Vạn vật không lên tiên - Chương 482: Bạch Hổ Lão Tổ: Tiếng Gọi Nguyên Thủy Trong Huyết Mạch
Sương sớm giăng mắc, phủ lên Rừng Nguyên Sinh Bất Tận một tấm màn bạc mờ ảo. Những giọt nước li ti đọng trên tán lá cổ thụ, phản chiếu ánh sáng lờ mờ của bình minh như ngàn vạn viên ngọc quý. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, hòa cùng tiếng chim rừng hót líu lo những giai điệu lạ lùng, xa vắng, tựa như lời ca của một thế giới cổ xưa chưa từng bị nhân thế chạm đến. Mùi đất ẩm, rêu phong nồng nàn quyện với hương gỗ mục và nhựa cây tươi, tạo nên một bản giao hưởng của khứu giác, gợi lên sự nguyên thủy, hoang dã và đầy sức sống. Không khí mát mẻ, ẩm ướt, mang theo hơi thở của những dòng suối ngầm và tầng địa chất sâu thẳm.
Trong một khe đá hẹp, ẩn mình dưới tán cây cổ thụ khổng lồ với thân cây sần sùi như một tòa thành tự nhiên, Bạch Hổ Lão Tổ nằm yên lặng. Bộ lông trắng muốt như tuyết của nó, thường ngày phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, giờ đây dường như đang thu mình lại, chìm trong sắc xám của sương mù. Đôi mắt hổ vàng rực sắc lạnh, vốn dĩ luôn ngời sáng trí tuệ và sự uy nghi, giờ đây lại mang theo một vẻ trầm tư sâu sắc, nhìn xa xăm vào hư không, xuyên qua những tầng lá rậm rạp. Nó không còn gầm gừ uy lực, không còn thể hiện sự hung hãn bản năng của một thần thú. Chỉ có tiếng thở đều đặn, nặng nề, như nhịp đập của chính khu rừng.
Kể từ hội nghị tại Thôn Làng Sơn Cước đêm qua, những lời nói của Tần Mặc, và cả sự tin tưởng mãnh liệt của Mộc Lâm Chủ, đã gieo vào tâm trí Bạch Hổ Lão Tổ những hạt mầm nghi hoặc. Nó đã trải qua hàng ngàn năm, chứng kiến bao thế hệ linh thú truy cầu "nhân hóa", xem đó là con đường duy nhất để tiến hóa, để đạt đến đỉnh cao của tu hành. Khát vọng hóa thân thành người, để sở hữu trí tuệ, phép tắc, và quyền năng của nhân loại, đã ăn sâu vào huyết mạch của bao thần thú. Ngay cả bản thân nó, Bạch Hổ Lão Tổ, cũng từng coi đó là mục tiêu tối thượng, là đích đến của mọi tu luyện.
"Liệu con đường mà ta theo đuổi bấy lâu có thật sự là chân lý tiến hóa?" Một tiếng gầm gừ trầm thấp vang vọng trong tâm thức nó, không phải là âm thanh mà là một ý niệm, một câu hỏi khắc khoải. "Hay ta đã mù quáng trước một thứ sức mạnh bề ngoài mà quên đi giá trị cốt lõi của bản thân?" Nó nhớ lại những linh thú đã cố gắng gượng ép bản thân để biến đổi, những kẻ đã mất đi hình hài nguyên thủy, mất đi bản năng hoang dã, nhưng cuối cùng lại không thể hòa nhập hoàn toàn vào thế giới nhân loại. Chúng trở thành những kẻ lạc lõng, đứng giữa hai thế giới, không còn là linh thú thuần túy, cũng chẳng thể là con người thực thụ. Một cảm giác tiếc nuối và thương cảm len lỏi trong lòng nó. Khát vọng thăng tiên, khát vọng "nhân hóa", có phải chăng chỉ là một ảo ảnh? Một sự mất mát trá hình dưới lớp vỏ tiến hóa?
