Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Vạn vật không lên tiên - Chương 468: Sự Hy Sinh Vô Điều Kiện: Tiếng Vọng Của Bản Chất Hoang Dã

Tần Mặc mở mắt. Không gian xung quanh hắn vẫn còn nhòa đi bởi những tàn tích của ký ức cổ xưa, những hình ảnh về sự hủy diệt và tiếng gào thét đau đớn của vạn vật vẫn còn vương vấn trong tâm trí, tựa hồ như một làn sương khói mờ ảo. Hắn cảm thấy toàn thân mình nặng trĩu, từng thớ thịt, từng khớp xương như muốn rời ra. Cơn đau không chỉ đến từ thể xác kiệt quệ mà còn từ linh hồn bị giày vò bởi bi kịch đã từng xảy ra hàng ngàn năm trước. Mùi đất ẩm và rêu phong từ mặt đất lạnh lẽo xộc vào mũi, nhưng lại không thể xoa dịu được mùi máu tanh và khói bụi còn ám ảnh trong tâm trí hắn.

Sương sớm vẫn còn vương trên tán lá cổ thụ, tạo nên một bức màn mỏng bao phủ khu rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Những tia nắng đầu tiên yếu ớt xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt, tựa như những giọt lệ của thiên nhiên. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim hót líu lo từ sâu trong tán cây, tiếng lá cây xào xạc trong gió thoảng, và tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Thế nhưng, trong tai Tần Mặc, những âm thanh ấy lại trở nên xa vời, bị lu mờ bởi tiếng than khóc vô hình của những linh hồn bị tàn phá trong quá khứ. Hắn đã thấy tận mắt sự tàn khốc của Kỷ Nguyên Hiền Giả, thấy cách niềm tin mù quáng vào việc "thăng tiên" đã biến thành một lưỡi dao tàn sát chính thế giới này. Gánh nặng của triết lý "Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới" đè nặng lên tâm trí hắn, giờ đây không còn là một lời cảnh báo xa vời mà là một chân lý đau đớn đã được khắc sâu vào lịch sử.

Hắn cố gắng cử động, nhưng cơ thể dường như không còn nghe theo ý chí. Tô Lam, với vẻ mặt lo lắng tột độ, lập tức quỳ xuống bên cạnh, đôi mắt phượng sáng ngời của nàng tràn đầy sự xót xa. "Tần Mặc, huynh có sao không? Huynh đã ngất đi rất lâu rồi. Chuyện gì vừa xảy ra vậy?" Giọng nàng thanh thoát nhưng mang theo sự run rẩy không che giấu, bàn tay nàng chạm nhẹ vào trán Tần Mặc, cảm nhận sự lạnh lẽo và mồ hôi đầm đìa. Hắc Phong, con sói khổng lồ với bộ lông đen tuyền và đôi mắt đỏ rực, gầm gừ một tiếng trầm đục, dùng đầu dụi vào bàn tay Tần Mặc, như muốn truyền hơi ấm và sự an ủi. Linh thú này luôn là người bạn trung thành nhất, luôn ở bên cạnh hắn trong mọi hiểm nguy, cảm nhận được nỗi đau và sự kiệt quệ của chủ nhân mình. Mộc Lâm Chủ, dáng người nhỏ bé nhưng ánh mắt xanh biếc đầy vẻ khôn ngoan, cũng tiến đến, nhìn Tần Mặc với sự lo lắng sâu sắc. Lão biết, Tần Mặc vừa trải qua một điều gì đó phi thường, một điều gì đó đã chạm đến tận cùng bản chất của Huyền Vực.

