Vạn vật không lên tiên - Chương 466: Lời Khuyên Giữa Tàn Khốc: Ý Chí Thần Thú Lại Lung Lay
Ánh hoàng hôn đã tắt, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch bao trùm Rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Trong bóng tối, những vết sẹo do trận chiến để lại càng thêm thê lương. Cây cối đổ gãy ngổn ngang, đất đai cháy xém, và mùi khét của pháp thuật vẫn còn vương vấn trong không khí ẩm ướt. Nhưng ngay cả trong sự tàn phá đó, một luồng sinh khí yếu ớt vẫn âm thầm tuôn chảy, như nhịp đập kiên cường của một trái tim không chịu gục ngã.
Bạch Hổ Lão Tổ vẫn đứng sừng sững trên tảng đá, thân hình uy nghi nhuộm một màu bạc dưới ánh trăng mờ. Đôi mắt hổ vàng rực của nó không còn sắc lạnh như trước, mà ánh lên sự phức tạp, giằng xé. Lời của Thôn Nữ Già, cùng với những gì nó vừa chứng kiến, đã gieo một hạt mầm hoài nghi sâu sắc vào tâm hồn vốn đã kiên định với khát vọng "nhân hóa" của nó. "Thiên Đạo Cảnh Báo"... "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới"... Những câu nói đó không chỉ là tiếng vọng từ quá khứ, mà còn là một tấm gương phản chiếu thẳng vào con đường mà nó đang theo đuổi. Một sự rúng động lan tỏa khắp tâm hồn nó, khiến cả uy áp thần thú quanh thân nó cũng khẽ chùng xuống. Nó đã từng coi những lời răn đó là chuyện cổ tích, nhưng giờ đây, bản năng và trí tuệ cổ xưa trong nó đang gào thét, rằng đây là chân lý.
Tần Mặc đứng đó, giữa khung cảnh tan hoang, nhưng ánh mắt hắn vẫn bình thản, sâu thẳm. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi của khu rừng, sự đau đớn của từng ngọn cây, từng phiến lá, nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận được một ý chí sống sót mạnh mẽ, một khát khao hồi sinh mãnh liệt đang trỗi dậy từ sâu thẳm lòng đất. Hắn hiểu, cuộc chiến này chỉ là khởi đầu. Sự rút lui của quân đoàn tu sĩ không có nghĩa là hòa bình. Những kẻ cuồng vọng thăng tiên sẽ không dễ dàng từ bỏ.
***
Bình minh hé rạng trên Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, mang theo những tia nắng vàng nhạt đầu tiên xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Sương mù đêm còn vương vấn, mỏng manh như tấm voan lụa, dần tan biến trước sự ấm áp của mặt trời. Mùi đất ẩm sau đêm chiến đấu, mùi nhựa cây tươi vừa bật mầm, cùng với hương thơm dịu nhẹ của những đóa hoa rừng dại còn sót lại, hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa u hoài vừa tràn đầy hy vọng. Tiếng côn trùng rỉ rả, tiếng chim hót líu lo, và tiếng suối chảy róc rách, tất cả những âm thanh quen thuộc của khu rừng, dù yếu ớt hơn mọi khi, vẫn cất lên, như một bản giao hưởng của sự sống đang cố gắng hồi sinh.
Giữa cảnh tượng tan hoang ấy, Tần Mặc đứng đó, thân hình hơi gầy nhưng toát lên vẻ kiên định lạ thường. Đôi mắt đen láy của hắn khẽ nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú ánh lên vẻ mệt mỏi sau một đêm dài căng thẳng, nhưng ý chí của hắn lại mạnh mẽ như một ngọn cổ thụ bám sâu vào lòng đất. Hắn không nói một lời, nhưng từng luồng ý chí của hắn, trong suốt và thuần khiết như dòng suối đầu nguồn, đang lan tỏa khắp khu rừng, kết nối với từng linh hồn nhỏ bé nhất, từng cành cây, từng ngọn cỏ. Hắn cảm nhận được ý chí đau đớn của Mộc Tinh, sự kiệt sức của Cây Thần Cổ Thụ, và cả khát khao được chữa lành của từng giọt nước, từng hạt đất.