Bạch Hổ Lão Tổ khẽ liếm bộ lông trắng muốt của mình, cái lưỡi thô ráp lướt qua từng sợi lông, mang theo một cử chỉ bản năng. Dù đã đạt đến cảnh giới thần thú, nó vẫn là một con hổ, với những hành vi và cảm giác nguyên thủy. "Lời của Tần Mặc... về việc giữ gìn bản chất, về sức mạnh tiềm ẩn trong mỗi hình hài nguyên thủy... có lẽ không phải là vô căn cứ." Những lời ấy cứ quanh quẩn trong tâm trí nó. Tần Mặc không dùng sức mạnh để ép buộc, hắn dùng sự thấu hiểu, dùng sự đồng cảm để chạm vào "ý chí tồn tại" sâu thẳm nhất của vạn vật. Hắn đã hồi sinh khu rừng, đã giúp Mộc Lâm Chủ tìm lại con đường, và quan trọng hơn, hắn đã khiến một thần thú cổ xưa như nó phải tự vấn.
Nó ngẩng đầu, đôi mắt vàng rực quét qua những cây cổ thụ xanh rì, những dòng suối trong vắt, những loài hoa dại đang hé nở. Mỗi vật, mỗi linh thể ở đây đều có một vẻ đẹp riêng, một sức sống riêng, một "vật tính" độc đáo. Chúng không cần phải biến đổi thành thứ khác để trở nên vĩ đại. Một cây cổ thụ vươn mình lên trời xanh, một dòng suối uốn lượn qua khe đá, hay một con côn trùng nhỏ bé đang cần mẫn xây tổ... tất cả đều là sự sống, đều là một phần không thể thiếu của "ý chí tồn tại" vĩ đại của Huyền Vực. Nó nhớ về cái "Chân Lý Thất Lạc" mà Tần Mặc đã nhắc đến, về lời cảnh báo từ Kỷ Nguyên Hiền Giả: *“Khi vạn vật đều muốn thành tiên, thế giới sẽ không còn là thế giới.”* Lời cảnh báo ấy, trước đây nó xem là một sự hạn chế, một lời nguyền rủa cho khát vọng vươn lên. Nhưng giờ đây, trong ánh sáng mới của triết lý Tần Mặc, nó bắt đầu cảm nhận được sự thật ẩn chứa trong đó. Phải chăng, sự truy cầu vô độ, sự từ bỏ bản chất để chạy theo một hình mẫu duy nhất, chính là nguyên nhân dẫn đến sự mất cân bằng, sự hủy diệt của thế giới?
Một làn gió nhẹ lướt qua, mang theo hương thơm của cây cỏ và sự ẩm ướt của rừng. Bạch Hổ Lão Tổ thở dài, một âm thanh trầm đục vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Nội tâm nó đang giằng xé dữ dội. Một bên là khát vọng đã ăn sâu vào huyết mạch hàng ngàn năm, khát vọng "nhân hóa" để đạt đến sức mạnh tối thượng. Một bên là nhận thức mới mẻ, về giá trị của bản chất nguyên thủy, về sự cân bằng mà Tần Mặc đang cố gắng vun đắp. Con đường nào mới là đúng đắn? Câu hỏi này cứ xoáy sâu vào tâm trí thần thú, khiến nó không thể an yên. Nó nhắm mắt lại, cố gắng lắng nghe tiếng gọi từ sâu thẳm bản năng, tiếng gọi của huyết mạch hổ trắng đã tồn tại từ thuở hồng hoang.
***
Ánh nắng yếu ớt xuyên qua tán lá rậm rạp, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Giữa không gian xanh mướt của Rừng Nguyên Sinh Bất Tận, nơi sự sống sinh sôi mạnh mẽ, một Linh Hươu non đang say sưa gặm những ngọn cỏ non tơ mọc ven bờ suối. Bộ lông màu nâu nhạt mềm mượt của nó hòa mình vào màu sắc của cây cối xung quanh, khiến nó gần như vô hình nếu không chú ý kỹ. Đôi mắt đen láy to tròn, trong veo nhưng đầy cảnh giác, liên tục đảo quanh, quan sát mọi động tĩnh. Tai nó thỉnh thoảng giật giật theo tiếng lá xào xạc, tiếng chim hót xa xa, hay tiếng côn trùng vo ve. Đây là bản năng sinh tồn đã được khắc sâu vào gen loài vật, một ý chí tồn tại thuần túy, không cần bất kỳ sự tu luyện hay biến đổi nào.