Tần Mặc hít thở sâu, cố gắng điều hòa hơi thở. Hắn đưa tay lên che mắt, như muốn xua đi những hình ảnh kinh hoàng còn đọng lại. Mảnh gỗ cổ xưa trong tay hắn, giờ đã trở lại thành một khúc gỗ mục bình thường, nhưng ý nghĩa và sức nặng của nó thì vẫn còn nguyên vẹn. Hắn cảm nhận được sự rung động của 'ý chí tồn tại' từ mảnh gỗ, một sự kết nối mỏng manh nhưng sâu sắc với quá khứ. "Ta… đã nhìn thấy… sự khởi đầu của một bi kịch ngàn năm," Tần Mặc thì thào, giọng nói khản đặc, yếu ớt đến mức Tô Lam phải ghé sát lại mới có thể nghe rõ. "Nó sắp lặp lại… Những tu sĩ cổ đại, vì khát khao sức mạnh và 'thăng tiên', đã hủy diệt tất cả. Họ đã không hiểu rằng, khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới. Họ đã biến Rừng Nguyên Sinh Bất Tận thành một chiến trường, hủy hoại bản chất nguyên thủy của nó, giống như những gì đang xảy ra bây giờ."

Tô Lam nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Tần Mặc, truyền một chút linh lực ấm áp vào cơ thể hắn. Nàng không hoàn toàn hiểu hết những gì Tần Mặc vừa nói, nhưng nàng cảm nhận được sự chân thật và nỗi đau sâu sắc trong từng lời hắn. "Huynh đừng lo lắng quá, Tần Mặc. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Rừng Nguyên Sinh Bất Tận vẫn còn ở đây, và chúng ta sẽ bảo vệ nó." Nàng nói, ánh mắt kiên định, là nguồn động viên vô giá cho Tần Mặc.

Hắc Phong cọ mạnh hơn vào tay hắn, như một lời cam kết thầm lặng. Mộc Lâm Chủ cúi đầu, ánh mắt lão hiện lên vẻ trầm tư. Lão đã sống hàng ngàn năm, đã chứng kiến nhiều biến cố, nhưng chưa bao giờ cảm nhận được một nỗi thống khổ sâu sắc đến vậy từ một con người phàm trần. Lão biết, Tần Mặc không chỉ là một con người, hắn là một cầu nối, một người mang trong mình gánh nặng của vạn vật.

Bỗng nhiên, một luồng ý chí đau đớn dữ dội xộc thẳng vào tâm trí Tần Mặc, mạnh mẽ đến mức khiến hắn phải rùng mình. Không phải là ký ức hay nỗi đau từ quá khứ, mà là một nỗi thống khổ hiện hữu, đang xảy ra ngay lúc này, ở một nơi nào đó không xa trong rừng. Đó là tiếng gào thét câm lặng của một sinh linh đang vật lộn với cái chết, một ý chí tồn tại đang dần lụi tàn. Nó không chỉ là đau đớn về thể xác, mà còn là sự tuyệt vọng, sự bất lực khi đối diện với sự hủy diệt.

Tần Mặc cố gắng ngồi dậy, mặc dù cơ thể hắn vẫn còn run rẩy. Hắn đặt mảnh gỗ cổ xưa vào lòng bàn tay, hít một hơi thật sâu, dùng ý chí của mình để kết nối với luồng đau đớn kia. Hắn cảm nhận được một sinh linh khổng lồ, với sức mạnh từng rất hùng vĩ, nhưng giờ đây chỉ còn lại một sợi chỉ mỏng manh của sự sống. Đó là một linh thú mạnh mẽ, một phần không thể thiếu của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, đang hấp hối.

"Có một sinh linh đang đau đớn tột cùng," Tần Mặc nói, giọng hắn vẫn còn yếu ớt nhưng ánh mắt đã trở nên kiên định lạ thường, không còn chút mệt mỏi hay dao động nào. "Ta phải đi."

Tô Lam giật mình. "Tần Mặc! Huynh vẫn còn rất yếu! Huynh không thể mạo hiểm lúc này được!" Nàng cố gắng giữ hắn lại, nhưng Tần Mặc đã đứng dậy, mặc dù thân hình hắn vẫn còn lảo đảo. Hắc Phong gầm gừ một tiếng, sẵn sàng bảo vệ hắn nhưng cũng ngầm hiểu ý chí của chủ nhân. Nó biết, một khi Tần Mặc đã quyết định, không gì có thể ngăn cản hắn.