"Rừng xanh không gục ngã... chỉ biết cách hồi sinh." Một ý niệm khẽ vụt qua tâm trí Tần Mặc, không phải là lời nói, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc, một lời khẳng định cho niềm tin bất diệt vào bản chất của sự sống. Hắn khẽ đưa tay lên, những ngón tay thon dài khẽ run rẩy, nhưng mỗi cử động đều mang theo một sức mạnh vô hình, dẫn dắt.
Lập tức, khu rừng như bừng tỉnh. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, gầm gừ một tiếng trầm đục, dẫn đầu đội hình các linh thú khác. Chúng không còn vẻ hung hãn của chiến trường, mà ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi nhưng vẫn trung thành tuyệt đối. Hắc Phong cùng bầy sói của mình, cùng với những con linh thú ăn thịt khác, bắt đầu dọn dẹp chiến trường. Chúng không chỉ đơn thuần là ăn xác của tu sĩ xâm lược, mà còn khéo léo dọn dẹp những tàn tích pháp thuật, những vật phẩm ô uế vương vãi, trả lại sự trong sạch cho đất rừng. Một số linh thú lớn hơn thì dùng sức mạnh của mình để dịch chuyển những thân cây đổ, tạo ra những lối đi mới, hoặc xếp chồng chúng lại thành những hàng rào phòng thủ tự nhiên.
Xa xa, Bích Thủy Tinh Linh, với thân hình trong suốt như nước và mái tóc xanh lam bồng bềnh, xuất hiện bên một dòng suối nhỏ. Nàng yếu ớt, nhưng đôi mắt long lanh vẫn kiên cường. Nàng đưa đôi tay nhỏ bé lên, khẽ vẫy. Dòng suối nhỏ vốn bị vẩn đục bởi khói lửa và pháp thuật, lập tức trở nên trong trẻo lạ thường. Những dòng nước xoáy nhỏ li ti, mang theo năng lượng chữa lành, bắt đầu len lỏi khắp nơi, rửa trôi những vết bỏng cháy trên mặt đất, thanh tẩy những tàn dư ô uế, và thấm sâu vào lòng đất, nuôi dưỡng những rễ cây đang khao khát sự sống. "Nước chảy là tự do, không cần phải thành biển cả mới là vĩ đại," Bích Thủy Tinh Linh thầm thì, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió, tuy yếu ớt nhưng chứa đựng một sự kiên định lạ thường.
Mộc Linh và Mộc Tinh, những linh hồn tự nhiên của cây cối, đang cùng nhau bắt đầu công cuộc tái sinh. Mộc Tinh, Cây Thần Cổ Thụ khổng lồ, vẫn còn run rẩy vì kiệt sức sau trận chiến, nhưng ánh sáng lục bảo trong những vết nứt trên thân nó đã dịu đi, và dần dần, những vết thương ấy đang khép lại một cách chậm rãi, như một sinh vật khổng lồ đang tự chữa lành. Mộc Linh, những cây non với tán lá xanh tươi, chao mình theo những làn gió nhẹ, vươn những cành lá như những cánh tay, thu thập năng lượng từ đất trời, truyền vào những cây lớn hơn bị tổn thương. Tiếng xào xạc của lá cây vang lên khắp nơi, không còn là tiếng rên rỉ, mà là tiếng thì thầm của sự sống đang trỗi dậy.