Linh Hươu non vừa được sinh ra vài tuần, vẫn còn mang vẻ ngây thơ của một đứa trẻ, nhưng sự nhạy bén của nó đã được mài giũa bởi môi trường khắc nghiệt của rừng sâu. Nó biết cách chọn những ngọn cỏ ngon nhất, cách uống nước từ dòng suối trong lành mà không chạm phải những loài cây độc, và cách lắng nghe những âm thanh báo hiệu nguy hiểm. Mỗi cử động của nó đều nhẹ nhàng, uyển chuyển, tựa như một điệu múa thanh thoát của tự nhiên.
Bỗng, một tiếng động lạ từ phía xa vọng tới. Không phải tiếng gió, không phải tiếng chim, mà là một âm thanh trầm đục, vang vọng theo từng nhịp bước chân thận trọng. Linh Hươu non lập tức dựng đôi tai thon dài, toàn thân nó căng cứng. Mùi đất ẩm và cây cỏ đột nhiên bị pha lẫn bởi một mùi hương khác, mùi của da thú, của mồ hôi người, và một chút mùi kim loại sắc nhọn. Nguy hiểm! Từ sâu thẳm bản năng, một tiếng kêu non nớt bật ra từ cổ họng nó, không phải là tiếng kêu sợ hãi mà là một lời cảnh báo, một lời khẳng định sự sống.
"Đứng lại!" Một giọng nói trầm thấp vang lên, theo sau là tiếng cành cây khô gãy rắc rắc. "Đừng để nó chạy thoát!"
Đó là một nhóm Mộc Lâm Thợ Săn. Họ mặc những bộ trang phục làm từ da thú, màu xanh rêu hoặc nâu đất để hòa mình vào rừng. Thân hình của họ cường tráng, da ngăm đen, đôi mắt sắc bén như chim ưng, chuyên săn bắt các loài linh thú nhỏ để lấy da, thịt, hoặc linh hạch. Người dẫn đầu là Mộc Lâm Thợ Săn, với chiếc cung tên lớn vắt trên vai, tay cầm một con dao găm sáng loáng. Khuôn mặt y kiên nghị, ánh mắt không chút dao động, chỉ tập trung vào con mồi.
"Mùi của linh hươu non, hẳn là một bữa ăn thịnh soạn," một thợ săn khác thì thầm, tiếng nói của y đầy vẻ thèm thuồng. "Nó còn nhỏ, không khó để tóm." Họ di chuyển nhẹ nhàng qua những bụi cây rậm rạp, cố gắng bao vây Linh Hươu non. Tiếng lá xào xạc dưới chân họ, tiếng cành cây gãy vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của rừng. Dù cố gắng che giấu, nhưng đối với thính giác nhạy bén của Linh Hươu, mọi động tĩnh đều như tiếng sấm nổ bên tai.
Linh Hươu non cảm nhận được sự uy hiếp đang tiến lại gần. Nó không hoảng loạn. "Ý chí tồn tại" thuần túy trong nó thúc đẩy nó phải hành động, phải bảo vệ sự sống mong manh của mình. Đôi chân mảnh mai của nó bắt đầu run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự chuẩn bị cho một cuộc chạy trốn. Mùi căng thẳng và sợ hãi của chính nó lan tỏa trong không khí, hòa cùng mùi của những kẻ săn mồi. Bầu không khí trở nên đặc quánh, tràn đầy sự đối đầu giữa sự sống và cái chết.
