỉ truyền đi hơi ấm, mà còn là một nguồn năng lượng trấn an, một sự thấu hiểu sâu sắc về nỗi đau mà bà đang gánh chịu. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt hắn kiên định như đá tảng. Hắn nhìn Tô Lam, ánh mắt không cần nói cũng đủ để cô hiểu quyết tâm của hắn. Hắn không chỉ muốn bảo vệ khu rừng này, mà còn muốn bảo vệ quyền được là chính mình của vạn vật, quyền được sống đúng với bản chất của chúng, mà không bị ép buộc phải "lên tiên" theo ý chí của kẻ khác.

"Chúng ta sẽ không để họ làm vậy," Tần Mặc nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy sức nặng, vang vọng trong khe núi. "Khu rừng này... nó có quyền được sống. Vạn vật ở đây... chúng có quyền được là chính mình. Chúng ta sẽ bảo vệ nó." Hắn không hứa hẹn một chiến thắng dễ dàng, nhưng lời nói của hắn là một lời thề, một lời cam kết không thể lay chuyển. Hắn hiểu rõ hơn ai hết, đây không phải là một cuộc đối đầu đơn thuần, mà là một cuộc chiến của ý chí, của những tín ngưỡng đối lập.

Hắc Phong, như hiểu được tâm tư của chủ nhân, dụi đầu vào chân Tần Mặc, rồi khẽ gầm gừ một tiếng, như để thể hiện sự ủng hộ. Nó đã sẵn sàng chiến đấu, sẵn sàng bảo vệ những gì thuộc về tự nhiên, những gì thuộc về bản chất. Ánh mắt đỏ rực của nó lóe lên sự hung dữ, nhưng cũng chứa đựng một sự trung thành tuyệt đối.

Tần Mặc quay lại nhìn về phía khu rừng, nơi bóng tối đã bắt đầu bao trùm, nhưng vẫn còn đó những ánh lửa trại lập lòe và tiếng ồn ào của công trường. Hắn biết, quy mô của cuộc xâm lược này lớn hơn nhiều so với những gì họ từng dự đoán. Những lời nói của tu sĩ về "khu vực thí điểm" và "đại kế hoạch" cho thấy thế lực đứng sau là một tông môn lớn, có thể liên quan trực tiếp đến Thiên Diệu Tôn Giả và mục tiêu khai thác linh khí tự nhiên của hắn. Sự mất cân bằng của Huyền Vực, những hiện tượng thiên nhiên bất thường, tất cả đều có thể bắt nguồn từ chính những hành động tham lam và vô độ này.

Sự phẫn nộ tột cùng của Mộc Lâm Chủ báo hiệu rằng bà sẽ bộc phát sức mạnh đáng kể để bảo vệ rừng, có thể kích hoạt khả năng đặc biệt của một người bảo vệ rừng cổ xưa. Sự dao động niềm tin của Tô Lam sẽ thúc đẩy nàng đưa ra những lựa chọn quan trọng, có thể hoàn toàn đứng về phía Tần Mặc và đối đầu với tông môn của chính mình. Và hình ảnh Tiểu Thú Cưng bị khai linh thất bại và bị bỏ rơi đã nhấn mạnh triết lý cốt lõi của Tần Mặc về việc 'vạn vật có quyền là chính nó' và nguy hiểm của việc ép buộc chúng 'thăng cấp' một cách vô nghĩa.

Bầu không khí trong khe núi trở nên nặng nề, nhưng cũng tràn đầy một sự quyết tâm mới. Cuộc đối đầu sắp tới sẽ không chỉ là một cuộc chiến sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến của "ý chí", một cuộc chiến để bảo vệ bản chất và sự tự do của vạn vật. Họ, những người đang đứng đây, sẽ phải là những người tiên phong, những người phải đối mặt với bóng tối đang bao trùm, để giữ lại một tia hy vọng cho sự cân bằng của Huyền Vực. Tần Mặc nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí mát lành của khe núi đang thổi qua. Hắn biết, đã đến lúc phải hành động.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free