Tô Lam và Mộc Lâm Chủ đứng cách Tần Mặc một khoảng, lặng lẽ quan sát. Tô Lam, với nhan sắc thanh tú và đôi mắt phượng sáng ngời, vẫn còn hơi xanh xao sau trận chiến ác liệt, nhưng ánh mắt nàng giờ đây không còn sự lạnh lùng thường thấy, mà thay vào đó là sự kính nể sâu sắc. Nàng đã chứng kiến Tần Mặc không chỉ điều phối sức mạnh của khu rừng, mà còn hòa mình vào nó, cảm nhận mọi đau đớn và hy vọng. "Sức mạnh của người... thật sự vượt ngoài hiểu biết của ta," Mộc Lâm Chủ thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sự ngưỡng mộ. Dáng người nhỏ bé của ông đã gầy guộc hơn, nhưng ánh mắt xanh biếc lại sáng rực lên một niềm hy vọng mới. Ông nhìn Tần Mặc, rồi nhìn khu rừng đang dần hồi sinh, một nụ cười hiền từ nở trên khuôn mặt nhăn nheo. Ông đã sống hàng ngàn năm, chứng kiến bao nhiêu mùa sinh diệt của rừng, nhưng chưa bao giờ thấy một sinh linh nào có thể kết nối với vạn vật sâu sắc đến vậy.
Tần Mặc không đáp lời, hắn chỉ khẽ gật đầu, vẫn giữ ánh mắt nhắm nghiền. Hắn cảm nhận được sự mệt mỏi thấm sâu vào từng thớ thịt, từng mạch máu, nhưng hắn không cho phép mình gục ngã. Đây là thời điểm quan trọng nhất, khi ý chí sống còn của khu rừng đang cần được dẫn dắt, khi niềm tin vào sự cân bằng bản chất đang cần được củng cố. Hắn không chỉ là người chỉ huy, mà là một phần của khu rừng, một nhịp đập trong trái tim vĩ đại của tự nhiên.
***
Khi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi những tia nắng ấm áp xuống tán rừng, Bạch Hổ Lão Tổ vẫn đứng uy nghi, bất động như một bức tượng được tạc từ băng tuyết. Thân hình khổng lồ của nó, giờ đây đã trở nên ít lạnh lẽo hơn, nhưng uy áp phát ra vẫn khiến không khí xung quanh nó như ngưng đọng. Đôi mắt hổ vàng rực của nó dõi theo từng chuyển động của Tần Mặc và sự hồi phục kỳ diệu của khu rừng. Nó đã chứng kiến sự tàn phá, và giờ đây, nó đang chứng kiến sự tái sinh. Điều này đối với một thần thú đã theo đuổi khát vọng 'nhân hóa' suốt hàng ngàn năm là một sự thay đổi không hề nhỏ trong nhận thức.
Tần Mặc, sau khi hoàn tất việc điều phối sơ bộ cho khu rừng, khẽ mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn sâu thẳm như hồ nước cổ, nhưng giờ đây có thêm một tia sáng của sự quyết tâm. Hắn chậm rãi tiến lại gần Bạch Hổ Lão Tổ, mỗi bước đi đều bình thản, không chút sợ hãi hay e dè trước uy áp của thần thú. Hắn biết, đây là thời điểm quyết định.
Bạch Hổ Lão Tổ cúi thấp đầu, đôi mắt hổ nhìn thẳng vào Tần Mặc. Nó không còn gầm gừ, mà thay vào đó là một tiếng thở dài trầm đục, như tiếng gió rít qua khe đá cổ.
"Ngươi... đã thắng trận này," Bạch Hổ Lão Tổ cất tiếng, giọng nói trầm thấp, đầy quyền uy nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi. "Cây Thần Cổ Thụ của các ngươi đã bùng nổ sức mạnh, đánh tan quân đoàn tu sĩ. Ngươi nói 'thuận theo bản chất'... nhưng sự tàn phá này... há chẳng phải là bản năng hủy diệt của kẻ săn mồi sao? Sự bùng nổ sức mạnh ấy... liệu có khác gì với việc chúng ta truy cầu sức mạnh qua con đường 'nhân hóa'?"
Tần Mặc dừng lại cách Bạch Hổ Lão Tổ vài bước chân, đôi mắt hắn quét một lượt khắp khu rừng đang dần hồi sinh, rồi lại nhìn thẳng vào đôi mắt vàng rực của thần thú.