"Ta không thể làm ngơ," Tần Mặc đáp, ánh mắt hắn hướng về phía sâu thẳm của rừng, nơi luồng ý chí đau đớn đang dần trở nên yếu ớt hơn. "Đó là một phần của khu rừng này, một phần của sự sống. Nếu ta không hành động, thì những gì ta đã thấy trong ký ức kia sẽ lại lặp lại, chỉ là với những gương mặt khác. Sự tàn phá không chỉ đến từ bên ngoài, mà còn từ sự thờ ơ của chính chúng ta." Hắn bắt đầu bước đi, từng bước chân còn nặng nhọc nhưng ý chí thì không hề nao núng. Hắn không tìm kiếm sức mạnh hay danh vọng, hắn chỉ đơn thuần muốn bảo vệ, muốn hàn gắn những vết thương mà con người đã gây ra cho vạn vật.

Tô Lam nhìn Tần Mặc, đôi mắt nàng đầy vẻ lo lắng nhưng cũng pha chút ngưỡng mộ. Nàng hiểu, đây chính là Tần Mặc, là bản chất của hắn. Hắn không thể quay lưng lại với nỗi đau của vạn vật. Nàng thở dài, rồi kiên quyết đi theo. Hắc Phong cũng lập tức chạy lên trước, mở đường, đôi mắt đỏ rực quét qua mọi bụi cây, cảnh giác với bất kỳ mối nguy hiểm nào. Mộc Lâm Chủ cũng chậm rãi bước theo sau, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng sâu sắc. Lão tin rằng, Tần Mặc chính là tia hy vọng cuối cùng cho Rừng Nguyên Sinh Bất Tận này, và cho cả Huyền Vực.

***

Hành trình tiến sâu vào Rừng Nguyên Sinh Bất Tận của Tần Mặc, Tô Lam và Hắc Phong kéo dài suốt nhiều canh giờ. Buổi sáng dần trôi qua, ánh nắng yếu ớt của buổi trưa bắt đầu xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo nên những vệt sáng lốm đốm trên nền đất ẩm ướt. Không khí vẫn ẩm, nhưng không còn sương mù, thay vào đó là mùi hương nồng nàn của đất ẩm, rêu phong, và một thứ mùi tanh nhẹ, đặc trưng của máu tươi, ngày càng trở nên rõ rệt. Tiếng côn trùng vẫn rỉ rả, tiếng chim hót vẫn vang vọng, nhưng đâu đó, một sự im lặng nặng nề, một cảm giác căng thẳng bao trùm, báo hiệu sự hiện diện của một sinh linh đang vật lộn với số phận.

Tần Mặc dẫn đường, từng bước chân hắn vẫn còn nặng nhọc, nhưng cảm nhận về luồng ý chí đau đớn kia lại ngày càng rõ ràng. Nó giống như một ngọn lửa đang tàn lụi, chỉ còn le lói, nhưng vẫn cố gắng bùng cháy một tia hy vọng cuối cùng. Hắn hiểu rằng, thời gian không còn nhiều. Hắc Phong đi trước, cẩn trọng đánh hơi mọi dấu vết, đôi khi gầm gừ nhẹ, cảnh báo về những mối nguy hiểm tiềm tàng. Tô Lam theo sát phía sau Tần Mặc, thanh kiếm cổ đeo bên hông nàng luôn sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào. Nàng quan sát Tần Mặc, lo lắng cho sự kiệt quệ của hắn, nhưng cũng không ngừng kinh ngạc trước ý chí kiên cường và lòng đồng cảm vô bờ bến mà hắn dành cho vạn vật.

Khi họ đến gần một khe đá lớn, ẩn mình giữa những cây cổ thụ khổng lồ với thân cây to lớn như những tòa nhà tự nhiên, cảnh tượng trước mắt khiến Tô Lam phải hít một hơi khí lạnh. Nằm gục bên cạnh dòng suối nhỏ chảy róc rách, là một con Hắc Hổ Linh Thú khổng lồ. Bộ lông đen tuyền của nó giờ đây đã nhuộm đỏ bởi máu, thân thể vạm vỡ của nó đầy rẫy những vết thương sâu hoắm, xương cốt lộ ra ở một vài chỗ. Hơi thở của nó yếu ớt và thoi thóp, đôi mắt vàng rực của nó đã mất đi vẻ hung hãn thường thấy, chỉ còn lại sự đau đớn và tuyệt vọng. Mùi máu tanh nồng xộc vào mũi, khiến không khí trở nên đặc quánh. Những con ruồi xanh bu quanh vết thương, làm tăng thêm vẻ bi thương của cảnh tượng.