Bạch Hổ Lão Tổ, ẩn mình không xa, đã nghe thấy mọi thứ. Đôi mắt vàng rực của nó nheo lại, quan sát từng cử động của Linh Hươu non và nhóm thợ săn. Nó đã chứng kiến cảnh tượng này không biết bao nhiêu lần trong suốt cuộc đời mình. Thông thường, nó sẽ thờ ơ, xem đây là quy luật tự nhiên của rừng xanh. Nhưng hôm nay, có điều gì đó khác biệt. Những lời của Tần Mặc, và sự giằng xé nội tâm của chính nó, khiến nó nhìn nhận cảnh tượng này dưới một góc độ hoàn toàn mới. Nó cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với Linh Hươu non, một sự liên kết đến từ bản năng nguyên thủy, từ "ý chí tồn tại" bất diệt. Nó đã sẵn sàng can thiệp nếu nhóm thợ săn quá hung hãn, nhưng điều nó muốn chứng kiến hơn cả là cách Linh Hươu non sẽ phản ứng.
Từ một vị trí khuất khác, Tần Mặc và Tô Lam cũng đã nhận ra sự xuất hiện của nhóm thợ săn. Hắc Phong, chú sói đen khổng lồ, gầm gừ một tiếng trầm thấp, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ cảnh giác. Tần Mặc đặt tay lên đầu Hắc Phong, nhẹ nhàng ra hiệu cho nó giữ yên. "Hãy quan sát, Hắc Phong," Tần Mặc nói khẽ, giọng hắn bình thản nhưng chứa đựng sự tập trung. "Mỗi sinh linh đều có con đường riêng để bảo vệ bản thân. Linh Hươu cũng vậy." Tô Lam gật đầu. Nàng đã học được rất nhiều từ Tần Mặc, cách nhìn nhận vạn vật không chỉ bằng sức mạnh mà bằng "ý chí tồn tại" sâu thẳm của chúng. Nàng biết Tần Mặc muốn chứng kiến điều gì.
Linh Hươu non, bị dồn vào chân tường, đã sẵn sàng đối mặt với số phận của mình, không bằng cách cầu xin hay biến đổi, mà bằng cách là chính nó, một Linh Hươu nhanh nhẹn và thông minh của rừng xanh.
***
Tiếng bước chân dồn dập, tiếng lá cây xào xạc và hơi thở dồn nén của Mộc Lâm Thợ Săn ngày càng gần. Linh Hươu non bị dồn vào một khoảng trống nhỏ, phía sau là một vách đá dốc, không còn đường thoát. Mùi mồ hôi người và mùi sát khí của thợ săn trở nên nồng nặc, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Một thợ săn giương cung, mũi tên sắc nhọn đã đặt vào dây, nhắm thẳng vào Linh Hươu.
"Đừng làm nó bị thương nặng, ta muốn bộ da còn nguyên vẹn!" Mộc Lâm Thợ Săn ra lệnh, giọng y trầm đục, vang vọng trong không gian.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, thay vì run sợ hay tìm kiếm một sức mạnh siêu nhiên nào đó để biến đổi, Linh Hươu non đã hành động theo bản năng thuần túy nhất của giống loài mình. Nó không có linh lực cường đại, không thể "nhân hóa" hay phun ra những luồng pháp thuật. Nhưng nó có sự nhanh nhẹn, sự hiểu biết sâu sắc về địa hình, và một "ý chí tồn tại" mãnh liệt.
Với một tiếng kêu non nớt nhưng đầy quyết tâm, Linh Hươu non đột ngột xoay người, lao mình vào một cụm bụi cây rậm rạp mà nhóm thợ săn vừa đi qua. Nó không chạy trốn một cách vô định, mà lách mình qua những thân cây nhỏ, những cành dây leo chằng chịt, uốn lượn một cách khéo léo đến kinh ngạc. Những bụi cây ấy, vốn dĩ là chướng ngại vật đối với nhóm thợ săn, giờ đây lại trở thành đồng minh của nó. Nó dùng đôi gạc non của mình húc vào những cành cây đã gãy, tạo ra những tiếng động đánh lạc hướng. Nó lướt qua những đám dây leo, khiến chúng rung động, tạo ảo giác về sự di chuyển của mình ở nhiều hướng khác nhau. Nó di chuyển theo một hình zích-zắc phức tạp, khiến các thợ săn không thể khóa mục tiêu. Trong chớp mắt, nó đã tạo ra một mê cung tự nhiên từ chính những bụi cây và dây leo trong khu rừng quen thuộc, đánh lạc hướng và làm phân tán nhóm thợ săn.