"Bản năng hủy diệt chỉ là một phần, Lão Tổ," Tần Mặc đáp, giọng nói bình thản, chậm rãi, nhưng mỗi lời đều như gõ vào tâm can. "Bản chất sinh tồn, tái sinh, và sự cân bằng mới là cốt lõi của vạn vật. Chúng muốn 'nhân hóa' để mạnh hơn, để thoát ly khỏi bản chất của mình, và rồi dùng sức mạnh đó để tàn phá bản chất của kẻ khác, biến những thứ vốn không phải là mình thành thứ phục vụ cho khát vọng ích kỷ của họ. Cây Thần này không 'nhân hóa', nó không biến thành hình người, không tu luyện linh lực theo cách của tu sĩ. Nó chỉ đơn thuần là trở về với ý chí tồn tại nguyên thủy nhất của mình, ý chí bảo vệ bản thân và sự sống. Nhưng chính ý chí đó, bản chất đó, đã đánh bại kẻ mạnh hơn gấp bội, kẻ mang trong mình khát vọng 'thăng tiên' mù quáng."
Tần Mặc khẽ chỉ tay về phía Cây Thần Cổ Thụ, nơi các vết nứt trên thân cây đã khép lại đáng kể, và những chồi non xanh biếc đang nhú lên từ những cành cây tưởng chừng đã chết. "Người thấy đó, Lão Tổ. Cây Thần này không cần thay đổi hình hài, không cần biến mình thành con người để trở nên mạnh mẽ. Nó mạnh mẽ vì nó là chính nó, vì nó tuân theo bản chất của mình. Và giờ đây, nó đang chữa lành, không phải bằng pháp thuật hay linh lực, mà bằng chính ý chí hồi sinh của vạn v��t, bằng sự cân bằng bản chất tự thân."
Bạch Hổ Lão Tổ trầm ngâm. Đôi mắt hổ của nó thu nhỏ lại, dường như đang cố gắng thấu hiểu từng lời của Tần Mặc. Nó liếc nhìn Tô Lam và Mộc Lâm Chủ đang đứng xa, như muốn tìm kiếm sự đồng tình hay một lời giải thích khác. Nhưng Tô Lam chỉ đứng đó, ánh mắt kiên định nhìn Tần Mặc, còn Mộc Lâm Chủ thì khẽ gật đầu, khuôn mặt hiện rõ sự tán thành.
"Nhưng... khát vọng trở nên mạnh mẽ hơn, thoát khỏi giới hạn của bản thân... đó là điều mà mọi sinh linh đều hướng tới," Bạch Hổ Lão Tổ nói, giọng nó chứa đựng sự hoài nghi sâu sắc. "Từ một con thú tầm thường, trở thành thần thú, rồi khao khát 'nhân hóa' để tiếp tục tu luyện, để vươn tới cảnh giới cao hơn... đó chẳng phải là một phần của 'ý chí tồn tại' sao?"
Tần Mặc lắc đầu nhẹ. "Đó là một phần của 'ý chí tồn tại', đúng vậy. Nhưng là 'ý chí tồn tại' bị biến chất, bị lệch lạc. 'Ý chí tồn tại' không phải là khát khao trở thành thứ khác, mà là khát khao được là chính mình một cách trọn vẹn nhất, được phát huy hết tiềm năng bản chất của mình. Một ngọn núi muốn đứng vững, một dòng sông muốn chảy xiết, một thanh kiếm muốn chém sắc bén. Chúng không cần phải biến thành người để đạt được những điều đó. 'Thăng tiên' không phải là từ bỏ bản chất, mà là hoàn thiện bản chất đến mức cực hạn. Nhưng con đường mà tu sĩ đang theo đuổi, con đường 'nhân hóa' và 'khai linh' mù quáng, lại ép buộc vạn vật phải từ bỏ cái gốc rễ của mình, biến thành một thứ mà chúng không phải, chỉ để phục vụ cho một khát vọng viển vông, một 'tiên giới' mà ngay cả họ cũng không hiểu rõ."