"Đây là... Hắc Hổ Linh Thú!" Tô Lam thốt lên, giọng nàng đầy vẻ kinh ngạc và xót xa. "Nó bị thương quá nặng! Chắc chắn là do lũ tu sĩ kia gây ra." Nàng nhận ra sự quen thuộc trong những vết thương này, những vết tích của pháp bảo và linh lực tàn độc mà tu sĩ thường dùng để săn bắt linh thú.

Tần Mặc không nói gì, hắn chỉ lặng lẽ tiến lại gần Hắc Hổ. Hắn cảm nhận được ý chí tồn tại của con linh thú đang dần lụi tàn, một sự kháng cự yếu ớt nhưng đầy kiêu hãnh. Nó muốn sống, nhưng lại không còn sức lực để chiến đấu. Hắn quỳ xuống bên cạnh Hắc Hổ, ánh mắt hắn tràn đầy sự xót xa.

Và rồi, một sự hiện diện khác xuất hiện. Không một tiếng động, không một lời báo trước. Trên một mỏm đá cao gần đó, Bạch Hổ Lão Tổ sừng sững đứng đó. Thân hình mãnh thú khổng lồ của nó, lông trắng như tuyết, phát ra ánh sáng bạc huyền ảo dưới ánh nắng yếu ớt. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh của nó quét qua cảnh tượng bên dưới, rồi dừng lại trên người Tần Mặc. Uy áp kinh người từ thần thú này khiến không khí xung quanh dường như đông cứng lại. Hắc Phong lập tức gầm gừ một tiếng trầm đục, bộ lông đen tuyền của nó dựng đứng lên, sẵn sàng lao vào bảo vệ Tần Mặc khỏi bất kỳ mối đe dọa nào. Tô Lam cũng rút kiếm ra khỏi vỏ, cảnh giác cao độ.

Bạch Hổ Lão Tổ không nói gì, chỉ đứng đó quan sát. Sự xuất hiện của nó mang theo một sự lạnh lùng và uy nghiêm, nhưng trong đôi mắt sắc lạnh ấy, một sự tò mò khó tả bắt đầu xuất hiện. Nó đã thấy Tần Mặc hành động trong ký ức cổ xưa, và giờ đây, nó lại thấy hắn đối mặt với một linh thú khác đang cận kề cái chết.

Tần Mặc, mặc kệ sự hiện diện uy áp của Bạch Hổ Lão Tổ và sự cảnh giác của Hắc Phong, vẫn tập trung vào Hắc Hổ Linh Thú. Hắn nhẹ nhàng đặt bàn tay lên vết thương sâu nhất trên cơ thể Hắc Hổ. Hắn cảm nhận được sự run rẩy yếu ớt từ con linh thú, một sự pha trộn giữa đau đớn và sợ hãi.

"Đừng buông bỏ," Tần Mặc truyền đi ý chí của mình, một luồng ý niệm ấm áp và trấn an xuyên thẳng vào tâm trí Hắc Hổ. "Ta sẽ giúp ngươi. Ngươi không cô đơn." Hắn bắt đầu truyền 'ý chí tồn tại' của mình vào cơ thể Hắc Hổ, một dòng năng lượng nhẹ nhàng, thuần khiết, không hề mang theo bất kỳ sự ép buộc hay mục đích nào khác ngoài việc chữa lành và phục hồi. Sức mạnh của hắn không phải là linh lực hùng hậu, mà là một sự kết nối sâu sắc với bản chất của sự sống, một khả năng đánh thức ý chí tồn tại đang lụi tàn trong vạn vật.