"Chết tiệt! Nó đi đâu rồi?"
"Ta thấy nó ở đằng kia!"
"Không, ta chắc chắn nó ở phía này!"
Nhóm Mộc Lâm Thợ Săn bắt đầu hoảng loạn. Họ không ngờ một linh hươu non lại có thể thông minh và nhanh nhẹn đến vậy. Mũi tên của thợ săn kia bắn ra, nhưng chỉ găm vào một thân cây rỗng, tạo ra tiếng động chói tai. Họ loạng choạng giữa những bụi cây, bị dây leo quấn chân, đôi khi còn va vào nhau. Rừng xanh, vốn là nhà của họ, giờ đây lại trở thành một cái bẫy tinh vi do chính con mồi nhỏ bé kia tạo ra. Mùi mồ hôi của họ giờ đây không còn là mùi của kẻ săn mồi mà là mùi của sự bối rối và thất vọng.
Bạch Hổ Lão Tổ, vẫn ẩn mình dưới tán cây cổ thụ, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Đôi mắt vàng rực của nó nheo lại, nhưng không phải vì sự giận dữ hay cảnh giác, mà là vì sự ngưỡng mộ. Một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên trong lồng ngực nó, không phải là tiếng gầm uy hiếp, mà là một âm thanh chứa đựng sự thấu cảm sâu sắc, một niềm day dứt không tên. Nó nhìn thấy sự mạnh mẽ trong bản chất nguyên thủy của Linh Hươu non. Nó không cần phải biến thành người, không cần phải có linh lực cường đại. Nó đã mạnh mẽ theo cách của nó. Mạnh mẽ hơn cả những kẻ cố chấp theo đuổi hình hài không thuộc về mình, những kẻ đã đánh mất đi bản chất để đổi lấy một thứ sức mạnh phù phiếm.
"Nó không cần phải biến đổi... nó đã mạnh mẽ theo cách của nó. Mạnh mẽ hơn cả những kẻ cố chấp theo đuổi hình hài không thuộc về mình." Ý niệm này lướt qua tâm trí Bạch Hổ Lão Tổ, rõ ràng và sắc nét hơn bao giờ hết. "Lời cảnh báo từ Kỷ Nguyên Hiền Giả... về sự mất mát khi vạn vật đều muốn thành tiên... Phải chăng 'nhân hóa' cũng là một dạng của sự mất mát đó?" Câu hỏi ấy vang lên như một tiếng chuông cảnh tỉnh trong tâm hồn thần thú. Khát vọng 'nhân hóa', hóa ra, cũng chỉ là một hình thái khác của sự truy cầu 'thăng tiên' mù quáng, một sự từ bỏ bản chất để chạy theo một hình mẫu duy nhất, mà không nhận ra rằng sự vĩ đại thực sự nằm ngay trong chính bản thân mình.
Từ một vị trí khuất, Tần Mặc và Tô Lam cũng theo dõi mọi diễn biến. Hắc Phong khẽ gầm gừ, nhưng lần này là một tiếng gầm gừ hài lòng. Tần Mặc khẽ mỉm cười. "Ý chí tồn tại của vạn vật... luôn tìm ra con đường của riêng mình," hắn nói khẽ, chỉ đủ cho Tô Lam nghe thấy. Giọng hắn trầm ấm, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. "Linh Hươu này đã cho chúng ta thấy, sức mạnh không chỉ đến từ linh lực hay hình hài con người, mà còn đến từ bản chất nguyên thủy, từ sự thích nghi và trí tuệ bản năng."