Hắn ngừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng trầm hơn. "Khi Lão Tổ 'nhân hóa', Lão Tổ đã từ bỏ một phần bản năng hoang dã của mình, từ bỏ một phần 'vật tính' nguyên thủy của Bạch Hổ để hòa nhập vào thế giới con người. Nhưng liệu Lão Tổ có thực sự trở nên mạnh mẽ hơn, hay chỉ là đang tự trói buộc mình vào những khái niệm, những giới hạn mà con người đặt ra? Sức mạnh của Lão Tổ nằm ở đâu, ở hình dáng con người, hay ở bản chất Bạch Hổ không gì sánh được?"
Lời của Tần Mặc như một mũi dao sắc bén, đâm thẳng vào nỗi giằng xé nội tâm của Bạch Hổ Lão Tổ. Nó nhớ lại những lần nó cảm thấy lạc lõng trong hình dáng con người, những lúc nó khao khát được gầm vang giữa núi rừng, được vẫy vùng tự do theo bản năng hoang dã. Khát vọng 'nhân hóa' đã mang lại cho nó trí tuệ và quyền năng nhất định, nhưng cũng lấy đi của nó một phần bản chất không thể thay thế. Sự mâu thuẫn ấy, vốn bị kìm nén sâu thẳm, giờ đây bùng lên dữ dội. Nó nhìn Tần Mặc, ánh mắt phức tạp, như đang tìm kiếm một con đường khác, một lời giải đáp cho những câu hỏi đã ám ảnh nó suốt hàng ngàn năm.
***
Khi nắng đã lên tới đỉnh đầu, rải ánh vàng rực rỡ khắp tán rừng, một bóng hình nhỏ bé, gầy gò lặng lẽ xuất hiện ở một góc khuất, dưới tán lá của một cây cổ thụ khổng lồ. Đó là Thôn Nữ Già. Bà không tiến lại gần nơi Tần Mặc và Bạch Hổ Lão Tổ đang đối thoại, mà chỉ đứng đó, đôi mắt hiền hậu nhưng sâu thẳm của bà lướt qua khu rừng đang hồi phục, qua vị thần thú đang giằng xé, và cuối cùng dừng lại ở Tần Mặc.
Bà không hề cất tiếng gọi, nhưng Tần Mặc, bằng khả năng cảm nhận 'ý chí tồn tại' tinh tế của mình, đã nhận ra sự hiện diện của bà. Hắn khẽ quay đầu, ánh mắt giao nhau với đôi mắt già nua của bà lão. Không cần lời nói, một sự thấu hiểu sâu sắc đã được trao đổi giữa hai người. Tần Mặc khẽ cúi đầu chào, rồi chậm rãi bước về phía bà.
"Tiếng gầm của Thần Thú... đã lay động vạn vật," Thôn Nữ Già cất tiếng, giọng nói vẫn trầm trầm, yếu ớt như tiếng lá khô rơi, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Nhưng tiếng khóc của thế giới... còn lớn hơn nhiều. Cuộc chiến này... chỉ là một tiếng chuông cảnh báo nhỏ nhoi, Hài tử."
Bà lão đưa bàn tay nhăn nheo, gầy guộc ra, lòng bàn tay mở rộng. Trong lòng bàn tay bà là một vật phẩm nhỏ bé, cổ xưa đến lạ thường. Đó là một mảnh gỗ mục, nhưng không phải gỗ bình thường. Nó được chạm khắc tinh xảo hình ảnh của một cây cổ thụ khổng lồ vươn mình lên trời xanh, rễ cây đan xen chằng chịt vào nhau, và trên thân cây, có những ký tự cổ xưa đã mờ nhạt theo thời gian. Mảnh gỗ toát ra một luồng ý chí tồn tại ấm áp, cổ kính, nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi của hàng ngàn năm phong hóa.