Hắc Hổ Linh Thú, vốn đã ở bờ vực của cái chết, cảm nhận được luồng ý chí ấm áp ấy. Ban đầu, nó phản ứng bằng một tiếng gầm gừ yếu ớt, theo bản năng đề phòng. Nhưng rồi, sự đau đớn trong cơ thể nó dường như dịu đi, một cảm giác bình yên lạ lùng lan tỏa. Nó nhìn vào đôi mắt đen láy sâu thẳm của Tần Mặc, đôi mắt ấy không hề có sự tham lam, không hề có sự tính toán, chỉ có sự đồng cảm và lòng quyết tâm cứu giúp.

Bạch Hổ Lão Tổ, từ trên mỏm đá, quan sát toàn bộ quá trình. "Kẻ phàm nhân này... hắn muốn làm gì?" Nó thầm nghĩ trong tâm trí, giọng nói trầm thấp vang vọng trong đầu mình. "Can thiệp vào sinh tử của linh thú thượng cổ? Thật điên rồ! Hắn không có linh lực hùng hậu, không có pháp bảo cao siêu, vậy mà lại dám đối đầu với vết thương do tu sĩ gây ra?" Nó đã chứng kiến nhiều tu sĩ cố gắng cứu chữa linh thú bằng linh dược, bằng pháp thuật, nhưng ít ai có thể đạt được hiệu quả tức thì như vậy, đặc biệt là với một sinh linh mạnh mẽ như Hắc Hổ. Nó cảm nhận được một luồng năng lượng kỳ lạ từ Tần Mặc, không phải linh lực, không phải nguyên khí, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, sâu sắc hơn, một thứ năng lượng đang giao tiếp trực tiếp với bản chất của Hắc Hổ.

Dưới bàn tay Tần Mặc, một luồng sáng xanh lục nhạt bắt đầu lan tỏa từ cơ thể Hắc Hổ. Những vết thương sâu hoắm trên thân thể nó từ từ khép lại, mặc dù rất chậm. Mùi máu tanh bắt đầu dịu đi, thay vào đó là mùi thảo mộc dịu nhẹ, như thể chính khu rừng đang cùng Tần Mặc chữa lành cho sinh linh của mình. Hắc Hổ Linh Thú thở dài một hơi, một tiếng gầm gừ yếu ớt nhưng chứa đầy sự biết ơn. Ý chí tồn tại của nó, vốn đã gần như tắt hẳn, giờ đây lại được thắp lên một ngọn lửa nhỏ, mong manh nhưng đầy hy vọng.

Tần Mặc cảm thấy 'ý chí tồn tại' của mình bị rút cạn nhanh chóng. Mỗi tia năng lượng mà hắn truyền đi đều khiến hắn kiệt sức thêm một phần. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, khuôn mặt hắn trắng bệch, nhưng hắn vẫn không ngừng lại. Hắn biết, nếu hắn dừng lại bây giờ, Hắc Hổ sẽ chết. Hắn không thể để điều đó xảy ra. Hắn là người duy nhất có thể làm được điều này, người duy nhất có thể nghe và đáp lại tiếng gọi của một ý chí tồn tại đang lụi tàn. Hắn không cần phải "thăng tiên" để trở thành một vị cứu tinh, hắn chỉ cần là chính mình, một người thấu hiểu và đồng cảm với vạn vật.

Tô Lam và Hắc Phong vẫn đứng cảnh giới, đôi mắt không rời khỏi Tần Mặc. Họ cảm nhận được sự kiệt quệ của hắn, nhưng cũng thấy được sự phi thường trong hành động của hắn. Hắc Phong cọ mạnh vào chân Tần Mặc, như muốn chia sẻ gánh nặng. Bạch Hổ Lão Tổ vẫn đứng bất động trên mỏm đá, đôi mắt vàng rực không chớp. Nó đã sống hàng ngàn năm, đã chứng kiến vô số sinh linh ra đời và chết đi, đã theo đuổi con đường "nhân hóa" để đạt đến sự vĩ đại. Nhưng giờ đây, hành động của một phàm nhân yếu ớt lại khiến nó phải suy nghĩ lại. Một hạt giống hoài nghi, một hạt giống về một chân lý khác, bắt đầu nảy mầm trong tâm trí nó.