Tô Lam khẽ gật đầu, ánh mắt nàng dõi theo Linh Hươu non đang dần khuất dạng trong những bụi cây rậm rạp, bỏ lại phía sau những thợ săn đang bối rối và tức giận. Nàng cảm nhận được sự thay đổi trong trường "ý chí" của Bạch Hổ Lão Tổ. Một sự rung động tinh tế, như một bức tường vững chắc đang dần nứt vỡ, để lộ ra một dòng chảy mới. Nàng biết, khoảnh khắc này, dù nhỏ bé, nhưng lại là một bước ngoặt quan trọng.
Nhóm Mộc Lâm Thợ Săn cuối cùng đành bỏ cuộc, tiếng chửi rủa vang vọng trong rừng. "Chết tiệt! Để nó chạy thoát rồi!" Mộc Lâm Thợ Săn đập mạnh tay vào thân cây. "Không sao, chúng ta sẽ tìm con khác." Họ dần rút lui, thất vọng.
Bạch Hổ Lão Tổ nhìn theo bóng dáng nhóm thợ săn khuất dần. Toàn thân nó run lên nhè nhẹ, không phải vì lạnh, mà vì sự thấu cảm, vì một niềm xúc động mãnh liệt đang dâng trào. Trong khoảnh khắc ấy, nó đã nhìn thấy con đường của riêng mình. Không phải con đường của "nhân hóa", mà là con đường của sự tôn trọng, của sự gìn giữ bản chất. Nó cảm nhận được một sự giải thoát, một sự bình yên chưa từng có trong hàng ngàn năm. Những lời của Tần Mặc, những hành động của Linh Hươu non, và cả lời cảnh báo của Kỷ Nguyên Hiền Giả, tất cả đã kết nối lại, tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh trong tâm trí nó.
Bạch Hổ Lão Tổ từ từ đứng dậy. Bộ lông trắng muốt của nó giờ đây lại phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, nhưng lần này, ánh sáng ấy không còn mang vẻ uy nghiêm lạnh lẽo mà tỏa ra sự ấm áp, như ánh trăng vằng vặc trên nền trời đêm. Đôi mắt vàng rực của nó không còn trầm tư, mà sáng lên một niềm quyết tâm mới. Nó quay đầu, nhìn về phía nơi Tần Mặc và Tô Lam đang ẩn mình, như một lời cảm ơn thầm lặng.
Tần Mặc và Tô Lam cũng cảm nhận được ánh mắt đó. Họ biết rằng, Tần Mặc đã thành công gieo mầm triết lý của mình vào một trong những thần thú vĩ đại nhất của Huyền Vực. Bạch Hổ Lão Tổ sẽ từ bỏ hoàn toàn khát vọng "nhân hóa" và trở thành một đồng minh vững chắc, thậm chí là người truyền bá triết lý "giữ bản chất" của Tần Mặc trong thế giới linh thú. Sự kiện này sẽ là một trong những bước ngoặt quan trọng, định hình lại mối quan hệ giữa các thần thú và Tần Mặc, tạo ra một liên minh mạnh mẽ chống lại các thế lực tu sĩ cực đoan. Triết lý của Tần Mặc sẽ tiếp tục lan tỏa, không chỉ qua lời nói mà qua những ví dụ thực tế trong thế giới tự nhiên, khiến ngày càng nhiều sinh linh nhận ra giá trị của bản chất mình.
Bạch Hổ Lão Tổ không nói, chỉ khẽ gầm gừ một tiếng, âm thanh đó vang vọng khắp khu rừng, không phải là lời thách thức, mà là một lời tuyên bố. Rồi nó bước đi, thân hình khổng lồ hòa vào màn sương đang dần tan, mang theo một quyết định thay đổi cả một kỷ nguyên. Con đường mới, con đường của sự cân bằng bản chất, đã thực sự bắt đầu.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.