"Vật này... là của một hiền giả năm xưa," Thôn Nữ Già nói, đặt mảnh gỗ vào lòng bàn tay Tần Mặc. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng cũng rất khác biệt so với những gì hắn từng biết. "Nó sẽ chỉ đường cho ngươi, khi ngươi thực sự lắng nghe... không chỉ bằng tai, mà bằng cả ý chí. 'Thiên Đạo Cảnh Báo' không phải là một lời nguyền, mà là một lời nhắc nhở. Chân lý thất lạc không phải là bị mất đi, mà là bị lãng quên."
Tần Mặc siết chặt mảnh gỗ trong tay. Hắn cảm nhận được ý chí của người hiền giả cổ đại đã khắc nên nó, một ý chí kiên định, thấu hiểu về bản chất của vũ trụ, và một nỗi ưu tư sâu sắc về sự mất cân bằng. Nó không phải là một pháp khí mạnh mẽ, cũng không chứa đựng linh lực hùng hậu, nhưng nó lại mang một sức nặng triết lý to lớn, một sự dẫn dắt vô hình.
"Sẽ có nhiều người đến tìm ngươi, Hài tử," Thôn Nữ Già tiếp lời, ánh mắt bà nhìn xa xăm về phía chân trời. "Có kẻ sẽ muốn dùng ngươi, kẻ sẽ muốn tiêu diệt ngươi. Bởi vì ngươi... đang thách thức niềm tin của cả thiên hạ. Nhưng đừng quên, gốc rễ của ngươi là từ Vô Tính Thành. Nơi mà vạn vật không cần phải thành tiên, vẫn sống bình yên, vẫn là chính nó."
Bà lão khẽ thở dài, rồi quay người, dáng vẻ còng lưng dần khuất vào tán rừng rậm rạp. "Cứ sống thật tốt là được..." Tiếng thì thầm cuối cùng của bà tan vào không gian, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy trọng lượng.
Tô Lam và Mộc Lâm Chủ, đứng cách đó khá xa, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy Tần Mặc nhận một vật gì đó từ Thôn Nữ Già, rồi bà lão biến mất. Cả hai đều không dám đến gần, bởi họ cảm nhận được một sự thiêng liêng, một sự bí ẩn bao trùm cuộc gặp gỡ đó.
Tần Mặc đứng đó một lúc lâu, nhìn mảnh gỗ trong tay, rồi ngước nhìn lên bầu trời xanh biếc. Hắn cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc dâng lên, nhưng đồng thời, một nguồn sức mạnh mới, một sự kiên định vững chắc hơn cũng đang len lỏi trong tâm hồn hắn. Cuộc chiến vừa qua chỉ là một trận thử thách. Sự phục hồi của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận dưới sự điều phối của hắn đã chứng minh tiềm năng to lớn của 'ý chí vạn vật' khi được khơi gợi và kết nối đúng cách, không chỉ để chiến đấu mà còn để kiến tạo và chữa lành.
Nhưng thất bại của quân đoàn tu sĩ sẽ không khiến họ nản lòng. Ngược lại, nó sẽ châm ngòi cho một cuộc trả đũa lớn hơn, tàn bạo hơn từ các thế lực đứng sau, những kẻ mù quáng theo đuổi con đường 'thăng tiên' cực đoan, đặc biệt là Thiên Diệu Tôn Giả. Bạch Hổ Lão Tổ, vẫn đứng im lặng trên tảng đá, ánh mắt đầy suy tư, là một minh chứng sống động cho sự giằng xé nội tâm mà triết lý của Tần Mặc đã gây ra. Nó có thể trở thành một đồng minh quan trọng, hoặc ít nhất là một lực lượng trung lập, thay vì đối địch. Vật phẩm cổ xưa và lời gợi ý của Thôn Nữ Già về 'Thiên Đạo Cảnh Báo' đã mở ra một con đường mới, một cánh cửa dẫn Tần Mặc đến những manh mối sâu xa hơn về 'chân lý thất lạc' và các hiền giả cổ đại. Hành trình của hắn, để tìm kiếm sự cân bằng bản chất cho Huyền Vực, vẫn còn dài và đầy thử thách, nhưng giờ đây, hắn không còn đơn độc.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.