***

Ánh chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả khu rừng Nguyên Sinh Bất Tận. Sương mù bắt đầu bao phủ, len lỏi qua từng tán cây, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, mờ ảo. Không khí trở nên mát mẻ hơn, mang theo hơi ẩm của đất rừng và mùi cỏ cây thoang thoảng. Tiếng côn trùng đêm bắt đầu rỉ rả, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản nhạc tĩnh lặng.

Dưới bàn tay kiên trì của Tần Mặc, Hắc Hổ Linh Thú cuối cùng cũng dần ổn định. Những vết thương sâu hoắm trên thân thể nó đã khép lại, mặc dù vẫn còn những vết sẹo lớn và bộ lông bị cháy sém. Sức sống đã trở lại trong đôi mắt vàng rực của nó, không còn vẻ tuyệt vọng, thay vào đó là sự kinh ngạc và một tia hy vọng mới. Nó cố gắng ngẩng đầu lên, dụi nhẹ vào tay Tần Mặc, một cử chỉ đầy biết ơn. Mặc dù vẫn còn yếu ớt, nhưng ý chí tồn tại của nó đã được phục hồi, đã được vực dậy từ bờ vực của cái chết.

Tần Mặc buông tay ra, lảo đảo đứng dậy. Toàn thân hắn run rẩy, mọi tế bào trong cơ thể đều đang kêu gào vì kiệt sức. Làn da hắn trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, và hắn cảm thấy một cơn chóng mặt dữ dội. Hắn đã dốc cạn 'ý chí tồn tại' của mình để cứu sống Hắc Hổ. Cái giá phải trả là sự cạn kiệt năng lượng đến tận cùng, một sự mệt mỏi mà ngay cả linh lực cũng khó lòng so sánh được. Nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định, không hề hối tiếc.

Tô Lam vội vàng đỡ lấy Tần Mặc, đôi mắt phượng của nàng tràn đầy sự lo lắng. "Tần Mặc! Huynh đã làm gì vậy? Huynh đã dốc cạn bản thân mình rồi!" Nàng trách móc, nhưng giọng nói lại đầy sự xót xa. Nàng chưa bao giờ thấy hắn kiệt quệ đến mức này, ngay cả sau những trận chiến ác liệt nhất.

Hắc Phong cũng lập tức chạy đến, dùng thân mình vững chãi đỡ lấy Tần Mặc, gầm gừ một tiếng lo lắng. Mộc Lâm Chủ tiến lại gần, ánh mắt xanh biếc của lão nhìn Tần Mặc với sự tôn trọng sâu sắc, một sự tôn trọng vượt xa cả những gì lão dành cho các vị tu sĩ mạnh mẽ nhất.

Tần Mặc cố gắng hít thở sâu, dựa vào Hắc Phong, nhưng ánh mắt hắn lại hướng về phía Hắc Hổ Linh Thú, nơi nó đang cố gắng đứng dậy, dù còn rất yếu ớt. Hắn mỉm cười nhẹ, một nụ cười đầy mãn nguyện. "Ngươi không cần phải thay đổi bản chất của mình để trở nên mạnh mẽ," Tần Mặc nói, giọng hắn yếu ớt nhưng từng lời lại mang theo một sức nặng triết lý sâu sắc, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của rừng. "Sức mạnh thật sự... nằm ở việc chấp nhận và bảo vệ những gì ngươi là, những gì ngươi sinh ra để trở thành. Ngươi là Hắc Hổ, là một phần của khu rừng này, và bản chất hoang dã của ngươi là sức mạnh lớn nhất."

Hắc Hổ Linh Thú gầm gừ một tiếng, như muốn đáp lời. Nó nhìn Tần Mặc bằng ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và biết ơn, một ánh mắt mà trước đây nó chưa từng dành cho bất kỳ sinh vật nào, kể cả những linh thú mạnh mẽ khác trong rừng.

Tần Mặc quay đầu, ánh mắt hắn chạm vào đôi mắt vàng rực của Bạch Hổ Lão Tổ, nơi nó vẫn đứng sừng sững trên mỏm đá. Hắn biết, nó đã nghe thấy tất cả. "Sự hy sinh... không phải là mất mát," Tần Mặc tiếp tục, giọng hắn yếu ớt nhưng đầy kiên định, như muốn gửi gắm lời nhắn nhủ này đến tận sâu thẳm tâm hồn của thần thú. "Mà là sự khẳng định giá trị bản nguyên, để vạn vật có thể là chính nó, không bị ép buộc phải 'cao hơn' hay 'thăng tiên' theo một con đường không phù hợp với bản chất."

Bạch Hổ Lão Tổ vẫn đứng im lìm, thân hình mãnh thú khổng lồ của nó như một bức tượng sống. Nhưng trong đôi mắt vàng rực của nó, một cơn bão nội tâm đang cuộn trào. "Bản chất hoang dã... hy sinh... hắn đang nói gì?" Tiếng nói trầm thấp của nó vang vọng trong tâm trí, không còn mang vẻ khinh thường hay tự mãn của một thần thú thượng cổ, mà thay vào đó là sự bối rối sâu sắc, một sự giằng xé giữa những niềm tin cũ và những chân lý mới đang được Tần Mặc khai mở. "Con đường ta theo đuổi bấy lâu, con đường 'nhân hóa' để đạt tới đỉnh cao, để 'thăng tiên'... có phải là sai lầm? Liệu sự vĩ đại thật sự có nằm ở việc bảo vệ những gì mình đang có, thay vì cố gắng trở thành một thứ khác?"

Nó đã chứng kiến Tần Mặc dốc cạn sinh mệnh để cứu một sinh linh khác, không vì lợi ích cá nhân, không vì mục đích thăng tiến, mà chỉ vì lòng đồng cảm và khát khao bảo vệ bản chất. Hành động này hoàn toàn đối lập với triết lý "nhân hóa" mà nó đã theo đuổi bấy lâu, một con đường mà nó tin rằng sẽ dẫn đến sức mạnh và sự trường tồn tối thượng. Nhưng giờ đây, sự hy sinh vô điều kiện của Tần Mặc, sức mạnh của 'ý chí tồn tại' đã cứu sống Hắc Hổ, lại khiến nó phải suy nghĩ lại. Hạt giống của sự thay đổi, đã được gieo trong ký ức cổ xưa mà Tần Mặc vô tình tái hiện, giờ đây đã đâm chồi, nảy lộc một cách mạnh mẽ.

Bạch Hổ Lão Tổ không nói một lời nào. Nó quay người lại, thân hình mãnh thú khổng lồ của nó hòa vào màn sương mù đang dày đặc dần. Nó lặng lẽ rời đi, không một tiếng động, nhưng bước chân của nó không còn nhẹ nhàng như khi đến, mà mang theo một sự nặng nề, một sự trầm tư sâu sắc. Ánh mắt vàng rực của nó, trước khi biến mất hoàn toàn, vẫn còn vương vấn một sự phức tạp khó tả, một sự dao động rõ rệt trong tâm trí một thần thú đã sống qua hàng ngàn năm.

Tô Lam đỡ lấy Tần Mặc, giúp hắn ngồi tựa vào thân cây cổ thụ. Nàng nhìn theo bóng dáng Bạch Hổ Lão Tổ, rồi nhìn xuống Tần Mặc, người đang thở hổn hển nhưng ánh mắt vẫn kiên định. "Huynh đã thay đổi nó, Tần Mặc," nàng thì thầm, không chỉ nói với Tần Mặc mà còn nói với chính mình. Mộc Lâm Chủ cũng bước đến, ánh mắt xanh biếc của lão đầy sự tôn trọng và tin tưởng. Lão biết, hành động của Tần Mặc không chỉ cứu sống một linh thú, mà còn gieo mầm hy vọng vào một trái tim thần thú đang lạc lối, mở ra một con đường mới cho sự cân bằng của Huyền Vực. Tần Mặc đã kiệt sức, nhưng hắn đã thắp lên một ngọn lửa, một ngọn lửa của sự bảo vệ bản chất, của lòng đồng cảm vô bờ bến, thứ mà vạn vật trong Huyền Vực đang khao khát.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free